Từ đến nay, nàng vốn ưa , giờ càng thêm chán ghét, nhất là khi thấy Lâm Phong Tước luôn kề cận bên .
Ta xoay định rời khỏi gian phòng, phu nhân lập tức lên tiếng ngăn :
"Ngoại trừ Ảnh Nhi, tất cả đều khám xét!"
Bỗng từ ngoài cửa chạy , kịp tránh, liền va mạnh .
"Ai da!"
Dung Ngọc khẽ kêu, đưa tay xoa cằm, cúi xuống , tựa như đầu tiên thật sự để tâm đến dung nhan của .
Trong đáy mắt thoáng qua một tia tham luyến khó giấu:
"…Hoa Điệp?"
Dường như quên mất Lâm Uyển đang đó, còn định tiến thêm một bước để bắt chuyện.
Lâm Phong Tước từ bên cạnh bước đến, một lời, nhẹ nhàng kéo sang một bên, như thể thấy sự tồn tại của Dung Ngọc:
"A Điệp, nàng còn lạnh ? Tay nàng vẫn lạnh lắm."
Ta dời ánh mắt khỏi gương mặt đang chờ đợi của Dung Ngọc.
Sắc mặt Lâm Uyển càng thêm khó coi.
Kỳ thực, sớm sẽ ngày .
Dung Ngọc bề ngoài ôn hòa nhã nhặn, phong thái như bậc quân t.ử, nhưng quá khứ của chìm trong t.ửu sắc phấn hương, phóng túng vô độ.
Tính tình cộc cằn, ngang ngược, phụ hao tâm tổn lực ít để dọn dẹp những rắc rối do gây .
Dù che giấu khéo, nhưng nửa năm qua, lẽ Lâm Uyển cũng phần nào nhận .
Hầu gia chỉ thể thấy tương lai của khác, nhưng rằng, còn thấy vô ngã rẽ của tương lai.
Chỉ một lựa chọn trong khoảnh khắc then chốt, cũng đủ để xoay chuyển vận mệnh đời .
Như Lâm Uyển… từng thấy hai con đường khi nàng xuất giá.
Nếu nàng chọn Lâm Phong Tước, tuy khó lòng dành trọn tình cảm cho nàng, nhưng là trọng nghĩa, một khi kết tóc, sẽ bao giờ vướng bận bên ngoài.
Thế nhưng nàng chọn Dung Ngọc, định mệnh sớm an bài nàng chìm trong u tối.
Ta cũng từng thấy tương lai của Dung Ngọc.
Nếu thành với , chẳng bao lâu cũng sẽ sinh lòng với Lâm Uyển.
Còn nếu cưới Lâm Uyển, thì nảy sinh tham niệm đối với .
Trong lòng , luôn tồn tại một nỗi tiếc nuối và khát cầu với những gì thuộc về .
Dù suốt một năm qua cố ý tránh mặt , cuối cùng vẫn thể né khỏi giờ khắc .
"Bẩm phu nhân, vòng ngọc tìm !"
Lâm Uyển vẫn đang cầm chén , chiếc vòng ngọc tìm thấy trong bụi cỏ, thoáng giật mà buột miệng:
"Sao ở đó…"
Nhận lỡ lời, nàng vội cúi đầu uống , cố che giấu sự thất thố.
Hầu gia cau mày, giọng mang chút trách cứ:
"Chỉ một chuyện nhỏ, hà tất ầm ĩ như ?"
Ta khẽ cong môi, nụ nhàn nhạt như làn gió thoảng qua.
Dĩ nhiên nàng kinh ngạc, bởi theo toan tính của nàng, chiếc vòng đáng yên trong tay áo của mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-dam-tinh-si-ta-giu-duyen-lanh/4.html.]
Buổi chiều hôm , khi nàng tranh cãi cùng Dung Ngọc lướt ngang qua , cảm nhận một động tác khẽ, nàng lén nhét thứ gì đó tay áo .
Chỉ một thoáng chạm nhẹ, nhưng đủ để nhận .
Ta sâu đôi mắt nàng, liền thấy hình ảnh cách đó lâu, nàng nhận chiếc vòng ngọc từ tay Dung Ngọc.
Nỗi oán hận của nàng đối với , theo năm tháng, ngày một chất chồng.
Dẫu chỉ là nghĩa nữ Hầu gia nhận nuôi, nay rời khỏi phủ, nàng vẫn tìm cớ để khiến Hầu gia đoạn tuyệt với .
Nàng hiểu rõ, Hầu gia nghiêm khắc, tuyệt dung thứ cho chuyện trộm cắp.
Sau ngày hôm đó, Dung Ngọc thường xuyên tìm cớ đến nhà .
"Điệp , đây là mà phụ sai mang từ phương xa về, hương vị , đem đến để cùng Phong Tước nếm thử."
"Ngày mai là thọ yến bảy mươi của tổ mẫu , rảnh đến dự ?"
"Nghe chữ của Điệp , tấm biển trong thư phòng mãi cũng nhàm, gần đây mà tìm ý, thể giúp vài chữ chăng?"
Hắn mở miệng là gọi “Điệp ”, khiến đến phát phiền, nhưng đắc tội với Dung gia, nên chỉ đành khéo léo từ chối, tiễn về.
Mỗi như , Lâm Phong Tước đều lặng lẽ bên bàn đá, một lời.
Dung Ngọc thấy thế , :
"Điệp , nàng cũng nên nể mặt phu quân chứ, vẽ cho một bức tranh, ?"
Ta khẽ đáp:
"Ừ… ."
Nghe , mới lộ vẻ đắc ý, nụ nở rộ.
Lâm Uyển chẳng hề vui vẻ.
Cuối cùng nàng cũng chuyện Dung Ngọc thường xuyên lui tới chỗ .
Một ngày nắng gắt, nàng đích tìm đến, sắc mặt u ám, giọng đầy oán khí:
"Hoa Điệp, ngươi đừng quá đáng! Dung Ngọc ngày ngày đến nhà ngươi, ngươi thấy hổ ? Ngươi thể an phận một chút ?"
Ta nàng, ánh mắt chút kinh ngạc:
"Tiểu thư quản phu quân của , sang trách ?"
"Ta vốn định đến Dung gia rõ việc náo loạn nơi ở của , chỉ là nể mặt tiểu thư nên vẫn ."
Lâm Uyển trừng mắt .
Nàng gầy nhiều, ánh mắt còn trong trẻo như , mà dần lộ sự u tối cùng cay nghiệt.
"Ngươi đừng giả vờ! Ta sớm nên để ngươi bước phủ từ đầu."
"Ngươi suốt ngày giả bộ ngoan ngoãn lấy lòng nhà , cuối cùng lừa phụ nhận nghĩa nữ, đến giờ vẫn thỏa mãn ?"
Nàng liếc căn nhà giản dị của , giọng đầy châm chọc:
"Sống trong căn nhà lớn thế , chắc vàng bạc châu báu đều chất đầy, chỉ là tiện bày thôi nhỉ."
"Muội quả thật gả nhà , phú quý vinh hoa lắm !"
Nói xong, nàng hừ lạnh một tiếng rời .
Quả nhiên, như lời nàng “chúc”, năm , Lâm Phong Tước đỗ trạng nguyên.