Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 43: Cô Muốn Ở Lại Bên Cạnh Anh Và Con

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dịch Trạch Duyên mua phòng cưới ở gần nhà chị cô, cách gần cũng thuận tiện cho hai chị em qua . Anh mua một căn nhà hai tầng lớn, còn thuê hai giúp việc để chăm sóc cô.

Sau khi về nhà mới, Lâm Thanh Thanh còn thoải mái như ngày nữa, bởi vì ngoài đều hai vệ sĩ theo. Lâm Thanh Thanh cũng phản đối, bởi vì dù giá trị của con trai Dịch Trạch Duyên cô cũng thể tính toán , để hai vệ sĩ theo bảo vệ cô cũng dễ hiểu thôi.

Thời gian dưỡng t.h.a.i nhàm chán, cũng may thỉnh thoảng chị sẽ đến thăm cô. Bình thường Dịch Trạch Duyên bận, hầu như đều nhà, nhưng khi trở về kiểu gì cũng đến cô.

Chỉ là Lâm Thanh Thanh cũng quá gần . Khi cô bước căn nhà , đầu tiên đưa cô đến xem phòng, cô thèm khách sáo với : “Anh cần hỏi những vấn đề như ở quen , chỗ nào thoải mái . quen, cũng thoải mái, cần gì sẽ với giúp việc, về cứ chuyện của , cần để ý đến .”

Khi đó, cô dựa đầu giường cầm tạp chí . Anh cạnh giường, hai tay đút túi, hỏi cô: “Vì thể hỏi? Bây giờ em là vợ , quan tâm em là điều đương nhiên.”

Lâm Thanh Thanh ném tạp chí qua một bên, ánh mắt ngước , khí chất của quá mạnh, cô dám đối mặt với nên tránh mắt : “ nhớ với , nghĩ đến chuyện từng xảy quan hệ với khiến buồn nôn, cho nên, nhất là nên cách xa một chút. Chúng kết hôn chỉ là vì đứa bé , trừ chuyện đó thì còn gì hết.”

tức giận, nhưng sắc mặt xìu xuống rõ ràng, tự giễu : “Vậy thì thực sự xin .”

Lâm Thanh Thanh cho rằng xin vì tất cả chuyện xảy đó nên cô gì.

Dịch Trạch Duyên tiếp: “Thật sự xin khiến em thấy liền cảm thấy buồn nôn, nhưng sinh như , thể đổi .”

Anh xong liền rời , chỉ còn cô ở trong căn phòng yên tĩnh ngột ngạt.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy nên một . Ngoại trừ chị , cô nên đối với bất kỳ nào cả, với khác mà công cốc khiến cô mệt mỏi . Cô nghĩ, về đằng nào cũng ly hôn, cho nên cô tình cảm giữa tiến triển, chẳng bằng ngay từ đầu vạch rõ ranh giới. hiểu , khi câu đó, lòng cô quặn đau, còn một chút khổ sở khó .

cô nhanh ch.óng bỏ chúng khỏi đầu, khó chịu gì hết, chỉ là một xa lạ mà thôi, cứ như .

Từ đó về , thỉnh thoảng vẫn đến cô, nhưng cố tình duy trì một cách nhất định, hỏi cô tình hình, hỏi cô còn gì quen . Nếu công tác, chắc chắn sẽ mua quà, đồ ăn, đồ chơi cho cô. Mỗi quý, cũng mua quần áo và túi xách mới cho cô, chỉ là Lâm Thanh Thanh đều quan tâm, đưa quà cho cô cô sẽ ném qua một bên, và cũng hỏi đến.

Anh cô như , nhưng vẫn thường xuyên mua cho cô.

Thời gian dần dần trôi qua, Lâm Thanh Thanh nhận tình cảm của cũng đổi một chút.

Ban đầu, cô chỉ nhanh ch.óng sinh đứa bé trở trường học tập. càng ngày bụng càng lớn, cô nhận bắt đầu nảy sinh tình cảm đối với đứa bé , càng ngày càng bỏ. Nghĩ tới chuyện khi sinh xong sẽ rời xa đứa bé, lòng cô kìm khổ sở, đôi khi đau đến ngủ , thậm chí còn rơi nước mắt.

Cô cảm thấy nực , nhưng kìm . Cô cũng rõ rốt cuộc , vì trở nên như , cảm giác như xuất phát từ bản năng, cách nào khống chế .

