Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 59: Khanh Nhan (4)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:07:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chuyện của Mạc Khanh Nhan và Tiêu Bạch còn đang hot hòn họt thì Mạc Khanh Nhan đăng một tấm ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn cùng câu : “Cuối cùng hùng của cũng trở về cưới .
Tờ giấy đăng ký kết hôn giống như một quả b.o.m vứt chảo dầu nóng, oanh một tiếng, khiến các fan hâm mộ đều sôi trào.
Mọi nghiên cứu nhà trai của tờ giấy đăng ký kết hôn, là một khuôn mặt lạ lẫm, trong vòng, cư dân mạng liền đào lên phận của nhân vật thần bí .
“Người là ai, hơn nữa còn đeo một cái bịt mắt, chẳng lẽ mù ?”
“Nhìn trai, nhưng mắt của Mạc Khanh Nhan vấn đề ? Sao tìm một tàn tật?’
Trong hàng loạt tiếng bàn luận, nhanh ch.óng đào phận của đàn ông thần bí .
“Xương Kỳ, nghiệp học viện cảnh sát quân nhân Trung Quốc, từng tham gia chống kh*ng b* ở Tây Tạng, cứu trợ gặp nạn và duy trì hòa bình, ba nhận giải công lớn thứ hai và ba nhận giải công lớn nhất, trao tặng quân hàm thượng úy. Bên là tư liệu về thượng úy Xương Kỳ, hùng như đương nhiên thể xứng với bất kỳ minh tinh nào.”
Tư liệu về Xương Kỳ đào khiến đều sợ ngây . Xương Kỳ luôn luôn khiêm tốn nên tư liệu của internet ít.
Khi mạng xã hội đang ầm ĩ bàn tán về phận của Xương Kỳ thì Xương Kỳ một chuyến đới Nam Trung Hải. Khi tìm đến trưởng lão thì trưởng lão đang chán, tới, liền mời cùng đ.á.n.h cờ.
“Cậu suy nghĩ kỹ ?” Trưởng lão nhíu mày hỏi.
“Đã suy nghĩ kỹ.”
Trưởng lão thở dài một : “Cậu còn trẻ, tương lai triển vọng, nếu điều đến Bắc Thành thật thì cơ bản ở đó sẽ rảnh rỗi.”
Xe của Xương Kỳ ăn mất mã của trưởng lão, : “Nhiệt huyết và một mắt của nửa đời đều hiến tặng cho tổ quốc, bây giờ, chỉ đem tuổi giả của dành cho gia đình.”
Trưởng lão cũng ép buộc , thể để cho nửa đời còn của chiến sĩ chinh chiến lạnh lẽo.
“Được, tùy .”
Khi Lâm Thanh Thanh tin Mạc Khanh Nhan và Xương Kỳ kết hôn, cô thực sự vui, cuối cùng Khanh Nhan cũng chờ mà cô vẫn luôn chờ đợi.
Xương Kỳ đến đón Mạc Khanh Nhan, xem như đầu tiên Lâm Thanh Thanh gặp mặt .
“Chào Xương .” Lâm Thanh Thanh tôn kính đối với .
Xương Kỳ là chiến trường, sát khí nặng, cho dù khi bình tĩnh khác cũng thể cảm nhận ánh mắt của nồng đậm sát khí, nhưng khi về phía Khanh Nhan thì khác, cả đều lộ sự bình thản.
Anh gật đầu với cô: “Chào cô, Khanh Nhan , ông xã của cô từng tham gia quân ngũ thật ?”
“ , thời gian sẽ giới thiệu hai với , nghĩ hai chắc hẳn nhiều tiếng chung.”
“Được, mong chờ.”
Toàn bộ quá trình chuyện, Xương Kỳ đều nắm tay Mạc Khanh Nhan buông. Sau khi chào Lâm Thanh Thanh liền nắm tay Khanh Nhan rời .
