Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 28: Mặc Một Chiếc Váy Gợi Cảm

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nghe lời của Dịch Trạch Duyên, Lương Hân như sét đ.á.n.h. Lâm Thanh Thanh gả cho Dịch Trạch Duyên ư, cô tư cách gì? Không tiếng tăm, trong sạch cũng hủy, cô dựa gả cho Dịch Trạch Duyên chứ?

Tưởng Như Yên cũng thể tin nổi, xem tin tức của cô sai . Tưởng Như Yên là thông minh, lúc nên tranh đoạt ở vũng nước đục , cho nên nhân lúc những khác đang khϊếp sợ, cô lặng lẽ chạy trốn.

Hiển nhiên Lâm Bằng và Lương Phỉ Phỉ cũng tin chấn động.

Ánh mắt Dịch Trạch Duyên đảo qua Lâm Bằng, mặt cảm xúc : “Lâm , kính trọng ông là sinh Thanh Thanh nên gọi ông một tiếng , nhưng ông “công tư phân minh”, thiên vị tổn thương Thanh Thanh, lúc đó cô đoạt tuyệt quan hệ với ông. Cô gả cho thì chính là vợ , cô gì cũng nên để .”

Mặc dù Lâm Bằng là trưởng bối, nhưng ông khí thế Dịch Trạch Duyên lấn áp. Lâm Bằng hiểu rõ, đàn ông mặt là một vãn bối, cũng con rể của ông . So với ông , nhiều tài sản hơn, nhiều mối quan hệ hơn và cũng quyền thế hơn. Trên thương trường, những chuyện nịnh nọt ông nhiều , lúc liền khan : “Dịch đúng lắm, là phân chia tình cảm đúng mực, nãy cũng hiểu lầm, Thanh Thanh kết hôn cùng . nó cũng vì sợ nó chuyện sai trái, cũng là vì cho nó.”

“Vì cho cô ?” Giọng Dịch Trạch Duyên mang theo ý trào phúng, nhưng cuối cùng vẫn cho ông vài phần tình nghĩa hèn mọn, tiếp tục nữa, ánh mắt lạnh lùng quét lên Lương Phỉ Phỉ.

Lương Phỉ Phỉ năng lực đối mặt với như Lâm Bằng, lúc dọa run lên một cái, nụ mặt cũng trở nên cứng nhắc.

“Bà cũng là vì cho Thanh Thanh?”

…” Lương Phỉ Phỉ cho kinh hãi, lắp ba lắp bắp nửa ngày cũng một câu chỉnh.

Lâm Bằng thấy thế vội vàng : “Bà từng sách, chuyện chừng mực, Dịch cần hạ thấp phận so đo với bà .”

Lương Phỉ Phỉ Lâm Bằng giải vây giúp bà , nhưng mặt nhiều như , từng sách, khác cần hạ thấp phận so đo với bà , thật sự chạm lòng tự ái của Lương Phỉ Phỉ.

lúc , bà cũng chẳng thể gì thêm, khuôn mặt Lương Phỉ Phỉ nháy mắt đỏ bừng. Bà cúi đầu xuống nghiến c.h.ặ.t răng.

“Sau những lời quở trách Thanh Thanh từ miệng bà nữa, trong lòng bà hẳn rõ, kế thì nên gì, bà lấy tư cách gì để dạy dỗ cô ?”

Dịch Trạch Duyên hề nể nang những lời . Người bên cạnh đều hiểu rõ ràng, Dịch cách giữ thể diện cho khác, tuyệt đối sẽ chuyện thiếu lịch sự khi qua với , hiếm khi mặt nhiều trực tiếp cảnh cáo cho mặt mũi như .

Nói thật, xem, Lâm Thanh Thanh cũng khỏi cảm thấy bộ dạng như đáng sợ. Anh là chững chạc, xử lý chuyện tỉnh táo dứt khoát, nhưng mà vì cô mà giận dữ như thế.

Cánh tay ôm Lâm Thanh Thanh, siết c.h.ặ.t che chở cô, n.g.ự.c của giống như một bến đỗ, chỉ cô mới thể cập bến. Cô ngẩng đầu , chỉ thể thấy gò má của Dịch Trạch Duyên, đầu ánh đèn sáng lóa, mặt như dát lên một tầng ánh sáng nhu hòa, thần sắc nghiêm nghị bảo vệ cô, nhưng Lâm Thanh Thanh cảm thấy như mắt vô cùng.

