Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 34: Anh Là Nam Thần Của Em

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Thanh Thanh yên một lúc, vốn dĩ còn đang c.h.ử.i Dịch thèm dỗ ngon dỗ ngọt với , thế nào, đó nhịn nghĩ đến những chuyện điên cuồng của hai . Một đêm điên cuồng, sáng hôm tiếp tục điên, như còn tính, buổi tối tiếp tục điên, ngượng c.h.ế.t .

Tề Kỳ nhịn nổi nữa, ném cái gối Lâm Thanh Thanh, mắng: “Hơn nửa đêm còn ngủ, ở đó ngây ngô cái gì?”

Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy cũng quá đáng, Mạc Khanh Nhan mới thất tình.

Tề Kỳ Mạc Khanh Nhan ngủ, về phía Lâm Thanh Thanh, thở dài một tiếng: “ là tuổi yêu đương.”

Lâm Thanh Thanh : “Nói cứ như là chị đang tuổi yêu , chị cũng độc ?”

Tề Kỳ lắc đầu: “Chị đàn ông, hiện giờ chỉ kiếm tiền mua tϊиɦ ŧяùиɠ – sinh một đứa bé, về kiếm tiền nuôi nó, đời cứ như thôi.”

“Chị định tái hôn ?”

Tề Kỳ : “Người sống đời nhất định kết hôn mà.”

Lâm Thanh Thanh đồng ý gật đầu, cảm thấy cô đúng, chỉ cần vui vẻ thì thể lựa chọn bất cứ điều gì thích.

Sáng hôm , hai lên máy bay trở về. Cuối cùng cảm xúc của Mạc Khanh Nhan cũng khá lên một chút. Hôm qua, cô uống rượu nên với cô và Tề Kỳ một chút chuyện của và Xương Kỳ, tổng kết chính là chuyện đau lòng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, thấy cảm xúc của cô định hơn, hai cũng nhắc nữa.

Đi đến bên phòng việc, Lâm Thanh Thanh nhận một đám phóng viên và fan hâm mộ đang chờ ở đó.

Lâm Thanh Thanh thấy thế, trong lòng ập đến dự cảm , cha nội đến chứ?

Hiện giờ Mạc Khanh Nhan là của công chúng, Lâm Thanh Thanh sợ phóng viên nhận sẽ phiền phức, liền dẫn cô thang máy khác.

Mạc Khanh Nhan hề tinh thần, khi trở phòng việc, Lâm Thanh Thanh bảo cô nghỉ ngơi . Phòng việc vốn là hai tầng, bởi vì hiện giờ nhiều nên chỉ dùng một tầng, bên còn một tầng nữa, Lâm Thanh Thanh liền bố trí thành một cái nhà trọ nhỏ, sắp xếp cho Mạc Khanh Nhan ở nơi .

Sau khi Mạc Khanh Nhan nghỉ, Lâm Thanh Thanh liền tìm Mộc Tùng, ngờ cô còn mở miệng, Mộc Tùng chỉ phòng khách.

Lâm Thanh Thanh c.h.ử.i thầm một câu trong lòng, đó mới đến phòng khách gõ cửa, bên trong lên tiếng, Lâm Thanh Thanh đẩy cửa , quả nhiên thấy Tiêu Bạch ở bên trong.

“Chào bà chủ Lâm.” Vẫn là lễ phép cúi chào, gập chín mươi độ.

Lâm Thanh Thanh cố gạt một nụ : “Tiêu đến chuyện gì ?”

mới sáng tác một bài hát, bà chủ Lâm một chút , cam đoan bà chủ Lâm sẽ hài lòng.”

Cho dù hài lòng cô cũng nhận cha nội để khiến phiền phức thêm.

Lâm Thanh Thanh khách sáo : “Rất xin Tiêu , phòng việc của chúng đủ , hiện giờ chỉ một Mạc Khanh Nhan chúng bận , cho nên thực sự cách nào, còn việc, mời Tiêu về cho.”

Lâm Thanh Thanh xong liền trở phòng, đóng cửa khóa , cha nội ở bên ngoài tiếp, nên chắc ở cũng tiện.

