Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 36: Còn Chưa Ôm Đủ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vợ trưởng thôn là một bà thím mập mạp. Bà thím mập rót cho bọn họ, dù ngon, nhưng chắc là đồ ngon nhất bọn họ thể đưa mời.

Lâm Thanh Thanh uống , một quả bóng từ lăn đến rơi bên chân cô. Lâm Thanh Thanh nhặt bóng lên, liền thấy một phụ nữ tóc rối bù, mặt và đều bẩn thỉu đột nhiên chạy đến đòi cô.

Lâm Thanh Thanh trả bóng cho cô , phụ nữ liền với cô, lội hàm răng thiếu hai cái răng cửa: “Thank you.” Cô đưa tay nhận lấy, Lâm Thanh Thanh liền thấy ngón áp út và ngón út tay của cô đều gãy mất.

Lâm Thanh Thanh vô thức nhíu mày, nhưng đương nhiên cô cũng hỏi vì cơ thể thiết hụt, lễ phép dời mắt . ngạc nhiên, ở một cái thôn hẻo lánh lạc hậu, phụ nữ trong thôn thô bỉ như thể phát âm tiếng Anh chuẩn như thế.

Bà thím mập mạp bước đến kéo phụ nữ , đẩy cô , thúc giục mau về phòng, đó sang xin bọn họ, dùng tiếng phổ thông trôi chảy lắm : “Rất xin xin , nó là con dâu của , đầu óc vấn đề, dọa chứ?”

Mọi đều trả lời .

Lâm Thanh Thanh cũng nghĩ nhiều, uống xong liền đến chỗ hình với Mạc Khanh Nhan. Nhiệm vụ của Mạc Khanh Nhan là giúp gia đình nào đó thu hoạch lúa mì. Mạc Khanh Nhan học theo, theo bà thím bới đất, nhặt hạt lúa mì cho trong bao, thỉnh thoảng sẽ trò chuyện với thím hai ba câu, hai chiếc máy liên tục ghi bộ quá trình.

Lâm Thanh Thanh ở đây đợi một lát cũng thấy Mộc Tùng đến. Cô định tìm để hỏi tiếp theo đạo diễn sắp xếp kịch bản .

Nơi Mạc Khanh Nhan ghi hình ở trong thôn, về thôn còn một đoạn nữa. Cổng thôn một ngôi miếu bỏ hoang, khi Lâm Thanh Thanh đến ngôi miếu nhỏ liền thấy một mặc áo choàng trắng tới, cô liếc mắt cũng nhận đến là Hướng Hoa Dương.

Bây giờ thấy Hướng Hoa Dương, Lâm Thanh Thanh cũng nhiều cảm xúc. Cô kết hôn còn con , chuyện qua hãy cứ để nó qua . Mặc dù hổ, nhưng Lâm Thanh Thanh Thanh vẫn gật đầu với , xem như chào hỏi.

“Thanh Thanh.” Hướng Hoa Dương gọi cô.

Lâm Thanh Thanh dừng , cau mày . Mặc dù cũng gọi cô mật như , nhưng bây giờ thấy, cô cảm thấy khó chịu.

“Sao ?”

Biểu cảm của cô lạnh nhạt, nhất thời nên mở miệng thế nào, im lặng một hồi mới : “Em khỏe ?”

Đã qua lâu , còn hỏi chuyện .

Lâm Thanh Thanh : “ khỏe, cảm ơn quan tâm.”

“Anh em mất trí nhớ?”

“Anh ai ? Lục Văn Thiến?” Trong những cô mất trí nhớ, lẽ chỉ Lục Văn Thiến.

“Ừm.”

Lâm Thanh Thanh hiểu nhắc đến chuyện cô mất trí nhớ là ý gì: “ mất trí nhớ, nhưng mất trí nhớ, nhớ chuyện đây nhưng cũng thể coi như chuyện gì xảy .”

Lâm Thanh Thanh nhiều lời với , cô nhanh rời , đột nhiên Hướng Hoa Dương bắt lấy tay cô, động tác của gấp, dường như chỉ là theo bản năng bắt lấy tay cô.

Sắc mặt Lâm Thanh Thanh lạnh xuống, Hướng Hoa Dương cũng ý thức thất thố, vội vàng buông tay : “Xin .”

“Anh còn việc gì ?”

“Anh…” Anh cô, im lặng lâu: “Nếu như hối hận, em tin ?”