Cứ thấp thỏm như , cuối cùng ngày sinh cũng tới.

Trước khi sinh mấy ngày, cô đưa đến bệnh viện. Trước ngày dự tính sinh mấy ngày, Dịch Trạch Duyên từ chối tất cả các công việc, đến bệnh viện chăm sóc cô. Ngày đó, Lâm Thanh Thanh sinh ngày dự tính một ngày, cũng may bác sĩ chuẩn sẵn sàng.

Bởi vì Lâm Thanh Thanh thường xuyên rèn luyện nên tố chất cơ thể cô cũng tệ lắm, sinh thuận lợi, đau quá nhiều.

cô vẫn mệt, khi sinh xong, cả như giải thoát. Dịch Trạch Duyên tới hỏi cô: “Sao , còn ?”

“Con ?”

“Con bế tắm , em mệt thì ngủ một giấc .”

Lâm Thanh Thanh thở phào, ngủ một giấc say sưa. Đến khi cô mở mắt thì thấy một cục bột nhỏ quấn tã lót trong n.g.ự.c .

Cục bột nhỏ trắng nõn đang nhắm mắt, miệng hé. Lâm Thanh Thanh thấy con, trái tim liền mềm nhũn. Cô cẩn thận ôm con lên, mắt chăm chú bé, lâu. Đột nhiên cô bật vui vẻ, giống như thứ quý giá nhất đời .

“Cục cưng, con là cục cưng của .”

Thật thể tin nổi, đứa bé đáng yêu do cô sinh . Bé thật đáng yêu, yếu ớt cần bảo vệ. Cô hận thể biến thành một tấm áo giáp cứng cáp để bảo vệ bé.

Cục bột nhỏ trong tã lót đột nhiên mở mắt. Vừa mới chào đời, đôi mắt của bé sưng, chăm chú cô.

Lâm Thanh Thanh như thế, trái tim mềm nhũn thành một vũng nước.

Bé cứ cô như một lúc, đột nhiên miệng méo xệch òa . Lâm Thanh Thanh luống cuống, con . Nhìn thấy con , lòng cô thắt c.h.ặ.t, nhưng kinh nghiệm nên tay chân luống cuống, thực sự gì.

“Có thể là con đói bụng, cho con b.ú.”

Không từ lúc nào, Dịch Trạch Duyên xuất hiện lưng, lên tiếng nhắc nhở một câu. Anh xong liền định bế con cho b.ú, ngờ còn bế thì cô đột nhiên vén áo lên, đó đưa đầṳ ѵú miệng đứa bé.

Cơ thể Dịch Trạch Duyên cứng đờ, im lặng đầu sang một bên.

Có lẽ bé con quá đói, sữa đến miệng thì lập tức ngừng , b.ú ừng ực ừng ực.

Lâm Thanh Thanh lau mồ hôi trán cho bé, dịu dàng : “Bú chậm một chút.”

Bởi vì sinh thuận lợi nên ngày hôm , Lâm Thanh Thanh liền xuất viện. Mặc dù khi xuất viện, Dịch Trạch Duyên vẫn luôn với cô về hợp đồng hôn nhân, nhưng càng ngày Lâm Thanh Thanh càng lo lắng.

Trước khi kết hôn, cô kiên quyết đề nghị hai ký hợp đồng, chờ khi sinh con xong thì lập tức ly hôn.

Vốn chỉ sợ đến lúc đó sẽ dây dưa, nhưng bây giờ cô mới nhận , dây dưa mới chính là .

thể bỏ con cho Dịch Trạch Duyên . Nếu cô đưa con , chắc chắn Dịch Trạch Duyên sẽ đồng ý.

bây giờ , cho nên khi chị đến, cô liền nỗi lo của cho chị .

“Em là em rời xa thằng bé?”

Lâm Thanh Thanh bế nhóc con cho b.ú. Khẩu vị của bạn nhỏ , mỗi ngày tỉnh dậy đều b.ú sữa . Bé ngoan, chỉ khi nào đói bụng hoặc buồn vệ sinh mới , bình thường đều ngoan ngoãn ngủ yên, buổi tối cũng ầm ĩ.

Dịch Trạch Duyên con giống , mặc dù cô tỏ quan tâm, nhưng trong lòng thầm thừa nhận, bởi vì khi còn nhỏ cô khó chiều, cho nên chắc chắn bé con sẽ giống cô.

