NGƯỜI BỊ TỶ TỶ KHINH RẺ LẠI LÀ PHU QUÂN CỦA TA - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:46:05
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng dấy lên một nỗi bất an, nhưng tự nhủ với lòng rằng Hoàng thượng giấu Cố Hân mấy tháng trời, chắc chắn là chuẩn hậu chiêu, cộng thêm những lời của Thẩm Thanh Uyển, Cố Hân cuối cùng hẳn lên ngôi thành công mới đúng.
Dẫu lý trí phân tích là , vẫn kìm mà bấm móng tay lòng bàn tay, những ngón tay ẩn ống tay áo rộng rỉ vài vệt m.á.u.
Ta mở mắt thức đến đêm muộn mà vẫn chẳng chút buồn ngủ, bèn dứt khoát dậy khoác thêm áo bào, thắp lên ngọn nến.
"Nàng đang lo lắng cho ?"
Tiếng động đột ngột vang lên giật nảy , suýt nữa thì vấp vật chân mà ngã nhào. Một bóng đen bất ngờ xuất hiện đỡ lấy cánh tay , giúp vững .
Dưới ánh nến, thấy gương mặt thanh tú của Cố Hân đang tràn ngập ý .
"Sao ở đây?"
Chẳng Tương Vương bắt sống ...
"Người bắt là giả thôi."
Phải , Hoàng thượng giờ đây chỉ duy nhất một đứa con trai là , tự nhiên sẽ để rơi hiểm cảnh, nhất định sẽ dốc hết sức bình định con đường phía cho .
Chàng buông cánh tay : "Ta sợ nàng lo lắng đến mức ngủ nên mới qua đây thăm một chút."
Ta lườm một cái: "Ai thèm lo cho chứ? Ta đương nhiên là lo cho phụ !"
"Phụ nàng sẽ ." Giọng điệu Cố Hân mang theo vài phần trấn an, "Ta thưa với phụ hoàng về chuyện của hai , cũng phái âm thầm bảo vệ phụ nàng. Đợi khi chuyện êm xuôi, sẽ thỉnh chỉ cầu xin Người ban hôn."
"Thanh Thiển, đừng từ chối , ?"
Ta mím môi hỏi: "Chàng là ban hôn, thì từ chối ?"
Ta ngờ rằng đến tìm .
Vào thời khắc mấu chốt thế , mà vẫn còn tâm trí lẻn Thẩm gia để bàn chuyện nhi nữ tình trường với .
Chàng vô cùng chân thành: "Mảnh giấy nàng để cho , xem . Đừng lo lắng, nay khác xưa, chuyện cứ giao cho ?"
Ta chằm chằm hồi lâu.
Năm xưa nương nhờ Thẩm gia, chịu bao uất ức nhục nhã, đem lòng chân thành giúp đỡ thuở hàn vi. Nay một bước đổi đời, tương lai phú quý tột bậc, tại thể cùng hưởng mà đẩy xa cơ chứ?
Đây là những gì xứng đáng nhận.
Ta giơ tay ôm lấy thắt lưng : "Được."
Khi tỉnh dậy, Cố Hân biến mất từ bao giờ.
Đêm qua nắm lấy tay , khẽ lời an ủi dỗ giấc ngủ, chẳng rời từ lúc nào.
Sau giờ Ngọ, phụ mới cùng tổ phụ và đại bá phụ trở về.
Phụ trông nhếch nhác nhưng tinh thần vẫn khá . Vừa về đến viện, ông lấm la lấm lét như kẻ trộm, đóng c.h.ặ.t cửa phòng gọi và mẫu .
"Tương Vương đền tội , vị hoàng t.ử bắt là giả! Các vị hoàng t.ử thật sự là ai ?" Phụ biểu cảm khoa trương: "Là Cố Hân! Chính là Cố Hân từng đính hôn với Thanh Thiển nhà đó!"
Mẫu liếc một cái, lườm phụ : "Đã hủy hôn còn gì nữa?"
"Chao ôi..." Phụ thở dài, "Nếu Thẩm Thanh Uyển xen một chân, Cố Hân bây giờ là con rể nhà , nhị phòng chúng coi như đổi đời!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-bi-ty-ty-khinh-re-lai-la-phu-quan-cua-ta/chuong-15.html.]
An Nhu Truyện
Phụ than vãn tắm rửa dùng cơm.
Đến cả phụ cũng , thì những kẻ cần chắc hẳn đều rõ cả .
