Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 39: Vả Mặt Lục Văn Thiến

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:20:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Tu Viễn càng ngày càng gần.

thấy đang gì đó.

“Xin , cũng như . Văn Thiến là em của , nó cũng giúp nó đạt .”

Đầu quá đau, cô đập mấy nhưng vẫn thể tỉnh táo . Có lẽ thể chấp nhận , cuối cùng cô quyết tâm đập mạnh đầu tường. Lâm Thanh Thanh cảm thấy đầu óc choáng váng, đó cô gì nữa.

Lục Tu Viễn trợn tròn mắt Lâm Thanh Thanh đầu đầy m.á.u ngã mặt đất. Anh ngờ chuyện biến thành như thế . Văn Thiến với , cô cho Dịch Trạch Duyên , Lâm Thanh Thanh là một phụ nữ dâʍ đãиɠ, đó bắt đầu chán ghét vứt bỏ cô, năn nỉ trợ giúp.

Anh cảm thấy kế hoạch thực sự quá mạo hiểm, mà cũng quá ngu xuẩn, đáng để tham gia . nếu kế hoạch thành công, bọn họ cũng kiếm nhiều, Văn Thiến thể chiếm Dịch Trạch Duyên, mà cũng thể chiếm cô.

Cho dù chiếm , chỉ cần thể ngủ chung một , cũng cảm thấy đáng giá.

Mấy năm , đầu tiên gặp Lâm Thanh Thanh, cô hấp dẫn. Hôm , tìm Lục Văn Thiến, lúc cô cũng ở đó. Ngày đó, ánh mắt cô lạnh lùng thanh cao, khiến cảm giác thể với tới . Mỗi cái giơ tay nhấc chân của Lâm Thanh Thanh đều lộ một vẻ cực kỳ quyến rũ. Từ đó về , cách nào quên cô.

Kế hoạch mạo hiểm, cũng đặt cược lớn. Bình thường cẩn thận dè dặt như chắn chắn sẽ suy nghĩ đến chuyện , nhưng kế hoạch khiến thể cưỡng .

Người đều , đầu chữ sắc một cây đao, cũng thể lý giải thành, mỹ nhân thì cần mạo hiểm.

Lục Tu Viễn ngờ chuyện như sẽ xảy .

Văn Thiến đưa cho pheromone và mandala, tác dụng kíƈɦ ŧɦíƈɦ tìиɦ ɖu͙ƈ đối với phụ nữ. Anh ngờ cô kiên định như , tình nguyện tổn thương cơ thể để giữ trong sạch.

Máu đầu cô chảy xuống đất. Lục Tu Viễn dòng m.á.u đỏ hồng ch.ói mắt, dần dần bình tĩnh . Anh cô, nhưng cô c.h.ế.t.

Lục Tu Viễn cởϊ áσ khoác nhét ngăn tủ, đó bế ngang cô lên, qua sân trở về nhà lớn Dịch gia. Quản gia thấy thì giật , kinh hãi lên lời. Lục Tu Viễn duy trì sự tỉnh táo, bảo ông lấy hòm t.h.u.ố.c.

Quản gia vội vàng lấy hòm t.h.u.ố.c , Lục Tu Viễn cầm m.á.u cho cô. Lái xe phóng xe tới, ôm cô lên xe đến bệnh viện gần đó. Bệnh viện do Dịch gia đầu tư, cũng coi như một phần sản nghiệp của Dịch gia.

Lúc Dịch Trạch Duyên nhận tin thì vội vàng đến bệnh viện, cô vẫn còn đang hôn mê. Nhìn thấy Lâm Thanh Thanh giường, cảm thấy như Thiên Lôi đ.á.n.h thẳng đầu. Cơ thể Dịch Trạch Duyên cứng ngắc, một lúc lâu mới lấy tinh thần.

“Cô ?”

Bác sĩ lau mồ hôi trán, cẩn thận : “Có đây Dịch phu nhân từng thương ở đầu ?”

