Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 60: Ngoại Truyện Dịch Trạch Duyên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:07:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh quen mười năm .
Khi đó, nhiệm vụ thất bại nên mất đồng đội nhất, bản cũng thương nặng, gãy xương đùi, cánh tay cũng thương thể hoạt động bình thường , chỉ mấy ngón tay là thể sử dụng linh hoạt, khó khăn lắm mới ăn cơm và mặc quần áo.
Xương đùi gãy, thể , mỗi ngày chỉ thể giường, cộng thêm chuyện bạn qua đời, thời gian đó tinh thần sa sút.
quá quen với việc che giấu cảm xúc. Mỗi ngày, đều vùi đầu sách, khiến khác thể nhận .
Lý Quý thường đến thăm . Có lẽ là thấy mỗi ngày ngủ thì chính là sách, quả thực nhàm chán, nên tỏ buồn nôn : “Anh ở giường cả ngày thấy chán ?” Nói xong nhíu mày: “ bộ dạng của chỉ thể ở giường thôi . Em , đừng lơ em. Mặc dù thể hoạt động nhưng gì cũng cần để trò chuyện một chút chứ. Anh chuyện với em, mà hiện giờ mạng xã hội phát triển như , thể tùy tiện tìm một xa lạ trò chuyện một chút cũng . Người như đúng là, thích cái gì cũng kìm nén. Anh như sẽ nghẹn c.h.ế.t đấy. Em đang đau khổ vì chuyện của Cảnh, nhưng c.h.ế.t thể sống , còn sống thì về phía chứ. Nếu cảm thấy trong lòng phiền muộn thì thể tìm để chuyện, sẽ hơn. Em đang với đấy, thế?”
Anh thèm ngẩng đầu lên, ngón tay đảo qua trang sách, giọng lạnh băng hề khách sáo: “Im miệng, ngoài!”
Lý Quý: “…” Lý Quý chặn họng, liền hừ lạnh một tiếng: “Mặc kệ .”
Lý Quý nghĩ chỉ coi lời như gió thoảng ngang tai, thèm để trong lòng. khi Lý Quý ngoài một lát thì điện thoại di động của liền rung lên, cầm lên xem thì thấy phần mềm xã giao một thêm bạn .
Khi phần mềm xã giao mắt thì bắt đầu dùng. Phần mềm mới mắt bao lâu, đều thêm nhiều bạn, cho nên thỉnh thoảng cũng thêm bạn . Bình thường, đều thèm phản ứng, nhưng khi điện thoại thông báo, đột nhiên nghĩ đến lời , chuyện trùng hợp như , mới bảo tìm xa lạ chuyện phiếm thì liền thêm bạn .
Anh cảm thấy hơn 50% chính là mấy thằng ranh con trong quân đội đang trêu .
Anh ném điện thoại sang một bên quản nữa, nhưng đối phương kiên nhẫn, một lát gửi tin nhắn đến. Anh nhíu mày, mở phần mềm xã giao xem thử.
Thông báo: 4575***55 gửi yêu cầu thêm bạn .
Cậu qua ảnh đại diện, tên của đối phương là “Phong tín t.ử dễ thương”, hơn nữa còn là nữ. Tài khoản cũng sơ sài, ngay cả ảnh đại diện cũng , rõ ràng là chỉ mới đăng ký.
Dịch Trạch Duyên lạnh trong lòng, cố ý đăng ký một tài khoản nữ đểu trêu , lừa dối rõ ràng như mà còn cho là nhận ?
Vậy thì xem bọn họ thể chơi kiểu gì.
Dịch Trạch Duyên đồng ý.
Phong tín t.ử dễ thương: Chào chú, cháu tên là Lâm Thanh Thanh, vui quen với chú.
Lâm Thanh Thanh? Đặt cái tên cũng quá tùy tiện , mà đang dùng phần mềm xã giao, chuyện thể cho đối phương tên thật chứ. Anh cảm thấy lo lắng cho trí tuệ của mấy thằng ranh con .
Phong tín t.ử dễ thương: Chú tên là gì ? Cháu xem qua thông tin về chú, chú bốn mươi tuổi ạ? Cháu năm nay mười sáu, cháu gọi chú là chú đúng ? Đây là đầu tiên cháu dùng QQ, cháu thấy vui. Chú, còn chú thì ?”
