Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 6: Cô Là Mẹ Tiểu Uyên?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , bên ngoài hét lên: “Cảnh sát đến .”
Lúc , mới hồn. Quả nhiên, một đám cảnh sát đẩy cửa bước , theo là nhân viên phục vụ, chỉ mấy cạnh bàn : “Chính là bọn họ đến gây chuyện.”
Một cảnh sát : “Bắt hết , đưa về hỏi chuyện.”
Mấy Long ca đưa , Lâm Thanh Thanh thấy phía vang lên giọng nam tính: “Lâm tiểu thư, em chứ?”
Tác phong của khiến cảm thấy hít thở thông. Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, lắc đầu: “ .” Nghĩ đến giúp , Lâm Thanh Thanh : “Cảm ơn Dịch .”
“Lâm tiểu thư khách khí .”
Dịch Trạch Duyên dứt lời, phục vụ chạy đến với Lâm Thanh Thanh: “Thanh Thanh, đến lượt cô hỏi .”
Lâm Thanh Thanh liền với Dịch Trạch Duyên: “Xin Dịch , cũng nghĩ đến sẽ xảy chuyện như thế. Tạm thời nhận , giúp với Tiểu Uyên nhé.”
Dịch Trạch Duyên : “Không .”
Nhìn qua thì là , là thiếu gia nhà giàu, trời sinh bụng, khác hẳn với cái tên đàn ông hung dữ nãy.
Lâm Thanh Thanh cũng nhiều thời gian suy nghĩ, theo nhân viên phục vụ rời .
Mặc dù là mấy Long ca gây sự , nhưng Lâm Thanh Thanh thực sự đ.á.n.h , cần bồi thường tiền t.h.u.ố.c men và xin .
Khi Lâm Thanh Thanh cùng Lâm Trân Trân đến bệnh viện xin Long ca, cô vẫn thể tin mới cầm bình rượu đập lên đầu , hơn nữa còn tự nhiên. Từ nhỏ đến giờ, cô ít khi va chạm với khác chứ đừng là đ.á.n.h .
Lúc , Long ca đang trong bệnh viện, vết thương của băng bó. Bác sĩ qua tình trạng vết thương cho . Long ca chỉ thương ngoài da, liền : “Bác sĩ, phiền vết thương của nặng hơn một chút, nhất là não chấn động gì đó.”
Bác sĩ mặt đổi sắc lên báo cáo, dùng ngữ khí nghiêm túc khi việc : “Vết thương thì chỉ thể như , giả .”
Long ca lập tức nháy mắt với phụ nữ tóc ngắn, cô liền móc một sấp tiền trong túi đưa: “Làm phiền bác sĩ .”
Bác sĩ thèm , trực tiếp ném cho cô . Anh cau mày, thể nhận tâm trạng lắm, giọng lạnh nhạt: “Xin , bác sĩ thể nhận tiền đút lót.”
Người phụ nữ tóc ngắn cảm thấy đen đủi, khẽ nguyền rủa một tiếng, thầm mắng điều.
Lâm Thanh Thanh và Lâm Trân Trân bước . Phòng bệnh chính là phòng đơn, bên trong chỉ tên Long ca bệ.nh hoạn. Mấy em của , chỉ phụ nữ tóc ngắn ở đó chăm sóc, ngoài còn bác sĩ mặc áo choàng trắng nữa.
Trên đường , Lâm Thanh Thanh nghĩ xin như thế nào, nhưng khi thấy bác sĩ, cô ngây ngốc.
Anh cao, gầy, tướng mạo cũng , đeo kính khiến khuôn mặt càng trở nên nghiêm túc hơn.
Anh cũng thấy Lâm Thanh Thanh, hình như còn ngẩn .
Lâm Thanh Thanh nghĩ sẽ gặp Hướng Hoa Dương trong cảnh . Chị cho cô , thừa dịp cô thương, và Lương Hân ở bên . Tim Lâm Thanh Thanh đau, tìm hai chất vấn, cũng ầm ĩ một trận.
cuối cùng, cái gì cô cũng .
