Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 38: Ghen

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Thanh Thanh đột nhiên ôm cô gấp như thế, nhưng Dịch ôm thật là thoải mái.

Lúc , cô ghé n.g.ự.c , cái m.ô.n.g nhỏ nhô , thực sự giống một đứa trẻ.

Thật là ngoan. Dịch cảm thấy thể nhịn , nhưng cũng chẳng cần nhịn, bế ngang Lâm Thanh Thanh lên đặt giường, hôn lên môi, mặt, tai cô.

Khi hôn tai, Lâm Thanh Thanh chịu liền né tránh: “Không c.ắ.n tai em, c.ắ.n nhẹ chân em sẽ run lên.”

Anh c.ắ.n, giọng mập mờ rõ: “Chính là để chân em run.”

Lại là một đêm điên cuồng, hai loạn lâu, ngày hôm , khi Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy, hai chân vẫn còn mỏi nhừ. Ngược , tinh thần Dịch Trạch Duyên vẫn phấn chấn giống như ngày.

Xe Maybach màu đen từ từ dừng , Hoắc Nhất chạy chậm chỗ phía mở cửa xe, chân Dịch Trạch Duyên chạm đất thì một cách đó xa đến.

“Dịch , thể chuyện riêng với một lúc ?”

Hoắc Nhất đợi lên tiến đến ngăn mặt, khách sáo nhắc nhở một câu: “Vị , hẹn ? Không hẹn thì phiền đến quầy lễ tân đặt hẹn.”

Hướng Hoa Dương , chỉ đưa mắt về phía Dịch Trạch Duyên.

“Hoắc Nhất, lên .”

“Vâng.”

Hoắc Nhất rời , bãi đỗ xe rộng lớn chỉ còn Dịch Trạch Duyên và Hướng Hoa Dương.

“Anh chuyện gì với ?”

Giọng hề tỏ ngạo mạn mà bình thản, trong đó còn hàm chứa ý . Cho dù với phận của , đầy đủ vốn liếng để ngạo mạn, nhưng vẫn nhã nhặn lịch sự, đủ tôn trọng như , cả đều toát lên vẻ cao quý và bồi dưỡng khiến khác thể theo kịp.

Một giây đó, thậm chí Hướng Hoa Dương còn hoài nghi gặp lầm .

“Hôm qua viện trưởng với bên Châu Phi còn vị trí trống, ông sắp xếp cho qua đó. khi ông tìm , Dịch đến gặp viện trưởng, đây là ý của Dịch ?”

Dịch : “Viện trưởng và quen cũ, hôm qua đến bệnh viện chút việc nên tìm ông . Về phần điều động công tác, ngoài thể can thiệp , huống hồ và Hướng oán thù, thuyết phục viện trưởng Thái đưa đến Châu Phi chứ? nghĩ lẽ Hướng hiểu lầm .”

Anh thản nhiên, lông mày còn nhíu thể hiện mạo phạm nên vui.

Hướng Hoa Dương trầm tư một lúc, chẳng lẽ hiểu lầm thật?

Hướng Hoa Dương im lặng một lát thử thăm dò: “Không Dịch canh cánh trong lòng vì và Thanh Thanh từng ở bên ?’

“Canh cánh trong lòng?” Dịch Trạch Duyên : “Có lẽ Hướng , bình thường bận, sẽ phí thời gian so đo mấy chuyện quá khứ ý nghĩa . Huống chi…” Ánh mắt của rơi mặt Hướng Hoa Dương, dừng một chút mới : “ tự tin.”

Anh thản nhiên hời hợt khiến Hướng Hoa Dương cảm thấy bản tự đa tình, thật sự cản trở , là suy nghĩ nhiều ?

“Nếu Hướng còn chuyện gì thì , còn buổi họp.”

Anh luôn lịch sự và nhã nhặn, khiến Hướng Hoa Dương cảm thấy cố tình gây sự ?

“Xin Dịch , quấy rầy .”

Dịch Trạch Duyên gật đầu , thể hiện để ý, đó vòng qua thang máy.

