Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 57: Mạc Khanh Nhan (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:21:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Mạc Khanh Nhan phát hành EP xong liền quyết định tới Tiêu gia một chuyến. Thật cô vẫn luôn , bởi vì quan hệ giữa cô và Tiêu Bạch quá bế tắc, cô báo cảnh sát và tố Tiêu Bạch, vì nên cô cũng đối mặt với hai già Tiêu gia như thế nào. nghĩ đến họ hề gì với cô, còn nuôi cô mấy năm, bọn họ cô còn sống thì cô cũng nên thăm họ một chút.
Bởi vì đây là việc riêng nên cô đưa trợ lý theo, thuận lợi đến Tiêu gia. Trước đó ba Tiêu nhận điện thoại của cô nên đều ở nhà chờ.
Tiêu gia ở Nam Việt. Ngoại trừ Bắc Thành thì Nam Việt là thành phố lớn nhất. Tiêu gia vốn liếng phong phú, cũng coi như là danh gia, đây đều ở khu tô giới cũ.
Bảo mẫu mở cửa cho cô, dẫn cô . Mẹ Tiêu thấy cô, hai mắt liền đỏ lên: “Nhan Nhan, mấy năm nay liên lạc với chúng ? Rốt cuộc năm đó vì con rời ? Là cô và chú Tiêu của con chỗ nào ?”
Ngược với Tiêu, ba Tiêu kích động như , vỗ đầu Tiêu an ủi: “Được , Nhan Nhan mới trở về, để con bé ăn uống .”
Lúc Tiêu mới kịp phản ứng, vội vàng kéo Khanh Nhan xuống ghế sofa.
“Nhan Nhan, cho cô, rốt cuộc năm đó vì con rời ?”
Lúc vì rời , chuyện cô khó mà , bởi vì lúc đó là vì Tiêu Bạch nên mới rời khỏi đây.
Tiêu Bạch vẫn luôn thích cô. Từ khi cô tới Tiêu gia, thường xuyên đối nghịch với cô. Khi ở trường cũng , thả sâu róm trong cặp sách của cô. Khi cô vệ sinh thì khóa trái cửa , còn khoa tay múa chân với quần áo của cô, những chuyện là còn nhẹ.
Điều tồi tệ nhất chính là thỉnh thoảng sẽ c.h.ử.i Xương Kỳ mặt cô. Tiêu gia và Xương Kỳ quen , dường như còn quan hệ phức tạp, nhưng Tiêu Bạch thích Xương Kỳ, cho nên thỉnh thoảng sẽ mặt cô.
“Người đàn ông thô t.ục đó thì thế nào…”
“Người dã man giống như thì thế nào…”
Những chuyện khác, Mạc Khanh Nhan đều so đo, duy chỉ chuyện , chỉ cần động đến Xương Kỳ là cô sẽ nhịn mà phản kháng . Mà cô càng bảo vệ Xương Kỳ bao nhiêu thì càng tức giận bấy nhiêu, càng buông lời chế giễu Xương Kỳ trầm trọng hơn.
Lần đó, cô tiễn Xương Kỳ , vì Tiêu Bạch chuyện cô lén lút tiễn Xương Kỳ, khi cô về nhà liền châm chọc khiêu khích.
“Nếu quan tâm cô thì sẽ bỏ mặc cô ở đây một , sẽ ném cô cho mấy quen ?”
“Anh thể sống sót trở về còn khó , cô nhớ như thế, chịu khổ chỉ cô!”
“Nói chừng ở bên đó gặp một cô gái dịu dàng như nước liền vứt cô sang một bên, cô cho rằng tất cả quân nhân đều trung trinh ?”
Những lời của Tiêu Bạch như đ.â.m trái tim cô, cô thể chịu , cho nên liền xảy một cuộc chiến lớn với .
“Cô ăn nhà , ở nhà , nhưng trong lòng nghĩ đến khác. Cô xem cô là Bạch Nhãn Lang [*] ?”
[*] Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.