Tiêu Bạch nhụt chí, xem hôm nay một chuyến tay , đang vỗ m.ô.n.g rời , thì nhận điện thoại. Tiêu Bạch nhận, thấy đầu bên : “ thấy cô , thấy cô ?”

Lúc Tiêu Bạch khỏi phòng khách, ánh mắt lướt qua trong phòng việc, thấy cô, ánh mắt hướng lên cầu thang. Tiêu Bạch trầm tư một lúc, cúp điện thoại lên.

Mạc Khanh Nhan tắm xong, đang nghỉ ngơi thì thấy tiếng gõ cửa. Cô tưởng trong phòng việc, nghĩ nhiều kéo cửa , liền thấy một đàn ông đội mũ lưỡi trai ở cửa, cửa mở, đàn ông từ từ ngẩng đầu lên.

Mạc Khanh Nhan nhíu mày, thấy đàn ông chăm chú , môi cong lên : “Con nhóc c.h.ế.t tiệt , lâu gặp, còn nhận ?”

Mạc Khanh Nhan đang gọi , nhưng đợi cô mở miệng lập tức lách , tay đóng cửa , Mạc Khanh Nhan lạnh mặt hỏi: “Anh gì?”

“Nếu đến để xin , em tin ?”

“Không cần xin , lập tức ngoài cho .”

“Xin , là sai.”

“…”

Mạc Khanh Nhan nhíu mày. Nói thật, câu xin của đúng là khiến cô kinh hãi, thiếu gia Tiêu Bạch sống an nhàn suиɠ sướиɠ thế mà xin với cô.

Mạc Khanh Nhan thậm chí còn hoài nghi đang trêu cô. Cô cẩn thận biểu cảm của , chân thành, hề chế giễu, hề châm chọc, chân thành xin cô.

Mạc Khanh Nhan lắc đầu, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ: “Đi ngoài.”

Trong lòng Tiêu Bạch khó nén tổn thương, vội hỏi: “Em thể tha thứ cho ? Mấy năm nay, vẫn luôn tìm em.”

Mạc Khanh Nhan cảm thấy mệt mỏi, hiện giờ trong đầu cô đều là đàn ông , ôm đứa bé, bên cạnh là một phụ nữ.

“Anh ngoài , mệt.”

dứt lời, dường như Tiêu Bạch thể kiềm chế , kéo lấy tay ôm cô n.g.ự.c, giọng khó nén kích động: “Xin , thực sự sai , lúc hiểu chuyện tổn thương em nhiều, về sẽ từ từ đền bù cho em, ? Xin Khanh Nhan, mấy năm nay tìm em thật vất vả.”

Mạc Khanh Nhan như đ.â.m một nhát, đột nhiên cô đẩy , vẻ mặt dám tin. Cô thực sự ngờ Tiêu Bạch nhào tới ôm cô, cô cuối cùng phát điên gì nữa.

Mạc Khanh Nhan sợ, cô mở cửa chạy xuống . Mấy Lâm Thanh Thanh thấy tiếng động liền chạy đến , thì thấy Mạc Khanh Nhan đang hấp tấp chạy xuống, mà Tiêu Bạch đuổi theo sát lưng cô .

“Mau ngăn , quấy rối em.”

Lâm Thanh Thanh, Tề Kỳ, Mộc Tùng: “…”

Mộc Tùng phản ứng nhanh, gọi bảo vệ lên, Lâm Thanh Thanh vội vàng hỏi: “Có chuyện gì ?”

“Chuyện đó… mấy đừng lo lắng, và cô quen .”

“Quen?” Chuyện ngoài dự kiến của Lâm Thanh Thanh, cô liền đầu Mạc Khanh Nhan: “Em ?”

“Biết thì , nhưng mà quen.”

Động tác của bảo vệ cũng nhanh, Mộc Tùng chỉ huy bọn họ khống chế Tiêu Bạch, đó với Lâm Thanh: “Báo cảnh sát .”

“Báo cảnh sát?” Rõ ràng Tề Kỳ đồng ý: “Hai đều là của công chúng, lớn chuyện .”

Mộc Tùng kiên định: “Báo cảnh sát.”

