Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 46: Em Nhớ Lại Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Yêu , cho nên tự ti; yêu , cho nên hi vọng những thứ hơn. Anh thật sự , cô xứng với . Cô quá tự ti, việc cô thể là tránh xa , trốn càng xa càng .

mặc kệ cô trốn như thế nào vẫn thoát , vẫn ở trong vòng vây của .

từng giam , cho là sẽ mãi mãi thoát khỏi cái nhà tù , chỉ thuộc về bóng tối cô độc, bất cứ ai đến quấy rầy. một ngày, cô phát hiện Dịch Trạch Duyên xông , , còn mang theo một vầng sáng, chiếu bóng đêm tĩnh mịch mặt.

Anh nắm tay dắt cô , cuối cùng cũng đưa cô khỏi cái địa lao tối tăm đó.

từng một khi lòng lương thiện của liên tục giẫm đạp, thương báo đáp, lúc đó, cô cảm thấy nếu một thì cuộc sống sẽ nhẹ nhõm hơn một chút.

Cho nên, cô vứt bỏ sự lương thiện của , trở nên tàn nhẫn hơn.

cuối cùng, cô thể trở trở thành một . Cô thể đối xử tàn nhẫn với Dịch Trạch Duyên, bởi vì sự tồn tại của nên lòng cô vẫn còn lưu một chút lương thiện.

Một chút lương thiện cuối cùng đ.á.n.h thức, rốt cuộc cô cũng hiểu rõ bản .

Lâm Thanh Thanh, Dịch Trạch Duyên ở bên, cả đời đều thể .

Lần , cô dùng nhiều thời gian du lịch. Dù thời tiết giá lạnh, nhưng lòng cô sán tỏ. Cô nghĩ thông suốt, tất cả đều nghĩ thông suốt, sẽ du lịch một nữa.

Ngày cô trở về, thời tiết . Dịch Trạch Duyên và bé con đều nhà. Cô lên tầng thượng, gác mái, ở đây tầm mắt rộng lớn, thể thấy bộ xung quanh biệt thự.

Chắc một năm , khi bọn họ dọn đến căn biệt thự , trong vườn trồng sẵn nho và ô mai cô thích.

thấy xe từ từ cổng biệt thự, đó Dịch Trạch Duyên và tiểu Uyên cùng xuống xe.

Tiểu Uyên nhà trẻ. Mấy năm nay, mặc dù cô luôn né tránh bé, nhưng cũng ở một bên yên lặng bé lớn lên. Tiểu Uyên ngoan, luôn luôn cách cô một , kể chuyện cổ tích cho cô .

khuôn mặt ngây thơ vui vẻ của bé, vẫn còn kịp, hiện giờ bắt đầu yêu bé, vẫn còn kịp.

Tiểu Uyên tới, nhanh ch.óng phát hiện cô đang tầng thượng, Dịch Trạch Duyên bên cạnh cũng thấy cô. Lâm Thanh Thanh thấy nụ mặt Dịch Trạch Duyên đột nhiên cứng đờ, đó chạy nhà, một lát liền xuất hiện tầng thượng. Lâm Thanh Thanh nóc nhà, còn cách nửa tầng nữa. Dịch Trạch Duyên từ từ tới, cẩn thận với cô: “Em leo lên đây gì? Xuống mau lên.”

Lâm Thanh Thanh hiểu sắc mặt như , chẳng lẽ cho rằng cô leo lên đây là tự sát?

Dịch Trạch Duyên vươn tay về phía cô: “Mau xuống đây, gì xuống .”

Lâm Thanh Thanh im lặng đàn ông mặt, cô cũng sợ lo lắng, giải thích gì, chỉ dậy về phía . Lúc , tâm trí cô đều đặt hết lên , xa cách nhiều ngày như , cô sớm thông suốt, cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích tự ti, cuối cùng cũng còn ép trở thành nữa, cô cùng sống thật hạnh phúc.

trở thành một ưu tú vì , cho dù khó thế nào, cho dù lâu , cô vẫn thử một chút.

nhớ , thật sự nhớ . Cô vết thương đầu lành . Khi thấy , ánh mắt của cô tự chủ chằm chằm mặt .