Câu của Tiêu Bạch đ.á.n.h vỡ triệt để ranh giới cuối cùng trong lòng cô, là Xương Kỳ đưa cô đến đây, cô sợ lo lắng nên mới ngoan ngoãn ở nơi . Cho đến bây giờ, cô mới nhận cô hợp với nơi , nơi cũng thích hợp với cô.
Cô thu dọn một ít đồ đạc gói rời , mấy năm nay đều trở .
Người giúp việc mang cà phê và bánh ngọt lên, Tiêu bảo cô ăn.
“Mấy năm nay con ? Cuộc sống ?” Mẹ Tiêu hỏi cô.
“Con tìm một bạn, cuộc sống .”
Là cô lừa bọn họ. Mấy năm nay, cô vẫn luôn lang thang ở bên ngoài. Một cô gái lang thang bên ngoài thật sự nguy hiểm, vì bảo vệ bản , cô vẫn luôn ăn mặc như một kẻ dở dở ương ương.
Mẹ Tiêu đang hỏi tiếp thì bảo mẫu vội vã tới : “Tiêu Bạch về .”
Bọn họ ngẩng đầu lên , lưng bảo mẫu đúng là một . Anh đội mũ lưỡi trai, mắt đeo một chiếc kính râm lớn, đến khi nhà mới cởi mũ và kính râm xuống.
Mẹ Tiêu thấy cũng kinh ngạc: “Sao con về? Không thấy con .” Mẹ Tiêu tới quan sát con trai một lượt từ xuống , nhíu mày : “Sao gầy như ?”
Ánh mắt Tiêu Bạch quét tới chỗ Mạc Khanh Nhan. Mạc Khanh Nhan thu ánh mắt , cúi đầu uống cà phê. Tiêu Bạch một tiếng : “Thật là trùng hợp, em cũng về nhà.”
Tiêu Bạch trở về, ba Tiêu vui. Ba Tiêu vội vàng tới nhà bếp dặn thêm mấy món.
“Hiếm khi hai đứa đều trở về, hôm nay ở đây một hôm , lâu và Khanh Nhan chuyện với , đêm nay và Khanh Nhan sẽ ngủ với .”
Mạc Khanh Nhan : “Thật sự xin cô chú, tối nay con còn dự một buổi lễ, ăn cơm trưa xong là .”
Mẹ Tiêu mất mát thở dài một , Tiêu Bạch : “Còn con?”
Tiêu Bạch nhún vai: “Mẹ đấy, con vẫn luôn bận, hôm nay khó khăn lắm mới trốn nửa ngày về thăm ba .”
Mẹ Tiêu mất mát, liên tục thở dài mấy tiếng: “Quả nhiên con cái lớn thì lời nữa.”
Mạc Khanh Nhan ăn cơm ở Tiêu gia xong liền định rời . Tiêu Bạch cũng theo, xem là cũn .
Mạc Khanh Nhan nhíu mày : “Anh , nếu như hai chúng bắt gặp xuất hiện cùng thì phiền.”
“Hành trình của là riêng, hơn nữa địa chỉ nhà ai . Không em tranh thủ thời gian , ở đây khó bắt xe.”
Mạc Khanh Nhan tới bằng xe tắc xi, nhưng ở đây ai cũng xe riêng nên kiếm tắc xi hiếm, bắt xe một đoạn đường dài, nếu nhờ ba Tiêu đưa cô thì phiền.
Tiêu Bạch lên xe : “Đi thôi, cũng sân bay, xe của .”
Hiện giờ Mạc Khanh Nhan là của công chúng, ném đầu lộ mặt đường đúng là mất mặt. Cô nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lên xe .
Chỉ là Mạc Khanh Nhan ngờ khi lái xe đến sân bay bắt gặp đông fan hâm mộ và phóng viên, sắc mặt cô liền trầm xuống, hỏi Tiêu Bạch: “Không hành trình riêng ? Tại khác sẽ đến sân bay?”
Fan hâm mộ vây kín sân bay, tay cầm băng rôn ghi chữ Tiêu Bạch, rõ ràng là hướng về phía .
Tiêu Bạch cũng nhíu mày: “Anh cũng ai để lộ hành tung của .”
