Ngươi Đã Tự Tìm Đường Chết - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:56:31
Lượt xem: 2,598

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta dừng bước, tiếp tục về phía .

 

Bà t.ử phía lớn tiếng gọi: “Công chúa thể như ? Quý nhân chính là mẫu ruột của , lẽ nào ngay cả mẫu cũng cần nữa ?”

 

Ta đầu, liếc bà một cái.

 

Bà t.ử mặt mày lộ vẻ bất phục, chằm chằm .

 

Thật g.i.ế.c .

 

Hồng Trần Vô Định

hiển nhiên, bà t.ử tự tìm đường c.h.ế.t.

 

theo hầu Thẩm quý nhân nhiều năm, ngày thường cũng coi là nửa chủ t.ử, đối với nữ chính là công chúa chẳng nửa phần tôn trọng.

 

Ta lười nhiều lời, phất tay một cái.

 

“Đánh c.h.ế.t.”

 

Lập tức, đám nha ma ma phía đều động tác nhanh gọn, một câu dư thừa, xông lên đè bà t.ử xuống.

 

Bà t.ử bàng hoàng gào t.h.ả.m thiết: “Ta là bên cạnh mẫu ngươi, ngươi thể g.i.ế.c . Quý nhân mà sẽ tha cho ngươi , thả !”

 

Một bà t.ử mà cũng dám chuyện với như , đủ thấy nữ chính ban đầu rốt cuộc nhu nhược đến mức nào, để nô tài cưỡi lên đầu mà ức h.i.ế.p.

 

Ma ma hai tay trái tát cho bà liên tiếp mấy cái bạt tai, đ.á.n.h đến hai má bà sưng vù, khóe miệng rỉ m.á.u, tiện tay nhét đại thứ gì đó miệng, khiến bà chỉ thể ú ớ phát tiếng.

 

Đang lúc náo loạn, Thẩm quý nhân vội vã chạy tới.

 

“Ngươi đang loạn cái gì, còn mau thả Lý ma ma ?!”

 

“Lý ma ma phạm thượng, bất kính với bổn cung, bổn cung đ.á.n.h c.h.ế.t bà chỉ là để răn đe kẻ khác.”

 

Lý ma ma dùng sức nhổ chiếc khăn trong miệng , cũng chẳng lấy sức lực, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy chân Thẩm quý nhân, gào t.h.ả.m thiết: 

 

“Quý nhân cứu nô tỳ, công chúa điện hạ đ.á.n.h c.h.ế.t nô tỳ. Nô tỳ theo hầu quý nhân nhiều năm như , công lao cũng khổ lao a……”

 

Thẩm quý nhân giận dữ , quát: “Sao ngươi thể nhẫn tâm như ? Ngươi Lý ma ma theo hơn mười năm ?!”

 

“Hôm nay ở đây, xem ai dám động đến bà !”

 

“Còn Thanh Từ nữa, nó là biểu ruột của ngươi, đường xa ngàn dặm tới nương nhờ ngươi, ngươi thể đuổi nó ?! Còn mau cho mời nó trở về, đàng hoàng xin nhận tội, rằng đó ngươi hồ đồ, mỡ heo che mắt, cố ý—”

 

“Bổn cung thấy Thẩm quý nhân ngươi mới là kẻ mỡ heo che mắt.” Ta lạnh. 

 

“Mẫu ghi ngọc điệp của bổn cung là Hoàng hậu nương nương, phượng ấn đóng kim sách Trung Cung. Ngươi chỉ là một quý nhân, từ bao giờ thành mẫu của bổn cung?”

 

Sắc mặt Thẩm quý nhân từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng hóa xanh. Bà run rẩy, chỉ tay

 

“Ngươi, ngươi đúng là đồ bất hiếu! Nếu năm xưa mười tháng m.a.n.g t.h.a.i sinh ngươi, ngươi vinh hoa phú quý ngày hôm nay ?! Nay trèo lên cành cao , liền nhận ruột nữa ư?!”