Hôm nay Lâm Thanh Thanh nghỉ sớm. Sau khi tan , cô liền thẳng đến tập đoàn Dịch Thành. Đã đến nhiều , cô liền quen đường thẳng văn phòng Dịch Trạch Duyên. Trong phòng ai, thư ký cho cô , tổng giám đốc vẫn còn đang họp. Lâm Thanh Thanh liền ở phòng việc chờ .

Cảm thấy chán, Lâm Thanh Thanh định tìm sách . Trên giá sách của Dịch Trạch Duyên nhiều sách, nhưng đều cao thâm khó hiểu, thực sự thích hợp để giải trí. Lâm Thanh Thanh đến bàn việc của cũng tìm thấy tờ báo nào cả. Không khi thấy chán, Dịch sẽ gì để gϊếŧ thời gian nhỉ? bình thường bận rộn như , hẳn là thời gian để thấy tẻ nhạt .

Cứ nghĩ như một lúc, ánh mắt cô vô tình quét đến mấy cái ảnh chụp ở góc bàn. Lâm Thanh Thanh liếc mắt mấy tấm ảnh. Cô nhíu mày cầm lên xem, ảnh là cô và Hướng Hoa Dương.

Là khi bọn họ ở trong thôn, ảnh là ai chụp? Mà cố tình chọn góc để chụp, trong hình, cô và Hướng Hoa Dương mập mờ.

lúc đẩy cửa . Cô ngẩng đầu lên , là Dịch Trạch Duyên. Lâm Thanh Thanh giơ mấy tấm ảnh trong tay về phía : “Ảnh ?”

Dịch Trạch Duyên sang, biểu cảm hề đổi. Anh lên phía , mặt cô, đó ghé sát , : “Lương Hân đưa cho .”

“Lương Hân?” Lâm Thanh Thanh nhíu mày: “Cô đưa cho những hình gì?”

Dịch Trạch Duyên , như như cô. Bị , Lâm Thanh Thanh mất tự nhiên, chậm rãi : “Anh em như gì? Lúc Lương Hân đưa những tấm ảnh cho chắc còn với một đống chuyện linh tinh đúng ? Chẳng lẽ tin những chuyện hoang đường cô ?”

“Anh tin em.” Anh .

“Anh tin em thì còn em như ?”

May mà tin khác.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy giải thích với một chút: “Cũng gì, chỉ là đột nhiên gặp, liền hỏi em dạo , đó em vội vàng rời thì kéo tay.”

Anh gì, vẫn chỉ cô chăm chú như cũ.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Ánh mắt … chẳng lẽ còn cô dỗ dành ? Mà thôi, dỗ thì dỗ.

Lâm Thanh Thanh bước lên một bước ôm lấy cổ : “Được , chuyện gì mà, như em sẽ hiểu lầm là đang ghen đấy.”

“Em hiểu lầm, đang ghen.”

“…”

Không ngờ thẳng như , hơn nữa còn tỏ đương nhiên, nhưng câu phát từ Dịch Trạch Duyên trầm khiến cô cảm thấy thể tưởng tượng nổi.

“Đã qua mà.”

“Đã qua, nhưng vẫn ghen.”

“…”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy tùy hứng, thích hợp với , nhưng cô cảm thấy kỳ diệu.

Anh ghen tức là để ý đến cô, Lâm Thanh Thanh dỗ dành: “Khi đó em còn bộ dạng như thế nào, cho nên mới mắc sai lầm. Sao thể so với , em yêu nhất là mà.” Cô kéo tay của cầm lấy: “Em thật sự yêu , bất kỳ ai cũng sánh bằng, ghen nữa ?”

dịu dàng, mỗi chữ đều ôn nhu tận xương, Dịch Trạch Duyên cảm thấy tim gan phèo phổi của như v**t v* an ủi.

Cô gái đang dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng thích.

Cho nên ngừng, tiếp tục ngọt c.h.ế.t .

Lâm Thanh Thanh thấy bất động, liền nhào n.g.ự.c , ôm lấy : “Em thật sự yêu , em tức giận vì những đáng .”