Mạc Khanh Nhan thấy biểu cảm của giống bộ, lẽ cũng . Mạc Khanh Nhan tiện gì nữa, dù cũng là cô lựa chọn lên xe .
tình hình mặt phiền phức, mấy fan hâm mộ rõ ràng nhận xe Tiêu Bạch, liền chạy về phía . Nếu như lúc , cô xuống từ xe Tiêu Bạch chắc chắn quần chúng bát quái sẽ tưởng tượng linh tinh, nhưng nếu cô xuốn xe mà cứ né tránh thì sẽ kịp đến hoạt động buổi tối.
Bây giờ mà đổi sân bay khác thì cũng kịp, cho dù đường VIP cũng qua sân bay .
“Bây giờ ?” Mạc Khanh Nhan hỏi.
“Còn thể , tiếng tục chứ .”
Mạc Khanh nhan khá cẩn thận, đầu tiên cô gọi cho đại diện sơ qua tình hình. Mộc Tùng suy nghĩ một hồi bảo cô sân bay tính tiếp.
Trợ lý Tiêu Bạch liên lạc với bảo vệ của sân bay, một lát liền một đến duy trì trật tự.
Mạc Khanh Nhan đeo kính râm lên, cùng Tiêu Bạch một một xuống xe về phía sân bay. Mạc Khanh Nhan và Tiêu Bạch cùng xuống từ một chiếc xe, đây đúng là một chuyện kinh thiên động địa.
Các phóng viên ngửi thấy mùi bát quái nồng nặc, trực tiếp đưa ống kính về phía mặt hai . Toàn bộ quá trình, mặt Mạc Khanh Nhan đều lạnh lùng. Cô bảo vệ hộ tống đưa lối VIP, khi , phóng viên và đám fan hâm mộ thể đuổi theo nữa.
Hiện giờ còn cách lúc đăng ký mấy phút. Mạc Khanh Nhan phòng nghỉ gọi điện cho Mộc Tùng để chuẩn .
Sau khi cúp điện thoại, cô thấy Tiêu Bạch nhàn nhã ghế sofa, trông cũng lo lắng nhiều.
“Anh lo phóng viên sẽ tạo scandal giữa chúng ?”
Tiêu Bạch tỏ quan trọng: “Dù cũng thiếu scandal.” Anh chau mày: “Sao ? Nhìn bộ dạng của em là, tạo scandal với khiến em uất ức? Nếu scandal với , độ hot của em sẽ cao lên mấy bậc, như mà em còn vui?”
Mạc Khanh Nhan lạnh một tiếng, vẫn luôn tự cho là đúng.
Đến thời gian đăng ký, Mạc Khanh Nhan từ đường VIP . Sau khi trở Bắc Thành, cô mới lấy điện thoại tra, quả nhiên tin tức cô và Tiêu Bạch cùng xuất hiện một chiếc xe leo lên top 1 tìm kiếm.
Mộc Tùng sai trợ lý đến đón cô. Mạc Khanh Nhan lên xe, trợ lý liền lái xe đến công ty. Mọi đều chuyện của cô, đợi cô trở về cùng trao đổi xem bây giờ nên gì.
Tề Kỳ nước Mỹ sinh con, nhưng Lâm Thanh Thanh tuyển mới. Lúc , đều trong phòng họp, Mạc Khanh Nhan , lập tức cảm thấy vô cùng áp lực.
“Xin chị Thanh Thanh, là em xử lý , gây phiền phức cho .”
Lâm Thanh Thanh dễ chuyện, vỗ vai cô : “Không , chú ý một chút.”
Không ngoài ý , khi chuyện Mạc Khanh Nhan và Tiêu Bạch chung xe khui , Mạc Khanh Nhan nhận một loạt những lời mắng nhiếc.
“Gì ? đợt còn tố cáo quấy rối ? Sao mới chớp mắt xe ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-57-mac-khanh-nhan-2.html.]
“Cô gái lăng xê bắt đầu cọ nhiệt .”
Mạc ba tám [1], cầu xin cô buông tha cho . Cô thanh tâm quả d.ụ.c, dính khói lửa trần gian như thế, thực sự thể dây .”
