Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 30: Chuyện Xấu Hổ Ở Suối Nước Nóng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không qua bao lâu, Dịch Trạch Duyên nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô, m.út một chút, còn tham lam đủ.
“Ba, vì che mắt con?” Cục bột nhỏ hỏi.
Dịch Trạch Duyên lấy tay , cục bột nhỏ hoa mắt , liền thấy ba với , mà mặt ửng hồng, cũng mơ màng ba giống như bé.
Người đàn ông … con trai còn ở bên cạnh, gì chứ?
Khuôn mặt Lâm Thanh Thanh đỏ bừng, hôn vội vàng như , cô kịp chuẩn khiến cả trái tim rối bời.
Làm chuyện xong, Dịch là một ba bình tĩnh nhất, đưa tay che miệng ho một tiếng, : “Đi thôi, về ăn cơm tối.” Sau đó, một tay dắt vợ của , một tay nắm tay con trai. Anh nắm tay hai bọn họ về đến phòng.
Chuyện ngày hôm nay khiến Lâm Thanh Thanh vô cùng mệt mỏi, cho nên đêm nay yên phận, tiếp tục quyến rũ Dịch của cô nữa, hai ôm ngủ giống như thường ngày.
Giữa trưa ngày hôm , Lâm Thanh Thanh nhận điện thoại của chị khi đang ở trong phòng việc. Lâm Trân Trân cho cô, Lâm Bằng gửi đồ tới, bảo cô qua xem một chút.
Không Lâm Bằng gì, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn tạm thời dừng công việc, đến tiệm cơm Hòa Bình một chuyến.
Lâm Bằng gửi tới một bọc hàng, chị còn mở , chờ cô đến cũng mở. Lâm Thanh Thanh bóc bọc , bên trong là một tập chi phiếu, là Lâm Bằng cho hai chị em cô.
Lâm Thanh Thanh và Lâm Trân Trân , hai đều hiểu vì đột nhiên Lâm Bằng cho họ tiền.
“Hôm qua mới đuổi ông , hôm nay liền đưa tiền cho chúng , ông gì đây?”
Lâm Trân Trân lắc đầu: “Ai , nếu thì gửi cho ông .”
Lâm Thanh Thanh để tiền chỗ cũ: “Ai mà thèm tiền của ông chứ, gửi tiền cho ông .”
Lâm Thanh Thanh trốn việc ngoài, lúc chuẩn tạm biệt chị, ngờ một nhân viên tiệm cơm vội vàng chạy tới : “Bà chủ, bên xảy chuyện.”
Lâm Thanh Thanh tưởng là khách nào đó uống rượu say ầm ĩ, bực bội : “Lại là khách bàn nào ?”
Nhân viên phục vụ : “Không là khách, là đưa máy ủi đất tới, san bằng tiệm cơm của chúng .”
Nghe , vẻ mặt Lâm Thanh Thanh và Lâm Trân Trân sững sờ. Lâm Thanh Thanh hỏi: “Ở đây sắp khai phá ạ?”
Lâm Trân Trân cũng mờ mịt: “Không nhận thông báo.”
Hai chị em dám chậm trễ, vội vàng xuống lầu , quả nhiên bên đường ít vây quanh xem. Ở đây là phố cũ Bắc Thành, đường bên là khu đất mới khai phá, thuộc đường cái, phía nhà cao tầng san sát. Con đường thuộc một ngõ nhỏ cạnh đường cái, bên trong vẫn còn lưu phong cách cổ xưa của Bắc Thành, đường và nhà đều cao lắm, mà tiệm cơm Hòa Bình là nơi giao giữa hai con đường.
Lâm Thanh Thanh thấy mấy cạnh xe ủi đất, bọn họ đội nón bảo hộ, chỉ trỏ bản thiết kế. Lâm Thanh Thanh nhận trong đó một đội nón bảo hộ chính là Tưởng Như Yên.
Lâm Trân Trân tới, với mấy : “Chuyện gì xảy ? Tại phá bỏ nơi ?”
