Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 47: Mỗi Ngày Đều Thổ Lộ Với Anh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả cứng đờ, ngơ ngác đó, một lúc lâu mới : “Nhớ… nhớ ?”
“Ừm, em đều nhớ .”
Cô cảm thấy hình như Dịch Trạch Duyên căng thẳng, vô thức nắm c.h.ặ.t hai mép quần, đó buông , ánh mắt chăm chú mặt cô, thận trọng bằng một giọng khàn khàn: “Nhớ … Còn cần và con ?”
Anh căng thẳng và thận trọng như khiến cô đau lòng, thậm chí còn dám thẳng . Cô đầu , lau nước mắt : “Em chị đây ly hôn.”
“Không !” Anh phủ nhận ngay lập tức: “Không ly hôn, ly hôn!”
Người đàn ông bình tĩnh lý trí lúc bối rối phủ nhận, tim Lâm Thanh Thanh đau nhói. Cô bế tiểu Uyên lên : “Không còn sớm nữa, em đưa tiểu Uyên ngủ.”
Cô bế tiểu Uyên về phòng, cô bên cạnh dỗ bé ngủ.
Tiểu Uyên mở to đôi mắt chăm chú cô.
“Mau ngủ .”
“Mẹ nhớ thật ạ?”
“Nhớ .” Cô hôn lên gương mặt bé: “Mẹ sẽ rời khỏi tiểu Uyên, đừng lo lắng.”
“Mãi mãi rời ạ?”
“Mãi mãi rời .”
Cuối cùng bé cũng yên tâm, ngoan ngoãn nép trong n.g.ự.c cô ngủ thϊếp .
Lâm Thanh Thanh cẩn thận, khe khẽ xuống giường, mở cửa phòng liền thấy Dịch Trạch Duyên ngay ở ngoài. Vừa thấy cô , há hốc miệng, nhưng gì.
Lâm Thanh Thanh về phòng, cũng theo. Căn phòng yên tĩnh, nhất thời ai gì.
“Anh và con… em còn cần ?” Anh lặp câu hỏi.
Cảm giác chua xót dâng trào, Lâm Thanh Thanh khổ sở . Lâm Thanh Thanh hít một thật sâu xoay nắm c.h.ặ.t t.a.y , mặt gạt một nụ : “Sao ngốc như , em cần hai chứ.”
Ánh mắt chăm chú bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô, hỏi tiếp: “Đã nhớ … cảm thấy ghê tởm ?”
“Dịch Trạch Duyên, khiến cảm thấy buồn nôn.”
“Cách xa một chút.”
Cô nhớ tới những lời tổn thương, nước mắt kìm tràn khỏi khóe mi.
“Xin , xin Trạch Duyên.” Cô cầm tay , hôn thật sâu lên mu bàn tay Dịch Trạch Duyên. Cô từ từ bình tĩnh , với : “Anh , thật em sớm thích , đại khái là sáu tháng khi tiểu Uyên, em liền tình cảm với . Lúc chúng mới gặp đúng là tệ, em cho là cố gắng chú ý. Về , bất tri bất giác, em nhận còn bài xích cùng đêm đó nữa, thậm chí khi tiểu Uyên, em còn hổ lưu bên cạnh . đó xảy một chuyện, cướp tiểu Uyên , bà em xứng với . Trước xảy một chuyện cay nghiệt khiến tam quan của em đổi, cộng thêm chuyện tiểu Uyên cướp khiến em càng tự ti, tự ti đến cực hạn. Em chỉ trốn tránh, tránh xa khỏi , tránh khỏi sự dịu dàng của , tránh khỏi thế giới , tự giam l.ồ.ng. Em vốn cho rằng đời sẽ trốn , nhưng về một ngu ngốc để ý đến sự kháng cự của em, để ý đến tổn thương em gây , ngang ngạnh xông , tường song sắt cũng ngăn . Không chỉ như , còn cứu em khỏi đó. Anh còn nhớ em du lịch ở núi tuyết ? Em lâu, thật lúc đó suy nghĩ cẩn thận, em ở bên cạnh , chỉ là còn kịp cho thì ông trời tạo một trò đùa, em thương, mất trí nhớ, quên hết tất cả thứ.”