[1]: là một thuật ngữ x.úc p.hạ.m để chỉ hành vi phù phiếm của phụ nữ, sự liều lĩnh, điên rồ, thiếu phẩm giá và chuyện phiếm trong tiếng Quan Thoại của Trung Hoa Dân Quốc.
Sau đó, một nhóm fan hâm mộ lớn đào quan hệ giữa Mạc Khanh Nhan và Tiêu gia, thì lúc hai cùng xe sân bay là do cùng trở về Tiêu gia, Tiêu Bạch nhân tiện chở Mạc Khanh Nhan. Fan hâm mộ đào chuyện chỉ vì tấn công chuyện giữa cô và Tiêu Bạch. Suy cho cùng, fan vợ đều thần tượng ở bên một cô gái khác, một khi thần tượng gặp chuyện đương nhiên sẽ sẽ tìm hiểu nguồn gốc sâu xa , thể đào hiểu lầm là nhất, thì kiếm cớ tự an ủi rằng thần tượng ở bên cô gái khác, trừ phi thần tượng chính miệng thừa nhận.
khi chuyện đào , Mạc Khanh nhan càng mắng nhiếc thậm tệ hơn.
“WTF, cách khác, Mạc Khanh Nhan chính là con nuôi Tiêu gia? Tiêu gia nuôi cô lớn như mà lúc cô còn báo cảnh sát Tiêu Bạch quấy rối ?”
“Tiêu gia nuôi một con Bạch Nhãn Lang , quả thực là cô đáng.”
“Mạc Khanh Nhan thật sự quá độc ác, loại còn mặt dày mặt dạn ở giới giải trí chứ, đúng là bẩn khí giới giải trí mà.”
Lâm Thanh Thanh và Mộc Tùng những tiếng mắng c.h.ử.i và thông tin mạng mà đau hết cả đầu. Fan hâm mộ của Tiêu Bạch thật sự nhiều, đến lúc , bọn họ thể thuê Mạc Khanh Nhan.
Cho nên bên những tiếng mắng nhiếc xuất hiện một bình luận.
“Thật là lạ, cho dù con trai của ba nuôi quấy rối thì chẳng lẽ coi là quấy rối ? Trong những vụ án dâʍ ô, bao nhiêu vụ quen gây án chứ?”
“Tiêu Bạch sai, hối cải đổi bản . Mạc Khanh Nhan cũng công khai còn so đo chuyện cũ nữa, cộng thêm hai họ là em nuôi, chẳng lẽ giống như kẻ thù ? Hay là các các mãi mãi đề phòng như mấy gã ổi?”
Lâm Thanh Thanh thuê một đội thủy quân Mạc Khanh Nhan , cũng thêm một lực lượng khác đang Mạc Khanh Nhan, sự nỗ lực của hai bên, cuối cùng chuyện của Mạc Khanh Nhan cũng khó coi lắm.
khi tất cả đều cho là chuyện sẽ lắng dần thì Tiêu Bạch đăng một tin thể hiểu nổi lên weibo. Nội dung weibo chỉ mấy chữ.
“ thích cô .”
Câu đăng lên khiến khỏi suy đoán, ít bình luận bài đăng hỏi thích là ai.
“Không thể nào. Anh đừng lời của là với Mạc Khanh Nhan nhé?”
“Suy nghĩ nhiều , là thổ lộ với , rảnh , giải tán .”
“Ha ha, đây là lời hứa của với fan hâm mộ, hôm nay là ngày kỉ niệm ba năm thành lập sân của Tiêu Bạch. Anh là hiểu tình cảm của nên đang thổ lộ cùng tất cả fan hâm mộ đó.”
Bên bài đăng ít fan hâm mộ bình luận. Không câu với Mạc Khanh Nhan , nhưng vẫn đưa lên đầu đề.
Chuyện còn đủ loạn. Loạn nhất chính là, khi Tiêu Bạch hỏi đó là Mạc Khanh Nhan , liền trả lời .
“Không cô thì là ai.”
