Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 31: Anh Sẽ Trở Thành Cầm Thú

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

cho tâm ý của , cho từ lâu , nhưng can đảm, cách. Chồng của cô thật sự khí chất, khí chất của vẫn luôn chế trụ cô, khiến cô dám dở trò với , mặc dù cô thật sự nhiều ý nghĩ xa với .

bây giờ, lẽ là do uống rượu đến váng đầu hồ đồ, dường như cũng tôn kính theo bản năng như ngày thường với nữa, nguyện vọng thổ lộ, giở trò với càng trở nên mãnh liệt, mặc dù , nhịp tim vẫn đập nhanh, nhưng lý trí còn ngăn cô nữa.

Cô cúi đầu, dựa trán vai , si mê : “Trạch Duyên, , em thích .”

“Ừm?” Anh dùng tay nâng cằm Lâm Thanh Thanh lên, để cô thẳng : “Em gì?”

Lâm Thanh Thanh thấy sắc mặt còn nghiêm túc hơn so với , ánh mắt cũng sắc bén như xuyên thấu lòng , cho dù uống đến mơ mơ màng màng, nhưng cô vẫn chấn động. Lâm Thanh Thanh vô thức nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận : “Em , em thích Trạch Duyên.”

Sao ? Cô thể thích ? Tại dùng ánh mắt cô?

Dịch Trạch Duyên rõ ràng nhận ánh mắt cô bình thường, mắt lướt qua bàn ăn, rượu tác dụng lớn ? Cô cũng uống ít.

“Em say ?”

Lâm Thanh Thanh lập tức lắc đầu, biểu cảm nghiêm túc hơn một chút, cố gắng để ánh mắt tan rã. Cô chằm chằm, vô cùng chân thành : “Em đều là thật.”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Thật, cô những lời cô đều là thật, cô Dịch Trạch Duyên em thích .

Dù chỉ là lời của say… dù chỉ là lời của say…

Dịch Trạch Duyên cảm thấy tám kỳ quan thế giới biến thành chín: Kim tự tháp Ai Cập, vườn treo Babylon, miếu thần Artemis, tượng thần Olympus Zeus, lăng mộ Mausolus, tượng thần Mặt trời, hải đăng Alexander, lăng mộ Tần Thủy Hoàng và các Tượng Binh Mã.

Hiện giờ hẳn là thêm một cái, Lâm Thanh Thanh cô thích Dịch Trạch Duyên.

Lòng tràn ngập vui sướng, kích động đến nỗi tay chân run lên, nhưng chỉ lẳng lặng cô, đó một tiếng, hời hợt hỏi ngược một câu: “Thật ?”

Lâm Thanh Thanh vô cùng chắc chắn gật đầu.

“Bắt đầu từ lúc nào?”

Dịch Trạch Duyên cố nén và kích động. Có trời mới , tốn bao nhiêu sức mới khiến bình tĩnh hỏi câu như , thế nhưng nhịn triệt để, âm cuối vẫn run lên, nhưng hình như cô nhận , nghiêng đầu chăm chú nghĩ ngợi, nghĩ tới điều gì, cô lên khanh khách, nụ chút xa.

“Lúc ở Kỳ Châu, cầm s.ú.n.g b.ắ.n bóng, khi đó em cảm thấy mị lực, từ lúc đó liền ý nghĩ tới gần .”

Cũng do rượu , cô còn cảm thấy hổ khi nữa, đúng là cô thích lúc đó, cô hết, đem tất cả lời với .

Dịch Trạch Duyên rơi trầm tư, thì b.ắ.n s.ú.n.g liền thích ? Sớm , lúc mặt cô b.ắ.n vài phát s.ú.n.g (Tác giả: Hả? Sao cảm giác chỗ nào là lạ?), cũng tính về sẽ như .

“Vậy còn , Trạch Duyên?”

“Ừm?”

Dịch Trạch Duyên còn đang bối rối, hoa mắt choáng váng, nhất thời kịp phản ứng.

“Anh thích em ?”

kinh ngạc, ngờ hỏi câu . Mặc dù đối với cô như , nhất định trong lòng cũng cô, nhưng cô chính miệng , với cũng từng thích cô, trong lòng hiếu kỳ c.h.ế.t nhưng dám hỏi.

hỏi .

