Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 37: Cục Cưng Bé Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ Hướng Hoa Dương dẫn cùng đ.á.n.h với mấy thanh niên trai tráng trong thôn, nhưng đột nhiên Dịch Trạch Duyên xuất hiện, bọn họ liền ngừng , ai cũng thương ít nhiều.
Con trai thứ hai nhà trưởng thôn, cũng chính là chỉ Lâm Thanh Thanh, Dịch Trạch Duyên xong liền tức đến nổ phổi: “Cô là của tao.”
Anh xong liền sang cầm d.a.o chạy về phía Dịch Trạch Duyên, nhưng còn kịp chạm quần áo Dịch Trạch Duyên, còn cách mấy bước nữa thì Dịch Trạch Duyên bước đến vặn lấy cổ tay , rắc một tiếng, d.a.o phay rơi xuống đất, đàn ông kêu lên t.h.ả.m thiết như chọc tiết, đó lập tức ném xuống đất, ôm cánh tay đau đớn lăn vài vòng mặt đất.
Nhìn tay , thể nhận Dịch Trạch Duyên vặn gãy cánh tay .
Trưởng thôn thấy con trai đ.á.n.h thành như , lập tức giận tím , cầm một cái quốc bổ Dịch Trạch Duyên và vệ sĩ. ông còn đến gần, đột nhiên vệ sĩ lấy một khẩu s.ú.n.g từ trong n.g.ự.c , bắt một phát lên trời.
Bùm!
Dường như trong khoảnh khắc đó, thế giới bỗng yên tĩnh . Cơ thể trưởng thôn giống như giữ c.h.ặ.t, động tác giơ cuốc cứng nhắc hạ xuống, một lúc lâu dám nhúc nhích. Những khác cũng sợ hãi choáng váng, cho dù thôn phong bế [1], nhưng họ cũng từng thấy s.ú.n.g.
[1] phong bế: đóng cửa, khép kín
Tiếng s.ú.n.g vang lên, mấy vệ sĩ khác cũng lấy s.ú.n.g từ n.g.ự.c hung ác hướng về mấy .
“ khó các , chỉ đưa phu nhân của , các còn ý kiến gì ?”
Người dân trong thôn còn ngang ngược dã man, lúc một nào dám lên tiếng.
Dịch Trạch Duyên với Lâm Thanh Thanh: “Đến đây.”
Lâm Thanh Thanh cảm thấy chồng thật trai, trai giống như một vị thần , khi cô cần liền xuất hiện, chính là thần hộ mệnh của cô.
Lâm Thanh Thanh vô cùng kích động, vội vàng chạy về phía , trong mắt, trong lòng đều là Dịch Trạch Duyên.
Dịch Trạch Duyên ôm eo cô hỏi: “Sợ ?”
Anh hỏi hờ hững, thậm chí còn như đang đùa, hiển nhiên coi những mặt gì. Lâm Thanh Thanh mới bọn họ khống chế nên thật sự sợ. Bây giờ thấy đàn ông , sự bình tĩnh, tự tin của khiến cô cảm thấy vô cùng an .
Cô lắc đầu với : “Hiện giờ sợ.”
Dịch Trạch Duyên kéo tay cô, coi ai gì rời , mấy vệ sĩ đưa tới cũng bảo vệ cho mấy khác rời . Người dân trong thôn e sợ s.ú.n.g trong tay bọn họ, một nào dám tiến lên.
Sau khi xuống núi, Lâm Thanh Thanh Thanh liền báo cảnh sát. Sau khi báo cảnh sát xong liền lo lắng hỏi Dịch Trạch Duyên: “Trên vệ sĩ của s.ú.n.g, chứ?”
“Khi còn ở trong quân đội lập công, cũng coi như cống hiến cho quốc gia, cho nên vệ sĩ bên cạnh chứng nhận sử dụng s.ú.n.g, .”
Lâm Thanh Thanh thở phào một . Cảnh sát hỏi một chút đưa dân trong thôn , mấy hình cũng nhao nhao rời . Thấy còn chuyện gì, Lâm Thanh Thanh cũng cùng Dịch Trạch Duyên trở về.
Lúc , Lâm Thanh Thanh mới cơ hội hỏi : “Sao đến đây?”
