Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 4: Người Đàn Ông Này Rất Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thanh Thanh vô thức đầu .
Cô thấy bên đường đối diện một chiếc xe Jeep màu đen đang đỗ. Người đàn ông mặc âu phục ở ghế lái bước xuống, chạy chậm đằng mở cửa xe , đàn ông cao lớn từ từ bước xuống,
Anh mặc một chiếc áo khoác màu nâu, bên trong là quần tây màu đen thẳng tắp, áo sơ mi trắng và cà vạt đen.
Quần áo của cũng thiết kế quá cầu kỳ, mang cảm giác sạch sẽ. Ngay cả cô, dù hiểu nhiều về các thương hiệu cũng thể cảm giác bộ âu phục thuộc nhãn hiệu cao cấp, chắc chắn quần áo mà bình thường thể trông thấy.
Từ khi cha ly hôn, Lâm Thanh Thanh vẫn luôn theo ba. Về , sự nghiệp của ba cô coi như thành công, phương diện quần áo cũng chú ý. Thế nhưng ba cô và mắt khác biệt. Bất kể như thế nào thì ba cô cũng lộ tục khí của một nhà giàu mới nổi. Còn thờ ơ, tựa như trời sinh như thế. Trên lộ một loại khí chất bẩm sinh cùng sự tự nhiên khó thể học theo.
Tóc của cắt gọn gàng, bên xịt keo xịt tóc kéo dài khuôn mặt, càng lộ vẻ trai. Anh trai, tuấn lãng đào hoa, mà là loại khí chất mạnh mẽ, lông mày sắc bén, đôi mắt thâm thúy, cái mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng manh như lưỡi d.a.o ( @[email protected]???), đường nét khuôn mặt góc cạnh.
Anh từ từ đến. Giáo viên nhà trẻ thấy , lập tức tới cửa cung kính chào: “Dịch , tới .”
Anh tỏ kiêu ngạo, khiêm tốn đáp: “ tới muộn, khiến cực khổ .”
Giáo viên nhà trẻ lập tức : “Dịch khách sáo !” Sau đó hướng về phía Dịch Bắc Uyên vẫy tay: “Tiểu Uyên, ba con đến , mau tới đây.”
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên liền nhấc đôi chân ngắn chạy qua, chào ba một câu, đó tạm biệt cô giáo, chỉ về phía Lâm Thanh Thanh: “Ba, đây là dì Thanh Thanh con với ba, hôm qua dì mua bánh bao cho con, con cảm ơn dì.”
Người đàn ông theo ngón tay của con, mặt mang theo nụ ấm áp. Ánh mắt của trong veo, chân thành. tại khi qua, cô thấy sống lưng lạnh buốt, Lâm Thanh Thanh vô thức rùng một cái.
Người đàn ông vẻ khiêm tốn, ôn hòa dễ gần, nhưng xung quanh phảng phất thở vô hình, giống như càng khiêm tốn thì càng khiến khác cung kính, càng ôn hòa dễ gần bao nhiêu thì càng khiến khác sợ hãi bấy nhiêu.
Như mâu thuẫn hợp lý.
Anh tiến gần cô, gật đầu : “Lâm tiểu thư, chào cô.”
Lâm Thanh Thanh vội vàng định tinh thần, với : “Chào , Dịch .”
”Ngày hôm qua việc nên đến đón tiểu Uyên muộn, cảm ơn Lâm tiểu thư trò chuyện và mua đồ ăn cho thằng bé. Để cảm ơn, bằng cha con mời cô một bữa cơm ?”
Lâm Thanh Thanh vội vàng : “Không cần, Dịch quá khách sáo .” Lâm Thanh Thanh xong định rời , ngờ Dịch Bắc Uyên vội vàng chạy tới kéo tay cô, ngẩng đầu : “Dì đồng ý ? Con ăn cùng dì.”
Bạn nhỏ nhíu c.h.ặ.t lông mày, đôi mắt cô chờ mong. Cũng tại bạn nhỏ như thế khiến cô cảm giác bạn nhỏ đang khao khát tình thương của .
Lâm Thanh Thanh liền nghĩ đến tiểu Uyên nhỏ như còn , nghĩ đến nãy bé còn ấm tay cho cô.
Nghĩ tới những điều khiến cô đành lòng cự tuyệt. Cô vô thức thoáng qua đàn ông , thấy còn đang nhẹ nhàng, kiên nhẫn chờ cô trả lời.
