Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 42: Năm Năm Trước - Cô Trở Thành Bà Dịch
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi cô chính thức học trở , Lâm Bằng và Lương Phỉ Phỉ nổi giận đùng đùng tới cửa tìm cô, Lâm Bằng chất vấn Lâm Thanh Thanh: “Mặt của chị A Hân do con ?”
Lương Phỉ Phỉ lau nước mặt phụ họa: “Thanh Thanh, con thể tay nặng như , dì vẫn nghĩ con là một đứa bé hiền lành.”
Lâm Thanh Thanh móc lỗ tai: “Cô gieo gió gặt bão, liên quan đến , nếu các tin thì thể kiện tòa, ngại chuyện lớn hơn .” Cô một cách thâm sâu.
Cô chắc chắn rằng hai dám lớn chuyện. Quả nhiên, cô dứt lời, hai đều câm miệng .
Lâm Thanh Thanh lười chuyện cùng bọn họ, bảo nhân viên tiệm cơm đuổi giúp hai họ . Trong tiệm cơm, đa đều là của cô, vốn thiện cảm với hai , nên khi cô lên tiếng liền cầm chổi đẩy .
Trước khi hai họ rời , Lâm Thanh Thanh còn cố tình một câu: “ sẽ nhanh ch.óng chuyển hộ khẩu về đây, từ nay và các còn quan hệ gì nữa, cho nên về đừng tới tìm .”
Lâm Bằng giận dữ quát: “Mày lợi hại thật, ngay cả ba ruột cũng nhận, về đừng mà lóc tìm tao.”
Lâm Thanh Thanh : “Ông yên tâm, chắc chắn sẽ tìm ông, về chúng ai cầu xin ai đấy ch.ó, thế nào?”
“Mày…” Lâm Bằng tức giận mặt đỏ tía tai. Lâm Thanh Thanh thèm nữa, lên.
Khi Lâm Thanh Thanh trở trường học thì Lương Hân thu dọn đồ đạc cuốn xéo . Lâm Thanh Thanh đến trường mấy ngày thì bạn học hiệu trưởng việc tìm cô. Lâm Thanh Thanh thắc mắc hiệu trưởng việc gì mà tìm cô, dù là chuyện chuyển chuyên ngành thì hiệu trưởng cũng sẽ đích hỏi đến mởi .
Lâm Thanh Thanh nghi hoặc phòng việc của hiệu trưởng, nhưng khi cô thì thấy một .
Hiệu trưởng ha hả với Lâm Thanh Thanh: “Là bạn học Thanh Thanh ? Dịch việc tìm em, hai cứ từ từ trò chuyện nhé.”
“Em còn nhớ ?” Sau khi hiệu trưởng ngoài, đàn ông tiến lên hỏi.
Lâm Thanh Thanh nhớ kỹ , là Bạch, là đàn ông xảy quan hệ với cô đêm đó. Nhìn thấy , ký ức đêm điên cuồng hôm đó hiện lên trong đầu.
Cô siết c.h.ặ.t vạt áo, hít một thật sâu : “Nhớ rõ, tìm việc gì ?”
Khí chất của đàn ông thật đáng sợ, đầu tiên gặp , cô cũng cảm nhận , chỉ là khi đó cô bỏ t.h.u.ố.c, để ý gì nữa, chỉ theo bản năng. bây giờ, cô tỉnh táo, mặt cô, cô cảm nhận một luồng khí áp ức vô hình đập cô.
Lúc , hai tay đút túi quần, khẽ một tiếng hỏi cô: “Tại xóa ?”
Sau khi trở về, cô xóa khỏi danh sách bạn . Chuyện như xảy , cô thể giữ như .
“Không cần thiết giữ , cho nên liền xóa.”
Ánh mắt chăm chú cô: “Vậy chuyện đêm đó, em tính ?”
Anh híp mắt , khiến cho ánh mắt của càng sắc bén hơn, khí chất của thực sự khϊếp , khiến cô dám đối mặt với . Lâm Thanh Thanh đầu , : “Vị …”
“ tên là Dịch Trạch Duyên.”
“Ngài Dịch Trạch Duyên, cũng đêm đó chỉ là chuyện ngoài ý mà. Mặc dù chúng là bạn mạng, nhưng chẳng qua chỉ là xa lạ. Đã như , cứ coi như chuyện gì xảy , như là nhất với cả hai bên.”