Dịch Trạch Duyên ôm cô trong n.g.ự.c, đưa tay vén tóc mái của cô sang một bên: “Anh yên tâm về em, cho nên đến xem.”
Anh sẽ cho cô, bởi vì cô và Hướng Hoa Dương cùng chung đoàn nên mới theo đuôi . vô cùng ơn cơn ghen đó, nó khiến chạy tới kịp thời, nếu hậu quả chắc chắn thể tưởng nổi.
Chuyến khiến Lâm Thanh Thanh kinh hãi hề nhỏ. Sau khi trở về, cô cảm thấy mệt mỏi như tan biến hết, tắm rửa xong ngủ.
Ngày hôm Mộc Tùng mới trở về. Đến phòng việc, chuyện đầu tiên mà Lâm Thanh Thanh chính là tìm . Khi cô thấy Mộc Tùng, đang trong phòng việc ngẩn .
Sắc mặt trắng bệch, ánh mắt vô hồn, tinh thần dường như lắm.
Lâm Thanh Thanh đối diện , cẩn thận hỏi: “Sao ? Cô gái là Mạnh Điềm ?”
Mộc Tùng đầu cô, sửng sốt mấy giây mới nhận là Lâm Thanh Thanh, khổ một tiếng : “Là cô .”
Nghe khàn giọng khiến Lâm Thanh Thanh giật nảy cả .
“Vậy chuyện là thế nào? Chị đám lừa đến đó ?”
Mộc Tùng lắc đầu, Lâm Thanh Thanh thấy tâm trạng khỏi nặng nề hơn.
“Bọn họ đều phủ nhận bắt cóc Mạnh Điềm, chỉ là lúc đầu nhặt cô đường, khi nhặt cô thì ngón tay đứt, cũng trở nên điên điên dại dại. Bọn họ chê cô , còn để con trai cưới cô vợ.”
Lâm Thanh Thanh liền tức giận: “Vậy Mạnh Điềm ?”
“Cô thể gì? Cô ngốc nghếch, chỉ ngây ngô.”
“…” Lâm Thanh Thanh cảm thấy đúng lắm: “ khi chúng ở trong thôn, rõ ràng những đó đều nhắm các cô gái mà.”
Mộc Tùng trào phúng: “Bọn họ chỉ thừa nhận cướp tài sản, thừa nhận cướp .”
“…”
Vốn dĩ Lâm Thanh Thanh còn tưởng những thôn dân ngu ngốc dã man hiểu pháp luật, xem là cô đ.á.n.h giá bọn họ quá thấp .
Bọn họ xảo quyệt, hơn nữa còn cách để luồn lách pháp luật.
Tội cướp bóc nặng, hơn nữa còn cướp , cho nên bọn họ cũng trừng phạt quá nặng.
“Vậy ? Không cách nào để đòi công lý ? Mạnh Điềm ? Mạnh Điềm cũng về theo bọn họ ? Ba chị gì?”
Mộc Tùng ngẩng đầu cửa sổ, hôm nay ánh nắng . Đột nhiên lên, nhưng nước mắt lăn dài: “Còn thể gì? Ba của cô sớm cho là cô còn nữa, cũng con khác, bây giờ ngay cả nhận con gái bọn họ cũng . Mạnh Điềm gả cho thằng đàn ông ch.ó c.h.ế.t , còn con . Không chứng cứ chứng minh Mạnh Điềm bọn họ lừa đến đó, bọn họ đưa cô , ai tư cách để .”
“Nói cách khác, cuối cùng bọn họ trừng phạt gì ?”
Mộc Tùng nhắm mắt gì.
Lâm Thanh Thanh , lúc Mộc Tùng khó chịu hơn bất cứ nào, bạn gái nhớ nhung nhiều năm trở thành như , nhưng chẳng thể đổi gì.
Lâm Thanh Thanh quấy rầy nữa, vỗ vai Mộc Tùng .
Dịch Trạch Duyên đến văn phòng một lúc thì Hoắc Nhất gõ cửa : “Tổng giám đốc, lễ tân điện thoại đến, là tiểu thư Lương Hân tìm .”
Dịch Trạch Duyên cởϊ áσ khoác treo lên móc áo, đầu : “Nói cho lễ tân, trực tiếp đuổi là .”