Mấy năm nay, Lương Phỉ Phỉ Lâm phu nhân, Lâm Bằng gì cũng một chút tài sản, đa đều nịnh nọt. Lúc , chà đạp mặt mũi như thế, nhưng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng, bởi vì bà đối phương địa vị lớn, ngay cả Lâm Bằng cũng dám đối nghịch với .

Lương Phỉ Phỉ cũng ngu ngốc, tất nhiên năng lực phân biệt vẫn .

Dịch Trạch Duyên xong, ánh mắt hướng qua Lương Hân. Mặc dù Lương Hân chuyện gây chấn động thiếu chút nữa mất lý trí, mặc dù cam lòng, nhưng Lâm Thanh Thanh là Dịch phu nhân là sự thật, Dịch Trạch Duyên che chở cho cô cũng là sự thật, cho dù cô cam tâm thì cũng chịu.

vô cùng điều, đợi Dịch Trạch Duyên mở miệng liền : “Xin Dịch , là sai, ban đầu cũng chỉ ý , mời Dịch phu nhân tới để bất ngờ và vui mừng.”

xong còn cúi đầu với Dịch Trạch Duyên, vẻ mặt thành khẩn : “Gây thêm phiền phức cho Dịch , thật sự xin .”

Lâm Thanh Thanh thấy , đáy lòng cảm thấy khâm phục. Lương Hân đối với vô cùng tàn nhẫn, đ.á.n.h đòn phủ đầu, như Dịch Trạch Duyên sẽ khó cô .

“Người cô nên xin là phu nhân của .”

Lương Hân ngẩng đầu Lâm Thanh Thanh, nhất thời bất động, biểu cảm chút phức tạp.

“Sao ? Không cảm thấy vô cùng ?” Giọng Dịch Trạch Duyên sắc bén thêm mấy phần.

Lương Hân c.ắ.n răng, cố gắng nở một nụ mặt: “Xin Dịch phu nhân, là mắt như mù, hi vọng cô đại nhân chấp tiểu nhân, chấp nhặt với .”

“Cô thường xin như ?” Hiển nhiên Dịch Trạch Duyên hài lòng.

Nụ mặt Lương Hân trở nên cứng nhắc, cô cũng ngốc, Dịch Trạch Duyên đang cố ý khiến cô khó xử. dám câu nào, hít một thật sâu, cúi với Lâm Thanh Thanh: “Xin Dịch phu nhân, là sai.”

Kính cẩn lễ phép, bao nhiêu thành khẩn thì bấy nhiêu.

Xem lực uy hϊếp của Dịch Trạch Duyên hề nhỏ. Lương Hân mới nắm chắc thắng lợi trong tay, chớp mắt trở nên khúm núm.

lúc , Lưu Ổn và Nhiễm Nam đột nhiên xuất hiện. Lưu Ổn bước đến nắm tay Dịch Trạch Duyên, : “Xin Dịch , hiếm khi đến chơi xảy chuyện như .”

Dịch Trạch Duyên cũng chừa cho mặt mũi: “Lưu tổng đến , chuyện nghệ sĩ tay , hai xem xử lý .”

Hai vợ chồng họ đương nhiên cũng chuyện gì xảy , chỉ là đó nghĩ dù cũng là chuyện nhà , bọn họ tham gia thì lắm. Về , phát sinh nhiều chuyện mới nhận nghệ sĩ tay , bọn họ thể mặt giải quyết.

Lời của Dịch Trạch Duyên, ý là hai vợ chồng chắc chắn cho một câu trả lời hài lòng.

Lưu Ổn liếc mắt hiệu cho Nhiễm Nam, đương nhiên Nhiễm Nam cũng hiểu, một tiếng xin khô khan thể khiến Dịch Trạch Duyên hài lòng. Nhiễm Nam cảm thấy phiền c.h.ế.t. Gần đây, Lương Hân bởi vì phát ngôn của nước hoa Bích Nhi, đúng là kiêu ngạo, đắc tội ai hết đến khác đắc tội kim chủ của công ty (Dịch Trạch Duyên mới đầu tư MK một khoản tiền).