“ như xảy chuyện gì.”
“…” Lâm Thanh Thanh nhíu mày: “Vậy thế nào?”
Anh im lặng một hồi, cúi đầu xoay đồng hồ tay, như đang chuyện phiếm với cô: “Chúng thể thử ở bên , hiện giờ em bạn trai ?”
Thử ở bên ? Cô ngẩng đầu đàn ông, đối với cô, chỉ là một cô buôn chuyện cùng mấy năm , lúc cô bệnh nặng, là đầu sử dụng mạng xã hội, cô cảm thấy mới lạ, nên liên tục buôn chuyện với , về , cô bận việc học, đó cũng càng ngày càng nhiều bạn hơn, những bạn cũ cũng dần dần thời gian phai mờ.
Cô đang gì, thậm chí còn hiểu lầm tuổi của . Đối với , cô hề gì cả, nhưng từ quần áo và cách hiệu trưởng nịnh , lịch của chắc chắn nhỏ.
Ông chú cô từng buôn chuyện hằng ngày, bây giờ biến thành một trẻ tuổi mặt cô, hơn nữa phận vẻ tầm thường.
còn cô thì , cổ họng hỏng. Cô chọn chuyên ngành thanh nhạc, cổ họng , sợ là khó mà nghiệp. Hiện giờ, năm thứ ba mà chuyển chuyên ngành thì khó, tiền đồ mặt thể là xa vời.
Mà cô mới phản bội, thực sự trao đổi tình cảm tiếp nữa.
Hơn nữa, hai mới gặp bết bát như , bất kể thế nào cô cũng thể ở bên .
Đã thì từ chối dứt khoát một chút.
Cô điều chỉnh thở, trào phúng một tiếng: “Ngài Dịch , xóa bạn chính là liên quan gì với nữa. Đối với , chuyện xảy hôm đó khiến buồn nôn, nghĩ khả năng ở bên ? hi vọng về đừng tới tìm nữa, thấy , bởi vì thấy sẽ nhắc nhớ chuyện kinh khủng xảy hôm đó.
Anh gì, chỉ nhíu mày cô. Không ảo giác , cô cảm thấy đột nhiên ánh mắt trở nên ảm đạm, giống như tổn thương.
Lâm Thanh Thanh đầu , quyết định một . Cô hít một thật sâu, cảm thấy nên áy náy, như mới cho cả hai bên.
Cô xong liền .
Khi đến ký túc xá, cô thấy gọi . Lâm Thanh Thanh đầu , đến là Hướng Hoa Dương, mặt cô vô cảm đến gần.
“Em còn chứ? Vì tránh ?”
Ban đầu, khi Lâm Thanh Thanh Hướng Hoa Dương và Lương Hân phản bội , cô cũng tức giận, khổ sở. Một đàn ông đối xử với cô như , từ cao trung đến hiện giờ, thời gian tươi nhất đều bạn, nên cô cam lòng, tức giận tìm . về , cõi lòng cô từ từ đổi, nhất là khi dạy dỗ Lương Hân, thấy cô xúi quẩy đau khổ, từ đó phát hiện một chuyện khiến vui vẻ, dần dần bình thường trở , thậm chí cô còn cảm thấy thời gian ở cùng như cho ăn phân .
“Anh còn mặt mũi tìm ? Không lòng tự trọng ?”
Không thái độ Lâm Thanh Thanh lạnh lùng, trực tiếp quá , khi cô , Hướng Hoa Dương sửng sốt một lúc.
Anh cúi thấp đầu, khẽ thở dài một : “Xin Thanh Thanh, là nhất thời ngu ngốc, rõ với Lương Hân , về sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Anh dựa mà cảm thấy và Lương Hân kết thúc thì sẽ chấp nhận một nữa?”
Hướng Hoa Dương cô, nét mặt tổn thương sâu sắc: “Xin em, về sẽ đền bù cho em ? Những chuyện Lương Hân với em, sẽ bỏ qua cho cô .”
Lâm Thanh Thanh nhíu mày mất hứng: “Anh bỏ qua cho cô như thế nào? Bỏ t.h.u.ố.c cô , đó gọi một đàn ông xa lạ đến phát sinh quan hệ với cô ?”
Hướng Hoa Dương chau mày, nét mặt cứng đờ, trả lời cô.
