Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 33: Yêu Anh Đến Tận Xương Tủy

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Từ l.ồ.ng n.g.ự.c đến bụng nhiều vết sẹo, vết d.a.o quẹt, còn vết bỏng. Mặc dù suốt dọc đường cô hỏi , nhưng những lời Trình Nhân vẫn in trong đầu cô.

Sẹo Trạch Duyên, bao nhiêu vết do cô chứ?

Lâm Thanh Thanh những vết sẹo , một lúc lâu mới hỏi: “Đều là em ?”

Dịch Trạch Duyên điềm nhiên như : “Em đừng Trình Nhân , cô thì cái gì. Em đấy, tham gia quân ngũ, huấn luyện gian khổ, ít nhiều cũng lưu sẹo, cho nên những vết thương phần lớn đều do em .”

Phần lớn đều do cô , cách khác, những vết thương , ít nhiều cũng b.út tích của cô?

“Vì ? Vì như ?”

Cô thực sự tin tổn thương .

Dịch Trạch Duyên tỏ chuyện gì to tát, từ từ cài cúc áo sơ mi lên, tựa như đang kể một câu chuyện đơn giản: “Có một , rõ cô gái hề thích , những vẫn nhịn tới gần, nhưng cô đến gần, cô phương pháp bài xích của . Anh sẽ thương những vẫn đến gần. Về , thương thật. Em chuyện trách ai ?” Anh với cô: “Là tự tìm, liên quan đến em.”

bài xích đến gần, vì chán ghét , vì tổn thương , rõ ràng như mà! Mặc dù cô mất trí nhớ, những nghĩ đến những tổn thương đều là do cô gây , Lâm Thanh Thanh cảm giác như dùng d.a.o đ.â.m lòng cô, đau lòng, khó chịu, .

Lòng thắt , cô khó chịu xổm xuống, Dịch Trạch Duyên nhận sự khác thường của cô, vội vàng hỏi: “Sao ?”

Nước mắt ngừng chảy xuống theo hốc mắt, mất khống chế. Rõ ràng cô ký ức, nhưng tại đau lòng như thế, hối hận như thế.

“Anh , em cảm thấy trẻ con thật , khi đau khổ thì , sẽ lớn an ủi, nhưng lớn thể.” Lâm Thanh Thanh ch.ảy nước mắt, khổ với : “Có cảm thấy em già mồm , rõ ràng nhớ gì nhưng thương tâm như .”

“Không .” Dịch Trạch Duyên kéo cô ôm n.g.ự.c: “Trẻ con lớn an ủi, em Dịch Trạch Duyên, khi em sẽ ôm em, sẽ cảm thấy em già mồm.”

Dịch Trạch Duyên ôm cô như ôm một đứa trẻ, bế cô đặt lên bàn, giúp cô lau sạch nước mắt. Nút áo mới cài một nửa, thể thấy vết thương thấp thoáng n.g.ự.c .

Thật sự chướng mắt, khiến đau lòng. Tâm tình Lâm Thanh Thanh phức tạp, lúc , thậm chí xin với cô cũng bất lực.

Cô dứt khoát chạm thẳng , hôn lên vết sẹo của .

Đôi môi nóng hổi mềm mại, khi chạm , thể Dịch Trạch Duyên vô thức căng cứng. Cô cởi cúc áo sơ mi của , hôn lên từng vết sẹo .

Cô lấy sự khổ sở để chứng minh hối hận.

Dịch Trạch Duyên hít một thật sâu, nắm c.h.ặ.t bờ vai của cô, đẩy , cho cô tiếp tục.

Lâm Thanh Thanh hỏi : “Sao ?”

Trên mặt cô còn vương nước mắt, đôi mắt đỏ rực, làn da trắng mềm, đôi mắt hồng hồng càng nổi bật làn da trắng như tuyết. Khuôn mặt yêu kiều mới , phảng phất như mưa hoa rơi xuống, khiến thương tiếc câu dẫn hung hăng .

Dịch Trạch Duyên nghiêng đầu dám cô, nhưng giọng căng cứng để lộ lúc hề bình tĩnh: “Em cần như .”

