Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 53: Trân Trân Và Ngô Khởi (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cơ thể Lâm Trân Trân cứng đờ, dường như chỉ còn bản năng. Cô Ngô Khởi hôn, chỉ thể đáp theo bản năng.

Ban đầu hôn nhẹ nhàng, triền miên như quẫy nhiễu tâm tình cô. Sau đó, nụ hôn của càng ngày càng nóng bỏng. Cô thấy tiếng hít thở nặng nề của , cả gương mặt nóng bỏng như bốc cháy.

Không qua bao lâu, mới buông cô . Anh hổn hển th.ở dốc, mà cô thì cả bủn rủn tựa n.g.ự.c .

“Lấy hộ khẩu của em .”

“Hả?” Lâm Trân Trân còn lấy tinh thần.

“Sổ hộ khẩu, chúng lĩnh chứng.”

“…”

Không thử một chút ? Hiện giờ mới xác định quan hệ mấy ngày lĩnh chứng? Lâm Trâm Trân cảm thấy nhanh, nhưng lẽ đột nhiên Ngô Khởi hôn khiến lòng cô rối loạn, mà cô từ chối, chỉ mơ màng phòng lấy sổ hộ khẩu , đó mơ màng đến cục dân chính cùng Ngô Khởi, mơ màng nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn.

Từ cục dân chính , Ngô Khởi vẫn là dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng. Anh cầm giấy chứng nhận kết hôn bỏ trong túi, đó kéo cúc túi xuống cài c.h.ặ.t, với cô: “Anh đưa em về nhà chuyển đồ của em đến nhà .”

Sau khi Ngô Khởi sở thì ở cùng nhà nữa, một đơn độc mua nhà ở bên ngoài.

Lâm Trân Trân mơ mơ màng màng gật đầu.

Sau khi cùng Ngô Khởi trở về, Lâm Trân thu dọn đồ đạc chuyển đến nhà của Ngô Khởi. Toàn bộ quá trình, Lâm Trân Trân đều giống như một con rối mặc cho điều khiển.

Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, Ngô Khởi với cô: “Trong đội còn chuyện, .”

Anh xong quả nhiên phủi m.ô.n.g rời , đầu tiên cô đến nơi ở nhưng cũng nhắn nhủ gì cả.

Sau khi Ngô Khởi , cuối cùng Lâm Trân Trân cũng bình tĩnh , lúc cô mới bất tri bất giác nhận , lừa ?

Không thử ở bên ? Tại mơ mơ màng màng, hồ đồ lĩnh chứng với . Còn , cô còn kịp chuẩn gì cả, còn trang điểm và cũng một bộ quần áo mà.

Đây chính là kết hôn nha!

Lâm Thanh Thanh thấy chị lĩnh chứng cùng Ngô Khởi mà sợ ngây cả .

“Em mới hỏi chị và Ngô Khởi tiến triển đến , chị còn là mới nắm tay, em chân rời , chân hai lĩnh chứng . Chị, em là em gái của chị mà, chị còn thật với em?”

“Nào , khi em hỏi đúng là chỉ mới chỉ tiến triển đến bước nắm tay thôi.”

“Vậy khi em về, hai xảy chuyện gì?”

Lâm Trân Trân câu hỏi của Lâm Thanh Thanh hàm chứa ý . Cô mắng: “Con nhóc ma quỷ nhà em!”

“Đừng thừa nước đục thả câu, tiến triển đến ?”

Lâm Trân Trân đỏ mặt, cuối cùng vẫn đem chuyện xảy đó với Ngô Khởi cho em gái một , ôm cô, hôn cô, đó kéo cô lĩnh chứng, còn chuyển đồ của cô đến nhà nữa.

“Cho nên, em xem chị lừa ? Sao chị thể dễ dàng lĩnh chứng với như chứ!”

Lâm Thanh Thanh phì : “Xem là Ngô Khởi chờ nổi nữa, đợi kết hôn với chị.”

Lâm Trân Trân: “…”

Lâm Thanh Thanh tiếp: “ hiện giờ nhận giấy chứng nhận kết hôn , rầu rĩ cũng vô dụng, là chị nên nghĩ xem sống cùng như thế nào .”

Lâm Trân Trân cảm thấy em gái lý. Hiện giờ nhận giấy chứng nhận kết hôn , rầu rĩ vì những chuyện cũng chẳng ích gì.

Buổi chiều Ngô Khởi trở về, khi nhà thì mùi thơm của đồ ăn xồng mũi. Lâm Trân Trân bưng một bát canh , thấy liền : “Anh về ? Ăn cơm nhé!”