“Hối hận?”

, hối hận, em cảm thấy đáng đời ?’

“…”

hiểu Hướng Hoa Dương, cô thật sự hiểu vì đột nhiên với như , tại cố ý với cô hối hận.

Lâm Thanh Thanh tức giận, cố gắng bình tâm với : “Anh cần với câu , hiện giờ kết hôn sinh con, sống hạnh phúc, cho nên thế nào cũng liên quan đến .”

Nghe , mặt ngây , khổ một tiếng: “Xin em, là nhiều lời.”

Bên cạnh tòa miếu nhỏ cũng nhiều đất trống, hai bên đều là đường hướng trong thôn. Bởi vì miếu nhỏ cũ nát nên song cửa sổ, ở đây thể thấy ngôi miếu nhỏ đối diện.

Lâm Thanh Thanh gì để với Hướng Hoa Dương, vốn định rời thì vô tình thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở ngôi miếu nhỏ đối diện, cô nhận đó là Mộc Tùng.

Vừa việc hỏi , cô liền định qua ngôi miếu nhỏ tìm , nhưng khi đến thấy Mộc Tùng còn dẫn theo một , đúng là Mộc Tùng kéo đến đây.

Lâm Thanh Thanh thấy thế, đang cất lời gọi liền nuốt xuống, Mộc Tùng kéo cô cũng quen, chính là nàng dâu ngốc nhà bà thím mập mạp .

Mộc Tùng kéo cô đến bên ngoài miếu nhỏ, luống cuống đưa tay vén tay áo của cô lên. Cô mặc một chiếc áo bông dày, Mộc Tùng vén một lúc mới kéo lên . Không thấy gì cánh tay cô , cơ thể cứng đờ trong nháy mắt, chằm chằm cô vợ ngốc , lùi : “Không , là nhận lầm , nhất định là nhận lầm .”

Nói xong liền hoảng hốt chạy .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy khó hiểu, như cán bộ về hưu Mộc Tùng từ đến giờ đều bình tĩnh, rốt cuộc thấy cái gì mới khiến thất thố thành như .

Cô vợ ngốc vẫn còn ngơ ngác ở đó. Lâm Thanh Thanh đến liền thấy cô đang lấy tay vạch khuỷu tay lên, miệng phát một âm thanh kỳ lạ.

Lâm Thanh Thanh khuỷu tay cô , liền thấy đó một vết sẹo. Lâm Thanh Thanh phân vân, đến gần thêm một chút, lúc mới thấy rõ, khuỷu tay cô là vết sẹo, mà là một cái bớt, cái bớt hình con bướm, cô từng thấy.

Trong ảnh chụp chung của Mộc Tùng và bạn gái, tay bạn gái cũng một cái bớt như thế.

“Cô c.h.ế.t, mà là mất tích, mười lăm năm .”

“Chuyện mười lăm năm , khi đó quan hệ còn nhiều, mà mất tích khi hai nghỉ phép, ở nơi vắng vẻ. Mấy năm nay Mộc Tùng việc gì sẽ trở về nơi mất tích đó tìm kiếm, nhưng tìm lâu như cũng thấy.”

“Cũng đáng tiếc cho cô gái , nếu như phát triển , chắc chắn sẽ thua kém gì những minh tinh đang hot bây giờ.”

“Đã báo cảnh sát, lúc đó cũng huy động một lực lượng lớn cảnh sát, nhưng vẫn thu hoạch gì, cô như bốc khỏi trái đất .”

Lâm Thanh Thanh nhớ từng những câu . Đột nhiên cô nhớ , nơi cách cũng gần nơi ngày bạn gái Mộc Tùng mất tích. Hiện giờ, cô thể hoài nghi Mộc Tùng thấy nơi hình cách nơi bạn gái mất tích hồi xa lắm nên mới thoải mái nhận như ?

Lâm Thanh Thanh thể tin , cô quan sát phụ nữ mặt , ánh mắt cô đờ đẫn, tóc rối tung, sắc mặt vàng vọt, răng thiếu mấy cái, mặt mũi bẩn thỉu, chẳng còn dính cái gì màu nâu đen nữa.

thể nào tưởng tượng cô và cô gái diện mạo thanh tú tấm ảnh là cùng một .

như , vì xuất hiện ở đây?

Trong nháy mắt, đột nhiên Lâm Thanh Thanh hiểu vì ngay từ đến thôn , cô cảm thấy kỳ quái.