Dịch Trạch Duyên đầu , lén lén . Anh thể tiếp tục giả bộ nữa, liền đưa tay ôm cô, ho nhẹ một tiếng, dùng giọng bình thường : “Được.”

Lâm Thanh Thanh thở phào một , thầm nghĩ đàn ông đúng là khó dỗ.

“Anh cho Lương Hân phát ngôn cho sản phẩm mới của công ty.”

Dịch Trạch Duyên nghĩ vẫn nên chuyện cho cô, và cô bất kỳ hiểu lầm nào.

Lâm Thanh Thanh đẩy , mặt mũi tràn ngập dấu hỏi chấm: “Vì ?”

Dịch Trạch Duyên giúp cô sửa tóc, mặt tràn đầy nhu tình: “Cô vất vả lắm mới chụp những tấm ảnh , nên thưởng cho cô một chút ?”

Mặt Lâm Thanh Thanh tràn ngập biểu cảm như đang điên .

Dịch Trạch Duyên : “Tin , em sẽ hài lòng với phần thưởng tặng cho cô .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Mặc dù , nhưng nụ như phủ lên một lớp sương mù, khiến nét mặt của càng vẻ thâm sâu khó dò. Lâm Thanh Thanh một mặt dịu dàng, tuy nhiên thương trường, cũng thủ đoạn. sẽ khiến cô hài lòng, dường như tính toán riêng của , Lâm Thanh Thanh hỏi nhiều nữa.

“Không còn sớm nữa, chúng đón con thôi.”

Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, kéo tay : “Được.”

Đi đến trường học đón Tiểu Uyên, đó ba lên xe. Lâm Thanh Thanh nghĩ thời gian cô vẫn luôn bận rộn, thời gian dành cho hai cha con, mai là cuối tuần, đó cô đồng ý đưa tiểu Uyên chơi nhưng , cho nên liền ; “Ngày mai là thứ bảy, chúng đưa tiểu Uyên chơi ?’

Bạn học nhỏ thấy chơi, đợi ba trả lời phấn khích : “Được , con .”

Lúc Dịch Trạch Duyên mới nhớ đến một chuyện, liền với cô: “Vừa quên với em, ngày mai Kỳ Châu một chuyến, kiểm tra cuối cùng trong năm, cũng coi như thăm hỏi một chút, dù cũng sắp đến tết .”

Hai con như thế thì thất vọng. Dịch Trạch Duyên thấy hai gương mặt giống đến mấy phần cùng tỏ vẻ thất vọng, trái tim như bóp c.h.ặ.t, Anh đành lòng, vội vàng : “Ngày sẽ trở về, lúc đó sẽ bù cho hai con.”

Mặc dù thất vọng nhưng hai vẫn hiểu cho , cuối cùng cũng gật đầu.

Thật là ngoan, lớn ngoan, nhỏ cũng ngoan. Dịch Trạch Duyên cảm thấy thỏa mãn, thậm chí còn đang trì hoãn. sớm muộn cũng đều , sớm một chút, xong việc là thể về cùng bọn họ.

Có lẽ nghĩ đến ngày mai , buổi tối, Dịch Trạch Duyên liền quấn lấy cô mấy . Lâm Thanh Thanh thực sự thể khâm phục tinh lực của , hôm qua bọn họ mới đấy.

Vẫn là tới khuya mới ngủ, nhưng sáng hôm Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy sớm. Dịch Trạch Duyên giường, Lâm Thanh Thanh cầm điện thoại thoáng qua, mới bảy giờ, sớm chứ?

Lâm Thanh Thanh xuống , tầng cũng ai. Cô tức giận, Dịch Trạch Duyên thèm với một tiếng. Văn tẩu đang bữa sáng trong bếp, thấy cô xuống, phòng nào cũng ngó một chút, lẽ là đang tìm Dịch Trạch Duyên, Văn tẩu liền cho cô Dịch Trạch Duyên đang ở sân .

