Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 44: Người Chọc Tới Cô Đều Không Có Kết Cục Tốt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thanh Thanh run lên, lập tức cúi đầu xuống, che khóe miệng đang khổ: “ đáng , đáng chút nào.”
“Có đáng hiểu rõ, em nghỉ ngơi .”
Anh xong liền ngoài, Lâm Thanh Thanh vô lực dựa đầu giường. Xem , Dịch Trạch Duyên quyết tâm ly hôn với cô. Năm năm… thực sự ở bên cạnh năm năm ?
Lâm Thanh Thanh nhất thời nên thế nào.
Ngày hôm , Lâm Thanh Thanh ở cầu thang, vô tình thấy Dịch Trạch Duyên chuyện với Trương Thục Hỉ.
“Mẹ thực sự với Thanh Thanh, là hiểu lầm nó, cũng tại điều tra rõ ràng, vô tình chuyện một năm nó phóng hỏa, cộng thêm một năm con cũng mua truyền thông nên mới cho rằng trận cháy đó là do nó .”
Dịch Trạch Duyên lạnh nhạt : “Mẹ sống ngần tuổi , việc gì cũng nên xúc động như , điều tra kỹ quyết định linh tinh.”
Trương Thục Hỉ : “ đúng đúng, là đoán sai, là do lúc đó lo cho tiểu Uyên ? Nếu Thanh Thanh thực sự là phóng hỏa, thì để nó nuôi dạy tiểu Uyên nguy hiểm, cho nên mới quyết định đưa tiểu Uyển về Kỳ Châu nuôi.”
Sau đó, hai họ còn gì nữa, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng tâm tư tiếp.
Cô trở về phòng chuẩn một chút. Cô Trương Thục Hỉ nhất định sẽ lên tìm cô. Quả nhiên một lát , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Vào .”
Lúc Trương Thục Hỉ , Lâm Thanh Thanh đang bên cửa sổ. Điều hòa bật nhiệt độ , cô chỉ mặc một chiếc váy dài, .
Hai ngày còn ầm ĩ khó coi như , lúc , Trương Thục Hỉ khỏi hổ, xoa hai bàn tay, : “Chuyện… hôm xin , là hiểu lầm cô.” Bà xong còn lấy một tấm thẻ đặt giường: “Trong chút tiền, cô cầm , mua một chút đồ bồi bổ cơ thể.”
Lâm Thanh Thanh tấm thẻ , cô một tiếng, với Trương Thục Hỉ: “Bà cũng , nếu như con của bà đưa , bà thấy nó nhưng bất lực, trong lòng bà cảm giác gì?”
Trương Thục Hỉ nhíu mày, nhưng vẫn ôn tồn : “Xin cô, là hiểu lầm, cô nghỉ ngơi .”
Bà gấp, nhưng Lâm Thanh Thanh : “Ba Dịch Trạch Duyên c.h.ế.t như thế nào?”
Bước chân Trương Thục Hỉ dừng , đột nhiên bà đầu cô, sắc mặt lắm: “Cô ý gì? Vì đột nhiên hỏi chuyện ?”
“ nhàn rỗi nên điều tra một chuyện ở Kỳ Châu năm đó. Dịch nổi tiếng ở Kỳ Châu, thời điểm Dịch lão c.h.ế.t truyền thông cũng đưa tin. thấy báo , Dịch lão c.h.ế.t vì đột quỵ não, nhưng lỡ thời gian cấp cứu nhất. thấy khó hiểu, Dịch gia lái xe, vì Dịch lão đột quỵ não mà để lái xe đưa bệnh viện, còn gọi xe cứu thương? Ngày đó, thời tiết , vì xe cứu thương tới chậm? Còn nữa, tại Dịch lão đột nhiên đột quỵ não? Là tức giận? Có cố tình chọc giận ông ?”
Sắc mặt Trương Thục Hỉ trầm xuống: “Cô gì?”
Lâm Thanh Thanh : “Bà cần đề phòng như thế, là con dâu Dịch gia ? Chẳng lẽ con dâu Dịch gia mà thể một chút về chuyện nhà của Dịch gia ?”
Trương Thục Hỉ gì, nhưng sắc mặt càng ngày càng khó coi hơn.
