Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 29: Mỗi Giây Mỗi Phút Đều Khiến Anh Mất Lý Trí

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Thanh Thanh vẫn luôn chờ phản ứng của Dịch Trạch Duyên. Nghe thấy âm thanh xê dịch ghế, đó là tiếng bước chân của , quả nhiên chiêu hữu hiệu.

Anh sẽ tới gì đây? Sẽ hôn cô ?

Lâm Thanh Thanh chờ mong, cảm giác Dịch Trạch Duyên tới bên giường, tim của cô bắt đầu tăng tốc, mặt cũng nóng lên. Lâm Thanh Thanh thấy tiếng động, cảm giác gập lưng xuống, tim cô đập nhanh như nhảy khỏi lồ.ng n.g.ự.c. Cô xiết c.h.ặ.t chăn, chờ mong một nụ hôn nóng hổi dán mặt.

mà cô chỉ cảm thấy đùi ấm áp, là đắp chăn lên giúp cô.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Làm xong chuyện , trở bàn xem sách.

Lâm Thanh Thanh: “??”

Lâm Thanh Thanh c.ắ.n tay nghĩ, là cô quá ? Cũng thể, đắn như thế, cô quyến rũ vẻ , dù cũng tôn trọng cô như cơ mà.

Sau khi Dịch Trạch Duyên nghiêm túc xuống, phát hiện thể , trong đầu đều là hình ảnh hai đùi trắng nõn của cô.

Được , ngày mai xem tiếp.

Dịch Trạch Duyên để sách xuống, tới bên giường. Cô nhắm mắt giường, ngủ , đó nhớ đến chiếc váy cô mới đổi .

Thật đúng là…

Dịch Trạch Duyên đang nghĩ nên chuyển sang phòng khác ngủ , nhưng rời xa cô cảm thấy nỡ, nghĩ tới ở Hải Nam phản ứng nhanh như liền cảm thấy mất mặt.

Lâm Thanh Thanh mất trí nhớ, bây giờ cô hổ vô cùng. Nếu lát nữa nhịn chuyện bằng cầm thú gì đó thì dọa đến cô nữa.

Nghĩ , cuối cùng Dịch Trạch Duyên vẫn vén chăn lên chui , nhưng cách cô một .

Anh tắt đèn, xung quanh rơi bóng tối.

Lâm Thanh Thanh còn ngủ. Anh lên giường ngủ, nhưng cách cô xa như gì?

Lâm Thanh Thanh bất mãn, nhỏ giọng thì thầm một câu: “Lạnh.”

Sau đó, cô thấy một loạt âm thanh ma sát, đầy một lát, sấn tới ôm cô trong n.g.ự.c. Chóp mũi đều là mùi hương của , Lâm Thanh Thanh vô cùng thỏa mãn.

Lâm Thanh Thanh Dịch tôn trọng . Mặc dù bọn họ là vợ chồng, nhưng suy nghĩ đến chuyện cô mất trí nhớ, cho nên dần dần từng bước một, từ yêu đến vợ chồng.

Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy nên nóng vội, nếu vẻ tùy tiện.

Thế nhưng trong n.g.ự.c nam thần, một chút suy nghĩ nào là điều thể.

Lâm Thanh Thanh nhất thời ngủ . Lúc ôm nhưng vẫn nhớ , nhớ âm thanh nét mặt của , nhớ cơ bắp rắn chắc của , hình của tuyệt, xúc cảm như thế nào nữa.

Ai, sờ.

Thế nhưng thể trực tiếp thẳng với Dịch Trạch Duyên cô sờ cơ thể , thể lộ liễu như . Ý nghĩ cứ hiện lên trong đầu xua , Lâm Thanh Thanh cảm giác tay và tim đều ngứa ngáy.

Cuối cùng, vẫn nhịn , cô hỏi : “Dịch Trạch Duyên, da đàn hồi ?”

“Hả?” Đây là vấn đề kỳ quái gì ? Dịch Trạch Duyên khẽ: “Cũng .”

Lâm Thanh Thanh im lặng một lúc tiếp: “Thịt bụng em mềm, thịt bụng mềm như , tin sờ thử xem, rõ ràng chân thực.”

Đầu tiên để cho sờ một chút. đó qua , cô sờ một chút sẽ quá phận đúng ?

