Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 54: Trân Trân Và Ngô Khởi (4)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:21:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Lâm Trân Trân cùng Ngô Khởi về nhà . Ba Ngô là kỹ sư về hưu, còn về mảng khai thác các sản phẩm bảo vệ mắt. Mặc dù gia đình giàu, nhưng so với những gia đình bình thường cũng hơn khá nhiều. Ngô Khởi là con một. Khi còn nhỏ, ba quá bận nên quan tâm nhiều đến . Không ai dạy bảo cộng với gia đình cũng điều kiện, cho nên từ nhỏ, sinh kiêu căng bướng bỉnh. ai cũng trưởng thành, hiện giờ khá hơn nhiều so với đây .
Khi Ngô hai đăng ký kết hôn thì sướng phát điên. Lần đầu tiên Lâm Trân Trân đến nhà, Ngô liền đưa cho cô một bao lì xì cực lớn.
Sau khi rời khỏi Ngô gia, Ngô Khởi khăng khăng đưa Lâm Trân Trân đến tiệm cơm Hòa Bình. điều khiến hai bất ngờ chính là bọn họ thấy Tần Bách Luân đang chờ cổng tiệm cơm.
Tần Bách Luân thấy Lâm Trân Trân liền vội vàng dậy tới. Lúc , mới thấy Ngô Khởi bên cạnh Lâm Trân Trân, lông mày nhíu trong vô thức.
Lâm Trân Trân thấy , khuôn mặt lập tức lạnh xuống, cho dù Ngô Khởi ở đây thì cô cũng thấy Tần Bách Luân. Bây giờ cô là vợ của Ngô Khởi, thấy càng khiến lòng cô trở nên phiền muộn hơn.
“Sao tới đây? Không đừng đến tìm ?”
Tần Bách Luân thu ánh mắt khỏi Ngô Khởi, với Lâm Trân Trân: “Anh chuyện riêng với em.”
Ý của rõ ràng, hi vọng cái tên Ngô Khởi điều sẽ tránh .
Ngô Khởi . Không chỉ , còn tiến lên một bước ôm lấy eo Lâm Trân Trân, với cô: “Em , ở đây cứ giao cho .”
Lâm Trân Trân chuyện với Tần Bách Luân, cũng Ngô Khởi hiểu lầm, cho nên ở đây cứ giao cho là nhất.
Sau khi Lâm Trân Trân , Tần Bách Luân như như với Ngô Khởi: “Xem qua nhiều năm như mà thói quen quấy rối Trân Trân của vẫn đổi nhỉ.”
Mặt Ngô Khởi đổi sắc. Bình thường vẫn lạnh lùng nên đương nhiên mặt biểu cảm gì.
“Người quấy rối cô là .” Một câu trần thuật đơn giản.
Sắc mặt Tần Bách Luân ảm đạm : “Chuyện của với Trân Trân đến lượt hỏi.”
Ánh mắt Ngô Khởi trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh lướt qua : “Cô là vợ của , xem nên hỏi ?”
“Vợ?” Tần Bách Luân lạnh: “Anh lừa ai đây?”
Ngô Khởi trả lời, lấy giấy đăng ký kết hôn từ trong túi giơ đến mặt Tần Bách Luân. Tần Bách Luân lùi một bước, lông mày nhíu , lúc ánh mắt mới rơi tờ giấy đăng ký kết hôn.
Là giấy đăng ký kết hôn của Lâm Trân Trân và Ngô Khởi, bên còn đóng dấu bởi cục dân chính.
Tần Bách Luân như sét đ.á.n.h trúng, Ngô Khởi giấy đăng ký kết hôn.
“Không thể nào, thể nào, Trân Trân thể…”
Ngô Khởi đem giấy đăng ký kết hôn cất kỹ. Anh giơ tay túm cổ áo Tần Bách Luân, kéo gần hơn, thường xuyên rèn luyện nên sức lớn. Ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Tần Bách Luân, nhấn mạnh từng câu từng từ: “Sau nếu còn dám quấy rối vợ của , sẽ hàng trăm ngàn cách khiến c.h.ế.t mắt.”