Tưởng Như Yên nhíu mày cô, như : “Nơi chúng mua , dự định khai phá phát triển thành tiểu khu nhà ở.
Lâm Trân Trân : “Trưởng khu cũng từng với chúng , các thể phá là phá .”
Tưởng Như Yên tỏ vẻ đương nhiên: “ mua , vì thể phá là phá chứ?”
“Tưởng tiểu thư, mua đất thông qua Nhà nước, mà Nhà nước còn rõ chuyện với chúng , vấn đề bàn giao cũng giải quyết mà dẫn đến phá nhà phá cửa, quá ngang ngược ?”
Lời là Lâm Thanh Thanh .
Tưởng Như Yên ý vị thâm trường thoáng qua Lâm Thanh Thanh, : “Khi đầu tiên thấy Dịch phu nhân, còn đang suy nghĩ, thể nhanh mồm nhanh miệng mà dùng giọng điệu lớn như để chuyện, cuối cùng lai lịch gì. Cho đến gần đây mới , thì Dịch phu nhân Dịch chỗ dựa. mà, cho dù hôm nay Dịch ở chỗ , nên phá thì vẫn phá. Nhà nước còn phán quyết, nhưng đây là chuyện sớm muộn, nơi mua , dự định đầu tiên phá một nhà . Trước tiên phá một nhà như , chắc nhà nước cũng so đo với .”
Tưởng Như Yên xong, liền thấy một đàn ông vội vàng chạy đến, trầm giọng : “Tưởng Như Yên, cô gì?”
Lâm Thanh Thanh và Lâm Trân Trân liếc , đàn ông chạy đến là Tần Bách Luân.
Sắc mặt Tần Bách Luân lạnh lùng, lông mày nhíu mang theo tức giận. Tưởng Như Yên thấy , : “Em đến đây để chính sự, cũng đừng đến quấy rầy em.”
Tần Bách Luân : “Cô chính sự cái gì? Phán quyết còn đưa xuống, cô như là phạm pháp.”
Tưởng Như Yên : “Ba đồng ý cho em đến đây. Cho dù em trái luật pháp thật thì ba chịu trách nhiệm, em sợ gì chứ? Tốt nhất mau tránh , nếu đến lúc ba trách móc, thì ?”
Tần Bách Luân : “Chuyện chỗ ba , sẽ với ông , bây giờ cô lập tức đưa rời cho .”
Tưởng Như Yên quan sát dáng vẻ của Tần Bách Luân, thật sự nổi giận. Sau khi kết hôn, đàn ông ít bộc lộ cảm xúc mặt cô , biểu hiện vui vẻ cũng biểu hiện bi thương, nhưng chỉ cần gặp chuyện liên qua đến phụ nữ , kiểu gì Tần Bách Luân cũng sẽ tức giận với cô .
Tưởng Như Yên nghĩ đến những điều , giận chỗ ph.át tiết, đôi mắt lạnh lùng quét Lâm Trân Trân: “Trước giờ chuyện gì đều mặc kệ ? Sao bây giờ tích cực ngăn cản thế? Chẳng lẽ bởi vì phá nhà ở của mối tình đầu của nên đau lòng?
Bây giờ Lâm Thanh Thanh cũng hiểu rõ, thì là hai vợ chồng giận dỗi . Mà giận dỗi thì cứ giận dỗi, đằng ầm ĩ phá nhà của , quá thất đức ?
Tần Bách Luân vô thức thoáng qua Lâm Trân Trân. Lâm Trân Trân đầu, từ đầu đến cuối từng một chút. Anh cảm thấy vô cùng khó xử, quát Tưởng Như Yên: “Lập tức về cho , ở đây mất mặt hổ.”
Chồng cảm thấy mất mặt khi mối tình đầu của , Tưởng Như Yên thể nhịn xuống cục tức đây. Cô nháy mắt với trợ lý, trợ lý liền ôm một chiếc hộp sắt lớn từ xe xuống, trong hộp sắt chứa đầy giấy.
Tần Bách Luân thấy thứ , lập tức thẹn quá hóa giận : “Vì đồng ý mà dám động đến đồ của ?”