Dịch Trạch Duyên: “…”

ngây thơ đưa đề nghị sờ bụng như ? Thế nhưng, cảm thấy vô cùng kích động?

Lâm Thanh Thanh kéo tay Dịch Trạch Duyên đặt bụng , hỏi : “Có mềm ?”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Mặc dù cô gầy, nhưng thịt vô cùng mềm mại, mềm đến tiêu hồn, mỗi một tấc đều như . Anh từng đ.á.n.h mất lý trí gót chân cô, nếu như bình thường rèn luyện, sợ là ngày hôm lên .

Bàn tay Dịch Trạch Duyên bụng cô, cảm thấy như một ngọn lửa đốt từ lòng bàn tay đến lục phủ ngũ tạng. Rốt cuộc cô như nguy hiểm thế nào ?

Anh là một đàn ông.

Dịch Trạch Duyên cảm giác khô nóng thiêu đốt vô cùng khó chịu. Anh điều chỉnh hô hấp, cuối cùng mới đỡ hơn một chút. Khắc chế, nhất định khắc chế. Cuối cùng, cảm thấy bình tĩnh hơn, mới : “Ừm, đúng là mềm thật.”

Sau đó cô lên. Trong bóng tối, hai mắt Lâm Thanh Thanh vẫn sáng lấp lánh như , cô chằm chằm hỏi: “Thật ? Em cũng sờ một chút, xem thử mềm như .”

Dịch Trạch Duyên: “!!!”

Dịch Trạch Duyên cảm thấy Lâm Thanh Thanh đang lấy mạng .

Lúc , hẳn nên khuyên cô mau ngủ, ngày mai còn , bỏ những ý nghĩ nguy hiểm . Thế nhưng, thể ngăn nổi lý trí thúc giục, cuối cùng, vô cùng thoải mái: “Được.”

Quả nhiên, cô đưa tay mò lên, giống như thể chờ nổi. Quan trọng là, Lâm Thanh Thanh giống như còn sờ cách váy, cô khách sáo giật vạt áo choàng tắm , bàn tay trực tiếp cho trong.

!!!

Cơ bụng Dịch Trạch Duyên quả thực khiến cô thất vọng, thô sáp, nhưng co giãn, khác biệt so với sự mềm mại của cô. Mặc dù bụng Dịch Trạch Duyên vết sẹo, xúc cảm thô ráp, nhưng như cũng ảnh hưởng đến việc cô yêu thích cơ bụng của .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy hài lòng, nhất thời yêu thích nỡ dời tay.

mà tay của cô dừng nhiều một , Dịch Trạch Duyên càng cảm thấy tội .

Cô đúng là giỏi giày vò khác mà, thật giải quyết cô ngay tại chỗ. Dịch Trạch Duyên từng nghĩ sẽ lúc nghiêm túc như thế, dùng từ trong lòng mà vẫn loạn để hình dung cũng quá lắm.

Dịch Trạch Duyên khác đều nghĩ bề ngoài nhã nhặn bên trong âm tàn, dùng từ để hình dung chuẩn xác, dù ngay từ đầu cũng lành gì, gì nhất định đạt , khiêu khích nhất định sẽ giẫm chân.

ngờ, một ngày Dịch Trạch Duyên sẽ trở thành một chính nhân quân t.ử, thể sắp nổ tung mà vẫn thể im bất động, đối diện với sự dụ hoặc của bà xã vẫn Liễu Hạ Huệ trong lòng mà vẫn loạn như cũ, chắc ai dám tin.

Thật TM kỳ tích, thật.

Không dám động lung tung.

Đủ Lâm Thanh Thanh! Anh thực sự nhắc nhở cô, đừng đùa nữa, đùa nữa sẽ nhịn !

Thế nhưng, cái gì cũng thể . Rõ ràng thể ngăn cản, rõ ràng thể khiến khó chịu như , thế nhưng biếи ŧɦái, nóng lòng t.r.a t.ấ.n . Biết rõ chỉ thể kìm nén, rõ tới gần cô thì sẽ t.r.a t.ấ.n, nhưng vẫn nỡ mở miệng.

Muốn tới gần cô. Cô sát bên, như nổi điên.

Dịch Trạch Duyên cảm giác trán toác mồ hôi, hai tay nắm c.h.ặ.t, mỗi khối cơ bắp đều căng cứng. Lúc nào mới xong đây, cứ sờ mấy khối cơ bụng lâu như mà còn chán ?