Ngồi lên xe, Khanh Nhan hỏi : “Anh dẫn em về nhà?”
“Ừm, đưa em về nhà.”
“Ở ?”
“Đến sẽ .”
Xương Kỳ dẫn cô đến một căn biệt thự, nhưng căn biệt thự trong khi canh gác nghiêm ngặt, bình thường dễ . Lái xe dừng bên ngoài biệt thự, Xương Kỳ móc chìa khóa mở cửa. Bên trong lớn, nhưng gì, chỉ bày một chút đồ đạc đơn giản.
“Thích ? Quốc gia tặng.”
Khanh Nhan dạo một vòng. Nhà hai tầng, bên trong nhiều phòng, cô thể tin nổi: “Đây là nhà của chúng thật ?”
“Đương nhiên.”
Khanh Nhan vui, vui đến nỗi nhịn mà mắt đỏ bừng. Xương Kỳ thấy thế liền vội vàng lau sạch nước mắt cho cô. Anh kéo cô ôm n.g.ự.c, an ủi: “Sao ? Không một ngôi nhà ? Bây giờ cho em , vui ?”
“Vui, em vui, thật sự sợ đang mơ.”
“Nếu em c.ắ.n một cái, nếu đau sẽ cho em đang mơ.”
Khanh Nhan chọc : “Cho dù c.ắ.n thì cũng là c.ắ.n em.”
Bàn tay thô ráp lau sạch nước mắt giúp cô: “Đừng , lát nữa chúng mua đồ, đổi hết đồ trong nhà thành những thứ em thích, ?”
“Được.”
**
Trước khi hôn lễ, cuối cùng hai cũng quyết định một tiếng với Tiêu gia.
Khanh Nhan và Xương Kỳ cùng đến Tiêu gia. Hai báo nên khi họ đến, ba Tiêu đều ở nhà chờ họ.
Mẹ Tiêu vẫn vô cùng nhiệt tình, ba tiêu vẫn hàm súc như cũ, nhưng Mạc Khanh Nhan luôn cảm thấy gặp mặt kỳ lạ và hổ, dù mới gần đây, Tiêu Bạch còn thích cô ở mạng.
Sau khi bọn họ xuống liền hàn huyên đơn giản. Xương Kỳ nguyên nhân đến đây: “Em và Khanh Nhan định tháng sẽ tổ chức hôn lễ.”
Nụ của Tiêu gượng gạo: “Hai đứa quyết định xong ?”
Xương Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y Khanh Nhan, : “Quyết định xong .”
Mẹ Tiêu và ba Tiêu liếc , ba Tiêu : “Nếu quyết định thì chúng cũng chúc phúc cho hai đứa.”
Nói chuyện xem như thuận lợi, hai cũng tính ở ăn cơm, cho nên khi thể hiện mục đích đến xong, hai liền chuẩn rời .
khi khỏi phòng khách, hai thấy Tiêu Bạch từ từ xuống từ tầng, Mạc Khanh Nhan cũng ngờ hôm nay Tiêu Bạch ở nhà.
Mẹ Tiêu thấy Tiêu Bạch, biểu cảm càng hổ hơn, vội vàng : “Không con ở trong phòng ngủ ? Sao mới ngủ một lát dậy ?”
Tiêu Bạch gì, từ từ xuống cầu thang, hai tay đút túi, bước chân nặng nề, sắc mặt lạnh tanh, ánh mắt rơi Mạc Khanh Nhan, thẳng xuốn cầu thang, đó mới hướng mắt sang Xương Kỳ.
Anh một tiếng vô : “Không kết hôn ? Sao còn kết hôn một nữa? Anh phạm tội trùng hôn?”
Mẹ Tiêu thấy , vội vàng bước đến kéo , quở trách: “Có con còn tỉnh ngủ ? Chưa tỉnh ngủ thì mau lên phòng ngủ tiếp cho .”
Tiêu Bạch vẫn ở đó, Tiêu đẩy như thế nào cũng .