Bạch: Ừ.
Phong tín t.ử dễ thương: A, chú trả lời cháu . chú ơi, chú chỉ trả lời mỗi chữ ừ. Hiện giờ chú đang ở ạ? Chú đang việc ? Bây giờ cháu còn đang học, ngày mai còn thi giữa kỳ, cháu cảm thấy đau đầu. Chú, lúc chú học kiểm tra thử chú đau đầu ?
Dịch Trạch Duyên một loạt tin nhắn , lập tức lạnh. Diễn , tiếp tục diễn , còn kiểm tra nữa.
Anh thèm để ý đến cô, cầm sách lên , ngờ rằng nhận tin nhắn của , một lát đối phương gửi tới mấy tin.
Phong tín t.ử dễ thương: Chú đang gì ? Ở chỗ cháu thời tiết . Chú là ở ạ? Thời tiết bên chú thế nào?
Phong tín t.ử dễ thương: Chú, đường cháu thấy một đàn kiến. Xem trời sắp mưa , kiến cũng bắt đầu dọn nhà.
Phong tín t.ử dễ thương: Sao chú để ý đến cháu?
Dịch Trạch Duyên nhíu mày, mắt như thế, đây là thằng ranh con nào mà lải nhải suốt như thế.
Bạch: Muốn huấn luyện dã ngoại ?
Phong tín t.ử dễ thương: Huấn luyện dã ngoại? Huấn luyện dã ngoại gì ạ? Chú, chú đang tới huấn luyện dã ngoại trong huấn luyện quân sự ?
Bạch: Kiên nhẫn hạn, chừng mực.
Phong tín t.ử dễ thương: Là cháu sai gì ? Chú, chú cảm thấy cháu lải nhải quá nhiều ? Đây là đầu tiên cháu dùng phần mềm xã giao, chỉ là cháu quá hưng phấn, quá hiếu kỳ thôi mà.
Bạch: Cút.
Anh mới gửi chữ “Cút” thì Lý Quý liền đẩy cửa , còn đem đồ ăn đến giúp . Thấy ôm điện thoại, thấy màn hình điện thoại, hai mắt Lý Quý lập tức sáng lên: “Vừa còn chê em lắm mồm, mà giờ trò chuyện ?”
Dịch Trạch Duyên liền ném thẳng điện thoại đến mặt : “Nói , là thằng ranh con nào nhàm chán c.h.ế.t?”
Lý Quý mơ màng hiểu: “Chuyện gì ?”
Lúc tin nhắn gửi tới, Lý Quý vội vàng trả điện thoại : “Nhanh nhanh, bạn mạng gửi tin nhắn cho .”
Sắc mặt Dịch Trạch Duyên trầm xuống , vẻ mặt mờ mịt giống như đang giả bộ: “Không là do bọn giả vờ?”
Lý Quý lập tức tỏ tủi : “Chúng em nào nhàm chán như chứ, với chúng em cũng gan lấy tên giả lừa , trông chừng bọn em kỹ mà.”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Thực sự bọn nhóc lấy tên giả lừa ?
Tin nhắn gửi tới nhấp nháy, Dịch Trạch Duyên ấn .
Phong tín t.ử dễ thương: “Cháu đang ghét như ? Chú chuyện phiếm với cháu thì cứ thẳng, còn bảo cháu cút?”
Tin nhắn phía còn kèm theo một loạt biểu cảm lóc.
Lý Quý bên giường, duỗi đầu thoáng qua: “Cái tên Phong tín t.ử dễ thương xem là một em gái . Dịch ca, gửi cho em gái một chữ cút, thực sự là quá đáng đó.”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Chẳng lẽ đối phương thực sự là một cô gái nhỏ, bọn họ hùa chơi ?
Phong tín t.ử dễ thương: “Chú, chú thô lỗ như ?”
Phía còn kết hợp với hai chuỗi biểu cảm lóc.
Lý Quý bên cạnh lạnh nhạt : “Làm tổn thương cô gái nhỏ , còn mau an ủi .”