Lâm Thanh Thanh tin năng lực xử lý quan hệ xã hội của Mộc Tùng, lập tức lấy điện thoại báo cảnh sát. Một lát , cảnh sát đến, mà lúc Lâm Thanh Thanh mới chuyện từ miệng Mạc Khanh Nhan.

Thì lúc động đất, cả nhà Mạc Khanh Nhan đều gặp nạn, về một gia đình khá giả nuôi dưỡng cô . Thật cũng tính là nuôi dưỡng, bởi vì khi đó Mạc Khanh Nhan hơn mười tuổi, qua tuổi nuôi dưỡng, coi như là sống nhờ gia đình . Ba nuôi đối với cô , nhưng con trai nhà đó là một tiểu bá vương khốn nạn.

Tiểu bá vương Tiêu Bạch vô cùng ghét cái Mạc Khanh Nhan ăn nhờ ở đậu , thỉnh thoảng còn châm chọc vài ba câu. Như thì gì, thỉnh thoảng còn bày trò đùa dai trêu cợt cô. Có , hai ầm ĩ một trận, Tiêu Bạch với cô quá đáng, trong cơn tức giận, Mạc Khanh Nhan liền rời , từ đó trở về nữa.

Thế nhưng luôn châm chọc móc cô Mạc Khanh Nhan bắt đầu tìm cô khắp nơi, đương nhiên chỉ là ba nhờ tìm.

Cảnh sát xem tình huống, thấy hai đều , mà Tiêu Bạch cũng hành động gì quá khích, cho nên chỉ phạt tiền và giáo d.ụ.c bằng miệng với Tiêu Bạch.

Từ cục cảnh sát là xế chiều, Lâm Thanh Thanh về phòng việc một tiếng, đó thẳng đến tập đoàn Dịch Thành tìm Dịch Trạch Duyên.

Bên ngoài phòng việc của Dịch Trạch Duyên chỉ thư ký, cô cho cô tổng giám đốc đang họp. Không cách nào, Lâm Thanh Thanh đành văn phòng chờ, nhưng cố ý bảo thư ký cho Dịch Trạch Duyên cô đến, cô ngạc nhiên. Thư ký phận, đương nhiên lập tức đồng ý.

Lâm Thanh Thanh trốn trong nhà vệ sinh. Đã một ngày gặp, Dịch Trạch Duyên thấy cô đột nhiên xuất hiện vui vẻ nhỉ? Lâm Thanh Thanh đợi một lát thì cửa mở , cô nhảy ngoài, nhưng đột nhiên cô thấy bên ngoài một câu, là giọng Hoắc Nhất, : “Tổng giám đốc thật sự hợp tác với Minh gia ? Minh gia va Tưởng gia, Tần gia đều quan hệ, ở tiệm cơm của Lâm tiểu thư…”

Nghe Hoắc Nhất , Lâm Thanh Thanh liền nghĩ đến, Hoắc Nhất Tưởng gia, Tần gia chính là chỉ nhà Tưởng Như Yên và Tần Bách Luân. Dịch Trạch Duyên lựa chọn hợp tác cùng nhà quan hệ với hai nhà , cũng là ý ngoại giao với hai nhà họ, nhưng mà Tưởng Như Yên rõ ràng còn ức hϊếp chị…

Dịch Trạch Duyên : “Trên thương trường bạn bè vĩnh viễn, sở dĩ kết giao chẳng qua cũng chỉ vì ràng buộc lợi ích mà thôi. Đừng ba nhà quan hệ quan hệ , thực sớm phòng lẫn , nhất là khi Tưởng gia và Tần gia kết thông gia, đương nhiên Minh gia sẽ cảm giác cô lập. Lúc , Minh gia cần kéo lên mới cân bằng với Tưởng gia và Tần gia, mà kéo lên dĩ nhiên là .”

Anh chậm, Lâm Thanh Thanh ngó đầu ngoài , thấy lúc đang bên cạnh bàn, một tay đút túi, một tay cầm b.út máy. Anh dựng b.út mặt bàn, nhưng cần bằng nên , dựng lên mấy đều thất bại, nhưng mà hề hoang mang, vô cùng kiên nhẫn, đổ xuống tiếp tục.

