Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 8: Bọn Họ Thực Sự Là Chồng Và Con Cô Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mong chờ nhận câu phủ định, hoặc là một khuôn mặt kinh ngạc hỏi cô vì hỏi vấn đề buồn , nhưng đều . Câu trả lời của rõ tất cả.

Cô thật sự là vợ , đàn ông xa lạ chính là chồng cô, cô còn con với nữa.

“Em… em nhớ ?” Sắc mặt đông cứng, giọng trở nên căng thẳng.

Bộ dạng lo lắng đáng lẽ nên xuất hiện . Anh hẳn bình tĩnh vì rèn luyện bản hết thảy phong ba bão táp.

Thế nhưng, thật kỳ lạ, với chị đang sợ cô nhớ điều gì ?

Lâm Thanh Thanh nhắm mắt, lắc đầu: “Chỉ là một đoạn ngắn. trong một căn phòng uống rượu, ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c, Tiểu Uyên chạy đến, đẩy bé , tàn t.h.u.ố.c rơi xuống bỏng tay bé, thấy bé gọi . Chỉ một đoạn ngắn như thôi.”

Anh gì, trong xe rơi trạng thái trầm mặc.

thấy lạ, nếu Tiểu Uyên, bé còn giả vờ ?” Cô ngẩng đầu : “Còn , Dịch , vì cũng giả vờ ?”

Anh nhẹ một tiếng, nụ nhạt nhẽo, nhạt đến mức khiến khác nhận : “Không cần thiết.”

“Vì cần thiết?”

Ánh mắt rơi Lâm Thanh Thanh, nghiêm túc thâm thúy, giống như thấu cô đang nghĩ gì.

Anh : “Em ghét , cũng ghét Tiểu Uyên.”

Lâm Thanh Thanh: “...”

Anh còn : “Không để em chúng quan hệ vợ chồng, là do sợ em nhớ tới ghét và con. Thế nhưng ở gần em, nên chỉ thể như .”

Giọng phần nặng nề, giống như trăm mối ngổn ngang trong lòng.

Ghét , ghét Tiểu Uyên?

“Vì ghét?”

Anh tựa đầu ghế , mắt lên trần xe, tự giễu: “Đại khái bởi vì em ly hôn, mà đồng ý.”

Quá xa lạ. Tất cả những điều cho cô đều quá xa lạ.

Có lẽ đây chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng thật. Cô thể gặp đàn ông như ?

Ghét , ghét Dịch Trạch Duyên? Người đàn ông ưu tú thể đến gần, mà cô chỉ ghét mà còn cùng ly hôn? Những chuyện giống như đang xảy ở một thế giới khác, quan hệ gì với thế giới của cô. Cô thể hiểu , cũng cảm thấy thể hiểu.

“Vậy chúng quen như thế nào?”

“Ngẫu nhiên quen , đó ở bên .”

“Chỉ là như ?”

“Chỉ là như .”

Lâm Thanh Thanh thể tin .

Năm năm cô xảy biến cố, Tiểu Uyên qua chắc ba bốn tuổi, nếu quả thực kết hôn sinh con cho , thì khi phát sinh biến cố, cô lập tức quen , yêu đương kết hôn.

Nếu đúng như chị , thì khi cô vấp ngã, mối tình đầu và bạn liền ở bên , tại trong thời gian ngắn như thể tìm kết hôn?

Chẳng lẽ đây cô chịu đả kích quá lớn, nên tùy tiện tìm giao phó bản ?

Thế nhưng, cô tuyệt đối tin như .

Mà Dịch Trạch Duyên, đàn ông như cô gái nào cũng thể bám víu . Anh thông minh khôn khéo, ánh mắt độc đoán, mười năm tiếp quản xưởng rượu của gia đình, khi đó mới hai mươi tuổi. Mười năm thể công ty ngày một lớn mạnh hơn, thậm chí còn thành công tiến thị trường, chắc chắn ánh mắt và thủ đoạn tuyệt đối giống bình thường. Người như thể tùy tiện quyết định kết hôn, cô cảm thấy mị lực lớn đến .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy trong chuyện ẩn tình gì đó, nhưng rõ ràng cho cô. Về phần tại lựa chọn kết hôn với Dịch Trạch Duyên cuối cùng đòi ly hôn, đồng ý nên chán ghét , chuyện sợ là chỉ . ký ức, cũng thể đoán suy nghĩ như thế nào.