“ chuyện Dịch c.h.ế.t tò hiếu kỳ lắm, mà chuyện khiến tò mò hơn là, em trai cùng cha khác của Dịch Trạch Duyên ?”
Trương Thục Hỉ như đ.â.m một nhát d.a.o, bà nhắm mắt , sắc mặt khó coi: “Cô những chuyện từ ? Những chuyện như chắc chắc Trạch Duyên sẽ với cô.”
“ là Dịch Trạch Duyên với , nhưng mà… Dịch Trạch Duyên quá tin tưởng , khi chuyện với trợ lý cũng giấu diếm . Có một , thấy tài liệu trợ lý đưa cho một tấm hình, tấm hình một cái tên, gọi là Dịch Trạch gì đó. nhớ Dịch Trạch Duyên chú bác nào cả, cho nên trong gia tộc cũng nào chạc tuổi . Sau đó đoán lung tung, ngờ đoán đúng.”
Trương Thục Hỉ: “…” Trương Thục Hỉ cô chơi như , tin nổi trừng mắt cô mấy giây, đó mới lạnh một tiếng: “Cô những chuyện thì ? Đứa bé Dịch gia từng thừa nhận.”
Sắc mặt Lâm Thanh Thanh trầm xuống: “Thật ? Nếu quả thật từng thừa nhận, vì dám lấy tên như thế? còn năm đó, lúc đầu Dịch ly hôn với bà, đó kết hôn cùng đứa bé , thậm chí còn đưa phụ nữ và đứa bé ở trong nhà. Dịch vô cùng cưng chiều phụ nữ , bà căn bản thể đấu bọn họ, thậm chí còn nén giận ở cùng một nhà với bọn họ. Về , bà rơi đường cùng, liền liên hợp với một bạn của Dịch , ông cũng đang ngấp nghé sản nghiệp của Dịch gia. Trước tiên trừ khử Dịch lão , đó trừ khử hai con , em của Dịch chính là ba của Lục Văn Thiến. Bà cũng ba của Lục Văn Thiến lòng lang thú, chờ đến khi Dịch Trạch Duyên đủ lông đủ cánh sẽ cùng con diệt trừ ông , dùng từ thủ đoạn tàn nhẫn, lật mặt vô tình để hình dung con hai đúng là vô cùng xứng đáng.”
Ánh mắt Trương Thục Hỉ lấp lóe mấy , nhưng là một già dặn, bà cũng bối rối quá nhiều. Bà điều chỉnh thở, bình tĩnh : “ cô đang hươu vượn cái gì.”
Lâm Thanh Thanh cầm tài liệu cô chuẩn sẵn, quơ quơ mặt bà, : “Không với bà , giờ Dịch Trạch Duyên hề đề phòng , cho nên lén chạy thư phòng của , chéo một chồng tài liệu. Cái c.h.ế.t của Dịch kỳ quặc, hai con thì rõ , mà chuyện năm đó ba Lục Văn Thiến tự sát cũng đáng ngờ. Tất cả những điều thể cho thấy, Dịch Trạch Duyên cũng thoát khỏi liên quan. Nếu như gửi những tài liệu bí ẩn cho tòa án Kỳ Châu, bọn họ thể cảm thấy hứng thú ? Bà xem, những tài liệu thể ảnh hưởng đến Dịch Trạch Duyên ? Bây giờ, tập đoàn Dịch Thành càng ngày càng phát triển, mà mấy năm nay, Dịch Trạch Duyên cũng càng ngày càng quan trọng, nếu đột nhiên tràn tin tức bất lợi cho , cộng thêm còn một vợ náo loạn khiến bớt lo, thể lao lực mất sức, gượng dậy nổi ?’
Trương Thục Hỉ dám tin cô: “Cô điên ? Trạch Duyên là chồng cô đó.”
Lâm Thanh Thanh lắc đầu : “Hiện giờ chỉ còn là con của bà.”
Trương Thục Hỉ hiểu ý của cô, bà hít một thật sâu để bớt giận: “Nói , cô thế nào?”
Lâm Thanh Thanh ném tài liệu trong tay qua một bên: “Bây giờ bà cũng cảm nhận cảm giác khi con tổn thương, nháo nhưng bà bất lực là như thế nào chứ? Thật cũng thực sự với Dịch Trạch Duyên. Con vốn là phạm phạm , động đến sẽ trả gấp mười .”