Dịch Trạch Duyên, thích em ?

Cho dù đầu óc mơ mơ màng màng, nhưng thể vô cùng thành thật, khẩn trương, trái tim đập phanh phanh như sắp nhảy khỏi nồng n.g.ự.c.

thấy khóe miệng cong, nhẹ nhàng lên, đáy mắt tràn ngập ôn nhu.

“Anh thích em.” Anh .

“…”

“Anh thể hiện rõ như mà em ?”

“Hả?”

Cô cảm giác đầu choáng váng , bởi vì câu thích của , cô nên biểu lộ như thế nào, vẻ mặt m.ô.n.g lung , liền thấy Dịch Trạch Duyên với cô: “Không đối với ai cũng như .”

“…” Lâm Thanh Thanh cảm thấy mặt nóng bỏng đến kinh , , thể để thấy. Cô vội vàng dùng tay xoa xoa: “Em nghĩ rằng, bởi vì em là Tiểu Uyên nên mới đối xử với em.”

“Em nghĩ ngược . Không vì em là Tiểu Uyên nên mới đối với em, hẳn là vì Tiểu Uyên do em sinh nên mới yêu thương nó.”

“…”

Có thể coi đây là một câu tỏ tình khác ? Má ơi, thật là… thật là mạng mà.

Lâm Thanh Thanh cảm giác thể mềm nhũn, chắc chắn là do uống rượu, tuyệt đối ! Cô dứt khoát dựa cả . Cô thích , cũng thích cô, Lâm Thanh Thanh kích động khó nhịn, nhịn khẽ.

Hai tay cô đặt cổ . Lâm Thanh Thanh cảm thấy tim mê loạn, cơ thể cũng mê loạn. Cô kiễng chân lên hôn cằm , hôn một đường đến bên tai, dừng ở đó, hỏi : “Trạch Duyên, đầu tiên của chúng là như thế nào?”

Cả Dịch Trạch Duyên cứng đờ còn hình thù gì, cũng dám động đậy, thấy câu hỏi , liền hít một thật sâu, chỉ cảm thấy ngọn lửa nơi nào đó bốc cháy.

“Vì đột nhiên hỏi chuyện ?”

Giọng điệu của đổi, nhưng tất nhiên cô , lý trí sớm mất từ lúc nào, hiện giờ trong đầu cô chỉ còn nóng bừng mơ hồ và khát vọng đến cực hạn, cho nên rằng câu hổ nhường nào.

: “Em quên mất, cho em ?”

Nói cho cô đầu tiên là như thế nào?

Hai tay Dịch Trạch Duyên nắm c.h.ặ.t, điều chỉnh hô hấp, đó cúi đầu cô gái đang ôm c.h.ặ.t lấy , gương mặt đỏ bừng, hai mắt mê ly, nhưng tất cả dường như tác dụng đặc biệt gương mặt tuyệt mỹ , trang điểm say rượu? Trang điểm say? Trang điểm hoa đào? Anh đồ trang điểm của phụ nữ gọi là gì, tóm cô như quyến rũ vô cùng.

Dịch Trạch Duyên cảm giác hô hấp của bắt đầu nặng nề, nhưng cũng là lý trí, ngửi mùi rượu Lâm Thanh Thanh, cô khả năng là uống say . Lời cô khi đang say, nên so đo, lúc cần giục cô mau ch.óng ngủ.

mà tất cả mập mờ mắt cho lòng trì độn say mê, cho cùng, cũng Liễu Hạ Huệ chân chính, buộc Liễu Hạ Huệ còn bởi vì yêu cô , mà bây giờ cô chủ động như thế…

“Thanh Thanh, em đừng như , nếu sẽ biến thành cầm thú.”

Anh nhỏ giọng bên tai cô. Cho dù mơ mơ màng màng, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn giọng của đổi, đổi ngữ điệu nóng bỏng vô cùng, nóng đến nỗi cả sôi trào.

Giờ phút , khẩn trương, kích động thậm chí còn sợ hãi, nhưng cô vẫn ha ha: “Thì Dịch còn bộ dạng cầm thú, em thấy!”