“Hiện giờ em thấy may mắn. May mà là xuất hiện trong phòng của em đêm đó. Cảm ơn xuất hiện trong cuộc sống của em, khi em sa ngã, khi cuộc sống của em hổng hàng trăm ngàn lỗ. Cảm ơn xuất hiện.”
Lâm Thanh Thanh ôm c.h.ặ.t lấy : “Cảm ơn Trạch Duyên, thể tha thứ cho em ? Em sai , thể tha thứ cho em ?”
Cô cảm giác hai bàn tay ở phía cô, cảm giác sự ẩm ướt ấm áp vai, cô đang . Người đàn ông mạnh mẽ thường xuyên dạy dỗ tiểu Uyên nam t.ử hán thể rơi lệ, lúc ôm cô .
Anh thành tiếng, mà nước mắt chỉ rơi tí tách xuống vai cô.
Biết đang , lòng cô càng khó chịu. Cuối cùng, Lâm Thanh Thanh khống chế nổi bật thành tiếng: “Em với Dịch Trạch Duyên, là em quá ngu ngốc, em nên dùng phương pháp ngu xuẩn nhất để yêu .”
Anh gì, chỉ ôm cô càng c.h.ặ.t, nhưng cô cảm giác nước mắt ngừng rơi cô.
“Anh sống lâu trăm tuổi, nhất định sống lâu trăm tuổi, nếu em sợ yêu đủ.”
Cô thấy hít một thật sâu, đó nghẹn ngào, khàn giọng với cô: “Anh sẽ cố gắng hết sức.”
Anh ôm cô đến bên giường xuống, để cô .ng hai chân đùi , ngón tay thô ráp lau sạch nước mắt giúp cô. Lúc , Lâm Thanh Thanh mới thấy đôi mắt đỏ bừng, bên mũi còn một vệt nước hiện rõ.
Cô lau sạch nước mắt giúp , gạt một nụ : “Ngốc nghếch, đúng là một ngốc nghếch.”
“Anh .”
“Dạ?” Lâm Thanh Thanh hiểu ý của .
“Anh thể khiến em lên.”
Lâm Thanh Thanh bật , nhưng đôi mắt đẫm lệ ngừng rơi nước mắt. Anh vội vàng lau giúp cô: “Sau , chuyện gì nhất định với , chuyện gì cũng với đầu tiên.”
“Được.”
“Không phép rời khỏi .”
“Được.”
“Đừng xin với . Nếu như cảm thấy thì hãy ở bên cạnh và con.”
“Được.”
Vốn dĩ Lâm Thanh Thanh sợ chuyện cô nhớ thì sẽ dám đối diện với , nhưng bây giờ dễ dàng hơn nhiều.
Anh đang ở mặt, đàn ông cô yêu, vì cô mà nhiều như . Ánh mắt của vẫn hồng hồng. Quen lâu như nhưng đây là đầu tiên cô thấy . Anh giống như một đàn ông lớn mạnh, sừng sững ngã, thể tượng tượng mấy năm nay khó khăn thế nào, cố gắng hết sức chỉ mong cô liếc một cái.
Cô thực sự thương , dù bộ dạng rơi lệ của cũng khiến cô thấy vô cùng mê . Cuối cùng cũng trút bỏ hết những nỗi thống khổ quá khứ, cuối cùng cũng thẳng thắn với , xung quanh muôn vàn vị nước mắt, nhưng cũng vô ấm áp bao quanh.
Đắm chìm trong sự ấm áp , cô hôn . Cô bưng lấy mặt Dịch Trạch Duyên, chạm môi đôi môi của . Khi môi chạm môi, vô thức nhắm mắt , hình như chút say mê.
Dáng vẻ trầm luân của thật . Cô hôn càng sâu, càng say mê hơn, hai tay đặt lưng cô dần dần nắm c.h.ặ.t, hai hôn đến ngã xuống giường.
