Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 7: Dịch Tiên Sinh, Tôi Là Vợ Của Anh Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại như ? Lúc , cô căn bản Tiểu Uyên, bé gọi cô là ? Chẳng lẽ đây chính là một phần của đoạn ký ức trong năm năm trống đó?
Không thể nào. Sao cô thể là Tiểu Uyên, cô đối xử với Tiểu Uyên như ?
Ngay cả t.h.u.ố.c lá cô còn hút.
Lâm Thanh Thanh điếu t.h.u.ố.c trong tay, nó vẫn còn nguyên hút. Như để chứng minh thật sự thể hút t.h.u.ố.c lá, cô từ từ lên bàn tìm bật lửa, ngậm điếu t.h.u.ố.c châm.
Sẽ sặc, nhất định sẽ sặc.
, ngược , cô hút đến nhuần nhuyễn, ngón tay cùng cổ họng dường như quen thuộc.
Lâm Trân Trân bước đến, thấy trong tay cô kẹp một điếu t.h.u.ố.c, liền giật lấy, giận dữ : “Sao em hút t.h.u.ố.c ?”
Chị là “”, xem đây cô thực sự hút t.h.u.ố.c.
Lâm Thanh Thanh Lâm Trân Trân, nháy mắt cô cảm thấy hoảng hốt, giống như đột nhiên bước đến một thế giới hoang đường, lạ lẫm, chân thực…
Nếu đoạn ký ức hiện lên là thật, thì chị cũng Tiểu Uyên là con của cô. vì giấu?
Còn … nếu Tiểu Uyên thực sự là con của cô, cô và ba bé là vợ chồng?
Ba của bé… Dịch Trạch Duyên?
Không thể nào, cô tin gả cho Dịch Trạch Duyên.
điều khó hiểu là, nếu cô thật sự là vợ của Dịch Trạch Duyên, của Dịch Bắc Uyên, thì tại ba con bọn họ đối với cô như xa lạ.
Cô nhớ đến , lúc ở bệnh viện thấy một bóng lưng cao lớn, khi rời còn chuyện với chị. Dịch Trạch Duyên cũng cao tương tự, đó là ? Nếu đó là Dịch Trạch Duyên, thì chắc hẳn ngay từ đầu, cô mất trí nhớ.
Sau đó liên hợp với chị lừa cô.
Vì ?
Lâm Thanh Thanh ôm đầu, lắc đầu. Cô thể tin đây là sự thật. Sao cô thể là của Tiểu Uyên? Lúc quen Tiểu Uyên, cô cũng từng gặp Dịch Trạch Duyên, quan hệ với chứ?
Chuyện kết hôn với sinh Tiểu Uyên, cô hề chút ấn tượng nào.
Lâm Trân Trân thấy cô ngơ ngác gì, liền lo lắng quá nặng lời tổn thương em, lập tức : “Chị cũng ý gì , nhưng hút t.h.u.ố.c cho cơ thể.”
Lâm Thanh Thanh lắc đầu : “Chỉ là em nhớ một chuyện.”
Lâm Trân Trân những lời của em gái dọa sợ, lo lắng hỏi; “Nhớ… Nhớ cái gì?”
Hình như chị sợ cô nhớ gì đó, chẳng lẽ so với việc cô hỏng giọng còn nghiêm trọng hơn ?
Đầu óc Lâm Thanh Thanh hỗn loạn, cô gì, ngây ngốc về phòng. Sáng hôm , nhân lúc chị, Lâm Thanh Thanh liền ngoài.
Cô đến nhà trẻ gần trường đại học hàng . Lâm Thanh Thanh đến sớm, cửa nhà trẻ còn mở, xung quanh yên tĩnh. Sáng sớm mùa đông, cả lạnh cóng.
Cô kiên trì chờ ở đó, chờ lâu.
Nhà trẻ bắt đầu lác đác đến. Sau đó, cuối cùng cô cũng thấy chiếc xe quen thuộc, Dịch Trạch Duyên và Dịch Bắc Uyên cùng xuống xe.
Lâm Thanh Thanh qua. Dịch Bắc Uyên thấy Lâm Thanh Thanh, ánh mắt liền sáng lên, hào hứng chào cô: “Dì Thanh Thanh, dì đến đây?”
Bé chạy lên về phía , ngẩng đầu cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ , đôi mắt to sáng long lanh, giống như vì sáng nhất bầu trời.
“Dì đến tìm con ?” Âm thanh non nớt mềm dẻo hỏi cô.
Lâm Thanh Thanh trả lời, cô xổm xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y của bé : “Dì thể xem tay của con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-7-dich-tien-sinh-toi-la-vo-cua-anh-sao.html.]
Bạn nhỏ ngơ ngác, gần như gật đầu ngay mà cần suy nghĩ.
Lâm Thanh Thanh kéo tay áo bé lên. Mùa đông quần áo dày, nên cô tốn sức một chút.
Lâm Thanh Thanh cảm nhận bàn tay run lên. Cô hi vọng nhớ nhầm, hi vọng đoạn ký ức ngắn ngủi đó sự thật.