Ngô Khởi hung ác nham hiểm, ánh mắt lạnh băng đáng sợ khiến Tần Bách Luân nhớ tới thiếu niên mưa gió trong trường năm nào. Cậu hung ác lạnh lùng, trong trường ai dám trêu chọc .
Tần Bách Luân vô thức rùng một cái.
Ngô Khởi thả tay , mấp máy môi phun một chữ: “Cút.”
Không do thấy giấy đăng ký kết hôn của Ngô Khởi và Lâm Trân Trân khiến Tần Bách Luân sợ ngây , là Ngô Khởi dọa sợ, Tần Bách Luân như mất hồn, từ từ lê chân rời .
Khi Ngô Khởi tiệm cơm thì Lâm Trân Trân đang chào dọn dẹp trong tiệm cơm.
“Sau sẽ đến tìm em nữa.”
Lâm Trân Trân gật đầu, hỏi thêm gì nữa, giữa cô và Tần Bách Luân sớm còn quan hệ .
Bên Ngô gia cũng coi như khá thuận lợi. Sau đó, liền đến lượt nhà Lâm Trân Trân bên . Lâm Trân Trân xét theo nên qua với bên nhà Lâm Bằng. Bây giờ cô còn nữa, nhà của cô cũng chỉ còn mỗi em gái, cho nên Ngô Khởi hỏi thăm nhà của cô, Lâm Trân Trân liền gọi nhà em gái tới.
Lâm Thanh Thanh xin nghỉ một ngày, đến sớm để cơm giúp chị. Chị cô đảm đang, Lâm Thanh Thanh cũng chẳng gì nhiều, chỉ bếp một vài việc vặt giúp chị.
Sau khi tan , Dịch Trạch Duyên cũng đưa tiểu Uyên đến, Lâm Thanh Thanh đang xào rau. Trên bàn bày hơn mười món ăn, nhưng chỉ món là Lâm Thanh Thanh tự .
Dịch Trạch Duyên ở cửa hỏi: “Cần giúp ?”
Lâm Thanh Thanh đầu : “Anh thể giúp gì chứ?”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Dịch Trạch Duyên cảm giác ghét bỏ.
Lúc , bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên cũng chạy tới hỏi: “Mẹ ơi con đây, con thể gì giúp ?”
Lâm Thanh Thanh hiền từ: “Tiểu Uyên thể giúp nếm thử xem đồ ăn ngon .”
Tiểu Uyên ngoan ngoãn tới. Lâm Thanh Thanh gắp một miếng nhỏ đưa tới miệng con trai. Tiểu Uyên ăn , đó khanh khách: “Ngon lắm.”
Mặc dù bất kể thế nào con trai cũng sẽ khen , nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn vui.
Lâm Thanh Thanh thấy Dịch còn ở một bên, liền gắp một miếng đưa về phía , : “Anh cũng nếm thử xem.”
Lâm Trân Trân còn đang ở phòng bếp, Lâm Thanh Thanh cứ coi ai gì đút cho ăn, Dịch Trạch Duyên liền cảm thấy ngại, nhưng vẫn vẻ bình tĩnh nuốt thức ăn , : “Không tệ.”
Lâm Thanh Thanh vui, chọc chọc mặt : “Ông xã thích là .”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Gì … chị cô còn đang ở đây mà cô cứ buồn nôn như .
Dịch Trạch Duyên che miệng ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng của .
lúc , Ngô Khởi , tay còn cầm mấy túi quà lớn. Lâm Thanh Thanh thấy liền cất tiếng chào: “Cảnh sát Ngô đến ? À, đúng, nên gọi là cảnh sát Ngô, gọi là rể.”
Ngô Khởi bỏ đồ xuống, lên tiếng: “Ừm.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Thanh Thanh rùng một cái, thầm với chị đang bên cạnh: “Anh rể chảnh như ?”