“ kết hôn, là Khanh Nhan hiểu lầm.”
Tiêu Bạch về phía Mạc Khanh Nhan, hỏi: “Em gả cho thật ? Em quên lúc mặc kệ em ném em cho những xa lạ ? Em quên mấy năm nay vì tránh em mà tung tin c.h.ế.t khắp nơi ? Anh bạc tình như thế mà em còn lấy ?”
“Tiêu Bạch!” Ba Tiêu nghiêm nghị quát lớn.
Tiêu Bạch vẫn hề lay động, vẫn chằm chằm Mạc Khanh Nhan như cũ, hỏi: “Em , cho dù bạc tình như mà em vẫn kết hôn với ?”
“Ừ, cho dù như thế nào cũng vẫn lấy .” Mạc Khanh Nhan trả lời luôn mà hề suy nghĩ.
“Thật ?” Anh lạnh lùng chế giễu hỏi , nhưng trong ánh mắt lộ sự tổn thương thống khổ.
Mạc Khanh Nhan cũng nhiều lời cùng . Cô kéo tay Xương Kỳ gấp, nhưng Tiêu Bạch cam tâm, giơ tay kéo cô , nhưng tay còn chạm liền Xương Kỳ nắm c.h.ặ.t.
Ánh mắt Xương Kỳ lạnh, đáy mắt tràn ngập sát khí: “Tiêu Bạch, hiện giờ cô là vợ của . Cậu thể tôn trọng , nhưng cho phép tôn trọng cô , còn … còn nhỏ nữa, nên học cách trưởng thành .”
Anh xong, đột nhiên hất tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y Khanh Nhan rời khỏi Tiêu gia.
Có lẽ do nhận lời cảnh cáo của , Tiêu Bạch tiếp tục ngăn cản nữa.
Sau khi lên xe, Mạc Khanh Nhan tựa n.g.ự.c , : “Vừa trai.”
Anh dịu dàng sờ tóc cô, vẻ mặt ôn nhu: “Như trai? Anh còn lúc trai hơn.”
“Lúc nào trai hơn?”
“Sau em sẽ .”
Hôn lễ của Khanh Nhan và Xương Kỳ nhanh ch.óng tổ chức, hai chỉ mời một bạn bè thiết. Ba Tiêu gia cũng là khách quý mời, Khanh Nhan cũng gửi thiệp mời cho Tiêu Bạch, nhưng ngày tổ chức hôn lễ, Tiêu Bạch hề xuất hiện.
Ngày thứ ba hôn lễ, Tiêu Bạch đến đơn vị tìm Xương Kỳ. Xương Kỳ từ chối ý của trưởng lão, xin điều đến Bắc Thành, nhận một công việc rảnh rỗi. Mặc dù là công việc nhàn hạ, nhưng bởi vì quân hàm của quá cao cho nên ở trong đơn vị, cũng tính là một lãnh đạo.
Tiêu Bạch dễ để gặp , nhất định Xương Kỳ đồng ý mới thể gặp.
Tiêu Bạch chờ ở ngoài cửa một lúc lâu mới nhận tin Xương Kỳ đồng ý gặp, đưa đến văn phòng của . Phòng việc của lớn, cũng chỉ một .
Tiêu Bạch tháo mũ lưỡi trai và kính râm xuống, trào phúng : “Giá đỡ của khá lớn đấy.”
(Ở đây, giá đỡ hiểu là: tự cao tự đại, dáng vẻ kiêu ngạo, ngông nghênh kiêu căng)
Xương Kỳ dậy khỏi bàn việc, đưa tay chỉ ghế mời , bên trong phòng việc của hai chiếc ghế sofa.
Tiêu Bạch tiếp: “Không cần, mấy câu liền.”
“Nói .”
“Anh yêu Mạc Khanh Nhan ?”
“Yêu.”