Lâm Thanh Thanh lạnh một tiếng: “ nỡ mà, dù cô cũng là của , ?”
Lâm Thanh Thanh xong liền rời . Hướng Hoa Dương thấy cô bỏ liền đuổi theo, đột nhiên Lâm Thanh Thanh đầu, cứng rắn : “Đừng theo nữa!”
Có lẽ từng thấy cô nghiêm nghị như thế, vẻ mặt kinh ngạc.
“Anh thái độ hiện giờ của đối với ?”
“…”
Đột nhiên Lâm Thanh Thanh : “Cũng , hẳn là rõ thái độ của cho , cầu xin từ nay về đừng dây dưa nữa.” Cô xong, sắc mặt trầm xuống, giơ chân lên đá g.iữa hai chân .
Hướng Hoa Dương ngờ cô sẽ . Cô đá mạnh, lúc , mặt nhăn nhó, tay che lấy đũ.ng quần, vẻ mặt dám tin cô.
Mặt Lâm Thanh Thanh đổi sắc: “Sau còn theo, sẽ kiện tội quấy rối.”
Nói xong, cô liền rời , tựa như hề quen .
Từ đó về , Hướng Hoa Dương xuất hiện nữa, còn Lâm Thanh Thanh thì bận xin chuyển chuyên ngành. Mặc dù năm ba, thể xin chuyển nữa, nhưng cô vẫn thử.
Thật cô cũng ôm quá nhiều hi vọng, nhưng ngờ thành công, cô liền chuyển từ khoa thanh nhạc sang khoa soạn nhạc.
tin tức đến thì một tin tức cực cũng xuất hiện.
Lâm Thanh Thanh phát hiện cô mang thai.
Chuyện bắt đầu từ cô đang ăn thì bắt đầu nôn. Lâm Thanh Thanh chỉ cho là ăn đồ linh tinh. cô cũng là cẩn thận, liên tưởng đến bạn của một tháng đến, mà hơn một tháng , cô mới xảy quan hệ với một đàn ông, cho nên cảm thấy tỉ lệ m.a.n.g t.h.a.i thể nào xảy , vì thế cô cẩn thận đến bệnh viện kiểm tra. Cô đến bệnh viện của trường, cũng cho bất kỳ ai.
Đầu tiên kiểm tra dày, bác sĩ với cô vấn đề gì, đó khéo léo nhắc cô nên đến khoa phụ sản kiểm tra. Lâm Thanh Thanh liền đến khoa phụ sản, bác sĩ cô t.h.a.i 7 tuần .
Tin tức như sét đ.á.n.h ngang tai với Lâm Thanh Thanh. Cô cảm thấy thể như , cô uống t.h.u.ố.c tránh thai, thể m.a.n.g t.h.a.i . Cô tiếp nhận , mấy bệnh viện kiểm tra, nhưng kết quả đều giống .
Lâm Thanh Thanh trở về trường, cô về nhà cho chị tin , hiện giờ, chị là duy nhất cô thể tin tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-42-nam-nam-truoc-co-tro-thanh-ba-dich.html.]
“Tại như , rõ ràng em uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i .”
Lâm Trân Trân vỗ lưng cô, an ủi : “Trước tiên em đừng gấp, t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cũng thể tránh t.h.a.i 100% , bây giờ chúng nên nghĩ xem thế nào.”
Chị động viên Lâm Thanh Thanh từ từ bình tĩnh . Cô hít một sâu, vẻ mặt kiên định: “Bỏ .”
Bỏ đứa bé , đứa bé lẽ nên tồn tại.
Chị cũng cảm thấy chỉ thể xử lý như . Chiều hôm đó, Lâm Trân Trân đóng cửa tiệm, đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, đó chuẩn phẫu thuật phá thai.
khi phẫu thuật, Lâm Thanh Thanh thông báo rằng cô viêm vùng chậu, thể phẫu thuật.
Bác sĩ : “Mặc dù viêm nặng lắm, nhưng nếu bây giờ phá t.h.a.i thì sẽ càng viêm nặng hơn, thậm chí còn khả năng m.a.n.g t.h.a.i nữa, cho nên chúng khuyên cô nên phá t.h.a.i lúc .”