Nhiễm Nam chỉ thể đè nén tâm trạng bực bội trong , xòa với Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh: “Dịch , Dịch phu nhân, xin gây phiền phức cho hai . Gần đây Lương Hân việc gì, nên ngủ nhiều hơn bình thường. Có thể là do ngủ quá nhiều, chuyện …” Nhiễm Nam chỉ đầu: “Chắc ngủ đến hồ đồ , cho nên mới gây những chuyện ngu ngốc như . Lúc nữa, sẽ đưa cô đến bệnh viện khám thử, để bác sĩ kê t.h.u.ố.c. Dịch , Dịch phu nhân hãy coi cô như bệnh, đừng chấp nhặt với cô .”

Lời của Nhiễm Nam đúng là tàn nhẫn, chỉ ngầm châm biếm Lương Hân vốn tài nguyên còn ở nơi loạn, hơn nữa còn châm chọc cô ngủ nhiều nên đầu óc bình thường, so với lời Lương Hân mỉa mai Lâm Thanh Thanh còn quá đáng hơn nhiều.

Không ít xung quanh che miệng , Lâm Thanh Thanh cũng nhịn , : “Nhiễm tiểu thư như , chúng cũng so đo cùng một bệnh đầu óc vấn đề nữa.”

Nhiễm Nam thở dài một , vội : “Dịch phu nhân đúng là rộng lượng, câu quyết định đại cục mắt , đúng là sai.”

Một câu chỉ khen Lâm Thanh Thanh mà còn đ.â.m cho Lâm Bằng, Lương Phỉ Phỉ và Lương Hân một nhát, bọn họ đại cục, cũng mắt .

Lâm Thanh Thanh khỏi cảm khái, đúng là phụ nữ mặt quan tòa giải oan cho , quả nhiên lợi hại.

Có thể tưởng tượng, Nhiễm Nam dứt lời, sắc mặt ba Lâm Bằng, Lương Phỉ Phỉ và Lương Hân khó coi đến nhường nào.

Lương Hân vui lắm. Đổi , nào đó đầu óc vấn đề cũng sẽ đều vui, huống chi Nhiễm Nam còn như mặt , mà cô cũng coi như của công chúng. Quá đáng hơn là, Nhiễm Nam còn châm chọc cô tài nguyên còn huênh hoang khoác lác, đây là chuyện một minh tinh thể nào tha thứ dễ dàng.

Trong lòng Lương Phỉ Phỉ cũng thoải mái. Dịch Trạch Duyên bà thì , dù quyền tiền hơn bọn họ, nhưng mà Nhiễm Nam… cô dám bọn họ đại cục, cô thì hơn chắc?

Lương Phỉ Phỉ bước lên ôm lấy con gái, tựa như một con gà mái che chở gà con. Bà lạnh một tiếng: “Làm thì đều lúc phạm sai lầm. Chuyện Lương Hân sai, nó xin là đúng, Nhiễm tiểu thư, cô…” Bà nháy mắt hiệu về phía Tề Kỳ: “Muốn xin , Nhiễm tiểu thư cũng nên xin cô gái ? Cái vị trí phu nhân tổng giám đốc , trong lòng cô rõ nhất ? Mặc dù ngoài giới , nhưng trong vòng tròn , bao nhiêu lúc công ty là do vợ chồng Tề Kỳ và Lưu Ổn sáng lập chứ?”

Nghe , Lâm Thanh Thanh vô cùng kinh ngạc. Cô vô thức về phía Tề Kỳ, nhưng Tề Kỳ vô cùng bình tĩnh, tựa như chuyện của khác liên quan đến .

Tề Kỳ và Lưu Ổn từng là vợ chồng? Cô còn tưởng rằng bọn họ chỉ là đồng nghiệp cùng hợp tác. Còn , lời của Lương Phỉ Phỉ là ý gì? Là Nhiễm Nam là thứ ba phá vỡ cuộc hôn nhân của Lưu Ổn và Tề Kỳ ?

Cảm xúc của Nhiễm Nam đổi: “Lâm phu nhân, bà thực sự cho rằng tất cả đều giống ? Quả nhiên sẽ con, tự thứ ba nên khác đều cảm thấy họ là thứ ba. Dịch phu nhân như thế, cũng như thế? Lâm phu nhân một câu thật chối tai. Tin tức xã hội bây giờ, bao nhiêu bí mật thể che giấu khác đây? Năm đó, tại ở bên Lâm , tại bức c.h.ế.t Lâm phu nhân, cũng chính là của tiểu thư Lâm Thanh Thanh, thật sự cho là nhiều năm như ai ? Bà thật sự coi tất cả đều đạo đức suy đồi ? Xin để bà thất vọng, là quang minh chính đại, cũng loại như bà .” Trên tay cô nhiều minh tinh như , chuyện riêng của mỗi ai mà cô , chuyện còn dám chụp lên đầu cô.

