Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 52: Trân Trân & Ngô Khởi (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Trân Trân cảm thấy nhịp tim bắt đầu đập loạn xạ, nhiệt độ trong phòng bỗng chốc nóng lên, khi hít thở cũng cảm nhận nóng xồng mũi.

Nhất thời cô trả lời như thế nào.

suy nghĩ một chút.”

Anh trả lời thẳng thắn: “Được, cho em thời gian suy nghĩ, nhưng em suy nghĩ quá lâu.”

Cô mơ màng gật đầu: “Ngày mai sẽ trả lời.”

“Ừm.”

Anh gật đầu tiếp tục ăn cơm. Lâm Trân Trân căng thẳng ngốc một lúc mới nhớ . Cho đến khi khỏi bệnh viện, lúc xe, cả Lâm Trân Trân vẫn còn choáng váng.

Đã qua nhiều năm nhưng vẫn thẳng thắn như , cứ thẳng , căn bản cho cô thời gian để chuẩn .

Đột nhiên ở bên .

Ngồi xe một lúc lâu, cô mới khởi động xe rời .

Sau khi cô khỏi phòng bệnh, Ngô Khởi mới yên lặng buông đũa xuống, ăn xong. Không ăn súp rùa, chỉ là gặp cô, trò chuyện với cô mà thôi. Nhìn qua cứ tưởng dễ dàng , nhưng thật suy nghĩ lâu, chuẩn tâm lý lâu mới thể như .

Thật sự… khó khăn.

Anh dựa giường thở một , lúc nghiêng đầu thì vô tình thấy điện thoại của cô vẫn còn đặt bàn.

Cô gái , ngay cả điện thoại cũng quên .

Cô quên cầm điện thoại, nhỡ may cô suy nghĩ kỹ liên lạc với thì ? Anh lập tức gọi em tới, bảo đưa đến tiệm cơm, tự tay đưa điện thoại trả cho cô.

Trên đường trở về, Lâm Trân Trân luôn nghĩ đến Ngô Khởi, cũng nhớ đến mấy năm , cũng từng với cô như .

Khi đó, Thanh Thanh mới xảy chuyện, cô đau lòng, nhưng thể gì. Hôm đó, cô chạy đến Tương Hải ầm ĩ với mấy Lâm Bằng một trận. Cô mượn Lâm Bằng một tiền lớn, Lâm Bằng cho, cô liền dọa sẽ chuyện ông nɠɵạı ŧìиɦ, ngày nào cũng ở đây ầm ĩ.

Cô cũng ngờ một luôn luôn nhẫn nhịn như hành động điên cuồng như . Sau đó cô lấy tiền, nhưng vẫn bất lực như cũ. Cô cảm thấy vô dụng, ngoại trừ việc đòi tiền Lâm Bằng thì thể gì khác, thậm chí còn liên tục tự trách bản , là chị nhưng bảo vệ cho em .

Sau khi trở Bắc Thành, cô cũng về nhà ngay. Cô chạy đến một cây cầu lớn, trốn vòm cầu . Cô bất lực, tự trách, đau lòng vì em gái, nhu nhược vô năng mà áy náy.

dám mặt em gái, sợ tạo áp lực cho em, cũng sợ để lộ sự yếu đuối hèn mọn sẽ khiến em lo cô thể bảo vệ cho em, cho nên cô chỉ thể lén trốn .

Đang thì cô thấy bên bờ sông một bóng lắc lư. Cô nhanh ch.óng thấy rõ, là một tên ăn mày, mà còn mặc quần.

Lúc đó, trời tối, vòm cầu lờ mờ ẩm ướt chỉ cô trơ trọi xổm. Cô thấy tên ăn mày về phía . Cô sợ, vội vàng lau sạch nước mắt lên cầu, tên ăn mày phía cũng theo cô. Bước chân cô càng ngày càng gấp gáp nên để ý phía tới, đầu liền đụng n.g.ự.c một .

Cô ngẩng đầu lên , mắt là một hình quen thuộc. Mặc dù khi học xong cao trung, cô từng gặp ; mặc dù bớt trẻ tuổi ngây ngô, ngũ quan nảy nở ít, trở thành một đàn ông trưởng thành, nhưng một chút là cô nhận .