Dịch Trạch Duyên vẫn tiếp tục: “Một khi Minh gia ôm sẽ khiêu khích, mà Tưởng gia, Tần gia thấy Minh gia liên kết với khác đương nhiên cũng sinh hoài nghi, chúng ở giữa sẽ giúp châm ngòi ly gián, kíƈɦ ŧɦíƈɦ mâu thuẫn tiềm ẩn nhiều năm giữa ba nhà . Trên thương trường, kẻ thù thì đành, huống chi giống như bọn họ, một khi bất hòa thì chính là mày sống tao c.h.ế.t, đến lúc đó, chúng đ.á.n.h mà thắng, ngư ông đắc lợi.”

Hoắc Nhất gật đầu: “Vẫn là tổng giám đốc nghĩ đường dài.”

Trải qua mấy thử, chiếc b.út máy cuối cùng cũng bàn, dường như hài lòng, khóe môi nở nụ , nhưng nụ nho nhã cưng chiều như khi đối diện với cô, nụ của mang theo cảm giác lạnh băng. Trong văn phòng, dù nhiệt độ điều hòa phù hợp, nhưng hiểu Lâm Thanh Thanh cảm thấy lạnh cả sống lưng.

“Tưởng gia thực sự quá kiêu ngạo, dạy cho bọn họ là như thế nào.”

Tựa như đang thì thầm kể một câu chuyện đơn giản, thế nhưng kết hợp với nụ lạnh lùng , câu giống như bản cáo trạng tuyên bố t.ử vong, theo một thời gian dài như Hoắc Nhất cũng vô thức rùng một cái.

Dịch Trạch Duyên giao việc xong, Hoắc Nhất liền , trong văn phòng chỉ còn Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh trốn trong nhà vệ sinh.

Lâm Thanh Thanh sự lạnh lẽo u ám Dịch Trạch Duyên kinh hãi, nhất thời quên ngoài. Cô thấy Dịch Trạch Duyên dùng nhón trỏ b.ắ.n cái b.út máy khó khăn lắm mới dựng , lạch cạch một tiếng, b.út máy đổ xuống bàn, lộc cộc lộc cộc lăn mấy vòng đó dừng .

Xung quanh quá yên tĩnh, thêm khí căng cứng, tiếng động đột nhiên vang lên dọa Lâm Thanh Thanh vô thức run lên. Cô thấy bỗng nhiên Dịch Trạch Duyên đầu về phía , ánh mắt sắc bén mà lạnh lẽo, khác xa so với Dịch ôn nhu mà cô quen.

Thật cũng đáng sợ lắm, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn vội vàng rụt đầu, trái tim phanh phanh đập nhanh. Cô thấy tiếng bước chân tới gần, liền Dịch Trạch Duyên tới.

Lâm Thanh Thanh vội vàng điều chỉnh thở, đang chuẩn ngoài, thì đột nhiên cửa phòng vệ sinh kéo , hình cao lớn của Dịch Trạch Duyên ở cửa.

Lúc , đang ở trạng thái tấn công, sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt lạnh như băng, tựa như một giây sẽ dùng lực nắm cổ cô. Sau khi thấy cô, sững , trạng thái tấn công biến mất lập tức, sắc mặt cũng như gió mát thổi qua, băng tuyết lập tức tan , ánh nắng ấm áp.

“Sao em ở đây?”

Anh hỏi, đàn ông mặt cô là Dịch Trạch Duyên quen thuộc, ôn nhu, cưng chiều, mê .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-34-anh-la-nam-than-cua-em.html.]

Lâm Thanh Thanh thở phào một : “Ban đầu em kinh ngạc, nhưng xem , còn hiểu lầm thành lưu manh đột nhập .”

“Xin , dọa em ?”

Hình như trầm tĩnh , hai tay tùy ý đút trong túi quần, nhưng ngón tay từ từ nắm c.h.ặ.t.

“Vẫn còn .”