Cô xoay đầu đối diện , hỏi: “Trước đây chúng xảy chuyện gì?”

Anh sờ mặt cô : “Không gì, em đừng suy nghĩ nhiều.”

Xem định cho cô, Lâm Thanh Thanh cũng hỏi tiếp.

Xung quanh yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô thể tiếng lòng , tĩnh mịch như đúng cảnh, khiến phơi bày tất cả du͙ƈ vọиɠ.

“Có em sức hấp dẫn đúng ?” Đột nhiên cô hỏi.

“Sao hỏi như ?”

“Có đôi khi, em cảm thấy đến gần em, vẫn luôn là em tìm cơ hội đến gần , quyến rũ , nhưng vẫn luôn chững chạc đàng hoàng như , cho nên em cảm thấy sức hấp dẫn.”

Cô đang mê sảng gì , cô cảm thấy sức hấp dẫn ?

mới , lúc đôi mắt rưng rưng , Dịch Trạch Duyên dám cô, cơ bắp và thái dương giật giật, cố gắng khắc chế với cô: “Em hấp dẫn. Có điều em , nghĩ đến em sắp điên mất , nhưng đang do dự, khi mất trí nhớ em thích chút nào, dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ một ngày em nhớ sẽ cảm thấy lợi dụng lúc em gặp khó khăn, cho nên mới dám đến gần.”

Anh từng nghĩ tới, một ngày Dịch Trạch Duyên sẽ trở nên mâu thuẫn như thế, cẩn thận từng li từng tí để cô nghĩ là một chững chạc đàng hoàng.

Anh đắn, là cầm thú, là cầm thú ngày ngày đều nhớ cô.

Một khi cô quyến rũ, sẽ mất lý trí .

Nghe những lời , Lâm Thanh Thanh cảm thấy đau lòng, nhưng trong lòng cô cảm thấy vui vẻ, bởi vì nghĩ đến cô, nghĩ đến cô đến sắp điên .

Trong lòng tràn đầy cảm giác phức tạp, cô nhiều điều với . Lúc thích hợp, Lâm Thanh thanh bắt lấy tay , cô hít một thật sâu, mỗi câu mỗi chữ đều hướng về : “Anh Dịch Trạch Duyên, thật em sợ nhớ quá khứ, em sợ em thật sự chuyện tổn thương . Em yêu , thật sự yêu, yêu đến tận xương tủy, mỗi ngày em đều nhớ , mỗi giờ mỗi phút, chỉ cần tách khỏi , từng tấc cơ thể em đều nhớ . Em đến gần , ôm , đôi khi em cảm thấy suy nghĩ hèn mọn đối với giống như một tên biếи ŧɦái .”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Một tay Dịch Trạch Duyên cô cầm, một tay chống mép bàn giam cầm cô trong n.g.ự.c , bàn tay bám mép bàn nắm c.h.ặ.t từ lúc nào, tay áo sơ mi của vén lên khuỷu tay, gân xanh lộ , kỹ thể thấy tay đang phát run.

Anh chăm chú cô gái mặt, đầu óc ù ù.

cô yêu

Không thích, mà là yêu.

Yêu đến tận xương tủy.

Anh cúi đầu, thoáng chốc khôi phục bình thường, như đang tán gẫu hỏi cô: “Em gì, lặp nữa,”

Lâm Thanh Thanh: “???” Lâm Thanh Thanh nghĩ : “Em em đến gần , ôm .”

“Câu nữa.” Anh chặn ngang.

Câu nữa?

Lâm Thanh Thanh nhớ , cô hổ, c.ắ.n môi : “Em em yêu .”

“Yêu như thế nào?”

Giọng mang theo ý , nhưng ngữ điệu đổi.

“Rất yêu, yêu đến tận xương tủy, mỗi ngày đều nhớ , giống như một tên biếи ŧɦái…”

Không đợi cô xong, cúi đầu hôn lên môi của cô, những lời hết nuốt bộ trong.

Hôn dồn dập, nhưng vô cùng triền miên.

Cơ thể Lâm Thanh thanh cứng một chút, lập tức nhắm mắt , hai tay vòng qua cổ , vô cùng kích động đáp .