“Ngô Khởi, ở đây?”

“Tản bộ.”

Mặt đổi sắc buông một câu.

Lâm Trân Trân còn quên tên ăn mày lưng, liền đầu . Có lẽ do thấy Ngô Khởi nên tên ăn mày trở về bờ sông xuống.

Lâm Trân Trân thở phào một .

“Em đang ?”

Lâm Trân Trân vội vàng gạt nước mắt, lách qua về phía . Ngô Khởi cũng theo lưng cô, hỏi một câu: “Vì ?”

Con đường thông lên cầu, là một con đường đá, ven đường cũng đèn, nhưng nhờ mượn đèn bên cầu lớn nên miễn cưỡng cũng thể thấy đường chân.

Giày dẫm lên đường đá vang lên âm thanh sàn sạt. Bên tai là tiếng nước sông, thỉnh thoảng cầu xe qua vang lên tiếng còi. Có lẽ là mới thấy tên ăn mày khiến cô dọa kinh sợ, gặp Ngô Khởi mới bình tĩnh . Sau khi tâm trạng lên xuống, đột nhiên cô cảm thấy thế giới bỗng yên tĩnh kỳ lạ.

Thật , lúc còn học, quan hệ của cô và Ngô Khởi lắm. Đương nhiên, như cũng đúng lắm, cô và Ngô Khởi gần như quan hệ, ngoại trừ đó thích cô .

Bọn họ gần như là của hai thế giới khác biệt.

lúc , đột nhiên lòng cô trở nên trống rỗng, cũng bất tri bất giác sự thật với .

“Em gái xảy chuyện, là bảo vệ con bé , cho nên cảm thấy áy náy.”

Anh đang lưng đột nhiên vọt lên ngăn mặt cô. Cô ngẩng đầu , lúc bọn họ đến cầu lớn. Ánh đèn cầu chiếu lên đầu hai , nhưng quá cao, cản trở hết ánh sáng nên cô rõ nét mặt của , chỉ thấy : “Theo , thể bảo vệ em, cũng thể bảo vệ em gái của em.”

Khi đó, cô còn Tần Bách Luân kết hôn, lẽ trong lòng vẫn còn huyễn tưởng đến , nên cô từ chối .

“Xin .”

Mặc dù cô hề thẳng , nhưng xin cho đáp án . Anh gì nữa, tránh nhường đường cho cô. Cô qua, nhưng cũng đuổi theo nữa.

Từ đó về , cô từng gặp Ngô Khởi. Trôi qua mấy năm, tình cờ gặp trong bệnh viện, đó Tần Bách Luân và vợ ầm ĩ cửa tiệm cơm, kịp thời xuất hiện ngăn giúp cô cái thùng sắt đó.

cô cảm thấy lạ, mặc dù nhiều năm thấy , nhưng thiếu niên đó thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô, là những giấc mơ thời cao trung. Trong mơ, hai cũng chuyện với . Hoặc là tiết thể d.ụ.c, cô nhảy dây cùng bạn học, còn chơi bóng rổ sân, khi cô qua thì thấy ném bóng trúng rổ, đó xung quanh tiếng nữ sinh hét lên và tiếng nam sinh ồn ào. Hoặc là ở nhà ăn, khi cô xuống ăn cơm thì thấy một nam sinh cao lớn qua. Cô ngẩng đầu lên thì thấy bóng lưng của .

Giấc mơ tình cờ như thế, giống như thiếu niên nhanh nhẹn vô tình xâm nhập giấc mơ của cô , ngay cả mối tình đầu cô cũng ít khi mơ thấy.

Trong lúc còn đang suy nghĩ thì xe đến cổng. Lâm Trân Trân dừng xe . Cô xuống xe, liền thấy ở cổng tiệm cơm một đang chờ. Thấy cô tới, vội vàng lên, tay còn kéo theo một cái vali.

“Trân Trân, em về .”

Lâm Trân Trân nhíu mày: “Tần Bách Luân, tới đây gì?”