Lâm Thanh Thanh thở phào một , chạy đến sân , phòng tập thể hình, quả nhiên thấy Dịch Trạch Duyên ở đó. Anh đang đu xà, lưng về phía cô, chỉ mặc một chiếc quần đùi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-38-ghen.html.]

Động tác của chuẩn, cơ bắp . Vì vận động nên toát nhiều mồ hôi, mồ hôi óng ánh dính ướt lưng. Lâm Thanh Thanh cảm thấy cả căn phòng tràn ngập mùi hương nam tính của , mà khi hoạt động, một tiếng rêи ɾỉ phát từ cổ họng, nếu phụ nữ thấy lẽ đều chịu .

Anh xong một , Lâm Thanh Thanh nhịn chạy tới ôm từ phía .

Đột nhiên ôm, cơ thể Dịch Trạch Duyên sững , nhưng là cô liền trầm tĩnh , đó tách tay cô : “Trên mồ hôi, chê bẩn ?”

Cô ôm buông tay.

Sáng sớm chạy đế nũng nịu với , dính như thế khiến ?

Lâm Thanh Thanh cũng quá đáng, ôm một lúc liền buông , : “Anh tập tiếp .”

“Tập xong .” Anh kéo tay cô ngoài.

Lâm Thanh Thanh nắm tay kéo , cô lau mồ hôi cho , : “Sao mới sáng sớm tập , hôm qua ngủ muộn như , thể ngủ thêm một chút ?”

“Sao thể cực khổ rèn luyện ? Không thì em cho là lấy thể lực để động eo ở ?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Thể lực… động eo…

Lâm Thanh Thanh , vẻ mặt của tự nhiên, như chỉ đang kể một câu chuyện bình thường với cô.

Anh

Lâm Thanh Thanh bất mãn : “Anh rèn luyện thể là vì chuyện đó?”

Lông mày Dịch Trạch Duyên nhíu, tủm tỉm cô: “Không thì vì cái gì?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

cảm giác đang đùa giỡn, tự nhiên như , dường như tất cả vốn dĩ nên như thế. Mặt Lâm Thanh Thanh xanh xanh hồng hồng, còn dám phản ứng , cứ như kéo về phòng.

Dịch Trạch Duyên vọt phòng tắm, khi tắm xong chỉ còn mặc một chiếc qυầи ɭóŧ màu đen. Đồ lót thiết kế vặn, gợi cảm c.h.ế.t. Anh mặc quần dài lên mặc áo trong , Lâm Thanh Thanh một tay đỡ trán chăm chú.

Người đàn ông gợi cảm thanh nhã, mặc quần áo cũng thể gợi cảm như thế.

“Không còn sớm nữa, xuất phát đây.” Anh cài nút tay áo cửa: “Em và con ở nhà nhé, sáng sớm mai sẽ về.”

Lâm Thanh Thanh chạy đến ôm /

Dịch Trạch Duyên: “…”

“Ôm một cái, một cái thôi.”

Trình độ dính của cô gái càng ngày càng đổi.

Quá dính , ?

Dịch Trạch Duyên cô gái đang ôm eo buông, nhịn lên, ho nhẹ một tiếng chỉnh sắc mặt: “Em còn như , sẽ nổi.”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy hiểu chuyện hơn, liền từ từ buông tay : “Được , .”

Bộ dạng thất thần tủi chịu .

“Mau quần áo , cùng đến Kỳ Châu.”

Lâm Thanh Thanh : “…”

sẽ bận, lẽ chăm sóc em .”

Giống như một đứa trẻ nhận kẹo, trái tim nhỏ của Lâm Thanh Thanh nhảy cẫng lên vì vui sướng, nhưng cô vẫn quên tiểu Uyên: “Vậy con thì ?”

“Nó đồng ý thì cùng , đồng ý thì đưa nó đến nhà dì lớn.”

“Được , em quần áo liền.”

Lâm Thanh Thanh quần áo xong liền tới gõ cửa phòng tiểu Uyên. Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên mới tỉnh, khuôn mặt vẫn còn đang buồn ngủ.