Hiện giờ đường xá phát triển, nhiều thanh thiếu niên trong thôn sẽ lựa chọn đến thành phố công nhân, cho nên ở trong thôn phần lớn đều là già, trẻ con và phụ nữ, nhưng trong thôn , rõ ràn đàn ông nhiều hơn phụ nữ.

Mà những đàn ông trông chất phác, thật thà, nhưng khi ánh mắt rơi bọn cô kỳ lạ, tham lam, giống như đang rình mò con mồi của .

Hướng Hoa Dương còn , theo Lâm Thanh Thanh, thấy biểu cảm của cô giống như sét đ.á.n.h, liền lo lắng hỏi: “Sao ?”

“Lập tức rời khỏi nơi .”

Lâm Thanh Thanh vội vàng lên phía , cô lấy điện thoại thoáng qua, điện thoại hề sóng.

Lâm Thanh Thanh trở về làng, liền thấy trong sân sớn của làng đặt mấy cái bàn tròn lớn, dân mang thức ăn lên, hình cũng trở về, rửa tay xong liền xuống bàn trò chuyện cùng dân, vui vẻ hòa thuận.

Lâm Thanh Thanh xung quanh một vòng, thấy Mộc Tùng, cô kéo Nhiễm Nam đến một góc, với cô : “Chúng mau rời khỏi đây thôi.”

Nhiễm Nam vẻ mặt nghiêm túc của cô cho mơ màng, hỏi: “Sao ?”

Lâm Thanh Thanh : “Chị còn nhớ Mạnh Điềm ? Ra mắt cùng lúc với chị, bạn gái Mộc Tùng.”

“Nhớ rõ, ?”

“Lúc đến thôn, chúng thấy nàng dâu ngốc , con dâu trưởng thôn, chính là cô .”

“…”

Vẻ mặt Nhiễm Nam như đang em đùa chị ?

“Em thấy ảnh của Mạnh Điềm, tay cô một cái bớt hình con bướm, là cái bớt đặc biệt, em cũng thấy một cái bớt y hệt tay cô vợ ngốc đó.”

“Thật ?” Biểu cảm của Nhiễm Nam dần dần nghiêm túc hơn.

Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Em nghi năm đó cô mất tích là do lừa bán đến đây, tên buôn lừa cô đến thôn , bất kể thế nào, phòng cũng hơn, nhất là chúng mau rời khỏi đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-36-con-chua-om-du.html.]

Sắc mặt Nhiễm Nam nghiêm túc, im lặng một hồi, đó gật đầu với Lâm Thanh Thanh.

Hai thảo luận qua một chút, đó Nhiễm Nam liền đến với bà thím mập mạp: “Cơ thể cháu thoải mái, xuống núi xem một chút, cứ ăn cơm , cần chờ bọn cháu.”

Bà thím mập vốn đang tươi roi rói niềm nở chuyện với , lúc Nhiễm Nam , liền nhíu mày : “Không thoải mái ở ? Không các bác sĩ theo ?”

Nhiễm Nam : “Mặc dù bác sĩ theo, nhưng đủ t.h.u.ố.c, cho nên xuống núi mua.”

Lâm Thanh Thanh cũng : “Chúng cháu một lúc về, cơ thể phụ nữ khá yếu đuối.” Lâm Thanh Thanh cố gắng để biểu cảm của tự nhiên một chút, đó nháy mắt với Mạc Khanh Nhan: “Khanh Nhan, chúng cùng .”

nơi là sự uy hϊếp lớn nhất đối với phụ nữ, cho nên bọn họ định đưa các cô gái xuống núi báo cảnh sát.

Mạc Khanh Nhan cũng hỏi nhiều, chỉ gật đầu nhẹ, đến bên cạnh Lâm Thanh Thanh. Nhiễm Nam cũng gọi hai nữ minh tinh khác theo, nhưng một nhóm cùng khỏi để ý.

“Không cơ thể Nhiễm Nam còn ? Sao đột nhiên thoải mái? Người dân chuẩn đồ ăn xong , bây giờ lắm ?” Lương Hân tỏ vẻ bối rối: “Thanh Thanh, cô ghét đồ ăn trong thôn ? Vừa Nhiễm Nam còn chuyện gì, cô với cô mấy câu cô liền la hét . Cũng thôi, bây giờ là phu nhân nhà giàu, quen ăn sơn hào hải vị, những thứ cơm canh rau dưa nông thôn nuốt nổi cũng dễ hiểu thôi.”