“Anh ly hôn .”

“…”

Người Ngô Khởi gọi tới đưa chính là mặt chữ điền, biệt hiệu là Thương cẩu. Thương cẩu lái xe nép lề đường dừng , Ngô Khởi liền thấy Lâm Trân Trân đang mặt Tần Bách Luân.

(Editor: Mình nghĩ gọi Thương ch.ó lắm nên thôi cứ để nhé)

Thằng khốn nạn còn dám tới?

Ngô Khởi xuống xe, đang định chống gậy tới thì thấy Tần Bách Luân đến câu đó.

“Trân Trân, ly hôn .”

Sau đó Lâm Trân Trân với : “Vào .”

Anh thấy Tần Bách Luân theo cô tiệm cơm.

Tay còn đang cầm chiếc điện thoại đưa cho cô. Khi ngang qua một cửa hàng đồ chơi, còn mua một con gấu lông nhung. Hình như cô thích những thứ như , lúc còn học, khi bạn bè tặng những món quà như , cô đều vui.

Anh ngơ ngác bọn họ cùng , cơ thể bỗng chốc hóa đá.

Thương cẩu gọi vài tiếng, cuối cùng cũng lấy tinh thần. Anh lên xe một nữa, cả mệt mỏi dựa ghế .

“Trở bệnh viện.”

“Không trả điện thoại ?”

“Mẹ nó, đừng nhảm nữa.”

Thương cẩu ngậm miệng, cũng dám mở miệng nữa.

(Editor: Chỗ chắc gọi là giận cá c.h.é.m thớt nhỉ!!!)

Đêm khuya, Ngô Khởi giường, một lúc lâu cũng ngủ . Anh gối một tay lên đầu, mắt chớp trần nhà tối tăm.

Lúc còn học, ngưởi hỏi , vì thích Lâm Trân Trân như , rõ ràng kiêu ngạo bướng bỉnh mà cam tâm tình nguyện trâu ngựa cho cô.

Thật , cũng thích cô nữa. Anh thích tự do, thích tuân theo khuôn khổ, thích bay nhảy khắp nơi, nhưng cô chính là một học sinh quy củ. Tất cả đều cô ngoan ngoãn, đơn giản thú vị, ngoại trừ khuôn mặt xin hơn một chút thì chẳng gì để hấp dẫn .

hiểu , con quy củ nó khiến , ánh mắt thích dừng cô.

Khi nhận tình cảm đặc biệt với cô thì cô ở bên Tần Bách Luân . Mấy em bên cạnh ồn ào bảo cưỡng ép đoạt cô, nhưng đồng ý.

Người luôn luôn kiêu ngạo bướng bỉnh như dùng một cách hèn nhát để thể hiện tình cảm của .

Thầm lặng bảo vệ cô.

Biết gần nhà cô mấy tên du côn lưu manh, liền lặng lẽ theo cô về nhà. Khi chụp lén váy cô, liền giúp cô dạy dỗ . Khi nữ sinh bắt nạt cô lưng, liền bắt nạt giúp cô.

Thế nhưng, dường như cô hề cảm kích đối với ý của . Từ khi bắt đầu, cô thành kiến với , mắt cô, tất cả hành động của đều quái dị, thậm chí cô còn nghĩ là một thằng biếи ŧɦái thích bám đuôi.

Hôm đó, cô phát hiện theo , liền với một vài câu quá đáng, tuổi còn nhỏ thì những việc đàng hoàng một chút, trong đầu là phế liệu, nếu như còn sai mà sửa chữa thì nhất định sẽ tù.

Lòng cô xem như lòng lang thú, thực sự tức giận vô cùng. Trong cơn tức giận, nhịn thổ lộ tình cảm của với cô, mặc dù đột nhiên như nhưng thở phào nhẹ nhõm.

Cho nên cần lén lút theo, để cô thích cô, về sẽ bảo vệ cô, như cũng lý do chính đáng nhỉ?

ngờ, khi cô thích thì càng trốn tránh hơn.