“Tiểu Uyên, ba Kỳ Châu, con cùng ?”

“Kỳ Châu?”

Tiểu Uyên nhớ đến bọn họ đến Kỳ Châu, liền kéo bé và ba ngủ chung, nhưng nếu bé, ba và cùng ngủ chung thì họ thể sinh em gái cho bé .

Nghĩ , bạn nhỏ tiểu Uyên kiên định lắc đầu: “Con .”

Lâm Thanh Thanh liền : “Vậy đưa con đến nhà dì lớn ?”

Bạn nhỏ gật đầu, : “Cũng mấy ngày con thấy dì lớn, con nhớ dì.”

Lâm Thanh Thanh liền bảo bé ngủ thêm một chút, lát nữa cô sẽ gọi cho chị để chị đến đón bé. Làm xong những chuyện , Lâm Thanh Thanh liền xuất phát cùng Dịch Trạch Duyên.

Bởi vì , nên khi hai đến Dịch gia cũng đón tiếp phô trương như , chỉ ba ăn cơm trưa, em Lục gia và nhà Trình gia đều tới. Bởi vì Tiểu Uyên đến, lúc ăn cơm, Trương Thục Hỉ còn thất vọng.

Dịch Trạch Duyên thật sự bận, cho nên khi ăn cơm xong liền rời . Trương Thục Hỉ hẹn bạn chơi mạt chược, liền giao cho quản gia đưa cô thăm quan.

Sân vườn của Dịch gia lớn, quản gia đưa cô dạo một vòng chắc cũng tốn khá nhiều thời gian. Lâm Thanh Thanh sợ trễ việc của khác, liền : “Tự cháu dạo chơi là , chú cứ việc của ạ.”

“Vậy , chuyện gì thì phu nhân cứ gọi điện cho .”

mà, ở đây nhiều phòng, cháu đều thể xem ạ?”

Quản gia : “Đương nhiên, phu nhân là bà chủ của nơi , bất kỳ chỗ nào ở đây phu nhân cũng thể .”

Sân vườn của Dịch gia lớn, bên trong nhiều căn biệt thự mang phong cách khác , thiết kế sân vườn cũng độc đáo. Nghe đến mùa hè, mấy cái sân vườn trở thành thắng cảnh cho du khách tham quan.

Lâm Thanh Thanh đến một căn biệt thự mang phong cách của những năm hai mươi ba mươi. Trong biệt thự trông coi, là một cô gái trẻ tuổi, mặc trang phục chuyên nghiệp chào cô: “Phu nhân thăm quan nơi ạ?”

Lâm Thanh Thanh gật đầu, cô gái liền kéo cửa giúp cô. Nơi chắc là thư phòng, thể gọi là thư viện, bên trong đều dùng để lưu trữ sách, vách tường nhiều ảnh chụp chung, trong đó còn mấy tấm ảnh thời dân quốc, là nhà họ Dịch chụp cùng với nhân vật vĩ đại trong lịch sử.

Lâm Thanh Thanh sợ ngây . Nghe tổ tiên Dịch Trạch Duyên nổi tiếng, trong lịch sử cận đại còn ghi . Xem bối cảnh Dịch gia thực sự đơn giản, mà cái thư viện cũng là nơi để du khách tham quan. Có thể trở thành nơi tham quan, đương nhiên bên trong cũng đồ.

Lâm Thanh Thanh tham quan một lúc , phía là sân chơi của trẻ con, nơi là Dịch phu nhân sai sửa cho Dịch Bắc Uyên, nhưng hiện giờ mở cửa, thỉnh thoảng mùa hè cũng sẽ du khách đưa con đến đây chơi.

Cách khu vui chơi một chút về phía bắc, một ngôi nhà gỗ nhỏ thấp xen kẽ với sân biệt thự, trông bắt mắt lắm.

Không trông coi giống như các biệt thự khác, ở đây , mà cửa cũng khóa . Lâm Thanh Thanh đẩy cửa , ngờ nơi quét dọn sạch sẽ.