Lập tức xảy một cơn sóng to gió lớn. Công khai thổ lộ phần bình luận của fan thần tượng, đây quả thực là hiếm đời. Ca sĩ thần tượng cũng giống với diễn viên, cơ bản đều dựa fan hâm mộ để kiếm cơm. trắng trợn thổ lộ công khai bình luận như thế chẳng khác nào đ.â.m một nhát d.a.o tim hâm mộ, những fan hâm mộ bình luận giải thích cũng đồng loạt đập mặt.
Mà câu của Tiêu Bạch cũng đẩy Mạc Khanh Nhan lên đầu sóng gió.
Lâm Thanh Thanh và Mộc Tùng cũng cảm thấy phiền. Vất vả lắm mới giảm nhiệt độ buộc hai xuống, đột nhiên Tiêu Bạch như khiến bọn cô bận thêm mấy ngày mới giảm nhiệt xuống.
Mạc Khanh Nhan luôn luôn bình thản cũng Tiêu Bạch cho tức giận, cô gọi điện cho Tiêu Bạch chất vấn .
Không ngờ đầu bên , Tiêu Bạch bình tĩnh, đùa tí t.ửng: “Em còn thời gian gọi điện cho ?”
“Anh ý gì?”
Đương nhiên cô đang hỏi gì, nhưng hề bối rối chột giống như một chuyện , giọng còn thản nhiên” “Còn thể là ý gì?”
“Cho nên, thích ?”
“Anh thể thích em ?”
Anh hời hợt giống như chỉ đang thể ăn sô cô la , nhưng nếu cẩn thận thì thể giọng dường như căng thẳng.
Mạc Khanh Nhan cảm thấy như đang chuyện , mà cô cũng nhịn bật : “Thích? Thật buồn . Thích mà châm chọc , móc , đ.â.m khiến đau nhói ? Thích mà lúc đẩy lên đầu sóng gió ? Tiêu Bạch, vẫn giống như đây, từng đổi, mãi mãi cũng vẫn tự cho là đúng, mãi mãi cũng chỉ thích theo ý , giờ từng nghĩ đến cảm nhận của khác.”
Đầu bên điện thoại, Tiêu Bạch im lặng, lâu mới nở một nụ đắng chát: “Nói như là em vẫn luôn ghét , từng thích ?”
Giọng của dần dần đổi.
Cô thấy, cũng thể là cô căn bản thèm để ý/
“Thích ? Sao thể thích loại căn bản đáng thích như .”
“Thật ?” Đột nhiên lên, khi , giọng trở nên khàn khàn: “Cho dù kết hôn , em vẫn lựa chọn thích ?”
Hai chữ kết hôn như đ.â.m trúng Mạc Khanh Nhan, cô lạnh giọng : “Cả đời cũng thể thích .”
Cô cúp điện thoại, Tiêu Bạch thẳng bầu trời đêm phía xa qua cửa sổ. Mây che khuất mặt trăng, chỉ lộ những ánh vàng nhàn nhạt. Anh tầng cao, nhà nhà chân bật đèn, ngựa xe như nước, trông náo nhiệt.
Anh nhớ từng mơ trở thành một nhà toán học. Từ nhỏ đến giờ, thích toán học, nhưng học lệch nhiều. Các môn khác đều học linh tinh, duy chỉ toán học là đều đạt max điểm. Anh yêu thích toán hoc, yêu thích những con . Khi học cao trung, từng nghĩ, cho dù thể trở thành nhà toán học thì công việc tương lai cũng liên quan đến những con .
đó, đột nhiên cuộc sống của một cô gái xâm nhập. Từ gặp đầu tiên, cảm thấy cô đặc biệt, nhưng vẫn kiên quyết thừa nhận, thuyết phục để ý đến cô. Anh một chuyện ngu, ngu đến mức đó khắc phục chuyện để ý đến cô, mà còn khiến cô chán ghét .
Anh vẫn luôn thích những đàn ông miệng cọp gan thỏ, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa, chỉ thể bán nhan sắc của mà kiếm sống, cho nên mới những nữ sinh trong lớp theo đuổi thần tượng.
khi cô xuất hiện, cô thích âm nhạc, liền theo học âm nhạc. Sau đó, tìm kiếm ngôi đào , đó liền trở thành loại mà ghét nhất.