Thanh Thanh, đừng đùa nữa, xin em.

Lâm Thanh Thanh thấy nội tâm đang gào thét, cô chìm đắm trong cảm xúc khẩn trương kíƈɦ ŧɦíƈɦ , hề phát hiện cơ thể đàn ông lúc dường như đang phát run.

Cuối cùng, cô cảm thấy nên chừng mực, tham lam nữa, thỏa mãn dừng với : “Ngủ ngon, Trạch Duyên.”

“…”

Anh vốn nên thả lỏng vì loại t.r.a t.ấ.n cuối cùng cũng ngừng, nhưng một khắc bàn tay mềm mại của cô rời , cảm giác mất mát khó tràn ngập trong tim.

Vừa còn cầu xin cô dừng tay, nhưng lúc cô ngừng thật chút cam lòng. Dịch Trạch Duyên ho nhẹ một tiếng để giọng bình thường hơn, hỏi cô: “Không sờ nữa?”

Dịch Trạch Duyên cảm thấy thật đê tiện.

Mặt Lâm Thanh Thanh nóng lên, cô rúc đầu chăn : “Không… sờ nữa.”

Dịch Trạch Duyên: “…”

là một cô gái hư hỏng, khiến biến thành như mặc kệ.

Dịch Trạch Duyên ngủ , chờ cô ngủ mới lặng lẽ phòng vệ sinh, cho đến khi thoải mái mới ngoài. Anh giường, cô gái đang ngáy o o, tức nhịn nổi, cúi đầu c.ắ.n lên môi cô, thấy cô đau ưm một tiếng, đau lòng, vội vàng nhả .

là mắc nợ em mà.”

Anh nhỏ giọng thì thầm một câu, đó đắp chăn ngủ.

Lúc Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy thì Dịch Trạch Duyên còn ở giường. Lâm Thanh Thanh xuống lầu, thấy Dịch Trạch Duyên đang trong phòng khách báo. Đây là thói quen của , bữa sáng mỗi ngày sẽ báo để xem tình hình mới nhất.

“Đói bụng ?” Thấy cô xuống, hỏi.

“Cũng đói lắm.”

Sáng sớm Văn tẩu mua đồ ăn, lúc mang một túi đồ ăn lớn trở về, thấy Lâm Thanh Thanh liền : “Phu nhân, bên ngoài mấy gặp cô, trong đó một ông là ba của cô.”

Ba của cô? Lâm Bằng? Sao bọn họ chỗ ở của cô, mới sáng sớm tìm tới cửa?

“Em xem một chút.”

Dịch Trạch Duyên yên lòng: “Anh với em.”

“Không cần, tự em giải quyết là .” Cô Dịch Trạch Duyên vì cô mà nhận Lâm Bằng là nhà.

Dịch Trạch Duyên cũng cưỡng cầu.

Lâm Thanh Thanh đẩy cửa sắt lớn , quả nhiên thấy một nhà Lâm Bằng ở bên ngoài, Lương Hân cũng ở đây. Bởi vì cô là minh tinh nên mặt đeo một chiếc kinh râm.

“Mấy đến đây gì?”

Lâm Thanh Thanh hỏi thẳng, biểu cảm lãnh đạm, ý mời mấy họ nhà.

Lương Phỉ Phỉ khan: “Thanh Thanh , chúng .”

“Không cần, gì thì ngay tại đây .”

Lâm Thanh Thanh hề khách khí khiến ba hổ. Sắc mặt Lâm Bằng đông cứng, thở dài : “Ba con oán trách ba, nhiều năm như vẫn thèm liên lạc với ba. điều con hiểu lầm ba , ba hề thiên vị, chỉ hi vọng một nhà chúng thực sự vui vẻ, vì một chuyện nhỏ mà xảy tranh cãi.”

Lâm Thanh Thanh : “Mấy cảm thấy là chuyện nhỏ, nhưng mà thấy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-29-moi-giay-moi-phut-deu-khien-anh-mat-ly-tri.html.]

đúng đúng.” Lương Phỉ Phỉ vội vàng tiếp lời: “Ban đầu là chúng sai, chị con đúng là sai.”