Ánh mắt sắc như d.a.o sang, Lý Quý lập tức ngậm miệng, động tác đầu hàng ngoan ngoãn ngoài đóng cửa .
Dịch Trạch Duyên một loạt biểu cảm thút tha thút thít , liền liên tưởng đến bộ dạng tổn thương của một cô gái hơn mười tuổi phía điện thoại, cảm thấy não bắt đầu đau.
Bạch: Xin , hiểu lầm. Bị thương, tâm tình tốn lắm, tổn thương cháu .
Phong tín t.ử dễ thương: Chú thương ? Bị thương nghiêm trọng ? Bây giờ đang ở trong bệnh viện ?
Đã trách mà còn quan tâm như thế, trái tim của cô gái cũng lương thiện .
Bạch: Ừ
Từ đó về , mỗi ngày cô gái đều sẽ nhắn tin cho , cũng tại ngày nào cô cũng nhiều chuyện để như . Có lẽ là do đang thương nên cũng chuyện gì để , cộng thêm ban đầu hiểu lầm cô nên trong lòng áy náy, nếu bên cạnh lải nhải như , sớm xóa bạn .
Thêm cô bạn còn đến một tuần, căn bản hiểu kha khá về cô. Không cách nào, cái gì cô cũng với , ngay cả hôm nay ăn cái gì, buổi tối mơ thấy gì những chuyện vụt vặt đến thể vụt vặt hơn cũng đều cho .
Anh nhà cô ở , cô đang học ở , cô thích kế, cô yêu chị của , chị cô đang ở Bắc Thành.
May mắn , nếu để lộ quá nhiều thông tin về lên mạng xã hội như thế , nhỡ mà thấy , chừng còn gặp nguy hiểm. Cho nên, khéo léo nhắc nhở cô đừng quá nhiều về thông tin của cho lạ , nhưng cô trả lời, , chú là .
À, , cô quen , cô là ? Thật sự ngây thơ.
Cô gái nhỏ bệnh, hiện giờ đang ở bệnh viện, gửi một ít đồ đến, là râu rồng xốp giòn [1] do tự , ăn ngon. Anh từ chối , liền bảo Lý Quý gửi địa chỉ cho cô, khi gửi tới thì mấy Lý Quý chia ăn, cũng chia một miếng. Anh thích đồ ngọt, nhưng bánh râu rồng xốp giòn thực sự ngon.
Sau đó khi đang chuyện, cô gái nhỏ đưa chủ ý gọi điện cho , còn hát cho .
Anh thấy lẽ đang quá nhàn rỗi, cho nên liền đáp ứng đề nghị của cô, còn gửi điện thoại của cho cô.
Lần đầu tiên gọi điện là buổi tối, khi ầm ĩ một hồi, thấy đầu dây bên điện thoại truyền đến một giọng ngọt ngào, cẩn thận hỏi: “Là chú ?”
Dịch Trạch Duyên: “Là , chào cháu.”
Lâm Thanh Thanh: “Oa, giọng của chú thật trẻ nha.”
Dịch Trạch Duyên vốn định giải thích với cô là một ông chú, tuổi tài khoản chỉ là giả, nhưng cảm thấy cần thiết, dù cũng là xa lạ, cũng nhất định sẽ gặp mặt.
Trong điện thoại, cô cũng lải nhải giống như ngày, với nhiều chuyện, đó than thở rằng khi ngã bệnh ai ở bên chăm sóc, cũng con gái ở bên, thật đáng thương ( hối hận khi với cô kết hôn và cũng bạn gái).
Cô gì cũng chỉ ứng phó qua loa, đó cô bắt đầu hát cho .
Tiếng hát phát từ trái tim của cô thật sự êm tai, tựa như tiếng chim hoành thanh thúy trong rừng sâu. Có lẽ cũng bởi vì tiếng hát của cô quá êm tai, cho nên về cô gửi nhiều tin nhắn cho , kiểu gì cũng sẽ bổ não tưởng tượng tiếng cô đang chuyện với , dần dần cũng chê phiền nữa.
Cứ như , thỉnh thoảng bọn họ sẽ gọi điện thoại, mỗi gọi cô đều hát cho , mỗi cô hát đều thả lỏng, bất tri bất giác ngủ mất, mà vì thế cô cũng phàn nàn, hát cho chú như đang ru con ngủ.