Năm năm, cho dù đối với cô trống , thế nhưng vẫn năm năm đó.
Rõ ràng đây lâu, còn chuyện qua điện thoại với cô. Rõ ràng mấy tháng , còn xe tới thành phố Bắc xa xôi gặp cô. Hướng Hoa Dương học ở đại học y khoa phương Nam, cách hơn một ngàn cây , nghỉ đông và nghỉ hè hai mới thể gặp . Thế nhưng sẽ tiết kiệm tiền, thỉnh thoảng xe hơn hai mươi giờ tới gặp cô.
Chớp mắt một cái, còn là sinh viên học y, mà thực sự trở thành bác sĩ.
Bùi ngùi, phẫn nộ, nhiều loại cảm xúc đan xen trong lòng cô. Lâm Thanh Thanh chất vấn, hỏi tại phản bội cô, nhưng hiểu rõ, vật đổi dời, những thứ còn quan trọng. Trong lòng Lâm Thanh Thanh dâng lên cảm giác bất lực cùng bi ai.
Cuối cùng cô chỉ thu ánh mắt, tựa như thấy Hướng Hoa Dương. Lâm Thanh Thanh quên mục đích tới đây, cô đến mặt Long ca thành khẩn xin .
“Xin , cố ý, tiền viện phí và tiền chữa trị sẽ trả.”
Lâm Thanh Thanh xong, phụ nữ tóc ngắn chua ngoa cắt lời: “Vừa nãy còn thanh cao ? Sao bây giờ điều, khom lưng xin ?”
Long ca cũng hừ lạnh một tiếng: “Mày trả? Mày trả nổi ? Mày đ.á.n.h bố mày đến chấn động não, tao sẽ kiện mày tòa, để mày chỉ bồi thường tiền chữa trị mà còn bồi thường phí tổn thất tinh thần.”
“Không chấn động não, chỉ thương ngoài da.” Hướng Hoa Dương cảm xúc một câu.
Long ca vạch trần, khóe miệng giật giật, hung tợn Hướng Hoa Dương. Người phụ nữ tóc ngắn : “Não chấn động thì cũng kiện, kiện cho cô táng gia bại sản [1], xem cô còn dám tùy tiện đ.á.n.h nữa .”
[1] táng gia bại sản: 倾家荡产: mất hết của cải
Thật đúng là hổ.
Rõ ràng là bọn họ gây sự .
Lâm Thanh Thanh từ từ ngẩng đầu lên, lạnh lùng cô gái tóc ngắn: “Cô uy hϊếp ? Có tin đ.á.n.h cô như đ.á.n.h ?”
Không vì ánh mắt của Lâm Thanh Thanh quá lạnh , phụ nữ tóc ngắn chấn động, nhưng lập tức nhạo: “Cô dám?”
“Dù gì cũng táng gia bại sản, tại dám chứ?” Cô nhíu mày: “Muốn thử ?”
Người phụ nữ tóc ngắn cảm nhận sự hung ác trong mắt Lâm Thanh Thanh, đem cô m.ổ b.ụ.n.g rút ruột. Không nghĩ tới cô gái qua còn trẻ như mà dám liều.
Nghĩ đến Lâm Thanh Thanh nãy còn đập thẳng bình rượu Long ca, cô vô thức rùng , nhưng nép vế, liền : “Đắc ý ít thôi, về .” Cô xong liền Long ca, khẩy: “Hai phụ nữ, để các em đơn giản .” Hắn xong còn xa.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy thật buồn nôn.
Cuối cùng Lâm Trân Trân nghĩ vẫn nên dàn xếp thỏa. Cô đang tiến lên xin Long ca, thì nghĩ tới một nhóm mặc quần áo cảnh sát , là cảnh sát hình sự.