Cuối cùng Lâm Thanh Thanh cũng thỏa hiệp: “Vậy .” Lâm Thanh Thanh chiếc xe đạp điện bối rối, đàn ông tựa như cô khó xử, liếc mắt về phía lái xe. Lái xe liền mang xe đạp điện của cô bỏ cốp . Cốp rộng, dư chỗ để xe đạp điện của cô.
Anh đến chỗ phía kéo cửa xe : “Lâm tiểu thư .”
Lâm Thanh Thanh cũng vặn vẹo, cảm ơn lên xe .
Anh đóng cửa giúp cô, đó kéo cửa khác , ôm bạn nhỏ xe.
Nhìn quần áo và cử chỉ của , Lâm Thanh Thanh lai lịch của đàn ông chắc chắn đơn giản, giàu nhiều tiền. Những chuyện thể để lái xe, nhưng tự , trông phong độ. Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều cho thấy là một giáo d.ụ.c . như mang cảm giác xa lạ, cao quý, khác thể đạt .
Mấy họ tới một nhà hàng ở gần đó. Nhìn cách trang trí nhà hàng chắc chắn cũng rẻ.
Anh cùng con đối diện cô. Anh đưa cho cô thực đơn, : “Lâm tiểu thư gọi món .”
Lâm Thanh Thanh thấy như là , liền vội vàng đẩy menu qua: “Dịch tùy tiện chọn hai món là .”
Anh : “Lâm tiểu thư quá khách sáo .”
Lâm Thanh Thanh nghĩ rằng đưa cô gọi món ăn là khách sáo, nhưng ngờ sờ túi áo đưa danh thϊếp qua. Lâm Thanh Thanh vội nhận lấy, thấy danh thϊếp ghi “Tổng giám đốc tập đoàn Dịch thành, Dịch Trạch Duyên”, đó tiếp: “ tên Dịch Trạch Duyên, em cứ gọi Trạch Duyên là , cần khách khí gọi Dịch .”
( Chỗ đổi cách Dịch gọi Lâm Thanh Thanh từ cô sang nha… chỉ xa lạ lúc đầu thôi, về sẽ nè.”
Lâm Thanh Thanh trộm , cầm menu lên và lật xem, trong lời lộ một loại đương nhiên, giống như việc cô trực tiếp gọi tên là bình thường. Lâm Thanh Thanh bạn nhỏ bên cạnh , bé đang cô, thấy cô liền nhe răng , dáng vẻ tươi dễ thương, giống như một cái bánh bao nhỏ nấu chín .
Hai cha con giờ đều quen như thế ?
”Cá Đa Bảo hấp ở nhà hàng ngon, gọi nó ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.
Lâm Thanh Thanh:” Được.”
Cũng thật trùng hợp, cô thích ăn cá.
Sau đó Dịch Trạch Duyên chọn thêm vài món, nhiều lắm nhưng đủ cho ba họ ăn.
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên hình như cũng thích ăn cá, bé gắp một miếng thịt cá lớn, cẩn thận gỡ xương sạch sẽ. Lâm Thanh Thanh chút ngạc nhiên, nghĩ rằng bạn nhỏ tới bốn tuổi tự .
Cô đang suy nghĩ thì thấy Dịch Bắc Uyên gắp miếng thịt gỡ gương sang bát cho cô.
Lâm Thanh Thanh: ”…” Lâm Thanh Thanh ngây một lúc, lập tức : “Dì tự gắp .”
Tiểu bằng hữu nhếch miệng , lộ hàm răng trắng tinh, bé vui vẻ, hai mắt đều híp : “Dì ăn ”
Lâm Thanh Thanh miếng thịt cá trong bát một lúc, cảm động. Cô ngẩng đầu lên , bạn nhỏ đối diện ngoan ngoãn nhai cơm trong miệng. Ở tuổi , nhiều đứa trẻ vẫn còn để lớn đút cho ăn, nhưng bé ngoan ngoãn, tự ăn cơm.
Dịch Trạch Duyên ở bên cạnh nhắc nhở bạn nhỏ: “Ăn nhiều rau mới cân đối.” Vậy mà bạn nhỏ đều lời: ”Vầng ạ.” Sau đó ngoan ngoãn gắp rau lên ăn.
Đây là “con nhà ” trong truyền thuyết ? Vừa lời quan tâm khác như . Đột nhiên, Lâm Thanh Thanh nghĩ tới bạn nhỏ thích bé, cho bé đến gần.