Bởi vì chú tâm nên cô để ý chân. Mái nhà dựng thành mái bằng, cho nên cũng nguy hiểm lắm, chỉ là cô để phía nên khi nhảy xuống trượt chân, cơ thể giữ vững liền trực tiếp nhảy xuống mặt đất.

Dịch Trạch Duyên nhanh mắt nhanh tay, vội vàng đưa tay đón cô, nhưng lệch một chút, cô liền thoát khỏi vòng tay , ngã xuống đất lăn mấy vòng, khi dừng thì đầu đập một cái chậu hoa, lẽ do va đập mạnh nên m.á.u lập tức chảy xuống.

Dịch Trạch Duyên vội vàng chạy tới, thấy đầu cô chảy m.á.u thì cũng dọa. Anh đưa tay đỡ cô lên, nhưng cơ thể đột nhiên loạng choạng, quỳ mặt đất ho khan mấy , đó phun một ngụm m.á.u tươi.

Đầu đụng, Lâm Thanh Thanh choáng váng, thấy nôn m.á.u, cô lo lắng, hỏi . Thế nhưng mắt mờ dần, cô thấy gọi mấy tiếng, đó, cô mất ý thức.

**

Phía bệnh viện trồng mai vàng. Hoa mai vàng nở rộ, mùi hương nhàn nhạt ập tới, Lâm Thanh Thanh gốc cây, ngón tay nhẹ nhàng chạm nụ hoa mới chớm nở.

Mấy ngày nay, Dịch Trạch Duyên vẫn luôn ở bên cạnh chăm nom cô. Sáng sớm nay, ngoài gọi điện thoại, trở về thì thấy giường bệnh ai. Tại giường? Không cho phép, nào dám chuyển cô , chắc là cô tỉnh ?

Lòng Dịch Trạch Duyên ngập tràn vui sướng, nhưng cũng lo lắng. Dịch Trạch Duyên đến hỏi qua y tá, y tá cho thấy phu nhân về phía bệnh viện, Dịch Trạch Duyên liền vội vàng phía .

Đi qua khúc ngoặc hàng lang, quả nhiên thấy cô ở trong sân, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thời tiết lạnh thế , ngoài mà mặc ít quần áo ?”

Lâm Thanh Thanh thấy giọng liền đầu . Anh về phía cô, lông mày nhíu ẩn chứa sự lo lắng. Lâm Thanh Thanh , từng màn trong quá khứ lượt chiếu trong đầu cô, cảm giác chua xót xồng lên hai mũi.

Người đàn ông cô yêu nhất, cũng là cô mắc nợ nhiều nhất.

Ngay khi mất trí nhớ, cô đón nhận ý của và ở bên , nhưng trái tim thấp thỏm yên. Trải qua nhiều tổn thương như , còn thể đón nhận cô ? Bọn họ còn thể chung sống hạnh phúc ?

trải qua nhiều ngày sống chung như , cô cũng hiểu rõ, thì bọn họ thật sự thể ân ái, thật sự thể bỏ qua quá khứ để ở bên cô, chỉ cần cô đồng ý về phía một bước thì thể vượt qua hết chín trăm chín mươi chín bước còn .

Dịch Trạch Duyên… Cô cảm thấy thật sự ngu ngốc.

Anh đến, cởϊ áσ khoác choàng lên cô, hỏi: “Có thấy khá hơn chút nào ? Có chỗ nào thoải mái ?”

Lâm Thanh Thanh lắc đầu: “Không , đều .”

“Đi , để bảo bác sĩ kiểm tra cho em một chút.”

“Được.”

Lâm Thanh Thanh theo . Bác sĩ kiểm tra cho cô, ngoại trừ vết thương đầu còn lành thì còn vấn đề ý lớn.

Đã còn vấn đề gì, Lâm Thanh Thanh cũng bệnh viện nữa, Dịch Trạch Duyên liền thủ tục xuất viện cho cô.