Không khí trong phòng lập tức nóng lên, khắp nơi đều là tiếng hôn, Lâm Thanh Thanh cảm giác như trong lòng thứ gì nóng hổi chặn lấy, nhưng cô bất lực, lúc chỉ còn hôn .

Anh ôm cô giường, tách hai chân Lâm Thanh thanh , để cô .ng chân . Bỗng nhiên đặt cô xuống khỏi đùi , để cơ thể cô ngửa về . Anh đưa tay kéo tay cô phía giữ c.h.ặ.t. Lâm Thanh Thanh cảm giác đầu óc mê , cô c.ắ.n môi, nhịn lên.

Ngày hôm , khi Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy thì Dịch Trạch Duyên . Cô giường một lúc mới lên. Cũng may, thời đại học cô rèn luyện, cho nên tố chất thể khá , nếu đêm qua vận động với cường độ cao như , chắc chắn hôm nay dậy .

Ga giường nhăn đến tưởng nổi, phía một vũng chất lỏng lớn rõ. Lâm Thanh Thanh vô ý đến nỗi đưa cho dì Tuệ giặt. Cô nhét ga giường máy giặt, đó mới tới phòng việc, cũng may, đều dễ tính, hỏi cô vì đến muộn.

Chỉ là cả ngày cô đều yên lòng. Sau đó, Tề Kỳ nhịn nhắc nhở: “Cô ? Mới sáng sớm mà cứ như mất hồn, một lúc ngây ngô, khuôn mặt hiện bốn chữ rõ ràng.”

“Bốn chữ nào?”

“Xuân tâm nhộn nhạo.”

“…”

Lâm Thanh Thanh quýnh lên, cô cố gắng để bình tĩnh một chút, nhưng trong đầu khống chế nhảy những hình ảnh . Lâm Thanh Thanh nhớ tới Dịch Trạch Duyên sắc, thật cô mới sắc.

Bởi vì buổi sáng Lâm Thanh Thanh đến muộn, nên buổi chiều chủ động ở tăng ca. Lúc cô trở về, Dịch Trạch Duyên và bảo bối đều trở về.

Dịch Trạch Duyên ghế sofa, đang cầm một cuốn sách , bảo bối nhỏ quỳ mặt đất chơi ghép hình, lão ba đang sách thỉnh thoảng sẽ liếc bé một chút, đó nhắc nhở: “Khối màu xanh lục đặt bên trái.”

“Thật ạ?” Bảo bối nhỏ thầm thì, chuyển khối màu lục sang bên trái: “ !”

Ánh đèn ấm áp chiếu xuống, hình ảnh hai cha con vô cùng hài hòa, ấm áp. Lâm Thanh Thanh đột nhiên cảm thấy cuộc sống của vô cùng trọn vẹn, cho dù mất trí nhớ, dù nhớ gì trong năm năm, nhưng cô cảm thấy chỉ cần Dịch Trạch Duyên và con ở bên là đủ .

Dịch Trạch Duyên nhanh ch.óng thấy Lâm Thanh Thanh. Vừa thấy cô, hiểu tai của Dịch đỏ lên, ánh mắt trở trang sách, tỏ vẻ bình tĩnh : “Đã ăn cơm ?”

“Em ăn qua .”

Lâm Thanh Thanh đặt túi xách xuống, ôm lấy gương mặt non nớt của con trai hôn lên một cái, đó chơi cùng với con. Buổi tối, Lâm Thanh Thanh vẫn giống như hôm, kể chuyện cổ tích cho bé mới trở về phòng.

Dịch Trạch Duyên áo ngủ xuống bàn sách, thấy cô liền : “Tiểu Uyên ngủ ?”

“Dạ, ngủ .”

“Đến đây.”

“…”

Lâm Thanh Thanh , thấy chỉ đùi , mặt Lâm Thanh Thanh đỏ bừng đến. Dịch Trạch Duyên cầm tay cô kéo về phía , Lâm Thanh Thanh liền lên đùi .

Anh ôm eo cô từ phía , lồ.ng n.g.ự.c rắn chắc ép sát, Lâm Thanh Thanh hoảng hốt, cố gắng để bình tĩnh .

