NGƯỜI BỊ TỶ TỶ KHINH RẺ LẠI LÀ PHU QUÂN CỦA TA - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:45:58
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ngược , và biểu ca thiết từ khi nào thế, mà chỉ một tin nhắn gọi ?"

 

Thẩm Thanh Uyển lộ vẻ mặt như đang xem kịch .

 

Ta ngước mắt nàng : "Nói cũng , và biểu ca quả thực chút tình nghĩa , chuyện đều nhờ tỷ tỷ cả. Nếu tỷ tỷ và Vân Đình thường xuyên bắt nạt biểu ca, còn gọi hết phủ y khiến biểu ca mời đại phu, cũng chẳng đến mức tìm đến chỗ để xem vết thương. Muội là đang dọn dẹp đống hỗn độn cho tỷ tỷ, cũng là vì Thẩm gia chúng , bằng nếu truyền ngoài, danh tiếng của tỷ tỷ..."

 

Ta lấp lửng: "E là đợi đến lượt ngoài tới liên lụy ."

 

Thì bản tự hủy hoại sạch .

 

Thẩm Thanh Uyển xong sắc mặt lạnh hẳn .

 

Cố Hân cũng bồi thêm: " như lời biểu , chút y thuật nên bụng xem bệnh giúp . Hai chúng gặp ở đình nghỉ mát bên hồ, nay luôn quang minh chính đại, từng tránh né ai. Hôm nay khi Đại tiểu thư dẫn tới, cửa phòng chúng cũng hề đóng, thể coi là tư thông?"

 

Tổ phụ trầm tư gật đầu: "Y thuật của Thanh Thiển quả thực khá."

 

Tổ phụ lên tiếng, tổ mẫu giọng mỉa mai: "Vậy theo ý ông, chuyện hôm nay là hiểu lầm ? Thế còn chuyện thư từ và khăn tay mà con hầu là thế nào?"

 

Lúc , ma ma cận của tổ mẫu , nhỏ tai bà mấy câu, còn từ trong ống tay áo lấy thứ gì đó.

 

Tổ mẫu xong thì nổi trận lôi đình: "Còn dám hai đứa tư thông? Trong phòng Thanh Thiển lục soát một bài thơ tình, đem so với bài vở của Cố Hân ở tộc học thì nét chữ giống hệt ! Trong phòng Cố Hân cũng lục soát khăn tay! Hai đứa các ngươi khéo mồm khéo miệng, còn định chối cãi đến bao giờ?"

 

Vừa , bà quăng một tờ giấy và một chiếc khăn tay xuống mặt .

 

Khi phụ vội vàng chạy tới thì vặn câu , ông giận dữ bừng bừng, giơ tay tát một cái nảy lửa.

 

"Ngày thường dạy con lén lút tư tình, cấu kết bậy với nam nhân bên ngoài như thế ?"

 

Ông tức giận quát tháo, nhanh ch.óng chỉnh đốn vẻ mặt, hướng về phía tổ phụ tổ mẫu đang phía mà thưa: "Phụ , mẫu , là con dạy con nghiêm, mới để nghịch nữ chuyện bại hoại môn phong thế , đ.á.n.h mắng, đều tùy ý phụ mẫu định đoạt!"

 

Ta chằm chằm chiếc khăn tay đất, mặt vẫn còn hằn dấu tay, trái tim dần chìm xuống đáy vực.

 

Thẩm Thanh Uyển , đắc ý nhướng mày.

 

Thẩm Thanh Uyển bày một ván cờ lớn, nhân chứng, vật chứng nàng đều chuẩn đủ cả, dù gãy lưỡi cũng khó mà lật ngược thế cờ.

 

Huống chi ngay cả phụ cũng tin .

 

"Làm chuyện nhục nhã thế , lên chùa mà ni cô !" Lão thái thái sắc mặt âm trầm.

 

Phụ thấy câu thì như sét đ.á.n.h ngang tai, vội vàng quỳ sụp xuống.

 

"Mẫu , Thanh Thiển là đứa con duy nhất của con mà."

An Nhu Truyện

 

, là đứa con duy nhất của nhị phòng.

 

Bao nhiêu năm qua, ngoài , mẫu còn đứa con nào khác.

 

Phụ hết đến khác nạp phòng, nhưng đến nay vẫn tin vui.