Họ đến phòng chật. Người cảnh sát dẫn đầu đến mặt Long ca, đưa giấy kiện và lệnh bắt giữ, : “Vương Long, liên quan đến vụ bắt cóc tống tiền, bắt.”
Anh cảnh sát xong liền còng tay Long ca .
Người cảnh sát phía cũng bước đến mặt phụ nữ tóc ngắn bắt : “Yến Linh, cô liên quan đến việc bắt phụ nữ bán dâʍ, chính thức bắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-6-co-la-me-tieu-uyen.html.]
Mọi chuyện xảy bất chợt, Long ca và phụ nữ tóc ngắn ngây ngốc, cho đến khi sắp còng tay, Yến Linh mới hét lên: “Các gì ? phạm tội, các dựa cái gì mà bắt ?” Cô đ.á.n.h lên tay cảnh sát hình sự.
cảnh sát huấn luyện nghiêm chỉnh cũng chỉ để ăn. Lúc một tiến lên kéo tóc cô . Yến Linh đau, vội vàng đưa tay bảo vệ tóc. Nhân lúc , cảnh sát liền còng tay cô .
So với Yến Linh ầm ĩ, Long ca yên tĩnh. cũng thể là yên tĩnh, cả ngây ngốc, khác xa với cái tên hung hăng nãy. Lúc , giống như một đứa trẻ phạm sai lầm, để mặc cảnh sát bắt .
Sau khi hai bắt, dẫn đầu cảnh sát lúc nãy mới bước ngoài. Lúc qua hai chị em, Lâm Thanh Thanh liền rõ mặt .
Dáng , nhưng mặt một vết sẹo kéo dài từ bên tai đến khóe miệng, phát nát sự trai, khiến mặt mũi trở nên dữ tợn.
Ánh mắt đảo qua Lâm Trân Trân, đó từ từ ngoài.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy khá quen, hình như cô từng gặp, nhưng nhất thời thể nhớ .
Sự tình phát triển ngoài dự liệu của tất cả . Khi Lâm Thanh Thanh Lâm Trân Trân kéo khỏi phòng bệnh, cô vẫn kịp lấy tinh thần.
Đột nhiên Lâm Trân Trân với cô một câu: “Nhờ em quý nhân tương trợ [2] đó.”
[2] quý nhân tương trợ: 贵人 相助: giúp đỡ
Lâm Thanh Thanh: “???”
Lâm Thanh thanh đang suy nghĩ cảnh sát cô từng gặp ở , đột nhiên Lâm Trân Trân liền tỉnh mộng: “Quý nhân tương trợ gì ạ?”
“Long ca đó nổi tiếng côn đồ ở khu Thanh Bình. Chuyện ít, nhưng vì quan hệ rộng mà phức tạp, nên ai dám động đến. Bây giờ tự nhiên bắt, chắc chắn quyền thế nào đó dìm .”
“Ý của chị là, quyền thế, dìm Long ca là quý nhân của em? Tại quý nhân của chị?”
Lâm Trân Trân : “Có quý nhân của chị trong lòng chị rõ.”
Lâm Thanh Thanh lập tức phản bác: “Em gì quý nhân…” Nói đến đây, trong đầu cô đột nhiên nhảy một đàn ông lưng , vẻ mặt hùng dữ: “Không Dịch chứ?”
Lâm Trân Trân: “Không nữa.”
“ tại giúp em? Chị cũng quan hệ của Long ca phức tạp, chắc chắn đắc tội ít , mà em mới gặp hai .”
Lâm Trân Trân từ chối cho ý kiến: “Ai .”
Dịch Trạch Duyên từng đưa cô một cái danh thϊếp. Sau khi về nhà, cô điều tra bối cảnh của . Anh đúng là quyền thế, mà lợi hại nhất cô quen cũng chỉ .
Lâm Thanh Thanh dự định khi về sẽ gọi điện thoại hỏi, nhỡ giúp đỡ Dịch Trạch Duyên thì .
“Lâm Thanh Thanh.”
