Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 8.1: Vận may bất ngờ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:46:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng ở bên lén lút xuống biển, quán ăn bên cũng sợ sẽ trả giá cao tranh giành hải sản trong tay Hải Châu nên cũng kín tiếng ỉm . Không cần lo lắng khác đỏ mắt, mấy ngày nay Hải Châu sống vô cùng tiêu d.a.o sung sướng. Bạc về tay, cái miệng cũng ăn nghiền, một ngày ăn nhiều lắm là bốn bữa nhưng nàng một ngày thể ăn đến sáu bữa.

Tính toán bạc trong tay đủ để tu sửa thuyền đ.á.n.h cá, Hải Châu liền cân nhắc chuyện về. Trên vai nàng còn gánh nặng trách nhiệm thể phó thác hết cho nãi nãi .

Đã tính toán, hoàng hôn buông xuống, Hải Châu bến tàu hỏi thăm xem ngày mai thương thuyền sẽ cập bến giờ nào. Đi ngang qua sạp hàng rong nàng bỗng dừng bước.

Trên mặt biển đột nhiên tiếng kinh hô, sự xao động còn lắng xuống thì bến tàu hét lớn:

“Là cá voi, cá voi mắc cạn!”

Lời dứt, khí bến tàu sôi trào hẳn lên, huyên náo như ổ kiến dội nước sôi. Mọi đều đổ xô chạy tới, những chiếc thuyền đ.á.n.h cá còn kịp cập bờ vội đầu lao . Cánh buồm kéo lên, mái chèo khua nước đến tóe lửa.

Hải Châu đám đông chen lấn xô đẩy đến sát mép nước. Nàng về phía "đại gia hỏa" đang bất động mặt biển sải bước thật nhanh lao xuống bến tàu, lặn một biến mất trong làn nước.

Lúc chẳng ai còn để ý đến nàng. Cậy bơi giỏi, ít nhảy ùm xuống biển, bám những chiếc thuyền đ.á.n.h cá ngang qua để bơi xa. Hải Châu cũng học theo, khi ở nước thấy đáy thuyền liền ngoi lên, bám mạn thuyền đung đưa hai chân lấy sức.

Con cá voi c.h.ế.t, m.á.u chảy nhuộm đỏ cả một vùng biển, bốc mùi tanh nồng nhưng chẳng ai chê bai. Người tranh nhảy xuống xẻ thịt cá voi, giống như bầy linh cẩu đang xâu xé con sư t.ử c.h.ế.t.

Màu áo Hải Châu đổi, nước biển hòa lẫn m.á.u cá voi nhuộm đỏ cả , nàng ngâm trong đó như tắm qua bể m.á.u tanh tưởi. lúc chẳng ai bận tâm, tất cả đều đang chìm đắm trong niềm phấn khích phát tài. Trong cơn chen lấn xô đẩy, rơi xuống nước kịp kêu cứu sặc nước.

Hải Châu chất đầy túi lưới mang theo dừng tay. Nàng kéo túi thịt cá voi nặng trĩu lên thuyền, vớ lấy một mái chèo vội vàng khua khoắng cứu , miệng ngừng hét lớn:

“Đừng tranh nữa, đừng tranh nữa, còn tranh nữa là mất mạng đấy!”

Chẳng ai thèm để ý đến nàng.

“Triều lên !”

hô to.

Một con sóng lớn ập tới, cái xác cá voi xẻ thịt nham nhở lộ cả xương trắng lắc lư dữ dội, hất văng một đang bám nó xuống biển. Đến lúc mới tỉnh táo , vội vàng nhảy xuống biển bơi về phía thuyền.

Người Hải Châu cứu lên thuyền giục nàng:

“Triều lên , chúng mau về thôi.”

Hải Châu chỉ mong cho nhanh, lát nữa lỡ t.h.i t.h.ể nào nổi lên thì dọa c.h.ế.t mất.

Nửa cái trấn đều đổ xô xuống biển. Khi Hải Châu ướt sũng bước từ thuyền xuống, vẫn còn đang chạy về phía . Bến tàu chật ních , ai nấy đều theo cái xác khổng lồ đang thủy triều cuốn xa.

“Cướp bao nhiêu thế? Nhà các ngươi phen phát tài .”

“Nhà Vượng T.ử cướp nhiều nhất, chúng chạy tới nơi thì triều lên mất .”

Những kẻ xuống biển thì ghen tị mặt, những con thuyền chở đầy thịt cá voi mà mắt sáng lên như đèn pha. Hải Châu ngờ rằng nếu quan binh trấn giữ, lúc chắc chắn sẽ xảy cướp bóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-8-1-van-may-bat-ngo-1.html.]

Thương nhân nhanh nhạy dựng biển thu mua ngay tại chỗ. Hải Châu vác túi thịt cá hỏi giá bốn nhà, thấy giá cả đều như liền bán sạch, trong túi thêm hơn ba mươi lượng bạc.

Kẻ vui mừng hớn hở, kẻ ghen tị chua xót, cảm xúc lẫn lộn. lúc cao trào thì vài tiếng lóc hoảng loạn vang lên. Trời tối mà vẫn còn lên bờ, điều ý nghĩa gì trong lòng ai cũng rõ.

