Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 45: Năm Năm Trước - Thì Ra Cô Đã Sớm Yêu Anh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh gì, cơ thể cứng đờ mặt cô, một lúc lâu mới tránh , Lâm Thanh Thanh liền kéo hành lý đẩy cửa .
Cô ký túc xá, chính thức xin nhập học trở , ít khi trở về. Dịch Trạch Duyên thường xuyên đến thăm cô, lúc đến một , lúc sẽ đưa theo bé con. Mỗi tới, cũng mua cho cô nhiều đồ ăn, đồ dùng: quần áo, đồ trang sức, nhiều vô kể. Cô từ chối nhận nhưng vẫn cứ đưa, cô từ chối nên đành nhận lấy, mang đồ ăn cho những trong ký túc xá, còn quần áo và trang sức thì đưa cho chị.
Cô sợ khác và Dịch Trạch Duyên quan hệ nên mỗi gặp đều là ở trong xe , đó sẽ bảo lái xe lái một vòng quanh trường. Cho dù như , nhưng trong trường vẫn nhiều lời đồn liên quan đến cô, cô bao nuôi, tuy nhiên Lâm Thanh Thanh hề để ý.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cô khiến bận rộn hơn, gặp và bé con, cho nên mỗi đến tìm cô sẽ tránh né.
Tối hôm đó, Lâm Thanh Thanh từ thư viện về, ngang qua một rừng cây nhỏ, ở đó ai nên yên tĩnh, tĩnh đến mức khiến lòng cô cũng yên tĩnh . Cô xuống cầm một điếu t.h.u.ố.c hút.
Vừa mới hút một , một cánh tay đưa đến, hề khách sáo đoạt lấy. Cô ngẩng đầu lên thì thấy đàn ông cao lớn bên cạnh cô, sắc mặt lắm.
“Sao ở đây?”
“Bắt đầu từ lúc nào?”
“Không liên quan đến .”
Lâm Thanh Thanh xong liền rời , nhưng mới di chuyển thì cổ tay giữ . Cô thấy đàn ông phía : “Hôm nay là sinh nhận tròn một tuổi của Tiểu Uyên, em cũng trở về với con ?”
Một tuổi… thời gian trôi qua thật nhanh.
Bé con một tuổi, nhưng vẫn nghĩ thông suốt, vẫn ly hôn với cô.
Lâm Thanh Thanh hất tay , cũng đầu mà chỉ lạnh lùng : “ , đứa bé đó liên quan đến , nó là con của , của .”
Vừa dứt lời, đàn ông đột nhiên ôm lấy cô từ phía . Lâm Thanh Thanh ngửi thấy nồng nặc mùi rượu.
Cơ thể nóng rực cùng mùi rượu xộc mũi Lâm Thanh Thanh, cô chỉ cảm thấy sắp thở nổi. Lâm Thanh Thanh giống như đ.â.m một nhát, vội vàng giãy dụa khỏi , lùi về mấy bước. Cô cau mày, mặt giận giữ : “Anh gì ? Sao ôm ?”
Anh chững chạc về phía cô, dù là ban đêm nhưng cũng thể che khuất khí chất của . Anh khàn giọng, như đang cầu xin Lâm Thanh Thanh: “Thanh Thanh, nhớ em, thật sự nhớ em.”
Lâm Thanh Thanh xoay , nét mặt của : “Anh , thấy nữa.” Nói xong, cô liền vội vã rời , đó thế nào nữa.
Từ đó về , cô càng trốn tránh . Cô thấy , thấy đứa bé nữa. Mà cái nhà đó, dường như cô cũng từng trở về. Chớp mắt đến lúc nghiệp, cô liền bắt đầu suy nghĩ, dự định khi nghiệp sẽ tìm việc .
công việc dễ tìm. Đã một tháng , hầu như cô đều gặp trắc trở.
Ngày hôm đó, cô mới khỏi một phòng việc nhỏ. Phỏng vấn thất bại, ăn sáng phỏng vấn, lúc cô đói meo, vì thế nên đang ở cạnh một quầy mua bánh mì ăn.