“Đừng nhảm, cứ thẳng , cô thế nào?”
“Rất đơn giản thôi.” Lâm Thanh Thanh lạnh nhạt, tỏ lương thiện vô hại: “Bà đưa con của , còn tát hai cái. Bà trả thằng bé , cũng so đo nữa, nhưng hai cái tát thi tính toán một chút.” Ngón trỏ của cô khẽ xoa cằm: “Nếu là gấp mười, tát hai mươi cái là .”
Trương Thục Hỉ cô như một điên. Bà kinh sợ, lạnh lùng với cô: “ thấy cô đúng là điên , đưa cô đến bệnh viện tâm thần để bác sĩ khám mới .”
Lâm Thanh Thanh nhanh chậm : “Nếu tát cũng , thì ngày mai sẽ gửi những thứ đến tòa án, lúc đó chắc chắn sẽ đào sâu bí mật bên trong. Nếu thật sự đào chuyện gì bất lợi với Dịch Trạch Duyên, thì thể tránh khỏi việc đạo đức lên án, bà xem? Trừ phi hôm nay bà gϊếŧ , nếu ngày mai sẽ khiến Dịch Trạch Duyên bại danh liệt! Muốn lựa chọn thế nào là tùy bà.”
Trương Thục Hỉ tức đến cực hạn, giận quá hóa : “Được, thực sự , tại Trạch Duyên thể cưới một phụ nữ như cô?”
Lâm Thanh Thanh hề lay động, cho bà một thời gian để bà thể lựa chọn.
Trương Thục Hỉ nhắm mắt . Bà c.ắ.n răng, thực sự giơ tay tát một cái, một cái nữa.
Lâm Thanh Thanh thấy liền lạnh một tiếng: “Dùng lực thêm một chút, lúc bà đ.á.n.h nhẹ như .”
Quả nhiên những tiếng bạt tai vang lên to hơn. Tát xong hai mươi cái, khuôn mặt Trương Thục Hỉ sưng phồng, khí chất ung dung tự tin của một phu nhân quý hóa lúc trở nên chật vật.
“Cô hài lòng ? Đưa tài liệu cho ?” Có lẽ do tức giận đến cực hạn, giọng của bà cũng đổi.
Lâm Thanh Thanh từ từ : “ chính là tài iệu.”
Đôi mắt Trương Thục Hỉ như sắp trào lửa: “Cô ý gì?”
Lâm Thanh Thanh nhún vai: “Dịch Trạch Duyên luôn kính trọng , cho nên cũng kính trọng , sẽ chuyện đến thư phòng xem trộm tài liệu. Toàn bộ chuyện là những gì vô tình thấy trợ lý với Dịch Trạch Duyên tự suy . Xem năng lực suy luận của cũng tệ lắm, cho dù chín phần thì cũng bảy phần là sự thật , nếu bà thể chột như , tự giơ tay tát ?”
“Cô ____ Cô ___” Trương Thục Hỉ lùi một bước, lúc như gϊếŧ c.h.ế.t cô: “Cô là một phụ nữ độc ác.”
“Người phụ nữ độc ác?” Lâm Thanh Thanh lạnh nhạt gật đầu: “Cách gọi cũng tệ lắm.”
“Trạch Duyên mù ! Rốt cuộc Dịch gia tạo nghiệt gì mới thể cưới một phụ nữ như cô cửa chứ?”
Lâm Thanh Thanh xem thường : “Dịch Trạch Duyên mù, bà thì nên khuyên nhiều một chút, để sớm ly hôn với .”
“Cô ___” Trương Thục Hỉ nắm c.h.ặ.t hai tay, nét mặt nhăn nhó, nhưng cuối cùng cũng gì nữa, hừ lạnh một tiếng ngoài, đóng cửa sầm một tiếng, chồng tài liệu cũng bà tung tóe.
Lâm Thanh Thanh nhặt những tài liệu đó lên, một tờ một tờ.
Khóe miệng từ từ cong lên, quả nhiên cảm giác .
Ngày hôm , Lâm Thanh Thanh thấy tầng nhắc đến tên cô, là giọng của Lục Văn Thiến. Từ giọng điệu của Lục Văn Thiến thể đoán rằng cô hề đến với ý . Cô cong môi một tiếng, cố gắng lắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-44-nguoi-choc-toi-co-deu-khong-co-ket-cuc-tot.html.]