Trong phút chốc, niềm vui phát tài nỗi bi thương bao trùm, bầu khí bến tàu trở nên quái dị vô cùng. Hải Châu chịu nổi cảnh nên vội vàng bỏ chạy.

Trong tay bạc, là bạc thể đường hoàng tiêu xài, Hải Châu trở về khách điếm liền bảo tiểu nhị đổi cho nàng phòng thượng hạng gọi hai thùng nước nóng, từ đầu đến chân kỳ cọ kỹ càng hai , cắt sạch móng tay dính m.á.u và thịt cá.

Đợi khi nàng tắm rửa sạch sẽ lên giường, những tụ tập ở bến tàu mới lục tục trở về. Niềm phấn khích phát tài tan, đám đông mênh m.ô.n.g cuồn cuộn diễu hành phố, lớn tiếng gọi uống rượu ăn thịt.

Tiểu nhị quán ăn t.ửu lầu trèo lên ghế châm thêm dầu đèn nhiệt tình gân cổ mời chào khách .

Khi tiếng chiêng của gõ mõ cầm canh vang lên, đường phố mới yên tĩnh hơn nhiều. Hải Châu xuống giường kiểm tra cửa nẻo, kéo bàn chặn cửa quấn lưới đ.á.n.h cá lên song cửa sổ, đảm bảo nếu trộm sẽ gây tiếng động lớn, lúc nàng mới yên tâm ngủ.

Bến tàu Vĩnh Ninh ồn ào suốt đêm, đèn đuốc ở các quán rượu nửa con phố sáng trưng đến tận hửng đông mới tắt. Hải Châu dậy sớm trả phòng, phố ăn sáng thì thấy những gã say rượu la liệt trong ngõ nhỏ sống c.h.ế.t rõ. Tiểu nhị tiệm gạo mở cửa xua đuổi những tên bợm rượu nồng nặc mùi hôi thối. Bà bán bánh bao nhào bột nghển cổ hỏi bán đậu hũ bên cạnh xem quen hôm qua kiếm bao nhiêu từ vụ cá voi. Trong tiệm rèn, gã thợ rèn đó với vẻ mặt chua xót đố kỵ, ánh mắt tham lam qua đường.

Hải Châu đường cứ cảm thấy ánh mắt dò xét , nàng dám lang thang bên ngoài nữa, mua bát hoành thánh lót vội vã xách tay nải bến tàu.

Bến tàu quan binh canh gác, liếc mắt quanh đ.á.n.h giá thấy vắng hơn hẳn. Hải Châu tìm một chỗ thoáng đãng chờ, hễ ai đến bắt chuyện nàng liền về phía quan binh đeo đao. Cứ như thế ba , kẻ trộm trộn trong đám mới từ bỏ ý định tay với nàng.

“Thương thuyền đến , ai lên thuyền thì lên phía .”

Hải Châu đeo tay nải nặng trĩu n.g.ự.c, từ trong vạt áo lấy túi đựng hộ tịch . Tấm vải lụa còn kịp mở, một viên quan binh áo đỏ bước nhanh tới, một tay nắm vai nàng gạt đám đông đẩy nàng lên thuyền.

“Này!”

Hải Châu theo bản năng nghiêng chịu .

“Không hại ngươi , chút bạc lẻ ngươi thèm để mắt.” Hắn khẽ, giọng trẻ, cũng đầu nàng mà kéo lên thuyền với quản sự: “Lý quản sự, cô nương ơn với nhà , phiền ông chiếu cố giúp, đừng để thuyền bắt nạt nàng .”

“Vâng, Tiểu Lục gia ngài cứ yên tâm.”

Lúc Hải Châu mới rõ mặt . Nam t.ử chừng mười sáu mười bảy tuổi, lông mày rậm, đuôi mày xếch ngược lên thái dương, qua là một thiếu niên hào sảng phóng khoáng.

Thẩm Toại thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Hải Châu, nhoẻn miệng :

“Ta tên Thẩm Toại, trong nhà thứ sáu. Tối qua ở biển ngươi cứu nhị ca .”

Hải Châu lờ mờ nhớ một khuôn mặt vài phần giống . Thấy mặc binh phục, nghĩ thầm thêm bạn thêm bè nên nàng tươi gọi một tiếng Lục ca:

“Ơn huệ gì , biển thì đều là một nhà cả, ai gặp rơi xuống nước cũng sẽ đưa tay cứu giúp thôi.”

“Tiểu cô nương mà chuyện già dặn gớm. Thôi, với ngươi nữa, thuyền sắp chạy .” Thẩm Toại sải bước xuống thuyền, : “Ta trực ở bến tàu , khi nào ngươi tới, nếu gặp rắc rối cứ đến tìm .”

Thương thuyền rời bến, quản sự thuyền vẫy tay bảo Hải Châu theo ông , sắp xếp cho nàng một chỗ tầng hai dặn việc gì cứ gọi.

Tiền thuyền đương nhiên cũng thu của nàng.

Loading...