“Em bỏ thì thằng bé ?” Cô cục bột nhỏ, nghĩ đến chuyện rời , lòng cô quặn đau.

“Trạch Duyên ? Em với ?”

Lâm Thanh Thanh lắc đầu.

“Nếu em trao đổi với một chút, em ly hôn, sống cùng .”

Sống cùng với Dịch Trạch Duyên ư?

Mặc dù cô thừa nhận, nhưng Dịch Trạch Duyên đối với cô . Ngay từ lúc đầu, đúng là cô ưa bởi vì chuyện xảy đêm đó. Trong thời gian , những chuyện thấy, quan tâm cô, chăm sóc cô, thực sự chu đáo. Có lẽ cũng cô ghét , nên mua cho cô thứ gì cũng dám tự tay đưa mà nhờ chị đưa cho cô.

Thật , khi m.a.n.g t.h.a.i 6 tháng thì cô chẳng ghét nữa, chỉ là ngại cho mà thôi. Ngay từ đầu, thái độ của cô đối với gay gắt như , nếu như đột nhiên với , Dịch Trạch Duyên, còn ghét , đừng cẩn thận như nữa, thể tùy ý tới gần . Cô cảm thấy còn mặt mũi để những lời .

Bây giờ, khi sinh con xong, cô thể bỏ con, mà cũng còn bài xích cuộc hôn nhân của hai như ban đầu nữa. Có đôi khi, cô cảm thấy cứ như mà sống cũng , dù về cô cũng lấy chồng nữa.

“Em ngại lắm. Chị cũng đấy, đây thái độ của em đối với lắm. Cũng trách em nữa.”

Lâm Trân Trân : “Em thấy đối xử với , thì về bồi thường nhiều một chút. Nếu em ngại thì để chị giúp cho.”

“Đừng! Vẫn nên để em tự thì hơn!”

Lâm Trân Trân kéo tay của cô vỗ vỗ, một câu đầy ý tứ: “Trạch Duyên đúng là một đàn ông hiếm . Cậu đối với em , chuyện chúng đều thấy rõ, mà trong tiệm cơm của chị thường xuyên đến ầm ĩ, nhiều đều là xử lý giúp chị, cho nên khi chị em tiếp tục chung sống với , chị thực sự vui.”

Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Em .”

Khi Dịch Trạch Duyên trở về, Lâm Thanh Thanh đang bế con chơi ở phòng khách. Cục cưng của cô , khi uống sữa xong, Lâm Thanh Thanh sẽ bế bé, rong trêu. Bé con lớn hơn một chút, đôi mắt còn sưng như nữa, bé cô chằm chằm, thỉnh thoảng sẽ với cô.

Bé con tên, do Dịch Trạch Duyên đặt, gọi là Dịch Bắc Uyên.

“Tiểu Uyên, Tiểu Uyên, Tiểu Uyên, cục cưng.” Cô thích gọi tên bé con như .

Lâm Thanh Thanh càng càng cảm thấy bé đáng yêu, cô yêu thích buông tay, cứ ôm bé như .

“Em cứ ôm như sẽ mệt.”

Lâm Thanh Thanh liền đầu , liền thấy Dịch Trạch Duyên đang ở cửa, bắt đầu từ lúc nào, ánh mắt cô còn lạnh lùng như nữa.

“Anh về .” Cô chào một câu.

Dịch Trạch Duyên bước tới vươn tay : “Để bế một chút.”

Lâm Thanh Thanh liền đưa con cho . Anh ôm bé con xuống ghế sofa. Một đàn ông cao lớn nhưng tư thế bế con còn chuẩn hơn cô. Anh bế con, cúi đầu hiền lành.

“Ba là ba con đây, nhận ba ?”

Bé con cũng chằm chằm, tò mò quan sát , đó duỗi bàn tay nhỏ bé nắm cằm , bàn tay liền nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé.

Thật cô cảm thấy lạ, vì một đàn ông hung dữ như thể dịu dàng như thế. Anh hề cảm thấy bé con phiền phức, mỗi trở về đều sẽ bế bé một lúc, thậm chí đôi khi còn tã nữa.

Cô cảm thấy thực sự dịu dàng, dịu dàng khiến cô cảm thấy thực sự mê .