Tần Bách Luân là kiếp nạn của cô, mà cô là kiếp nạn của . Cả đời , cô thoát khỏi Tần Bách Luân, mà đời của cũng thoát khỏi chuyện cô vì Tần Bách Luân mà từ chối .

lẽ Ngô Khởi , Lâm Trân Trân gọi Tần Bách Luân trong tiệm cơm là vì cùng nối tình xưa.

“Anh gọi ?” Sắc mặt Lâm Trân Trân lạnh nhạt, đợi trả lời liền tiếp: “Bởi vì mất mặt hổ nữa.”

“Xin Trân Trân.”

“Anh cần xin với . Còn , chuyện ly hôn cũng , chúng kết thúc , phiền từ nay về đừng tới tìm nữa.”

Tần Bách Luân chau mày, vẻ mặt tràn ngập thống khổ: “Anh với em, nhưng lúc đó nỗi khổ tâm riêng, thật sự còn lựa chọn nào khác…”

những lời nữa.” Lâm Trân Trân ngắt lời : “Anh hẳn hiểu, từng với , đời hận nhất chính là ba của , bởi vì lúc ông phản bội , phản bội và em gái . Cho nên, chuyện thể chịu nhất chính là phản bội. Những chuyện vượt quá giới hạn cuối cùng để thể tha thứ. Lúc phản bội , mất hết hi vọng đối với , nên tiếp tục chuyện nỗi khổ tâm riêng, dù c.h.ế.t cũng ăn đồ cũ, hẳn là hiểu nhỉ.”

“Anh lúc gì cũng đều vô dụng, nhưng mà Trân Trân… Anh hi vọng em thể cho thêm một cơ hội, sẽ đền bù những thứ thiếu em.”

cần đền bù gì cả. thật sự tuyệt vọng với , cũng hi vọng đừng tới quấy rầy nữa. Nể tình đây quen nên cũng thêm gì nữa, nhưng về , nếu còn đến, sẽ báo cảnh sát.”

Khi những lời , trong lòng cô chẳng còn tức giận phẫn nộ với nữa. Cô bình tĩnh, thậm chí đôi lông mày còn nhíu thể hiện sự chán ghét.

Thật sự là cô tuyệt vọng với , là đang trả thù . Tần Bách Luân lùi phía một bước như sét đ.á.n.h.

Cô cũng nhiều lời nữa, gọi phục vụ tới mời .

Sáng hôm , Lâm Trân Trân tới phòng bệnh của Ngô Khởi. Lần , khi cô thì trong phòng bệnh của nhiều đang . Những gương mặt cô cũng quen, đầu tiên đến đây gặp qua.

Lâm Trân Trân thấy nhiều như liền cảm thấy hổ, những lời cũng khó mà mặt nhiều như .

“Chào chị dâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-52-tran-tran-ngo-khoi-2.html.]

“Chào chị dâu.”

Liên tiếp gọi “chị dâu” khiến mặt Lâm Trân Trân đỏ bừng, nhưng cô cũng bối rối nhiều như đầu tiên, chỉ ngượng ngùng gật đầu với bọn họ: “Chào… chào .”

đến bên giường Ngô Khởi, hỏi: “Anh khá hơn chút nào ?”

Không , với cô, thật sự hơn chút nào. Anh chuyện, đáp án của cô, mặt biểu cảm gật đầu: “Ừm.”

Mấy trong phòng đều tinh, thấy hai rõ ràng lời , lập tức nhanh như chớp, trong phòng nhanh ch.óng chỉ còn Lâm Trân Trân và Ngô Khởi.

Nhiều như khiến cô ngại, nhưng chỉ còn cô và Ngô Khởi thì cô cảm thấy bứt rứt bất an.

“Chuyện hôm qua …”

Ngô Khởi nắm c.h.ặ.t ga giường . Thật , đây cũng đầu tiên cô từ chối , cũng chấp nhận nổi, nhưng kháng cự theo bản năng, thậm chí còn ngăn cản cô đừng đáp án với .

“Em suy nghĩ kỹ.”

Ngô Khởi nhắm mắt , cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô gái yêu nhiều năm như , nhưng hết đến khác từ chối . Cảm giác thất bại khiến sắp chịu nữa .