Chỉ sợ những gì Dịch Trạch Duyên chính là những gì .

Lâm Thanh Thanh cảm giác ngột ngạt. Không nguyên nhân là đột nhiên trở thành chồng cô nữa.

ở cùng trong xe.

.”

xong liền mở cửa xe, ngờ cổ tay giữ : “Thanh Thanh, em ?”

Giọng lộ mấy phần lo lắng, bàn tay đang nắm cổ tay cô như trúng tà, vội vàng buông .

Anh gọi cô là Thanh Thanh, trong giọng mang theo một cảm giác mật. Anh tự nhiên như thế, càng cô cảm thấy khó chịu hơn.

Lâm Thanh Thanh , chỉ : “ về tiệm cơm.”

Cô xuống xe đóng cửa , đó trèo lên xe đạp điện nhỏ rời .

Lúc khỏi nhà, cô mang theo điện thoại. Trở về tiệm cơm thấy chị ngay ở cổng lo lắng xung quanh. Lâm Thanh Thanh dừng xe xong, Lâm Trân Trân nhanh ch.óng hỏi cô: “Còn sớm như mà em ?”

Trong n.g.ự.c đang đủ loại cảm xúc, lúc khuôn mặt lo lắng của chị, cô giống như đứa trẻ nhỏ bất lực tin tưởng, ỷ lớn.

Lâm Thanh Thanh nhịn nhào tới ôm chị, cô oa oa lên: “Em thực sự là Tiểu Uyên ? Em thật sự kết hôn ?”

Lâm Trân Trân một bên vỗ vai cô an ủi, một bên hỏi: “Em gặp Trạch Duyên ?”

Chị gọi là Trạch Duyên, xem bọn họ cũng thiết.

Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Em , cái gì em cũng , vì như . Em đoạn ký ức đó, thật sự em thể nào tiếp thu , chuyện đối với em công bằng.”

Lâm Thanh Thanh dần dần tiếp nhận chuyện thể hát, nhưng vì bây giờ cho cô, cô kết hôn sinh con, mà còn tổn thương đứa con chính sinh .

thể nào tiếp nhận .

Lâm Trân Trân thở dài, xoa đầu cô an ủi: “Được , cần suy nghĩ nữa, sẽ ai ép em.”

“Anh sẽ đưa Tiểu Uyên .”

Sau khi chị xong, một giọng nam trầm thấp đột nhiên vang lên.

Lâm Thanh Thanh khẽ giật , đầu . Không Dịch Trạch Duyên bên đường từ bao giờ, cách đó xa là xe của .

Thì theo cô đến đây.

Anh từ từ bước đến, lông mày nhíu , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đang căng thẳng, mang theo một loại sắc xảo uy thế.

khi chuyện, thanh âm đổi: “Anh và con sẽ để em khó xử, sẽ dẫn con rời , cũng sẽ xuất hiện. Em cứ coi như từ đến giờ gặp và con.”

Ánh mắt cô, thái dương khẽ nhíu. Cô cảm giác sắc mặt trắng bạch.

Ngay cả Lâm Trân Trân cũng nỡ nhẫn tâm, nhẹ nhàng kêu lên: “Trạch Duyên, em đừng như .”

Anh cúi đầu nhẹ. Khi ngẩng đầu, lên trời nhẹ nhàng thở . Cái mà cô gặp đầu tiên cảm thấy bình tĩnh tự tin, giờ phút giống như bất lực: “Anh .”

Anh xong liền rời . Rất nhanh, chiếc xe màu đen liền biến mất ở cuối con đường.

Lâm Trân Trân theo chiếc xe thở dài, Lâm Thanh Thanh, gì đó thôi, cuối cùng chỉ vỗ cai em gái: “Mấy năm nay, Trạch Duyên vì em mà bỏ nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-8-bon-ho-thuc-su-la-chong-va-con-co-sao.html.]

