NGƯỜI BỊ TỶ TỶ KHINH RẺ LẠI LÀ PHU QUÂN CỦA TA - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:46:03
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Trang truyện]
Năm ngày , Mẫu cùng tộc tháp tùng lên đường trở về quê cũ ở Tùng phủ.
Ba chiếc xe ngựa chuẩn sẵn sàng nối đuôi cổng phủ. Ngoài , phía còn một chiếc xe ngựa riêng của Thẩm Thanh Uyển bám theo.
Hôm nay tỷ tham gia hội thơ Nhã Tập.
Thẩm Thanh Uyển diện một bộ váy màu hoa sen, gương mặt hồng hào như ngọc, đúng là còn hơn hoa. Mười đầu ngón tay sơn móng đỏ thắm còn rực rỡ hơn cả m.á.u.
"Hội thơ ở Bồng Lai Các hôm nay vốn dĩ định từ chối, nhưng Cố Hân cứ gửi thư tới, nhất quyết tham gia cho bằng ."
Tỷ đang trò chuyện với nha cận, nửa như than vãn nhưng mang theo vẻ nũng nịu của thiếu nữ. Những lời như vô tình lọt tai, khiến Mẫu với ánh mắt đầy lo lắng.
"Trong hội thơ nhiều đồng môn, xem cô gia nóng lòng giới thiệu với họ lắm ."
Đó là giọng của Thúy Trúc. Ả chứng cho việc và Cố Hân tư thông, nên Thẩm Thanh Uyển tin dùng, thăng lên đại nha bên cạnh.
"Thanh Thiển..." Mẫu định gì đó.
Ta cố nặn một nụ : "Đi thôi ."
Ngày rời phủ cố ý chọn lúc phụ nghỉ, ông cửa tiễn chân, hạ thấp giọng với :
"Thanh Thiển, con còn nhớ những gì cha ? Lần rời chỉ là tạm lánh thôi, con đừng tự hủy hoại bản , tuyệt đối tùy tiện gả cho ai ở quê cũ. Cha sẽ tìm cách..."
"Phụ ," Ta ông, vẻ mặt thản nhiên, "Bỏ , hãy giữ gìn sức khỏe, đừng suy nghĩ quá nhiều nữa."
Phụ thở dài, gật đầu: "Được."
Đoàn xe khởi hành, và Mẫu chung một xe.
Ta vén rèm cảnh vật lùi dần về phía . Rời khỏi ranh giới Thẩm phủ, lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Nghĩ thì, ở kinh thành, ở Thẩm phủ bao nhiêu năm nay, hiếm khi những lúc vui vẻ thật sự.
Từng lúc buồn bã, Cố Hân sẽ an ủi , vụng về dùng tay lau những giọt nước mắt má .
Mỗi dịp Tết Nguyên Tiêu khi định hôn, đều tặng một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ do chính tay . Năm đầu tiên thạo, nhưng đến năm thứ hai trông dáng .
Ta đem tất cả những món đồ tặng cất trong kho, hề cố ý hủy bỏ.
Có lẽ một ngày nào đó tùy theo ý trời, gian kho sẽ đột ngột bốc hỏa, thiêu rụi và chôn vùi tất cả những thứ .
Mẫu thấy u buồn, liền khuyên nhủ: "Thanh Thiển, hãy nghĩ thoáng . Nhìn con nửa tháng qua xem, gầy cả một vòng ."
An Nhu Truyện
"Mẫu ." Ta đột ngột gọi bà, mắt vẫn dõi theo đường phố bên ngoài: "Đã mười năm , Phụ vẫn con nối dõi, nghĩ thông suốt ?"
Ta buông rèm xe xuống, bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc và phần tự nhiên của bà.
Ta theo Mẫu học y cũng sáu năm .
Món canh t.h.u.ố.c Mẫu nấu cho Tổ phụ, Phụ cũng thường dùng cùng.
Bà là nữ y, đương nhiên hiểu rõ những nguyên liệu nào kết hợp với sẽ tạo những công hiệu ngờ tới.
Mẫu thậm chí cần hạ độc, chỉ cần thường xuyên canh t.h.u.ố.c cho Phụ ăn, lâu dần sẽ khiến ông khó nữ nhân thai. Phủ y đến khám cũng chỉ tìm những nguyên nhân tự nhiên mà thôi.
"Con ?" Mẫu với ánh mắt phức tạp, "Mẹ tất cả những điều đều là vì con."