Lúc hai khỏi tòa nhà bệnh viện thì thấy chặn ở cửa chính. Người thấy hai liền đẩy mấy đang giữ , thất tha thất thểu chạy .

chạy đến gần, Lâm Thanh Thanh mới rõ.

Là Lục Văn Thiến, nhưng biến thành như ?

Mỗi Lục Văn Thiến xuất hiện khác thì mặt mày đều sáng loáng, đều xinh hơn , khiến nhất định là tiểu thư danh gia vọng tộc.

bây giờ, cô tóc tai bù xù, quần áo nhăn nhúm, dường như nhiều ngày .

chạy tới, quỳ xụp xuống mặt Dịch Trạch Duyên, đôi mắt đỏ bừng, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.

“Anh đưa trai , trả cho ? sẽ ngoan ngoãn lời , về sẽ xằng bậy nữa. Anh trả trai cho , trả cho !”

Nói thật, nếu kỹ, cô cũng nhận mặt là Lục Văn Thiến. Cô là đại tiểu thư ngang ngược chiều hư, ngay cả Dịch Trạch Duyên cô cũng thèm để mắt, luôn luôn là bộ dạng vênh váo tự đắc. Thế nhưng lúc , cô quỳ mặt Dịch Trạch Duyên, dáng vẻ hống hách ngang ngược giống ngày, cô ăn khép lép, mỗi chữ đều chứa đựng khẩn cầu.

Dịch Trạch Duyên , ánh mắt hề thương cảm: “ sớm cảnh cáo cô , nhưng hết đến khác cô cũng thèm , sớm ngày hôm nay thì lúc còn như thế? Cô hẳn , chuyện quyết định chắc chắn sẽ đổi.”

Nước mắt Lục Văn Thiến rơi xuống, cô khàn cả giọng: “Anh c.h.ế.t ? Anh cho , trai c.h.ế.t ? Dịch Trạch Duyên, chỉ còn trai thôi, trả trai cho ? chỉ còn thôi.”

Dịch Trạch Duyên hề lay động, Lục Văn Thiến liền quỳ mặt Lâm Thanh Thanh, ngừng dập đầu đất: “ sai , sai , sai .” Dập đầu ba cái liên tục, đó Lục Văn Thiến ôm lấy chân Lâm Thanh Thanh: “Trạch Duyên nhất, cô xin giúp ? thực sự sai , sẽ những chuyện tổn thương cô nữa, cô giúp van xin ?”

Lục Văn Thiến biến thành như khiến Lâm Thanh Thanh kinh nhạc. Cô đổi nhiều. Trước đây, cô là một tù thủ đoạn để đạt mục đích, thông đồng với trai để đối phó cô, là một đại tiểu thư sợ trời sợ đất, nhưng chỉ chớp mắt trở nên chật vật như thế, để ý đến tôn nghiêm, dập đầu cầu xin cô.

Rốt cuộc trong mấy ngày cô hôn mê xảy chuyện gì?

Dịch Trạch Duyên hiệu cho kéo cô , vệ sĩ liền bước đến kéo Lục Văn Thiến . Dịch Trạch Duyên : “Anh trai cô sẽ trở về nữa, mỗi đều trả giá vì sai lầm của , cô phạm sai lầm nên chịu trừng phạt.”

“Không ! Không ! Dịch Trạch Duyên, ! Trả trai cho , đảm bảo sẽ xuất hiện ở đây nữa, sẽ cùng đến một nơi thật xa, trả cho , trả cho !”

khàn giọng , đến nỗi sắp thở nổi.

từng với cô, để cô yên phận một chút, chính là tự cô lời cảnh cáo. cho cô cơ hội, ?”

Dịch Trạch Duyên xong liền ôm Lâm Thanh Thanh rời . Dù hai xa, nhưng Lục Văn Thiến phía vẫn , cầu xin, tiếng còn thê lương hơn tiếng .

Sau khi lên máy bay, Lâm Thanh Thanh hỏi : “Lục Tu Viễn ?”

“Không .”

“…”

“Anh thực sự . Anh chỉ sẽ trở đây nữa.”

Lâm Thanh Thanh tiếp tục hỏi nữa.