“Đã từng thương, nhưng nghiêm trọng lắm.”

Bác sĩ tiếp: “Tuy nghiêm trọng nhưng cũng để di chứng. Lần , mặc dù não chỉ chấn động nhỏ, nhưng bởi vì di chứng nên mới hôn mê bất tỉnh.”

“Lúc nào cô thể tỉnh ?”

Bác sĩ lau mồ hôi, cẩn thận lựa chọn từ ngữ: “Cái thì rõ, nhưng cảm thấy kỳ lạ.” Bác sĩ đến chỉ đồ thị sóng não bên cạnh: “Tiên sinh, xem, cho dù là hôn mê thì biên độ sóng điện não cũng thể chập trùng như . sóng điện não của Dịch phu nhân chập trùng rõ ràng như thế, điều cho thấy rằng não của cô đang vô cùng sinh động. Cô còn đang hôn mê lẽ vì tỉnh .”

Bác sĩ xong, cẩn thận quan sát nét mặt của , ngờ tổng tài tuổi trẻ tài cao điềm tĩnh thận trọng lúc ngỡ ngàng. Anh ngơ ngác cô gái giường, lâu mới : “Phải thì cô mới thể tỉnh ?”

Bác sĩ thở dài : “Có thể chuyện với cô nhiều một chút, gọi tên cô nhiều một chút, để cô rằng còn đang nhớ .”

Dịch Trạch Duyên gì, bác sĩ thấy thì yên lặng, thở dài ngoài.

Hai em Lục gia ở sát vách Dịch gia, chỉ cách một bức tường, tường còn một cái cổng vòm, thuận lợi cho hai em họ sang.

Lúc , Lục Văn Thiến ở nhà thấp thỏm. Đầu tiên cô nhận điện thoại của Lục Tu Viễn, cho cô kế hoạch thất bại. Lục Văn Thiến ngờ Lâm Thanh Thanh nhẫn tâm với bản như , đập đầu tường, thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục.

Lúc , Lục Văn Thiến trong phòng, cho đến khi Lục Tu Viễn đẩy cửa . Lục Văn Thiến thấy Lục Tu Viễn liền vội vàng hỏi: “Sao ? Dịch Trạch Duyên nghi ngờ chứ?”

Kế hoạch thất bại, thì thể để cho Dịch Trạch Duyên nghi ngờ bọn họ.

“Anh chỉ với bọn họ Thanh Thanh ngất xỉu ở phòng đàn của ba, lúc thì thấy cô ngã mặt đất. Khi bế cô về cởϊ áσ khoác , chắc ai nghi ngờ .”

Lúc , Lục Văn Thiến mới thở phào một , nhưng hai em họ vẫn thể bình tĩnh hẳn . Bọn họ định thăm dò một chút, cho nên buổi tối đến Dịch gia hỏi thăm tình hình của Lâm Thanh Thanh, còn ở bên đó ăn cơm.

Trên bàn cơm, Dịch Trạch Duyên và Trương Thục Hỉ cũng gì, chỉ là sắc mặt hai lắm, là sự lo lắng bình thường khi của hôn mê, trừ đó thì còn gì khác.

Quả nhiên hai nghi ngờ bọn họ. Lúc , hai em Lục gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối, Dịch Trạch Duyên ngủ . Anh cầm bình rượu đỏ lên tầng uống. Một lát , Dịch Trạch Duyên thấy lưng tiếng bước chân. Anh là Lục Văn Thiến, nên đầu .

Lục Văn tiến đến bên cạnh Dịch Trạch Duyên, hai tay ôm n.g.ự.c quan sát vài . Anh mặc một bộ quần áo màu đen, giống như cùng hòa nhập bóng đêm, nhưng độc lập với nó. Sự tồn tại của rõ ràng, bất cứ thứ gì cũng thể che lấp hào quang của .