“…”

Cô thực sự bức điên .

“Vấn đề em hỏi , còn trả lời em đó!” Giọng của cô vẻ tủi .

“Hả?” Anh cố giữ một tia lý trí cuối cùng hỏi cô.

“Lần đầu tiên của chúng như thế nào, cho em.”

“…” Anh điều chỉnh hô hấp: “Em cho em như thế nào?”

“Dùng thể cho em.” Cô xa.

“…”

Cái đồ hư hỏng !

Cô chôn đầu ở cổ , ngón tay điểm cằm , khanh khách, giống như một cô gái ngốc nghếch với : “Thật sự …”

nhỏ, giống như đang mớ.

Trán Dịch Trạch Duyên nổi đầy gân xanh, hít một thật sâu hỏi cô: “Muốn cái gì…”

Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , trong đôi mắt mang theo ý : “Muốn gì cũng cho em ?”

Anh vô thức nghiêng đầu : “Cho.”

Anh thấy tiếng cô bật : “Em .”

Dịch Trạch Duyên: “!!!”

Mẹ nó!

Dịch Trạch Duyên khuỵu gối xuống ôm cô lòng, giống như ôm một đứa trẻ đưa cô khỏi suối nước. Cái miệng của cô quấy nhiễu trái tim tê dại, nhất định dạy cô một bài học.

Cho nên khi ôm cô khỏi suối nước nóng liền cúi đầu xuống, bắt miệng của Lâm Thanh Thanh, bắt đầu hôn cô, đó một tay nâ.ng m.ô.n.g cô, một tay dùng sức kéo quần áo cô xuống, vốn cũng nhiều, kéo nhẹ một cái, chiếc áo choàng dài từ cô trượt xuống.

Anh bước nhanh đến phòng, động tác chút bối rối đặt cô lên giường, bờ môi hôn xuống, mang theo một chút liều lĩnh…

Đêm xuống, Dịch Trạch Duyên buồn ngủ chút nào. Anh đặt cái ghế bên giường, rót một chén rượu, lúc liền ghế từ từ thưởng thức. Trong phòng chỉ bật đèn ngủ bàn đầu giường, đèn màu quýt sáng, m.ô.n.g lung chiếu con gái đang ngủ.

Khắp nơi trong phòng đều là hương vị mập mờ, ga giường mới, nhét bên giường, phía một mảnh hỗn độn, còn mặt mũi .

Cô vô cùng mệt mỏi nên thϊếp , nhưng thể ngủ .

Ánh mắt của híp , chăm chú con gái, dáng vẻ lười biếng dựa ghế, hề thưởng thức rượu trong ly.

Không thể ngủ , trong đầu đều tràn ngập hình ảnh nãy, từng biểu cảm của cô, thể mềm mại của cô, tất cả đều xinh như thế, thực sự nỡ ngủ.

Anh giống như một con dã thú ẩn nấp trong bóng đêm, giấu ở nơi ánh sáng chiếu tới, hai mắt chăm chú chằm chằm con mồi, tham lam, thậm chí còn chút biếи ŧɦái, sợ để ý cô sẽ biến mất mắt tìm thấy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-31-anh-se-tro-thanh-cam-thu.html.]

Dịch Trạch Duyên mím môi , uống cạn rượu còn trong ly. Anh tới bên cô xuống, khẽ vươn tay kéo cô trong n.g.ự.c, ngón tay dịu dàng giúp cô vén tóc, cúi đầu lưu một nụ hôn trán Lâm Thanh Thanh.

Thật vẫn thỏa mãn, còn thêm, nhưng cô liên tục trách móc , mệt mỏi chịu nổi. Cô chẳng qua chỉ mới ba thôi, mà mới một cô liền thì thầm, còn thể cho cô nhiều hơn.

Dịch Trạch Duyên cô gái trong n.g.ự.c đột nhiên , đó gì đó, xích gần thì thấy cô đang gọi .

“Trạch Duyên, Trạch Duyên…”

Từng tiếng, giống như vuốt mèo bắt lấy trái tim .