Lâm Trân Trân : “Đừng quan tâm đến . Anh là thiếu muối, chảnh thì chảnh, nhưng lạnh lùng.”
Lâm Thanh Thanh cũng chẳng cho là chuyện gì lớn, gật đầu với chị.
thực hai chị em Lâm Thanh Thanh và Lâm Trân Trân đều hiểu lầm Ngô Khởi. Anh lạnh lùng cũng chảnh, chỉ là đột nhiên gọi rể nên ngại. Bình thường khi ngại, quen để ý khác.
Tiểu Uyên thấy Ngô Khởi thì vui, lanh lợi chạy về phía tươi rói: “Dượng cả, cháu thể gọi chú là dượng cả đúng ?”
Ngô Khởi xoa đầu bé: “.”
Lâm Thanh Thanh đặt đồ ăn bàn, bữa tối liền bắt đầu. Mọi xuống bàn ăn, Lâm Thanh Thanh đang giúp tiểu Uyên chuẩn đồ ăn thì điện thoại bỗng vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-54-tran-tran-va-ngo-khoi-4.html.]
Cô cầm lên xem thì là một lạ, nhưng đầu thì cô , là ở bên Tương Hải.
Người mà cô quan hệ ở bên Tương Hải cũng chỉ Lâm Bằng. Lâm Thanh Thanh thấy đầu máy liền liên quan đến Lâm Bằng. Cô nhận, nhưng điện thoại vang lên một nữa. Lâm Thanh Thanh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nhận.
“Là Lâm tiểu thư ?” Đầu bên là giọng của một phụ nữ xa lạ.
“Là , cô là ai?”
“Đây là bệnh viện XX ở thành phố Tương Hải, Lâm tiểu thư là con gái của Lâm Bằng đúng ? giúp Lâm liên hệ với cô. Não Lâm Bằng tụ huyết, cần phẫu thuật. Chúng nhà ký tên, Lâm Bằng bảo chúng liên hệ với cô, nên hỏi Lâm tiểu thư khi nào thì một chuyến tới bệnh viện của chúng ?”
Lâm Bằng tụ huyết não?
“Cô hiểu lầm . Mặc dù là con gái Lâm Bằng, những đoạt tuyệt quan hệ với ông từ mấy năm , thể ký, cô cũng đừng gọi điện bảo tới nữa.”
Lâm Thanh Thanh xong liền cúp điện thoại.
Lâm Trân Trân hỏi: “Xảy chuyện gì? Bên Lâm Bằng xảy chuyện ?”
Lâm Thanh Thanh nhún vai: “Nói là não tụ huyết, bảo em qua đó ký tên, em gì rảnh mà chạy tới đó ký tên cho ông chứ.”
Hiện giờ Lâm Bằng cũng t.h.ả.m. Vào mấy tháng , ông ly hôn với Lương Phỉ Phỉ, nguyên nhân là Lương Phỉ Phỉ thai.
Theo lý mà , Lương Phỉ Phỉ m.a.n.g t.h.a.i là chuyện . Lâm Bằng lớn tuổi như mà mới con, hẳn là ông mừng, nên ly hôn mới đúng. Nói đến đây, thể kể đến một việc xảy nhiều năm .
Khi đó, Lâm Thanh Thanh đang bệnh nặng, chồng Lâm Bằng đến thăm. Lúc đó, Lâm đuổi tất cả ngoài, chỉ để Lâm Bằng ở trong phòng bệnh. Khi đó, Lâm cũng sắp c.h.ế.t , Lâm Bằng áy náy với bà, vốn cho là bà ý nguyện gì đó nên giữ ông ở , huống chi bà là một sắp c.h.ế.t nên Lâm Bằng hề đề phòng.
Không nghĩ tới khi ngoài, Lâm vẫy tay với ông . Lâm Bằng cho rằng bà lời trăn chối, vội vàng tới. Không ngờ, ông tới gần, Lâm tung một đòn hiểm độc.