Ngoài ý , một buổi tối, đột nhiên mấy vọt trong phòng bệnh, bọn họ tay vô cùng hung ác, là lấy mạng của . Dịch Trạch Duyên những là do Lục Kiến An sai tới, từ từ trưởng thành tạo thành uy hϊếp với . Lá gan của cũng lớn, dám lựa chọn bệnh viện thuộc Lục gia là nơi để tay, vì thế cũng thể , nguyện vọng trừ khử của Lục Khiến An cấp bách.
Đối phương đóng giả bác sĩ . Lúc , bên giường bệnh chỉ một , cộng thêm là thương tích nên căn bản là đối thủ của mấy . Sau đó, một tên trong đó đ.è xuống đất, dùng cùi chỏ đ.á.n.h gãy xương sườn .
Cũng may, mấy chú Trình kịp thời phát hiện nên cứu , nếu sợ rằng mệnh của tàn .
dù giữ mạng nhưng thương nặng, xương sườn gãy một cây, còn c.ắm phổi. Bệnh viện lập tức tiến hành giải phẫu, mặc dù lấy xương sườn , nhưng tình trạng khả quan lắm, thậm chí còn dấu hiệu nhiễm trùng, tình trạng của vô cùng nguy hiểm.
Trong mấy tiến hành phẫu thuật, bác sĩ đều lắc đầu, luống cuống biểu thị bó tay.
Mẹ bên giường lớn một lúc, mấy chú Trình cũng bên giường bệnh một trận, những chiến hữu cùng sinh t.ử, khi c.h.ặ.t đứt tay chân cũng thốt một câu, mà giờ giường bệnh của lau nước mắt.
Anh sắp c.h.ế.t, thể cứu nổi, tất cả đều đang than vì .
Đêm hôm đó, lẽ là lúc tình trạng của nguy kịch nhất, khi lóc xong thì trong phòng bệnh chỉ còn một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-60-ngoai-truyen-dich-trach-duyen.html.]
Mắt mờ dần, tất cả trong phòng bệnh đều lờ mờ, lờ mờ khiến cảm thấy đáng sợ, thậm chí còn đang nghĩ lập tức Diêm Vương sẽ xuất hiện mặt .
Toàn đau đớn, đau đến động đậy . Có lẽ là hiểu sắp gặp hạn lớn, trong đầu ngừng nhớ hình ảnh nửa đời đây của .
Khi còn nhỏ, với cố gắng để trở nên ưu tú, như địa vị của mới khác đoạt . Từ nhỏ, quá nhiều yêu quý. Khi còn bé, bế, nhưng bà đều bế . Bà tự lập sớm một chút, thể quá lệ thuộc . Bà cho , trưởng thành sớm một chút, thể nũng với bất kỳ nào. Ban đầu khó chịu, nhưng dần dà, quen dần với chuyện lạnh nhạt với , mà cũng từ từ biến thành một m.á.u lạnh.
Dường như sinh cũng chỉ là để tranh đoạt quyền lợi, thể để đuổi , thể để cho phụ nữ và con của bà đoạt tất cả của Dịch gia. Nhất định cố gắng, nhất định ưu tú, nhất định quyết đoán, nhất định thể xử trí theo cảm tính.
Về , đúng là trở thành một ưu tú, nhưng vì bảo vệ tính mạng, thể che giấu tài năng của , nén giận, bởi vì còn đạt tất cả của Dịch gia. Anh đuổi hết của Lục gia , nhưng thể quá ch.ói mắt, như sẽ khiến bản gặp nguy hiểm.
dù ngụy trang thành một ngoan ngoãn hiểu chuyện thế nào thì cuối cùng, Lục Kiến An vẫn buông tha cho .
Thật c.h.ế.t như cũng , nếu còn sống, vẫn đấu tranh như cũ, sống cũng chỉ vì để tranh đoạt quyền lợi. Thế giới xung quanh lạnh lẽo vô tình, sống trong đó thực sự quá mệt mỏi.
C.h.ế.t cũng , c.h.ế.t cũng , c.h.ế.t đối với lẽ chính là một sự giải thoát.
khi sắp chìm giấc ngủ, điện thoại vang lên, vang lên một một , tựa như nhận thì đối phương sẽ bỏ qua.