Cả Lâm Thanh Thanh sững . Cô ngờ chuyện lệch quỹ đạo nhiều như . Ban đầu, cô dạy dỗ Lương Hân, khiến cô đuổi học, còn hủy dung, cũng coi như báo thù cho bản , cho dù hát , cô cũng cố gắng học tập, khi nghiệp thể tìm một công việc . khó khăn lắm mới xin chuyển chuyên ngành, khi đang chuẩn cố gắng học tập thì thai.
Lần coi như xong, uống t.h.u.ố.c cũng thể ngăn , phá nhưng bác sĩ cô viêm vùng chậu thể phá. Ông trời thể như , thể đối đầu cô như .
Cô tin mệnh, cũng cam chịu mệnh, cho nên nghĩ đơn giản, chắc như đinh đóng cột: “Bỏ , xin hãy lập tức sắp xếp phẫu thuật giúp .”
Lâm Trân Trân thì sợ ngây : “Em điên ? Em thấy bác sĩ mới gì ? Nếu phá t.h.a.i thì sẽ viêm nặng hơn, thể dẫn đến thể m.a.n.g t.h.a.i nữa đấy.”
Lâm Thanh Thanh vẫn đổi quyết định: “Em bỏ nó, đứa bé chỉ là ngoài ý mà thôi, em thể để cho một việc ngoài ý hủy hoại .”
Lâm Trân Trân tức giận : “Không . Nếu em lời khuyên, khư khư cố chấp như mới là tự hủy hoại đấy.” Nói xong cảm thấy lúc nên nổi giận với cô, liền hạ giọng khuyên nhủ: “Thanh Thanh, em sinh đứa bé , sinh để chị nuôi. Em cần quan tâm gì cả, cứ cố gắng học tập cho , chị sẽ nuôi nó lớn.”
“Chị mới là điên !” Hai mắt Lâm Thanh Thanh đỏ bừng: “Chị vì tiệm cơm mà từ bỏ ước mơ của , hiện giờ vì em mà nuôi đứa bé, chị nuôi nó thì lấy chồng thế nào?”
Lâm Trân Trân chịu lùi bước: “Chị lấy chồng cũng , dù chị cũng thích ai. chị thấy em gái chỉ vì xúc động nhất thời mà những việc sẽ khiến bản hối hận.”
Chị kiên định như khiến Lâm Thanh Thanh khó chịu. Cô ôm chị lớn, bây giờ cô thực sự thế nào.
Sau đó, Lâm Thanh Thanh vẫn chị gái thuyết phục. Cô đến trường giấy tạm nghỉ học, ở nhà chuẩn chờ sinh, sinh xong sẽ điều trị bệnh viêm, đó học tiếp.
“Em cứ ở nhà là , việc kinh doanh cửa tiệm hiện giờ đang , phòng của em cho thuê cũng tiền thuê, cho nên vấn đề kinh tế, em lo lắng, phụ nữ t.h.a.i giữ tâm trạng mới , ?”
Có lẽ, Lâm Trân Trân thấy cô ngày nào mặt mày cũng ủ rũ nên lúc ăn cơm trưa liền khuyên một câu.
Lâm Thanh Thanh sợ chị lo lắng nên cố gạt một nụ : “Em , chị đừng chỉ quan tâm đến em, chị cũng chú ý tới một chút.”
Khi hai đang chuyện thì nhân viên phục vụ với Lâm Trân Trân: “Bà chủ, một vị tới tiệm gặp hai .”
“Tiên sinh?” Lâm Trân Trân nghi hoặc hỏi: “Tiên sinh nào? Anh tên gì ?”
Người phục vụ : “Anh , nhưng là em rể của bà chủ.”
“Em rể?”
Lâm Trân Trân xanh mắt Lâm Thanh Thanh hỏi thăm, Lâm Thanh Thanh cũng mơ mơ màng màng, em rể cái gì, chẳng lẽ tên tiện nam Hướng Hoa Dương lòng tự trọng chạy đến ?
Lại còn xưng là em rể, da mặt của cũng quá dày .
Lâm Thanh Thanh đợi Lâm Trân Trân trả lời liền : “Đuổi .”
Cô cùng phục vụ tiệm cơm. Phục vụ dẫn cô một phòng, bên trong là một đàn ông đang , nhưng là Hướng Hoa Dương.
Anh đang uống , ngón tay thon dài cầm tách . Nhìn thấy cô , liền gật đầu với cô, ôn tồn lễ độ, : “Chào em, Lâm tiểu thư.”