Tưởng Như Yên nhíu mày : “Đồ của chồng cũng là đồ của , tại thể động đồ của ? Không cho phá nhà ? Được , phá nhà, nhưng thứ chướng mắt, thể đốt ở ngay mặt .”
Trước đây, lúc chị và Tần Bách Luân yêu , kiểu gì Lâm Thanh Thanh cũng đưa thư cho hai họ, cho nên kiểu dáng phong thư trong hộp cô nhận ngay, những phong thư đó đều là chị cho Tần Bách Luân.
Tần Bách Luân những phong thư , trong mắt lóe lên một loại thống khổ khó tả. Anh nhắm mắt , gần như nghiến răng nghiến lợi với Tưởng Như Yên: “Tưởng Như Yên, cô đừng mà quá đáng.”
“ quá đáng? Chẳng qua chỉ là một ít thư cũ, vì thể đốt?”
Cái TM nó tình tiết m.á.u ch.ó gì đây? Lâm Thanh Thanh nhíu c.h.ặ.t lông mày, ý nhắc nhở: “ , vợ chồng hai mâu thuẫn gì thể về nhà đóng cửa giải quyết ? Đang ở đường mà ầm ĩ cái gì, cảm thấy mất mặt ?”
Tưởng Như Yên : “ chỉ giải quyết việc chung thôi, hề thấy mất mặt, nhưng Tần cảm thấy hổ thẹn trong lòng cảm thấy mất mặt nữa.”
Tần Bách Luân dường như bỗng nhiên còn sức lực. Anh lùi về một bước, tự giễu : “Được, đốt.”
Anh xong, từng bước từng bước về phía hộp sắt, bước chân nặng nề.
Dịch Trạch Duyên Lâm Thanh Thanh đến tiệm cơm Hòa Bình, cho nên khi tan liền lập tức đến đón cô. Anh xe dừng ở ngã rẽ, phía vây quanh tiếp . Hoắc Nhất thấy tình huống mặt, hỏi Dịch Trạch Duyên: “Tiên sinh, cần xuống xe ?”
Dịch Trạch Duyên qua tình hình phía , lắc đầu: “Không cần.”
Rối rắm tình cảm của chị vợ, là em rể quản nhiều như , lúc cũng vô dụng thôi, chỉ cần ức hϊếp Thanh Thanh của thì sẽ nhúng tay .
Lâm Thanh Thanh cũng Dịch Trạch Duyên đang ở gần đó, chỉ Tưởng Như Yên và Tần Bách Luân im lặng.
Tần Bách Luân đến xuống bên cạnh hộp sắt, ngơ ngác thư bên trong, lúc lâu mới ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua đám đông rơi Lâm Trân Trân. Lâm Trân Trân kéo tay Lâm Thanh Thanh, từ đầu đến cuối cũng thèm một chút nào.
Đột nhiên khổ một tiếng, lấy bật lửa cầm phong thư lên nhóm. Ngọn lửa bốc cháy nhanh, bắt lấy phong thư, cháy tan. Tần Bách Luân nhắm mắt như đành lòng , biểu cảm tuyệt vọng.
“Đã đốt cháy hết như lời cô, thể về ?”
Giọng Tần Bách Luân khàn khàn, giống như cực kỳ mệt mỏi.
Tưởng Như Yên vẫn xong, cô cẩn thận móc một cái đồng hồ, tủm tỉm : “Cái đồng hồ cũng cũ, ngay cả kim đồng hồ cũng hỏng , giữ cũng vô dụng, đốt cùng .”
Lâm Thanh Thanh nhận , đồng hồ đeo tay đó là chị đưa cho Tần Bách Luân, năm đó hình như Tần Bách Luân và đội bóng đá của trường đạt giải quán quân, là chị mua để chúc mừng .
Tần Bách Luân vật tay Tưởng Như Yên, cả như sét đ.á.n.h, tức giận quát lớn: “Cô gì? Cô đừng loạn.”