Lương Hân vội : “Thanh Thanh, chuyện năm đó là sai, xin cô, chân thành xin , cô tha thứ cho ? Trước chúng rõ ràng vẫn mà.”

, bắt lấy tay Lâm Thanh Thanh. Lâm Thanh Thanh vội vàng tránh , Lương Hân bắt hụt, hổ, vội vàng rụt tay về.

thấy lạ, nếu các sai, nhiều năm như còn gặp xin , hôm nay đột nhiên cả đoàn tới cửa nhận ?”

Lâm Thanh Thanh ngốc, bọn họ còn bởi vì cô lấy một đàn ông lợi hại, sống . Nếu cô sống vô cùng thê t.h.ả.m, bọn họ sẽ tới cửa xin , đạp một phát coi như lòng lắm .

“Mấy năm nay con liên lạc với chúng ?” Lâm Bằng tỏ khổ sở: “Ba chỗ ở của con kịp chờ vội sang đây tìm con.”

Lương Phỉ Phỉ lời thấm thía: “Thanh Thanh , dù con cũng là con gái của ông . Người câu, một nhà gãy xương liền gân, bất kể thế nào chúng cũng đều là một nhà, cho dù con nhận dì và chị gái con, nhưng ông là ba ruột của con mà.”

Sớm , lúc chạy tới chuyện tình cảm, nếu cô dễ dàng lừa như thì cũng quá ngu .

“Hôm nay sẽ rõ ràng, và các còn tình cảm từ lâu, về các đường Dương Quan [1] của các , cầu ván gỗ của , các thiếu gì hết, đừng xin nữa. cũng nợ các , về đừng đến tìm nữa. Không ồn ào khó coi thì mau , thì đừng trách nể mặt gọi bảo vệ đến đuổi.

[1]: chỉ con đường qua Dương Quan – nay thuộc phía tây nam huyện Đôn Hoàng tỉnh CamTúc – Tây Vực, ví với tiền đồ sáng lạn thênh thang

Lâm Thanh Thanh xong liền đóng cửa , đó cô với dì Tuệ, nếu bọn họ còn tới thì trực tiếp gọi bảo vệ tới đuổi .

Khi Lâm Thanh Thanh , Dịch Trạch Duyên và Tiểu Uyên đang bàn ăn sáng, ánh mắt hai cha con cô hỏi thăm. Lâm Thanh Thanh đến vuốt đầu tiểu Uyên, xuống bên cạnh bé dặn dò: “Mau ăn cơm nào.”

“Không chứ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.

“Không , em thể tự giải quyết mà.”

Cơm nước xong xuôi, lúc ba ngoài thì đám Lâm Bằng cũng còn ở đó nữa.

**

Lâm Thanh Thanh ngờ mới đến phòng việc một lát nhận điện thoại của chị. Chị cho cô, nhà Lâm Bằng chạy tới chỗ .

Mới Lâm Thanh Thanh đuổi sang gây phiền phức cho chị, nhà Lâm Bằng đúng là âm hồn tan.

“Em , em lập tức qua đó.”

Lâm Thanh Thanh lái xe đến tiệm cơm Hòa Bình, mấy Lâm Bằng lúc đang trong phòng việc của chị. Lâm Thanh Thanh đẩy cửa , Lương Phỉ Phỉ thấy cô liền : “Chúng mới chuyện với chị con, ngờ con tới nhanh như .”

Lâm Thanh Thanh hít một sâu đè nén cơn giận xuống, đó mới với bọn họ: “Rốt cuộc mấy gì?”

Lâm Bằng nhíu mày, khó chịu : “Sao con như . Hai đứa là con của ba. Là một ba, hai đứa đến thăm ba thì thôi, chẳng lẽ ba còn đến thăm hai đứa một chút ?”

Thăm bọn cô? Nhiều năm như chẳng quan tâm đến hai chị em cô, hôm nay đột nhiên tính như ? Cô hiểu rõ bọn họ, đến đây chắc chắn ý gì .

Lâm Thanh Thanh lạnh một tiếng, dứt khoát thẳng vấn đề hỏi: “Đừng quanh co lòng vòng, mấy mục đích gì cứ thẳng .”

“Thanh Thanh , con thể như ?” Lương Phỉ Phỉ tỏ vẻ tổn thương: “Chúng nhà mà.”