Ánh mắt dịu dàng tràn ngập ý rơi cô, nhưng buông tha bất kỳ biểu cảm nào gương mặt Lâm Thanh Thanh: “Vừa chuyện với Hoắc Nhất, em cũng ?”

“Nghe .”

“Thất vọng ?”

“…”

Tựa như chỉ thuận miệng hỏi một chút, tựa như đang đùa, nhưng hai tay trong túi quần càng nắm c.h.ặ.t hơn.

“Biết thật cũng như , ngược còn chuyện ngầm lưng, em thất vọng với chồng như ?”

Vẫn là giọng điệu giống như đang đùa, mà mặt cũng mang theo ý , nhưng Lâm Thanh Thanh mơ hồ cảm nhận giọng căng thẳng. Cô thoáng qua túi quần của , túi quần âu phục bằng phẳng uốn lên một vòng.

Lâm Thanh Thanh theo bản năng đưa tay lên, chạm liền đụng nắm đ.ấ.m căng cứng, cô giật nảy . Hình như cũng ngờ cô sẽ bắt lấy tay , lập tức rút tay , nhưng chỉ cứng nhắc yên, một lát liền trấn tĩnh .

Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , sắc mặt của đổi nhiều, vẫn dịu dàng như thế, chờ câu trả lời của cô.

Anh đang sợ cô thất vọng ? Nhìn như bình tĩnh, nhưng căng thẳng chờ đợi câu trả lời của cô.

Nói thật, thấy Dịch Trạch Duyên như thế cô cũng kinh ngạc, thậm chí còn sợ, nhưng khi xuất hiện mặt cô, khi đối diện với cô, cô chính là Dịch Trạch Duyên của cô, là Dịch Trạch Duyên cô yêu.

Lâm Thanh Thanh kéo tay từ trong túi quần nắm lấy, với : “Em , thương trường như chiến trường, nơi phức tạp như ai thể gần bùn mà hôi tanh mùi bùn? Huống chi, đời ai cũng là . Trong mắt em, Dịch là một chồng, cha . Bởi vì cái c.h.ế.t của trai Trình Nhân mà canh cánh trong lòng, chăm sóc chu đáo với nhà họ, điều thể là một ngay thẳng trách nhiệm. Cho nên, chỉ cần chuyện phạm pháp như phóng hỏa gϊếŧ thì trong mắt em, vẫn là đàn ông .”

Dịch Trạch Duyên hoảng hốt, ngơ ngác con gái mặt, nửa ngày phản ứng. Thì cô cũng ngại, ghét bỏ dơ bẩn u tối.

Lục Văn Thiến từng với , và Lâm Thanh Thanh ở hai thế giới khác biệt. Mặc dù tỏ quan tâm, nhưng trong lòng hiểu rõ, cô và đúng là khác biệt. Từ nhỏ mưu mô tranh đoạt quyền lợi cùng khác, từ nhỏ lớn mạnh và nham hiểm mới tồn tại . còn cô, cô sống trong một thế giới , là trong thế giới , khi quen cô, mới thì đời còn như .

Cô là tín ngưỡng của , là tinh thần của , dù về là gai, nhưng cũng thể mất những điều mà cô mang đến cho .

Mặc dù tự tin lớn mạnh, nhưng nhiều khi ở mặt cô, vô cùng tự ti, sợ cô sẽ ghét , sợ cô khi là hạng gì sẽ rời khỏi , sợ cô sẽ cảm thấy cô và của hai thế giới khác biệt.

hiện giờ cô cho , cô cũng ngại, cô chồng, cha .

Một giây còn lo lòng cô sẽ tồn tại ngăn cách, chôn sâu xuống đáy lòng, từ đây sẽ đề phòng , xa cách , nhưng ngờ rằng cô sẽ quan tâm, còn nắm lấy tay .

Niềm vui sướng to lớn và thoải mái ập đến, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô kéo cô đến mặt, khom ôm cô lên.

Ôm cô xuống ghế sofa, để cô .ng chân . Anh cố nén hôn liên tục lên trán Lâm Thanh Thanh, : “Sao thể chuyện phóng hỏa gϊếŧ ? Anh gia đình, vợ và con trai, lo lớn như thế, nào dũng khí mấy chuyện đây?”