Khi thấy vết sẹo cánh tay bé, Lâm Thanh Thanh ngẩn cả .
Trên cánh tay trắng nõn nà mũm mĩm là vết sẹo tròn màu nâu khó coi, ch.ói mắt.
Trong lòng Lâm Thanh Thanh đột nhiên dâng lên một loại cảm xúc phức tạp, chua xót, tự trách.
Một cơn gió thổi đến, Lâm Thanh Thanh cảm giác bạn nhỏ run lên một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn yên để cô tùy ý vén tay áo.
Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, kéo tay áo bé xuống.
Cô lên, sang Dịch Trạch Duyên vẫn im lặng từ đầu đến giờ.
Không còn biểu cảm khiêm tốn, ôn hòa, lễ độ nữa. Giờ phút , lông mày cau , sắc mặt đông cứng cô.
Lâm Thanh Thanh hít một thật sâu, với : “Dịch , thể chuyện với ?”
Khóe miệng nhếch lên, : “Được.”
Anh đến sờ đầu Tiểu Uyên: “Con trường .”
Bạn nhỏ nghi hoặc ba, sang Lâm Thanh Thanh, chớp đôi mắt xinh mấy . bé ngoan, cái gì cũng hỏi, đeo balo nhỏ trường học.
Dịch Trạch Duyên đến bên cạnh xe mở cửa, mặt mày hàm chứa ý kín đáo, khiến khác thể nhận : “Mời em.”
Lâm Thanh Thanh đến cạnh xe xuống. Dịch Trạch Duyên cũng từ bên khác lên. Lái xe ở xe, cửa đóng , trong gian chật hẹp chỉ cô và Dịch Trạch Duyên.
Lúc , đàn ông đối với cô chỉ là xa lạ, từng duyên gặp mặt mấy , là ba của bạn nhỏ mà cô thích, là đàn ông mạnh mẽ, là Dịch thể chạm đến.
Chỉ duy nhất một tiếp xúc bình thường, chính là hôm qua, giúp cô dạy dỗ mấy Long ca.
Lần đầu tiên gặp , Dịch Trạch Duyên đưa cho cô danh thϊếp, đó ghi là tổng giám đốc tập đoàn Dịch Thành. Lâm Thanh Thanh tập đoàn gì, nên ngày đó khi ngủ, cô cố ý lên mạng tra.
Tra xong cô khỏi hoảng sợ. Tiền của tập đoàn Dịch Thành là xưởng rượu Kỳ Châu. Năm năm , khi cô vẫn còn trí nhớ, xưởng rượu Kỳ Châu còn chỗ thị trường, nhưng tên nhiều, nhất là rượu của Kỳ Châu vô cùng nổ tiếng, dùng để tiếp khách ngoại.
Dịch gia thể coi như nhà chưng cất rượu, từ đời ông cố bắt đầu nấu rượu, đó dần dần phát triển. Cuối cùng, Dịch gia thương hiệu của riêng . Khoảng 10 năm , Dịch Trạch Duyên tiếp quản xưởng rượu Kỳ Châu. Dưới tay , 4 năm , xưởng rượu của Dịch thị thành công tiến thị trường, mà sản nghiệp của Dịch gia cũng nhiều hơn, đó xưởng rượu Kỳ Châu chính thức đổi tên thành tập đoàn Dịch Thành. Hiện giờ, Dịch gia chỉ bán rượu, mà còn bán cả đồ uống và đồ ăn vặt, quy mô lớn.
Không lâu đây, Dịch Trạch Duyên trở thành doanh nhân ưu tú trẻ tuổi nhất.
Khi đó, tra rõ phận của xong, cô nghĩ đàn ông và cách cả một thế giới. Có lẽ hai thế giới vẫn chỗ gặp , nhưng vĩnh viễn thể giao hòa. Thế giới của khác thể đuổi kịp. Cũng giống như , qua thiện, ý , nhưng hiểu rõ, là đỉnh núi cao, chỉ thể từ xa mà cách nào gần.
bây giờ, đối với cô, lẽ còn một phận khác, phận gần gũi, thế giới hai cũng thể giao hòa cùng .
Có lẽ … là chồng cô.
Cảm giác kinh ngạc, giống như một giấc mộng thể với tới.
“Em gì với ?” Anh mở miệng .
Giọng của vô cùng cuốn hút, ngữ khí nhẹ nhàng, xen lẫn khí chất áp bức, khiến khác kính sợ.
Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp về phía . Người đàn ông mắt trai nhưng xa cách. Cô : “ là vợ ?”
Cô thấy nét mặt từ từ thu , ánh mắt dần trở nên sắc bén hơn. Anh chăm chú Lâm Thanh Thanh, hai tay cô đặt chân vô thức nắm c.h.ặ.t. Lâm Thanh Thanh đón nhận ánh mắt Dịch Trạch Duyên, chính miệng cho đáp án.
Không qua bao lâu, cuối cùng : “Ừ, em là vợ .”
Anh hời hợt, giống như đang kể một câu chuyện vô cùng bình thường.