Bà nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của : "Nếu con là đứa con duy nhất của Phụ , nếu ông thứ t.ử, thì ngay từ lúc chuyện của con và Cố Hân phát giác, ông sớm hy sinh con để bảo danh tiếng cho con bước hoạn lộ !"
Đích nữ thì ?
Nam t.ử thể quan, dù là thứ t.ử thì vẫn là đối tượng gia tộc bồi dưỡng. Đích nữ dù là do chính thất sinh , chẳng qua cũng chỉ trông chờ gả nhà vương công quý tộc để chỗ dựa cho gia tộc mà thôi.
Hơn nữa lúc chuyện của và Cố Hân bại lộ, vẫn chỉ là một kẻ bạch đinh công danh. Ta xuống tóc tu định hôn với Cố Hân, tất cả đều phụ thuộc suy tính của Phụ .
Ta cảm thấy rùng ớn lạnh, rút tay khỏi tay bà.
"Vả Phụ con hết thất đến thất khác nạp phòng, cũng thấy nguội lạnh cả lòng," Mẫu thở dài, "Giá mà con là một nam nhi..."
Ta im lặng nhắm mắt .
Xe ngựa khỏi cổng thành, qua trạm canh gác xa thì dừng .
Mẫu nhíu mày, vén rèm phía hỏi: "Có chuyện gì ?"
Giọng phu xe truyền từ bên ngoài: "Thưa Phu nhân, một vị công t.ử chặn đường ạ."
Mẫu buông rèm xuống, nét mặt chút kỳ quái: "Là Cố Hân, lời với con."
"Ta với gì để cả," Ta mặt , "Vòng đường khác mà ."
Chẳng định cùng Thẩm Thanh Uyển hội thơ ? Hôm nay xuất hiện ở ngoài thành, đúng là cách phân thật.
Xe ngựa chuyển động, dường như đổi hướng, xóc nảy một hồi mới bình .
"Thanh Thiển biểu ."
Nghe thấy tiếng gọi, chậm rãi mở mắt, vén rèm lên.
Cố Hân thế mà đuổi kịp, cưỡi ngựa ngay sát bên cạnh xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-bi-ty-ty-khinh-re-lai-la-phu-quan-cua-ta/chuong-11.html.]
"Tỷ phu gì?"
Cố Hân dùng đôi mắt phượng chằm chằm , định gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
"Nếu gì để thì hãy về ," Ta nén vẻ giễu cợt nơi đáy mắt, "Đại tỷ vẫn đang đợi ở hội thơ đấy."
Trước thềm kỳ thi Điện, các cống sĩ khác đều đang ráo riết chuẩn , trái thật nhàn nhã, còn thời gian tháp tùng vị hôn thê hội thơ.
cũng thôi, thi Điện thì ai cũng thứ bậc, tệ nhất thì cũng là đồng tiến sĩ xuất , thứ hạng chẳng quyết định gì, quan trọng bằng việc bồi đắp tình cảm với Thẩm Thanh Uyển ?
"Cặp hộ đầu gối đó..."
"Đốt ."
Ta lạnh lùng đáp , đó buông rèm xuống, bảo phu xe phía tăng tốc độ.
miệng nàng vẫn còn thể chuyện.
Nghe thấy tiếng động mở cửa, nàng giống như chim sợ cành cong, lùi phía hai bước, run rẩy, chẳng còn chút dáng vẻ cao ngạo coi trời bằng vung như .
Một tháng giam cầm khiến nhuệ khí của nàng tiêu tan.
"Ta khuyên các ngươi mau thả ," Thẩm Thanh Uyển nghiến răng , "Ta là đích nữ phủ Thượng thư, là quý nhân trong tương lai! Các ngươi dám đối xử với như thế , mười cái đầu cũng đủ để c.h.é.m ."
bộ dạng giả vờ hung hăng của nàng , chậm rãi xổm xuống bên cạnh.
"Tỷ tỷ, tỷ vẫn khỏe chứ?"
Thẩm Thanh Uyển thấy giọng thì khựng một chút, nhanh đó phản ứng : "Thẩm Thanh Thiển, là ngươi!"
Nàng giãy giụa kịch liệt: "Con tiện nhân , ngươi dám bắt cóc ! Phụ sẽ tha cho ngươi !"
Vẻ mặt lộ chút bi thương: "Tỷ tỷ còn ? Tỷ bắt , mất tích một tháng, đại bá phụ và đại bá mẫu vì danh tiếng của Thẩm gia nên sớm coi tỷ như c.h.ế.t ."