Đêm sâu…
Sau khi xong xuôi tất cả, hai đều gì. Cô xoay ôm lấy , hỏi: “Anh còn nhớ rõ lúc chúng thêm bạn ? Lúc đó thương, em tìm , nhưng chịu gặp em. Vì gặp em?”
Ngón tay vén tóc cho cô, đó ôm cô, hôn khẽ một cái : “Lúc đó thương, tiện gặp em.” khi cô tới tìm, sai âm thầm theo dõi cô. Anh cảm thấy lá gan cô lớn, một cô gái nhỏ mà dám chạy xa như để gặp một xa lạ.
Lúc , vệ sĩ còn video. Trong video, cô gái nhỏ vô định bước đường lớn, thỉnh thoảng điện thoại một chút, lẽ là xem nhắn .
Đó là đầu tiên thấy dáng vẻ của cô, mái tóc dài buộc đuôi ngựa đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mày nhíu c.h.ặ.t, thỉnh thoảng c.ắ.n môi.
Nhan sắc của cô , đó là ấn tượng đầu tiên của khi thấy cô. Giọng của cô dễ thương, dáng dấp còn mắt nữa, lúc , chăm chú video lâu.
Thật đáng tiếc, lúc đó thương nên thể gặp cô. cũng từng nghĩ rằng, nếu lúc gặp cô, chuyện sẽ khác ?
“Sau đó thì ? Tại khi vết thương của lành cũng tới tìm em? Chẳng lẽ bởi vì lúc đó em còn trưởng thành ? Vậy tại khi em trưởng thành đến tìm em?”
Ánh mắt Dịch Trạch Duyên dần dần ảm đạm hơn, nhưng khóe miệng vẫn giữ nguyên ý : “Khi tìm em thì em ở bên khác .”
“…”
Khi đó nước ngoài học đại học. Mặc dù bọn họ lâu chuyện, nhưng vẫn luôn chú ý động tĩnh của cô, mỗi cái tin cô đang lên đều sẽ xem, cho nên cô trở thành nghệ sĩ. Khi đó, đang ở nước ngoài, còn cầm quyền lực của Dịch gia, thực sự nên đến tìm cô, nhưng đột nhiên nguyện vọng của cô ngay lập tức. Khi đó, cô trưởng thành, nghiệp , nên còn bận rộn nữa, bọn họ thể tiếp tục tán gẫu, ngoài chuyện phiếm thì thể một chút gì khác nữa ? Sau đó, gác tất cả, bay đến quán bar nơi cô biểu diễn, mua hoa hồng cô thích nhất. Sau đó, giữa một đám reo hò, thấy cô và một nam sinh khác đang ôm .
Thì cô thích. Anh thật lâu, trái tim giống như ngâm t.h.u.ố.c độc, càng lâu càng đau. Thì đây chính là kết cục của hai , cuối cùng cô vẫn ở ngoài thế giới của . Anh đặt hoa xuống một cái bàn xa rời . Sau đó, cũng xuất hiện mặt cô nữa, mà nick QQ của cô cũng sáng lên nữa. Bọn họ cứ như trở thành những bạn lãng quên. Cho đến về … về … ngoài ý đó.
Lâm Thanh Thanh thật sự ngờ Dịch Trạch Duyên còn tìm cô.
Nếu như lúc Hướng Hoa Dương, bọn họ sớm ở bên . Hiện giờ, cô thích đàn ông như , nếu lúc xuất hiện, chắc chắn cô cũng sẽ thích .
mà, thời gian thể . Thật , nếu suy nghĩ kỹ , cô và Dịch Trạch Duyên gặp như mới là nhất. Cô xuất hiện thời điểm khó khăn nhất, mà cũng xuất hiện thời gian cô sa ngã. Vận mệnh định đoạt, cách hai xuất hiện trong cuộc sống của như mới khắc cốt ghi tâm.
Bây giờ, thể ở bên Dịch Trạch Duyên, Lâm Thanh Thanh cảm thấy vô cùng thỏa mãn, cho dù bỏ lỡ, cô cũng cảm thấy thỏa mãn.