Anh đưa một tập tài liệu cho cô: “Đây là Mạc Khanh Nhan tìm.”

Lâm Thanh Thanh nhận lấy thoáng qua, đúng là tài liệu về Xương Kỳ, kỹ càng.

“Anh tra nhanh ?” Lâm Thanh Thanh qua địa chỉ hiện tại: “Bà Thị? Sao chạy đến Bà Thị? Không Kỳ Châu ?”

(Bà Thị: Một thị trấn ở tỉnh Giang Tây, Trung Quốc)

Xương Kỳ giống Dịch Trạch Duyên, đều là Kỳ Châu. Cô còn lúc sở dĩ Mạc Khanh Nhan xuất hiện ở Kỳ Châu là vì tìm , Mạc Khanh Nhan ngẩn ngơ ở Kỳ Châu hai năm, nhưng vẫn tìm Xương Kỳ.

“Không rõ.”

Lâm Thanh Thanh cũng rõ ngọn ngành lắm, cô định ngày mai sẽ đưa cho Mạc Khanh Nhan. Mạc Khanh Nhan chắc chắn sẽ vui.

Lâm Thanh Thanh nghĩ đến một chuyện hỏi : “Sao lúc với em tìm Mạc Khanh Nhan?”

“Không gì đáng .”

“…”

“Có còn vì em mà nhiều chuyện em ?”

Dịch Trạch Duyên biểu cảm nghiêm túc của cô, cau mày: “Em khách sáo với ? Em là vợ của , giúp em là chuyện bình thường ?”

Anh cho là chuyện đương nhiên, khiến Lâm Thanh Thanh hổ thẹn: “Nói thế sai, nhưng bình thường bận rộn như , em vì chuyện của em mà tốn công mất sức.”

“Tiện tay mà thôi, tính là tốn công mất sức.”

“…”

Anh trả lời hờ hững, bờ môi dán tai cô m.ơn trớn, Lâm Thanh Thanh cảm thấy ngứa, còn tê tê giống như điện giật.

Dán gần như , mỗi cái hô hấp của cô đều cảm nhận , thậm chí cô thể thấy tiếng hừ nhỏ từ trong cổ họng lúc hôn cô vang lên bên tai.

Tự như lò than, nóng bỏng khiến tim cô bắt đầu tăng tốc.

“Anh… Có ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-33-yeu-anh-den-tan-xuong-tuy.html.]

Dịch Trạch Duyên dừng động tác , đáp nhẹ: “Ừm?”

Âm thanh từ tính, thật sự trêu tim cô mềm nhũn, đàn ông đúng là khiến .

“Anh , em chịu ?’

Giọng hấp dẫn như thế, ấm áp quét bên tai cô, cô đều hormone nam tính của bao phủ, chịu , chịu , cô đây?

Người đàn ông đáng ghét mê ! Lâm Thanh Thanh cảm giác sắp ý l.oạn tình mê, nhưng vì suy nghĩ cho thể của , cô vẫn cố gắng giữ một tia lý trí cuối cùng, khuyên nhủ: “Tiết chế một chút a… Thận hỏng thì ?”

thấy khẽ bên tai , đó đè thấp giọng : “Tồn trữ nhiều năm như , mới một hai , dễ hỏng như .”

Lâm Thanh Thanh cảm giác mặt đỏ bừng cả lên, cô thật sự chịu ghé sát tai cô thì thầm chuyện như !

mạng chính là, nụ hôn của chuyển từ lỗ tai lan sang cổ cô.

Sau đó, ép cô xuống mặt bàn…

Không qua bao lâu, Lâm Thanh Thanh thở hổn hển tựa n.g.ự.c , thể mềm nhũn thành một vũng nước, nhưng ôm cô tinh thần sảng khoái.

Sau đó, hai tiếp tục loạn nữa, cũng vận động với cường độ cao , Lâm Thanh Thanh giường một lát liền ngủ mất. Ngày hôm , Lâm Thanh Thanh cố ý dậy thật sớm, cũng may lúc Lâm Thanh Thanh đến phòng việc, Mạc Khanh Nhan còn MV.