Anh trả lời thẳng thắn như khiến Tiêu Bạch chặn họng một chút, còn tưởng loại cán bộ kỳ cựu sẽ dễ dàng lời yêu.
“Không hiểu vì Khanh Nhan chọn , vô vị ?”
Xương Kỳ cũng tức giận. Đối với Tiêu Bạch, luôn thái độ tha thứ như đối với một đứa trẻ. Anh : “Có lẽ ba từng dạy , nhưng ngại dạy ở đây, thích một là để bắt nạt, là để móc, là để chế giễu, mà là để yêu thương, hiểu ?”
Cơ thể Tiêu Bạch cứng đờ, một lúc lâu gì.
Không qua bao lâu, cuối cùng khổ một tiếng, : “Hiện giờ , đem Khanh Nhan cho ? quá muộn .”
Sắc mặt Xương Kỳ trầm xuống, đột nhiên ngẩng đầu Tiêu Bạch, ánh mắt lạnh lẽo. Đàn ông chiến đấu chiến trường, một khi mặt lạnh thì sẽ khiến cho cảm thấy sát khí dày đặc ập mặt.
“Nếu dám ý đồ với cô , tin c.h.ặ.t ?”
Tiêu Bạch vô thức rùng một cái, khẽ một tiếng, : “Chẳng qua chỉ đùa một chút, kích động như gì? Dù thế nào, Tiêu Bạch cũng đ.á.n.h chủ ý lên vợ khác.” Anh phất tay: “Được , đây.”
Anh xong liền về phía cửa, nhưng khi đặt tay lên chốt cửa thì đột nhiên dừng một chút. Anh đầu , với : “Hãy đối xử thật với cô , chú nhỏ.”
Xương Kỳ: “…”
Anh mở cửa ngoài, Xương Kỳ phía liền : “ sẽ đối xử thật với cô . Còn , đừng gọi là chú nhỏ.”
Tiêu Bạch gì, nhanh ch.óng rời .
Sau khi Mạc Khanh Nhan tuyên bố tin tức kết hôn, Tiêu Bạch yên lặng một thời gian dài. Nửa năm , m.á.u trở , phát hành một album mới. Album phá vỡ phong cách âm nhạc điện t.ử đây, mà là theo hướng thư giãn nhẹ nhàng. Người hiểu sẽ nhận , giọng Tiêu Bạch tiến bộ hơn nhiều.
Nửa năm , chuyện kinh thiên động địa dường như đều lãng quên. Lần Tiêu Bạch trở về, vẫn là thần tượng nhiều chú ý.
Mạc Khanh Nhan bài hát thì hát, bài hát thì nghĩ ngơi, cuộc sống càng ngày càng nhàn rỗi.
Mạc Khanh Nhan trồng một vài cây dâu tây sân thượng, cô còn nuôi một con mèo trắng. Hôm nay trời , cô đặt ghế sân thượng, thỉnh thoảng côn trùng bay cây dâu tây, cô thấy liền cầm một cái quạt tròn vẩy một cái. Con mèo trắng gối lên chân cô, thỉnh thoảng kêu meo meo một tiếng.
Xương Kỳ rón rén lên , một câu bế ngang cô lên. Mạc Khanh Nhan bất mãn trừng một cái: “Còn đuổi côn trùng xong, gì ?”
“Sao em còn tâm tư đuổi côn trùng, chuyện đắn thì ?”
“???”
Mạc Khanh Nhan hiểu.
“Sinh con.”
Anh nhỏ bên tai cô, giọng mang theo ý .
Mạc Khanh Nhan đ.á.n.h một cái: “Thì Xương Kỳ đắn như thế.”
“Bây giờ em mới thì quá muộn .”
Anh bế cô giường.
Ánh nắng vặn, từng tiếng hờn dỗi của cô và tiếng mèo con kêu meo meo hòa cùng …
Tác giả lời :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-59-khanh-nhan-4.html.]