Quầy bánh mì đối diện một tòa cao ốc, phía một màn hình LED lớn. Cô thấy màn hình đang đưa tin, tập đoàn Dịch Thành thành kế hoạch thu mua, chính thức tham gia giới điện ảnh và truyền hình.
Ở lễ cắt băng khánh thành, đàn ông bao vây khi t.h.ả.m đỏ, bên cạnh vô minh tinh, nhưng vẫn sáng láng như , âu phục giày da, tuấn trai.
Anh cùng đại diện của công ty truyền hình điện ảnh, là một phụ nữ, tóc buộc đuôi ngựa, cũng mặc âu phục giống , chân giày cao gót, bước chân mạnh mẽ, ưu tú và giỏi giang.
Hai sóng vai t.h.ả.m đỏ. Dịch Trạch Duyên cắt băng xong thì hai cùng chụp ảnh chung.
Lâm Thanh Thanh , cách một màn hình nhưng giống như cách cả một dải ngân hà. Người đàn ông là chồng của cô, ưu tú, vô cùng ưu tú.
Người thể ở bên là giống như phụ nữ .
Chỉ phụ nữ ưu tú như mới xứng với Dịch Trạch Duyên.
Lâm Thanh Thanh trở về nhà chị, mấy ngày nay cô đều gửi đơn xin việc, nhưng đa đều tin tức, mấy thư hồi âm nhưng đều là công việc bưng rót nước.
Sinh viên chuyên ngành nghệ thuật thật sự khó để tìm công việc, trừ khi bản thực tài giỏi, mà bản Lâm Thanh Thanh bất đắc dĩ nên mới chuyển chuyển ngảnh, cho nên căn bản nổi bật, cho nên khó để tìm việc.
Hôm nay, Lâm Thanh Thanh đang gửi sơ yếu lý lịch thì chị lên Dịch Trạch Duyên tìm cô.
“Cậu nếu thấy em thì sẽ .”
Cô tránh né nhiều , nhưng xem trốn nổi nữa.
Lâm Thanh Thanh xuống , quả nhiên thấy Dịch Trạch Duyên trong phòng khách, thấy cô xuống liền : “Đi với đến một nơi.”
“Đi ?”
“Đi thì .”
Lâm Thanh Thanh nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn cùng với . Anh lái xe đến một khu mới xây, đưa cô một tòa nhà.
Lâm Thanh Thanh thấy mấy chữ “Studio của Thanh Thanh” liền hoài nghi . Dịch Trạch Duyên bảo mở cửa, cô cùng một một .
“Đây là phòng việc chuẩn cho em, em tìm việc nữa, nếu cần, cũng thể giúp em.”
Đây là một studio âm nhạc lớn, hai tầng, hiện giờ chỉ một tầng đặt thiết . Lâm Thanh Thanh thoáng qua, những thiết đều hiện đại, nhiều thứ nhập khẩu từ nước ngoài.
Anh cho cô một phòng việc.
Khi cô cùng đường, đưa cho cô một phòng việc, cho cô, Lâm Thanh Thanh, em cần cầu xin khác, em thể tự bà chủ.
Cô luôn cô vui vẻ, mặc kệ cô cự tuyệt thế nào, chẳng thèm ngó ngàng những thứ tặng , vẫn dừng , dâng những thứ cô cần, những thứ cô thích đến mặt cô.
Giống như hiện giờ.
Sau nhiều cô ném, vô cô cự tuyệt, vẫn tặng cho cô, trái tim cô bắt đầu suy sụp.
Nếu xúc động thì thể nào, thậm chí cô còn .
Dịch Trạch Duyên, vì như ? Vì ?
Em đáng để như ! Anh xứng đáng hơn, và em thể nào !
Cô cố nén nước mắt, đưa lưng về phía điều chỉnh thở. Khi , mặt cô cảm xúc bê cái ghế lên đập vỡ nát kính phòng thu âm, đó tỏ quan tâm với : “Dịch , cần ý của .”