Buổi chiều, Dịch Trạch Duyên đón bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên sớm hơn một chút. Khi Dịch Bắc Uyên cô giáo đưa vẫn còn tin nổi: “Ba, hôm nay ba đến sớm lắm.” Nói xong, nghĩ đến điều gì đó, bé hưng phấn kêu lên: “Giờ còn giao đồ, chúng tìm , cùng ăn cơm.”

Dịch Trạch Duyên gì, từ từ xổm xuống, mặt nghiêm túc : “Bắt đầu từ mai, con cần học ở đây nữa.”

Nụ của Tiểu Uyên xịu xuống: “Vì ạ? Con học ở đây thì sẽ thấy .”

Anh sờ lên đầu con: “Mẹ nhớ một chuyện, nên chúng thể ở đây, con thấy sẽ vui.”

Bạn nhỏ ngây một lúc lâu, đó hốc mắt đỏ lên: “Vậy con thể thấy nữa, đúng ạ?”

“Ừ.”

“Cũng thể cùng ăn cơm?”

“Ừ.”

“Ngay cả dì cũng gọi ạ?”

“Ừ.”

Nước từ trong hốc mắt chảy xuống. Bé cố kìm nén , xung quanh còn nhiều bạn khác, nếu để cho các bạn ở trường mẫu giáo thấy bé nhất định sẽ trở thành trò .

Thế nhưng, thế nhưng bé nhịn .

Thật khó chịu, thể thấy thật khó chịu.

“Không .” Bé đau lòng hét lên: “Con .”

các bạn nhỏ khác đều , vì thể gặp, vì thể gọi gọi dì, vì thích bé? Bé ngoan, bé thực sự ngoan mà.

Bạn nhỏ đau lòng lên, bàn tay núc ních thịt lau mắt, nhưng nước mắt vẫn ngừng lăn xuống.

“Không ! Không ! Con !”

“Lặng im.”

Ba quát bé giật , còn dám , dám lớn tiếng nữa, nhưng vẫn khổ sở, thút tha thút thít, đôi tay nhỏ lau nước mắt lung tung.

Dịch Trạch Duyên nhắm mắt, điều chỉnh cảm xúc , nhẹ nhàng hạ giọng dỗ dành: “Đừng nữa, thôi.”

Anh xong, dắt tay của con về phía .

Bạn nhỏ hiểu rõ, cứ như , sẽ thấy nữa. Bé khó chịu, vô cùng khổ sở, thế nhưng dám . Ba con trai dũng cảm, giải quyết vấn đề gì cả, cho nên bé dám thành tiếng, âm thanh nho nhỏ đè nén, khổ sở nức nở.

Khi hai cha con sắp lên xe, liền âm thanh dịu dàng vang lên: “Tiểu Uyên.”

Tiểu Uyên lau đôi mắt tràn đầy nước mắt, đầu , liền thấy đang chạy nhanh đến chỗ bé.

“Mẹ?”

Bỗng nhiên thấy xuất hiện, bé sợ ngây , quên mất đó cùng ba gọi dì, gọi .

Từ xa, Lâm Thanh Thanh thấy bạn học nhỏ đang , cho nên cô vô thức chạy nhanh đến. Lâm Thanh Thanh đến mặt bạn học nhỏ xuống, lấy khăn tay lau sạch nước mắt cho bé.

Bạn nhỏ còn lấy tinh thần, còn đang vì thể thấy nữa mà thương tâm, nhưng chỉ chớp mắt, xuất hiện.

Ba nhớ , thế nhưng nhớ mà vẫn còn nguyện ý ở gần bé như thế, còn nguyện ý lau nước mắt cho bé ?

Mẹ cho bé đến gần, chán ghét bé.

Cho nên bé xác định , gọi thêm một câu: “Mẹ?”

Lâm Thanh Thanh vén tay áo bé lên, cô khối sẹo tròn trịa, nghĩ đến đoạn ký ức , khi bỏng, bé lớn lên. Tiểu Uyên luôn luôn ngoan ngoãn, điều, là bạn nhỏ thích nhưng lớn như , thể tưởng tượng lúc đó bé đau như thế nào.

Tim giống như đ.â.m một cái, cô nghẹn ngào hỏi: “Có đau ?”

Tiểu Uyên sững sờ lắc đầu: “Không đau.”