Hoắc Nhất khó xử, thôi, Dịch Trạch Duyên thấy liền hỏi: “Sao ?”
Hoắc Nhất : “Tiểu thư Lương Hân cô việc với tổng giám đốc, là liên quan đến phu nhân… và bạn trai cũ của phu nhân.”
Dịch Trạch Duyên dừng , ánh mắt từ từ quét về phía Hoắc Nhất. Hoắc Nhất rùng một cái, yên lặng cúi đầu xuống.
“Để cô lên đây.”
Hoắc Nhất thở phào một , chuyển lời mấy chuyện sợ thật, nhưng chỉ cần liên quan đến phu nhân, dám sơ suất.
Khi Lương Hân văn phòng, Dịch Trạch Duyên đang bận rộn bàn việc. Khi đến đây, Lương Hân sự to lớn và xa hoa của tập đoàn Dịch Thành kinh hãi, lúc đối diện Dịch Trạch Duyên càng cẩn thận hơn.
Cô thận trọng : “Dịch tổng.”
Dịch Trạch Duyên thèm ngẩng đầu lên: “Có gì cứ thẳng, còn bận nhiều việc.”
Lương Hân bồn chồn, điều chỉnh thở để bớt khẩn trương một chút, đó đặt tấm ảnh tay xuống mặt . Dịch Trạch Duyên đảo mắt , cuối cùng mới buông tập tài liệu trong tay xuống cầm ảnh lên .
Là ảnh chụp chung của Lâm Thanh Thanh và Hướng Hoa Dương một con đường nhỏ ở thôn. Không hai họ gì, Hướng Hoa Dương còn kéo tay Lâm Thanh Thanh.
“Tại đưa những hình ảnh cho xem?”
Anh hỏi tự nhiên, thậm chí khóe miệng còn vương ý , nhưng Lương Hân cũng dám thả lỏng, cẩn thận sắp xếp từ ngữ, : “Ảnh là vô tình chụp . Mặc dù Thanh Thanh là chị kế của , nhưng vì đạo lý hơn tình , Dịch ưu tú như , nhưng Thanh Thanh giấu gặp bạn trai cũ, trong lòng cảm thấy bất bình Dịch , Dịch chẳng gì, cho nên liền đưa những tấm ảnh cho Dịch xem.”
Lương Hân lén quan sát biểu cảm của Dịch Trạch Duyên, thấy cô , biểu cảm của đổi nhiều. Lương Hân nắm chắc trong lòng đàn ông thâm sâu khó lường đang nghĩ gì, trong lòng bắt đầu thấp thỏm yên.
Sau một lúc trầm mặc, Dịch Trạch Duyên : “Gần đây tập đoàn Dịch Thành mới mắt một loại rượu mới, cô phát ngôn ?”
Lương Hân dám tin sang , liền thấy hai tay Dịch Trạch Duyên giao bàn, tư thế nghiêm túc, dường như đang đùa.
“Thật.. thật ?” Cho dù kiềm chế bằng mấy nhưng vẫn thể kiềm chế sự vui vẻ khi .
“Đương nhiên, đây là phần thưởng cho cô.”
Từ phòng việc của Dịch Trạch Duyên , Lương Hân cảm thấy bước chân nhẹ bẫng. Trước giờ rượu của Dịch gia uy tín, việc chọn phát ngôn cho rượu nhà họ cũng vô cùng nghiêm ngặt, nhất định scandal, mà quan trọng là nhận nhiều giải thưởng lớn.
bây giờ, cô trở thành phát ngôn cho sản phẩm mới của Dịch Thành, giá trị con tăng lên gấp bội, Lương Hân phấn khích suy nghĩ, hơn nữa chiều nay Dịch Trạch Duyên còn cô thể tới ký hợp đồng.
Xem nước là đúng. Có thể nhận , Dịch Trạch Duyên để ý đến chuyện của Lâm Thanh Thanh và Hướng Hoa Dương, nếu thì dùng tấm thẻ bạc lớn như thế để ban thưởng cho cô .
Lương Hân tập đoàn đồ sộ mặt, nhắm mắt giang hai tay , làn gió thổi tới, cô hài lòng mỉm .
