10
Đêm đó, đèn trong phòng Thái t.ử hề tắt, miệng cũng ngừng nghỉ.
Ta kể từ lúc Lâm Hy Ninh bước xuống kiệu, chân trái bước qua ngưỡng cửa, mặt ma ma bên tay một con ong đậu lên, kể mãi cho đến lúc Lâm Hy Ninh ở trong kiệu dùng bao nhiêu lực để nhéo , nhe mấy cái răng, bộ diêu rung rinh mấy cái, đều rõ mồn một.
Chàng hỏi: "Bọn họ tạo phản?"
Thật là chẳng nắm bắt trọng điểm gì cả, đang kể là cô nhéo đau mà.
Sau đó Hạ Tri Dư gọi Hạ Ngôn Sanh đến Thái T.ử phủ đ.á.n.h cho mấy gậy: "Trên Thụy Vương Thế t.ử phi nhiều vết thương rõ nguyên do, còn hướng Thái t.ử phi của cô cầu cứu, hóa là kẻ gì như , mới mấy ngày bắt đầu ngược đãi chính thê?"
Vẻ mặt Hạ Ngôn Sanh mờ mịt chịu mấy gậy: "Thần oan uổng!"
Vẻ mặt Lâm Hy Ninh đau lòng: "Điện hạ, Tống Nhã Nguyệt cũng ..."
"Không Hạ Ngôn Sanh nhéo? Chẳng lẽ là nàng? Nàng là Thái t.ử phi, tại khó của ?"
Sắc mặt Lâm Hy Ninh biến đổi, cúi đầu dám lời nào.
Hạ Ngôn Sanh kêu gào: "Thần , thần oan uổng, Hoàng ! Có Tống Nhã Nguyệt đến mặt khua môi múa mép..."
Toàn bộ đại sảnh yên tĩnh nữa.
"Đệ với cô xem, một kẻ câm khua môi múa mép?"
Chàng thừa cơ sai nhanh ch.óng đ.á.n.h nốt những gậy còn , cho phép một chút khe hở nào, tránh để Hạ Ngôn Sanh đột nhiên nhớ mà hỏi một kẻ mù thấy vết nhéo.
Hạ Ngôn Sanh đ.á.n.h một trận vô duyên vô cớ, ánh mắt Lâm Hy Ninh càng thêm độc ác, cô vốn định tiếp tục âm thầm tìm chuyện với , phát hiện quản thúc nhưng Thái t.ử tuyên bố bên ngoài là Thái t.ử phi bệnh, Thụy Vương Thế t.ử phi đến bầu bạn.
Cả hai chúng đều cần trở về nữa.
Còn Hạ Ngôn Sanh đ.á.n.h một trận khiêng về, nương t.ử cũng giữ trong Thái T.ử phủ, Thụy Vương tự nhiên là vô cùng phẫn nộ, lúc lên triều trực tiếp cáo trạng Thái t.ử ngôn hành vô độ, chút lòng thương xót nào với thủ túc.
Vị trí vốn dĩ vững chắc của Thái t.ử nay lung lay sắp đổ, còn lo sợ hơn cả nhưng vẫn bảo ở bên cạnh kể chuyện cho .
"Ta kể chuyện ..."
"Lúc nàng về cha nàng, nàng, cô cả, thím hai, ba, chị dâu tư, miệng nàng hề ngừng nghỉ suốt cả đêm."
"A, cái đó ! Đó là chuyện, đó là cuộc đời của ."
"Cuộc đời của nàng? Khá náo nhiệt đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-cung-gia-vo-a/10-11.html.]
"Vậy còn của thì ? À đúng, còn của Điện hạ thì ?"
"Không gì để cả..."
"Có lúc nhỏ mở mắt thấy vị nương nương đầu độc , vì giữ mạng nên dùng mắt thế miệng, dùng mắt uống chén t.h.u.ố.c độc đó, cho nên mắt mới thấy nữa!"
"... Mắt thế miệng ?"
"Trong mắt nước, trong miệng cũng nước mà..."
"Cô đang nàng bậy bạ ."
Trong ánh mắt mong chờ của , chậm rãi kể câu chuyện của .
11
Hắn là đứa con thứ hai của Hoàng Hậu, năm Đại Hoàng t.ử bốn tuổi ngã từ núi giả xuống ngoài ý qua đời, Hoàng Hậu nuôi nấng trong sự nơm nớp lo sợ. Đến năm sáu tuổi, Hoàng Hậu trúng độc một , suýt nữa mất mạng. Vốn dĩ loại độc đó là hạ cho nhưng từ khi Đại Hoàng t.ử qua đời, Hoàng Hậu cực kỳ coi trọng việc ăn uống của , cái gì cũng tự nếm một ngụm.
Hoàng Hậu tự nhiên tâm phúc bà thử thức ăn nhưng bà : "Kẻ thật sự tâm hại con , chuẩn sẵn t.h.u.ố.c giải thì cũng là liều mạng đ.á.n.h cược một phen phú quý, cho dù độc phát cũng giả vờ như nhưng bổn cung sẽ giả vờ."
Hắn nương hết đến khác ăn những món cơm canh rõ an đó, mặc kệ ngăn cản thế nào cũng tác dụng, cho đến khi thật sự suýt nữa trúng độc bỏ .
Hắn dứt khoát giả mù.
Một Thái t.ử mù, tính đe dọa.
Trên mặt mang theo nụ với : "Bởi vì mù, một tiểu thái giám ở ngay mặt hạ độc trong , ban chén đó cho uống."
Thèm mala quá
Khi ngươi giả vờ thương, sẽ dã thú ngu xuẩn nhảy ăn thịt ngươi.
"Lần , cũng là cố ý, để nàng tận mắt giúp xem xem, đám đó rốt cuộc tâm tư gì, cũng cho bọn họ một cái cớ để phát động ."
Hắn hỏi : "Ta đáng sợ ?"
Ta lắc đầu: "Chàng và đều nương yêu thương hết mực vì nương , cũng trở nên đáng sợ chứ."
Hắn ngẩn ngơ , bảo kể cho một câu chuyện về nương .
Ta kể , thật cũng buồn , chính là nương quá thích trẻ con, khi gả cho cha luôn nghi thần nghi quỷ, cảm thấy thai, khiến cả nhà gà bay ch.ó sủa, cuối cùng lúc quyết định loạn nữa, thật sự .
Hắn vui vẻ, cũng vui vẻ, đều thích nhiều, chỉ nghiêm túc .