Anh gọi tới là ai, chính là cô gái nhỏ . Anh thương nhiều ngày như nên liên lạc với cô, chắc chắn cô tích lũy nhiều chuyện với .
Anh nhớ tới tiếng hát của cô, khi c.h.ế.t thể cô hát một chút cũng .
Cho nên khó khăn xê dịch ngón tay ấn nhận, đó mở loa ngoài.
Một động đậy, thể đau đớn như xé nứt . Anh chỉ một động tác đơn giản nhưng cả như hư thoát [2].
[2] hư thoát: hạ đường huyết do mất m.á.u, mất nước khiến cơ thể bủn rủn, mệt lả, rã rời.
Đầu bên vang lên giọng tràn ngập lo lắng: “Chú, mấy ngày nay chú nhắn tin cho cháu?”
Anh im lặng, đó cô tiếp: “Chú, chú chứ? Sao chú gì?”
“… sắp c.h.ế.t…” Anh dùng hết sức mới câu . Vốn dĩ , sắp c.h.ế.t, cháu thể hát một bài cho , nhưng nửa câu , còn sức để tiếp nữa.
“Ch…chú…” Cũng cô gái nhỏ dọa sợ , mấy giây trầm mặc ngắn ngủi, giọng của cô liền nghẹn ngào: “Chú sẽ . Chú, chú đừng c.h.ế.t, cháu mới học một loại bánh ăn ngon, cháu định gửi qua cho chú.”
Anh sức để trả lời cô.
“Chú, chú đừng c.h.ế.t ?” Cô thút thít: “Chú, chú còn nhớ cháu từng ở Bắc Thành một loại quà vặt ăn ngon ? Khi còn bé, cháu thường ăn cùng chị, về cháu sẽ dẫn chú ? Còn núi tuyết Tây Lĩnh, cháu trượt tuyết, cháu còn chờ chú khỏe lên cùng chú mà.”
“Chú thấy cháu gì ? Nếu cháu hát cho chú ?”
Giọng hát nhanh ch.óng truyền đến cùng với tiếng nức nở.
Anh cảm thấy buồn . Người gần gũi nhất, tín nhiệm nhất đều cho là sẽ c.h.ế.t, đều từ bỏ , để cô đơn một trong bệnh viện. Thế nhưng, ở một nơi cách xa ngàn dặm một cô gái xa lạ vì sống mà ngừng động viên cố lên.
Cô vì , cô hát vì , cô cách để xin đừng c.h.ế.t.
thực sự quá mệt mỏi .
Cô dẫn ăn một loại quà vặt thơm thơm giòn giòn ở Bắc Thành, nước sốt bốc lên thơm nức cả da đầu. Không cảm giác nước sốt bốc lên thơm nức da đầu là như thế nào?
Cô còn dẫn trượt tuyết, từ đỉnh núi trượt xuống sẽ nhịn mà hét lớn lên.
Tiếng hát của cô thật hiếu động, cho dù là cô đang .
Cô lo lắng c.h.ế.t, sợ sẽ c.h.ế.t thật nên ngừng chuyện với , ngừng cho những nơi chơi tuyệt nhất.
Ở một nơi xa, nhưng hoa tươi nở rộ và bướm bay lượn xung quanh.
Thật sự nơi như ?
Dường như thấy nơi đó, ở một cánh đồng hoa trắng nở rộ một cô gái nhỏ ở đó hát ca, tiếng hát của cô và êm tai giống như tiếng chim Hoàng Anh.
Ngay lúc , mệt mỏi và tuyệt vọng với cuộc sống , trong lòng cũng từ bỏ, chấm dứt quãng đời đột nhiên biến mất. Anh xem cánh đồng hoa nở rộ , gặp cô gái nhỏ giọng hát êm dịu đó một .
Anh thấy cô khổ sở vì , thấy tiếng cô thút thít.
Anh sống, sống để tận mắt thấy, thể nghiệm qua thế giới tuyệt vời mà từng trải qua. Anh gặp cô một , một tuyệt vời từng xuất hiện trong thế giới của .