Lương Hân cũng : “ đấy Thanh Thanh, chúng cảm thấy với cô nên mới đến xin .”

“Có ?” Lâm Thanh Thanh mỉa mai: “ còn nhớ ngày hôm qua ở yến hội, chị em của Lương Hân xem là tình nhân của Dịch Trạch Duyên, còn cố ý mời một Dịch phu nhân giả tới dằn mặt mà.”

Khóe miệng Lương Hân giật giật, vội : “Không rõ ngọn ngành , như cũng là vì chuyện sai trái.”

Lương Phỉ Phỉ : “Là chị con , là nó lòng nhưng gây chuyện , con cũng đừng trách nó.”

Lâm Thanh Thanh hai họ nhiều lời, cô vung tay lên chặn họng: “Được , những lời nữa, nếu các thật sự giống như lời các , đến thăm và chị, bây giờ các cũng thấy , mời về cho.”

Lâm Bằng tức giận, ông hỏi Lâm Trân Trân: “Con cũng đuổi chúng ?”

Lâm Trân Trân nghiêng đầu , ngay cả ông nhiều thêm một chút cũng , lạnh lùng : “ còn ăn nữa, thực sự thời gian tiếp mấy .”

“Bọn mày… bọn mày…” Lương Phỉ Phỉ thấy ông sắp phát cáu, vội vàng kéo ông nháy mắt. Lâm Bằng vỗ vỗ n.g.ự.c, cuối cùng nổi giận.

Lâm Thanh Thanh thấy ba họ còn ở đó bất động, liền tiếp: “Sao còn ?”

Lương Phỉ Phỉ và Lâm Bằng , lẽ là Lương Phỉ Phỉ hiệu cho Lâm Bằng , nhưng ông khó chịu, đang tức giận nên chịu . Lương Phỉ Phỉ trừng mắt ông , với Lâm Thanh Thanh: “Thanh Thanh , thật cũng chuyện gì.”

Lâm Thanh Thanh lạnh trong lòng, quả nhiên vô duyên vô cớ. Cô gì, chờ bà tiếp.

Lương Phỉ Phỉ thấy cô định cắt lời, liền thừa thắng xông lên tiếp: “Thanh Thanh, con cũng mấy năm nay chị A Hân của con cũng dễ dàng, khó khăn mới xoay cơ hội công ty phong sát. Dì , là chị A Hân của con , là nó hiểu lầm, nhưng khi đó nó cũng giải thích với con , con đừng chấp nó . Dì , Dịch và Lưu tổng là quen, thể phiền con với Dịch một chút, để gọi điện thoại cho Lưu tổng, để Lưu tổng cho chị A Hân của con thêm một cơ hội ?”

Xem cô đoán sai, quả nhiên bọn họ đến vì chuyện Lương Hân phong sát.

Lâm Thanh Thanh hề nể mặt: “Lương Hân phong sát là quyết định của Lưu tổng, chuyện của công ty , Dịch Trạch Duyên xen .”

Lương Phỉ Phỉ gượng: “Chúng cũng mong gì, chỉ phiền Dịch một tiếng với Lưu tổng, nếu thì chúng cũng còn gì để .”

Cho đến bây giờ mà bọn họ còn mặt mũi mở miệng để cô nhờ Dịch Trạch Duyên giúp Lương Hân? Mặt dày như ?

sẽ thẳng với mấy , chuyện của Lương Hân liên quan, bảo nhờ Dịch Trạch Duyên, các đừng mơ. Nếu như các còn giữ mặt mũi, lập tức rời khỏi đây ngay, nếu ngoài, sẽ báo cảnh sát.”

Lâm Thanh Thanh nể mặt đuổi khách khiến sắc mặt ba họ khó coi, nhưng Lương Phỉ Phỉ thực sự cam lòng, còn tiếp thì Lâm Bằng giữ c.h.ặ.t bà : “Được , thôi.” Lâm Bằng mệt mỏi, xong liền bước ngoài.

Lương Phỉ Phỉ và Lương Hân mặc dù cam tâm, nhưng sợ đắc tội Lâm Thanh Thanh nên cũng gì nữa, rời cùng Lâm Bằng.

**

Dịch Trạch Duyên cũng chuyện Lâm Bằng tìm Lâm Trân Trân, là Lâm Trân Trân cho . Lâm Trân Trân để lo lắng nên sẽ giải quyết thỏa, sẽ để bọn họ lung tung mặt Thanh Thanh.