Tưởng Như Yên lạnh một tiếng, trực tiếp ném đồng hồ trong ngọn lửa. Lửa trong thùng sắt cháy hừng hực, Tần Bách Luân nhào qua theo bản năng, trực tiếp lấy chiếc đồng hồ từ trong ngọn lửa .
Tưởng Như Yên ngờ sẽ phản ứng như . Cô vội vàng qua, bắt lấy bàn tay bỏng của Tần Bách Luân, tức giận : “Anh điên ?”
Tần Bách Luân đẩy cô , lo lắng vu.ốt ve đồng hồ, cho đến khi thấy đồng hồ vẹn mới thở phào một .
Tưởng Như Yên giày cao gót, Tần Bách Luân đẩy như thế khiến cô suýt ngã. Không ngờ phá hỏng một cái đồng hồ mà để ý như , quan tâm sẽ thương mà trực tiếp với tay lửa nhặt .
Đương nhiên cô cái đồng hồ là ai tặng, thấy nó coi như bảo bối, nghĩ đến đưa nó cho , Tưởng Như Yên càng tức giận hơn.
Cô c.ắ.n răng ken két, ánh mắt sang Lâm Trân Trân, thấy cô bình tĩnh ở đó, giống như tất cả chuyện xảy mắt đều quan hệ gì với .
Cô (TNY) và Tần Bách Luân ở chỗ vì cô mà sống c.h.ế.t, cô dựa cái gì mà thể điềm nhiên như gì xảy ở nơi đó chứ?
Tưởng Như Yên càng nghĩ càng giận, thư bên trong hộp sắt cháy gần hết, cô trực tiếp đạp hộp. Không cô lấy sức lực lớn như ở mà thể đạp bay hộp sắt, vặn hướng về phía Lâm Trân Trân.
Trong thùng sắt đang cháy, tro thư tản , xung quanh vội vàng tránh . Biến cố xảy nhanh, hai chị em bất ngờ kịp tránh, Lâm Thanh Thanh kinh hoảng, vẻ mặt lo lắng chị, mà Lâm Trân Trân cũng kịp né, chỉ thể vô thức đưa tay đỡ.
Chỉ thấy tiếng thùng sắt đập cơ thể “bang” một tiếng, nhưng Lâm Trân Trân hề cảm giác đau đớn. Cô ngẩng đầu, một hình ngăn chân cô từ lúc nào, cao, tựa như thể chặn hết ánh sáng đỉnh đầu.
Lâm Thanh Thanh cũng đang lo lắng, sốt ruột cho chị, xông tới lúc nào, nhưng cũng may chị thương, cô liền thở phào nhẹ nhõm.
Người mặt một chiếc áo Jacket, bên trong là áo thun màu đen, bên là một chiếc quần nhiều màu và giày da, thời tiết mà mặc thành như , lạnh nữa.
Anh tuấn lãng, nhưng cả tản thở lạnh băng, đường cong lãnh nghị, ánh mắt buốt giá, thêm vết sẹo dữ tợn mặt, qua càng khiến cho cảm giác sống chớ gần.
Lâm Thanh Thanh từng gặp , đó là khi mấy Long ca ầm ĩ trong tiệm cơm, cô và chị đến bệnh viện xin , gặp mấy đặc cảnh bắt Long ca và tình nhân, mà chính là một trong những đặc cảnh đó, dường như còn là thủ lĩnh của bọn họ.
Khi đó, Lâm Thanh Thanh cảm thấy quen, dường như từng gặp ở đó.
Khi cô quan sát đàn ông thì thấy chị kêu lên một tiếng xác định: “Ngô Khởi?”
Ngô Khởi? Thì chị ?
Tuần Bách Luân cũng như gặp ác mộng. Lúc đầu, cũng chạy tới ngăn giúp cô, nhưng nhanh hơn một bước.
Cùng dọa sợ còn Dịch Trạch Duyên, lúc Lâm Thanh Thanh bên cạnh Lâm Trân Trân, hộp sắt bay tới cũng khả năng sẽ cô thương.
Khi Dịch Trạch Duyên bình tĩnh thì chẳng mở cửa xe xuống tựa lúc nào, lúc thể mặc kệ nữa, cũng sẽ tha thứ cho tổn thương Thanh Thanh.