Cố gia và Thẩm gia đều hết sức vui mừng. Nhất là Cố gia, tuy coi Cố Hân như thứ t.ử mà nuôi dạy, chẳng cần nuôi thế nào, dù cũng ơn dưỡng d.ụ.c! Còn về Thẩm gia, học vấn của Cố Hân chính là do phu t.ử của Thẩm tộc đích truyền dạy!
Đại bá phụ còn cảm thán nữ nhi Thẩm Thanh Uyển mệnh khổ, hưởng phúc phần .
Nữ nhi ông hưởng , nhưng thì .
Cố Hân chính danh là Tiêu Hân, ghi tên ngọc điệp hoàng gia, xếp thứ sáu trong các hoàng t.ử.
Thánh chỉ ban hôn hạ xuống Thẩm gia, ban hôn cho nữ nhi của Thẩm Minh Việt là Thẩm Thanh Thiển Lục hoàng t.ử phi. Do sinh mẫu của Lục hoàng t.ử qua đời nên thủ hiếu ba năm, ba năm mới thể hôn.
Tiễn vị công công truyền chỉ , phụ ban đầu còn hớn hở, nhưng nghĩ đến việc chờ ba năm mới thành , sắc mặt chẳng còn vui vẻ gì.
Vị Lục hoàng t.ử mới lộ diện , nhà ai mà chẳng chằm chằm như hổ đói, ba năm... thời gian quả thực quá dài!
Ông thậm chí chẳng hề kiêng dè mà thở dài mặt chúng nhân Thẩm gia: "Nếu kẻ xen ngang, thì cần chờ đợi lâu đến thế."
"Có điều trong mệnh thì sẽ , trong mệnh thì cưỡng cầu cũng chẳng giữ nổi ."
Những lời đầy rẫy sự châm chọc, đại bá mẫu xong mặt xanh mét, về phòng lớn tiếng mắng nhiếc.
"Nay đến lượt nhị phòng tới mặt chúng đắc ý, đúng là nực ! Ba năm trời, để xem chúng đắc ý bao lâu!"
Người phụ nữ vốn luôn cao quý tao nhã mắng xong bật nức nở.
"Uyển nhi của , giờ vẫn chẳng rõ sống c.h.ế.t ! Thanh Uyển là vì ngoài dâng hương cho Cố Hân mới gặp tai bay vạ gió, ba năm cưới thì cũng rước bài vị của Uyển nhi cửa ! Thật là kẻ phụ lòng bạc bẽo!"
"Thanh Uyển c.h.ế.t ! Việc cần cân nhắc nhất lúc là thái độ của Lục hoàng t.ử. Bà đừng quên, năm đó hôn sự của và Thanh Uyển là từ mà !"
Đại bá mẫu liền nín bặt tiếng : "Ta nhớ , Vân Đình nhà còn từng đ.á.n.h nữa, chuyện đây? Sau Vân Đình triều quan..."
Thẩm Thượng thư xong cũng nhớ chuyện cũ năm xưa, khỏi đau đầu nhức óc.
Ba năm thời gian, sự ủng hộ tuyệt đối của Hoàng thượng dành cho Tiêu Hân, đủ để vững chân trong triều đình.
Trong ba năm , thường xuyên ghé thăm Thẩm gia, đôi khi mệt mỏi nghỉ tạm ở khách phòng. Phụ mẫu thấy mặn nồng với thì đương nhiên vui mừng, cũng chẳng quản thúc quá nhiều.
Hôn môi ôm ấp trở thành chuyện thường tình, những lúc tình nồng ý đượm, vùi đầu lòng , run rẩy kìm nén d.ụ.c vọng.
Ta vuốt ve vành tai nóng hổi của : "Hoàng hậu nương nương ban cho thị thông phòng đều dùng, cứ thích đến chỗ trộm hương cắp ngọc ?"
Lời Thẩm Thanh Uyển khi c.h.ế.t dù vẫn để vết hằn trong lòng .
Tam cung lục viện, bảy mươi hai phi tần, dẫu tình nghĩa thuở thiếu thời thì liệu sẽ kéo dài bao lâu?
Chàng nhẹ nhàng c.ắ.n lên xương quai xanh của : "Của ... đều là dành cho nàng."
Mấy chữ đó khẽ, mà đỏ cả mặt, giơ tay đẩy một cái nhưng nắm lấy cổ tay, trao một nụ hôn triền miên đầy ý vị.
Thôi , bất kể tương lai thế nào, ít nhất niềm hạnh phúc lúc là thật.
Trước thềm đại hôn, Tiêu Hân phong Thái t.ử, thuận thế theo nghi lễ Thái t.ử phi mà gả Đông cung.