 

"Chính vì thế nên mới bắt nó c.h.ế.t luôn đấy!" Trong mắt tổ mẫu đầy vẻ chán ghét.

 

Xuống tóc tu ni cô thì khác gì c.h.ế.t ?

 

Đối với phụ thì chẳng khác gì, nhưng đối với , ít nhất là vẫn còn sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-bi-ty-ty-khinh-re-lai-la-phu-quan-cua-ta/chuong-5.html.]

 

Ta định mở miệng đáp lời, Cố Hân ở bên cạnh thẳng , hành đại lễ cực kỳ đoan chính và đúng mực.

 

"Vãn bối tự trăm miệng cũng khó bào chữa, nguyện cưới Thanh Thiển biểu thê t.ử, mong các vị trưởng bối thành ."

 

Lời nghẹn nơi cổ họng, nghiêng đầu về phía Cố Hân, bắt gặp ánh mắt kiên định và chân thành của .

 

Ánh mắt giống hệt như ngày ở trong đình với rằng sẽ khiến Thẩm Thanh Uyển trả giá.

 

Ta từng nghĩ sẽ gả cho Cố Hân.

 

Cô mẫu là một khó đối phó, tính tình giống hệt Thẩm Thanh Uyển. Bà luôn kỳ vọng Cố Hân sẽ đỗ đạt hiển vinh, chắc chắn sẽ sắp xếp cho cưới một vị quý nữ danh môn nào đó.

 

Chứ hạng như , phụ quyền thế, chỉ thể sống nhẫn nhịn trong phủ, sắc mặt kẻ khác mà tồn tại.

 

Phụ thì lòng cũng nhẹ nhõm phân nửa, liền lên tiếng: "Phụ , mẫu , chuyện đến nước , chi bằng cứ để Thanh Thiển và Cố Hân thành ạ!"

 

Tổ mẫu hừ lạnh một tiếng: "Oánh nhi chắc bằng lòng để nó bước chân cửa ."

 

Thẩm Oánh là tên của cô mẫu. Cô mẫu và đại bá phụ là em cùng một sinh , đối với nhị phòng chúng giờ cũng chẳng bao giờ nể mặt.

 

Tổ phụ thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn quyết định: "Cứ để Cố Hân và Thanh Thiển định . Phía Oánh nhi, sẽ tự ."

 

Chuyện coi như xử lý xong xuôi.

 

Tổ mẫu sang giáo huấn : "Nếu như , những ngày xuất giá hãy an phận thủ thường một chút. Dù cũng chuyện hổ, hãy lui tới từ đường chép gia huấn một trăm ."

 

Một trăm gia huấn, e là chép đến gãy tay cũng xong.

 

Phụ rõ đây là kết quả nhất , liền đầu nháy mắt với .

 

Sống mũi cay cay, cúi đầu dập đầu : "Tôn nữ rõ."

 

Đại bá phụ Cố Hân với vẻ mặt ôn hòa: "Đã , ngươi chính là con rể của Thẩm gia ."

 

Cố Hân dù cũng mang họ Cố, do cô mẫu sinh.

 

Việc cô mẫu đưa một kẻ chút huyết thống nào với Thẩm gia như Cố Hân tộc học là vì tư lợi của Cố gia, sớm khiến trong tộc bất mãn.

 

Nay nếu trở thành con rể Thẩm gia, những tiếng bất mãn trong tộc cũng xem như lời giải thích thỏa đáng.

 

Mọi sảnh giải tán, Thẩm Thanh Uyển khi rời vẫn quên châm chọc .

 

"Thứ nghiệt xứng với thứ t.ử, đúng là trời sinh một cặp!"

 

Nàng tốn bao công sức để vun cho và Cố Hân, hóa là vì lý do như .

 

Trong mắt Thẩm Thanh Uyển, và Cố Hân đều là những món đồ chơi hèn mọn sự khống chế của nàng . Nàng ghép đôi hai chúng chẳng qua là để tìm chút thú vui mà thôi.

 

Ta theo bóng lưng nàng rời , móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay.

 

Cố Hân phát hiện vết hằn sâu do móng tay để tay , khẽ thở dài, lớp ống áo rộng rãi, nhẹ nhàng nắm lấy tay .

 

"Ta sẽ khiến nàng trả giá."

 

 

Loading...