Dịch Trạch Duyên bước đến nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thanh Thanh. Lâm Thanh Thanh giật đầu , liền thấy Dịch Trạch Duyên bên cạnh cô từ lúc nào.
Dịch Trạch Duyên xuất hiện, để khác chú ý khó. Tưởng Như Yên bình tĩnh , khách sáo lên tiếng chào: “Dịch , chúng giải quyết việc tư ở đây, để chê .”
Dịch Trạch Duyên : “ Tưởng tiểu thư mua nơi , nhưng chuyện cũng quyết định mà Tưởng tiểu thư đưa đến ầm ĩ, quá mức ?”
Tưởng Như Yên : “Dịch hiểu lầm , tới đây để gây chuyện, huống chi, cũng mua nơi , mà là mua .”
“Thật ?” Dịch Trạch Duyên chậm rãi , ánh mắt rơi cô : “Có ở đây, Tưởng tiểu thư, cô mua nổi.”
Tưởng Như Yên: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-30-chuyen-xau-ho-o-suoi-nuoc-nong.html.]
Anh như đang kể một sự thật với cô , ở đây, cô thể mua, ngắn gọn như . Ở đây nhiều già Dịch Trạch Duyên là hậu sinh khả úy [1], xem bọn họ sai, một chống đỡ khí chất áp đảo ai cũng .
[1] hậu sinh khả úy: sinh ắt hẳn hơn bật cha chú
Tưởng Như Yên ngốc, câu bình thản như , nhưng rõ ràng là đang cảnh cáo.
Dù cũng đạt mục đích, cũng cần thiết lưu chỗ , cô khách sáo : “ , quấy rầy .”
Cô xong liền kéo Tần Bách Luân thần hồn lạc phách rời .
Lâm Thanh Thanh cảm thấy ông xã của thật tỏa sáng, thấy dáng vẻ khí chất toát từ , khiến Tưởng Như Yên còn hung hăng vênh váo nên lời, ông xã quá lung linh .
Dịch Trạch Duyên đầu cô, đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh.
Anh khỏi nhíu mày, ánh mắt vẻ mặt sùng bái như , xảy chuyện gì ?
“Em chứ?” Anh hỏi.
Lâm Thanh Thanh xưa nay từng si mê ai như bao giờ, thế nhưng mỗi đối diện với Dịch Trạch Duyên, cô đều nhịn mà trở thành hoa si, ví dụ như hiện giờ, ánh mắt cô lấp lánh đối diện với lắc đầu.
Dáng vẻ chút ngốc nghếch.
Dịch Trạch Duyên bắt đầu ngại ngùng, nghiêng đầu tránh ánh mắt của cô, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở, nắm tay cô, lúc , Lâm Thanh Thanh mới lấy tinh thần, trong lòng thầm mắng ngốc, đó mới ân cần với Lâm Trân Trân: “Chị chứ?”
Lâm Trân Trân lắc đầu, ánh mắt quét lên mu bàn tay của Ngô Khởi, mới giúp cản hộp sắt, sắt nung nóng bỏng, mu bàn tay làn da đỏ ửng xây xát.
“Anh thương , đây, giúp khử trùng qua.”
Lâm Trân Trân tuy như , nhưng ánh mắt dò xét , chờ đợi ý kiến của Ngô Khởi.
Ngô Khởi nghĩ ngợi, gật đầu một cái nhẹ khó nhận , bước chân trong tiệm.
“Ở đây ăn cơm tối mới về chứ?”
Lời là Lâm Trân Trân với Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh. Lâm Thanh Thanh đang trả lời thì Dịch Trạch Duyên một bước: “Không cần , bọn em còn đón Tiểu Uyên.”
Dịch Trạch Duyên như , đương nhiên Lâm Thanh Thanh cũng tiện gì nữa. Lâm Trân Trân cũng ép, hai liền lên xe rời .
Ngô Khởi theo một căn phòng trống. Lâm Trân Trân tìm hòm t.h.u.ố.c, tới với : “Đưa tay cho .”