Lâm Trân Trân vô cùng căng thẳng nên tâm tư để ý nét mặt của . Cô cúi đầu xuống dám .

“Em… em đồng ý với , chúng … chúng thử một chút xem.”

“Hả?”

Đột nhiên Ngô Khởi mở mắt cô, tưởng nhầm: “Em… em gì?”

Lâm Trân Trân cảm thấy mặt nóng bừng, cô dứt khoát đưa lưng về phía : “Em , em đồng ý với , chúng thể thử xem.”

Ngô Khởi: “…”

Ngô Khởi cảm thấy từ thể hình dung tâm trạng của lúc . Anh cứ ngẩn ngơ yên như , ánh mắt sững sờ cô gái đang lưng về phía .

từ chối mà là đồng ý.

Vậy mà cô đồng ý.

Lâm Trân Trân đợi một lúc thấy trả lời, cô đầu , liền thấy đang chằm chằm một câu nào. Lâm Trân Trân c.ắ.n môi hỏi : “Anh… hối hận chứ?”

Hối hận cái rắm , mà hối hận?

Anh còn vui như đang bay mây đây .

Đột nhiên Ngô Khởi cầm lấy tay cô, nắm c.h.ặ.t. Tay cô mềm mại ấm áp, nắm thật thoải mái.

Bị nắm tay, mặt Lâm Trân Trân càng đỏ hơn, nhưng còn bình tĩnh thì đột nhiên kéo cô n.g.ự.c ôm c.h.ặ.t lấy.

Anh nhẹ nhàng gọi tên cô.

“Trân Trân.”

Lâm Trân Trân ngờ, thiếu niên ngang ngược kiêu ngạo lúc dịu dàng như .

Không hiểu cơ thể cô mềm nhũn . Dù cũng đồng ý bạn gái của , cũng cần ngại, Lâm Trân Trân dựa n.g.ự.c gật đầu , nhẹ nhàng trả lời: “Ừm, em đây.”

**

Khi Lâm Thanh Thanh chị và Ngô Khởi ở bên thì vui, cuối cùng chị cũng tìm đàn ông của , cô đơn nữa.

Lâm Thanh Thanh dành thời gian một chuyến tới tiệm cơm để tám chuyện tình cảm của chị. Lâm Trân Trân đang đan một đôi găng tay. Lâm Thanh Thanh ngạc nhiên khi thấy chị đan găng tay, hỏi qua mới thì đan cho Ngô Khởi.

“Chị và Ngô Khởi phát triển tới ?” Lâm Thanh Thanh c.ắ.n hạt dưa, chớp mắt với Lâm Trân Trân.

Lâm Trân Trân đỏ mặt: “Mới nắm tay thôi.”

“Chị đừng lừa em, em tin .”

Lâm Trân Trân lườm em: “Chị quan tâm em tin chắc.”

Thật lừa Thanh Thanh. Cô và Ngô Khởi mới xác nhận quan hệ vài ngày, cũng chính là ngày cô đồng ý thử cùng , hôm đó hai nắm tay ôm một lúc.

lúc , điện thoại Lâm Thanh Thanh vang lên, cô cầm lên xem, là Nhiễm Nam gọi tới. Lâm Thanh Thanh máy, Nhiễm Nam với cô vài câu, khi cúp điện thoại, cô liền với Lâm Trân Trân: “Em chuyện . Cuối cùng chị cũng khiến em yên tâm, chị và cảnh sát Ngô Khởi sống thật , ?’

“Được , chuyện của em , đừng ở chỗ trêu chị nữa.”

Sau khi Lâm Thanh Thanh rời thì đến tìm Nhiễm Nam. Cô và Nhiễm Nam bỏ tiền xây một viện điều dưỡng, Mạnh Điềm đang ở đây.

Vào mấy tháng , trong nước xảy một vụ án mạng lớn. Trong một đêm, mấy trong thôn Mạnh Điềm sống đều gϊếŧ c.h.ế.t, hung thủ chính là Mạnh Điềm.