Bọn họ máy bay tư nhân của Dịch Trạch Duyên, trong buồng phi cơ xa hoa rộng rãi chỉ hai bọn họ, yên tĩnh. Lâm Thanh Thanh cầm tay , dựa . Cô quan tâm gì nữa, chỉ cần ở bên cạnh là .

Hai đến chỗ chị cô đón tiểu Uyên. Khi đến tiệm cơm Hòa Bình thì là buổi chiều, còn đến giờ ăn cơm. Trong tiệm ai, chị ở một bên thêu tranh, còn tiểu Uyên ghế uống sữa.

Ghế lớn, tiểu Uyên như càng nhỏ bé hơn. Bé đối diện cửa, ngẩng đầu liền thấy hai . Nhìn thấy ba , nhóc con vui, hai mắt sáng lên, vung tay vung chân ngắn ngủn chạy tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-46-em-nho-lai-roi.html.]

Lâm Thanh Thanh đến ôm bé, cánh tay nhỏ bé ôm lấy cổ cô, ngọt ngào gọi: “Mẹ.”

Khi Lâm Thanh Thanh quên hết thứ, cô thể vô tư yêu thương bé, nhưng khi ký ức, nhớ tới thời gian bắt đầu tình cảm với cái thai, nghĩ tới đau đớn khi sinh bé , nhớ tới khi cho bé b.ú sữa, nghĩ tới mấy năm nay cô lạnh nhạt đối với bé.

Lúc , lòng cô nặng nề, nghĩ tới bé cô liền .

Lâm Thanh Thanh cố kìm nén để nước mắt ứa , ôm bé một lúc buông xuống. Lâm Trân Trân cũng lên hỏi: “Sao lâu như ?” Thấy đầu Lâm Thanh Thanh quấn băng gạt, Lâm Trân Trân liền hỏi: “Em thương ?”

Tiểu Uyên cũng thấy vết thương đầu , đôi mắt to tròn lo lắng cô. Lâm Thanh Thanh xoa xoa khuôn mặt nhỏ của bé, : “Em chỉ thương ngoài da thôi.”

Lâm Trân Trân thở phào một .

Lâm Thanh Thanh với Dịch Trạch Duyên: “Anh với tiểu Uyên ở đây chờ em một lát, em chuyện với chị.”

“Được.” Dịch Trạch Duyên cũng hỏi nhiều.

Lâm Thanh Thanh lên phòng với Lâm Trân Trân, Lâm Trân Trân vẫn lo lắng, hỏi cô: “Rốt cuộc vết thương đầu em là ?”

“Thật sự gì, em chỉ thương ngoài da thôi.”

“Làm ?”

“Không cẩn thận va đập.”

“…” Lâm Trân Trân hỏi tiếp nữa, “Em gì với chị?”

Lâm Thanh Thanh im lặng một lúc mới : “Thật em thấy lạ, tại lúc em tỉnh dậy ở đây? Em với Trạch Duyên vợ chồng ? Em thương, cho dù ở bệnh viện thì cũng ở trong nhà Dịch Trạch Duyên chứ, vì em ở đây ?”

“Sao đột nhiên em hỏi chuyện ?”

“Em tò mò.”

Lâm Trân Trân tránh mắt : “Em nhớ chị, cho nên về đây chơi mấy ngày, cẩn thận nên ngã đập đầu xuống đất, đương nhiên khi tỉnh dậy ở đây chứ.”

Lâm Thanh Thanh chị đang lừa . Sau khi mất trí nhớ, chị liên kết với Dịch Trạch Duyên che giấu cô nhiều chuyện quan trọng. Cũng như là bọn họ từng với cô dây thanh quản của cô thương là do cứu trong vụ hỏa hoạn, cũng từng cô và Dịch Trạch Duyên xảy quan hệ là do bỏ t.h.u.ố.c.

Cô đoán bọn họ cho cô lẽ là do sợ những chuyện khiến cô xúc động giống như trong quá khứ, bởi vì hai chuyện chính là nguyên nhân khiến tính cách của cô biến đổi. Bọn họ đều cô nhớ , bởi vì tất cả những chuyện xảy khiến cô đau khổ.