Ngoại trừ cô gái , tất cả đều cho là sẽ c.h.ế.t đêm đó, thậm chí còn bao gồm cả . Thế nhưng, ngay cả cũng nghĩ tới, mà chống đỡ nổi. Anh c.h.ế.t, còn vượt qua giai đoạn nguy kịch nhất.
Nhộng phá kén biến thành bướm, tỉnh nữa, trong lòng chỉ một khát vọng duy nhất. Anh trở thành một lớn mạnh, chỉ mới thể bảo vệ bản . Chờ đến ngày đó, khi xuất hiện mặt cô mới tự ti vì cô quá .
Anh sống, kiên cường sống, sống vì cô gái nhỏ mà khi sắp c.h.ế.t ngừng cầu xin đừng c.h.ế.t.
Sau khi xảy tất cả, ngừng cố gắng. Anh nước ngoài, ngừng rèn luyện bản , chờ một ngày đủ lông đủ cánh sẽ trả hết những tổn thương . Lúc đầu, đợi thắng lợi tới tay sẽ tìm cô, nhưng cuối cùng vẫn nhịn , trong buổi tiệc tối nghiệp trung học của cô liền tìm cô.
Anh từng một câu, khi một đàn ông bất lực nhất, gặp con gái mà chăm sóc cả đời thì trong tay gì cả.
Khi thấy cô cùng một nam sinh khác ôm , cảm thấy bản cũng gần giống với câu .
Anh thể cam đoan rằng cô với sẽ an , bởi vì ngay cả tự vệ còn thể, cho nên cho thời gian để lớn mạnh, hi vọng khi tất cả đều mỹ mới tìm cô.
Rất lâu từng một câu, coi trọng một đóa hoa, nhưng hoa quá đắt nên thể mua nổi. Anh đợi tiền sẽ mua đóa hoa , nhưng khi tiền, tưng bừng phấn khởi đến mua hoa thì mới hoa mua .
Anh và cô gái nhỏ chính là như .
Cô gái nhỏ sẽ yên một chỗ chờ , hoặc là cô hề tới tình cảm của . Từ khi bắt đầu, cô cũng chỉ coi là một bạn mạng, một ông chú đáng thương chăm sóc.
Anh cứ như mà bỏ qua cô một . Khi đó, vô cùng mất mát. Cho dù đó hậu tích bạc phát [3] thu sản nghiệp của Dịch gia về tay, dù cho cuối cùng cũng đoạt quyền trong tay, trở nên lớn mạnh để bảo vệ bên cạnh, thắng lợi lớn như nhưng cũng cách nào lấp đầy những mất mát đó.
Cảm giác mất mát kéo dài lâu, cho đến đó, khi nhận tin nhắn của cô. Chắc là đầu tiên nhận tin nhắn của cô từ năm đó đến giờ.
Anh là cẩn thận, đột nhiên nhận tin nhắn của cô, cảm thấy chắc chắn là lừa lọc, nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà đến tìm cô.
Anh ngờ đầu tiên gặp cô là tình huống . Anh cô bỏ t.h.u.ố.c, cũng quan tâm cô phản đối mà đưa cô bệnh viện, nhưng cô nhào lòng đầu óc choáng váng, tất cả lý trí đều còn nữa.
Cho tới giờ, luôn là tỉnh táo lý trí, từ nhỏ như , chỉ lý trí và bình tĩnh mới thể chuyện. Trước giờ, hề lúc như , hề thì khi mất lý trí trở thành như .
Lần đầu tiên gặp , lợi dụng lúc gặp khó khăn, ngay cả cũng cảm thấy buồn nôn.
thực sự khống chế nổi. Vốn dĩ cho rằng đời cô và chỉ lướt qua , mà sớm chuẩn sẽ cô độc cả đời, nhưng ngờ chỉ chớp mắt cơ hội mật với cô như thế. Anh mất mát nhiều năm như thế, vốn dĩ chỉ thể cô từ phía , dám xuất hiện, nhưng bây giờ thể mặt cô, mà cô chờ nổi chui trong n.g.ự.c , thể chịu đây?
Có lẽ định là vui, cho nên mới tạo nên cuộc sống hôn nhân bi kịch của hai .
