Cảm nhận được bầu không khí xung quanh trở nên yên tĩnh, Sở Lạc không khỏi mở mắt, lập tức phát hiện mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Nàng vội vàng đưa tay sờ mặt.
Mặt ta đâu có dính gì đâu nhỉ?
Nhìn về phía “sư huynh khoai lang nướng”, đôi mắt Sở Lạc đầy vẻ mờ mịt.
“Thật sự thành công rồi.” Sư huynh khoai lang nướng hoàn hồn, sau đó cao giọng nói với các tân đệ tử khác: “Khụ khụ, nếu các ngươi cũng có thể ngày đêm không ngừng tu luyện như nàng ấy, có lẽ cũng sẽ hoàn thành dẫn khí nhập thể trong thời gian ngắn như vậy!”
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sở Lạc đứng dậy, vừa định bước đến chỗ sư huynh kia thì đột nhiên nhớ ra hôm nay chính là ngày Hạ Tinh Châu hẹn đến xem tình hình của nàng.
Ngẩng đầu nhìn trời, đã gần trưa rồi, nàng lập tức quay người chạy về phía khu đệ tử cư trú.
“Ê, tiểu sư muội này lại vội vội vàng vàng chạy đi đâu vậy?” Sư huynh khoai lang nướng còn muốn tự mình khen nàng vài câu nữa.
Ngay khi Sở Lạc rời khỏi giảng đạo trường, bên phía tân đệ tử có hai nam nhân mặc y phục đệ tử ngoại môn liếc nhìn nhau, sau đó lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Trên đường trở về khu đệ tử cư trú, Sở Lạc vừa đi vừa cau mày lẩm bẩm.
“Trước kia làm nhiệm vụ giới hạn thời gian là được 100 điểm khí vận, sao lần này chỉ có 20 điểm vậy?”
【Ký chủ, đó là nhiệm vụ tân thủ, khác với nhiệm vụ bình thường.】
“Keo kiệt quá! Vậy ta phải tích bao lâu mới đủ đây!”
【Cái đó còn tùy thuộc vào năng lực của ký chủ thôi!】
Sở Lạc hoàn toàn không chú ý đến hai người đàn ông đang âm thầm theo dõi phía sau. Khi nàng vừa rời khỏi phạm vi giảng đạo trường, bọn chúng lập tức tăng tốc áp sát.
“Nhưng sau khi dẫn khí nhập thể xong, cảm giác cơ thể quả thực khác hẳn trước kia,” Sở Lạc nhảy tại chỗ hai cái, “Cả người nhẹ nhàng hơn nhiều, linh khí vừa hấp thu chảy trong cơ thể, xua tan hết mọi mệt mỏi. Liên tục hai đêm không ngủ, thế mà bây giờ ta vẫn còn đầy sức sống.”
【Hiện tại tu vi của ký chủ chỉ mới Luyện Khí tầng một, nhưng đã mạnh hơn người phàm rồi.】
“Gặp sư huynh Hạ xong thì quay lại tiếp tục tu luyện, ta muốn thử cảm giác khi tu vi tăng cao hơn…”
“Đứng lại!”
Cùng với tiếng quát vang lên, hai nam nhân kia đã chắn trước mặt Sở Lạc.
Bị chặn đường một cách kỳ lạ, Sở Lạc nghi hoặc hỏi: “Các ngươi là ai?”
Cả hai không trả lời, ánh mắt bọn chúng chỉ chăm chăm nhìn vào túi trữ vật đeo bên hông nàng.
“Thành thật giao nộp túi trữ vật ra đây! Đừng ép bọn ta phải ra tay!”
Trong Lăng Vân Tông, mỗi tháng đệ tử ngoại môn chỉ được cấp ba viên linh thạch hạ phẩm, nhưng để mua một túi trữ vật loại thấp nhất cũng cần ít nhất năm viên linh thạch hạ phẩm. Hầu hết tân đệ tử đều xuất thân phàm nhân, gia đình không thể giúp đỡ gì sau khi họ nhập tông, vì thế giai đoạn đầu đời sống trong tông môn khá khó khăn.
Cũng vì lý do này, hai tên kia vừa nhìn thấy túi trữ vật trên người Sở Lạc đã nảy sinh lòng tham.
Chúng đã theo dõi nàng suốt hai ngày, nhưng do nàng cứ ở mãi trong giảng đạo trường, bọn chúng sợ bị đội tuần tra phát hiện nên không dám ra tay.
“Cướp bóc à?” Sở Lạc ngớ ra, “Trong Lăng Vân Tông không phải cấm cướp bóc sao?”
【Không phải trong thế giới cũ của ký chủ cũng thường xuyên xảy ra bạo lực học đường sao?】
Câu nói của hệ thống nhắc nhở nàng, Sở Lạc khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía hai kẻ trước mặt lóe lên tia khinh miệt.