Lâm Thanh Thanh ôm lấy cổ , : “Sao .” Cô dùng ngón tay điểm ch.óp mũi : “Lo lắng vớ vẩn.”

, là lo lắng vớ vẩn.

Cô còn thêm: “Em yêu như thế, thể bởi vì một chút mà thương nữa chứ.” Nói xong cô còn cúi đầu, thẹn thùng : “Anh chính là nam thần của em.”

“Nam thần?” Nói thật, Dịch Trạch Duyên hai chữ cho kinh hãi: “Anh trở thành nam thần của em?”

Lâm Thanh Thanh bắt đầu ngại ngùng, cô ôm eo Dịch Trạch Duyên, chôn mặt trong lồ.ng n.g.ự.c . Dịch Trạch Duyên cô gái chôn đầu trong n.g.ự.c , vốn dĩ đang hoảng hốt cuối cùng cũng hồn.

Anh là nam thần của cô? Anh mà trở thành nam thần của cô?

Người con gái vì ly hôn mà ầm ĩ đến long trời lở đất, mà giờ ngượng ngùng cho là nam thần của ? Tại thể gọi ngọt ngào như thế?

Dịch Trạch Duyên nắm cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên , đuôi lông mày ngập tràn ý , tâm tình qua : “Đến đây tìm còn trốn nhà vệ sinh?”

“Em kinh ngạc mà.” Lâm Thanh Thanh đỏ mặt, c.ắ.n môi, cằm nắm trong tay, nhưng ánh mắt dáo dác xung quanh, dám thẳng mặt : “Hôm nay em ở phòng việc nhưng cả ngày đều nhớ , cho nên việc xong chờ nữa liền tới tìm .”

“Ừm? Thật ? Nhớ nhiều ?”

Nhớ nhiều ?

Lúc ôm, thở lập tức bao xung quanh cô. Nam thần ngay mặt cô, tuấn, mê , đôi mắt thâm thúy, sức hấp dẫn của nam thần, dáng rắn chắc eo giống nam thần.

Lâm Thanh Thanh cảm giác cả đều nóng lên, gương mặt cũng đỏ bừng, cô nhịn lên, cảm thấy lúc nhất định dâʍ đãиɠ.

“Mau cho , nhớ nhiều ?” Anh thúc giục cô.

Cô nhắm mắt , căn bản dám mặt , cơ thể trướng lên, gương mặt cũng nóng hơn, giằng co một hồi lâu mới : “Là nhớ, ôm , hôn , ngủ với .”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Sao cô thể lời đáng hổ như , như đang nũng nịu, rõ ràng là câu trả lời chân thật nhất.

“Em đúng là một tiểu sắc quỷ.”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy thoải mái, cô mở mắt chằm chằm, bất mãn : “Em mới !”

“Không mới là lạ.”

“…”

Khuôn mặt Lâm Thanh Thanh đỏ đến tưởng nổi, cô còn đang tranh luận, nhưng gương mặt đàn ông mắt, góc cạnh rõ ràng, mũi cao thẳng, miệng chau lên, thật TM nó mắt, mấu chốt là dáng , mà khí chất thành công chính là v.ũ k.h.í lớn nhất để thu hút phái nữ, mỗi ưu điểm đều là trí mạng của cô.

Được , cô thể thừa nhận… Lâm Thanh Thanh tựa trong n.g.ự.c Dịch Trạch Duyên, dám , nhưng hai tay bắt đầu cởi cúc áo , cởi : “Sắc thì sắc, .”

Nhìn cô bình thường hổ, nhưng một khi chủ động thì đúng là mạng khác.

Dịch Trạch Duyên nhanh ch.óng cô lộ.t sạch, đó ấn một nút ghế sofa, lưng ghế sofa liền ngửa về .

Lâm Thanh Thanh : “???”

“Cái ghế sofa thể hạ xuống giường .”

Mặt Lâm Thanh Thanh đỏ lên, cô cảm thấy hổ cho cái ghế.

Lúc , mặc dù d.ụ.c hỏa thiêu đốt, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn lo lắng, hỏi : “Sợ đột nhiên ?”