Bà dùng hết sức nắm c.h.ặ.t lấy. Lâm Bằng đau đến run rẩy, nhưng mặc kệ ông đ.á.n.h như thế nào, bà cũng buông . Cho đến khi bà tắc thở, ông mới kéo tay bà .
Ti.nh của Lâm Bằng bóp hỏng, nhưng khi đó ông và Lương Phỉ Phỉ mới kết hôn bao lâu, đang trong thời gian gắn bó keo sơn, huống chi nếu để cho Lương Phỉ Phỉ ông là một phế nhân, ông dám chắc bà rời . Cho nên Lâm Bằng với ai chuyện , đương nhiên ông cũng mặt mũi để .
Sau đó, Lâm Bằng lén Mỹ ti.nh nhân tạo, hơn nữa định kỳ còn bay tới Mỹ để kiểm tra gì đó. Có ti.nh giả , mặc dù thể tϊиɦ ŧяùиɠ sống, nhưng thể con. Lâm Bằng tiếc nuối vì chuyện , thể kết tinh tình yêu với yêu khiến ông vô cùng đau khổ. cũng may Lâm Bằng hai đứa con nên ông cũng đau buồn quá lâu.
Lương Phỉ Phỉ thật sự cùng đường nên mới nghĩ cách . Bà thể để Lương Hân tù, cũng ly hôn với Lâm Bằng. Bà cảm thấy nếu như lúc thể một đứa bé với Lâm Bằng thì chừng ông sẽ suиɠ sướиɠ mà tha thứ cho Lương Hân.
Lương Phỉ Phỉ chuyện Lâm Bằng vô sinh, chỉ cho là ông lớn tuổi nên sinh lý yếu, vì thế mà hai nhiều năm như mới con. Cho nên, bà liền tìm một đàn ông trẻ tuổi. Cũng quá may mắn , chỉ mới mấy mang thai.
Sau đó, bà vui sướng cầm giấy xét nghiệm m.a.n.g t.h.a.i tìm Lâm Bằng, nhưng ngoài dự liệu của bà , Lâm Bằng xong khuôn mặt lập tức tái méc.
Phải rằng lúc còn trẻ, Lâm Bằng yêu phụ nữ điên cuồng, vì bà mà tiếc vứt bỏ vợ, tiếc trở mặt thành kẻ thù với con gái. Ông nhiều điều như là vì sống cùng với bà , nhưng hiện giờ, bà rằng bà mang thai.
Không cần nghi ngờ, chắc chắn con của ông .
Lương Phỉ Phỉ mà phản bội ông !!
Người phụ nữ ông yêu như thế, vì bà mà thiếu chút nữa từ bỏ tất cả, mà bà cắm sừng ông để ngoài tìm đàn ông! Lúc , Lâm Bằng cho bà một bạt tay, tức giận phun một ngụm m.á.u ngất .
Sau khi tỉnh dậy, Lâm Bằng liền ly hôn với Lương Phỉ Phỉ, lúc đó, Lương Phỉ Phỉ mới ông vợ phế chân giữa.
Lương Phỉ Phỉ đuổi khỏi nhà, trong túi tiền. Bà lóc cầu xin Lâm Bằng, nhưng trái tim Lâm Bằng bà tổn thương, mặc kệ bà gì, ông cũng thể nào tha thứ.
Sau khi Lâm Trân Trân và Lâm Thanh Thanh chuyện cũng cảm thấy khó tin, hai đều vô cùng kinh ngạc, bởi vì hai hiểu hơn bất kỳ ai khác. Bà luôn nhiệt tình giúp đỡ khác, sinh tính nhu nhược, nhưng khi c.h.ế.t phế chồng của , để ông năng lực s.i.n.h d.ụ.c. Hai thực sự ngờ sẽ chuyện như .
Sau khi ly hôn với Lương Phỉ Phỉ, Lâm Bằng liền xây dựng tình cảm với hai chị em, nhưng hai chị em họ sớm ba vô tình tổn thương sâu nặng, cho dù ông gì hai cũng đổi thái độ.
Cho nên Lâm Bằng bệnh viện, Lâm Thanh Thanh cũng ý định quan tâm.
