Gã thợ săn vốn định mang về thịt nhưng chắc chắn Tiểu Nương động lòng trắc ẩn, lén thả con sơn tiêu đó .
Điều cũng cơ sở, bởi vì chỉ thấy tiếng quỷ trong sân nhà Tiểu Nương ban đêm - thực chất là tiếng kêu của sơn tiêu - nhưng từng thấy Tiểu Nương vứt xương xẩu da thịt thừa ngoài.
Thứ hai, gã thợ săn c.h.ế.t do heo rừng c.ắ.n xé. Sư phụ xác minh kỹ chi tiết . Rất kỳ lạ, khi c.h.ế.t, gã b.ắ.n hai phát s.ú.n.g nhưng một phát trúng cây, phát còn trúng bụi rậm.
Phát s.ú.n.g b.ắ.n lên cây từng khiến vô cùng thắc mắc.
Lẽ nào heo rừng trèo cây? Hay là gã thợ săn nhất thời luống cuống b.ắ.n trượt? vẻ đều hợp lý, đây vốn là một tay thợ săn cực kỳ lão luyện cơ mà.
Điều sư phụ nghĩ đến là ngày hôm đó, thể gã thợ săn trúng bẫy. Sơn tiêu là loài động vật thông minh, nó dụ gã lãnh địa của heo rừng, đó hợp sức cùng bầy heo g.i.ế.c c.h.ế.t gã.
Cuối cùng, sư phụ đến hầm chứa xác một chuyến.
Ông quan sát những cái xác bên trong. Một phần nhỏ t.h.i t.h.ể dấu hiệu gặm nhấm. Tám chín phần mười là do con sơn tiêu đó .
Sơn tiêu là động vật ăn tạp, theo sách ghi chép, nó ăn cả chuột, ếch nhái, thậm chí là con non của các loài động vật khác. Nên trong điều kiện thiếu thốn thức ăn, việc nó chạy hầm x.á.c c.h.ế.t để gặm nhấm t.h.i t.h.ể cũng là điều dễ hiểu.
Ngoài , nếu lội ngược dòng lịch sử, liệu hình tượng “Vũ Quỷ” (quỷ lông vũ) cũng là do tổ tiên thôn Dã T.ử thấy sơn tiêu tự huyễn hoặc mà ?
Dựa cơ sở đó, sư phụ tiếp tục phân tích sâu hơn.
Khi Tiểu Nương đám dân thôn khiêng đến hầm xác, con sơn tiêu trốn ở đó thấy bộ, nó cũng lập tức nhận Tiểu Nương, dù cô cũng coi là ân nhân cứu mạng của nó.
Trong thời gian , chắc chắn xảy chuyện tồi tệ. Tên Lừa Ương Bướng và Quách Vệ Quốc nhất định trò đồi bại gì đó.
Vì thế sư phụ thẩm vấn mấy gã khiêng Tiểu Nương còn sống sót.
mấy gã khai, lúc đến chân núi, họ Quách Vệ Quốc đầu quát dừng . Cuối cùng chỉ Quách Vệ Quốc và Tên Lừa Ương Bướng, hai kẻ mang điệu khả ố, lôi Tiểu Nương hầm xác...
Có lẽ ở đây xảy hành vi phạm tội, hoặc là phạm tội đạt.
Và tiếp theo, sơn tiêu tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-dan-ba-dien-trong-ham-xac/chuong-7.html.]
Một là nó dùng cách của loài vật để chăm sóc Tiểu Nương trong vài ngày, ví dụ như mang thịt đến cho cô ăn. tâm lý Tiểu Nương sụp đổ, cô dọa c.h.ế.t khiếp. Chỉ là khi c.h.ế.t, con sơn tiêu một hành động cảm động nào đó khiến Tiểu Nương thể mỉm .
Hai là sơn tiêu xông ngoài, g.i.ế.c c.h.ế.t Tên Lừa Ương Bướng và Quách Vệ Quốc.
Tên Lừa Ương Bướng tiên dìm c.h.ế.t đuối, đó sơn tiêu kéo lên cây. Suy cho cùng, lực cánh tay của loài mạnh gấp mấy con , kéo một cái xác lên cây thì gì khó khăn ?
Về phần Quách Vệ Quốc, những mảnh t.h.i t.h.ể trong dày , sư phụ đoán tám chín phần mười của . Rất thể là thịt của một cái xác nào đó.
Sư phụ hỏi một đồng chí lớn tuổi ở thư viện, ông kể về một hiện tượng hoang dã trong thế giới động vật. Kẻ săn khi tóm con mồi, thỉnh thoảng sẽ ép con mồi ăn thứ gì đó , đó mới ăn thịt nó.
Sở dĩ như , các nhà khoa học cho rằng kẻ săn mồi cảm thấy khi con mồi no bụng, thịt của chúng sẽ tươi hơn, đậm mùi m.á.u hơn.
Sư phụ vẫn nhớ như in, khi kể xong chuyện , vị đồng chí già đó còn hào hứng hỏi sư phụ : “Cậu thêm chuyện , tại khi bắt con mồi sống, động vật ném mồi xuống nước, rửa rửa nhiều ?”
Sư phụ khan một tiếng vội vã cúp máy...
Hậu ký:
Giữa những năm 90, sư phụ điều chuyển lên thành phố.
Thôn Dã T.ử cũng nhận chính sách xóa đói giảm nghèo. Đương nhiên, những hủ tục xưa cũ đều lượt bãi bỏ, bao gồm cả cái hầm chứa xác . Nghe điều hai chiếc máy xúc lên đó, hỏa táng bộ hài cốt của tổ tiên họ.
Nói chuyện ngoài lề một chút, liệu ai thắc mắc tại thôn Dã T.ử tàn nhẫn với phụ nữ như ? Chồng c.h.ế.t liền coi là xui xẻo? Có đến mức đó ?
Để kể một sự thật ít .
Sách cổ ghi chép, vùng đất Thanh Khương cổ đại, đất đai cằn cỗi nhiễm mặn, thích hợp trồng ngũ cốc. Đó thật sự là một vùng đất vô cùng khắc nghiệt.
Ngay cả sư phụ cũng thừa nhận, ở thôn Dã Tử, việc ăn vài bữa no bụng quả thật là một điều xa xỉ.
Và trong môi trường như thế, để đảm bảo duy trì nòi giống, diệt vong, trong cảnh vạn bất đắc dĩ, họ đành vứt bỏ một .
Đầu tiên là trẻ sơ sinh. Ở thời kỳ xa xưa hơn của thôn Dã Tử, hễ nhà nào thêm nhân khẩu, đều mang đứa trẻ sơ sinh ngoài phơi sương phơi gió nửa ngày.
----