“Muốn bắt nạt ta?” Nàng tự tin nở nụ cười, “Chính các ngươi tự tìm đến đấy nhé, vậy ta thử luôn Tam Tịnh Nghiệp Hỏa trên người các ngươi vậy!”
【Khi giá trị khí vận đạt -7000, có thể kích hoạt thiên phú Tam Tịnh Nghiệp Hỏa.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-13-co-gai-nho-be-yeu-ot-dang-thuong.html.]
Giọng nói lạnh lẽo của Hoa Hoa vang lên bên tai Sở Lạc.
“Cái gì?!”
【Thiên phú này cần được kích hoạt mới có thể sử dụng, ký chủ cố gắng tích lũy khí vận nhé~】
“Ngươi rõ ràng là đang lừa đảo, lừa đảo trắng trợn!” Sở Lạc vừa nói, vừa lén lút quan sát sắc mặt của hai gã đối diện.
Lúc đầu, hai kẻ kia thực sự bị nụ cười tà mị của nàng dọa sợ, nhưng thấy nàng đột nhiên tự lẩm bẩm, khí thế hung hăng ban nãy của họ không hiểu sao lại bị dập tắt đôi chút. Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc, hai người lại lấy lại dũng khí.
“Con nhãi ranh kia, sau này ai cũng phải sống trên Bích Lạc Phong, nếu ngươi ngoan ngoãn giao túi trữ vật ra, về sau nếu có bị ai bắt nạt, bọn ta có thể nói giúp ngươi vài câu. Nhưng nếu không biết điều, đừng trách bọn ta ra tay khiến ngươi phải tự giao nộp!”
“Muốn sống yên ổn ở đây thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, lần nào gặp ngươi ta cũng đánh!”
Sở Lạc trầm giọng: “Các ngươi dám cướp bóc ngay trong Lăng Vân Tông, chẳng lẽ không sợ tuần tra ở gần đây sao?”
【Dựa vào vận may hiện tại của ký chủ, đội tuần tra chắc chắn sẽ không tới đâu.】
“……”
Một trong hai gã cười nham hiểm: “Mấy ngày nay bọn ta đã dò xét kỹ lộ trình của tuần tra rồi, bọn họ sẽ không đến đâu.”
“Hừ, ta cho ngươi một cơ hội cuối, mau giao túi trữ vật ra!”
“Xem ra bây giờ chỉ còn một cách…” Sở Lạc thì thào, cúi đầu nhìn túi trữ vật bên hông, tay phải chầm chậm luồn vào trong, giống như đang rút đao khỏi vỏ, từ từ lấy ra một vật dài màu đen.
Thấy vậy, hai kẻ kia nghiêm túc liếc nhìn nhau.
Chẳng lẽ… đối phương không phải kẻ yếu không có chỗ dựa?
Nàng định lấy ra linh khí lợi hại nào sao?
Có nên tiếp tục cướp bóc không?
Nhìn thấy hai kẻ này rõ ràng lại bị dọa, Sở Lạc càng thêm diễn kịch, nghiêm túc hô lên: “Bây giờ ta cho các ngươi chạy 39 mét! Nếu đợi ta rút vũ khí xong mới chạy thì sẽ không kịp đâu!”
Hai gã nhìn nhau, sau đó đồng loạt lao về phía Sở Lạc.
Liều mạng thôi!
Gan lớn vậy?!” Sở Lạc kinh ngạc, lập tức rút hẳn thứ trong túi trữ vật ra—một cây chổi rách! Nàng vung chổi đánh về phía hai kẻ xông đến.
Ban đầu, hai tên kia thực sự bị đẩy lùi hai bước, nhưng khi nhìn kỹ thấy vũ khí của Sở Lạc chỉ là một cây chổi, khí thế của chúng lập tức thay đổi.
“Dám dùng thứ đồ bỏ đi này để dọa bọn ta sao? Con nhãi này, hôm nay ngươi xong đời rồi!”
Một gã tức giận chụp lấy đầu chổi, định giật nó khỏi tay nàng.
Sở Lạc chỉ có duy nhất một thứ để tự vệ, tất nhiên không chịu buông, nghiến răng giữ chặt, giận dữ hét lên:
“Hai tên đàn ông cao to đi bắt nạt một thiếu nữ nhỏ bé yếu đuối, các ngươi còn biết xấu hổ không?!”
“Khốn kiếp, con nhóc này khỏe ghê!”
Gã đang giật chổi liền ra hiệu cho đồng bọn. Tên còn lại lập tức hiểu ý, bất ngờ lao tới từ một bên!
Thấy vậy, Sở Lạc không chịu buông chổi, nàng nhanh chóng lách sang một bên, khiến kẻ đang giữ đầu chổi cũng bị kéo theo quay vòng một cái.
Tình huống này… có vẻ hơi lạ?
Sức mạnh này không giống của một cô gái bình thường…