“Chị cần lừa em, em nhớ hết .”

Lâm Thanh Thanh hời hợt, nhưng Lâm Trân Trân thấy vô cùng kinh hãi, sang Lâm Thanh Thanh, một lúc mới thốt : “Em em nhớ ?”

“Vầng, em nhớ .”

Lâm Trân Trân nắm c.h.ặ.t vai cô, vẻ mặt vô cùng lo lắng: “Em… chứ?”

Lâm Thanh Thanh với chị: “Em , chỉ là em một chuyện, cho nên mới hỏi chị một chút.”

“Trạch Duyên chuyện em nhớ ?”

“Anh .”

“…”

Lâm Trân Trân gì, cau mày , hỏi tiếp: “Em định cho ?”

“Tạm thời em định .”

Lâm Trân Trân thở dài một , xuống ghế dựa: “Lúc đầu em thương, bác sĩ kiểm tra, em gì đáng ngại, nhưng vẫn mãi tỉnh. Lúc , Trạch Duyên cho là em tự sát, sợ em tỉnh tiếp, cho nên lúc đó liền quyết định ly hôn với em. Sau đó, thấy em , liền để chị đưa em về đây, chờ em tỉnh sẽ đưa đơn ly hôn cho em ký, cho rằng lúc em tỉnh dậy thấy thì em sẽ vui hơn một chút.”

Lâm Thanh Thanh gật đầu, khác trong dự đoán của cô nhiều lắm.

“Em nhớ khi em ngã thương, Trạch Duyên nôn m.á.u, chứ?”

“Bác sĩ là khó thở nên dẫn đến hộc m.á.u.”

Khó thở? Lâm Thanh Thanh khổ, xem bình thường đúng là cô tức giận nhẹ.

“Lúc bác sĩ thế nào? Không vấn đề lớn chứ ạ?”

Lâm Trân Trân : “Lúc đó tâm trí đều đặt em, nhưng chị vẫn khuyên kiểm tra. Đã kiểm tra bộ , cũng vấn đề gì lớn, khi bác sĩ kê t.h.u.ố.c uống cũng thấy xuất hiện vấn đề gì cả.”

Nghe , Lâm Thanh Thanh mới thở phào một .

Khi Lâm Thanh Thanh xuống, một nhà ba cùng xe trở về nhà. Trên đường , Dịch Trạch Duyên cũng hỏi cô và chị chuyện gì, biểu hiện của Lâm Thanh Thanh cũng bình tĩnh, khác gì so với ngày.

Buổi tối, Dịch Bắc Uyên cầm một quyển truyện với Lâm Thanh Thanh: “Mẹ nhiều ngày , chuyện con còn kể xong, con kể cho ?”

Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Được.”

Lâm Thanh Thanh t.h.ả.m, bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên lấy quyển truyện cổ tích , khoanh chân mặt cô, mở trang truyện , dùng ngón tay chỉ từng chữ sách và bắt đầu .

Tiểu Uyên học từ sớm, những chữ bình thường bé đều sẽ nhận .

“Có, một, ngày, một, con, hồ, ly, nhỏ,…”

Từng chữ từng chữ, trôi chảy lắm.

Trước bé cũng thích như , ở một bên xa xa truyện cho cô , hoặc chơi xếp gỗ. Biết thích tới gần, bé liền ngoan ngoãn cách xa, nhưng vẫn ở chung một chỗ với nên đành xa mà thôi.

Khi đó, cô giường đưa lưng về phía bé, bé vất vả từng chữ cho cô .

“Có tiểu Uyên ? Vì thích tiểu Uyên?”

từng hỏi cô như . Hôm đó là sinh nhật của cô, bé một món quà nhỏ tặng cho cô. Lòng Lâm Thanh Thanh đủ mùi vị lẫn lộn, nhưng cho bé , về đừng những thứ đưa cho cô nữa, đó bé liền hỏi cô như .