Một cơn gió lạnh của mùa đông thổi tới, ăn mặc mỏng manh ở đó, dường như cảm nhận cái lạnh của mùa đông.

Lục Văn Thiến dời mắt : “Cô vợ nhỏ của đang ở bệnh viện hôn mê bất tỉnh, còn tâm tư ở đây uống rượu, xem cũng quan tâm cô lắm nhỉ…”

Dịch Trạch Duyên thèm , ánh mắt chăm chú về phía . Trong bóng đêm, thể rõ vẻ mặt của , cộng thêm khí chất mạnh mẽ , khiến nét mặt của càng thâm trầm hơn.

“Không liên quan đến cô.” Anh một chút khách sáo.

Anh cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, ngón tay thon dài cầm lấy chén rượu như đang thưởng thức cảnh , cúi đầu uống rượu đặt chén rượu sang một bên.

Mặc dù đàn ông tàn nhẫn thương tiếc, nhưng thể thừa nhận mị lực, đến mức đôi khi cao ngạo lạnh lùng cũng trở thành mị lực.

Huống chi, Lục Văn Thiến hiểu rõ, nguyên nhân lạnh nhạt với cô như là bởi vì ba cô . Anh cố ý đối với cô như để báo thù ba của cô , hoặc là tàn nhẫn như chỉ là đang trấn an nội tâm của mà thôi.

cảm thấy thật sự đối với cô như thế.

Cho nên, đôi khi cố tình lạnh lùng đối với cô , mặc dù trong lòng thoải mái, nhưng cô hết đến khác ngậm đắng nuốt cay. Anh càng lạnh lùng đối xử với cô , cô càng đối nghịch với .

Lúc , cái vẻ mặt sống chớ gần của , cô khinh thường : “Cũng , chẳng qua phụ nữ chỉ là thú cưng nuôi ở bên cạnh, nuôi cũng chỉ là để bớt cô đơn tịch mịch. Cho dù cô c.h.ế.t thật, đau lòng nhưng cũng quá lâu.” Cô xích gần một chút, mặt đầy ý : “ hiểu rõ nhất Dịch Trạch Duyên, loại như chỉ yêu duy nhất bản mà thôi.”

Vốn dĩ Dịch Trạch Duyên uống rượu xong liền thuận tay đặt chén ở lan can bên , lúc Lục Văn Thiến ở bên , đột nhiên cô xích gần, nhíu mày dời chén rượu sang bên trái.

Lục Văn Thiến thấy liền lạnh một tiếng, nhân lúc để ý liền cầm chén rượu lên. Dịch Trạch Duyên nhíu mày, sắc mặt lạnh lùng: “Cô uống thì rót chén khác , ô uế chén của .”

Chữ “ô uế” rõ ràng đ.â.m thẳng Lục Văn Thiến. Cô nhếch cằm với , đem rượu uống một cạn sạch. Cô từ từ đặt cái chén xuống : “ uống thì ? Sao nhỏ mọn , chỉ là một chén rượu thôi mà.”

Sắc mặt Dịch Trạch Duyên càng lạnh hơn: “Xem hôm nay cô trở về. Cô đấy, hiện giờ tâm trạng của đang .”

Nhìn vẻ mặt của Dịch Trạch Duyên, Lục Văn Thiến cũng bất an. Mấy năm nay, cô sợ, hận, yêu Dịch Trạch Duyên, chỉ cần chạm đến giới hạn của , cô thể tùy ý ở bên ngoài ranh giới cuối cùng mà thăm dò.

hiểu rõ, nếu thật sự tức giận, cô sẽ chịu nổi.

Lục Văn Thiến thấy tình hình lắm, liền lui một bước giơ hai tay : “Thật là vô vị, chỉ đùa một chút mà cứ chằm chằm như , chuồn ?”

Dịch Trạch Duyên trả lời, đột nhiên đồng hồ, đó nở một nụ , nhẹ, nhưng lộ sự lạnh lẽo, khiến rợn cả tóc gáy.