Lâm Thanh Thanh vội vàng dời mắt , đột nhiên cô mất tự nhiên.

, ngày mai nước ngoài một chuyến, thể hai ngày nữa mới về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-43-co-muon-o-lai-ben-canh-anh-va-con.html.]

Đột nhiên khiến Lâm Thanh Thanh hồn, cô liền gật đầu: “Ừm, .”

Đợi trở về trao đổi với chuyện ly hôn cũng .

Ngày hôm , Dịch Trạch Duyên liền .

Hiện giờ, Lâm Thanh còn đang ở cữ, sợ gió lạnh dám ngoài, cho nên mỗi ngày đều ở trong nhà.

Trưa nay, lúc cô dỗ bé con ngủ, đột nhiên thấy bên ngoài tiếng cãi cọ. Cô đang ngoài xem xảy chuyện gì thì đột nhiên cửa phòng đẩy , mấy bên ngoài hung hăng .

Lâm Thanh Thanh đầu tiên, là của Dịch Trạch Duyên. Trong lúc cô mang thai, Dịch Trạch Duyên cũng tới mấy . Mặc dù thể thích Lâm Thanh Thanh, Lâm Thanh Thanh cũng thích bà, nhưng mỗi ở cùng đều khách sáo với . Thế nhưng , vẻ mặt Trương Thục Hỉ hề thiện, mà lạnh lùng.

“Mẹ, đến đây?” Lâm Thanh Thanh khó hiểu hỏi.

Trương Thục Hỉ quan tâm tới cô, ánh mắt bà sang đứa bé đang ngủ bên cạnh cô, sai mấy phía : “Mang thằng bé .”

Mấy phụ nữ to khỏe phía liền xông lên ôm bé con . Lâm Thanh Thanh thấy thế, gần như ôm bé theo bản năng.

Lúc , cô mới nhận bất thường, thèm khách sáo như nữa: “Các ý gì? Tại đưa tiểu Uyên ?”

Trương thục Hỉ trả lời, mà mấy phụ nữ bước đến, hề khách sáo cướp lấy bé con. Có lẽ là giằng co thoải mái, tiểu Uyên đang ngủ liền oa oa . Lâm Thanh Thanh sợ bé thương nên đành buông tay .

“Mẹ ý gì? tại đưa tiểu Uyên ?” Lâm Thanh Thanh hỏi tiếp.

Trương Thục Hỉ hừ lạnh một tiếng: “ đưa cháu cho một phóng hỏa gϊếŧ nuôi.”

“Phóng hỏa gϊếŧ ?”

“Đừng cho là chuyện cô một năm . Nếu như ban đầu cô là như , chắc chắn sẽ đồng ý cho Trạch Duyên kết hôn với cô.”

“Con phóng hỏa gϊếŧ . Khi nhà đó thừa nhận là đổ oan cho con, là họ dựa con để lừa một khoản tiền mà thôi.”

“Oan? Lúc là Trạch Duyên mua truyền thông để tẩy trắng giúp cô, áp lực lớn của dư luận, nhà mới chữa , đổ oan cho cô.”

Nghe , Lâm Thanh Thanh liền sững sờ, Dịch Trạch Duyên mua truyền thông để tẩy trắng giúp cô? Khi đó bọn họ còn gặp mặt.

Tiểu Uyên còn đang , Lâm Thanh Thanh đau lòng, nước mắt tràn từ khóe mắt. Cô vội vàng : “Vụ cháy đó do con , con vì cứu mà thậm chí cổ họng còn hỏng. Mẹ, Tiểu Uyên đang , trả thằng bé cho con ?”

Trương Thục Hỉ : “Tiểu Uyên để cho cô nuôi cũng , sẽ đưa thằng bé đến Kỳ Châu. Về phần cô, sẽ thuyết phục Trạch Duyên ly hôn với cô. Người tính cách ngang ngược cố chấp như cô, Dịch gia chúng chọc nổi.”

Trương Thục Hỉ xong liền đưa bé con . Lâm Thanh Thanh cuống cuồng, cầu xin: “Mẹ, cầu xin trả tiểu Uyên cho con, con cầu xin ? Không đưa thằng bé , cầu xin .”

Trương Thục Hỉ thèm để ý đến cô, sai đưa bé con . Tiểu Uyên còn đang , mỗi tiếng của bé như bóp c.h.ặ.t lấy tim Lâm Thanh Thanh, tuyệt đối cô sẽ cho bọn họ đưa bé con .