“Trạch Duyên… Nhẹ một chút Trạch Duyên…”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Cô mơ giấc mơ lộn xộn gì ?

Ý nhịn nở rộ nơi khóe miệng, xem ở trong mơ, vẫn tha cho cô.

Dịch Trạch Duyên điện thoại, muộn , xem tối nay trở về , yên lòng để Tiểu Uyên ở nhà một , liền gọi điện cho Lâm Trân Trân, để cô đón Tiểu Uyên sang ở một đêm, nhưng mặt mũi cho Lâm Trân Trân lý do là và Lâm Thanh Thanh mặc kệ con trai, chỉ gần đây công ty hai bận rộn nhiều việc.

Lâm Trân Trân cũng hỏi nhiều, cúp điện thoại liền trực tiếp lái xe đón Tiểu Uyên. Tiểu Uyên ba về, đầu tiên bé nghĩ đến chuyện ba khẳng định sẽ cố gắng sinh cho bé một đứa em gái, cho nên bạn nhỏ những tức giận mà còn kích động…

Lâm Trân Trân còn đang cho là bạn nhỏ sẽ trách móc ba bận quá bỏ mặc bé, nhưng ngờ tiểu Uyên vẫn vui vẻ, vì thế cô cảm thấy khó hiểu.

Lâm Trân Trân đưa bạn nhỏ nhà. Tiểu Uyên nhà liền thấy trong nhà dì lớn thêm một đàn ông, ánh mắt bé sững sờ đàn ông, đàn ông cũng hoài nghi chằm chằm bạn nhỏ, một lớn một nhỏ chằm chằm .

Ngô Khởi còn đang ăn, rượu bàn vơi một nửa, đồ nhắm lạnh, nhân viên phục vụ giúp hâm nóng lên nữa. Lâm Trân Trân cũng ăn một bữa cơm mà lâu đến , nhưng cô cũng tiện đuổi khách, dù gì cũng mới cứu cô. khuôn mặt lạnh lùng của đàn ông còn vết sẹo, qua đáng sợ, cô sợ dọa đến bạn nhỏ, đang giới thiệu với bé, ngờ tiểu Uyên với , lễ phép chào: “Chào dượng ạ.”

Lâm Trân Trân: “…”

Ngô Khởi: “…”

Tay cầm đũa của Ngô Khởi run lên. Lâm Trân Trân bối rối mất mấy giây, đó hổ sửa : “Con gọi lung tung gì ? Cái gì mà dượng, đây là chú Ngô!”

Bạn học nhỏ sờ đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Dì lớn hiếm khi đưa đàn ông về nhà, con còn tưởng là bạn trai dì, cho nên liền gọi dượng.”

Mặt Lâm Trân Trân đỏ bừng, cô vô cùng hổ, hận tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống, liền trách mắng: “Không lung tung.” Nói xong với Ngô Khởi: “Đồng ngôn vô kỵ, đừng để trong lòng.”

Người đàn ông trả lời, bỏ củ lạc trong miệng, uống hết rượu còn trong chén, đó lên : “Không còn sớm nữa, về đây.”

Lâm Trân Trân nhất thời nên gì, thấy đến cửa mới bật một câu: “Anh thong thả.”

Người đàn ông dừng , ánh mắt tới, thể Lâm Trân Trân cứng đờ, đó cô thấy ánh mắt của rơi xuống cục bột nhỏ bên cạnh cô.

“Thích ăn kẹo ?”

Bạn nhỏ gật đầu.

“Lần chú mua cho cháu.” Anh xong liền rời .

Lâm Trân Trân và Tiểu Uyên hóng gió chốc lát, Lâm Trân Trân lấy tinh thần nắm tay bạn nhỏ : “Đi thôi, chúng đ.á.n.h răng rửa mặt.”

**

Khi Lâm Thanh Thanh tỉnh chỉ thấy giường còn một cô, mặc quần áo. Mặc dù tối hôm qua uống nhiều, nhưng chuyện xảy cô đều nhớ kỹ.

Cô và Dịch Trạch Duyên ngâm trong suối nước nóng, cô quấn lấy thổ lộ, về còn một câu chấn động lòng , đó ôm cô, một bên hôn cô, một bên cởϊ qυầи áo của cô, về , về , chính là một chuyện hổ khó .