Người như Lâm Thanh Thanh xứng hưởng những thứ như thế .
Dịch Trạch Duyên tiện tay ném những hình ảnh lên bàn. Anh lấy điện thoại gọi cho Lâm Thanh Thanh.
Lâm Thanh Thanh đang chuẩn đến bệnh viện thăm Mạnh Điềm, Nhiễm Nam đưa cô đến Bắc Thành để kiểm tra cơ thể.
Sau khi xong, Dịch Trạch Duyên thuận miệng hỏi một câu: “Ở bệnh viện nào?”
“Ở bệnh viện trực thuộc đại học T.”
Dịch Trạch Duyên xong, lông mày khẽ nhăn , Hướng Hoa Dương đang việc ở đó ?
Dịch Trạch Duyên im lặng một lúc : “Em đợi , đến đón em. Anh với em cùng .”
Lâm Thanh Thanh thể hiểu nổi. Cô đến bệnh viện thăm Mạnh Điềm là Mộc Tùng thăm, Boss lớn Dịch Trạch Duyên trăm công ngàn việc ?
Một lát , Dịch Trạch Duyên đến, đó hai cùng đến bệnh viện. Khi phòng bệnh, chỉ một Nhiễm Nam ở đó chăm sóc, bởi vì quan hệ với Hướng Hoa Dương, cho nên Mạnh Điềm xếp một một phòng.
Mạnh Điềm giường, ánh mắt đờ đẫn ngoài cửa sổ. Nhìn thấy Dịch Trạch Duyên, Nhiễm Nam sửng sốt, lẽ cũng kinh ngạc, hiểu boss lớn Dịch Trạch Duyên cũng đến, nhưng hỏi nhiều.
“Tình hình ?” Lâm Thanh Thanh hỏi.
“Không lắm, xương sườn gãy mất một cây, hai ngón tay cũng đứt mất, răng rụng mất mấy cái, còn nhiều bệnh phụ khoa nữa.”
Lâm Thanh Thanh xong, lòng cô càng nặng trĩu: “Vậy tiếp theo thế nào? Phải đưa chị trở về ?”
Nhiễm Nam : “Không còn cách nào, dù cô cũng là con dâu nhà , ngay cả ba cô cũng tới nhận, càng khả năng quan tâm cô . Mặc dù Mộc Tùng và cô từng ở bên , nhưng vẫn kết hôn nên cũng trách nhiệm với cô , thể quan tâm cô . Với cả những vết thương cô đều là vết thương cũ, thể chứng minh là do bọn họ đ.á.n.h.”
Lâm Thanh Thanh qua giường Mạnh Điềm. Sắc mặt cô vẫn vàng vọt như nến. Mặc dù tóc buộc gọn gàng nhưng vẫn giống như cỏ khô. Một cô gái xinh như mà t.r.a t.ấ.n thành nông nỗi , Lâm Thanh Thanh tức thương.
Y tá để thu tiền khám bệnh. Lâm Thanh Thanh Nhiễm Nam tốn kém nữa, dù cô cũng là bà chủ của Mộc Tùng, cho nên theo nộp tiền cho y tá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-37-cuc-cung-be-nho.html.]
Dịch Trạch Duyên cùng, ở trong phòng bệnh, hỏi: “Bác sĩ giám định tình trạng tinh thần cho cô ?”
Nhiễm Nam : “Đã giám định , là bệnh tâm thần phân liệt.”
“Đã thì thể chữa trị bệnh tâm thần cho cô để chứng minh.”
Nhiễm Nam : “Nếu thật, về nếu cô bình thường trở , về cảnh của , lời của cô sẽ hiệu lực pháp lý, bởi vì nào chịu tin một điên.”
Dịch Trạch Duyên giơ tay đồng hồ, ngón tay chậm rãi miết mặt kính: “Mặc dù như thế, nhưng chứng minh bệnh tâm thần cũng coi như bảo vệ cô phần nào, ví dụ như, cho dù cô gϊếŧ cũng chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
Nhiễm Nam chấn động, sang Dịch Trạch Duyên, dường như chỉ thuận miệng, : “ còn tìm một bạn, lát nữa Thanh Thanh đến đây cô với cô một tiếng giùm .”