Một câu cũng , ngoan ngoãn đưa tay , Lâm Trân Trân do dự một lúc mới kéo tay qua, dùng cồn khử trùng, làn da bỏng một mảng thịt đỏ ửng phồng lên. Lâm Trân Trân thôi cũng thấy đau , nhíu mày hỏi : “Đau ?”
“Không đau.” Người đàn ông mặt đổi sắc .
Lâm Trân Trân khử trùng xong cho , giúp bôi t.h.u.ố.c bỏng lên. Sau khi đặt các thứ trở hòm t.h.u.ố.c, cô : “Cảm ơn giúp .”
“Ừm.”
“…”
Chủ đề đúng là… giao lưu . Lâm Trân Trân nắm tóc, tiếp: “ bảo đầu bếp mấy món, ở đây ăn cơm tối nhé?”
“Ừm.”
Lâm Trân Trân bê hòm t.h.u.ố.c . Mà Lâm Thanh Thanh xe, cuối cùng cũng nhớ thấy Ngô Khởi ở , cô vội vàng gọi điện thoại cho chị.
Lâm Trân Trân đang buộc tạp dề, chuẩn nấu cơm. Cô tháo găng tay nhận điện thoại, liền thấy Lâm Thanh Thanh : “Chị, em Ngô Khởi là ai , chính là kẻ lưu manh hôn chị ở trong một hẻm nhỏ gần nhà chúng em bắt gặp.”
Lâm Trân Trân: “…”
Đó hẳn là một mùa thu mưa dầm rả rích, Lâm Thanh Thanh tan học đeo balo nhỏ về nhà, khi ngang qua một hẻm nhỏ, cô thấy hai dựa vách tường gì.
Cô kỹ, má ơi, cái đè tường chị cô ? Đè chị chính là một nam sinh, cô thấy chế trụ chị , gắt gao đè chị vách tường. Từ góc độ của cô sang, cô cảm giác đang cưỡng hôn.
Lâm Thanh Thanh sợ chị ức hϊếp, nhặt cái gậy dài chạy tới hét lớn: “Đồ lưu manh, mau buông chị .”
Nam sinh đang đè chị ung dung đầu qua . Lâm Thanh Thanh giờ từng thấy ánh mắt đáng sợ như , lạnh, nơi khóe mắt một chút ửng đỏ. Một khắc , cô hoài nghi đối diện , mà là một con thú sắp nổi điên.
Cô dọa run lên, gậy rơi mặt đất, chị nhân lúc đó đẩy , kéo cô chạy khỏi ngõ nhỏ. Bởi vì thấy kẻ đáng sợ đó mà ban đêm cô còn gặp ác mộng.
Về , cô mới đó là bạn học của chị, là một khốn khϊếp dốt nát kém cỏi, đại ca trong trường, nào dám trêu chọc .
“Chị, chị cẩn thận một chút nhé.” Lâm Thanh Thanh sốt ruột , cô sợ chị dẫn sói nhà mà gặp chuyện.
Lâm Trân Trân khỏi bật : “Không đáng sợ như em nghĩ , Ngô Khởi như .”
“…”
Chị còn giúp ?
“Huống chi, còn mới cứu chị.”
Hình như cũng đúng, dù thế nào cũng mới cứu chị, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn yên tâm, dặn dò: “Bất kể thế nào, nhất định chị cũng cẩn thận một chút.”
“Chị .”
Lâm Trân Trân cúp điện thoại, khỏi nhớ đến chuyện đây, thực cô cũng giống Thanh Thanh, hiểu lầm , tưởng là một ác ma bại hoại biếи ŧɦái.
Cô tận mắt thấy đ.á.n.h một nam sinh điềm đạm nhã nhặn trong lớp đến nỗi miệng phun m.á.u. Khi đó, cô bắt đầu thấy sợ , cảm thấy là một kẻ lòng độc ác. Về , một cô vô tình phát hiện lén lút theo , cảm thấy chính là kẻ biếи ŧɦái thích theo nữ sinh. Tóm , lúc học, ấn tượng của cô đối với Ngô Khởi vẫn luôn .