Sau khi cúp điện thoại, Dịch Trạch Duyên chờ Hoắc Nhất để báo cáo của Trình gia xuống liền hỏi : “ nhớ từng , đồng hương họ Ngô đưa cho một tập ảnh?”

Hoắc Nhất : “ chuyện , ảnh chụp ở chỗ em, tổng giám đốc dùng ?”

Dịch Trạch Duyên dù bận nhưng vẫn ung dung sửa ống tay áo, sâu lắng: “Sẽ dùng đến, nhưng chúng dùng, sẽ bẩn tay.”

Hoắc Nhất gật đầu, hỏi gì nữa. Thật đây là chuyện mấy năm về , khi đó Dịch Trạch Duyên để tìm ngu ngốc việc, liền tìm đồng hương .

Người đồng hương cũng từng tham gia quân ngũ, nhưng tạo thành tựu gì ở Bắc Thành, ngược còn nhiễm một thói . Có một , hai vô tình gặp , đồng hương mời uống rượu. Lúc đó, thổi phồng oai phong dường nào. Người đồng hương ham hư vinh ganh đua so sánh, tự cho là đúng. Khi đó, Hoắc Nhất cảm thấy phù hợp với tìm, cho nên phụ họa qua loa vài câu, quả nhiên mắc câu.

Khi đó, nh.ụ.c m.ạ một , là một cô gái, hiện giờ gia nhập giới giải trí. Về , mới cô gái đó là chị kế của Dịch phu nhân.

Lúc , Dịch ảnh xong thì hài lòng, nhưng cũng gì tiếp, chỉ bảo giữ ảnh cho . Hoắc Nhất suy nghĩ riêng, nên cũng hỏi nhiều.

Những hình ảnh cũng là đồng hương vì khoe khoang mà đưa cho , tất cả ảnh chụp đều liên quan đến cô gái , một khi tung , chỉ chấm dứt kiếp nghệ sĩ từ đây, mà chỉ sợ cả đời của cô sẽ hủy hoại, thậm chí những thiết với cô cũng liên lụy.

Đối với chị kế của phu nhân, những hình ảnh chắc chắn là một cơn ác mộng.

**

Sau khi mấy Lâm Bằng rời , Lâm Thanh Thanh cảm thấy mệt mỏi vô cùng, với Lâm Trân Trân: “Chị, còn cơm ?”

“Chỗ của chị là tiệm cơm, còn chứ, hơn nữa thể xào cho em hai món.”

Một lát , đồ ăn xào xong. Tay nghề đầu bếp của tiệm cơm cũng chỉ để trưng bày cho , ăn mấy miếng , Lâm Thanh Thanh cảm thấy tinh thần hơn nhiều.

“Khi còn bé, em hâm mộ những bạn gái cùng lớp, chỉ cần trời mưa là ba họ sẽ đến đón, đưa cho họ áo mưa, ô và giày mưa. Thế nhưng khi họ mặc , ba họ bẩn, liền cõng họ về nhà. ba của em bề bộn nhiều việc, sớm về trễ, vội vàng khắp nơi thu gom vật liệu, khi đó để thông cảm cho ông cũng dễ. Về , cuối cùng cũng thời gian, em cho là sẽ thể như các bạn học khác, ba ở bên bạn, thế nhưng, ông chạy theo đàn bà khác. Không thời gian ở cùng con gái, nhưng thời gian hẹn hò cùng đàn bà khác, đó chính là ba của chúng .”

Khi Lâm Bằng vượt quá giới hạn, Lâm Trân Trân mười mấy tuổi, sớm hiểu chuyện, cho nên cô ba, cộng thêm khi ly hôn cũng ở cùng ông , cho nên tình thương của ba xa lạ, lạnh lùng với cô. Bởi vì sớm thành thói quen nên cũng cần, cảm xúc lớn như Lâm Thanh Thanh.

“Đều qua , bây giờ em Trạch Duyên, còn Tiểu Uyên nữa, em cứ sống .”

Lâm Thanh Thanh ngẫm , cũng , cô còn Trạch Duyên và Tiểu Uyên, may mắn, may mắn là họ xuất hiện trong cuộc đời cô.