Lâm Thanh Thanh thấy , quýnh quáng hét lên: “Đứng cho .”

Lâm Thanh Thanh tiến lên, lập tức mấy giữ cô . Trước đây, Lâm Thanh Thanh từng tập võ, cơ thể thoăn thoắt, tránh thoát đột kích cũng khó. Cô tránh khỏi hai , chạy lên phía , khách sáo túm tóc Trương Thục Hỉ. Trương Thục Hỉ đau, kêu lên một tiếng sợ hãi, bà cô kéo lùi về hai bước, Lâm Thanh Thanh liền nhân cơ hội vọt đến mặt giữ c.h.ặ.t cổ bà .

Người phụ nữ trung niên đang bế Tiểu Uyên cũng hành động của Lâm Thanh Thanh dọa sợ, bà dừng chân , nên dừng .

Ánh mắt Lâm Thanh Thanh lạnh lùng, cô bóp c.h.ặ.t cổ Trương Thục Hỉ, với mấy : “Trả con cho , nếu sẽ b.óp c.h.ế.t bà .”

Vì tiểu Uyên, cô quan tâm gì hết.

Trương Thục Hỉ nhíu mày đau đớn, nhưng vẫn phất tay với mấy : “Đưa thằng bé mau lên!” Sau đó với hai đang ngây ngốc : “Còn ở đó gì, mau tới kéo nó !”

Trái tim Lâm Thanh Thanh đều đặt con , thấy mấy bế bé con , cô để ý Trương Thục Hỉ nữa, nhấc chân đuổi theo. hai lưng kịp hồn, vội vàng nhào tới giữ c.h.ặ.t cô.

Trương Thục Hỉ giải thoát, sửa mái tóc Lâm Thanh Thanh kéo rối. Bà vuốt cái cổ đau, ho khan vài tiếng mới Lâm Thanh Thanh: “Một đứa ranh con mà dám vô lễ với lớn như !”

Lâm Thanh Thanh lạnh một tiếng: “Bà là lớn nhưng cũng chỗ nào hơn .”

Trương Thục Hỉ tức giận, bà lên tát cô một cái, đ.á.n.h xong vẫn còn thỏa mãn, trở tay tát một cái nữa.

“Cô xem dáng vẻ của cô hiện giờ , chỗ nào xứng với Trạch Duyên? Một năm , Dịch Trạch Duyên thể giúp cô một kiếp nạn, cũng lười đưa cô tù. như cô, tuyệt đối sẽ phép cô ở bên cạnh Trạch Duyên, tự cô giải quyết cho .”

xong liền rời . Lâm Thanh Thanh hai giữ thoát , mặt đau rát, cộng thêm nỗi đau mất đứa con, cô mất hết lý trí, theo bóng lưng Trương Thục Hỉ : “Bà già đáng c.h.ế.t, mau trả thằng bé cho ! Nếu trả , sẽ khiến bà trả giá, nhất định sẽ khiến bà trả một cái giá lớn! Bà già đáng c.h.ế.t, bà nhớ kỹ đấy!”

Trương Thục Hỉ xa, hai đang giữ cô cũng buông . Lâm Thanh Thanh như rút hết sức lực, cô sụp xuống đất, dì Tuệ vội vàng tiến đến đỡ cô lên, bên tai cô câu gì đó, nhưng lúc gì cả.

Giọng Trương Thục Hỉ vang lên rõ bên tai cô.

Cô xem bộ dạng của cô hiện giờ , điểm nào xứng với Trạch Duyên?

Tuyệt đối sẽ để thằng bé cho một như cô nuôi dạy.

Mặc dù chối tai, nhưng cô tỉnh táo. Đột nhiên cô nhận , hi vọng xa vời tiếp tục cùng duy trì cuộc hôn nhân buồn bao.

Cũng , gì trong tay, nên trò trống gì, là một giống như cô tư cách gì để ở bên một ưu tú như Dịch Trạch Duyên, tư cách gì để ở bên con của đây?

Quả nhiên, một vẫn nhất. Tàn nhẫn một chút thì lo lắng gì hết, như mới đau khổ.

Ngày hôm Dịch Trạch Duyên trở về. Lúc trở về, Lâm Thanh Thanh đang giường, nhưng cô hề ngủ. Cô thấy tiếng bước chân, còn tiếng ngọ nguậy của bé con.