Ngô Khởi gì. Anh cởϊ áσ , Lâm Trân Trân liền tới nhận lấy, đó đặt áo của chỉnh tề ghế sofa.

tự nhiên, cũng thành thục, còn một chút mật nữa. Ngô Khởi nhớ đến lúc còn học, ngăn bàn của luôn luôn ngổn ngang lung tung, còn ngăn bàn của cô luôn luôn ngăn nắp chỉnh tề, xem thói quen thích thu dọn đồ đạc của cô từng đổi.

Ngô Khởi sững sờ đến bên bàn ăn liền thấy cô nhiều món. Mấy năm nay, mỗi trở về, trong nhà đều vắng vẻ. Bình thường bận rộn nên thời gian nấu cơm, nên hoặc là đến quán ăn, hoặc là gọi đồ ăn bên ngoài, khi thực sự chán ngán mới về nhà ăn.

Lúc , một bàn đồ ăn phong phú, đúng là kết hôn, vợ khiến lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.

Anh bên cạnh, là cô gái ngưỡng mộ từ lâu, cô trở thành vợ , còn nấu cơm cho nữa.

Lâm Trân Trân thấy ngây ngốc động đậy, liền : “Thất thần gì? Anh mau ăn , nếu đồ ăn nguội mất.”

Lúc mới xuống, Lâm Trân Trân tiếp: “Hôm nay là ngày đầu tiên chúng đăng ký kết hôn, coi như ngày kỷ niệm, nên em nhiều đồ ăn một chút.” Lúc lời , cô ngại ngùng.

“Ừm.” Anh chỉ trả lời đơn giản một câu.

Lâm Trân Trân: “…”

thì thấy cầm bát cầm đũa lên bắt đầu ăn, dường như cũng quá quan tâm. Lâm Thanh Thanh cảm thấy yên tĩnh, lấy một ông chồng lạnh lùng tẻ nhạt như , một câu tình thú đơn giản cũng .

Cơm nước xong xuôi, Lâm Trân Trân đang chuẩn thu dọn bát đũa thì Ngô Khởi bảo cô cứ đó, để rửa. Lâm Trân Trân cũng cưỡng cầu, ghế sofa xem tivi. Trên TV đang phát tin tức, Lâm Trân Trân mở ngay kênh , cũng lười chuyển kênh khác.

Một lát , Ngô Khởi , xuống một bên khác của ghế sofa. Hai đều im lặng, chỉ thấy tiếng chuyện TV.

Mặc dù hai kết hôn , nhưng mà… Lâm Trân Trân cảm thấy cảm giác thật sự lúng túng. Hai tay cô đặt đùi bất giác chà xát.

“Em… Lát nữa em ngủ ở ?” Lâm Trân Trân hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-53-tran-tran-va-ngo-khoi-3.html.]

“Phòng ngủ chính.”

“…”

Nhà Ngô Khởi ba phòng, hiện giờ đang ngủ ở phòng ngủ chính. Anh bảo cô ngủ ở phòng ngủ chính chính là ngủ cùng với cô?

Mặt Lâm Trân Trân đỏ bừng: “Chúng ngủ cùng phòng ?”

Cuối cùng Ngô Khởi cũng ung dung đầu sang phía cô: “Em nghĩ giấy đăng ký kết hôn là giả ?”

Lâm Trân Trân: “…”

“Em cách xa như gì? Tới đây.”

Cũng do từ nhỏ quen lệnh , khi , cô luôn cảm thấy đang lệnh cho . Lâm Trân Trân cảm thấy dáng vẻ hung hăng của khiến sợ hãi, liền ngoan ngoãn đến mặt . Ngô Khởi đưa tay kéo cô xuống đùi .

Lần , Lâm Trân Trân giãy dụa nữa.

“Xem tivi nữa ?” Anh hỏi.

“Không xem nữa.” Cô cuộn trong n.g.ự.c Ngô Khởi, dám ngẩng đầu .

Ngô Khởi lấy bàn điều khiển tắt TV , ôm cô dậy phòng ngủ. Lâm Trân Trân nhúc nhích, cứ như đặt xuống giường, hai tay chống bên cô, cô từ cao xuống.

Giữa hai nhanh ch.óng bao phủ bởi bầu khí mập mờ. Lâm Trân Trân vô cùng hổ. Cô c.ắ.n môi với : “Chuyện đó… chúng phát triển quá nhanh , lúc chúng mới thử một chút mà.”

Anh gì, cứ cô như .