Giống như những , cô quăng tâm ý của .
Cô cho rằng sẽ tức giận. Cô chà đạp ý của như , nên thất vọng, chắc chắn sẽ thất vọng vì ý của hết đến khác dẫm đạp lên.
mà, chỉ đờ đẫn những mảnh kính vỡ nát, giống như những mỗi khi cô cự tuyệt ý của , ánh mắt ảm đạm như mất hồn.
“Chỗ nào hợp ý em ? Vậy để .”
Lâm Thanh Thanh sắp sụp đổ , bởi vì cô tàn nhẫn, bởi vì đáng thương, cô thật sự sắp sụp đổ .
“Chẳng lẽ còn hiểu Dịch Trạch Duyên? vốn dĩ yêu , khiến cảm thấy buồn nôn, buồn nôn! Những thứ đưa cần, hiểu ?” Cô chịu đựng khiến nghẹn ngào ngừng dâng lên mũi chua xót: “Cho nên, nhanh ly hôn với , ?”
“Còn năm năm .”
Cô dám chuyện với , cũng dám đối mặt với . Thật sự cô sợ sẽ sụp đổ mất. Cô khom , nhắc nhở bản bình tĩnh , cho đến khi kìm nén cảm xúc, cô mới : “ đây, về đừng tới tìm nữa.”
giữ tay cô : “Trở về với ? Chúng cùng trở về. Hiện giờ con , còn nữa, em trở về con, ?”
Lâm Thanh Thanh hất tay của , nhanh ch.óng thoát khỏi, tàn nhẫn với một chút, nhưng cuối cùng, cô cũng gì cả, cùng trở về nhà.
là tiểu Uyên , cũng gọi cô.
“Mẹ , , .”
Bé đáng yêu, đôi mắt to tràn, mập mạp trắng nõn, mỗi cô thấy bé đều bế. cô , cuối cùng sẽ một ngày cô rời , nếu lúc đó để bé tình cảm sâu nặng với cô thì sẽ bỏ , thà rằng cứ để bé ghét .
Cô là , cô xứng con, Lâm Thanh Thanh tự với như .
Cho nên, cô tránh né bé, để bé tới gần. bé con ngoan, sẽ ở nơi cách cô một xa, nhưng vẫn thể thấy cô. Bé chơi đồ chơi, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu lên, ngọt ngào gọi cô một tiếng: “Mẹ.”
Không tìm việc, cô bắt đầu gửi bản thảo âm nhạc, nhưng mỗi đều trả về. Không thể hát, cũng công việc, tài năng khác tán thưởng, chẳng lẽ Dịch Trạch Duyên thì cô sẽ nổi trò chống gì ?
Rốt cuộc cô như thế nào mới thể đuổi kịp bước chân của ? Hiện giờ, công ty của càng ngày càng lớn mạnh, trở thành nhân vật quyền lực ở Bắc Thành, trở thành doanh nhân trẻ tuổi ưu tú. Anh càng ngày càng tiến xa, nhưng cô vẫn dậm chân tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-45-nam-nam-truoc-thi-ra-co-da-som-yeu-anh.html.]
Cô thể đuổi kịp , lẽ cả đời đều thể đuổi kịp .
Nhìn bản thảo trả rơi đầy đất, cô cảm thấy thật bất lực, cảm giác bất lực đó khiến cô sắp chịu . Cô thích uống rượu, cũng thích cảm giác rượu tê dại, nhưng cô vẫn luôn trốn trong phòng uống một , bé con thấy, hút t.h.u.ố.c ảnh hưởng đến cơ thể bé con, cho nên cô trốn , ở một sa sút tinh thần.
ngày đó, bé con đẩy cửa . Cô uống nhiều rượu, đầu choáng váng. Cô thấy nhóc con loạng choạng về phía .
“Mẹ, đừng . Mẹ, tiểu Uyên yêu .”
Bé bập bẹ với cô, đó duỗi bàn tay mập mạp lau nước mắt cho cô.