Người c.h.ế.t?
Môi Thẩm Thanh Uyển trắng bệch, nàng im lặng trở , run giọng hỏi: "Thẩm Thanh Thiển, ngươi gì? Ngươi đừng quên! Ta là tỷ tỷ của ngươi! Ngươi dám tay với ?"
"Tỷ tỷ?" lạnh một tiếng, "Bao nhiêu năm qua, những chuyện tỷ , chỗ nào xứng đáng để gọi một tiếng 'tỷ tỷ'?"
Khi còn nhỏ, nàng ném rắn, ném chuột c.h.ế.t phòng . Đến lúc kinh hãi la hét, nàng dẫn đám chị em trong tộc tới xem bộ dạng t.h.ả.m hại của , vỗ tay lớn.
Trưởng công chúa thích đ.á.n.h cờ, thường xuyên tổ chức hội cờ. Nàng đ.á.n.h cờ giỏi, vì chiếm hết hào quang nên đẩy xuống bậc thềm, gãy cánh tay , tịnh dưỡng lâu mới khỏi.
mừng thọ tổ mẫu, tặng một bức họa, nàng vẩy bẩn, vẽ thêm một con rùa đen lên đó, khiến tổ mẫu vốn chẳng thiết gì với càng thêm chán ghét.
Càng cần đến chuyện của Cố Hân, nàng phát điên gán ghép và với , phát điên khiến trở thành kẻ hủy hôn, danh tiết tan nát.
Thẩm Thanh Uyển chính là kẻ ác từ trong xương tủy.
Bao nhiêu năm qua, từng việc từng việc một, đại bá phụ và đại bá mẫu bao che, tổ phụ và tổ mẫu thì dàn xếp thỏa, luôn miệng là " cẩn thận".
Hai chữ "đùa giỡn" mà tai đóng đầy kén .
"Tỷ tỷ, tỷ hại nhiều , nhưng g.i.ế.c tỷ thì chỉ cần một là đủ."
"Ngươi thế!" Thẩm Thanh Uyển hét lên lùi , "Cố Hân... Cố Hân sẽ tha cho ngươi ..."
"Để , đừng để bẩn tay nàng."
Cố Hân rút trường kiếm , kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, lưỡi kiếm sắc bén đến kinh .
Thẩm Thanh Uyển thấy giọng của thì như sét đ.á.n.h ngang tai: "Cố Hân... ngươi, các ngươi..."
Nàng giống như rút hết sinh khí, lẩm bẩm : "Tại ? Tại sống một đời mà vẫn là kết cục như thế ?!"
Sống một đời là ý gì?
còn kịp ngẫm nghĩ kỹ lời nàng , Thẩm Thanh Uyển chút điên cuồng mà lớn, vẻ còn gì để mất.
"Cố Hân, đối xử với ngươi ? Ta để phụ đề bạt phụ ngươi, vì ngươi mà lên nhang cầu phúc, thậm chí vì ngươi mà hủy hôn ước với phủ An Dương Hầu, sai chuyện gì mà ngươi đối xử với như ?"
Cố Hân đang dùng khăn lụa lau kiếm, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Thẩm Thanh Uyển thấy đáp, liền sang gào thét với .
"Thẩm Thanh Thiển, ngươi là hạng gì ? Tam cung lục viện, thất thập nhị phi, ngươi tưởng sẽ mãi mãi yêu ngươi ? Ta đợi ngày ngươi kết cục giống hệt như !"
Giây tiếp theo, trường kiếm trong tay Cố Hân đ.â.m thẳng tim nàng , m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Thẩm Thanh Uyển tắt thở, tiến tới tháo dải lụa đen mắt nàng , đôi mắt nàng mà vẫn còn mở trừng trừng.
vuốt mắt cho nàng khép : "Tỷ tỷ, lá rụng về cội, sẽ chôn cất tỷ ở một mảnh đất hoang tại quê cũ phủ Tùng, để tỷ phiêu bạt bên ngoài ."
Rời khỏi căn phòng đó, Cố Hân dặn dò ngoài cửa: "Đem tới núi hoang chôn , xử lý cho sạch sẽ."
Trên đường rời , trong đầu cứ lẩn quẩn lời Thẩm Thanh Uyển , thứ gì đó thoáng hiện qua trí óc .
"Thanh Thiển," Cố Hân theo , mím môi giải thích, "Phụ ... thực phụ ruột của ."
dừng bước, lập tức xâu chuỗi chuyện với .