Cô thật sự hiểu, rốt cuộc là loại gì, con ngoan ngoãn như mà còn thích.
Ăn cơm xong, Lâm Thanh Thanh đang định tạm biệt rời , Dịch Trạch Duyên một bước, kéo cửa xe với cô: “Đã trễ như , để đưa Lâm tiểu thư về.”
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên cũng : “Con và ba thấy dì về nhà an mới yên tâm.”
Dù nơi cách nhà cô cũng gần, Lâm Thanh Thanh cũng từ chối nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-4-nguoi-dan-ong-nay-rat-ky-la.html.]
Lần Dịch Trạch Duyên tự lái xe, Lâm Thanh Thanh và tiểu Uyên vẫn phía . Lên xe, bạn nhỏ mệt mỏi rã rời, một lúc liền dựa ghế ngủ thϊếp . Cũng may nhiệt độ trong xe ấm, Lâm Thanh Thanh cũng lo bé sẽ lạnh.
Tiểu Uyên ngủ, trong xe lớn như chỉ cô và Dịch Trạch Duyên. Không do thở nam tính của , Lâm Thanh Thanh cảm thấy mất tự nhiên. Cô phát hiện hình như lái xa chậm.
”Ăn thế nào?” Đột nhiên hỏi.
”Rất ngon.”
Xung quanh quá mức yên tĩnh, giác quan nhạy bén hơn mấy , thanh âm của giống như phóng đại lên. Chạm xe, cô cảm thấy càng chật hẹp hơn.
Cũng may gì thêm. Theo chỉ dẫn của cô, cuối cùng cũng về tới nhà.
Chị cô cổng vẻ lo lắng. Lâm Thanh Thanh rút điện thoại , lúc mới phát hiện điện thoại tắt từ lúc nào, cũng chị ở đây đợi cô bao lâu .
Thấy xe tới gần, ánh đèn ngoài cổng sáng lắm, nhưng cô cảm thấy sắc mặt chị chút kỳ quái. Lâm Trân Trân chiếc xe chăm chú, giống như cô đang ở xe.
Dịch Trạch Duyên xuống xe. Lâm Thanh Thanh đợi giúp cô mở cửa liền bước xuống, áy náy : “Chị, em xin , em quên gọi điện cho chị.”
Lâm Trân Trân cau mày trách cứ: “Muộn như em còn ? Đã ăn cơm ?”
”Em… em ăn tối .” Cô nhớ Dịch Trạch Duyên đang , liền giới thiệu hai với .
Lâm Trân Trân thoáng qua Dịch Trạch Duyên. Hai đều gật đầu xem như chào hỏi.
”Cảm ơn Dịch đưa về. Trời còn sớm, cũng nhanh trở về .”
Dịch Trạch Duyên : “Lâm tiểu thư khách sáo .” Nói xong liền lên xe.
Lâm Thanh Thanh cùng chị gái nhà, đem sự việc hai ngày nay , sợ chị lo cô gặp . Lâm Trân Trân hình như quá lo lắng, cũng hỏi nhiều.
Lâm Thanh Thanh trở về phòng tắm rửa, chuẩn ngủ. Cô qua kéo rèm cửa xuống, ánh mắt vô tình quét xuống đường. Cô phát hiện chiếc xe Jeep màu đen vẫn còn dừng bên , nhưng đỗ ở bên đường đối diện, một gốc cây che lấp. Từ góc độ của cô vẫn thể thấy.
Cô thấy dựa xe hút t.h.u.ố.c, động tác thành thạo. Anh cúi đầu hít một , đó ngẩng đầu lên, ánh mắt vặn đối diện với cô.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy tim như thắt , theo bản năng kéo rèm cửa xuống.
Anh ở đó gì, tại còn ? Nhìn Dịch Trạch Duyên cũng giống biếи ŧɦái a.
Lâm Thanh Thanh nghĩ mãi cũng hiểu.
Cô lặng lẽ kéo màn cửa một chút, nhưng thấy chiếc xe nãy. Trên đường yên tĩnh, thỉnh thoảng một sinh viên ngoài ăn đêm.
Dường như nãy thấy chiếc xe và đàn ông chỉ là ảo giác của cô.
___________________
Liên tiếp mấy ngày đó, Lâm Thanh Thanh đều giao hàng ở trường đại học sư phạm phía tiệm cơm vì phụ trách giao hàng việc bận. Mấy ngày qua đại học hàng , cô nhớ bạn nhỏ tiểu Uyên.