“Chắc cũng đến giờ , chúng cùng xem trai cô .”

Lục Văn Thiến hiểu gì, đột nhiên như .

Dịch Trạch Duyên xong liền rời , Lục Văn Thiến vội vàng đuổi theo, qua cổng vòm ở vách tường. Anh đến chỗ hai em cô ở, đột nhiên Lục Văn Thiến dự cảm .

Hai em cô ở biệt thự hai tầng. Lúc , qua cổng vòm liền thấy cổng biệt thự mở toang, nhiều ngoài cửa. Lục Văn Thiến cũng những , đều là trợ thủ đắc lực của Dịch Trạch Duyên, khi Dịch Trạch Duyên khỏi nhà đều mang theo bọn họ để bảo vệ của .

bình thường những sẽ xuất hiện.

Dự cảm càng mãnh liệt hơn. Lục Văn Thiến theo lưng Dịch Trạch Duyên cửa, cô thấy trai trói ở ghế.

gấp gáp, chất vấn Dịch Trạch Duyên: “Dịch Trạch Duyên, ? Dựa dám trói trai , sẽ tìm dì phân xử.”

xong liền về phía cửa, nhưng hai ở đó ngăn cô ngoài . Lục Văn Thiến vội tức, cô lạnh giọng với Dịch Trạch Duyên: “Anh điên gì ? Mấy năm nay đều sống yên với , dựa mà dám trói trai ? Anh quên lúc và dì hứa gì với ba ? Anh cũng đừng quên, trong xưởng rượu còn nhiều của ba . Nếu như em xảy chuyện, cũng chẳng hơn .”

Dịch Trạch Duyên từ từ rút một điếu t.h.u.ố.c , nhóm lửa. Anh thèm liếc cô một cái, giọng thản nhiên : “Trước khác nay khác, bây giờ tập đoàn Dịch Thành gia nhập thị trường, còn là xưởng rượu trong tay ba cô năm đó nữa . Bây giờ, xưởng rượu đưa AI (trí tuệ nhân tạo) sử dụng, ngay cả của cũng đào thải ít, huống chi là của ba cô. Ba cô tự cho là để chướng ngại vật cho , nhưng lẽ ông cũng ngờ thế giới đổi ch.óng mặt như . Những cái chướng ngại vật ông để sớm còn ý nghĩa gì đối với . Cũng bởi vì còn lực uy hϊếp nên em cô mới thể sống , dù Dịch gia cũng thiếu tiền để nuôi hai con rảnh rỗi. Nếu , cô tưởng còn thể ở đây chuyện với ?”

Mặt Lục Văn Thiến lúc xanh lúc đỏ, cô cố gắng đè lửa giận xuống, với Dịch Trạch Duyên: “Anh em còn là mối uy hϊếp đối với , còn trói trai ?”

Khói lượn lờ xung quanh, vẻ mặt của trở nên mơ hồ: “Vì như , trong lòng các ? Thật sự cho là ?”

Lục Văn Thiến như Thiên Lôi bổ một nhát đầu. Hẳn là Dịch Trạch Duyên chuyện xảy với Lâm Thanh Thanh là do hai em họ . đúng, trai kín đáo như , thể phát hiện ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-39-va-mat-luc-van-thien.html.]

Dịch Trạch Duyên tiếp tục : “Cô đấy, con thù dai, chọc tới còn dễ , chọc tới …” Anh qua cô , ánh mắt sắc bén lạnh thấu xương: “Nhất định sẽ trả gấp đôi.”

Không do ánh mắt quá sắc bén , Lục Văn Thiến cho chấn động, lùi về một bước, đó cô nhanh ch.óng phát hiện cơ thể gì đó kỳ lạ.

Rất nóng, cơ thể ập đến từng trận khô nóng.

Cơn khô nóng kỳ lạ xảy quá đột ngột, Lục Văn Thiến cảm thấy hai chân mềm nhũn, cảm giác khô nóng thiêu đốt cả , khiến cô càng ngày càng khó chịu.