Một đàn ông cặn bã, đây chính là kết cục ông nhận.
Cho nên cuộc gọi cũng ảnh hưởng đến mấy Lâm Thanh Thanh, đồ ăn hôm nay nấu ngon, rượu cũng uống ngon.
Dịch Trạch Duyên và Ngô Khởi uống nhiều rượu. Hai , một từng quân nhân, một đang cảnh sát. Mặc dù tính cách khác lạ, nhưng đều hương vị của những hùng, cho nên thể bạn uống rượu cùng , hai cũng uống .
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên buồn ngủ sớm, Lâm Thanh Thanh liền ôm bé ngủ . Dịch Trạch Duyên cùng Ngô Khởi uống rượu đến tận khuya, hai uống hề ít, Lâm Thanh Thanh định đêm nay sẽ ngủ ở nhà chị.
Ngô Khởi uống say thành như , Lâm Trân Trân để về cũng yên tâm, liền đỡ phòng của . Cô đỡ xuống giường, bê nước tới rửa chân giúp .
Ngô Khởi uống say khướt nhưng vẫn cô đang gì. Anh kéo cô dậy, nhưng bàn tay bắt trượt. Anh giường mơ mơ màng màng : “Trân Trân, Trân Trân, cần như thế…”
Lâm Trân Trân rửa sạch chân giúp . Cô đổ nước rửa chân , đó đắp kín chăn cho , : “Anh ngủ ngon nhé.”
Cô xong , nhưng kéo tay cô . Anh kéo Lâm Trân Trân ngã xuống , đó ôm cô xoay đặt cô . Anh uống say mèm, ánh mắt hiện lên sự say mê, dường như mất cảm giác lạnh băng sắc bén như khi tỉnh.
Anh mặt Lâm Trân Trân, bàn tay dịu dàng vén tóc cô . Anh : “Sau cần những chuyện . Anh cần em hầu hạ, về sẽ hầu hạ em.”
Sau khi uống rượu, dường như nhiều hơn thì .
Lâm Trân Trân tranh luận cùng một con ma men, cô : “Đã là vợ chồng , còn so đo chuyện gì, xuống .”
Cô đẩy , nhưng đẩy .
Đột nhiên Ngô Khởi bắt lấy tay cô, nắm thật c.h.ặ.t : “Anh còn là xử nam, em tin ?”
“…”
Lâm Trân Trân ngại vô cùng, cô tự nhiên với chuyện gì, liền đỏ mặt : “Ngô Khởi, uống say .”
Cô thoát , nhưng lôi kéo cho cô động.
“Trân Trân, Trân Trân.” Anh gọi cô hết đến khác, miệng cong lên, hôn lên môi của cô, mơ màng gọi: “Trân Trân, Trân Trân.”
Vốn dĩ Lâm Trân Trân còn thể kháng cự một chút, nhưng về mấy tiếng Trân Trân của cho ý lo.ạn tình mê, đó liền cùng một chuyện hổ.
Khi độ.ng tình, đột nhiên tai cô: “Gọi *.”
Hai mắt cô đỏ lên, trong mắt tràn ngập nước mắt, chỉ nhanh ch.óng tha cho , liền ngoan ngoãn lời gọi : “Anh*.”
( *: chỗ theo cv là ca, tức là trai, nhưng để cho thuần việt nha)
“Gọi Khởi.”
“Anh Khởi, Khởi, Khởi.”
Một tiếng một tiếng, giống như cướp hết tâm can của .
Sau khi xong việc, Ngô Khởi tỉnh rượu hơn. Cô mệt mỏi, ngủ thϊếp trong n.g.ự.c . Anh cúi đầu hôn lên trán của cô. Người đàn ông lạnh lùng ngang ngạnh cuối cùng cũng để lộ sự dịu dàng đêm đó. Anh cọ trán của cô, liên tục gọi tên bảo bối của , tựa như khó khăn lắm mới ôm .
“Trân Trân, Trân Trân, Trân Trân.”