Anh từ bỏ ước mơ trở thành nhà toán học mà thành loại mà xem thường nhất, chỉ vì cô thích âm nhạc, đến gần cô một chút.
Chỉ là nghĩ cách đến gần cô một chút mà thôi.
***
Trong một thị trấn nhỏ ở Bà Thị, một chiếc xe quân dụng màu đen dừng ở cổng tiệm trái cây nào đó. Cửa cuốn tiệm trái cây đóng , phía cửa cuốn lộ tia sáng yếu ớt.
Một ông lão gù lưng từ xe bước xuống, lái xe liền tiến lên đỡ ông, mấy vệ sĩ mặc âu phục phía cũng xuống, cảnh giác chăm chú xung quanh.
Ông lão gõ lên cửa cuốn, một lát cửa cuốn mở , ánh đèn đỉnh đầu rọi xuống. Đứng ở cửa là một đàn ông cao lớn, cường tráng, cơ thể dày đặc thở của một từng trải qua trinh chiến, cộng thêm mặt đeo một chiếc bịt mắt, càng khiến trở nên dã tính đáng sợ hơn.
khi thấy ông lão cửa, đàn ông lập tức cung kính : “Sao lão đến đây?”
Người đàn ông gọi là lão : “Vào .”
Ông để đỡ , lệnh cho đóng cửa .
Người đàn ông đỡ ông xuống một chiếc ghế duy nhất còn . Ánh mắt ông lão quan sát căn phòng. Trong phòng chứa đầy hoa quả, mũi cùng ngửi thấy mùi hoa quả. Phía một chiếc bàn máy tính, máy tính lóe lên ánh sáng, chắc khi mở cửa đang sử dụng máy vi tính.
Ông lão thở dài liên tục: “Anh hùng tiếng tăm lừng lẫy của Vân Nam mà chạy đến đây bán hoa quả, bản lĩnh của đúng là lãng phí vô ích.”
Người đàn ông cũng coi là chuyện gì to tát: “Ngài một quãng đường xa như đến đây rốt cuộc là chuyện gì? Nghe gần đây cơ thể ngài khỏe, cũng thích hợp bôn ba đường dài.”
Ông lão , vì lớn tuổi nên hai mắt đục ngàu, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như cũ: “Gần đây bên Tây Tạng mới thành lập một đội chống kh.ủng bố, kinh nghiệm thực chiến, phái nhiệm vụ.”
Người đàn ông khổ một tiếng: “ giải ngũ , huống chi ngài xem, mắt mù một bên, sớm còn liều lĩnh như năm đó nữa .”
Ông lão hừ lạnh một tiếng: “Mù một mắt thì , cũng mù hẳn. Xương Kỳ quen là một hùng sợ sinh t.ử, thẳng tiến lùi, trở nên ủ rũ như ? Huống chi, coi trọng nhất chính là , nhiệm vụ chỉ đảm nhiệm mới thể thắng.”
Anh gì nữa, ông lão cũng định ép buộc .
“Anh cứ suy nghĩ , suy nghĩ kỹ thì với .”
Xương Kỳ thấy ông dậy liền vội vàng tới đỡ. Người bên ngoài thấy tiếng động, kéo cửa cuốn lên, đàn ông mới đỡ ông lão vội vàng chạy tới đỡ lấy từ trong tay Xương Kỳ.
Ông lão lên xe, chiếc xe việt dã màu đen nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm yên tĩnh.
Xương Kỳ cúi đầu, biểu cảm ẩn trong bóng tối khiến thể rõ. Anh ngơ ngác yên một lúc, đó mới nhà, cửa cuốn cuốn lên một nữa.
Anh đến máy vi tính, mở website mới thu nhỏ, trong trang web là khu vực bình luận. Anh tiếp tục chuyện nãy xong, cô trả lời những bình luận mắng c.h.ử.i weibo.
Đây là cách duy nhất mắt mà thể để bảo vệ cô.