Nhiễm Nam dứt lời, xung quanh liền vang lên những tiếng xì xào bàn luận. Khuôn mặt Lương Phỉ Phỉ hết trắng đỏ, đỏ trắng. Những lời bàn luận , bà thể quen hơn nữa. Bà từng bước khỏi những lời đàm tiếu như , lén chảy bao nhiêu nước mắt cũng chỉ rõ. Thế nhưng cuối cùng đến hiện tại, bà đường đường chính chính trở thành Lâm phu nhân. mà bây giờ, trong nhóm , những tiếng bàn luận nữa xuất hiện.

“Cái gì? Mẹ Lương hân thứ ba? Còn bức c.h.ế.t vợ cả của ?”

“Thật độc ác.”

“Nhiễm Nam đúng, là dạng , thật hèn hạ.”

Lương Hân cảm thấy mất mặt, chuyện trong nhà là chuyện cô nhắc đến nhất.

Người khác đều ba kế là tiền, mặc dù công ty lớn, nhưng vẫn khiến nể cô mấy phần. bây giờ, trong yến hội, đồng nghiệp nhiều như , chuyện khui , về còn mặt mũi nào đối diện với bọn họ đây?

Lương Hân cảm thấy ngu ngốc c.h.ế.t, mất hết cả mặt mũi. Cô lúng túng, khó xử c.h.ế.t, ánh mắt khác khiến cô gần như ngạt thở.

Đối mặt với nhiều tiếng bàn luận như , Lương Phỉ Phỉ sửng sốt, đó nét mặt đầy giận dữ với Nhiễm Nam: “Cô hươu vượn gì ?”

“Nói hươu vượn?” Nhiễm Nam nháy mắt với Lâm Thanh Thanh: “Có để Lâm tiểu thư xác minh ?”

“…”

Một câu Lương Phỉ Phỉ cũng .

“Xin Dịch và Dịch phu nhân yên tâm, về chỉ cần truyền hình điện ảnh, hoạt động quảng cáo liên quan đến MK, hai sẽ thấy bóng dáng Lương Hân.” Những lời là Lưu Ổn .

Mọi đều hiểu ý tứ của câu , chính là công ty đóng băng Lương Hân.

Lương Hân thì sợ ngây , vẻ mặt dám tin: “Lưu… Lưu tổng, thể như …”

Rất khó khăn mới ký hợp đồng với MK, mặc dù nổi tiếng, nhưng gì cũng một chút nóng, gần đây cũng khó khăn lắm mới phát ngôn, vốn cho rằng hàm ngư phiên [1] … Bây giờ công ty đóng băng cô, nếu quả thật đóng băng, chẳng bao nhiêu cố gắng nỗ lực của cô bấy lâu nay đều uổng phí ?

[1]: hết cơn đau khổ, đến ngày suиɠ sướиɠ

Lương Phỉ Phỉ ngờ chuyện sẽ thành như , cũng vì bảo vệ Lương Hân, nhất thời nhiều miệng, ngờ rằng Lưu Ổn sẽ hung ác thành như .

về phía Lâm Bằng, ánh mắt mang theo sự cầu xin giúp đỡ. Những tiếng nghị luận xung quanh vẫn đang tiếp diễn, Lâm Bằng là thích sĩ diện, lúc chỉ cảm thấy mất mặt, nào tâm tình quan tâm Lương Hân đóng băng . Ông một câu, một bên kéo tay Lương Phỉ Phỉ, khách sáo chào một câu với Dịch Trạch Duyên và Lưu Ổn vội vội vàng vàng kéo Lương Phỉ Phỉ rời .

“Chúng cũng thôi.”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy cần thiết đây nữa, chào Lưu Ổn và Nhiễm Nam, Tề Kỳ và Mạc Khanh Nhan theo cô tới đây, đương nhiên cũng theo cô .