Cô cố tình chọn một chiếc váy dài kiểu hàn. Sau khi sinh con xong, bụng còn xẹp xuống, váy Hàn chỉ che bụng mà còn lộ b.ộ n.g.ự.c lớn. Cô hài lòng gương ngắm ngía.
Lúc Lâm Thanh Thanh xuống , Lục Văn Thiến đang sofa uống cafe. Cô uống một ngụm cafe cầm miếng bánh lên c.ắ.n một miếng. Trên cô là một chiếc áo vest màu trắng, bên trong mặc váy bó , mỗi cử động đều lộ khí chất của một đại tiểu thư.
Vốn dĩ cô thiện cảm với Lục Văn Thiến. Từ khi kết hôn với Dịch Trạch Duyên đến giờ, cô và Lục Văn Thiến gặp mấy , mỗi cô đều móc cô, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng để ý, chỉ cần ảnh hưởng đến lợi ích của cô thì cô cũng tốn thời gian so đo.
Lục Văn Thiến thấy cô xuống liền lên, hai tay đan n.g.ự.c đến mặt cô, lạnh : “Cô Trạch Duyên chiều hư ? Lá gan cũng lớn thật đó, ngay cả dì Thục của mà cũng dám đ.á.n.h.”
Lâm Thanh Thanh : “ gan đ.á.n.h bà , là bà tự đ.á.n.h .”
Lục Văn Thiến chặn họng, cô quan sát Lâm Thanh Thanh một lượt từ xuống , khinh bỉ : “Không tại Dịch Trạch Duyên coi trọng một như cô?”
“Anh mù chứ nữa.”
Ban đầu Lục Văn Thiến đ.â.m cho cô một nhát, nhưng ngờ đ.â.m mà còn cô bình tĩnh . Cô khó chịu tiếp: “Chưa kết hôn mà con, dùng con để kết hôn với Dịch Trạch Duyên, rốt cuộc cô dùng thủ đoạn thấp hèn gì mới lên giường Dịch Trạch Duyên? Người sinh trong gia đình như cô, cũng chỉ thể dùng thủ đoạn bỉ ổi để gả hào môn, cô cho rằng cô thể một bước bay lên thành phượng hoàng ? Từ xưa, Trung Quốc tập tục môn đăng hộ đối, chẳng qua Dịch Trạch Duyên chỉ thấy cô mới mẻ mà thôi, chờ đến khi chán, cô cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, cho nên điều một chút, lưu cho một đường lui .”
Cô thẳng , chọn đ.â.m trúng chỗ đau của cô.
sắc mặt Lâm Thanh Thanh vẫn đổi gì, thậm chí còn với cô : “Lục tiểu thư đúng, loại phụ nữ như thực sự đáng để gả cho Dịch Trạch Duyên, như Lục tiểu thư mới môn đăng hộ đối với Dịch Trạch Duyên. Chỉ là tò mò, cô sớm quen Dịch Trạch Duyên ? Vì để đại tiểu thư như cô mắt mà để ý đến ? Chuyện cho thấy rằng cô còn bằng ?”
Cô đ.â.m nỗi đau của cô, cô cũng chọn nỗi đau của cô mà chọc . là chọc đúng nỗi đau của Lục Văn Thiến, sắc mặt của cô khó coi, giọng trầm xuống: “Còn do cô dùng thủ đoạn bỉ ổi .”
Lâm Thanh Thanh nhíu mày : “Cũng , là dùng thủ đoạn bỉ ổi, thì ? Hiện giờ Dịch Trạch Duyên là của , mới là vợ của , mà còn sinh con cho , tương lai con của sẽ kết thừa sản nghiệp của , đến lúc đó, chẳng tất cả của Dịch gia sẽ là của ? Còn cô, đường đường là Lục tiểu thư nhưng chẳng chiếm cái gì hết. Cô cứ chờ xem, đến khi con của trưởng thành, chờ sản nghiệp của Dịch gia rơi tay nó, chuyện đầu tiên mà chính là đuổi cô khỏi cửa.”