Đương nhiên Lục Tu Viên cũng nhận em gái bình thường. Anh trói thể động, thấy em gái khó chịu, giãy dụa, mặt tràn đầy sự tức giận với Dịch Trạch Duyên: “Cậu gì với nó?”

Dịch Trạch Duyên nhét điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, hai tay đút túi, ánh mắt đảo qua hai em họ. Anh cúi đầu, một cách thâm sâu khó dò: “Cô luôn miệng hiểu , nhưng rốt cuộc hiểu bao nhiêu? Nếu cô thật sự hiểu , cô sẽ uống chén rượu đó ?”

Lục Văn Thiến nhắc nhở, nháy mắt liền tỉnh ngộ, vẻ mặt dám tin : “Rượu vấn đề? Anh bỏ gì rượu?” Nói xong cô lắc đầu: “Không đúng, cũng uống.”

Anh uống, nhưng vẫn bình thường đó.

“Thủ thuật che mắt mà thôi, chỉ là động tay một chút, trời tối. Cô thấy uống thật?”

Lục Văn Thiến liền lên cơn tức giận, nhịn c.h.ử.i: “Dịch Trạch Duyên, tên khốn nạn ! Rốt cuộc cho uống cái gì?”

Anh mỉm lạnh lùng với cô : “Lời của cô đúng , bắt cô uống ? Rõ ràng chén rượu đó là cô tự uống.”

Cơ thể và trong lòng đều lửa đốt, cô vô cùng khó chịu, nhưng bình tĩnh ở đó. Cũng , là do cô thấy tầng, nhịn liền lên tìm , là cô thấy tỏ chán ghét , nên mới càng đối nghịch, uống chén rượu uống. Từ nhỏ, cô thích như , xem, hiểu cô rõ, dẫn dắt cô từng bước rơi cạm bẫy của .

hiểu ? Cô từng thực sự hiểu . Cái từ nhỏ nho nhã lịch sự, khôn khéo hiểu chuyện đột nhiên tàn nhẫn như , thậm chí còn triệt con đường ba cô để .

từng thực sự hiểu , giờ độc ác mềm lòng, nhưng từng thực sự độc ác là như thế nào.

“Lấy của thứ gì thì đều trả , chuyện hiểu rõ, các đấy.” Anh sai cởi trói cho Lục Tu Viễn, ung dung, bình thản : “Đêm dài đằng đẵng, hưởng thụ cho , để trai cô xem cô dâʍ đãиɠ như thế nào, nghĩ nhất định đặc sắc.”

Anh xong liền rời . Lục Văn Thiến thấy , vội vàng lấy tinh thần, vẻ mặt hoảng sợ với : “Dịch Trạch Duyên, thể như .”

còn tới cửa, cánh cửa đó nặng nề khép .

Lục Văn Thiến đập cửa, kêu khàn cả giọng, giống như một phát điên: “Dịch Trạch Duyên, mau thả . Cái tên bại hoại , là tên khốn nạn. Anh mau thả ngoài!” Có lẽ cơ thể càng ngày càng khó chịu, giọng của cô càng trở nên kinh hoảng: “Dịch Trạch Duyên, cầu xin mở cửa nhanh , cầu xin , về dám nữa.”

Dịch Trạch Duyên như thấy, với mấy canh giữ ngoài cửa: “Trông chừng cửa và cửa sổ cho , đến bình minh thì thả bọn họ .”

Mấy canh cửa cùng đáp , lúc Dịch Trạch Duyên mới yên tâm rời .

Đã xa, nhưng vẫn thể thấy Lục Văn Thiến kêu đến tê tâm liệt phế gọi.

“Dịch Trạch Duyên, gϊếŧ ! Dịch Trạch Duyên, gϊếŧ !”