Lâm Thanh Thanh đưa lưng về phía cửa. Anh đặt con bên cạnh cô, : “ bế con về . Xin , là bảo vệ hai con em.”

Lâm Thanh Thanh từ từ dậy, cô bé con mà chỉ lạnh lùng : “Bế nó .”

“Sao ?”

“Nó con của , bế nó .”

“Em xem, thằng bé là Tiểu Uyên mà.”

“Bế .”

“…”

Dịch Trạch Duyên im lặng một lúc mới gọi bảo mẫu đến bế đứa bé .

“Em đừng tức giận, sẽ gọi đến giải thích với em.”

“Chúng ly hôn Dịch Trạch Duyên.”

Dịch Trạch Duyên cau mày: “Vì ?”

“Trước khi hết hôn chúng ký hợp đồng hôn nhân đúng ? Bây giờ sinh con xong, cũng đến lúc nên ly hôn .”

Dịch Trạch Duyên cúi đầu, đang suy nghĩ điều gì, chỉ thấy thái dương giật giật, một lúc lâu mới : “Hiện giờ đến lúc ly hôn, con còn cai sữa, chờ thằng bé lớn hơn một chút .”

Lâm Thanh Thanh lắc đầu: “Hiện giờ rời .”

“Không thể.” Anh gần như suy nghĩ, kiên định.

Lâm Thanh Thanh thể , đàn ông hề ly hôn.

“Dịch , đừng quên, chúng ký hợp đồng hôn nhân.”

“Rốt cuộc chỗ nào , vì em nhất định ly hôn với ? Nếu bởi vì chuyện đến đưa tiểu Uyên thì chỉ là hiểu lầm mà thôi, sẽ bảo bà đến xin em, bảo đảm từ nay về bà sẽ đưa tiểu Uyên nữa.” Dịch Trạch Duyên dịu dàng .

Lâm Thanh Thanh : “Còn nhớ gì với ? Chỉ cần nghĩ đến chuyện từng với khiến cảm thấy buồn nôn. thích , ở cùng sẽ khiến khổ sở. Bây giờ, đứa bé cũng sinh , bất kỳ quan hệ gì với nữa.”

Lời thẳng thắn của cô như một nhát d.a.o đ.â.m trái tim Dịch Trạch Duyên. Dịch Trạch Duyên, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Dịch Thành khác tổn thương như . Người như thiếu gì phụ nữ, cứ trói buộc một xa ghê tởm như cô ở bên chứ.

Cho nên Dịch Trạch Duyên, mau đồng ý .

“Anh sẽ cố gắng hơn.” Anh hề tức giận, chỉ dịu dàng : “Cho năm năm. Nếu như năm năm mà thể khiến em thích thì chúng liền ly hôn. Năm năm , sẽ hạn chế tự do của em, em gì cũng , thậm chí cũng thể thích khác. Nếu em thích nào đó thì hãy cho , sẽ để em . nếu thích ai thì hãy ở cùng với , ?”

Lâm Thanh Thanh ngờ như . Người đàn ông mạnh mẽ như thế, tại xuống nước với cô, tại khiến bản ủy khuất như ?

Lâm Thanh Thanh tức giận ầm ĩ với : “Tốt nhất đừng hiểu lầm, một con gái hiền lành ngoan ngoãn, ngược , u ám, ý nghĩ trả thù lớn, tổn thương nhất định sẽ trả hết, dù đó là của . Cho nên, gây khó dễ với , sẽ khiến bà sống . Nói chính xác hơn, về sẽ ầm ĩ đến long trời lở đất. Người vợ như , còn giữ ? Giữ năm năm, xác định chịu ?”

Anh tỏ quan trọng: “Em cứ náo loạn, chỉ cần đừng để mệt là .”

Anh để ý, cô cảm thấy lòng quặn thắt.

Lâm Thanh Thanh tức giận : “Vì như ? Trên đời nhiều phụ nữ như , ai mà chẳng , vì chịu ly hôn với ?”

Anh khẽ một tiếng, hình như lẩm bẩm một câu: “Trên đời nhiều phụ nữ như …” Anh ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú dừng cô: “ đây, chỉ một em. Cho nên, em cứ việc náo loạn, cứ để yêu em, cưng chiều em là .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

 

 

Loading...