Thật , đường trở về, cô lo lắng, nên cho nhớ . Nếu như , nhớ đến những chuyện cô trong quá khứ mà trách cứ .
Thế nhưng, khi tất cả, cô mới hiểu , lo lắng của đều là dư thừa. Trạch Duyên của cô mãi mãi yêu cô, bất kể như thế nào cũng vẫn yêu cô.
Tất cả trong quá khứ dạy cho cô bài học, trải qua nhiều chuyện như đầu óc cô cũng khai thông. Sau , cô sẽ cố gắng sống hơn, sẽ một vợ , một của tiểu Uyên.
Ngực của thật ấm áp, cô nhịn cọ xát trong n.g.ự.c .
Rất thỏa mãn, Lâm Thanh Thanh ngửa đầu với : “Anh mệt ?”
Cô mặt mũi đều cong lên. Anh nhịn hôn lên đôi mắt của cô, cưng chiều : “Không mệt, còn em?”
“Em .”
“Còn tính lời với ?” Anh đột nhiên hỏi.
“Lời gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-47-moi-ngay-deu-tho-lo-voi-anh.html.]
Anh ho nhẹ một tiếng, vẻ bình tĩnh : “Em em yêu đến tận xương tủy.”
“Đến tận xương tủy?”
“Ừm.”
“Đương nhiên còn tính a.”
“Thật ?” Anh nghiêng đầu nín : “Vậy em một chút.”
Cô hôn lên môi một cái, đó ngọt ngào với : “Dịch Trạch Duyên, em yêu , thật sự yêu , yêu đến tận xương tủy.”
Giống như một cỗ ngọt ngào thổi trái tim của . Cô buồn nôn, nhưng yêu c.h.ế.t những lời ong bướm .
Lâm Thanh Thanh thấy vui vẻ, rõ ràng chiêu hữu hiệu, liền tiếp: “Sau ngày nào em cũng với ?”
“Ừm.”
“ chán ?”
Anh lập tức trả lời: “Sẽ , em cứ việc chán c.h.ế.t .”
Lâm Thanh Thanh nhịn phì . Cô cảm thấy thật đáng yêu, vô cùng đáng yêu. Cô ngậm lấy môi của m.út , nhẹ nhàng c.ắ.n một cái, cuối cùng thỏa mãn : “Được , còn sớm nữa, ngủ thôi .”
Anh ôm cô thật c.h.ặ.t, cằm cọ cọ trán cô, một lúc lâu mới trả lời: “Được, ngủ thôi.”
Khi Dịch Trạch Duyên tỉnh thì cô còn ở giường. Anh xuống tầng, thấy phòng bếp tiếng động liền phòng bếp, quả nhiên thấy cô ở trong đó.
Cô đeo tạp dề bếp lò bánh rán khe khẽ hát.
Dịch Trạch Duyen vẫn luôn lo lắng khi cô nhớ chuyện cũ sẽ hận , dây thanh quản hỏng sẽ bài xích . Cho nên, trong thời gian , dù ân ân ái ái cùng cô, cô cho phân biệt rõ Đông Tây Nam Bắc, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng.
Không ngờ khi cô khôi phục ký ức chán ghét , còn mật hơn. Cô cô thích , đây chính là điều từng nghĩ tới.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu . Ánh nắng mùa đông cũng quá gay gắt, chỉ chiếu mấy chùm sáng ít ỏi, thế nhưng cảm thấy ánh như chiếu đầy bộ phòng bếp.
Lòng của cũng lấp đầy. Anh cô, nhớ những chuyện cũ, cô bài xích , phụ nữ của khiến cô buồn nôn. Anh yêu cô như , sợ là cả đời cô sẽ yêu , mà lúc cô dậy sớm bữa sáng cho .
Dịch Trạch Duyên lúc còn trẻ nhiều chuyện độc ác, bản cũng là một , cho nên lúc đầu cô đối xử với như , cũng cảm thấy đáng thương, ngược còn thấy đáng đời. Anh cảm thấy hạng như tư cách gì để những điều , càng cưỡng cầu càng chiếm .
bây giờ, những điều đang ở mắt, nỡ đến gần, sợ tất cả những điều chỉ là một giấc mơ, đến gần sẽ phá hỏng hết.
