Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 50: Quãng Đời Sau Này Chỉ Muốn Làm Bảo Bối Của Dịch Tiên Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Năm , Lâm Thanh Thanh cũng chính thức bận rộn với công việc. Hiện giờ, Mạc Khanh Nhan mới phát hành một bài hát mới, Tề Kỳ tạo một album mới cho cô , album sẽ phát hành nửa đầu năm nay, hiện giờ mới chỉ một bài hát chủ đề nên Lâm Thanh Thanh tăng ca để sáng tác thêm mấy bài hát nữa.

Vì Tề Kỳ nhanh ch.óng tạo một album cho Mạc Khanh Nhan, cho nên trong thời gian , trong phòng việc của Thanh Thanh đều tăng ca. Mỗi ngày, Lâm Thanh Thanh trở về nhà, ăn cơm xong liền phòng việc. Sáng tác động não nhiều, Lâm Thanh Thanh cảm giác cô sắp rụng hết cả tóc.

Tối hôm đó, khi cô đang sáng tác bài hát mới thì Dịch Trạch Duyên gõ cửa hỏi cô: “Em đói bụng ? Có ăn chút gì đó ?”

Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu lên, : “Không cần, một lúc nữa em ăn .”

Dịch Trạch Duyên ngoài cửa im lặng, Lâm Thanh Thanh cho là , ngờ một lát cầm một quyển sách nghênh ngang tới. Trong phòng việc của cô một cái ghế tựa, bước đến xuống ghế, đó lật quyển sách trong tay xem.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Trên mặc một chiếc áo ngủ bằng tơ lụa. Anh di chuyển một chút, vạt áo liền tuột lỏng , để lộ bờ n.g.ự.c rắn chắc của , đôi chân dài cong lên đặt ghế, lộ bắp chân rắn chắc cường tráng.

Người chuyện gì chạy đến quyến rũ cô?

Dịch Trạch Duyên nhận ánh mắt của cô đang , vẻ mặt vô tội: “Sao ? Em cứ việc của em, gì?”

Lâm Thanh Thanh tới, khó chịu chằm chằm: “Sao ăn mặc nghiêm túc mà chạy đến đây?”

Dịch Trạch Duyên cúi đầu áo ngủ của , vẻ mặt tỏ đương nhiên: “Là vợ chồng, thấy cần để ý những chuyện như , ở chỗ khiến em ngại?”

Anh ở đó, để lộ lồ.ng n.g.ự.c cùng bắp chân, thể còn tâm tư việc chứ?

Dịch Trạch Duyên thấy cô im bất động, liền nắm lấy tay cô: “Sao ? Thật sự chê phiền?”

gì, Dịch Trạch Duyên liền tiếp: “Được , nơi khác xem.”

Anh lên rời , đột nhiên cô nhào tới đẩy ngã xuống ghế. Lâm Thanh Thanh ghé n.g.ự.c , ngón tay chọc cằm : “Quyến rũ khác xong là , nào dễ như ?”

Dịch Trạch Duyên ôm eo của cô, đặt cô . Anh hôn lên trán cô, : “Làm gì cũng cân nhắc giữa lao lực và nghỉ ngơi. Mấy ngày nay em ngủ ngon, ca khúc mới thì từ từ sẽ xong, em chịu đựng như cũng sẽ linh cảm.”

Lâm Thanh Thanh thở dài: “Em nhanh ch.óng xong, khi nghỉ hè sẽ mắt album mới cho Khanh Nhan.”

“Gấp như gì?”

“Tề Kỳ định khi cho mắt album sẽ Mỹ, chị Mỹ mua tϊиɦ ŧяùиɠ để sinh con.”

“Không , đến lúc cô Mỹ, sẽ tìm giúp em một biên soạn mới. Từ từ cũng sẽ xong, em đừng gấp.”

Lâm Thanh Thanh gì. Dịch Trạch Duyên thấy thế liền đoán cô đang suy nghĩ gì, hỏi: “Em ? Sao tạo album gấp như ?”

Lâm Thanh Thanh dán mặt n.g.ự.c , cô trầm mặc một lúc mới : “Bởi vì em nhanh ch.óng chứng minh bản , em khác công nhận, em khi đường, đầu tiên nghĩ đến em là “Cậu xem, đó là phu nhân của Dịch Trạch Duyên” mà là “Cậu xem, đó chính là nhà soạn nhạc nổi tiếng”.”

