Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 51: Phiên Ngoại 1: Trân Trân Và Ngô Khởi (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau tết nguyên tiêu, Lâm Thanh Thanh tin Ngô Khởi thương, là chị cho cô .
Nghe là thương khi bắt côn đồ, bọn chúng chống trả quyết liệt, Ngô Khởi là đạt mục đích thì bỏ qua, dùng hết biện pháp mềm cứng đều ăn thua, thời gian gấp gáp, Ngô Khởi lãng phí thời gian quần với , liền dứt khoát đưa s.ú.n.g lên. Cuối cùng cũng khống chế tên côn đồ thành công, nhưng Ngô Khởi cũng thương, đương nhiên là nặng lắm, chân trúng đạn, nhưng ảnh hưởng đến xương.
Hình như cũng vì thế mà Ngô Khởi nhận bằng khen hạng nhất.
Những chuyện là Lâm Trân Trân một bạn kể, quan hệ với Ngô Khởi, nên thảo luận trong một nhóm bạn học mạng, thổi phồng lúc đó Ngô Khởi oai phong cỡ nào. Lâm Trân Trân cũng quan tâm Ngô Khởi oai phong , cô chỉ quan tâm đến chuyện thương.
Lúc Lâm Trân Trân những lời với Lâm Thanh Thanh, dường như chỉ là vô tình nhắc đến, nhưng Lâm Thanh Thanh quá hiểu rõ chị . Chị cô là một kín đáo nên sẽ chủ động chạy tới thăm Ngô Khởi. Chị gọi cho cô nhắc tới chuyện Ngô Khởi thương, thật là cô bảo thăm Ngô Khởi một chút.
Lâm Thanh Thanh đoán suy nghĩ của Lâm Trân Trân, liền thuận theo ý chị: “Ngô Khởi thương, chị thăm một chút .”
“Không… lắm .”
“Có gì mà ? Không hai là bạn học ư? Lại , đây còn cứu chị, chị thăm một chút thì gì chứ? Nếu như chị ngại, thì em cùng với chị.”
“Chị ngại gì chứ, chẳng qua thăm bệnh một chút thôi mà.”
“Không .”
“Thôi, em vẫn nên với chị thì hơn.”
“…”
Sau khi Lâm Thanh Thanh tan liền đến đón tiểu Uyên , đó đến bệnh viện cùng chị gái.
Mấy họ phòng bệnh của Ngô Khởi liền thấy bên trong một đám đàn ông lớn nhỏ. Lâm Thanh Thanh thấy mấy mặc quần áo cảnh sát hình sự, liền đoán họ chính là đồng nghiệp của Ngô Khởi.
Khi thấy hai phụ nữ và một đứa bé , mấy đàn ông trong phòng lớn đều sững sờ, từng cặp mắt dừng Lâm Thanh Thanh, Lâm Trân Trân và bạn nhỏ tiểu Uyên, đó đồng loạt về Ngô Khởi đang giường bệnh.
Bạn nhỏ tiểu Uyên lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng, cất tiếng gọi ngọt ngào giòn tan với Ngô Khởi giường bệnh: “Dượng lớn.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Trân Trân: “…”
Mấy đàn ông trong phòng: “(O_o)??”
Trong đó, một thanh niên mặt chữ điền bình tĩnh đầu tiên, lập tức đùa vui: “Anh Khởi, đứa cháu lớn của từ chui , bọn em ?”
Lâm Trân Trân hổ, liền vội vàng giải thích: “Đồng ngôn vô kỵ, đừng để ý.”
Thanh niên mặt chữ điền liền phất tay, vẻ mặt sảng khoái : “Không để ý, để ý.” Sau đó liền Lâm Trân Trân và Lâm Thanh Thanh tìm tòi nghiên cứu: “ trong hai , ai là chị dâu ?”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Trân Trân: “…”
Lâm Trân Trân thấy mặt nóng lên, chị dâu gì chứ? Lâm Trân Trân qua Ngô Khởi, đang lười biếng giường, xem cũng định giải thích.
Lâm Trân Trân khan : “Mọi hiểu lầm . là bạn học của Ngô Khởi, đây là em gái , thằng bé là con của em . Ngô Khởi thương nên đến thăm một chút.”
“Thì chị là chị dâu .” Người đàn ông mặt chữ điền mỉm , lập tức lệ phép chào một tiếng: “Chào chị dâu.”