Lâm Thanh Thanh ở chỗ chị đến buổi chiều mới trở về nhà. Lúc trở về, Dịch Trạch Duyên trong phòng, mở phòng bạn nhỏ cũng , ai bên trong. Lâm Thanh Thanh lên tầng tìm một vòng cũng thấy hai cha con . Lúc , chắc hẳn hai họ về nhà , nhưng nữa.

Lâm Thanh Thanh vườn . Bên vườn một nhà kho bỏ trống, Dịch Trạch Duyên liền biến nó thành phòng tập thể hình. Lâm Thanh Thanh đến, còn trong thấy âm thanh. Cô tới cửa, thấy hai cha con ở bên trong, lớn đang chống đẩy, nhỏ mặc một bộ quần áo thể thao mini nhảy cóc, đôi tay nhỏ ôm đặt đầu, nhảy một bước ai nha một tiếng nhảy tiếp, dễ thương dã man.

Lúc , mặt trời ngả về tây, ánh nắng ấm áp màu quýt chiếu , nhuộm hai cha con thành một bức họa.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy hình ảnh ấm áp hài hòa, trong lòng lấp đầy, nhưng bình an tưởng nổi, tất cả những gì trải qua hôm nay lúc đều tan thành mây khói, tất cả mắt đều khiến cô nỡ quấy rầy.

Nơi bạn nhỏ nhảy cóc cách cửa gần. Bé thể thấy Lâm Thanh Thanh đang ở cửa. Mỗi thấy , bé đều vui, vung tay vung chân chạy tới. Lâm Thanh Thanh xuống, ôm bé trong n.g.ự.c, giúp bé lau mồ hôi trán.

Dịch Trạch Duyên cũng dừng động tác, tới, thấy bảo bối lau mồ hôi xong, hai liền ở đây chuyện phiếm, để ý đến . Dịch Trạch Duyên ho nhẹ một tiếng, một câu mặn nhạt: “Chỉ lau mồ hôi cho bạn nhỏ, bạn lớn thì mặc kệ?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Giọng điệu của như đang oán trách, tựa như bạn nhỏ trong trường mẫu giáo tủi vì cô giáo chia kẹo bánh đều. Dịch mà cũng lúc ngây thơ như thế ư.

Lâm Thanh Thanh , thấy nửa của Dịch Trạch Duyên mới rèn luyện, cơ bắp còn nở nang, mang theo cảm giác nam tính cuồng dã cùng lực lưỡng.

Tại mặc áo? Lâm Thanh Thanh dám thể .

Thế nhưng như , Lâm Thanh Thanh cũng thể mặc kệ. Cô tiến lên phía , xoa mồ hôi trán giúp , đó là mặt và cổ.

Cách gần, thở nóng bỏng của như sấy khô mặt cô. Rõ ràng ôm ngủ chung, nhưng cách gần như , cảm giác căng thẳng ập tới, khiến Lâm Thanh Thanh dám .

Anh mới vận động, tiếng th.ở dốc nặng nề vang lên đầu cô. Anh thật sự man, còn vô cùng gợi cảm, nhịp tim Lâm Thanh Thanh bắt đầu tăng tốc, những suy nghĩ lộn xộn cũng bắt đầu xuất hiện.

Dịch Trạch Duyên cảm thấy lạ, vì lau mồ hôi cho cũng một chút, mặt gì khác thường ?

Thế nhưng dáng vẻ thẹn thùng của cô thực sự . Anh mặt của cô, bắt đầu mê mẩn, ánh mắt dần dần khóa môi Lâm Thanh Thanh, đôi môi vô cùng mềm mại, từng thưởng thức mùi vị nơi đó.

Khiến cho mê say, cho lòng mê đắm.

vẫn mất hết lý trí, cục bột nhỏ chướng mắt còn đang ở bên cạnh.

“Tiểu Uyên, con đây.”

Tiểu Uyên thấy ba triệu tập liền ngoan ngoãn qua: “Sao ba?” Âm thanh non nớt mềm mại cất tiếng hỏi.

ba trả lời bé, một tay bịt mắt tiểu Uyên, đó cúi đầu hôn lên đôi môi khiến mê say .

Lâm Thanh Thanh: “…”

Cục bột nhỏ: “????” A, con thấy gì?

 

 

Loading...