Khi hai sắp đến thang máy, đột nhiên giọng vang lên lưng.
Hai dừng bước , thấy Hướng Hoa Dương cách đó xa. Lâm Trân Trân thấy , vô thức chắn mặt Lâm Thanh Thanh: “Cậu tìm Thanh Thanh chuyện gì?”
Hướng Hoa Dương bước đến, Lâm Thanh Thanh đang Lâm Trân Trân, sắc mặt phức tạp, mà trong mắt Lâm Thanh Thanh chỉ lạnh nhạt và phẫn nộ.
Một lúc mới hỏi: “Chồng của em ? Em xảy chuyện lớn như mà đến ?”
Chồng? Chồng cái gì?
Lâm Thanh Thanh còn kịp hỏi nghi ngờ của , thì Lâm Trân Trân : “Chuyện của Thanh Thanh liên quan đến , cũng đến lượt quan tâm. Bọn còn chuyện, đây.” Lâm Trân Trân cho Hướng Hoa Dương sắc mặt , xong liền kéo Lâm Thanh Thanh rời .
Sau khi xuống tầng, Lâm Thanh Thanh nghĩ đến lời Hướng Hoa Dương , cảm thấy kỳ quái liền hỏi: “Anh hỏi chồng em, em gì chồng?”
Lâm Trân Trân : ” Trước đây, khi nó đến tìm em, chị nó quấy rầy em nữa nên cho nó em kết hôn.”
Thì là .
phản bội cô, còn mặt mũi đến gặp?
Lâm Thanh Thanh tức giận, nãy cô nên cho hai bạt tay mới đúng.
Lúc Lâm Thanh Thanh trở về, nhân viên cửa tiệm đang lau dọn, đều cảnh sát gọi hỏi chuyện nên kịp .
Phòng còn dọn xong, Lâm Thanh Thanh liền qua giúp. Rác gần như dọn sạch, chỉ một điếu t.h.u.ố.c rơi góc ghế. Lâm Thanh Thanh xuống, cúi nhặt điếu t.h.u.ố.c. Có lẽ do xác định đúng cách, lúc cô đang định dậy thì đầu đụng cạnh bàn.
Bị đụng đau, Lâm Thanh Thanh vô thức lấy tay che đầu. Ngay lúc cô nhắm mắt xoa đầu, đột nhiên một hình ảnh hiện .
Hình ảnh lạ, thuộc về ký ức trong quá khứ của cô.
Hình như cô trong phòng mờ tối, mặc một cái váy , mặt còn trang điểm. Cô giống như khó chịu, đang , trôi mất lớp trang điểm đó, lông mi dính nước thoải mái.
Cô bên cửa sổ hút t.h.u.ố.c uống rượu. Cô uống đến say sưa ngây ngất. Cồn cảm xúc khuếch đại, khiến cô càng thương tâm hơn. Sau đó, đột nhiên một đứa bé hai tuổi đến, bé thấy cô , bàn chân loạng choạng bước đến an ủi cô. Hình như cô bài xích bé, nên đẩy bé . Khi uống say khướt, cô chú ý nên vô tình để tàn t.h.u.ố.c rơi xuống cánh tay bé.
Mặc dù cô vội vàng hất tàn t.h.u.ố.c , nhưng vẫn kịp.
Cậu bé còn nhỏ như , làn da non, tàn t.h.u.ố.c nóng hổi lập tức bỏng da, lưu lên cánh tay bé một cái lỗ nhỏ.
Lúc , bé òa lên, thể nhận đang vô cùng đau nhức.
Chỉ một đoạn ngắn như , nhưng khiến Lâm Thanh Thanh sợ ngây .
Cô rõ, bạn nhỏ nam đến bên cạnh, dùng âm thanh non nớt sõi với cô một câu: “Mẹ, đừng .”
Khuôn mặt bé cô cũng thấy rõ.
Bé là Tiểu Uyên.
Bé gọi cô là .