Có lẽ Lương Hân thật sự ghét cô, dù trong trường hợp nào cũng chấm biếm cô vài câu mới khiến cô vui vẻ. Có lẽ Nhiễm Nam cũng cảm thấy Lương Hân đúng là đồ con lợn, nên trừng mắt , nháy mắt với cô mấy cái, đó ôn tồn giải thích với bà thím mập: “Mọi đừng hiểu lầm, cơ thể thoải mái thật nên mới xuống núi.”

Bà thím mập : “Vậy các cô còn gọi các cô theo? Xuống núi mua t.h.u.ố.c cũng cần dẫn theo nhiều như , nếu bảo con trai mua giúp cô, cô xem cô mua t.h.u.ố.c gì.”

Khóe miệng Nhiễm Nam co quắp: “Không cần phiền như , tự bọn cháu mua là .”

Bà thím mập : “Vậy cũng cần vội vàng như . Đồ ăn xong , các cô ăn xuống núi cũng muộn. Hơn nữa còn khá , cũng chắc đột nhiên thoải mái.”

Lâm Thanh Thanh và Nhiễm Nam , hai đều thấy bà thím mập để bọn cô xuống núi, đột nhiên Lâm Thanh Thanh dự cảm .

Không ngờ đồng đội óc heo Lương hân còn cố ý tỏ khéo léo hiểu lòng , vẻ : “Mọi đến đây hình vốn là chuẩn sẵn tâm lý ăn khổ. Đây là đồ nhất trong thôn thể cho chúng , chẳng lẽ chúng nên cảm kích ? Trước ống kính, chúng trong thôn cùng lao động chịu khổ, nhưng ống kính ngại cái cái , như sẽ khiến khác tổn thương đó.”

như , mấy Lâm Thanh Thanh càng giống như đang cố tình gây sự. Mặt khác, mấy trai hình bắt đầu ăn, lẽ bọn họ cũng hiểu hàng động của mấy Lâm Thanh Thanh.

Lâm Thanh Thanh phân tích tình huống mặt một chút. Bọn cô 8 nữ 10 nam, mà đàn ông trong làng ít nhất hai mươi mặt, mặc dù ít phụ nữ nhưng cũng mười mặt, so về bọn cô bằng, cộng thêm dân trong thôn thường xuyên lao động nên sức lực lớn, một phụ nữ thể chống một đàn ông của bọn cô, cho nên nếu vạch mặt bọn họ cũng .

“Cô gái đúng, đồ ăn chúng mua đều là thứ nhất, các cô ăn một chút , chiều sẽ sai hai thằng con trai xuống núi mua đồ về tiếp .”

Bà thím mập chân thành, sắc mặt đen nhánh thuần phác, vô cùng đáng thương câu như là đang gây khó dễ, càng vẻ mấy Lâm Thanh Thanh coi thường bọn họ.

Lại thêm mấy trai ghi hình bắt đầu mấy câu bất mãn.

Tình hình mắt khó giải quyết, bà thím mập ba bảy lượt cản trở bọn cô xuống núi, chuyện Lâm Thanh Thanh phỏng đoán áng chừng đúng tám chín phần. Dùng sức mạnh, bọn cô đ.á.n.h , cũng nổi, điện thoại cũng sóng, cho nên bây giờ ?

những đồ ăn , mấy ý , cô thật sự dám ăn, ngộ nhỡ bên trong thêm thứ gì, bọn cô mà ăn thì sợ là còn đường lùi.

Ngay lúc hai bên đang giằng co thì Mộc Tùng chui từ , như đả kích nặng nề, cả hốt hoảng, cũng chậm rãi. Đột nhiên thấy nhà con cả trưởng thôn, cũng chính là nhà chồng nàng dâu ngốc , hai mắt đỏ lên, cơn giận đùng đùng trong đáy mắt, tựa như một con thú dữ chọc giận, hét lên một tiếng chạy đến đ.á.n.h đàn ông .

“Tao gϊếŧ mày! Tao gϊếŧ mày!”

Anh bổ nhào tới bóp cổ đàn ông , cũng hề yếu thế, đạp một cước. Hai họ cùng đ.á.n.h , trưởng thôn lo sốt vó, vội vàng bảo hai dân ngăn .