Lâm Trân Trân , cảm thấy mất tự nhiên, ánh mắt cũng dám dừng . Cô đầu sang một bên, rốt cuộc gì.

Giằng co như một lúc, đột nhiên Ngô Khởi cúi đầu hôn lên môi cô. Anh hôn dịu dàng, từ từ m.út môi của cô , đưa đầu lưỡi thăm dò trong. Ban đầu, Lâm Trân Trân cứng nhắc, chỉ thể thụ động đón nhận nụ hôn của , khi dần dần tiến , cô cũng đáp theo bản năng.

Hôn triền miên liên tục, cô cảm giác đeo một thứ gì đó tay , đến khi đeo xong mới ngừng .

Lâm Trân Trân đưa tay lên thì thấy đeo ngón tay áp út của cô một chiếc nhẫn, là nhẫn kim cương, kim cương mài thành hình lục giác, là hình mà cô thích. Cô nhớ rõ lúc học cao trung từng với bạn , nhẫn cưới của cô nhất định nạm kim cương, hơn nữa còn khắc thành hình lục giác.

Chiếc nhẫn vặn với ngón tay cô, tựa như chế tạo riêng cho cô .

“Cái …” Lâm Trân Trân ngây dại.

“Nhẫn cưới.” Anh xoay xuống bên cạnh cô, vẻ mặt thản nhiên .

“Đưa cho em cái gì?”

“Em là vợ của , nên đưa ?”

“…”

Làm gì phụ nữ nào thích kim cương chứ. Lâm Trân Trân là một bình thường, đương nhiên cũng vui khi nhận nhẫn kim cương, hơn nữa chiếc nhẫn đó còn tặng bởi ông chồng mà cô còn cho là hiểu tình thú nữa. Thế nhưng, cô vẫn kinh ngạc: “Sao kích thước tay của em?” Vừa chiếc nhẫn đặt theo kích thước ngón tay của cô .

Anh đầu sang cô, vẻ mặt tỏ đương nhiên: “Có cái gì của em mà chứ? Anh thích em nhiều năm như chẳng lẽ còn !”

“…”

“Ngủ , còn sớm nữa.”

Lâm Trân Trân lấy tinh thần, xuống bên cạnh . Anh tắt đèn , căn phòng lập tức yên tĩnh.

Lần đầu tiên Lâm Trân Trân ngủ cùng một đàn ông. Cô cảm thấy lạ, nhưng nghĩ đàn ông là chồng của cô, nên cảm thấy kỳ quái nữa.

Lâm Trân Trân nghĩ đến một chuyện, liền hỏi : “Bao giờ chúng tổ chức hôn lễ?”

“Tháng .” Anh kiên quyết đáp.

Tháng hình như vội, nhưng dù hai cũng lấy giấy chứng nhận, sớm muộn gì chả tổ chức.

“Vậy khi nào chúng với ba , chuyện chúng kết hôn dù cũng cho bọn họ.”

“Sáng sớm ngày mai.”

Lâm Trân Trân gật đầu.

Im lặng một hồi, Ngô Khởi tiếp: “Có tới thành phố Tương Hải một chuyến ?”

Lâm Trân Trân hiểu ý của : Có cùng Tưởng Hải gặp ba cô một ? Lâm Trân Trân : “Không cần, ông và bọn em còn quan hệ từ lâu .”

Ngô Khởi gì nữa.

Xung quanh lâm sự tĩnh lặng. Lâm Trân Trân sờ chiếc nhẫn tay, nhịn mà bật . Ngô Khởi bên cạnh cô, nụ hôn đó, gì với cô nữa, lẽ là đang định ngủ.

“Anh đặt chiếc nhẫn từ bao giờ , chúng mới xác định quan hệ mấy ngày mà.”

Trong bóng tối, Ngô Khởi từ từ mở to mắt. Buổi tối ở thành thị tối đến mức thấy gì cả. Anh lên trần nhà, ở trong chăn tìm tay của cô, vội vàng nắm c.h.ặ.t.

Anh đặt lúc nào, sẽ cho cô. Sau khi thể tự kiếm tiền, tiết kiệm khoản tiền đầu tiên liền đặt chiếc nhẫn , đặt là vì cô. Khi đó, còn nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn nữa, thật đặt chiếc nhẫn với bản : Đời , hoặc là cưới cô, hoặc là cưới.

Anh từng nghĩ tới một ngày chiếc nhẫn sẽ đeo lên tay cô.

cũng gì cả, kéo tay cô qua đặt n.g.ự.c , với cô: “Ngủ .”

 

 

Loading...