Lâm Thanh Thanh sớm phát hiện ở cửa, nhưng đợi một lúc cũng thấy động tĩnh, cuối cùng cô nhịn , : “Anh ngốc ở đó gì? Mau đến đây nếm thử.”
Cô cầm một miếng bánh rán đưa về phía , nhưng Dịch Trạch Duyên như đang chìm trong một huyễn cảnh mỹ diệu hư ảo nào đó, chỉ ngơ ngác cô.
“Anh gì ?”
Cuối cùng cũng hồn, lên phía , vốn định đưa tay nhận lấy nhưng cô trực tiếp đưa thẳng đến miệng , liền ăn hết miếng bánh tay cô. Thật Dịch Trạch Duyên cảm nhận hương vị gì cả, bởi vì bộ sự chú ý của đều đặt cô.
“Ăn ngon ?”
“Ừm.”
Anh qua loa.
Anh ăn xong vẫn đó ngơ ngác như , ánh mắt chằm chằm cô. Mặc dù dáng vẻ ngốc nghếch của Dịch cũng đáng yêu, nhưng Lâm Thanh Thanh như liền cảm thấy tự nhiên.
Cô ho nhẹ một tiếng: “Trong phim truyền hình, khi nam chính thấy nữ chính ở phòng bếp đồ ăn sáng sẽ kìm mà đến ôm lòng, em thấy như lãng mạn, cảm thấy thế nào?”
“Cũng .”
“…”
Gì ? Quả nhiên đối với đàn ông vẫn thẳng . Lâm Thanh Thanh liền với : “Ý của em là, lúc hẳn ôm em từ phía .”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Lâm Thanh Thanh thấy vẫn còn ngơ ngác đó, liền kéo tay qua ôm lấy cô từ lưng.
Mùi hương của cô xông mũi, lúc Dịch Trạch Duyên mới lấy tinh thần, đó hai tay ôm eo cô vòng đến n.g.ự.c cô. Lâm Thanh Thanh đưa một miếng bánh nhỏ cho : “Há miệng.”
Anh ngoan ngoãn há miệng ăn hết.
Anh ngoan như khiến cô hài lòng, với một cái, hai núm đồng tiền bên khóe miệng như ẩn như như hiện, khiến lòng say đắm.
Cho dù nhớ tất cả chuyện nhưng cô vẫn ấm áp, hiền lành, dịu dàng, ngoan ngoãn như . Mới sáng sớm dính trong n.g.ự.c , điểm tâm cho , với .
Sau , tất cả những gì lo lắng sẽ xảy . Cô còn cho rằng, cô yêu , sống lâu trăm tuổi, nếu cô sợ yêu đủ.
Thật ngọt.
Thật là ngọt c.h.ế.t.
Anh vô thứ ôm c.h.ặ.t lấy cô, thể như tan trong sự ấm áp của cô. Anh thể gì, tựa như một kẻ ngu cô dẫn dắt, cho đến khi một âm thanh non nớt vang lên.
“Thơm quá.”
Nhóc con vung tay vung chân chạy . Hai như đang chuyện bắt gặp, vội vàng buông . Tuy nhiên, tiểu Uyên vẫn thấy ba ôm , nhưng bé cũng hổ, chỉ nhíu mày : “Con cũng ôm.”
Bị con trai bắt gặp đang mật khiến hai ngại, mà chuyện đó mặt con trai cũng mất mặt, Lâm Thanh Thanh liền khiến tự nhiên hơn một chút, đến ôm bé lên. Tiểu Uyên mặc một bộ quần áo ngủ hoa màu trắng, trông mỏng manh, bao nhiêu đáng yêu thì bấy nhiêu. Lâm Thanh Thanh nhịn hôn lên khuôn mặt non nớt một cái: “Được , chúng cũng ôm một cái.”
Cô cầm một miếng bánh ngô đưa cho bé: “Cẩn thận bỏng.”
Nhóc con chu miệng thổi mấy cái ăn, đó giơ ngón tay cái lên: “Mẹ ăn ngon.”