Nghe hôm đó, khi đám đó trở về một thời gian giam, trong thôn đều vui. Vui sướng khi thoát c.h.ế.t, tất cả đều lôi rượu ngon trong nhà tổ chức một bữa tiệc.

Mạnh Điềm nhân lúc mấy uống say liền tay gϊếŧ c.h.ế.t bọn họ, đó cô châm lửa, đốt bộ cái thôn , còn mấy t.h.i t.h.ể c.h.ặ.t mất hết hình dạng, ngay cả một khối xương chỉnh cũng tìm .

Bởi vì vụ cháy lớn nên hầm trong làng sụp đổ. Khi cảnh sát điều tra liền phát hiện cái hầm , trong hầm ngầm tìm xương của mấy cô gái, c.h.ế.t lâu . Sau khi xét nghiệm DNA thì xác nhận mấy bộ xương là của mấy cô gái mất tích cách đây mấy năm. Sau đó, cảnh sát tìm hiểu nguồn gốc, căn cứ mấy bộ xương liền điều tra một vụ bán buôn lớn. Sau đó mới , hầu hết trong thôn đều là bọn buôn .

Sau khi Mạnh Điềm đốt xong thôn thì chạy , chạy to. là một điên, những chuyện điên cuồng cô tạo đều kỳ quái. Cũng bởi vì cô điên nên cảnh sát truy cứu trách nhiệm hình sự, còn Nhiễm Nam đưa về viện điều dưỡng để chăm sóc.

Khi Lâm Thanh Thanh và Nhiễm Nam đến thì Mạnh Điềm đang ở vườn của viện điều dưỡng, Mộc Tùng cũng ở đây. Ở vườn trồng nhiều khóm lưu ly, Mạnh Điềm đang xổm mặt đất, hái một đóa lưu ly đội đầu, ha ha hỏi Mộc Tùng: “Nhìn em ?”

Sau khi Nhiễm Nam sắp xếp cho cô ở viện điều dưỡng thì liền tiến hành một loạt quá trình trị liệu cho cô , giúp cô sửa răng, vết thương mặt cũng chữa trị. Bởi vì tĩnh dưỡng nên tóc cũng dần dần óng ả trở . Mặc dù Mạnh Điềm khôi phục dáng vẻ , nhưng thuận mắt hơn nhiều.

Mộc Tùng cũng xổm mặt Mạnh Điềm, dịu dàng vuốt đầu cô , : “Nhìn .”

Mạnh Điềm vui vẻ, ngâm nga ca hát, cầm hoa lên ngửi.

“Em Mộc Tùng định đưa Mạnh Điềm ?”

Nhiễm Nam : “Anh đúng là quyết định . Anh mua một căn nhà để sống cùng Mạnh Điềm.”

Mộc Tùng và Mạnh Điềm trải qua nhiều khó khăn như mới thể ở bên , Lâm Thanh Thanh cảm thấy vui bọn họ, nhưng cô lo.

“Tinh thần của Mạnh Điềm lắm, cô gϊếŧ hết trong thôn, Mộc Tùng ở cùng cô liệu thể nguy hiểm ? Chị xem, nếu ngày nào đó cô nổi điên, khi nào sẽ gϊếŧ c.h.ế.t Mộc Tùng ?”

Nhiễm Nam đầu cô. Không ảo giác của Lâm Thanh Thanh , nhưng cô cảm thấy ánh mắt Nhiễm Nam thâm sâu phức tạp.

“Sẽ . Mạnh Điềm nên gϊếŧ ai, nên gϊếŧ ai.”

“…”

Không thần kinh của cô vấn đề ? Người bệnh tâm thần thể phán đoán như bình thường là nào nên gϊếŧ nào chứ, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng hỏi tiếp nữa.

“Thật em thấy nhiều điểm đáng ngờ. Chị xem, với sức của một Mạnh Điềm thể gϊếŧ c.h.ế.t nhiều như ? Cho dù nhân lúc bọn họ uống say, nhưng lập tức gϊếŧ c.h.ế.t nhiều như cũng khó tin, huống chi tay cô còn tàn tật.”

Nhiễm Nam nhún vai: “Cái thì , lẽ cảnh sát sẽ điều tra kỹ.”