Phiên ngoại Khanh Nhan kết thúc.Khi chuyện của Mạc Khanh Nhan và Tiêu Bạch còn đang hot hòn họt thì Mạc Khanh Nhan đăng một tấm ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn cùng câu : “Cuối cùng hùng của cũng trở về cưới .
Tờ giấy đăng ký kết hôn giống như một quả b.o.m vứt chảo dầu nóng, oanh một tiếng, khiến các fan hâm mộ đều sôi trào.
Mọi nghiên cứu nhà trai của tờ giấy đăng ký kết hôn, là một khuôn mặt lạ lẫm, trong vòng, cư dân mạng liền đào lên phận của nhân vật thần bí .
“Người là ai, hơn nữa còn đeo một cái bịt mắt, chẳng lẽ mù ?”
“Nhìn trai, nhưng mắt của Mạc Khanh Nhan vấn đề ? Sao tìm một tàn tật?’
Trong hàng loạt tiếng bàn luận, nhanh ch.óng đào phận của đàn ông thần bí .
“Xương Kỳ, nghiệp học viện cảnh sát quân nhân Trung Quốc, từng tham gia chống kh.ủng bố ở Tây Tạng, cứu trợ gặp nạn và duy trì hòa bình, ba nhận giải công lớn thứ hai và ba nhận giải công lớn nhất, trao tặng quân hàm thượng úy. Bên là tư liệu về thượng úy Xương Kỳ, hùng như đương nhiên thể xứng với bất kỳ minh tinh nào.”
Tư liệu về Xương Kỳ đào khiến đều sợ ngây . Xương Kỳ luôn luôn khiêm tốn nên tư liệu của internet ít.
Khi mạng xã hội đang ầm ĩ bàn tán về phận của Xương Kỳ thì Xương Kỳ một chuyến đới Nam Trung Hải. Khi tìm đến trưởng lão thì trưởng lão đang chán, tới, liền mời cùng đ.á.n.h cờ.
“Cậu suy nghĩ kỹ ?” Trưởng lão nhíu mày hỏi.
“Đã suy nghĩ kỹ.”
Trưởng lão thở dài một : “Cậu còn trẻ, tương lai triển vọng, nếu điều đến Bắc Thành thật thì cơ bản ở đó sẽ rảnh rỗi.”
Xe của Xương Kỳ ăn mất mã của trưởng lão, : “Nhiệt huyết và một mắt của nửa đời đều hiến tặng cho tổ quốc, bây giờ, chỉ đem tuổi giả của dành cho gia đình.”
Trưởng lão cũng ép buộc , thể để cho nửa đời còn của chiến sĩ chinh chiến lạnh lẽo.
“Được, tùy .”
Khi Lâm Thanh Thanh tin Mạc Khanh Nhan và Xương Kỳ kết hôn, cô thực sự vui, cuối cùng Khanh Nhan cũng chờ mà cô vẫn luôn chờ đợi.
Xương Kỳ đến đón Mạc Khanh Nhan, xem như đầu tiên Lâm Thanh Thanh gặp mặt .
“Chào Xương .” Lâm Thanh Thanh tôn kính đối với .
Xương Kỳ là chiến trường, sát khí nặng, cho dù khi bình tĩnh khác cũng thể cảm nhận ánh mắt của nồng đậm sát khí, nhưng khi về phía Khanh Nhan thì khác, cả đều lộ sự bình thản.
Anh gật đầu với cô: “Chào cô, Khanh Nhan , ông xã của cô từng tham gia quân ngũ thật ?”
“ , thời gian sẽ giới thiệu hai với , nghĩ hai chắc hẳn nhiều tiếng chung.”
“Được, mong chờ.”
Toàn bộ quá trình chuyện, Xương Kỳ đều nắm tay Mạc Khanh Nhan buông. Sau khi chào Lâm Thanh Thanh liền nắm tay Khanh Nhan rời .