Mấy đàn ông bên cạnh cũng học theo, đồng thanh hô: “Chào chị dâu.”
Lâm Trân Trân: “…”
Gì … chị dâu? Thật sự khiến hổ c.h.ế.t mất.
Lâm Trân Trân ngước Ngô Khởi, nhưng Ngô Khởi lơ ánh mắt cầu xin giải thích của cô. Anh vẫy tay với tiểu Uyên, bé liền ngoan ngoãn tới. Ngô Khởi nhấc bé lên xuống bên cạnh , hỏi: “Ăn hết kẹo ? Hết thì chú sẽ mua thêm cho cháu.”
Tiểu Uyên lắc đầu: “Chưa hết ạ.”
Kẹo lớn như thì thể ăn hết trong chốc lát chứ.
“Chú Ngô Khởi, vết thương của chú đỡ hơn ?” Vừa , bé để ý nên lỡ lời gọi dượng lớn, chú Ngô Khởi tức giận nữa, bọn họ khi bé mới gọi như .
Ngô Khởi hề tức giận, xoa đầu bé : “Tốt hơn nhiều .”
Lâm Thanh Thanh một màn cũng ngạc nhiên, quan hệ giữa tiểu Uyên và Ngô Khởi như từ lúc nào thế?
Lâm Thanh Thanh đặt giỏ hoa quả mua xuống, vài câu khách sáo bảo Ngô Khởi nghĩ ngơi tĩnh dưỡng cho khỏe. Một lát thì Dịch Trạch Duyên gọi điện tới hỏi hai con cô , Lâm Thanh Thanh qua với , Dịch Trạch Duyên liền bảo cô thăm xong thì về sớm một chút.
Dù cô cũng đưa chị gái tới , nên cũng cần thiết ở đây nữa.
“Anh nhà em gọi điện tới giục, em về đây. Chị ở đây với Ngô Khởi một lúc hãy về nhé.”
Lâm Trân Trân thấy em gái , một cô thể đối mặt với một loạt ánh mắt của mấy đàn ông trong phòng chứ. Lâm Trân Trân em gái ở đây cùng , nhưng nghĩ hiện giờ em gia đình riêng, ở thì lắm.
“Vậy em đường cẩn thận nhé.” Cuối cùng, Lâm Trân Trân chỉ nhắc nhở một câu như .
Lâm Thanh Thanh dắt theo tiểu Uyên, chào mấy trong phòng rời . Mấy đàn ông trong phòng cũng ý, thanh niên mặt chữ điền liền một câu:
“Em nhớ còn nhiệm vụ xong, em đây.”
Thanh niên mặt chữ điền xong thì những khác cũng hùa theo: “ cũng nhiệm vụ, nhé.”
Chỉ một thanh niên còn nhỏ tuổi, trong tay còn đang cầm một bát mì ăn xong, thanh niên mặt chữ điền liền bắt lấy tay dắt ngoài, liền bất mãn : “Làm gì , còn mấy miếng cuối thôi mà.”
Thanh niên mặt chữ điền liền gõ đầu , mắng: “Ăn cái rắm ! Đi mau!”
Sau đó, đám còn bắt chuyện với Ngô Khởi rời nhanh như một làn khói, trong phòng bệnh chỉ còn Lâm Trân Trân và Ngô Khởi.
Căn phòng lập tức yên tĩnh , Lâm Trân Trân lập tức cảm thấy hổ. Ngô Khởi nửa nửa giường bệnh, quét mắt cô. Lâm Trân Trân cảm thấy vô cùng mất tự nhiên: “Chuyện đó… …”
“ ăn táo, thể giúp ?”
Lâm Trân Trân đang tìm cơ hội chuồn , nhưng Ngô Khởi ngắt lời cô.
Trong ngăn tủ bên cạnh giường bệnh một túi táo. Lâm Trân Trân cầm d.a.o gọt trái cây lên gọt sạch vỏ táo, gọt xong liền đưa cho . Ngô Khởi nhận lấy c.ắ.n một miếng: “Cảm ơn.”
“Không gì.”
Căn phòng lập tức lâm lúng túng một nữa. Mặc dù Lâm Trân Trân và Ngô Khởi là bạn học mấy năm, nhưng , mà hai thuộc về hai thế giới khác biệt, cho nên cô thể tìm tề tài để chuyện cùng , cộng thêm Ngô Khởi khá lạnh lùng, cho nên khi ở đây, hai khá lúng túng.