Lâm Thanh Thanh nghĩ: Thôi .

“Muốn qua chào ?” Nhiễm Nam hỏi.

Lâm Thanh Thanh lắc đầu: “Thôi, thấy cô khỏe là .”

Hai từ xa như một lúc liền rời . Lâm Thanh Thanh ngoảnh bọn họ, liền thấy Mạnh Điềm giống như một cô gái nhỏ đầy sức sống dạo trong sân, còn Mộc Tùng thì theo . Anh chậm rãi, tựa như hưởng thụ giây phút yên bình tuyệt .

Lâm Thanh Thanh thấy , nhịn mà nở nụ .

Như cũng tệ.

**

Lâm Thanh Thanh một lát thì Lâm Trân Trân thấy tiếng bước chân. Cô tưởng là Lâm Thanh Thanh quên đồ nên lấy, đang định mắng Lâm Thanh Thanh cẩn thận, ngẩng đầu thì thấy đến là Ngô Khởi.

Nhịp tim Lâm Trân Trân bắt đầu tăng tốc. Cô cúi đầu xuống, cố gắng bình tĩnh : “Hôm nay ?”

Trên Ngô Khởi còn mặc đồng phục, đến xuống đối diện cô, : “Hôm nay trong đội việc gì.”

Ngô Khởi mặc đồng phục trông trai, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn, đồng phục cảnh sát nghiêm túc mặc càng khiến trang trọng và lạnh lùng hơn, bình tĩnh nội liễm.

Lâm Trân Trân đặt mắt .

Ngô Khởi bao tay cô đan liền nghi hoặc hỏi cô: “Mùa hè mà còn đan bao tay ?”

Lâm Trân Trân : “Em mới học nên chậm, em sợ mùa đông mới đan thì kịp.”

Ngô Khởi cuộn len đen sì liền nhíu mày: “Không con gái thích màu sáng ? Sao đan màu tối ?”

Lâm Trân Trân ngẩng đầu cúi đầu, ngượng ngùng : “Là đan cho .”

Ngôi Khởi sửng sốt: “Đan… cho ?”

Cô gật đầu.

Ngô Khởi gì. Anh vẫn duy trì dáng vẻ cứng nhắc chăm chú chiếc găng tay đan dở, một lát mới đầu sang một bên, nhếch môi nở một nụ nhẹ nhàng.

Khi , chằm chằm bàn tay đang đan khăn của cô, động tác của cô đúng là chậm, nhưng đan chăm chú. Ngô Khởi nhất thời nhịn , đưa tay bắt lấy tay cô.

Cơ thể Lâm Trân Trân cứng đờ, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc .

“Em bỏ xuống .”

Lâm Trân Trân thấy mặt nghiêm túc, cho là chuyện quan trọng với , liền ngoan ngoãn đặt cuộn len xuống.

“Tới đây.” Anh tiếp.

Quả nhiên Lâm Trân Trân ngoan ngoãn tới, ngờ đến gần thì đột nhiên bàn tay nắm lấy tay cô dùng sức, Lâm Trân Trân đề phòng, lập tức kéo lên đùi .

“Anh… ?”

Lâm Trân Trân ngại vô cùng, vô thức lên. Ngô Khởi lập tức giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, cho cô động đậy.

Lâm Trân Trân thử mấy liền ngoan ngoãn yên.

Anh ôm cô gì. Lâm Trân Trân ôm nên ngại, cũng dám ngẩng đầu .

Trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô thể tiếng hít thở của đỉnh đầu.

Không qua bao lâu, đột nhiên Ngô Khởi nắm cằm của cô, để cô ngẩng đầu lên một chút. Lâm Trân Trân thấy cúi đầu xuống, thở càng ngày càng gần, khuôn mặt lạnh lùng cũng càng ngày càng gần.

Cô lập tức nhắm mắt , hai tay đặt chân vô thức siết c.h.ặ.t quần.

Mấy giây , Lâm Trân Trân cảm nhận hai bờ môi nóng hổi chạm môi cô, đó đầu lưỡi nóng rực tiến trong miệng cô…

 

 

Loading...