Mộc Tùng cũng tới sớm, lúc đang cùng Mạc Khanh Nhan bàn luận về mấy cái hợp đồng quảng cáo.

Lâm Thanh Thanh thấy bọn họ bàn luận xong, liền gọi Mạc Khanh Nhan , đưa cho cô tài liệu Dịch Trạch Duyên đưa cho cô.

Mạc Khanh Nhan mở , lập tức ngây : “Cái … cái …”

kích động năng lộn xộn: “ gặp , gặp , chị Thanh Thanh, thể gặp ?”

Mạc Khanh Nhan bắt lấy tay cô, Lâm Thanh Thanh cảm nhận tay cô đang run rẩy, đôi mắt cũng đỏ lên, vẻ mặt chờ mong cô. Cô quen với Mạc Khanh nhan luôn luôn lạnh lùng, cô giống như liên quan đến thế giới, giống như đời bất kỳ chuyện gì thể khiến cô động tâm.

Cho nên như , Lâm Thanh Thanh cảm thấy thể tưởng tượng . Cô đành lòng từ chối, vỗ vỗ tay cô : “Đi , chị cho em nghỉ hai ngày.”

Mạc Khanh Nhan tiếp: “Chị cùng em nhé.”

“…”

“Em dám một , chị cùng em ? Còn chị Tề Kỳ, hai cùng tìm với em nhé.”

Lâm Thanh Thanh nghĩ một lát : “Được, bọn chị với em.”

Lâm Thanh Thanh chuyện với Tề Kỳ, Tề Kỳ : “Em bà chủ thì chị còn ý kiến gì đây, , tại chứ.”

Lâm Thanh Thanh liền mua vé máy bay Bà Thị. Trước khi , Mạc Khanh Nhan một bộ quần áo khác, một chiếc váy màu trắng, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dài, mái tóc dài xoăn thả lưng, đầu còn đeo một cái vương niệm, tạo hình của cô hợp để gặp khac.

Thấy Mạc Khanh Nhan như , Lâm Thanh Thanh và Tề Kỳ đều ngầm hiểu với , hai đều thấy rõ, Mạc Khanh Nhan như chỉ đơn giản là gặp ân nhân cứu mạng.

Trước khi rời , Lâm Thanh Thanh gọi điện cho Dịch , với Bà thị.

Dịch Trạch Duyên cũng hỏi nhiều, chỉ hỏi cô lúc nào trở về.

“Chắc là buổi tối.”

“Được, đường cẩn thận.”

Đến Bà Thị là ba tiếng , cũng may chỗ Xương Kỳ ở trong thị trấn. Lâm Thanh Thanh thuê xe, từ sân bay mất gần một giờ.

Mặc dù quan hệ của Dịch Trạch Duyên rộng, nhưng cũng cách nào tra địa chỉ cụ thể của Xương Kỳ, chỉ tra mở một tiệm trái cây thị trấn nhỏ.

Xe lái đến gần tiệm trái cây thì dừng . Khi đường, hơn nửa thời gian Mạc Khanh nhan đều nhắm mắt dựa ghế, Tề Kỳ lái xe, Lâm Thanh Thanh cùng cô ở phía , cho nên cô cảm nhận rõ thỉnh thoảng cơ thể Mạc Khanh Nhan run lên.

Lâm Thanh Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô an ủi: “Không sợ, bọn chị sẽ cùng em.”

Xe dừng , Mạc Khanh Nhan vẫn còn nhắm mắt, Lâm Thanh Thanh đẩy cô nhắc nhở: “Đến .”

Mạc Khanh Nhan từ từ mở mắt , hít một thật sâu, đó mới mở cửa xuống xe.

Tiệm trái cây cách chỗ dừng xe xa, cửa một xe chở hàng lớn, đàn ông ở bên xe dỡ hàng xuống, mấy trẻ giúp đỡ.

Người đàn ông dỡ mấy thùng hoa quả xuống, hình thoăn thoắt nhảy xuống xe, mấy trẻ tuổi dỡ hoa quả xuống chất lên xe xích lô, lấy điện thoại quét mã thanh toán.