“À… còn việc, …”
“Đừng ngốc, .” Giọng của khá gọn gàng.
Ban đầu, cô tạm biệt. khi Ngô Khởi , cô như chìm mộng, đó gật nhẹ đầu xuống một bên, lúc mới phản ứng , cô vốn rời mà.
“Ngồi xa như gì? Đến đây.”
Anh dùng mắt hiệu vị trí bên giường.
Lâm Trân Trân: “…”
“Sao ? Đã qua nhiều năm mà vẫn còn sợ ?”
“…”
“Ngồi ở đây.”
Như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, còn giọng điệu lệnh nữa.
Đã nhiều năm , nhưng Ngô Khởi vẫn bá đạo giống như đây. Cô còn nhớ rõ, lúc học cấp ba đó, cô chạy bộ trật chân. Hôm đó, đến phiên cô trực nhật, quét dọn phòng học xong mới về nhà.
Tất cả đều về hết , cô khập khễnh lấy cây chổi, mới quét hai cái thì một hình cao lớn xuất hiện ở bên cạnh. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Ngô Khởi vác cặp sách ngay mặt cô.
Mấy ngày , mới ép cô vách tường thích cô, mấy ngày nay, cô thấy đều cúi đầu bước , cho nên lúc thấy , cô cảm thấy lạ, chút sợ hãi, cũng chút hổ nữa.
“Đưa chổi cho .” Mặt đổi sắc lệnh cho cô.
Có lẽ là do cái tên tích uy ở lớp học lâu , cho nên cô cứ ngơ ngác như mà đưa chổi cho .
“Về phía .”
Anh xong liền bắt đầu quét rác.
Lúc , Lâm Trân Trân mới nhận trực nhật giúp , liền vội vàng : “Không cần, tự .”
Cô đưa tay thì thấy lạnh lùng : “Ngoan ngoãn cho .”
Lâm Trân Trân: “…”
Lâm Trân Trân rút tay về, đến bàn cuối lớp xuống.
Ngô Khởi chính là Tiểu Bá Vương của lớp , lưng một đống ch.ó săn. Khi đến phiên trực nhật thì đống ch.ó săn đó sẽ tranh giúp quét dọn, còn thì vung tay giống như một đại gia. bây giờ, cái tên Tiểu Bá Vương giúp cô trực nhật, thật sự cô thể hiểu nổi.
Có mấy , cô tới cướp lấy cây chổi, nhưng sợ giành . Sức của lớn, mà còn hung hăng như .
Về , Lâm Trân Trân một lát thì Tần Bách Luân đến tìm cô. Khi đó, quan hệ của cô và Tần Bách Luân còn đang mập mờ. Mặc dù mập mờ nhưng cũng thể coi chính xác là quan hệ bạn trai bạn gái. Anh ở lớp khác, vẽ , và năm lớp mười một, khi cô chọn lớp năng khiếu, kết hợp với giáo viên để hướng dẫn bọn cô vẽ tranh. Anh hào hoa phong nhã, khí chất và tài hoa của nhanh ch.óng hấp dẫn cô, đó hai bọn họ bắt đầu mập mờ, gửi thư tới lui. Một thời gian , hai bọn họ liền cùng tới trường.
“Trân Trân.”
Tần Bách Luân cửa lớp gọi cô.
Cô cảm giác nhiệt độ trong phòng học lập tức lạnh lên, mà khuôn mặt nghìn năm đổi sắc của Ngô Khởi bỗng chốc cũng âm trầm hơn nhiều.
“Chờ… chờ một lát.”
Người trực nhật giúp cô, cô thể bỏ mà về .
“Em .”
Đột nhiên Ngô Khởi một câu, giọng lạnh băng khiến sợ hãi.
Lâm Trân Trân rụt rè , Ngô Khởi cô mà nhấc chân đá văng chiếc ghế mặt, miệng lạnh lùng gạt một chữ.
“Đi.”
Lâm Trân Trân đeo cặp sách, khập khiễng rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-51-phien-ngoai-1-tran-tran-va-ngo-khoi-1.html.]
cô rằng, Ngô Khởi bóng hai sóng vai rời , thiếu chút nữa bẻ gãy chiếc chổi trong tay.