“Có khác gì ?”

“Có.”

“…”

Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu . Cô , ánh mắt sáng bừng: “Em cây cao, mà chỉ là một cái cây sinh trưởng bên cạnh , chỉ khi em đủ ưu tú mới đủ dũng khí để cạnh .”

Dịch Trạch Duyên vuốt tóc cô: “Em cần mệt mỏi như , em như thế nào cũng đều thích.”

“Em mà, nhưng em hơn một chút. Em hi vọng tình yêu của chúng là đốt than sưởi ấm trong những ngày tuyết rơi mà là cùng dệt hoa gấm.” Cô nháy mắt nghịch ngợm với : “Anh hiểu ?”

Anh nhịn hôn một cái lên mặt cô. Bộ dạng nghịch ngợm của cô thật sự đáng yêu, trái tim của đều dành cho cô vân vê nhào nặn, gì mà hiểu chứ.

Dịch Trạch Duyên gật đầu.

vẫn chú ý nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thì mới nhiều linh cảm .”

“Vậy cho em một chút linh cảm .”

“Hả? Em cần linh cảm gì?”

Cô cúi thấp đầu, chôn mặt n.g.ự.c : “Chính là loại linh cảm ân ân a a ý.”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Cái gì mà ân ân a a chứ, còn chững chạc đàng hoàng, mà chỉ nháy mắt thành như , con gái càng ngày càng mà.

“Ai nha, cho ?”

“Cho.”

Lâm Thanh Thanh hì hì, hôn lên môi . Nhiệt độ trong phòng nhanh ch.óng cao lên, quần áo hai rơi xuống mặt đất. Trong phòng nổi lên một lớp sương mờ mỏng manh, hai nhanh ch.óng đan

***

Lúc đầu Tề Kỳ định khi nghỉ hè sẽ cho Mạc Khanh Nhan mắt một album, nhưng nửa năm thật sự quá bận, nhiều việc đều tích trữ cần . Trong lúc đó, Lâm Thanh Thanh thông báo tuyển dụng một đội nhạc, còn chiêu mộ thêm trợ lý sáng tác và trợ lý biên soạn bài hát. Mọi vội vội vàng vàng tạo 12 bài hát, nhưng cuối cùng chỉ cần bảy bài và một bài bài hát chủ đề phim truyền hình (một bộ phim truyền hình đề tài yêu nước, bài hát chủ đề do Mạc Khanh Nhan và một ca sĩ lão luyện hợp xướng).

Cho nên cuối cùng phát hành bằng hình thức EP.

* EP: Extended play tắt là EP ( còn gọi là đĩa mở rộng), là tên của loại đĩa nhựa cứng CD chứa nhiều bài nhạc hơn một đĩa đơn, nhưng quá ngắn để xem là một album. Thường thì một đĩa EP dài 10-20 phút, trong khi một đĩa đơn 10 phút và một album 30-80 phút. Đĩa Mini-LP thường độ dài 20-30 phút.[1] Ở Vương quốc Anh, Công ty Bảng xếp hạng Chính thức (The Official Charts Company) định nghĩa điểm khác biệt giữa đĩa EP và album là độ dài 25 phút lượng 4 bài.[2][3] EP phát hành với kích thước khác ở các thời kì khác . Vào những năm 1950 và 1960, EP thường là đĩa thu âm 45 RPM 7″ (18 cm), với 2 bài mỗi mặt đĩa.

Sau khi phát hành EP, Tề Kỳ xin nghỉ nước Mỹ, nước Mỹ mua tϊиɦ ŧяùиɠ sinh con vẫn luôn là nguyện vọng của Tề Kỳ.

Kết quả, thành tích EP cũng tệ lắm, trong đó một ca khúc còn đề cử cho hạng mục ca sĩ và nhạc sĩ xuất sắc nhất. Với tư cách là đề cử cho giải nhạc sĩ xuất sắc nhất, Lâm Thanh Thanh đương nhiên tham gia, Dịch Trạch Duyên cũng tiếc một ngày để tham gia cùng cô.

Lâm Thanh Thanh nghĩ sẽ nhận giải, tham gia lễ trao giải chẳng qua là chỉ quen nhiều hơn mà thôi. Hơn nữa, tham gia lễ trao giải còn nhiều đại thần tài giỏi trong giới âm nhạc, thể quen một chút cũng tệ.