Lâm Thanh Thanh bé thấy như . Cô đẩy bé , nhưng quên mất tay còn cầm điếu t.h.u.ố.c, cộng thêm uống rượu nên đầu óc choáng váng, tay run lên một cái, tàn t.h.u.ố.c liền rơi xuống cánh tay của bé.
Cho đến khi Lâm Thanh Thanh thì kịp nữa . Tay bé tàn t.h.u.ố.c bỏng, bé đau rát òa .
Khoảnh khắc thấy vết bỏng tay tiểu Uyên, lý trí của cô liền sụp đổ, nhưng chỉ luống cuống tay chân. Cô đau lòng gào , nhưng thế nào.
Dịch Trạch Duyên thấy liền vội vã chạy . Nhìn thấy tình cảnh mắt, cũng dọa sợ, nhưng tỉnh táo, nhanh ch.óng bảo dì Tuệ đưa bé con đến bệnh viện, còn ở trấn an cảm xúc của Lâm Thanh Thanh.
Bé con ôm , Lâm Thanh Thanh sụp xuống đất. Cô đau khổ tự trách , cúi đầu nức nở.
Dịch Trạch Duyên xuống bên cạnh cô. Anh đưa tay an ủi Lâm Thanh Thanh, nhưng do dự, cuối cùng chỉ vỗ lưng cô, : “Không .”
Không , . Bé thương tâm như , bé còn nhỏ như .
Lâm Thanh Thanh tàn t.h.u.ố.c mặt đất còn dập tắt. Cô nhặt tàn t.h.u.ố.c lên, trực tiếp dí cánh tay . Dịch Trạch Duyên nhận động cơ của Lâm Thanh Thanh, nhanh ch.óng bắt tay cô, tay cô gạt , tàn thuốn liền ấn lên n.g.ự.c của .
Anh mặc mỗi một chiếc áo thun, tàn t.h.u.ố.c đốt cháy một lỗ áo , bỏng n.g.ự.c .
Cô thấy rên lên một tiếng liền tức giận đẩy , đó chất vấn : “Anh gì ?”
“Em gì ?” Anh hỏi ngược .
Anh cở áo xuống, dùng tay ấn lên chỗ bỏng, tàn t.h.u.ố.c da xám đen.
“Dịch Trạch Duyên! Tại như ? Tại chịu ly hôn?” Nhìn vết thương n.g.ự.c , cô khàn giọng hét lên: “Anh hài lòng ? Tại giữ phụ nữ như ở trong nhà? Vì ?”
Không kích động giống như cô, tâm tình sụp đổ giống như cô, chỉ bình tĩnh xuống giường, vết thương n.g.ự.c , đó nhẹ nhàng nở nụ , trách móc, thậm chí cũng coi vết thương gì.
“Vì như ….” Anh cô, ánh mắt dịu dàng: “Còn nhớ khi chúng mới quen ? Khi đó, cơ thể thương nặng, gãy xương sườn tạo thành tràn khí màng phổi. Mặc dù phẫu thuật, nhưng lên nhiều, phổi nhiễm trùng, tình trạng càng ngày càng nghiêm trọng. Đêm hôm đó, khi bác sĩ đến kiểm tra thể qua nổi đêm đó. Bác sĩ bỏ rơi , những sinh t.ử cùng cũng bỏ rơi , ngay cả cũng bỏ rơi . Tất cả đều nghĩ qua khỏi, thậm chí chính cũng cảm thấy quá đau đớn, sắp chịu đựng nổi. Em lúc đó nghĩ gì ? Anh cảm thấy thật c.h.ế.t như cũng , sống còn ý nghĩa gì ? Nửa đời , vẫn luôn vượt qua trong thế giới tranh đoạt quyền lực, vì lợi ích, ngay cả cha con cũng thể bất hòa. Từ nhỏ, dạy trở thành một cái máy tranh đoạt quyền lợi, cả đời chỉ sống vì tranh đoạt quyền lợi. Trước đây, tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng với việc theo đuổi danh lợi và quyền lực, nhưng khoảnh khắc đó, vô cùng chán ghét. Đời sống như thực sự quá khổ cực, quá mệt mỏi, thật sự ý nghĩa. Cho nên, khi đó, ngay cả cũng từ bỏ…”
“ một cô bé ở cách xa ngàn dặm bỏ rơi . Lúc khó khăn nhất, xung quanh thấy sắp c.h.ế.t đều bỏ , xa cách thì cô gọi điện cho . Cô ở trong điện thoại động viên , hát cho , giọng của cô dễ vô cùng. Cô cho đời nhiều đồ ăn ngon và nhiều nơi để khám phát, chờ khỏe lên, cô sẽ đưa . Cô lóc cầu xin đừng c.h.ế.t, nhiều cầu nguyện cho , nhiều hát cho . Khoảnh khắc đó, mới nhận , thì thế giới , ngoại trừ tranh đoạt quyền lợi thì còn những điều như , thì đời còn đáng yêu lương thiện như . Khi sắp từ bỏ, chìm giác ngủ ngàn thu, đột nhiên sống mãnh liệt. Anh sống, tìm cô , cô cho những nơi ăn ngon, chơi vui , tìm cô .”
