Ngươi Đã Tự Tìm Đường Chết - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:00:26
Lượt xem: 2,526

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đế trợn tròn hai mắt, cổ họng phát tiếng “khò khè”, chỉ kịp thở dốc nửa , ngã ngửa về phía .

 

Đám thái giám phía hoảng hốt kêu lên: “Bệ hạ!——”

 

“Nghịch tặc ám sát hoàng thượng, theo bản cung hộ giá!” 

 

Giọng vang dội trong đêm tối.

 

Trong ánh mắt kinh hãi của , phía vang lên những bước chân chỉnh tề cùng tiếng binh khí va chạm, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c dồn dập.

 

“G.i.ế.c! Tru sát nghịch tặc, theo điện hạ hộ giá!!!——”

 

Thiết giáp quân của Hoàng hậu xông thẳng chiến trường.

 

Những binh sĩ từng chinh chiến sa trường, vốn mang sẵn sát khí m.á.u lửa.

 

Bùi Chiêm tuy sớm mưu tính, nhưng cấm quân rốt cuộc từng trải qua chiến trận thực sự, chẳng bao lâu thiết giáp quân đ.á.n.h tan, vứt bỏ mũ giáp, tháo chạy tán loạn!

 

Ta bước lên tường thành.

 

Vị tướng thiết giáp quân vội vàng tiến lên, quỳ một gối: 

 

“Điện hạ, quốc gia thể một ngày vua. Nay chỉ điện hạ mới thể bệ hạ báo thù. Xin điện hạ đăng cơ!”

 

Tất cả đều xôn xao!

 

Thẩm quý nhân chỉ thẳng : “Nàng là nữ t.ử, thể hoàng đế?! Ngươi điên ?!”

 

Những đại thần chạy tới hộ giá cũng nhao nhao chỉ trích: “Gà mái gáy sớm, thiên hạ tất loạn!” 

 

“Nữ t.ử thể đăng cơ, quả là hoang đường!”

 

Cũng mưu sĩ của bênh vực.

 

“Hoàng t.ử khó gánh nổi trọng trách, đêm nay nếu điện hạ, thiên hạ e rằng đổi họ từ lâu, vì điện hạ thể đăng cơ?!”

 

Hồng Trần Vô Định

“Điện hạ xoay chuyển tình thế nguy cấp, trong lòng mang thiên hạ, thần dân kính phục, nếu bệ hạ còn sống, tất cũng sẽ truyền vị cho điện hạ!”

 

“Hoang đường! Xưa nay từng tiền lệ truyền ngôi cho công chúa!”

 

“Không hôm nay ?”

 

Một vị Ngự sử họ Thạch bước , chỉ thẳng mắng lớn: 

 

“Công chúa dám phá hỏng tổ huấn?! Tư dưỡng binh mã là trọng tội, còn mau giao hổ phù cho hoàng t.ử, lui xuống nhận tội!”

 

Ồ, tự tìm đường c.h.ế.t.

 

Ta rút đao của thiết giáp vệ, một đao c.h.é.m phăng đầu , m.á.u b.ắ.n cao ba thước!

 

Đầu Thạch ngự sử lăn xuống đất, trong mắt còn vương một tia mờ mịt.

 

“Thạch ngự sử trung quân ái quốc, theo phụ hoàng mà .” 

 

Ta quét mắt khắp : "Còn ai vì phụ hoàng mà tuẫn táng nữa ?"

 

Tất cả sững sờ.

 

Lặng ngắt như tờ.

 

Chỉ còn tiếng áo bào phần phật trong gió.

 

Một lát , Tả tướng là đầu tiên bước .

 

Ông là của Hoàng hậu.

 

Ông quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng hô: 

 

“Bệ hạ chính là thiên mệnh sở quy! Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

 

cũng theo đó quỳ xuống.

 

Dần dần, quỳ ngày một nhiều.