Hôm nay thời tiết cũng lắm, bầu trời âm u. Mặc dù Bà Thị tuyết rơi giống như Bắc Thành, nhưng thời tiết mưa lạnh, lạnh đến xương xốt buốt giá.

Mạc Khanh Nhan như cảm giác , quần áo đơn giản bước qua đó.

Sau khi xuống xe, đầu tiên cô đàn ông , làn da đen nhiều, so với khi rời còn gầy hơn, mắt bên trái còn đeo bịt mắt, nhưng cô chỉ cần một chút cũng nhận , là , là cô tìm nhiều năm như .

Năm mười hai tuổi, quê hương động đất, cô tấm xi măng đè lên . Vì cứu cô trực tiếp chui thăng xuống tấm xi măng chống lên, cô thành công thoát bên ngoài, thể chống nổi, các đốt sống gãy, thiếu chút nữa tàn phế.

Người của cô đều mất trong trận động đất đó, cô sợ cô độc, vẫn luôn ở bên cô, dạy cô chơi piano, dạy cô gảy đàn ghita, dạy cô nhận các bản nhạc.

Về , điều động đến lực lượng bộ đội gìn giữ hòa bình Li-bi, khi cô hỏi bao giờ trở về, đợi cô trưởng thành sẽ trở về.

“Hôm nay là sinh nhật em, thể đồng ý với em một yêu cầu ?”

“Được.”

“Đợi em trưởng thành, trở lấy em ?”

Anh sờ đầu cô, giọng dịu dàng: “Anh đồng ý với em.”

Em trưởng thành, Xương Kỳ, em trưởng thành .

Không nước mắt rơi xuống từ lúc nào, cô chăm chú kéo váy, rõ ràng xa, nhưng dường như mỗi bước chân cô đều dùng hết sức.

“Xương Kỳ ___”

gọi , nhưng cổ họng nghẹn , phát bất cứ lời nào.

Ngay lúc đó, cô thấy một cô bé chạy về phía , qua nhiều nhất là hai tuổi, vững, chạy gọi bằng âm thanh non nớt: “Ba ba, ba ba ___”

Xương Kỳ thấy, vội vàng đón cô bé ôm lên, giúp cô bé lau sạch vết bẩn dính khóe miệng. Một cô gái mập tới, với : “Anh Kỳ, mệt ?”

“Không mệt.”

Dỡ hàng xong, mấy trẻ tuổi thấy Mạc Khanh Nhan, hai mắt họ đều tỏa sáng, trong đó một kêu lên: “Mẹ ơi, tiểu tiên nữ từ tới?”

Xương Kỳ thấy, ánh mắt thuận theo sang, thấy Mạc Khanh Nhan cách đó xa, liền nhíu mày hỏi cô: “Cô tìm ai?”

Mạc Khanh Nhan cảm thấy lòng như đè xuống, từ khi thấy cô bé xuất hiện, từ khi thấy phụ nữ dịu dàng gọi Kỳ”.

“Cô tìm ai?”

Giống như đổ một chậu nước lạnh băng , hỏi cô tìm ai, mờ mịt cô như xa lạ, cô.

“Cô tìm ai?” Anh hỏi tiếp.

Mạc Khanh Nhan trầm mặc, một lúc lâu mới hít một thật sâu rời .

Lâm Thanh Thanh và Tề Kỳ đều thấy cảnh . Hai sớm nhận Mạc Khanh Nhan đối với ân nhân cứu mạng bình thường, nhưng mà hình như kết hôn . Sau khi Mạc Khanh Nhan lên xe, hai cũng an ủi như thế nào.

“Đi thôi.” Mạc Khanh Nhan .

Tề Kỳ điều khiển xe, xe nhanh ch.óng lái đường, tiệm trái cây dần dần biến mất. Dường như cảm xúc của Mạc Khanh Nhan đều bộc phát, ôm đầu rống lên.

Lâm Thanh Thanh hù dọa, cô thử an ủi cô , nhưng tác dụng.

Sau khi Mạc Khanh Nhan rời , Xương Kỳ đưa đứa bé cho phụ nữ bên cạnh, bước trong tiệm, phụ nữ xoa khuôn mặt đáng yêu của con gái : “Về phép gọi bác thành ba nữa ?”