Mắt đỏ bừng, giọng cũng đổi: “Là cô khiến hiểu rằng trong thế thới vô tình còn thứ khiến vui vẻ, là cô giúp vượt qua thời khắc đen tối gian nan nhất, là cô sống một nữa. Sinh mệnh của đều là cô tặng cho, chỉ sống vì một cô .”
“Vì như , bây giờ em hiểu ?”
Anh dậy về phía cô: “Thanh Thanh, vì em, thể bất kỳ điều gì.”
Lâm Thanh Thanh sớm thành tiếng. Cô lùi từng bước, lắc đầu : “ mà, em còn giọng , cổ họng em hỏng , sẽ thấy em hát nữa.”
“Không , quan tâm.”
“Em cũng còn là Lâm Thanh Thanh hiền lành lương thiện nữa. Tất cả đổi , em còn là một cô gái nữa. Em trở nên đáng sợ, thực sự đáng sợ, tất cả trong trường đều thấy sợ em, nào dám chọc em, bởi vì chỉ cần chọc em, chỉ cần với em, em sẽ từ thủ đoạn trả thù. Em xa, ngay cả em cũng sợ chính . Cho nên Dịch Trạch Duyên, tất cả còn như xưa nữa, em còn là em nữa, em thể .”
Anh bước lên nắm c.h.ặ.t bờ vai cô: “Anh sẽ em lên, tin tưởng ?”
Cô đẩy tay , ôm đầu : “Không ích gì, em thoát khỏi , em thoát nữa .”
“Thanh Thanh…” Anh nhẹ nhàng gọi cô.
“Anh ngoài, ngoài! yên tĩnh một chút, ngoài.”
Cuối cùng, gì nữa, .
Lâm Thanh Thanh dựa vách tường, sức lực như rút cạn, chịu sụp xuống đất.
“Trạch Duyên, Trạch Duyên.”
Cô nhẹ nhàng gọi tên , nhưng thật khó , giọng cô thật khó .
Công việc vẫn tiến triển, gửi bản thảo vẫn nhận hồi âm như cũ, nhưng tâm trạng của cô bình tĩnh trở , ầm ĩ mấy nhưng Dịch Trạch Duyên vẫn đồng ý ly hôn. Lâm Thanh Thanh bắt đầu du lịch, dường như cô đang trốn tránh điều gì đó, dường như đang tìm kiếm một đáp án nào đó.
Dịch Trạch Duyên cũng để ý cô, cô du lịch liền mặc kệ cô du lịch. Ngoại trừ việc ly hôn, đúng là cho cô tự do.
Chỉ là vài , cô thấy bóng dáng Dịch Trạch Duyên trong đám đông, nhưng khi kỹ phát hiện là . Càng ngày, cô càng cảm thấy điên mất , mà mơ tưởng theo .