Lương Hân tựa như mất hồn, ngơ ngác tại chỗ. Cô công ty đóng băng, tất cả công sức nỗ lực tan thành mây khói, thể cam tâm .

lấy tinh thần tìm Lưu Ổn, nhưng Lưu Ổn căn bản đáp , nắm tay Nhiễm Nam mời rượu những khách mới tới.

Lương Hân vồ hụt, đầy một lát liền bảo vệ đến mời cô ngoài. Cô đây là ý của Lưu Ổn, ở đây mất mặt. Hai tay Lương Hân nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, hai mắt nhắm , hít một thật sâu, theo bảo vệ rời khỏi yến hội giữa những tiếng nhẹ cùng bàn luận.

Ra khỏi MK, Lâm Thanh Thanh với Dịch Trạch Duyên: “Em còn về công ty một chuyến, để lái xe đưa trở về .”

“Được.” Dịch Trạch Duyên hỏi nhiều, lên xe rời .

Ba Lâm Thanh Thanh cũng leo lên xe , lúc Lâm Thanh Thanh mới hỏi Tề Kỳ: “Cô và Lưu Ổn từng là vợ chồng thật ?”

Tề Kỳ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-28-mac-mot-chiec-vay-goi-cam.html.]

“Vậy từng cô nhắc đến?”

Tề Kỳ tỏ quan trọng: “Nói , qua nhiều năm như .”

Lâm Thanh Thanh sát tới, cẩn thận hỏi: “Cô cho , Nhiễm Nam là thứ ba ?”

Tuyệt đối đừng như , cô là thần tượng của cô mà.

Tề Kỳ : “ .”

Lâm Thanh Thanh mơ màng: “Sao ?”

Tề Kỳ : “Nhiễm Nam và Lưu Ổn đúng là khi ly hôn một năm mới ở cùng , nhưng khi chúng ly hôn thì hai họ ngầm qua , cho nên .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Sau khi ly hôn một năm thì tái hôn, thời gian ngắn như đúng là chút lúng túng. xác nhận khi ly hôn mới kết hôn, ngay cả Tề Kỳ là trong cuộc mà còn , thì ngoài càng .

Đương nhiên trong lòng cô vẫn cảm thấy Nhiễm Nam như . Cô là thần tượng của cô, sợ quyền thế. Năm đó, cô mới bước chân đại học, cũng một vụ cưỡиɠ ɠiαи chú ý, cưỡиɠ ɠiαи là một nhân vật quyền thế, là một tên khốn lưu manh của xã hội, nhưng cô gái cũng còn nhỏ, cưỡиɠ ɠiαи, khác đều cảm thấy cô là một phụ nữ tùy tiện hư hỏng, đàn ông như quần áo, lẽ là vì lừa tiền nên mới cưỡиɠ ɠiαи, ngay cả tòa cũng phán đàn ông vô tội.

Lúc , Nhiễm Nam đang “hot”, cô sợ quyền thế, tổ chức họp báo c.h.ử.i phán , đòi công bằng cho cô gái. Về , lẽ bởi vì cô tầm ảnh hưởng, áp lực của dư luận, chuyện thẩm tra xử lý một nữa, cái đàn ông cưỡиɠ ɠiαи cô gái cũng chịu hình phạt.

Những năm gần đây, Nhiễm Nam vẫn đang việc ích, ngừng vì phụ nữ chạy ngược chạy xuôi, lên tiếng vì phụ nữ. Ở thời đại hòa bình hiện giờ, Nhiễm Nam thể coi là nữ hùng.

Cho nên cô kính nể cô , hi vọng xuất hiện vết nhơ nào.

Trở phòng việc của Thanh Thanh, Mộc Tùng còn tan . Lâm Thanh Thanh với hôm nay trong yến hội một ông chủ bàn chuyện hợp tác, nên ý kiến của . Mộc Tùng chuyên nghiệp, cẩn thận phân tích một , cảm thấy trong đó chỉ phát ngôn của một hãng giày thể thao là tương đối tin cậy. Mộc Tùng dự định ngày mai sẽ trao đổi với phụ trách, đó chuẩn ký hợp đồng.

Bàn luận xong, thời gian cũng còn sớm nữa, Lâm Thanh Thanh tuyên bố tan . Thế nhưng khi khỏi phòng họp, Mạc Khanh Nhan giữ c.h.ặ.t cô.