Bắt đầu lễ trao giải chính là giải nam nữ ca sĩ xuất sắc nhất. Lâm Thanh Thanh ôm hi vọng, mong chờ Mạc Khanh Nhan sẽ nhận giải. Thế nhưng thật đáng tiếc, giải ca sĩ nữ xuất sắc nhất trao cho thiên hậu siêu cấp Loan Loan, nửa đầu năm nay thiên hậu phát hành một album, tiếng hát của Loan Loan vẫn luôn , Mạc Khanh Nhan thua cô , Lâm Thanh Thanh cũng gì để .

Sau khi trao giải cho ca sĩ nam nữ và album xuất sắc nhất, là đến trao giải cho biên soạn và sáng tác.

Trong những đề cử, Lâm Thanh Thanh là một tân binh, sợ là ngoài đường cũng ít nhận . Mà cùng trong danh sách với cô còn một tiền bối soạn nhạc, cho nên đối với giải thưởng , Lâm Thanh Thanh ôm nhiều hy vọng, trong con mắt của cô, đề cử đáng khen .

Cho nên, khi lên trao giải đến “Nhạc sĩ xuất sắc nhất năm thuộc về cô Lâm Thanh Thanh”, cả Lâm Thanh Thanh như đang mơ.

Dịch Trạch Duyên bên cạnh huých nhẹ khuỷu tay của cô: “Đến lượt em lên nhận thưởng kìa.”

“Sao thể…” Lâm Thanh Thanh dám tin đây là sự thật, cô sang lặng lẽ hỏi Dịch Trạch Duyên: “Có mua giải cho em ?”

Dịch Trạch Duyên bật : “Em đang nghĩ lung tung gì ? Lễ trao giải long trọng như thế, em nghĩ ai cũng thể mua giải ?”

Người xướng tên thấy cô lên bục nhận giải liền thêm một nữa: “Lâm tiểu thư, mời cô lên sân khấu nhận giải.”

Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, từ từ lên sân khấu.

Làm thể, thể, nhận giải thưởng chứ?

Lâm Thanh Thanh từng nghĩ, sẽ ngày cô cũng sân khấu, nhiều chú ý. Cô sân khấu tỏa ánh hào quang, đón nhận vô vàn những ánh mắt tán dương của .

Về … về , cô trải qua một chuyện, tiếng hát khiến cô hãnh diện nhất còn nữa, cô chỉ đành đổi đường, trở thành một nhạc sĩ. thiên phú trong chuyện sáng tác, đành sờ soạ.ng con đường đầy khó khăn , tựa như một cách cửa ngăn cách mặt cô. Cô tiến lên, đụng cánh cửa lùi , tiến lên, đụng trở , đó cô chằng chịt vết thương, bể đầu chảy m.á.u.

cô vẫn hề từ bỏ, một mực kiên trì.

Bởi vì cô còn lựa chọn nào khác, cô nhất định kiên trì, chỉ kiên trì mới kết quả, chỉ kiên trì mới giúp trở nên ưu tú hơn, chỉ kiên trì mới khiến cô tự tin sánh bước bên cạnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-50-quang-doi-sau-nay-chi-muon-lam-bao-boi-cua-dich-tien-sinh.html.]

Kinh doanh phòng việc là bởi vì yêu âm nhạc, bởi vì đây là món quà Dịch Trạch Duyên tặng cho cô. Lâm Thanh Thanh cũng từng tưởng tượng cảnh nhận giải thưởng, nhưng từng nghĩ sẽ nhận giải thưởng thật.

Cuộc sống khiến cô nhận quá nhiều cú sốc, cô sớm còn nhiệt huyết và tự tin như thuở niên thiếu nữa .

lên sân khấu, nhận lấy cúp từ tay trao giải. Chiếc cúp nặng trĩu cô nâng tay, cuối cùng cô cũng hồn khỏi viễn cảnh chân thực .

Cô thật sự nhận giải thưởng nhạc sĩ xuất sắc nhất.

đột phá chính .

Trong chớp mắt, đột nhiên cô nhớ đến những chuyện qua, bởi vì cứu nên dây thanh quản thương, bởi vì bạn phản bội mà trở nên mẫn cảm, tự ti và quái đản, bởi vì tìm việc mà liên tục từ chối khiến cô đ.á.n.h mất lòng tin.