Lâm Thanh Thanh vốn cho là ảo giác của , nhưng nhiều đầu đều là bóng dáng quen thuộc. Để xác định, cô cố tình ngã sấp xuống để phía lên. Mà , thấy cô ngã, cuối cùng cũng nhịn nữa, bước đến hỏi cô: “Em chứ?”
“Anh theo gì?”
Anh thản nhiên : “Núi tuyết nguy hiểm, yên tâm.”
Anh xuống xoa chân giúp cô: “Có trật chân ?”
Cô rút chân từ trong tay , nhưng cầm quá c.h.ặ.t, cô rút . Cô tại cố chấp đến , quyết định một việc thì đến cùng. Anh bận rộn như , chuyện trong công ty nhiều như , còn chạy theo cô đến núi tuyết chứ?
Tại vẫn thể buông tha cho cô chứ?
Lâm Thanh Thanh nhất thời tức giận. Đã nhiều năm như , cô trốn tránh như , mà vẫn cứ đuổi theo. Cô quá mệt mỏi , cô nghỉ ngơi, nhưng hết đến khác cho cô dừng .
Cô nắm một nắm tuyết ném , tức giận : “Anh mau trở về , đừng theo nữa.”
Anh hạ tay xuống, tháo giày xoa chân giúp cô, Lâm Thanh Thanh thử mấy nhưng đều thể giãy . Cô nắm tuyết, ngừng ném , cũng tránh, mặc kệ tuyết rơi .
Khi nắm một nắm tuyết từ đất lên, cô chú ý nên nắm một viên đá, đúng lúc cúi đầu xoa chân cho cô, hòn đá liền đập đầu .
Cô thấy rên lên một tiếng, lúc Lâm Thanh Thanh mới mới ném đá đầu .
Hình như cô thấy hoảng hốt một chút, lẽ ném đau. Sau đó, cô thấy m.á.u tràn từ nơi cô ném , chảy xuống gương mặt , chảy qua cằm , nhanh ch.óng chảy xuống cái áo khoác màu lam, đó dính tuyết.
Lâm Thanh Thanh hình ảnh dọa sợ, nhưng tỏ , giúp cô giày , đó xổm xuống bế cô lên. Cô thấy m.á.u ngừng chảy xuống cằm Dịch Trạch Duyên, lúc mới choàng tỉnh nhắc nhở : “Dịch Trạch Duyên, chảy m.á.u .”
Lúc , dường như mới nhận thương, liền cúi đầu thoáng qua. Anh thấy m.á.u của rơi xuống cô, liền đặt cô xuống ở một nơi vắng , đó vội vàng dùng ống tay áo lau sạch m.á.u dích cô, nhưng m.á.u dính , thể lau sạch.
Anh liền với cô: “Xin , bẩn quần áo em , khi trở về sẽ mua cho em bộ mới.”
Cô cảm thấy điên mất , lúc mà còn nghĩ đến chuyện m.á.u bẩn quần áo cô, mua đền cho cô bộ mới.
Xin , bẩn quần áo em .
Xin , em chảy m.á.u, bẩn quần áo của em.
Vì như , Dịch Trạch Duyên, vì ưu tú như Dịch Trạch Duyên như .
Trong lòng cô khó chịu, nhưng giận nổi . Cô đẩy , lạnh lùng : “Anh trở về cho , mau trở về, cần theo nữa.”
Không do cô quá kích động , liền vội vàng : “Được, trở về.”
Dù , nhưng vẫn yên một lúc, đó mới rời .
Cô bóng lưng dần dần xa, gió lạnh xen lẫn tuyết thổi tới táp mặt đau nhức.
Anh là một tên ngốc, vì ngốc như chứ.
Dường như cô thể trốn thoát , cho dù cô kháng cự thế nào, chạy trốn cũng thoát khỏi vòng tròn của , một vòng lớn như nhưng nhận vẫn thể thoát .
Cô trốn thoát Dịch Trạch Duyên, cũng trốn lòng .
Dù thừa nhận, nhưng cô sớm yêu .