Căn phòng lớn, bốn vách tường đều là tủ kính đựng bát, bên trong là một bộ sưu tập, giữa căn phòng chính là một chiếc đàn dương cầm.

Đó là một cây đàn dương cầm Besson, vẻ nhiều năm , hoa văn khắc đàn đều mờ theo thời gian. Lâm Thanh Thanh bước đến thử âm sắc, thử xong lập tức mừng rỡ.

Âm thanh vang lên định, tone trong trẻo lực rung động, cộng hưởng mạnh mẽ, mà cảm xúc , đây chắc chắn là một chiếc đàn hiếm .

Chắc hẳn ai học nhạc cũng gặp vấn đề , khi thấy một cây đàn piano thì khó thể kìm nén sự phấn khích. Lâm Thanh Thanh kìm , cô xuống cây đàn và bắt đầu chơi những giai điệu quen thuộc của .

Trong lúc nhất thời, cô cuốn hút bởi giai điệu và xúc cảm của cây đàn, Lâm Thanh Thanh đàn mê mẩn, khi chơi một bản nhạc, cô nhận trong phòng thêm một .

Là Lục Tu Viễn.

“Lục , tới đây?”

Lục Tu Viễn : “Không cần khách sáo như thế. Nếu em chê, cứ gọi cả là .”

Lâm Thanh Thanh .

Lục Tu Viễn tới: “Đây là phòng chơi đàn của ba .”

Lâm Thanh Thanh vội vàng lên: “Xin , em .”

Vừa quản gia với cô, tất cả nơi đều thể dạo, ngờ cái chỗ đáng chú ý là phòng chơi đàn của ba Lục Tu Viễn.

Lục Tu Viễn : “Chắc là em cảm thấy kỳ, giàu bằng c.ờ b.ạ.c như ba còn thích âm nhạc.”

Lâm Thanh Thanh vội : “Không , âm nhạc ranh giới.”

Khi đang chuyện, Lục Tu Viễn tới, lúc Lâm Thanh Thanh còn đang bên cạnh đàn dương cầm. Lục Tu Viễn đến đàn dương cầm, đó ấn lên mấy , trong phòng lập tức vang lên một loạt âm thanh.

Khi Lục Tu Viễn đến mặt cô, Lâm Thanh Thanh ngửi thấy một mùi lạ, chắc chắn đàn ông sẽ dùng loại nước hoa nồng đậm như .

Lâm Thanh Thanh cũng nghĩ nhiều, với Lục Tu Viễn: “Em nơi khác thăm quan.”

đến cửa vặn chốt , lúc mới nhận thể xoay chốt. Lâm Thanh Thanh thử mấy , liền với Lục Tu Viễn: “Có thể mở cửa giúp em ?”

Lục Tu Viễn nhúc nhích, ánh mắt phức tạp cô.

Lâm Thanh Thanh cũng chỗ đúng, n.g.ự.c cô bắt đầu khó chịu, đầu cũng choáng váng, tất cả mắt bắt đầu chồng chéo lên , mà Lục Tu Viễn đang từng bước về phía cô.

Lâm Thanh Thanh vô thức lùi , bước chân vững, cũng , lùi về hai bước thụp xuống đất. Lục Tu Viễn đến gần, Lâm Thanh Thanh nhận nguy hiểm, vội vàng dùng tay sờ so.ạng, cô sờ thấy trong hộc tủ một chiếc tượng đầu tê giác liền cầm đập .

“Anh gì? Không tới đây.”

Trong nháy mắt , đầu cô đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức, dường như cũng xổm bên cạnh cô, nắm c.h.ặ.t c.h.â.n của cô, nhưng cô tới gần, ngừng ném đồ .

Đầu truyền đến một cơn đau đớn, Lâm Thanh Thanh kêu lên sợ hãi, cô đập đầu cạnh tủ, hi vọng thể tỉnh táo hơn một chút.

mà cô càng đụng đầu, càng nhiều ký ức xa lạ như thủy triều vỡ đê ập đến trong đầu cô…

Loading...