Ngồi lên xe, Khanh Nhan hỏi : “Anh dẫn em về nhà?”
“Ừm, đưa em về nhà.”
“Ở ?”
“Đến sẽ .”
Xương Kỳ dẫn cô đến một căn biệt thự, nhưng căn biệt thự trong khi canh gác nghiêm ngặt, bình thường dễ . Lái xe dừng bên ngoài biệt thự, Xương Kỳ móc chìa khóa mở cửa. Bên trong lớn, nhưng gì, chỉ bày một chút đồ đạc đơn giản.
“Thích ? Quốc gia tặng.”
Khanh Nhan dạo một vòng. Nhà hai tầng, bên trong nhiều phòng, cô thể tin nổi: “Đây là nhà của chúng thật ?”
“Đương nhiên.”
Khanh Nhan vui, vui đến nỗi nhịn mà mắt đỏ bừng. Xương Kỳ thấy thế liền vội vàng lau sạch nước mắt cho cô. Anh kéo cô ôm n.g.ự.c, an ủi: “Sao ? Không một ngôi nhà ? Bây giờ cho em , vui ?”
“Vui, em vui, thật sự sợ đang mơ.”
“Nếu em c.ắ.n một cái, nếu đau sẽ cho em đang mơ.”
Khanh Nhan chọc : “Cho dù c.ắ.n thì cũng là c.ắ.n em.”
Bàn tay thô ráp lau sạch nước mắt giúp cô: “Đừng , lát nữa chúng mua đồ, đổi hết đồ trong nhà thành những thứ em thích, ?”
“Được.”
**
Trước khi hôn lễ, cuối cùng hai cũng quyết định một tiếng với Tiêu gia.
Khanh Nhan và Xương Kỳ cùng đến Tiêu gia. Hai báo nên khi họ đến, ba Tiêu đều ở nhà chờ họ.
Mẹ Tiêu vẫn vô cùng nhiệt tình, ba tiêu vẫn hàm súc như cũ, nhưng Mạc Khanh Nhan luôn cảm thấy gặp mặt kỳ lạ và hổ, dù mới gần đây, Tiêu Bạch còn thích cô ở mạng.
Sau khi bọn họ xuống liền hàn huyên đơn giản. Xương Kỳ nguyên nhân đến đây: “Em và Khanh Nhan định tháng sẽ tổ chức hôn lễ.”
Nụ của Tiêu gượng gạo: “Hai đứa quyết định xong ?”
Xương Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y Khanh Nhan, : “Quyết định xong .”
Mẹ Tiêu và ba Tiêu liếc , ba Tiêu : “Nếu quyết định thì chúng cũng chúc phúc cho hai đứa.”
Nói chuyện xem như thuận lợi, hai cũng tính ở ăn cơm, cho nên khi thể hiện mục đích đến xong, hai liền chuẩn rời .
khi khỏi phòng khách, hai thấy Tiêu Bạch từ từ xuống từ tầng, Mạc Khanh Nhan cũng ngờ hôm nay Tiêu Bạch ở nhà.
Mẹ Tiêu thấy Tiêu Bạch, biểu cảm càng hổ hơn, vội vàng : “Không con ở trong phòng ngủ ? Sao mới ngủ một lát dậy ?”
Tiêu Bạch gì, từ từ xuống cầu thang, hai tay đút túi, bước chân nặng nề, sắc mặt lạnh tanh, ánh mắt rơi Mạc Khanh Nhan, thẳng xuốn cầu thang, đó mới hướng mắt sang Xương Kỳ.
Anh một tiếng vô : “Không kết hôn ? Sao còn kết hôn một nữa? Anh phạm tội trùng hôn?”
Mẹ Tiêu thấy , vội vàng bước đến kéo , quở trách: “Có con còn tỉnh ngủ ? Chưa tỉnh ngủ thì mau lên phòng ngủ tiếp cho .”