Xương Kỳ đóng cửa phòng vệ sinh , gương tháo bịt mắt trái xuống, trong mắt chỉ còn cái động đen nhánh, qua khủng khϊếp.

Là do khi vật lộn cùng đám ác ôn, chúng móc xuống.

Anh cúi đầu rửa mặt, lấy ví tiền từ trong túi xách , mở ví tiền , bên trong ảnh chụp của một cô gái, giữa cảnh xuân tươi , cô lên rạng rỡ.

Cô trưởng thành , càng hơn , chính là một tiểu tiên nữ.

Anh ảnh chụp lên, nhưng mà , đ.ấ.m một quyền gương, tấm gương chia năm xẻ bảy. Trong tấm kính vỡ vụn, dường như hiện lên một giọt nước mắt rơi xuống từ mặt .

Mạc Khanh Nhan kiềm chế mà thành như , Lâm Thanh Thanh và Tề Kỳ thật sự yên tâm. Lâm Thanh Thanh đưa cô ăn cơm, cô ăn nhiều, rượu uống ít. Không còn cách nào, Lâm Thanh Thanh đành thuê một căn phòng, cùng Tề Kỳ khiêng bất tỉnh nghỉ ngơi.

Bởi vì sợ cô sẽ điều dại dột, Lâm Thanh Thanh và Tề Kỳ đành ngủ cùng Mạc Khanh Nhanh một chiếc giường.

Xem tối nay về .

Lâm Thanh Thanh vốn định gọi cho Dịch Trạch Duyên, ngờ lấy điện thoại , gọi tới.

“Bao giờ em về?”

“Hôm nay chắc em về , xảy chút chuyện.”

“Nghiêm trọng ?”

“Không nghiêm trọng.”

Anh hỏi tiếp nữa, quăng một câu: “Chú ý an .”

“Em .”

Cúp điện thoại xong, Lâm Thanh Thanh bất mãn chu mỏ, thèm nhớ cô, hiện giờ bọn họ đang trong thời gian yêu đương cuồng nhiệt đấy nha!

Lâm Thanh Thanh , khi cúp điện thoại, Dịch Trạch Duyên sửng sốt một lúc lâu mới đặt điện thoại xuống.

Anh đến bên giường chiếc giường trống trải. Khó khăn lắm mới thể quang minh chính đại ôm bà xã ngủ, chớp mắt chạy mất dạng để một . Đêm nay ôm ai, cũng ngủ . Dịch Trạch Duyên cảm thấy cách nào hết tịch mịch đang lan tràn trong lòng.

Anh nghĩ một lúc, định gõ cửa phòng Tiểu Uyên, liền thấy trong phòng vang lên tiếng lộc cộc lộc cộc, nhưng mà mở cửa cho .

“Ba con còn ngủ, mở cửa!”

Cũng thấy giọng nghiêm khắc , bảo bối nhỏ mở cửa , đó giơ tay đầu hàng: “Con lập tức ngủ, thật mà.”

Dịch Trạch Duyên để ý tới bé, thẳng , bạn nhỏ thấy : “Ba, con ngủ ngay mà.”

Dịch Trạch Duyên vén chăn lên, khách sáo : “Đêm nay ba ngủ ở đây.”

“Dạ?” Bạn nhỏ bò lên giường: “Vì ạ?”

Dịch Trạch Duyên nhíu c.h.ặ.t ông mày, chọc cái đầu hạt dưa nhỏ của bé, : “Vẻ mặt của con là ghét bỏ ba?”

Tiểu Uyên bĩu môi : “Con quen ngủ một .”

Dáng vẻ bĩu môi của nhóc con giống cô, Dịch Trạch Duyên thích, liền đùa bé: “Con nhỏ như ghét bỏ ba, về ba già thì càng ghét hơn ?”

Nhóc con lắc đầu, đó nào tới cho ba một cái ôm: “Con sẽ ghét ba.”

Dịch Trạch Duyên ôm bé trong n.g.ự.c, hôn lên trán bé một cái: “Con ngoan!”

Không ôm cô, ôm đứa con cô sinh cho cũng .

 

 

Loading...