Lâm Trân Trân thu hồi suy nghĩ, đối diện với ánh mắt của Ngô Khởi. Trong ký ức của cô là thiếu niên hung ác tàn bạo, dù qua nhiều năm , dù hiện giờ trở thành cảnh sát bảo vệ chính nghĩa, nhưng khi thấy , cô khỏi nhớ đến bộ dạng của thiếu niên hung ác đ.á.n.h ngày đó.
Sao cô dám xuống bên cạnh đây?
“Sợ ?”
“Không … mà.”
“Vậy vì xuống đây?”
Thôi thôi, đều lớn cả , cũng gì đáng sợ cả. Lâm Trân Trân nghĩ liền tới bên giường xuống, đưa lưng về phía , ánh mắt đối diện cửa sổ.
“Còn cần gì ?” Cô hỏi.
Anh gì, nhưng cô đang . Cô gọt táo cho , còn ăn xong, lúc đang c.ắ.n từng miếng. Sau đó, cô cảm giác vươn một cánh tay khác từ trong chăn . Tay của cô chống xuống giường, tay của vươn , tựa như vô tình dịch chuyển tay về phía tay cô đang chống.
Cô liếc mắt liền thấy , nhưng cũng ý định dịch tay .
Trong phòng vang lên âm thanh gặm táo thanh thúy, hoặc thể là tiếng tim đập càng lúc càng nhanh của cô.
Khi đầu ngón tay còn chút xíu nữa là chạm , cô vội vàng nhắm mắt .
Trước khi ngón tay chạm tay cô, đột nhiên cửa phòng bệnh đẩy .
Dường như cô cho kinh hãi, vội vàng bật dậy khỏi giường, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng. Ngô Khởi vẫn còn bình tĩnh ở giường, ném hột táo thùng rác. Thùng rác cách đó xa, nhưng ném chính xác bên trong.
Cô chợt nhớ thích chơi bóng rổ, mặc quần áo thể thao, khung bóng rổ, nhảy lên thoăn thoắt, một tay cầm bóng tung lên phía , bóng rổ vụt qua tạo thành hình cung rơi trúng rổ.
Sau đó bên cạnh nhiều nữ sinh reo hò, hét lên vì .
Đi là một đôi vợ chồng, là ba của Ngô Khởi. Mẹ Ngô , thấy Lâm Trân Trân thì hai mắt lập tức sáng lên: “Cháu là Trân Trân?”
“Chào chú, chào cô ạ.”
Trước đây, cô một bạn thích Ngô Khởi, khi họp phụ sẽ chỉ ba Ngô Khởi cho cô , vì thế nên cô nhận . quan hệ giữa cô và Ngô Khởi , nên cũng từng bắt chuyện với ba , vì Ngô nhận cô nhỉ?
“Được .” Mẹ Ngô tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nhiệt tình hỏi han: “Cháu ăn cơm ?”
Đối diện với sự nhiệt tình của bà, Lâm Trân Trân mất tự nhiên: “Cháu ăn một ít ạ. cô nhận cháu?”
Mẹ Ngô : “Sao thể chứ? Trong sổ ghi chép của Ngô Khởi kẹp nhiều ảnh của cháu.”
Lâm Trân Trân: “…”
Ngô Khởi lạnh lùng : “Nhìn lén chuyện riêng tư của khác thì gì đáng ?”
Mẹ Ngô trả lời . Dường như bà thích Lâm Trân Trân, quan sát cô từ xuống một lượt, đó : “Chưa ăn cơm thì lát đến nhà cô và Ngô Khởi ăn cơm nhé?”
Lâm Trân Trân khan: “Không… cần ạ.”
Khi Lâm Trân Trân đang chuyện trời đất cùng Ngô thì ba Ngô ngân nga đến bên giường, tiện tay gõ một cái đùi Ngô Khởi. Ngô Khởi đau đến nhíu mày, ba Ngô tí tí t.ửng, : “Ồ, chứ?”
Lâm Trân Trân trợn mắt há miệng, cô ngờ kiểu lạnh lùng âm trầm như Ngô Khởi còn thứ hai giống , đó là ba .
Mẹ Ngô thấy thế, nét mặt bình tĩnh mắng: “Cái ông già , tiểu Khởi còn đang thương.”
“Chẳng qua chỉ kiểm nghiệm một chút xem vết thương của nó nặng thôi mà.” Ba Ngô coi như chuyện quan trọng, hừ hừ vài tiếng xuống một bên.
“Cháu còn chuyện, cháu xin phép .”