Tiêu Bạch vẫn ở đó, Tiêu đẩy như thế nào cũng .
“ kết hôn, là Khanh Nhan hiểu lầm.”
Tiêu Bạch về phía Mạc Khanh Nhan, hỏi: “Em gả cho thật ? Em quên lúc mặc kệ em ném em cho những xa lạ ? Em quên mấy năm nay vì tránh em mà tung tin c.h.ế.t khắp nơi ? Anh bạc tình như thế mà em còn lấy ?”
“Tiêu Bạch!” Ba Tiêu nghiêm nghị quát lớn.
Tiêu Bạch vẫn hề lay động, vẫn chằm chằm Mạc Khanh Nhan như cũ, hỏi: “Em , cho dù bạc tình như mà em vẫn kết hôn với ?”
“Ừ, cho dù như thế nào cũng vẫn lấy .” Mạc Khanh Nhan trả lời luôn mà hề suy nghĩ.
“Thật ?” Anh lạnh lùng chế giễu hỏi , nhưng trong ánh mắt lộ sự tổn thương thống khổ.
Mạc Khanh Nhan cũng nhiều lời cùng . Cô kéo tay Xương Kỳ gấp, nhưng Tiêu Bạch cam tâm, giơ tay kéo cô , nhưng tay còn chạm liền Xương Kỳ nắm c.h.ặ.t.
Ánh mắt Xương Kỳ lạnh, đáy mắt tràn ngập sát khí: “Tiêu Bạch, hiện giờ cô là vợ của . Cậu thể tôn trọng , nhưng cho phép tôn trọng cô , còn … còn nhỏ nữa, nên học cách trưởng thành .”
Anh xong, đột nhiên hất tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y Khanh Nhan rời khỏi Tiêu gia.
Có lẽ do nhận lời cảnh cáo của , Tiêu Bạch tiếp tục ngăn cản nữa.
Sau khi lên xe, Mạc Khanh Nhan tựa n.g.ự.c , : “Vừa trai.”
Anh dịu dàng sờ tóc cô, vẻ mặt ôn nhu: “Như trai? Anh còn lúc trai hơn.”
“Lúc nào trai hơn?”
“Sau em sẽ .”
Hôn lễ của Khanh Nhan và Xương Kỳ nhanh ch.óng tổ chức, hai chỉ mời một bạn bè thiết. Ba Tiêu gia cũng là khách quý mời, Khanh Nhan cũng gửi thiệp mời cho Tiêu Bạch, nhưng ngày tổ chức hôn lễ, Tiêu Bạch hề xuất hiện.
Ngày thứ ba hôn lễ, Tiêu Bạch đến đơn vị tìm Xương Kỳ. Xương Kỳ từ chối ý của trưởng lão, xin điều đến Bắc Thành, nhận một công việc rảnh rỗi. Mặc dù là công việc nhàn hạ, nhưng bởi vì quân hàm của quá cao cho nên ở trong đơn vị, cũng tính là một lãnh đạo.
Tiêu Bạch dễ để gặp , nhất định Xương Kỳ đồng ý mới thể gặp.
Tiêu Bạch chờ ở ngoài cửa một lúc lâu mới nhận tin Xương Kỳ đồng ý gặp, đưa đến văn phòng của . Phòng việc của lớn, cũng chỉ một .
Tiêu Bạch tháo mũ lưỡi trai và kính râm xuống, trào phúng : “Giá đỡ của khá lớn đấy.”
(Ở đây, giá đỡ hiểu là: tự cao tự đại, dáng vẻ kiêu ngạo, ngông nghênh kiêu căng)
Xương Kỳ dậy khỏi bàn việc, đưa tay chỉ ghế mời , bên trong phòng việc của hai chiếc ghế sofa.
Tiêu Bạch tiếp: “Không cần, mấy câu liền.”
“Nói .”
“Anh yêu Mạc Khanh Nhan ?”
“Yêu.”