“ nghĩ cô mơ giữa ban ngày , sẽ khiến cô tỉnh táo .” Lục Văn Thiến xong liền giơ tách cafe uống một nửa hắt thẳng lên mặt cô.
“Tỉnh táo ?” Nhìn khuôn mặt cô đầy cafe, cô khoái chí .
Cafe pha một lúc nên cũng bỏng lắm, nhưng chất lỏng màu nâu dính mặt, mấy giọt còn dính mắt khiến thoải mái.
Lâm Thanh Thanh rút khăn tay lau sạch cafe mặt, ung dung nở một nụ với Lục Văn Thiến: “Lục tiểu thư, là do cô tay .”
Lục Văn Thiến hạ tách cà phê xuống, nhàn nhã phủi tay : “Thì ? Vệ sĩ Dịch Trạch Duyên sắp xếp ở cổng sớm đưa đến khống chế . Dịch Trạch Duyên ở nhà, hai bảo mẫu đuổi khỏi cửa, ai thể bảo vệ cô.” cô bộ móng tay mới .
Lâm Thanh Thanh thèm đáp . Cô đí đến góc nhà, lấy một cái gậy đ.á.n.h golf, lúc mới với Lục Văn Thiến: “Chắc Lục tiểu thư , Dịch Trạch Duyên sắp xếp bảo vệ canh giữ ở cổng để bảo vệ .” Cô mỉm Lục Văn Thiến, ánh mắt lạnh lùng: “Mà là để bảo vệ các .”
Lục Văn Thiến nhíu mày cái gậy đ.á.n.h golf trong tay cô, cô từng bước đến gần, vẻ mặt đề phòng : “Cô gì?”
Vừa dứt lời thì cô liền mạnh mẽ giơ tay, cây gậy lập tức đ.á.n.h đầu gối cô . Lục Văn Thiến đau kêu lên, theo bản năng quỳ mặt đất.
Cô ngẩng đầu, giận dữ : “Cô gì? Cô dám đ.á.n.h ?”
Lâm Thanh Thanh hề khí thể của cô dọa sợ. Vẻ mặt cô lạnh lùng, quơ gậy chơi golf đ.á.n.h mặt cô .
“A!” Lục Văn Thiến kêu lên, mặt đ.á.n.h lệch sang một bên.
Lâm Thanh vẫn dừng , cầm gậy đ.á.n.h tiếp cô . Cây gậy rơi khiến Lục Văn Thiến đau nhức ngừng sợ hãi kêu lên. Cô tìm đồ đ.á.n.h , nhưng Lâm Thanh Thanh ý đồ của cô , chỉ cần Lục Văn Thiến duỗi tay , lập tức cây gậy sẽ rơi xuống.
Chị gái xinh nhanh ch.óng cô đ.á.n.h sấp mặt đất. Lâm Thanh Thanh bước tới đối diện cô , dùng chân dẫm lên vai cô , đó lấy gậy đ.á.n.h golf nâng mặt cô lên. Lúc , Lục Văn Thiến che mặt, mái tóc tài tán loạn mặt, vô cùng chật vật.
Không do cô dạy dỗ một trận , lúc ánh mắt cô còn ngang ngược như nữa, Lục Văn Thiến đưa tay che mặt, ánh mắt rụt rè liếc cô.
Mặt Lâm Thanh Thanh cảm xúc cô , : “Sao , còn ngang ngược ? Mới đ.á.n.h mấy cái mà chịu , tiếp tục ?”
Hai tay che mặt của Lục Văn Thiến run lên, ánh mắt sợ hãi cô, nhưng vẫn chịu thua: “Cô đừng vội đắc ý, nếu trai ức hϊếp thì nhất định sẽ bỏ qua cho cô .”
“Thật ?” Lâm Thanh Thanh : “Vậy thì càng xem trai cô bản lĩnh gì.” Cô xong liền giơ gậy lên. Lục Văn Thiến nếm qua vị đắng, thấy liền bụm mặt kinh hãi kêu lên.
Lâm Thanh Thanh hạ gậy xuống, Lục Văn Thiến liền hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
lúc đẩy cửa , Lục Văn Thiến đầu thì thấy là Dịch Trạch Duyên và Lục Tu Viễn. Lục Văn Thiến thấy hai họ thì như thấy vị cứu tinh, vội vàng tránh , lộn nhào chạy tới ôm c.h.ặ.t lấy Lục Tu Viễn, tủi tức giận : “Anh ơi, cô đ.á.n.h em! Cô điên , mà dám đ.á.n.h em.”