Anh xong liền rời , nhưng một lúc lâu Nhiễm Nam vẫn bình tĩnh .
Nhiễm Nam cúi đầu cô gái giường, cô cửa sổ tiếp nữa, lúc chỉ cúi đầu, đang nghĩ gì. Nhiễm Nam xuống bên cạnh Mạnh Điềm, dịu dàng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , giống như đang dỗ một đứa trẻ: “Một lát nữa sẽ xin cấp giấy chứng minh bệnh tâm thần cho cô.” Nhiễm Nam sờ đầu cô : “Mộc Tùng vẫn luôn chờ cô.”
Cô gái cúi thấp đầu, dường như cơ thể cứng , đó từ từ, từ từ Nhiễm Nam…
Lâm Thanh Thanh nộp tiền xong liền đến bên giường bệnh với Mạnh Điềm một lúc, đó cùng Dịch Trạch Duyên rời .
Buổi chiều, Lương Hân đúng hẹn tập đoàn Dịch Thành, giám đốc kinh doanh của đoàn Dịch Thành phụ trách ký hợp đồng với cô . Giám đốc kinh doanh thấy cô chỉ tới một thì kinh ngạc: “Lương tiểu thư là đại diện đến ký hợp đồng cùng chúng ? Công ty quản lý của cô ?”
Lương Hân : “Đây là hợp đồng riêng của , thông qua công ty quản lý.”
Giám đốc kinh doanh nhắc nhở: “Nếu về tranh chấp về hợp đồng, Lương tiểu thư cần đại diện.”
Lương Hân : “Không , yên tâm.”
Hiện giờ cô chỉ ký hợp đồng với một công ty nhỏ, chuyện nghệ sĩ ở bên ngoài ôm việc riêng công ty vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, nhiều đều lén ký hợp đồng riêng, mà chỉ một như , huống chi đây là kết quả mà cô cố gắng mới nhận , trích phần trăm cho công ty?
Giám đốc kinh doanh đưa hợp đồng cho Lương Hân, Lương Hân thấy tiền công của phát ngôn thì giật cả , năm ngàn vạn đấy!!! Đây chính là tiền công phát ngôn của nữ minh tinh tuyến một đấy!!
Có thể tưởng tượng Lương Hân phấn khích cỡ nào.
cô cũng là nghệ sĩ lão luyện, tập đoàn Dịch Thành trả một khoản tiền lớn như đương nhiên sự ràng buộc với phát ngôn.
Người phát ngôn cần hình tượng thanh nhã, trong lúc phát ngôn dính scandal, nếu bồi thường gấp mười cho bên A.
Lương Hân nhíu mày chữ bồi thường gấp mười, giám đốc kinh doanh liền giải thích: “Lương tiểu thư cũng thấy phí phát ngôn đấy, công ty chúng hào phóng, đương nhiên cũng điều kiện ràng buộc. Nếu Lương tiểu thư cảm thấy thể tiếp thu , công ty chúng là công ty nhân tính, đương nhiên sẽ cưỡng ép.”
Dù khi mắt cô cũng scandal nào, huống chi phí phát ngôn là năm ngàn vạn, bằng nhiều quảng cáo cô , hơn nữa phát ngôn của tập đoàn Dịch Thành, giá trị bản cũng cao. Lương Hân c.ắ.n răng ký tên lên.
++
Trong căn phòng rộng rãi, một chiếc ghế sofa dài đặt ở góc bên trái của căn phòng. Lúc , Dịch Trạch Duyên đang sofa, cầm một quyển sách , bên cạnh là một chiếc đèn để bàn đang bật.
Lâm Thanh Thanh rửa mặt xong liền xuống ghế sofa, gối lên đùi Dịch Trạch Duyên. Nghĩ đến cảnh của Mạnh Điềm, trong lòng cô vẫn tức chịu nổi, với Dịch Trạch Duyên: “Anh xem, pháp luật thể trừng trị bọn họ, ông trời thể trừng trị bọn họ ? Có câu , ác giả ác báo, lưới trời tuy rộng nhưng khó lọt.”
Dịch Trạch Duyên lật một trang sách, chớp mắt : “Cái gì mà ác giả ác báo, lưới trời tuy rộng, chẳng qua chỉ là lấy cớ để an ủi bản thôi. Trên đời gì chuyện viển vông, mỗi nắm trong tay vận mệnh của chính , chỉ mới thể giúp mà thôi.”