Lâm Thanh Thanh thấy tiếng cửa mở liền giật nảy , vội vàng rúc chăn, liền thấy Dịch Trạch Duyên cầm mấy cái túi đến với cô: “Tỉnh thì dậy ăn sáng.”

Anh đặt bữa sáng lên bàn, cầm đồng hồ đeo tay. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Người mặc đồ màu trắng hợp, trai tuấn, vô cùng kinh diễm khó tả, phía là một chiếc quần tây màu đen vặn, lộ hai chân thon dài thẳng tắp, xuống chút nữa là đôi giày da.

Trang phục thương nhân thành thục, khắp đều tản khí chất thông minh của thành công.

Người đàn ông tối hôm qua mới ngủ cùng cô.

Một cảm giác ngọt ngào cùng tự hào nảy sinh. Cô nhớ tới từng hình ảnh ngày hôm qua, Lâm Thanh Thanh cảm thấy mặt bắt đầu nóng lên. Cô kéo chăn lên che mặt, khẽ.

Không ngờ . Anh đầu cô một cái, : “Thân thể thoải mái ?”

Mặt cô càng đỏ hơn: “Vẫn .”

Lâm Thanh Thanh để lộ đôi mắt , thật sự ngờ đàn ông nghiêm chỉnh như Dịch giường cầm thú như , mà eo của cũng quá .

Nhớ tới cảnh tượng ngày hôm qua, Lâm Thanh Thanh vẫn còn cảm giác hãi hùng khϊếp vía.

Dịch Trạch Duyên mất tự nhiên, nhưng ánh mắt của vẫn vẻ bình tĩnh về phía , hỏi cô: “Sao như ?”

Lâm Thanh Thanh chống cằm : “Em đang nghĩ giống Dịch .”

“Hả?” Anh nhíu mày: “Không giống chỗ nào?”

“Em vốn cho rằng Dịch chính là một chính nhân quân t.ử, ngờ là sắc – quỷ.”

Tay Dịch Trạch Duyên run lên, thiếu chút nữa giật đứt cúc áo sơ mi. Anh ho nhẹ một tiếng, giọng khỏi nhiễm thêm một chút cẩn thận: “Cho nên, thấy thì chính nhân quân t.ử như bề ngoài, em thất vọng ?”

Lâm Thanh Thanh lắc đầu, dù hiện giờ cũng , cô dứt khoát tỏ thản nhiên một chút, rõ cho : “Không thất vọng, em thích “sắc” như với em.”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Đợi Dịch Trạch Duyên lấy tinh thần thì cô chốn trong chăn, dùng chăn che kín đầu.

Em thích sắc với em.

Lời là cô , thì cô cũng lúc hư hỏng như , khiến lau mắt mà .

Dịch Trạch Duyên đồng hồ tay, còn sớm, liền với cô: “Đến giờ ăn sáng , nếu thể em thoải mái thì hôm nay cần , ở đây nghỉ ngơi, lúc nữa sẽ bảo tới đón em.”

Anh xong liền phía cửa. Lâm Thanh Thanh thấy liền đạp tung chăn, cô kịp nghĩ nhiều nhảy xuống giường, chạy mấy bước đến ôm c.h.ặ.t .

Dịch Trạch Duyên: “???”

Làm gì ? Sao dính chứ?

Anh đầu , ánh mắt mang theo hỏi thăm, thấy cô ngẩng đầu , đôi mắt lấp lánh nước, gương mặt cũng đỏ rực, thấy , cô c.ắ.n môi, kiễng chân đặt lên môi một nụ hôn, giọng hề che giấu sự vui vẻ: “Hôn tạm biệt.”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Dịch Trạch Duyên nhắm mắt , Lâm Thanh Thanh thấy khỏi giật nảy . Cô bĩu môi, vẻ mặt tủi mong đợi: “Hôn tạm biệt cũng ? Hôm qua còn thích em, bây giờ ngay cả hôn tạm biệt cũng đồng ý, Dịch , vô tình như chứ?”

Vô tình ư? Cô hươu vượn gì ?