Trưa hôm , lúc tiệm cơm đang bận rộn thì đột nhiên cô thấy tiếng gọi “Dì ơi.” non nớt vang lên, thấy giọng tiểu Uyên, cô vô thức sang. Quả nhiên thấy bạn nhỏ tiểu Uyên đang ở cửa, phía là ba trai tuấn.
Không giống , hôm nay Dịch Trạch Duyên mặc đơn giản: áo len màu xám, bên trong là áo sơ mi, bên ngoài là áo khoác dài, phía là quần bình thường cùng một đôi giày da đế thấp màu đen.
Phong cách hợp thời trang, nhưng giống sinh viên mới trường rành sự đời, bộ quần áo mặc tạo một nét quyến rũ đặc biệt.
Hình như mặc gì cũng .
Anh lên Dịch Bắc Uyên, khóe miệng mang theo ý nhàn nhạt: “Mấy ngày nay, tiểu Uyên thấy nên nhớ em, nên dẫn đến một chút. Chúng tùy tiện đến đây, phiền Lâm tiểu thư chứ?”
Anh vẫn dịu dàng, khiêm tốn và lịch sự như . Lâm Thanh Thanh vẫn vô thức ”nổi lòng tôn kính” với , vội vàng : “Không phiền.”
Biết hai cha con còn ăn cơm, Lâm Thanh Thanh liền đưa hai lên tầng hai, đó bảo nhà bếp chuẩn vài món đặc biệt.
Đồ ăn mang lên, Dịch Bắc Uyên giữ c.h.ặ.t t.a.y cô : “Dì ăn cùng con ? Dì cũng ăn cơm trưa mà, ăn cùng con và ba ?”
Hai cha con tới muộn, qua giờ ăn trưa, nên trong tiệm cơm cũng còn nhiều , cô cũng cần hỗ trợ. Lâm Thanh Thanh nghĩ một chút, đó xuống bên cạnh bạn nhỏ, sờ đầu của bé : “Được, dì ăn cùng con.”
Bạn nhỏ hình như thích cô sờ đầu, dùng đầu cọ cọ tay cô, đó rộ lên.
Tiểu Uyên ăn cơm cần khác lo lắng, mà bé kén ăn. Lâm Thanh Thanh bé ăn từng miếng, khích lệ: “Tiểu Uyên thật ngoan nha.”
”Thật ạ?” Bạn nhỏ khen vui: “Dì cảm thấy con ngoan ạ?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu khẳng định.
Bạn nhỏ chút nghĩ ngợi tiếp: “Nếu dì cảm thấy con ngoan, dì con ?”
Lâm Thanh Thanh: “Khụ Khụ…” Suýt nữa cô sặc c.h.ế.t.
Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu bạn nhỏ, thấy mặt bé nghiêm túc, đôi mắt mở to trông mong cô, giống như giáo sư dạy âm nhạc của cô trong đại học, chỉ mấy hạt cơm dính khóe miệng là giống.
Tiểu gia hỏa bậy bạ gì ? Làm thể tùy tiện như ?
Cô Dịch Trạch Duyên, chỉ vuốt vuốt đầu bạn nhỏ, đó cúi đầu . Anh ngẩng đầu đối diện mắt cô. Ánh mắt sắc bén ngập tràn ý , đáy mắt phảng phất một chút ôn nhu dịu dàng.
Đột nhiên cô nghĩ đến ngày hôm đó dừng xe lầu lâu, nhớ tới lúc hút t.h.u.ố.c ngẩng đầu cô. Lúc đó trời tối, cô rõ nét mặt của , nhưng cô rõ đang vị trí của .
Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu. Lúc cô lúng túng c.h.ế.t. cô sợ nếu từ chối thì thể trực tiếp tiểu Uyên tổn thương, nên chỉ gượng : ”Tiểu Uyên, những lời thể lung tung .”
Nét mặt tiểu Uyên kiên định: “Con lung tung, con dì con.”
Tiểu quỷ , dễ thế ? Trước khi bé thì cô vợ của ba bé. Cô Dịch Trạch Duyên, vẫn đang cô, vẫn giữ nguyên bộ dạng yếu ớt. Dường như gương mặt góc cạnh của cũng vì nụ mà tỏa một ánh sáng ấm áp.
Lâm Thanh Thanh: ”…”
Cái quái gì , lúc nên uốn nắn con một chút ? Mặc kệ bạn nhỏ lung tung, như là để cô hiểu lầm ?