Ba Ngô Khởi tới , cô cần thiết ở đây để lúng túng thêm nữa.
Mẹ Ngô thấy cô , liền vội vàng : “Không đến nhà cô ăn cơm ? Nếu cô bảo Ngô Khởi tiễn cháu nhé?”
“Không cần ạ. Ngô Khởi đang thương, cứ để nghỉ ngơi cho khỏe ạ.”
“Cũng đúng!” Mẹ Ngô xong thì lườm Ngô Khởi: “Con chứ, thương ở ?”
Lâm Trân Trân: “…”
Lâm Trân Trân cảm thấy kỳ quái. Vì một lạnh lùng như Ngô Khởi ba hài hước như nhỉ? mặc dù tích cách của ba và con trai khác biệt, nhưng thể nhận tình cảm gia đình bọn họ . Cô hâm mộ Ngô Khởi, từ nhỏ lớn lên trong bầu khí hài hòa, bầu bạn .
**
Lúc Lâm Thanh Thanh đưa tiểu Uyên trở về thì thấy Lương Phỉ Phỉ đang chờ cổng.
Nhìn Lương Phỉ Phỉ tiều tụy hơn nhiều. Ở tuổi của bà , làn da mẫn cảm, chỉ cần lơ là một chút là lập tức hiện vẻ già nua.
Lâm Thanh Thanh tự lái xe trở về, Lương Phỉ Phỉ thấy xe cô lập tức tới chắn .
Lâm Thanh Thanh hạ cửa kính xuống, Lương Phỉ Phỉ vội vàng chạy tới, sắc mặt bà tái nhợt, vẻ mặt ủ rũ u sầu: “Thanh Thanh, dì dì nên tới quấy rầy con, nhưng dì còn đường để nữa , chỉ thể mặt dày mặt dạn cầu xin con. Lương Hân thật sự sai . Thanh Thanh, con thể nghĩ tới quan hệ chị em thiết lúc nhỏ mà tha cho nó ?”
Bà xong, hai mắt liền đỏ ửng, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, bất lực và thống khổ, trông đáng thương.
Lâm Thanh Thanh còn thiện cảm với bà nữa, nét mặt cô đổi bà , : “Bà hẳn là may mắn vì hôm nay con ở bên cạnh, nếu sẽ chẳng chuyện với bà bằng cái vẻ mặt hòa nhã .”
“…”
“Trước khi gọi bảo vệ thì nhất bà nên cút cho . Nếu bà còn dám xuất hiện mặt , bà tin để cho Lương Hân c.h.ế.t già trong tù ?”
“Thanh Thanh…”
“Nói thêm câu nào thì sẽ để cho cô tù thêm mười năm.”
Lương Phỉ Phỉ dọa sợ, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng. Lâm Thanh Thanh kéo cửa xe lên, đạp chân ga lái xe cổng.
Lương Hân còn chính thức đưa tù, cho nên hiện giờ đang ở trại tạm giam, bên trong một căn phòng nhỏ.
Lương Hân đưa , chờ đến khi mấy cảnh sát ở trại tạm giam sang một bên, cô mới hỏi: “Sao ? Mẹ cầu xin Thanh Thanh , cô đồng ý giúp ?”
Lương Phỉ Phỉ cau mày, đôi lông mày nhíu ẩn chứa đau lòng cùng phẫn nộ: “Nó đồng ý giúp, còn cảnh cáo đừng tìm nó nữa, nếu nó sẽ để con c.h.ế.t trong tù.”
Đây là con đường cuối cùng của Lương Hân. Bên Lâm Bằng quyết tâm chi tiền, nếu như bên Lâm Thanh Thanh nhượng bộ, đồng ý rút đơn kiện, đợi đến khi tập đoàn Dịch Thành kiện tụng, gi.ao hợp đồng cho tòa, cô mà trả tiền thì chỉ chờ phán tù mà thôi.
Lương Hân tuyệt vọng suy nghĩ. Cô ôm đầu rưng rức: “Chẳng lẽ con tù ?’
Lương Phỉ Phỉ tức giận. Bà dậy tát một cái mặt Lương hân, tức giận trách cứ: “Hiện giờ sai ? Vậy lúc đầu còn trêu chọc loại gì?”