Ánh mắt Lục Tu Viễn dừng Lâm Thanh Thanh, quan sát Dịch Trạch Duyên, sờ đầu Lục Văn Thiến, gì.
Lâm Thanh Thanh cất gậy đ.á.n.h golf , tự nhiên với Lục Tu Viễn: “Lục , dạy dỗ em của cho , nếu bên ngoài sẽ dạy dỗ đó.”
Lục Tu Viễn : “Xin , là dạy nó , đảm bảo nó sẽ tới cửa quấy rầy nữa.”
Lục Văn Thiến thế thì thể tin nổi: “Anh, gì ? Cô mới đ.á.n.h em, xem, cô đ.á.n.h em thành như .”
“Được !” Lục Tu Viễn nghiêm khắc , thoáng qua Dịch Trạch Duyên, miễn cưỡng gạt một nụ : “ đưa Văn Thiến về .”
Nói xong liền kéo Lục Văn Thiến rời .
Trong phòng chỉ còn Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh. Dịch Trạch Duyên lên hỏi cô: “ Lục Văn Thiến đến đây liền chạy về ngay, em chứ?”
Lâm Thanh Thanh chuyện với , chỉ lên tầng.
Lúc Dịch Trạch Duyên thì Lâm Thanh Thanh đang thu dọn đồ đạc. Dịch Trạch Duyên thấy thế liền vội vàng hỏi: “Em ?”
Lâm Thanh Thanh : “Về trường học, sắp khai giảng , trở về sớm để nhập học nhận lớp.”
“Con còn cai sữa, em gấp như ?”
“Con cai sữa thì thể uống sữa ngoài, tin con của Dịch Trạch Duyên mà sữa bột để uống.”
Lâm Thanh Thanh thu dọn đồ đạc xong liền kéo khóa vali lên, cô lôi vali đến cửa thì Dịch Trạch Duyên bước đến ngăn .
“ xin về chuyện đến đưa tiểu Uyên , là bảo vệ hai , về sẽ đền bù cho hai con, cũng sẽ tăng cường thêm vệ sĩ, những liên quan cũng sẽ tới quấy rầy em nữa. Bây giờ con còn đầy tháng, em ở bồi dưỡng một thời gian hẵng trở trường học, ?”
Lập trường của Lâm Thanh Thanh kiên định: “Không sẽ hạn chế tự do của ?”
“Vậy còn con? Em cũng mặc kệ nó ?”
Lâm Thanh Thanh đầu , mắt sang nơi khác: “Con của liên quan tới , vốn dĩ ban đầu nó.”
Lâm Thanh Thanh lách qua về phía cửa, Dịch Trạch Duyên nhanh chân ngăn . Lâm Thanh Thanh , chỉ lạnh lùng : “Tránh .”
“Vậy còn ?” Anh khàn khàn nhỏ: “Mặc kệ con, còn , cũng cần ?’
Lòng Lâm Thanh Thanh đau nhói. Mặc dù Lục Văn Thiến chối tai, nhưng cô cảm thấy cô đúng, cô từ xưa Trung Quốc coi trọng môn đăng hộ đối, gia đình cô và Dịch Trạch Duyên chênh lệch lớn như , nếu bản cô xuất sắc thì lẽ cô cân nhắc đến chuyện ở bên . cô của bây giờ, còn là Lâm Thanh Thanh ưu tú nữa .
Cho dù thế nào, cô cũng đều xứng với , mỗi khi cạnh cô đều cảm thấy tự ti. Cho nên, từ khi kết hôn đến giờ, cô từng xuất hiện công khai cùng , Dịch Trạch Duyên đưa cô ngoài cô cũng , cũng đồng ý cho công khai danh phận của . Cô sợ cạnh , để khác vợ Dịch Trạch Duyên bộ dạng như .
Cô vì chịu ly hôn, thì cô chỉ đành tự hiểu, tránh xa một chút. Có lẽ một ngày nào đó, sẽ nghĩ thông suốt.
Cô nhắm mắt , lạnh lùng với : “ cũng cần .”