“Tại là ?”
Lúc Lâm Trân Trân cũng cùng, cô đàn ông mấy , nhưng vẫn nhận , đó liền sang hỏi Lâm Thanh Thanh: “Vị là ai?”
Dịch Trạch Duyên dậy sửa quần áo. Anh đến mặt Lâm Trân Trân cúi chào, lễ phép : “Chào Lâm tiểu thư, là Dịch Trạch Duyên, là ba của đứa bé trong bụng Lâm Thanh Thanh.”
Lâm Trân Trân: “…”
Lâm Trân Trân ngơ ngác. Cô quan sát Dịch Trạch Duyên mấy , đó sang Lâm Thanh Thanh, ghé sát tai Lâm Thanh Thanh hỏi nhỏ: “Chuyện gì ? Không là một ông chú ?”
Lâm Thanh Thanh khách sáo : “Anh đến đây gì? Không đừng xuất hiện nữa ? Còn … …” Nói tới đây, cô khỏi phiền não: “Làm chuyện mang thai?”
“Chuyện thì đều thể .” Anh nở một nụ nhàn nhạt: “ quấy rầy cuộc sống của Lâm tiểu thư, nhưng khi Lâm tiểu thư m.a.n.g t.h.a.i con của , nhất định chịu trách nhiệm.”
Chịu trách nhiệm cái đầu ! Lâm Thanh Thanh nhíu mày: “Ai bảo chịu trách nhiệm?”
“Tự bằng lòng chịu trách nhiệm.” Anh trả lời một cách đương nhiên.
Lâm Thanh Thanh chặn họng.
Lúc , Lâm Trân Trân cũng kịp bình tĩnh . Ban đầu, Lâm Trân Trân cũng giống như Lâm Thanh Thanh, cảm thấy đàn ông buồn nôn, bởi vì em gái bỏ t.h.u.ố.c nên mới xảy quan hệ với , cô chị, đương nhiên đau lòng. nghĩ đến chuyện cũng là hại, Lâm Trân Trân tìm tính sổ kiểu gì. ngờ, đàn ông khốn nạn như cô tưởng tượng. Anh nho nhã lịch sự, cách ăn mặc và cử chỉ ăn cũng cho thấy rằng đây là một phận. Có một câu , ai đ.á.n.h đang , bộ quá trình đều lễ phép cẩn thận như thế, Lâm Trân Trân thực sự tức giận nổi.
Lúc liền mỉm hỏi : “Dịch , đến là…”
Dịch Trạch Duyên vội vàng : “Lần đến là trao đổi với hai về chuyện kết hôn của và tiểu thư Lâm Thanh Thanh.”
Lâm Thanh Thanh xong lập tức xù lông, tức giận : “Anh hươu vượn gì ? Ai kết hôn với chứ?”
Lâm Trân Trân chạm cô một cái: “Em đừng gấp, tiên Dịch hết .”
Lâm Thanh Thanh thấy thế càng khó chịu, vì thái độ của chị đối với như ?
Dịch Trạch Duyên tiếp: “Chuyện xảy tối hôm đó, thực sự xin . Ban đầu, cũng nghĩ sẽ xuất hiện khiến tiểu thư Lâm Thanh Thanh bối rối nữa. đó, vô tình tiểu thư Lâm Thanh Thanh thai, đứa bé chắc chắn là con của , cho nên ba đứa bé, nhất định chịu trách nhiệm. Cho nên, kết hôn với tiểu thư Lâm Thanh Thanh, như khi sinh xong, vấn đề hộ khẩu của đứa bé cũng dễ giải quyết. Nếu , em một nuôi đứa bé cũng sẽ nhiều chuyện tiện. Đương nhiên, nếu khi sinh con xong, tiểu thư Lâm Thanh Thanh bằng lòng ở cùng với , sẽ cho em một tiền lớn, chắc chắn nửa đời lo cơm áo; nếu tiểu thư Lâm Thanh Thanh bằng lòng tiếp tục ở cùng , dĩ nhiên còn gì bằng, sẽ một chồng , cả đời chăm sóc yêu thương em.”
Thái độ của chân thành nghiêm túc. Lâm Trân Trân mở tiệm cơm, kinh nghiệm ứng xử với khác nhiều năm nhưng vẫn thể năng ngọt xớt như đàn ông mặt.