Trong lòng ngập tràn áy náy, trái tim giống như một bàn tay liên tục níu lấy, khiến cô đau đớn khó chịu.

Quá nhiều cảm xúc ập đến khiến cô kìm nén nữa, liền giơ tay ôm bé lên đùi , Tiểu Uyên hiểu gì cả, với cô: “Mẹ ơi, con còn xong.”

“Không , để lúc khác .”

thấy giọng của cô khác lạ, liền hỏi: “Mẹ ?”

Cô ôm bé, hôn mặt bé, nước mắt ngừng rơi xuống.

“Con tiểu Uyên, khi sinh con , trong lòng vui, sinh một đứa con đáng yêu như . Khi đó con nhỏ, mềm mại, đột nhiên trở thành một dung sĩ đặc biệt, một dũng sĩ thể bảo vệ tiểu Uyên. Mẹ ôm con bảo vệ trong n.g.ự.c mãi mãi. Mẹ thực sự yêu con, yêu. về , trải qua một chuyện, kíƈɦ ŧɦíƈɦ, trở nên tự ti, cảm thấy tư cách để trở thành của tiểu Uyên. Bởi vì quá tự ti, liền rời , cho là sớm muột cũng rời di, sợ về nỡ bỏ tiểu Uyên, chẳng bằng để tiểu Uyên thích , khi đó thực sự ngu ngốc.”

Lâm Thanh Thanh đỡ mặt con trai: “Tại dùng cách để tổn thương đến chính đứa con ruột của chứ? Mẹ thực sự quá ngu ngốc.”

Tiểu Uyên cô, hiểu gì : “Mẹ?”

Dịch Trạch Duyên đang ghế sofa uống cà phê, thấy cô , tay run lên, chén cà phê rơi xuống đất choang môt tiếng, t.h.ả.m màu trắng nháy mắt liền nhiễm một vũng nâu, nhưng hề . Cả Dịch Trạch Duyên như sét đ.á.n.h, ánh mắt chăm chú Lâm Thanh Thanh, dậy trong vô thức.

Lâm Thanh Thanh vẫn còn tiếp tục, ôm lấy mặt con trái, nhẹ nhàng hôn lên trán bé một cái: “Xin con, là sai, là quá ngu. Mẹ với tiểu Uyên, xin con, tha thứ cho ? Tha thứ cho ? Thực sự xin con, lúc nào cũng yêu con, là dùng sai cách, nên nghĩ đến chuyện rời xa tiểu Uyên, hẳn nên ở bên tiểu Uyên mãi mãi, thật xin , thật xin , thật xin …”

Cõ lẽ nước mắt rơi mãnh liệt của Lâm Thanh Thanh dọa sợ, tiểu Uyên luống cuống lau nước mắt giúp cô, đó cũng nhịn theo: “Mẹ đừng , đừng nữa, tiểu Uyên trách .”

Cô nhớ tới đó cũng như thế , bé loạng choạng về phía cô, âm thanh non nớt bập bẹ : “Mẹ đừng , tiểu Uyên yêu .”

Từng với cô tiểu Uyên yêu , từng an ủi cô đừng . Nhớ đến những đó, nước mắt cô kìm mà ứa .

Cô cố kìm nén chôn đầu vai con trai, sợ một giây khống chế òa lên.

Chẳng Dịch Trạch Duyên đến mặt hai con từ lúc nào, sắc mặt cứng đờ, chớp mắt Lâm Thanh Thanh.

đột nhiên cô những lời ?

Lâm Thanh Thanh nhận Dịch Trạch Duyên tới gần. Cô từ từ ngẩng đầu , cũng đang cô chằm chằm, trong đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự phức tạp.

Thật cô cũng để Dịch Trạch Duyên nhớ . Hiện giờ, cách hai ở chung , nếu để cho , cô đối mặt với như thế nào.

thấy tiểu Uyên, nhớ tới đủ chuyện trong quá khứ, cô liền nhịn .

Có lẽ cũng đoán

Cô lau nước mắt qua loa, cố gắng nở một nụ, đắng chát với : “Dịch Trạch Duyên, em nhớ hết .”

 

 

Loading...