Lâm Thanh Thanh dậy đàn ông mặt. Anh dựa lưng ghế sofa, ngón tay thon dài cầm sách, từ từ lật xem, cách chuyện hờ hững, tùy ý, nhưng hiểu khiến khác cảm nhận sự tự tin chắc chắn trong đó. Anh chính là tin trời sắp đặt và ma quỷ, chỉ tin mệnh trong tay mà thôi.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy trai, quyến rũ.
Dịch Trạch Duyên cô, thấy cô ngơ ngác , mặt nóng lên một chút. Anh nghiêng đầu , ho nhẹ một tiếng: “Sao ?” Anh dùng mắt hiệu đùi : “Không ?”
Lâm Thanh Thanh đưa hai tay xoay mặt đối diện với , lông mày khẽ nhíu , nhưng hề ảnh hưởng đến độ trai của . Tỷ lệ mỡ trong Dịch Trạch Duyên ít, cho nên lòng bàn tay cô là khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt thâm thúy nhưng dịu dàng như nước.
Anh trai quá.
Dịch Trạch Duyên cảm thấy khó hiểu, cô cứ bưng mặt chằm chằm, vẻ mặt gian manh, đang nghĩ gì.
Bị cô khiến Dịch Trạch Duyên mất tự nhiên, nhưng cô thấy biểu cảm rõ ràng của , liền đưa tay ôm lấy eo Lâm Thanh Thanh, bế cô lên đùi , hỏi cô: “Sao như , thấy mặt nở hoa ?”
Lúc Lâm Thanh Thanh mới lấy tinh thần. Cô cảm thấy càng ngày càng mê trai, thỉnh thoảng mê cái khuôn mặt . Cô tại trở nên như , vốn dĩ cô mê trai mà.
Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu, để đắn một chút: “Được , em quấy rầy sách nữa.”
Cô chuẩn tuột khỏi , nhưng buông tay. Lâm Thanh Thanh đưa mắt dò hỏi, Dịch Trạch Duyên liền ôm cô, để cơ thể của cô sát hơn một chút, đó mới : “Em ?”
Mặt gần trong gang tấc, khi chuyện thở phả ch.óp mũi cô, giọng từ tính hỏi cô, ngờ quyến rũ như thế.
Lâm Thanh Thanh nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh : “Em đói, lấy đồ ăn.”
Lúc Dịch Trạch Duyên mới buông cô . Một lát , Lâm Thanh Thanh trở , tay cầm một cái thạch. Dịch Trạch Duyên thấy thạch trong tay cô liền sửng sốt.
Tại là thạch?
Lâm Thanh Thanh xuống bên cạnh , dùng thìa xúc thạch ăn. Dịch Trạch Duyên đưa tay che miệng ho một tiếng, hỏi cô: “Ăn thạch ngon ?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu cần suy nghĩ.
Dịch Trạch Duyên nhịn cô chằm chằm, liền thấy một miếng thạch mềm mềm trơn trơn từ từ trượt miệng cô, hiểu trong đầu đột nhiên nhảy hình ảnh đêm đó cô coi miệng như là thạch mà c.ắ.n, cơ thể Dịch Trạch Duyên nóng lên.
Lâm Thanh Thanh thấy chằm chằm, liền hỏi: “Anh ăn ?”
Dịch Trạch Duyên : “Không ăn cái vị .”
“Còn vị đào, ?”
“Không .”
“Vậy vị gì?”
“Vị nước miếng của em.”
“…”
Lâm Thanh Thanh còn kịp phản ứng, duỗi cánh tay , ôm eo cô bế cô lên đùi , đó cúi đầu hôn xuống môi cô, cho cô cơ hội phản ứng đưa đầu lưỡi tham lam tiến . Miếng thạch Lâm Thanh Thanh xúc còn kịp nuốt xuống dùng lưỡi cướp lấy.
Lâm Thanh Thanh thấy yết hầu nhấp nhô hai , đem thạch nuốt xuống.
Lúc Lâm Thanh Thanh mới lấy tinh thần, lập tức cảm thấy buồn nôn: “Anh… gì ? Tại còn ăn, thấy ghê ?”