Anh trả lời thẳng thắn như khiến Tiêu Bạch chặn họng một chút, còn tưởng loại cán bộ kỳ cựu sẽ dễ dàng lời yêu.
“Không hiểu vì Khanh Nhan chọn , vô vị ?”
Xương Kỳ cũng tức giận. Đối với Tiêu Bạch, luôn thái độ tha thứ như đối với một đứa trẻ. Anh : “Có lẽ ba từng dạy , nhưng ngại dạy ở đây, thích một là để bắt nạt, là để móc, là để chế giễu, mà là để yêu thương, hiểu ?”
Cơ thể Tiêu Bạch cứng đờ, một lúc lâu gì.
Không qua bao lâu, cuối cùng khổ một tiếng, : “Hiện giờ , đem Khanh Nhan cho ? quá muộn .”
Sắc mặt Xương Kỳ trầm xuống, đột nhiên ngẩng đầu Tiêu Bạch, ánh mắt lạnh lẽo. Đàn ông chiến đấu chiến trường, một khi mặt lạnh thì sẽ khiến cho cảm thấy sát khí dày đặc ập mặt.
“Nếu dám ý đồ với cô , tin c.h.ặ.t ?”
Tiêu Bạch vô thức rùng một cái, khẽ một tiếng, : “Chẳng qua chỉ đùa một chút, kích động như gì? Dù thế nào, Tiêu Bạch cũng đ.á.n.h chủ ý lên vợ khác.” Anh phất tay: “Được , đây.”
Anh xong liền về phía cửa, nhưng khi đặt tay lên chốt cửa thì đột nhiên dừng một chút. Anh đầu , với : “Hãy đối xử thật với cô , chú nhỏ.”
Xương Kỳ: “…”
Anh mở cửa ngoài, Xương Kỳ phía liền : “ sẽ đối xử thật với cô . Còn , đừng gọi là chú nhỏ.”
Tiêu Bạch gì, nhanh ch.óng rời .
Sau khi Mạc Khanh Nhan tuyên bố tin tức kết hôn, Tiêu Bạch yên lặng một thời gian dài. Nửa năm , m.á.u trở , phát hành một album mới. Album phá vỡ phong cách âm nhạc điện t.ử đây, mà là theo hướng thư giãn nhẹ nhàng. Người hiểu sẽ nhận , giọng Tiêu Bạch tiến bộ hơn nhiều.
Nửa năm , chuyện kinh thiên động địa dường như đều lãng quên. Lần Tiêu Bạch trở về, vẫn là thần tượng nhiều chú ý.
Mạc Khanh Nhan bài hát thì hát, bài hát thì nghĩ ngơi, cuộc sống càng ngày càng nhàn rỗi.
Mạc Khanh Nhan trồng một vài cây dâu tây sân thượng, cô còn nuôi một con mèo trắng. Hôm nay trời , cô đặt ghế sân thượng, thỉnh thoảng côn trùng bay cây dâu tây, cô thấy liền cầm một cái quạt tròn vẩy một cái. Con mèo trắng gối lên chân cô, thỉnh thoảng kêu meo meo một tiếng.
Xương Kỳ rón rén lên , một câu bế ngang cô lên. Mạc Khanh Nhan bất mãn trừng một cái: “Còn đuổi côn trùng xong, gì ?”
“Sao em còn tâm tư đuổi côn trùng, chuyện đắn thì ?”
“???”
Mạc Khanh Nhan hiểu.
“Sinh con.”
Anh nhỏ bên tai cô, giọng mang theo ý .
Mạc Khanh Nhan đ.á.n.h một cái: “Thì Xương Kỳ đắn như thế.”
“Bây giờ em mới thì quá muộn .”
Anh bế cô giường.
Ánh nắng vặn, từng tiếng hờn dỗi của cô và tiếng mèo con kêu meo meo hòa cùng …
Tác giả lời :
Phiên ngoại Khanh Nhan kết thúc.