Bánh rán xong, Lâm Thanh Thanh liền đặt đĩa. Dịch Trạch Duyên thấy cô một tay ôm con một tay cầm đĩa, liền nhận lấy cái đĩa, với cô: “Hai con ngoài , mang .”
Lâm Thanh Thanh tránh chỗ cho , nhưng cô ngoài, chỉ ôm con trai bên cạnh . Từ nhỏ, Dịch động đến phòng bếp, cho nên động tác vụng về. Nghĩ đến thươn trường, đàn ông hô phong hoán vũ, lúc tay chân vùng về như , Lâm Thanh Thanh khỏi cảm thấy vô cùng đáng yêu.
“Thả con xuống , ôm con như sẽ mệt.”
“Không mệt. Về sẽ rèn luyện nhiều hơn một chút, như mỗi đều thể bế tiểu Uyên.”
“Vậy về con cũng rèn luyện, đến lúc trưởng thành mỗi ngày con cũng sẽ ôm n.g.ự.c.”
“Được.”
Dịch Trạch Duyên xếp bánh đĩa : “Mẹ ba ôm là , con ôm vợ con .”
Nhóc con bĩu môi tỏ vẻ vui, nhỏ một câu: “Ba thật là hẹp hòi.” Bé sợ ba cho ôm , cánh tay mũm mĩm liền ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Thanh Thanh, : “Con ôm cơ.”
Tất cả mắt đều vô cùng ấm áp, lòng Dịch Trạch Duyên như nhét đầy ngọt ngào. Anh sắp đĩa xong liền đầu hai con mặt, tất cả đều là của .
Anh nhịn liền hôn lên mặt mỗi một cái.
Khuôn mặt lớn đỏ mặt giận dữ, lẽ đang trách móc hôn cô ngay mặt con trai. Còn nhỏ thì nhíu mày, ghét bỏ lau nước bọt mặt.
Dịch thỏa mãn vui vẻ , bưng đĩa .
Ăn sáng xong, Lâm Thanh Thanh rửa bát trở về phòng, thấy Dịch Trạch Duyên đang cài cúc áo sơ mi, là một chiếc áo sơ mi màu xanh xám sọc trắng, bên là một chiếc quần tây màu xám, hông phối thêm dây lưng, nút thắt lưng tinh xảo toát lên ánh sáng của kim loại.
Thiết kế vặn nổi bật dáng mỹ của . Anh mặc vest thật sự gợi cảm. Đột nhiên, Lâm Thanh Thanh nghĩ đến chuyện từ lâu, nhưng quá tự ti, dám tới gần, thậm chí còn tránh né đến gần .
cô vẫn lén xem những tin tức liên quan đến . Anh thu mua công ty nào, đầu tư công ty nào cô đều . Anh chính là doanh nhân ưu tú trẻ tuổi, cô thường xuyên thấy tạp chí kinh tế tài chính.
Mỗi xuất hiện đều nổi bật, khí chất mạnh mẽ, khiến ít cô gái mê , cũng bao gồm cả cô. Nhìn xem, cô ngốc như thế nào, đắm chìm trong hế giới bi quan của mà để ý đến cực phẩm .
, là chồng của cô, cô bao nhiêu cũng .
Cô lên cài cúc áo giúp .
Cô cúi đầu thấp, động tác dịu dàng, nhã nhặn đẽ. Anh thực sự thích cô như , nhịn xoay hôn một ngụm lên gò má cô.
“Mau quần áo , chờ em.”
Bọn họ vẫn luôn cùng .
Lâm Thanh Thanh ôm lấy cổ Dịch Trạch Duyên, dựa , hưởng thụ mị lực và xúc cảm .
Dịch Trạch Duyên: “…”
Cô nhớ chuyện , Dịch Trạch Duyên vẫn nghĩ sẽ gì đó đổi, nhưng ngờ tính cách nũng nịu dính của cô vẫn hề đổi, động một chút là chui n.g.ự.c , ăn đến gắt gao, khiến Dịch kích động.
Cô như thật sự khiến thể chịu nổi…