Âm thanh mềm nhũn, non nớt, còn mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, vô cùng đáng thương.

Chẳng từ lúc nào, nước mắt chứa đầy hốc mắt. Lâm Thanh Thanh rốt cuộc nhịn nữa, kéo Tiểu Uyên ôm n.g.ự.c, ôm thật c.h.ặ.t.

cho Tiểu Uyên đến gần, cho dù chỉ vô tình tổn thương nhưng vẫn tổn thương bé.

Thật đầu tiên thấy Tiểu Uyên, cô cũng cảm giác thiết, thì là do Tiểu Uyên là con cô.

Là do huyết mạch tương liên, là cốt nhục của cô.

Bạn học nhỏ Lâm Thanh Thanh ôm như đang chìm trong mộng. Bé xác định là thật là mơ, ở bên tai cô gọi một tiếng: “Mẹ?”

Trên bạn nhỏ một mùi sữa thơm nhàn nhạt. Con của cô còn nhỏ như thế, cốt nhục của cô, bé ngoan như , cô nhẫn tâm chán ghét, tổn thương đây?

Cô vùi mặt bờ vai nho nhỏ, từ nghẹn ngào chuyển sang khẽ, đó nhịn lớn lên.

“Có với Tiểu Uyên, xin , xin .” Cô nghẹn ngào với bé.

Mặt Tiểu Uyên cọ lên đầu cô, bàn tay nhiều thịt sờ mặt Lâm Thanh Thanh, an ủi: “Mẹ, .”

Nghe bé như thế, cô càng nhiều hơn.

Lâm Thanh Thanh nghĩ đến ngày cô bỏng tay Tiểu Uyên, bé hai tuổi nên còn vững, loạng choạng đến gần cô, âm thanh mềm nhũn : “Mẹ, .”

Vì cái gì mà cô ghê tởm như thế?

Trong mắt bạn nhỏ đầy nước, nhưng chịu đựng . Bàn tay nhỏ lung tung lau sạch nước mắt cho cô, động tác vụng về.

Mắt bé to đỏ rực, ch.óp mũi nho nhỏ cũng đỏ rực, khuôn mặt nhỏ nhắn chứa đầy nước mắt, mặc dù cố tỏ mạnh mẽ an ủi cô, nhưng càng khiến đau lòng hơn.

Lâm Thanh Thanh cẩn thận giúp bé lau sạch nước mắt mặt, đó cô mới về phía đàn ông cách đó xa. Dịch Trạch Duyên hình như thất thần, đối diện với ánh mắt của cô một lúc vẫn lấy tinh thần.

Không tại , đối mặt với khiến Lâm Thanh Thanh cảm giác thế nào, cách nào bình tĩnh . Người đàn ông khí chất mạnh mẽ khó gần, mới gặp như thế, hiện giờ thì càng như .

Lâm Thanh Thanh cúi đầu dám , do dự một lúc : “Em … em nhớ rõ chuyện , nhớ rõ cùng kết hôn, cũng nhớ rõ từng Tiểu Uyên, chuyện ngại ?”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Cô… ý gì? Vì tự nhiên hỏi như ?

Cô hỏi để ý . Người phụ nữ , từng một chút, giờ phút thấp thỏm vặn vẹo tay, hỏi ngại ?

Cô thực sự là…

Sắc mặt đông cứng kìm nén giống như băng tuyết tan, nhanh, mặt khôi phục bình thường, ánh mắt sáng lên, khóe miệng khẽ nhếch, phảng phất như ý nở rộ mặt.

vẫn bình tĩnh giống như ngày thường, thở mạnh : “Không ngại.”

Lâm Thanh Thanh cũng nhẹ nhàng thở , tiếp: “Vậy ngày mai tới đón em, hôm nay em về thu dọn đồ đạc.”

Bảo đón, nên cô trở về ở chung với bọn họ ? Vừa còn cho là cả đời cô cũng quan hệ với bọn họ…

Đáy mắt càng sáng đậm hơn, hai tay nắm c.h.ặ.t, giống như đang khắc chế điều gì đó. Thế nhưng giọng vẫn bình , gì phập phồng: “Được.”

 

 

Loading...