Dịch Trạch Duyên thở dài, thôi thôi, đến muộn thì đến muộn !

Lâm Thanh Thanh đợi một lúc lâu thấy tỏ thái độ, đó cô thấy bắt đầu cởϊ qυầи áo. Anh cởϊ áσ khoác ném sang một bên, đó bắt đầu cởϊ qυầи áo trong, quần áo trong cũng cởi nhanh.

Sao câu nào mà bắt đầu cởϊ qυầи áo ?”

Lâm Thanh Thanh buồn bực: “Anh… gì?”

Dịch Trạch Duyên trực tiếp ôm ngang hông cô lên, bước nhanh đến bên giường, cầm hai tay Lâm Thanh Thanh nâng lên đỉnh đầu cô, thể giam cầm cô , bờ môi dán bên tai cô, giọng mang theo ý , nhưng là điệu xa: “Anh nổi.”

Lâm Thanh Thanh: “Ôi???”

Một tiếng đồng hồ , hai chân Lâm Thanh Thanh run lẩy bẩy xe. Ngồi xe một lúc lâu , thế nhưng cơ thể cô vẫn còn mềm nhũn sai khiến, mà tên cầm thú Dịch Trạch Duyên tinh thần vẫn thoải mái bên cạnh.

“Khốn nạn.” Lâm Thanh Thanh oán hận thầm mắng một câu.

Sau khi lên xe, cô chuyện, mặt vẫn còn đỏ bừng, lẽ là do chuyện hổ nãy. Dường như Dịch Trạch Duyên cũng cảm thấy quá mức, đúng là khống chế nên dùng lực mạnh một chút.

Vốn dĩ còn tưởng rằng tối hôm qua bởi vì cô uống rượu, nên say rượu loạn. Sáng nay, còn đang suy nghĩ thế nào với cô, sợ cô nghĩ là một kẻ lợi dụng lúc khó khăn mà loạn, ngờ rằng cô dường như còn vui vẻ, thích sắc với .

những lời hôm qua cô thì ? Là thật chỉ là lời khi say?

Anh cảm thấy rộng lượng, nên so đo nhiều như . tại , đối mặt với Lâm Thanh Thanh, nhất là đối mặt với chuyện tình cảm của cô dành cho , càng trở nên tính toán chi li hơn.

Anh .

Hai chân giao , thần sắc lười biếng, một tay tùy ý khoác lên đầu gối, tư thế tùy tiện khiến như đang chuyện phiếm.

“Hôm qua uống nhiều rượu như , em nhớ rõ ?”

Tuy bình tĩnh như , nhưng trong lòng Lâm Thanh Thanh chấn động mạnh. Anh nhớ rõ chuyện hôm qua ? Đều chuyện còn hỏi, thì để ý như ?

Lâm Thanh Thanh nhớ tới đàn ông quá phận, liền cố ý đùa một chút, chống tay cằm với : “Nhớ rõ nha!”

thấy cúi đầu ho nhẹ một tiếng, đó như thuận miệng hỏi một chút: “Nhớ rõ cái gì?”

Lâm Thanh Thanh liền xích gần. Không vì tối qua càn , bây giờ tới gần , cô còn khϊếp sợ như lúc nữa. Không chỉ , ánh mắt cô còn chăm chú đôi mắt của , đó tủm tỉm với : “Em em thích , em thích , em thích Dịch Trạch Duyên.”

Hơi thở ấm áp quét lên mặt , âm thanh mềm mại, tựa như móng vuốt mềm mại của mèo con cào lòng .

Cảm giác mặt bắt đầu nóng lên, nhưng từ nhỏ rèn luyện mặt khác, da mặt của tu luyện dày dặn , đỏ mặt gì đó chắc chắn hợp với phận Dịch Trạch Duyên. Lúc , mặt nóng bừng đến dọa , nhưng đỏ rõ ràng lắm, chỉ cần bình tĩnh một chút, khác sẽ nhận .

Cho nên, Dịch Trạch Duyên cũng cô, nhưng rằng đôi tai đỏ bừng và sự ngạc nhiên trong đôi mắt mà thậm chí nhận phản bội .

 

 

Loading...