Cô cảm thấy đàn ông , Thanh Thanh theo sẽ lỗ, mà chuyện hộ khẩu cho đứa bé cũng là một vấn đề, quan trọng là cô và Thanh Thanh kết hôn, nên hộ khẩu cho đứa bé khó, hơn nữa còn bàn tán lưng.
Thực , Lâm Thanh Thanh cũng cảm động . Không là do hiếm đàn ông nào như , chủ yếu là cô cứ sinh đứa bé để trở thành gánh nặng cho chị. Anh thì liền sinh cho , đến lúc đó, khi ly hôn, cô cũng cần lo cơm áo gạo tiền gì, về chỉ cần cả đời qua với , hai chạm mặt là .
“Chuyện … Dịch , nếu cứ về , với Thanh Thanh thương lượng một chút.”
Dịch Trạch Duyên cũng nóng vội, gật đầu : “Được.” Sau đó, chỉ mấy hộp quà bàn, : “Đây là một chút quà chuẩn , hi vọng hai vui vẻ nhận.”
Lâm Trân Trân lúng túng : “Anh thật là khách sáo.”
Dịch Trạch Duyên lấy một tấm danh thϊếp từ trong ví đưa cho cô: “Đây là danh thϊếp của , khi nào suy nghĩ kỹ thì hãy liên hệ với .”
Anh xong liền về phía cửa, đột nhiên Lâm Thanh Thanh : “Không cần suy nghĩ, kết hôn với .”
Lâm Trân Trân: “…”
Lâm Trân Trân khẽ nhéo cô một cái. Dịch Trạch Duyên tới cửa, bước chân sững , cô lập tức trả lời ngoài dự tính của , cơ thể cừng đờ mấy giây, đó mới đầu , ý mặt vẫn lạnh nhạt như : “Được, ngày mai sẽ đưa nhà đến bàn chuyện kết hôn.”
Anh xong liền rời .
Mặc dù Lâm Trân Trân khá hài lòng với đàn ông , nhưng chuyện hôn nhân là chuyện lớn, bàn bạc kỹ một chút. Cho nên, khi Dịch Trạch Duyên thì Lâm Trân Trân vội vàng : “Em gì ? Sao đột nhiên đồng ý?”
Lâm Thanh Thanh nhún vai: “Em cảm thấy điều kiện của cũng tệ, dù khi sinh con xong liền ly hôn, gì đáng lo .”
“Cho dù cũng suy nghĩ kỹ một chút chứ.” Lâm Trân Trân cô cho tức c.h.ế.t. nhưng nghĩ đến chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i liền trách móc nữa.
Lâm Thanh Thanh trả lời, cô vô tình lên tấm danh thϊếp , đó “Dịch Trạch Duyên – tổng giám đốc tập đoàn Dịch Thành.” Sau khi về phòng, Lâm Thanh Thanh liền tra tên tập đoàn Dịch Thành. Vừa tìm , cô liền kinh hãi, tiền của tập đoàn Dịch Thành chính là xưởng rượu Kỳ Châu, rượu nhà nổi tiếng, thể sánh với rượu của các nước khác.
Lâm Thanh Thanh chỉ nghĩ đàn ông địa vị nhỏ thôi, ngờ lai lịch như . Cô vô thức sờ lên bụng , thầm nghĩ đứa nhóc đúng là lợi hại, trách uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà vẫn tránh , thì ba nó phận trâu bò như .
Ngày hôm , quả nhiên Dịch Trạch Duyên đưa nhà đến. Lâm Thanh Thanh quen với và em kế của , đối với lịch sự, nhưng Lâm Thanh Thanh thể nhận nhà Dịch Trạch Duyên thích cô lắm. Cô cũng quan tâm, dù sinh đứa bé xong cô cũng cuốn xéo ngay.
Tất cả thuận lợi. Một tháng , cô và Dịch Trạch Duyên lãnh chứng, nước ngoài tổ chức hôn lễ. Bởi vì Lâm Thanh Thanh kết hôn là vì đứa bé trong bụng, cho nên cô thông báo cho bạn bè, đương nhiên cũng cho mấy Lâm Bằng bên Tương Hải, mặt trong hôn lễ của cô chỉ chị.
Từ đó về , cô một phận khác, Dịch phu nhân.