Khi giẫm đạp, đả kích, cuộc sống tàn phá một vẫn luôn ở bên cạnh bạn với cô, giúp đỡ cô, khiến cô thêm hi vọng đối với tương lai. Cuối cùng, cô đ.á.n.h mất chính bản trong một thế giới vô tình. Cuối cùng, cô vẫn thể phá kén biến thành bướm, bay về phía sân khấu chờ đợi từ lâu.

Người dẫn chương trình bảo cô về cảm xúc của lúc . Từng màn trong quá khứ ngừng hiện lên trong đầu. Cô cúi thấp đầu, sợ khác thấy nước mắt của .

Phát biểu cảm nghĩ ? Thật sự cô nhiều điều , nhưng cảm thấy nếu những lời đó thì sẽ để lộ bản yếu đuối và bất lực cỡ nào, thật sự thể dùng ngôn ngữ để .

Cuối cùng, cô cúi với sân khấu, vô cùng chân thành lời cảm ơn.

Thế nhưng vẫn cần chút gì đó, cuối cùng cũng chỉ thể dập khuôn, khách sáo cảm ơn tất cả .

“Cảm ơn ông xã lúc em khó khăn nhất vẫn ở lưng trợ giúp em. Cảm ơn chị vẫn luôn chăm sóc em, cũng cảm ơn những bạn tin tưởng cùng với .”

Những lời cảm ơn đơn giản, nhưng cô thật sự nên diễn tả như thế nào.

Cũng may xúc động quá mạnh, cũng may bộ quá trình cô đều thanh nhã lạnh nhạt, cũng may cô kìm nén nước mắt, cuối cùng khi xuống bên cạnh Dịch Trạch Duyên, nước mắt mới chảy xuống.

Lễ trao giải vẫn còn tiếp tục, tất cả đều chú ý lên sân khấu. Dịch Trạch Duyên kéo ống tay áo lau nước mắt cho cô. Cô cầm lấy cánh tay lau nước mắt cho hôn lên một cái thật sâu.

Mặc dù Khanh Nhan nhận giải thưởng ca sĩ xuất sắc nhất, nhưng nhận giải thường ca sĩ mới xuất sắc nhất, cũng coi như tệ lắm.

Tiết mục của Khanh Nhan biểu diễn thứ hai từ lên. Bài hát biểu diễn chính là bài “Mục Dã” trong EP, lời bài hát kể vể một thiếu nữ hút m.á.u Mục Dã, vì tình yêu mà phản bội c.h.ủ.n.g t.ộ.c, đó loài phản bội, cuối cùng thương tâm tuyệt vọng đai khai sát giới.

Tiếng hát của Mạc Khanh Nhan thu hút, thể hiện đúng cảm xúc tuyệt vọng thương tâm khi thiếu nữ phản bội, khiến cho cảm giác chấn động tâm can.

Lâm Thanh Thanh mới bình cảm xúc, lúc liền hóa thành một cô bé mê Mạc Khanh Nhan, ở sân khấu vui vẻ quơ quơ gậy cổ vũ. Khi hát đến đoạn cao trào, cô nhịn mà cảm thán với Dịch Trạch Duyên: “Thật quá tuyệt vời, thể hát như thế chứ.”

Dịch Trạch Duyên chăm chú cô, một lúc lâu mới hỏi: “Sau còn ca hát nữa ?”

Mặc dù bác sĩ dây thanh quản của cô sợ là hỏng mãi mãi, nhưng ai thể đoán y học trong tương lai đây. Anh thể đầu tư tiền ngân sách để nghiên cứu về vấn đề , chừng dây thanh quản của cô sẽ khôi phục thì .

Không ngờ Lâm Thanh Thanh lắc đầu. Cô giữ c.h.ặ.t t.a.y Dịch Trạch Duyên, nháy mắt mấy cái với : “Em hát nữa. Sau , em chỉ bảo bối của ông xã thôi.”

Sưởi ấm ông xã, bảo bối yêu chiều ông xã.

**

Sau khi nhận giải nhạc sĩ xuất sắc nhất, Lâm Thanh Thanh vui, cũng coi như cho bản một câu trả lời xác đáng. Bận rộn lâu như , cuối cùng cô cũng thể nghỉ ngơi một chút. Cuối tuần, Dịch Trạch Duyên đến công ty, hai dự định đưa tiểu Uyên công viên chơi.

Tiểu Uyên thấy công viên chơi liền vui vẻ như bay lên. Công viên do tiểu Uyên chủ, bé chơi gì thì bọn họ sẽ chơi trò đó. Một nhà ba họ chơi vui vẻ ở công viên đến tận trưa.