 

Trước mặt , còn một ai cần ngẩng đầu lên.

 

Thẩm quý nhân thể mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-da-tu-tim-duong-chet/chuong-10.html.]

Trên tường thành, tiếng tung hô như sấm dậy: “Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!!!”

 

Dưới thành, Bùi Chiêm áp giải.

 

Hắn ngẩng đầu lên, khó tin về phía .

 

Ta bước đến bên hoàng đế, nhẹ nhàng khép đôi mắt vẫn còn mở trừng của ông .

 

“Phụ hoàng, trẫm sẽ báo thù. Xin an giấc.”

 

11

 

Lần nữa gặp Bùi Chiêm, vững long ỷ.

 

Bùi Chiêm so với tưởng tượng còn khá hơn, dù ở đại lao, cũng đến mức thê t.h.ả.m.

 

Vẫn giữ chút phong cốt cuối cùng.

 

Vừa thấy , cầu xin thả , chỉ cúi mắt : “Chiêu Dương, mấy ngày nay nàng ?”

 

“Không cho lắm.”

 

Ta thật.

 

Gần đây g.i.ế.c quá nhiều.

 

Phụ hoàng một địa cung hẳn là cô quạnh, để Thẩm quý nhân xuống đó bầu bạn cùng ông .

 

Ta đến quá muộn.

 

sự trợ giúp của Hoàng hậu sớm bố trí trong triều, nhưng phản đối vẫn còn nhiều.

 

May mà những tiếng , g.i.ế.c dần g.i.ế.c dần cũng ít .

 

G.i.ế.c thêm vài nữa là hết.

 

Ta để tâm sử sách sẽ thế nào.

 

G.i.ế.c cha?

 

Hay soán vị?

 

Ta chỉ , lịch sử luôn do kẻ chiến thắng nên.

 

Bùi Chiêm khổ, đưa tay qua song sắt nắm lấy tay .

 

“Nàng chịu nhiều khổ ? Tính tình nàng vốn lương thiện mềm mỏng, để đến bước hẳn là đau khổ. Là ai ép nàng? Hoàng hậu? Hay Đại hoàng t.ử?”

 

Hắn vẫn tin dám mưu triều soán vị.

 

“Chiêu Dương,” , đáy mắt tràn đầy xót xa, “ giúp nàng. Ta gánh nặng đối với nàng quá lớn. Nàng thả , thể giúp nàng.”

 

Ta cong mắt : “ , hoàng đế *cô gia quả nhân, cao quả thực lạnh lẽo. Hay là thả ngươi , Bùi ca ca, ngươi giúp hoàng đế nhé, ?”

 

(*cô gia quả nhân: cô độc đồng hành)

 

Bùi Chiêm khựng : “Thật tạo phản cũng là ép. Ta xưa nay từng hứng thú với ngôi vị . đau lòng cho nàng, chỉ giúp nàng mà thôi.”

 

Ngón tay siết c.h.ặ.t, giọng kìm mà gấp gáp: 

 

“Nếu hoàng đế, nàng sẽ là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, chúng cùng chia sẻ giang sơn !”

 

“Ha ha ha,” thật sự nhịn bật , lau khóe mắt

 

“Bùi Chiêm, , ngươi còn khá hài hước đấy.

 

"Thật sớm ngươi tạo phản ." 

 

Ta ghé sát , hạ giọng : “Ngươi vạch trần ngươi ?”

 

Hắn hiếm khi sững .

 

Khóe môi mang theo chút giễu cợt: “Kinh thành phòng vệ nghiêm ngặt, nếu nhờ ngươi, chỉ dựa năm nghìn của , thể thành công?”

 

“Đa tạ ngươi nhiều năm khổ tâm, dệt áo cưới cho , Bùi ca ca.”

 

Bùi Chiêm ngơ ngác .

 

Hắn theo bản năng lùi một bước, như thể bỗng dưng biến thành thứ quái vật gì đó.

Loading...