Cô gái nhỏ hoạt bát đáng yêu từng chia sẻ cuộc sống với , bởi vì một chuyện mà thu . Cô trở nên độc ác và lạnh lùng hơn.
Thậm chí còn trở nên đáng sợ.
Thế nhưng mặc kệ cô là như thế nào, cũng vẫn mê , dù là cô gái nhỏ hiền lành đáng yêu, hoạt bát líu lo ngừng là phụ nữ mặt, in lên chân một hình xăm, cả lạnh lùng độc ác.
Cho dù cuộc sống tổn thương, cho dù trong lòng vô vàn oán hận, cho dù phóng túng mà suy sụp tinh thần, thế nhưng cô khiến chật vật. Cô sẽ giống như một điên đ.á.n.h dương cầm vang đến động trời, nhưng khi nổi điên nhất định sẽ trang điểm và mặc quần áo . Cho dù cô suy sụp mà buông thả, nhưng giờ từng để lôi thôi lếch thếch.
Cởi bỏ chiếc áo ngoài chân thiện dễ thương, cô trở nên mị hoặc, lạnh lùng mà gợi cảm. Cho nên dù cô càn quấy cuộc sống của đến long trời lở đất thì vẫn cô cho thần hồn điên đảo như cũ.
Cô gái lương thiện, ngây thơ mỹ khiến yêu, nhưng cô độc ác, lạnh lùng mà mị hoặc cho điên cuồng.
Bất kể cô tổn thương như thế nào, cũng đồng ý buông tay. Anh giữ cô ở bên cạnh , thực sự thể chịu nếu như một ngày, phụ nữ giống như yêu nghiệt rơi trong tay đàn ông khác.
Anh chịu .
Anh dùng tất cả chân thành của để bao dung cô, giống như đêm hôm đó, khi tất cả từ bỏ , đầu bên điện thoại một cô gái ngốc đau khổ cầu xin sống.
Anh cũng thể khúm núm, dùng sự ấm áp của để cầu xin cô đón nhận .
Anh tin tưởng thể . Từ đến giờ, phàm là chuyện thì đều thể , vô cùng tự tin đối với bản .
Cho đến ngày đó, cô ngã xuống từ nóc nhà, đầu đập chảy m.á.u, mới nhận suy nghĩ của buồn bao.
Khi đó cho là cô tự sát, tưởng sự cố chấp của hại cô.
Anh chỉ giữ cô bên cạnh để chăm sóc, nhưng cô c.h.ế.t. Nhiều năm như , đây là đầu tiên ép buông tay.
Anh bên giường bệnh của cô, đầu cô quấn đầy băng gạc, cuối cùng cũng nhận , một việc cứ cưỡng cầu là thể đạt .
Mà Dịch Trạch Duyên , lẽ mãi mãi sẽ tư cách để đạt những thứ .
Anh để cô vì mà thương, cho nên thả cô .
Người phụ nữ cắm rễ sâu trong lòng , khiến yêu điên cuồng, nhưng thả cô , mãi mãi buông tay.
Khi quyết định , vô cùng đau đớn, nhất là nghĩ đến lẽ cả đời bọn họ sẽ còn cơ hội để gặp nữa.
Chỉ là ngờ, khi quyết định thành cho cô, khi đồng ý ly hôn, buông tha cho cô thì cô mất trí nhớ. Cô nhớ chuyện gì, quên hết quá khứ đau lòng, cũng quên mất .
Anh chuẩn buông tay, nhưng trong lòng nhịn mà nổi lòng tham luyến. Cô quên sạch tất cả, bọn họ thể một khởi đầu mới ?
Anh xe, yên lặng cô đùa giỡn cách rào chắn sắt cùng với con trai. Sau khi sinh con, gần như cô ít bế con , nhưng lúc , ánh mắt cô thằng bé dịu dàng như .
Vào thời khắc đó, cuối cùng vẫn quyết tâm.
Anh xuống xe, từ từ tiến đến mặt cô.
Lâm Thanh Thanh, hối hận , để em rời .
Anh lên phía , mỉm với cô: “Chào cô, Lâm tiểu thư.”
Ánh mắt cô như một xa lạ, khách sáo : “Chào , Dịch .”
Vậy thì , hãy để chúng quen nữa.