Cho đến về , cái tên nam sinh từng đ.á.n.h chuyện bỉ ổi với đồng nghiệp nữ bắt, cô mới điềm đạm nhã nhặn như , nhưng thích dùng di động chụp lén váy nữ sinh, mà Ngô Khởi đ.á.n.h là do phát hiện chụp lén váy cô.
Về phần buổi tối theo cô về nhà, chỉ là vì gần khu nhà cô thường mấy tên lưu manh ở đó, lưng cô cùng về, những tên côn đồ sẽ dám dở trò với cô.
Chỉ là khi đó, trong lòng cô còn thành kiến với , cho nên đối với hành vi của luôn luôn bài xích, cho đến cẩn thận phân tích mới hiểu hành vi của đều là ý .
Cô cũng Ngô Khởi thích , từ khi học cấp ba.
Lần đó, cũng chính là Thanh Thanh hiểu lầm cưỡng hôn cô, cô nữa phát hiện theo , cuối cùng nhịn nữa, trốn ở trong ngõ nhỏ chờ tới, đó chất vấn vì như , thẳng với cô thích như thế.
Lúc , cô nặng lời, thành công giận. Anh đè cô lên tường, nhưng cũng cưỡng hôn cô.
Anh chỉ giận dữ với cô: “Tại như thế?” Anh ghé bên tai cô, nghiến răng nghiến lợi với cô: “Bởi vì ông đây thích em.”
Ai cũng ngờ rằng, cái tên Ngô Khởi cày chả , , mỗi ngày đều chỉ gây lộn đ.á.n.h trở thành bộ đội đặc công.
Nghĩ tới những điều , Lâm Trân Trân nhịn . Cô lắc đầu, đeo găng tay bắt đầu nấu cơm.
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Thanh Thanh Thanh vẫn yên lòng, cô hỏi Dịch Trạch Duyên: “Anh xem, Ngô Khởi ? Chị đề phòng , liệu chị gặp nguy hiểm ?”
Dịch Trạch Duyên : “Dưới tình huống như mà thể quan tâm đến an nguy của bản cứu chị em, chắc cũng tệ .”
Lâm Thanh Thanh gật đầu, cũng , ai cũng thể can đảm quên như thế, tựa như lúc cô bên cạnh chị, cô cũng . Dịch Trạch Duyên đều như , cô cũng cần lo lắng nữa, Lâm Thanh Thanh vẫn tương đối tin ánh mắt của Dịch Trạch Duyên.
Bầu trời tuyết rơi từ lúc nào. Đối với cô gái phương Bắc như Lâm Thanh Thanh, gặp thời tiết tuyết rơi như cũng cảm thấy lãng mạn kích động, thậm chí còn thấy phiền. Mặc dù trong xe mở điều hòa, nhưng bông tuyết rơi xuống bên ngoài cửa xe, Lâm Thanh Thanh nhịn rùng một cái: “Thời tiết thích hợp để ngâm thư giãn trong suối nước nóng.”
“Đi tắm suối nước nóng?”
“Dạ?”
Dịch Trạch Duyên để lái xe ngoặt đầu, Lâm Thanh Thanh nghi hoặc : “Đi thật ?”
“Không em ngâm suối nước nóng ?”
cô chỉ bâng quơ thôi mà.
“Vậy Tiểu Uyên thì ?”
“Để dì Tuệ đón nó.”
Cho nên, đây là bỏ con trai ở nhà để hai chơi lẻ ? Lâm Thanh Thanh cảm thấy hổ thẹn, nhưng tắm suối nước nóng hấp dẫn, cũng là do thời tiết, mà là cô cùng Dịch Trạch Duyên tắm suối nước nóng.
Hơi nước mờ mịt, ngâm trong suối nước nóng, hai đều mặc quần áo đơn giản… bên tai là thở nặng nề của … Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu, tại nghĩ đến chuyện nên nghĩ chứ.