Dịch Trạch Duyên cúi đầu cô , do cướp thạch trong miệng cô khiến vui , nụ của thèm che giấu sự vui vẻ. Anh : “Hôn lưỡi nhiều như , cũng nuốt bao nhiêu nước bọt của đối phương, lúc còn giả vờ gì chứ?”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Thanh Thanh đàn ông tuấn khí chất mặt , cô thật sự ngờ những lời sẽ phát từ miệng .
“Nhã nhặn lịch sự, thanh tao khí chất như Dịch chuyện hạ lưu [2] như ?”
[2] hạ lưu: ổi, đê tiện
Dịch Trạch Duyên để bụng, thậm chí còn tỏ vẻ đương nhiên: “Chẳng em thích hạ lưu ?”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Thanh Thanh cảm thấy cái đuôi nhỏ của như giẫm , khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
“Không tại coi miệng như thạch, chẳng lẽ miệng của cũng thơm ngọt giống như thạch ?”
Lâm Thanh Thanh liền mơ màng, vẻ mặt ngây ngốc hỏi : “Em coi miệng như thạch lúc nào?”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Hỏng, lỡ miệng . Đêm hôm đó, trong mơ cô c.ắ.n môi của , hề gì. lúc cô là của , Dịch cần chột , liền rõ sự thật: “Lúc ở Kỳ Châu, em mơ coi miệng như là thạch, c.ắ.n m.út.”
Kỳ Châu? Còn chuyện ?
Lâm Thanh Thanh cảm thấy đúng lắm: “Em nhớ hôm đó tiểu Uyên thoải mái nên chúng ngủ cùng , hai chúng ngủ còn cách tiểu Uyên, em thể coi miệng như thạch mà c.ắ.n chứ?”
Dịch Trạch Duyên ho một tiếng : “Là ngày đầu tiên chúng đến Kỳ Châu.”
“Ngày đầu tiên?” Lâm Thanh Thanh suy nghĩ một chút: “Không ngày đầu tiên trở về phòng ?”
“Có về.”
“…”
“ ngủ, về , cho nên em mới tưởng về.”
“…”
Lâm Thanh Thanh híp mắt . Dịch Trạch Duyên bình tĩnh, giống như đang kể sự thật cho cô , nhưng Lâm Thanh Thanh cũng ngu.
“Không nhân lúc em ngủ liền hôn trộm em chứ?”
Không thể nghi ngờ, cái đuôi nhỏ của Dịch Trạch Duyên đạp một cái, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh tự nhiên: “Khi đó gì lá gan hôn em, sợ em ghét, còn dám tới gần em nữa là.”
Mặc dù bình tĩnh, nhưng Lâm Thanh Thanh thấy mùi vị tổn thương trong giọng của .
Dịch Trạch Duyên cũng chuyện với Lâm Thanh Thanh, sợ cô cảm thấy lợi dụng lúc cô gặp khó khăn, là chính nhân quân t.ử.
Mặc dù cuống lên nhưng vẫn yên tâm, hai mắt chăm chú nét mặt cô.
Chỉ hi vọng cô coi như ngụy quân t.ử vô sỉ hạ lưu, nhân lúc cô ngủ liền hôn trộm mà xa lánh , mặc dù chính là như .
Không ngờ khi im lặng một lúc, đột nhiên hai tay cô che mặt , ngón tay nhẹ nhàng xoa môi , hỏi: “Vậy lúc đó em c.ắ.n đau ?”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Không trách nhân lúc cô ngủ mà chuyện , còn đau lòng hỏi c.ắ.n đau .
Dịch Trạch Duyên cảm thấy lục phủ ngũ tạng như móng vuốt mềm mại của một con mèo nhỏ vu.ốt ve, vô cùng dễ chịu. Cảm giác ngọt ngào tràn ngập khắp , ngay cả yết hầu cũng nóng hầm hập.
Không nên dùng từ nào để diễn tả, liền ôm cô sát n.g.ự.c , tâm tình vô cùng vui vẻ, cả nóng hầm hập khiến giọng khẽ run.
“Không đau.”
Cục cưng bé nhỏ, cô đúng là cục cưng bé nhỏ của .