“Sẽ , ai dám .”

“A.”

Dịch Trạch Duyên thấy cô còn đang sững sờ, chê động tác của cô quá chậm, liền kéo tay cô đè cô xuống , đó một tay đặt lưng cô, miệng trực tiếp hôn lên.

Nụ hôn nóng hổi mạnh mẽ, chạm khiến Lâm Thanh Thanh đ.á.n.h mất lý trí ngay lập tức.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy nếu như ở thời cổ đại, cô nghĩ chắc chắn chính là một ông vua ngu ngốc chỉ trầm mê rượu – sắc, mà Dịch Trạch Duyên chính là yêu cơ gây hại. Cô chỉ cần dính sẽ lập tức đ.á.n.h mất lý trí, mỗi ngày chỉ sủng , cùng quấn quýt, việc quốc gia đại sự, chỉ cần ở bên cạnh cô đều thể vứt qua một bên.

Nhiệt độ trong phòng lập tức tăng lên, từng chiếc quần áo rơi loạn xạ ghế sofa và đất, nhanh, ghế sofa phát âm thanh kẹt kẹt kẹt kẹt, cùng với tiếng th* d*c hòa cũng , bao nhiêu hổ thì bấy nhiêu.

Không Dịch Trạch Duyên tìm chiếc chăn ở . Lúc , hai đang ghế sofa, đắp chăn, chẳng gì nữa.

Toàn Lâm Thanh Thanh bủn rủn, xong một lúc mà hai chân cô vẫn còn run lẩy bẩy, còn tinh thần Dịch Trạch Duyên vẫn phấn chấn như cũ, thậm chí còn ôm cô nhà vệ sinh tắm rửa.

Vốn dĩ Lâm Thanh Thanh còn lo quá mức , thấy như , nhỡ may ép khô thì . Bây giờ, xem nghĩ nhiều , cơ thể của đến biếи ŧɦái, giống như chiếc máy hoạt động vĩnh cửu . Cũng do nhiều năm nhẫn nhịn , mỗi thể ngăn .

“Phòng việc của cách âm ?” Cô mới kêu lớn, lúc cổ họng còn khàn.

Anh ôm Lâm Thanh Thanh, hôn một cái lên má cô: “Hiệu quả cách âm , đừng lo.”

Lâm Thanh Thanh thở phào. Làm lâu như , cô mệt, định nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, đột nhiên nghĩ đến gì đó, lập tức nhảy xuống ghế sofa, hấp hấp tấp mặc quần áo.

“Hỏng , con còn đón.” Chỉ lo thoải mái, ngay cả con mà còn quên, cô thật đáng đ.á.n.h mà.

Không hấp tấp giống cô, Dịch thong thả mặc quần áo lên, với cô: “Hơn sáu giờ mà con còn về thì sẽ đón.”

Lúc Lâm Thanh Thanh mới thở phào, đầu liền thấy đàn ông hề hoang mang, so với cô ăn mặc xiêu vẹo khổ sở, lập tức đổ : “Còn .” Không lâu như .

Dịch Trạch Duyên: “???”

Tốc độ qua cầu rút ván của cô gái nhanh thật.

Dịch Trạch Duyên từng bước về phía cô, hỏi: “Là ai , ngủ với ? Là ai sắc với ? Là ai chủ động cởi cúc áo? Ăn sạch xong trách ? Vừa kêu lớn như , lúc trách cứ , em lương tâm ?”

Anh chỉ mới mặc quần, áo còn mặc, nhưng khí chất quá mạnh, dáng vẻ mặc quần áo mới là nhất. Lâm Thanh Thanh ép lùi từng bước, nhưng cô thua trận mặt , cho hổ trở thành trò của , liền nhào qua ôm c.h.ặ.t , đó ngẩng đầu, vẻ mặt đương nhiên: “Dù cũng là của , ai bảo dáng như thế.”

Cô cố tình gây sự, nhưng bản Dịch rõ, tự hiểu rằng, cô chỉ gây sự với , cho nên vẫn cứ ung dung cô giở trò với , hiểu cảm giác như đang hưởng thụ.

 

 

Loading...