Tiểu Uyên vẫn còn hưng phấn, đường còn kể chuyện .

“Mẹ, em gái chúng cũng đưa em đến đây chơi ?”

Trên khuôn mặt của tiểu Uyên dính đầy hình dán hoạt hình, mặt của Lâm Thanh Thanh và Dịch Trạch Duyên cũng khó tránh khỏi. Lúc , bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng lấp lánh đầy mong chờ.

Lâm Thanh Thanh xổm xuống, đối mặt với bé: “Con em gái như ?”

Tiểu Uyên gật đầu hề suy nghĩ.

nếu em gái, phần lớn sự chú ý của sẽ đặt em, bởi vì em bé cần chăm sóc nhiều. Đến lúc đó, lẽ sẽ để ý nhiều đến tiểu Uyên, như tiểu Uyên cũng đồng ý ?”

Bạn nhỏ , lông mày nhăn . Bé cúi đầu thấp, xoắn xuýt suy nghĩ. Sau đó nghĩ đến gì đó liền vội vàng : “Vậy con thể giúp chăm sóc em gái nha.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, dịu dang : “ đời chỉ một đứa bé như tiểu Uyên, chí dành tất cả sự yêu thương cho tiểu Uyên thôi, ?”

Tiểu Uyên im lặng một lúc, đó lắc đầu.

Lâm Thanh Thanh thật sự bất lực: “Con thật sự em gái ?”

Tiểu Uyên gật đầu.

sinh em gái cũng dễ, nhỡ sinh em trai thì ?”

Tiểu Uyên luống cuống, bé cau mày suy nghĩ, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Nếu là em trai, thì con sẽ dành tiền mua váy nhỏ để mua đồ chơi cho em.”

“Ha ha.” Lâm Thanh Thanh nhịn bật .

Cô ôm lấy tiểu Uyên, sang với Dịch Trạch Duyên: “Anh xem, con gái con trai?”

“Anh con trai , đương nhiên là con gái.” Dịch Trạch Duyên thản nhiên.

Lâm Thanh Thanh bất mãn chẹp chẹp miệng, : “Người con gái là tình nhân kiếp của chồng, đến lúc con gái , sẽ yêu em như nữa ?”

Dịch Trạch Duyên bật : “Em linh tinh gì ?”

Lớn như , còn giống trẻ con như chứ.

“Vậy xem, con gái, yêu con gái là yêu em hơn?”

“Đương nhiên yêu em hơn, em nghĩ gì ? Con gái của là do em sinh nên mới yêu.”

Lâm Thanh Thanh hài lòng với câu trả lời của , cô đầu lén . Dịch Trạch Duyên sợ cô mệt mỏi, đón lấy tiểu Uyên bế lên. Sức lớn, một tay là thể ôm lấy con trai, một tay khác thì nắm lấy tay cô.

“Con gái còn sinh mà thảo luận chuyện nhân tình, em sợ con trai chê ?”

Mặc dù như , nhưng thể thực sự vui, thậm chí còn đang nghĩ: , nếu con gái thật, đó một lớn một nhỏ sẽ giành lấy ôm ấp.

Nghĩ thôi mà cảm thấy vui .

Lâm Thanh Thanh chẳng qua là đùa mà thôi, nhưng Dịch Trạch Duyên cô chọc cho cao hứng như , Lâm Thanh Thanh cũng vui.

Một nhà ba vui đùa. Dịch Trạch Duyên một tay ôm con trai một tay nắm tay vợ, cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Đương nhiên, nếu thể con gái, thì càng hài lòng hơn.

== Hết chương 49 ==

Chương

Tác giả lời :

Hoàn chính văn, cảm ơn ủng hộ. Đây là một truyện thuộc hệ chữa trị, cho nên sẽ là ngọt ngào, còn chữa lành vết thương. truyện cũng là với những khổ bản , cho dù cuộc sống khó khăn thế nào cũng đừng từ bỏ chính . Nữ chính may mắn vì vẫn luôn nam chính ở bên bạn, thế nhưng đa chúng đều may mắn như , cho nên nhiều khi đều cần tự chữa trị. Chỉ cần từ bỏ bản , chỉ cần giữ vững lòng tin, một ngày nào đó những vết thương sẽ trở thành công lao.

Cuối cùng, chúc tất cả một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

 

 

Loading...