Dịch Trạch Duyên phòng bệnh. Anh bật đèn, trong phòng chỉ ánh sáng yếu ớt phát từ một vài dụng cụ. Bên giường đặt một cái ghế, đến xuống, ngẩn chằm chằm cô gái giường.

đột nhiên như ?

Rõ ràng hôm qua còn , cô còn ôm nỡ để , rõ ràng mấy tiếng còn nũng nịu với .

chỉ trong chớp mắt bất động ở đây?

Anh chằm chằm một lúc, chẳng khóe miệng nở một nụ khổ từ lúc nào.

Khó khăn lắm mới kết hôn với cô, nhưng cô yêu . Khó khăn lắm cô mới yêu , nhưng bây giờ hôn mê bất tỉnh. Chẳng lẽ thật sự là khắc tinh của cô , là trời sống cô độc suốt quãng đời còn ?

**

Lục Tu Viễn mở cửa sổ phòng , khí trong lành thổi , cuối cùng cũng nhạt bớt mùi hương mập mờ khiến hít thở thông trong phòng .

Lục Văn Thiến đất, chỉ mặc một chiếc váy mỏng manh, hai tay ôm đùi, khuôn mặt chôn ở đầu gối nức nở. Từ lúc tỉnh , cô vẫn duy trì tư thế , lâu .

Lục Tu Viễn thấy liền đau lòng, nhưng dám tới gần. Anh xuống giường, với Lục Văn Thiến: “Mặt đất lạnh, lên .”

trả lời, vẫn nức nở như cũ.

“Nếu em thấy , một lát nữa sẽ .”

vẫn trả lời.

lúc , cửa phòng đột nhiên đạp mạnh, Lục Tu Viễn giật nảy , mà Lục Văn Thiến đang xổm mặt đất thút thít cuối cùng cũng ngẩng đầu cửa.

Một đám tiến , đầu là Dịch Trạch Duyên. Lục Tu Viễn thấy Dịch Trạch Duyên liền nhớ đến tất cả nhục nhã ngày hôm qua, lửa giận như đốt lên. Anh nhào đến, miệng réo lên: “Dịch Trạch Duyên, thằng khốn khϊếp, tao gϊếŧ mày.”

còn tới gần thì vệ sĩ của Dịch Trạch Duyên khống chế.

Mặt Dịch Trạch Duyên cảm xúc đảo qua hai em họ, lạnh một tiếng : “Nhìn vẻ mặt của hai , chẳng lẽ cảm thấy quá đáng?”

Lục Tu Viễn giãy dụa, giãy liền tức giận : “Mày còn gì nữa?”

Hai tay Dịch Trạch Duyên đút túi, ung dung quan sát : “Muốn em gái sống ?”

“Mày ý gì?”

Dịch Trạch Duyên cúi đầu : “Anh sống cũng , sẽ gì cô , nhưng thấy , chứ?”

“Đủ Dịch Trạch Duyên!” Lục Văn Thiến lên, giận dữ với : “Anh trừng phạt thành như thế còn gì nữa?”

“Cô cảm thấy như đủ ? Không… như vẫn đủ.” Anh thong thả mấy bước, đó dừng : “Chẳng qua đây chỉ là một giao dịch, tuân thủ tùy hai thôi.”

“Nếu tuân thủ thì mày thế nào?” Người hỏi chính là Lục Tu Viễn.

Dịch Trạch Duyên , ánh mắt thâm sâu thoáng qua Lục Văn Thiến. Lục Tu Viễn ngu, đương nhiên hiểu ý của Dịch Trạch Duyên. Muốn Lục Văn Thiến bình an vô sự, thì nhất định ngoan ngoãn lời. Giống như năm đó, diệt trừ ba , nhưng tự tay, bức ép ba , bây giờ cũng như , để lựa chọn.

Lục Tu Viễn c.ắ.n môi nắm c.h.ặ.t t.a.y, thoáng qua Lục Văn Thiến. Anh , nhưng còn lựa chọn nào khác.