Địa điểm suối nước nóng là ở Nam Thành, mấy cái suối nước nóng to to nhỏ nhỏ đều nhận thầu, thành khu nghỉ dưỡng. Suối nước nóng ở trong phòng, mà là phòng riêng. Trong phòng bày một cái bàn ăn, bên cạnh suối nước nóng còn phòng ngủ để khách nghỉ ngơi, thật là một nơi thư giãn tuyệt vời.
Hai tính ăn cơm . Lâm Thanh Thanh chọn vài món đơn giản, chủ quán còn tặng kèm một bình rượu. Lâm Thanh thanh rót rượu nếm thử một ngụm, cay.
“Còn ngon bằng rượu của chị em ủ.” Lâm Thanh Thanh tỏ ghét bỏ, đẩy nó sang một bên.
Dịch Trạch Duyên ăn cơm xong , liền phòng vệ sinh quần áo chủ quán chuẩn để xuống suối nước nóng tắm. Lâm Thanh Thanh nhân lúc quần áo liền rót hết rượu trong bình rượu uống.
Đến khi Dịch Trạch Duyên quần áo xong, Lâm Thanh Thanh cũng cầm quần áo , nhưng cô ngờ chủ quán rượu mặc dù ủ rượu ngon nhưng tác dụng chậm lớn, quần áo xong , cô liền cảm giác đầu óc choáng váng.
Lâm Thanh Thanh trượt xuống suối nước nóng, nước vặn qua n.g.ự.c, cảm giác ấm áp tiến mỗi lỗ chân lông, khiến cô thoải mái run rẩy. Dịch Trạch Duyên tựa ở đối diện, cao hơn cô nhiều, nước suối chỉ tràn qua phần eo của , cánh tay lười biếng dang bờ, lúc đang cô.
Trên mặc một chiếc áo tắm ít ỏi, theo dòng nước suối, vạt áo mở , mơ hồ lộ đường cong cơ bắp rắn chắc bên trong. Hơi nước bốc lên khiến mặt mờ mịt, nhưng vẫn thể che khuất vẻ trai của .
Ăn mặc đơn giản như nhưng vẫn ngăn mị lực của , nhất là khi khác, mặc dù nhưng đôi mắt thâm sâu khó dò, khí thế bức nhưng hết đến khác ôn nhu như .
Cồn lên men trong cơ thể. Lâm Thanh Thanh đàn ông đối diện, nhịp tim bắt đầu tăng tốc. Vốn nghĩ rượu sẽ gan hơn một chút, nhưng cô nhận quá liều , bây giờ cô xúc động nhào qua.
Không !
Lâm Thanh Thanh tỉnh táo một chút, cô kìm nén bực bội chui trong nước, nhưng Dịch Trạch Duyên cô , thấy Lâm Thanh Thanh đột nhiên chìm xuống nước, giật nảy , theo bản năng nghiêng tới một tay vớt cô từ nước lên.
Cánh tay ôm ngang hông cô, lực của lớn, mò cô lên dễ như trở bàn tay, tóc đầu trượt xuống theo động tác, tóc dài dính nước trùng điệp rối tung ở , áo tắm cũng thuận tiện trượt xuống, lộ đầu vai trắng nõn, lúc Dịch Trạch Duyên mới cô mặc nội y.
Anh hít một thật sâu, vội vàng mặt , giúp cô kéo áo lên.
Vốn là ngăn cản nhào , nhưng tại dâng lên ? Thân thể của rắn chắc vô cùng, vai rộng hơn cô nhiều, trời sinh khung xương Lâm Thanh Thanh nhỏ, so sánh với cô vẻ nhỏ nhắn xinh xắn.
Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , thấy Dịch Trạch Duyên nhíu mày, sắc mặt vẻ nặng nề, nhưng như vẫn mắt, bất kể như thế nào cũng đều mắt như thế.
Không chỉ , đối với cô , vô cùng . Anh giúp cô thoát khỏi cảnh khốn khó, giúp cô thành công. Anh đối với cô ôn nhu thừa, còn cho cô một đứa con đáng yêu như .
Rất thích , thật sự thích .
Lâm Thanh Thanh nhịn ôm sát eo của .