Lương Hân Lương Phỉ Phỉ tát đau. Cô sững sờ mấy giây, đột nhiên nghĩ đến từ nhỏ đến giờ, một khi như ý là Lương Phỉ Phỉ sẽ đ.á.n.h c.h.ử.i cô , bây giờ cô hãm hại tù, bà vẫn còn đối xử với cô như thế. Bất mãn nhiều năm tồn đọng bỗng chốc xông lên đầu, đột nhiên cô lạnh một tiếng: “Vì lừa dễ dàng như , bà tự . Nếu bà đủ yêu , dành cho đủ tình cảm thì thể biến thành loại vì hai viên kẹo mà lừa gạt đây? Bây giờ biến thành như là do bà cả , là bà tạo thành, tù cũng bởi vì bà, tất cả đều là do bà, bà mới là kẻ đầu xỏ.”
Thật , khi Lương Phỉ Phỉ đ.á.n.h xong liền cảm thấy hối hận, lúc Lương Hân như xát muối tim bà , bà vô thức lùi một bước.
Cảnh sát trại giam thấy liền bước tới giữ c.h.ặ.t Lương Hân. Lương Hân vẫn còn tiếp tục: “Là bà biến thành cái dạng , là bà! Người may mắn một đời vì tuổi thơ chữa lành vết thương, bất hạnh một đời vì đều chữa lành tuổi thơ. chính là bất hạnh đó, một đời mãi mãi sống trong cảnh đau khổ, tất cả là do bà tạo thành.”
Lương Phỉ Phỉ nên lời. Lương Hân nhanh ch.óng cảnh sát đưa .
Từ trại giam , trời đổ cơn mưa, Lương Phỉ Phỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Sau nhiều ngày xuôi ngược vì con gái, sức cùng lực kiệt nhưng còn chính con chỉ thẳng mặt trách cứ.
Lương Phỉ Phỉ nhớ tới những chuyện qua, cảm thấy con gái thật đáng thương, bản cũng thật đáng thương. Bà xổm xuống dựa tường, kìm mà lớn.
***
Khi Lâm Trân Trân đang quét dọn nhà cửa thì chuông điện thoại vang lên. Cô cầm lên xem thì là một điện thoại lạ. Cô ấn , đầu bên vang lên một giọng quen thuộc.
Cô thấy giọng Ngô Khởi.
“ ăn súp rùa trong tiệm của em, thể đặt qua em ?”
Ảnh minh họa
tải xuống (1) tải xuống
“Đương nhiên thể, ngoài súp rùa thì còn gì nữa ?’
“Món rau xào ăn ở chỗ em.”
“Được, xong sẽ mang đến cho .”
Anh im lặng một lúc : “Ai đưa?”
“ đưa.”
“Ừm.”
Ngô Khởi cúp điện thoại, Lâm Trân Trân liền đến phòng bếp với bếp phó. Đồ ăn nhanh, Lâm Trân Trân đóng kỹ xong liền đưa đến bệnh viện.
Chỉ là Lâm Trân Trân ngờ khi cô đến thì trong phòng bệnh chỉ một .
Lâm Trân Trân ngây , hỏi : “Anh giữ ở bên cạnh chăm sóc ?”
“Không cần.”
“…”
Lâm Trân Trân hỏi tiếp nữa, giúp lấy cái bàn đặt giường, đó đặt đồ ăn lên, Ngô Khởi nhận lấy đũa bắt đầu ăn.
Lâm Trân Trân luôn cảm thấy ở riêng với Ngô Khởi trong một phòng tự nhiên lắm, liền thuận miệng : “Anh cứ ăn nhé, .”
“Có thể xem xét đến một chút ?”
Vừa lưng , đột nhiên Ngô Khởi một câu. Lâm Trân Trân dừng , lúc cơ thể cứng nhắc mới đầu . Ngô Khởi lau miệng, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của cô, : “Bây giờ em bạn trai, cũng bạn gái, ở bên thử xem?”
Lâm Trân Trân ngờ đột nhiên Ngô Khởi chuyện , hơn nữa còn tự nhiên, giống như đang thảo luận chuyện đồ ăn ngon .
Nghe lời của , một lúc cô vẫn bình tĩnh .
“Chuyện đó… đều… đều qua nhiều năm như …” Cô lắp bắp , thật cũng rốt cuộc gì nữa.
Ngô Khởi ngắt lời cô, ánh mắt của chằm chằm cô, rõ từng câu từng chữ: “Đã qua nhiều năm thì ? Đã qua nhiều năm như , nhưng vẫn còn thích em.”
Lâm Trân Trân: “…”