đồng ý với , ?”

“Muốn là do chính lựa chọn. Đương nhiên, cũng thể lựa chọn kết liễu bản giống như ba . chỉ thấy , cho nên, nếu sống tạm bợ, nhất nên trốn xa một chút, đời cần xuất hiện nữa.”

Lục Tu Viễn nhắm mắt , hai tay để bên nắm c.h.ặ.t thành quyền. Anh hít một thật sâu, đó đầu Lục Văn Thiến, khổ một tiếng: “Em chú ý giữ gìn sức khỏe.”

“Không !” Lục Văn Thiến lập tức , hai mắt cô đỏ bừng. Khi đối diện với trai, cô mãi mãi thể giúp gì, chỉ như là một đứa trẻ ỷ : “Không .”

Vì để Lục Văn Thiến sống , .

Cuối cùng, vẫn thêm gì nữa, ánh mắt phức tạp Lục Văn Thiến một cuối, đó về phía cửa. Lục Văn Thiến chạy tới kéo , nhưng sớm hơn cô một bước, khống chế cô .

“Anh ơi, ơi!”

gọi Lục Tu Viễn, cơ thể sững , nhưng cuối cùng vẫn đầu , bóng dáng nhanh ch.óng biến mất ngoài cửa.

Nhìn Lục Tu Viễn dần dần biến mất, Lục Văn Thiến rít lên một tiếng phẫn nộ, thống khổ. Hai mắt cô đỏ bừng Dịch Trạch Duyên: “Sao dám thế với ? Người nghĩ kế chính là , Lâm Thanh Thanh c.ưỡng bức cũng là . Anh gì thì với đây , hại trai ?”

Dịch Trạch Duyên mà như , ánh mắt sắc lạnh, hề tỏ thương tiếc: “ nghĩ kế chính là cô, cho nên trừng phạt cũng chính là cô, xem cô đau khổ hơn trai cô đau khổ hơn?”

Lục Văn Thiến nhào đến liều mạng với , nhưng khống chế, cô thể động đậy: “Dịch Trạch Duyên, thể ác như ? Sao thể độc ác như thế?” Cô khàn giọng kêu lên.

Dịch Trạch Duyên , khuôn mặt nháy mắt lạnh xuống, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm: “Hiện giờ Thanh Thanh còn trong bệnh viện hôn mê bất tỉnh, cô xem ai độc ác hơn ai? nhớ từng cảnh cáo cô động đến cô , khi đó cho cô cơ hội .”

“…”

“Anh trai cô mới , cho nên cứ áy náy, cứ đau khổ , nhất cả đời cứ sống trong đau khổ dày vò .”

“Còn …” Anh chậm rãi gõ lên mặt đồng hồ: “Hiện giờ, Dịch gia còn là nơi để cô tránh nạn. Trước tối hôm nay, thu dọn hết đồ đạc cuốn xéo khỏi Dịch gia. nhắc nhở cô một chút, ông của cô thông minh, lựa chọn mặc kệ hai em cô, cho nên nhất đừng tìm ông , tránh để ruột thèm mặt.” Anh nhắm mắt , ý tứ sâu xa đ.á.n.h giá cô vài : “ nhớ năm đó ba cô chơi , đắc tội ít . Trước đây ông và Dịch gia chống đỡ, hai mới thể bình yên vô sự. Bây giờ, hai bọn cô còn ô dù gì nữa, trai biến mất rõ tung tích, khi ngoài cẩn thận một chút.”

Anh xong, hề lưu luyến rời . Người giữ c.h.ặ.t Lục Văn Thiến cũng buông tay , Lục Văn Thiến còn sức sụp xuống đất.

Dịch Trạch Duyên mới khỏi phòng mấy bước thấy tiếng đập phá, còn tiếng hét tê tâm liệt phế của Lục Văn Thiến truyền đến.

Khóe miệng cong lên, nở một nụ lạnh lùng.

 

 

Loading...