Mấy đàn ông cùng cũng trợn tròn mắn, tiến lên giữ c.h.ặ.t Mộc Tùng.

Trong đó một trai hình giữ c.h.ặ.t Mộc Tùng, hỏi chuyện gì xảy . Mộc Tùng đỏ hồng mắt, khàn cả giọng : “Mấy là bọn buôn , là mấy kẻ buôn đáng c.h.ế.t!”

Xung quanh đột nhiên yên tĩnh , trưởng thôn liền gì đó bằng tiếng địa phương, bọn họ hiểu, đó dân trong thôn liền cầm d.a.o phay, cuốc, liềm từ đống cỏ khô bên cạnh sân bao vây xung quanh bọn họ.

Mọi cùng thấy cảnh đều trở nên cảnh giác, Lương Hân sững sờ, dọa đến trắng bệch cả mặt, vội vàng hỏi Lâm Thanh Thanh: “Bọn họ… Bọn họ là bọn buôn thật ?”

Lâm Thanh Thanh lạnh lùng , thèm phản ứng. Nhiễm Nam thấy Lương Hân liền nổi giận, thẳng với mấy dân trong thôn: “ các cần phụ nữ, ở đây chúng một tình nguyện ở , các nhận ?” Cô đẩy Lương Hân : “Cô gái thích thức ăn của mấy , cô đồng ý ở đây chịu khổ cùng mấy đấy.”

Lương Hân lập tức sợ hãi, quýnh hết cả lên: “Cô hươu vượn gì ? thích ở đây lúc nào?”

Nhiễm Nam nhíu mày : “Không còn khéo léo hiểu lòng như ? Cảm thấy lấy đồ ăn nhất mời, trong lòng liền cảm kích, mới chớp mắt nhận ?”

Lương Hân Nhiễm Nam chặn họng, vẻ mặt thấp thỏm những dân , lúc vô cùng sợ hãi.

Những dân đang huyên thuyên cái gì, mà con trai thứ hai nhà trưởng thôn thấy gì, đột nhiên hai mắt sáng lên, chỉ về phía Lâm Thanh Thanh.

Lâm Thanh Thanh thấy thế, trong lòng thầm c.h.ử.i to một tiếng . Cô thấy trưởng thôn theo hướng tay của con trai, gật đầu nhẹ, đôi mắt đàn ông lập tức sáng lên, xoa xoa tay về phía Lâm Thanh Thanh.

Lâm Thanh Thanh đôi mắt tham lam của đàn ông, vô thức cảm thấy buồn nôn.

Mấy trai hình và mấy bác sĩ lẽ cũng nhận mục đích của bọn đàn ông , liền nhao nhao chắn mặt bảo vệ bọn cô.

“Các là phạm pháp ? Ở đây mấy của công chúng, nếu các cô mất tích, chắc chắn cảnh sát sẽ cố gắng hết sức tìm kiếm. Hành tung của bọn công ty cũng , mà chúng đến đây cũng liên quan đến chính phủ, chỉ cần chúng xảy chuyện, bọn họ sẽ tìm nơi tiên, các sẽ tránh khỏi liên quan.” Lâm Thanh Thanh bọn họ dùng sức mạnh, cố gắng hết sức để thương lượng.

Lúc , mục đích của bọn họ lộ rõ. Bà thím mập thèm khách sáo, hứ một tiếng : “Tao hiểu luật pháp gì hết, biện pháp dạy ngoan chúng tao nhiều. Đến lúc đó cột giường, cắt lưỡi, c.h.ặ.t t.a.y, đó cho các ông lớn , đến lúc đó bọn mày còn ngoan ngoãn . Cho dù đến kiểm tra thì giấu trong hầm, ai thể tìm ? Về phần những thằng đàn ông , băm ném núi cùng với phân thối, ai thể ?”

Thật đúng là th.ô tục, độc ác và dã man. Thậm chí Lâm Thanh Thanh còn hoài nghi bọn họ sinh sống cùng một thế giới với cô . Nghĩ đến Mạnh Điềm gãy mất hai ngón tay, mấy c.h.ặ.t nữa.

Người đàn ông về phía Lâm Thanh Thanh, tay cầm một cái đao, lúc vẻ mặt hung ác, bằng tiếng phổ thông rõ lắm: “Ai dám cản tao, tao c.h.é.m c.h.ế.t.”