 

Ta liếc đàn bà , dung mạo chẳng gì nổi bật, trong lòng chỉ thấy ghê tởm.

 

Nếu m.a.n.g t.h.a.i nữ chính, cả đời cũng chỉ là một kẻ hạ nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-da-tu-tim-duong-chet/chuong-2.html.]

 

Vậy mà còn chê nữ chính con trai, đối với Thẩm Thanh Từ là cháu gái ruột còn hơn gấp bội so với nữ chính.

 

Thậm chí từng vì lộ mặt hoàng thượng, đề nghị đưa nữ chính thảo nguyên hòa , gả cho một tên khả hãn hơn sáu mươi tuổi. May mà Hoàng hậu ngăn .

 

Độc ác đến nhường .

 

Sao xứng gọi một tiếng mẫu .

 

Ta phí lời: “Người , đem bà ma ma đ.á.n.h c.h.ế.t.” 

 

Ta từng chữ một: “Ngay tại đây, bổn cung đích .”

 

“Ngươi dám?!” Thẩm quý nhân thét lên.

 

Bà t.ử phía lập tức khiêng ghế hình và gậy lớn tới, đông thế mạnh, trực tiếp kéo Lý ma ma qua, đè bà lên ghế.

 

Lý ma ma phát tiếng kêu t.h.ả.m như lợn chọc tiết: “Quý nhân cứu nô tỳ!”

 

Thẩm quý nhân tức đến run rẩy : “Ngươi dám , ngươi dám ……”

 

Ta rũ mắt.

 

Gậy đ.á.n.h xuống dùng đủ mười phần lực, Lý ma ma lúc đầu còn kêu gào, về động tĩnh càng lúc càng nhỏ, chỉ thỉnh thoảng co giật một cái gậy.

 

Đến khi mấy chục trượng giáng xuống, bà còn phản ứng.

 

Một bà t.ử tiến lên thăm dò thở, bẩm báo với : “Điện hạ, bà c.h.ế.t .”

 

Thẩm quý nhân gào lên một tiếng, bổ nhào lên Lý ma ma, khi đầu , ánh mắt tràn đầy oán độc: 

 

“Ngươi đúng là súc sinh!” Bà mất hết lý trí, c.h.ử.i rủa om sòm: “Sớm ngày sinh ngươi, dìm c.h.ế.t ngươi trong thùng xí !”

 

“Ngươi dìm c.h.ế.t ai trong thùng xí?”

 

Ta và bà đồng thời đầu , Hoàng hậu vẻ mặt đầy uy nghiêm, dẫn theo một đoàn xuất hiện lưng .

 

Sắc mặt Thẩm quý nhân trắng bệch, run rẩy đến mức nên lời.

 

“Chỉ là một quý nhân nhỏ bé, dám đến chuyện dìm c.h.ế.t công chúa,” Hoàng hậu giận dữ quát, “Ngươi đây là khinh nhờn hoàng thất, mưu hại hoàng tự!”

 

Thẩm quý nhân sợ đến mức dám nhúc nhích, quỳ sụp xuống đất lóc t.h.ả.m thiết: 

 

“Thần chỉ là nhất thời hồ đồ, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội!”

 

“Chiêu Dương,” Hoàng hậu dừng một chút, đầu , “Con thấy nên xử trí thế nào?”

 

Ta , Hoàng hậu là sợ vui.

 

Thẩm quý nhân dù cũng là sinh mẫu của . Trước Hoàng hậu cũng chuyện Thẩm quý nhân ức h.i.ế.p con gái ruột, mấy bênh vực nữ chính, nhưng đều nữ chính cầu xin mà khuyên can .

 

Lâu dần, Hoàng hậu cũng hận rèn sắt thành thép, quản nữa.

 

Lần bà sợ mềm lòng, xin tha cho Thẩm quý nhân.

Loading...