Anh , quơ cái đao, hề e sợ gì cả. Những sống trong xã hội văn minh đối mặt với những dã man th.ô tục, ít nhiều cũng chút sợ hãi, mấy ngăn mặt Lâm Thanh Thanh lập tức đưa mắt , ai dám tiến lên.

Lúc , một cầm gậy trúc lớn tới, phân phó: “A Lương, che cho mấy cô , Kỳ, các mau tới giúp em.”

Người là Hướng Hoa Dương. Anh lời , đám tựa như trụ cột, tên A Lương liền thúc giục mấy Lâm Thanh Thanh mau rời , mấy khác cũng cầm gậy trúc tiến lên theo Hướng Hoa Dương.

mấy Lâm Thanh Thanh còn kịp , mấy đàn bà trong thôn liền xông lên chắn đường, cầm đầu chính là vợ trưởng thôn, bà chỉ huy: “Trói mấy đứa con gái , mỗi nhà phân một đứa.”

Lúc trong lòng Lâm Thanh Thanh cũng chắc chắn lắm. Mặc dù dáng cô gầy, nhưng cũng loại gầy yếu, bởi vì thời đại học cô thường rèn luyện thể, lúc còn học qua môn võ, cho dù mấy năm luyện, nhưng kỹ năng vẫn còn, cho nên thể đối phó với một trong thôn.

rõ ràng những khác thể lực như , cho dù thêm A Lương là đàn ông nhưng cũng khó đối phó với một trong thôn.

Bây giờ gì, chẳng lẽ để mặc mấy cái trong thôn trói đưa cho những lão đàn ông lớn tuổi lập gia đình để vợ ? Ở đây sóng điện thoại, ngay cả biện pháp cầu cứu cũng .

Có hai nữ minh tinh hù dọa, bắt đầu lên. Dường như Nhiễm Nam cũng từng trải qua chuyện như , lúc sắc mặt cũng trắng bệch.

Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy sắp .

lúc nhất định tỉnh táo một chút.

Nên gì đây? Cô trói dâu ở đây , cô còn Dịch Trạch Duyên, còn Tiểu Uyên nữa.

Dịch Trạch Duyên, Dịch Trạch Duyên.

Nam thần của cô, cô yêu như , nếu thật sự những nhục, chắc chắn cô sẽ tự t.ử.

Nghĩ đến đây, mắt Lâm Thanh Thanh liền đỏ lên. Khó khăn lắm mới ôm nam thần, cô còn ôm đủ , còn ngủ với đủ !

Lúc cô thật sự nhớ , thoải mái ghé n.g.ự.c , ôm, n.g.ự.c của ấm áp rắn chắc, thoải mái, dễ chịu.

Càng nghĩ mũi càng cay.

“Đang ? đến đúng lúc ?”

Đột nhiên âm thanh chậm rãi khí chất vang lên.

Cơ thể Lâm Thanh Thanh cứng đờ, chẳng lẽ là do cô quá nhớ ? Vậy mà cô thấy giọng của Dịch Trạch Duyên.

Cô vội vàng sang nơi phát giọng , liền thấy con đường thôn, chẳng mấy đó từ lúc nào, đầu là Dịch Trạch Duyên.

Hôm nay mặc đơn giản, một chiếc áo len cổ tròn màu xám rộng rãi, phía là quần bình thường phối với đôi giày đơn giản, Âu phục như thường ngày. Thế nhưng ở nơi đó, khí thế nghiêm túc thể coi nhẹ vẫn y nguyên như cũ, hề hợp với khung cảnh đổ nát hoang vu ở nông thôn.

Bởi vì leo núi, lúc trán thấm một tầng mồ hôi, nhưng hề chật vật chút nào.

Phía còn mấy , cũng ăn mặc đơn giản, nhưng vì mấy họ quá cao, ở đó khiến cảm thấy nguy hiểm cận kề.

Lâm Thanh Thanh ngờ Dịch Trạch Duyên sẽ rời ngày họp để xuất hiện ở đây, thậm chí cô còn tưởng hoa mắt.

Trưởng thôn thấy Dịch Trạch Duyên, phía còn mấy cơ thể cường tráng, lập tức đề cao cảnh giác hỏi: “Các là ai, đến đây gì?”

Dịch Trạch Dyên chỉ về phía Lâm Thanh Thanh, chậm rãi : “ là chồng cô , đến để đưa cô về nhà.”

 

 

Loading...