“Sao ? Cô còn việc gì ?”

trao đổi với cô một chút.”

Vừa Tề Kỳ qua, Mạc Khanh Nhan : “Chị Tề Kỳ cũng đến đây .”

Ba phòng việc của Lâm Thanh Thanh. Lâm Thanh Thanh cho rằng cô lo lắng vì chuyện phát ngôn, liền cẩn thận thăm dò: “Cô phát ngôn?”

Mạc Khanh Nhan lắc đầu, từ trong túi xách lấy một tấm hình đưa cho cô.

Là ảnh chụp chung, Mạc Khanh Nhan cùng một thiếu niên mặc quân trang. Mạc Khanh Nhan khi đó chắc chỉ mười mấy tuổi, mặt ửng đỏ như cao nguyên.

Phía ảnh chụp một hàng chữ, Xương Kỳ, sinh năm 1987, Kỳ Châu, năm 2014 gia nhập bộ đội gìn giữ hòa bình Libya.

Lâm Thanh Thanh hiểu: “Đưa cho cái ảnh gì?”

Mạc Khanh Nhan : “Còn nhớ đầu tiên chúng gặp ?”

Đương nhiên nhớ rõ, tại Kỳ Châu, cô tiếng hát của cô kinh diễm.

“Lúc từ chối ? Về tìm , đang tìm , bảo tới tìm cô, để tài hoa của cô rèn rũa, để giúp cô thành công. Anh đồng ý với khi cô thành công, thể giúp tìm tìm.”

Lâm Thanh Thanh: “???”

“Trước đây vẫn phận của , tại tự tin giúp tìm như , nhưng vẫn ôm hi vọng. Hôm nay, thấy , mới thì là chồng của cô. Trên hình là tìm. Bây giờ nổi tiếng , cũng coi như giúp cô thành công, cho nên hi vọng thể thực hiện lời hứa.” Mạc Khanh Nhanh mong chờ lo lắng: “Có thể giúp đưa tấm ảnh cho Dịch , thể tìm giúp .”

Lâm Thanh Thanh biểu cảm của Mạc Khanh Nhan, khỏi kinh ngạc. Cô gái cao ngạo lạnh lùng , bình thường vui buồn rõ, giờ phút cẩn thận từng tí một với cô.

Lâm Thanh Thanh đàn ông tấm ảnh. Anh làn da ngăm đen, nhưng đến xán lạn như ánh nắng, Mạc Khanh Nhan dựa cũng hồn nhiên thơ ngây.

“Vì tìm ?”

“Anh từng cứu khi động đất.”

hời hợt, nhưng Lâm Thanh Thanh thể cảm nhận , trong giọng một tình cảm lưu luyến ràng buộc.

tiếp: “Sau nhập ngũ bộ đội giữ gìn hòa bình, khi rời cũng trở nữa. rõ là còn sống , thế nhưng mặc kệ sống c.h.ế.t, vẫn .”

Thì là thế.

Lâm Thanh Thanh từng nghĩ phía Mạc Khanh Nhan còn một đoạn chuyện xưa như , thì cô gái cao ngạo lạnh lùng là một trọng tình trọng nghĩa.

Lâm Thanh Thanh cất ảnh , với cô : “Được, sẽ giúp cô đưa ảnh cho .”

Lâm Thanh Thanh cùng Tề Kỳ ngoài, đột nhiên Tề Kỳ hỏi một câu: “ hâm mộ cô, một chồng .”

“Ừm?”

Tề Kỳ : “Có chuyện cô , khi đến đây, ăn thua lỗ một ít tiền, lúc đó trả tiền giúp , nhưng điều kiện là để tới giúp cô.”

“…”

“Khi đó, ông chủ lưng là ai, thăm dò thử cô, nhưng cũng là cô. Bây giờ thấy Dịch Trạch Duyên, liền , hẳn là .”

“…”

Tề Kỳ vỗ vai cô: “Cho nên mới , cô một chồng .”

Lâm Thanh Thanh sửng sốt hồi lâu mới phục hồi tinh thần, vẻ mặt kinh ngạc : “ ngờ cô còn ăn đấy, cô kinh doanh gì ?”

“Chuyện …” Vẻ mặt Tề Kỳ cảm xúc cô: “Nuôi heo.”

“…”

Không lầm chứ, đường đường là đại thần biên soạn nhạc nuôi heo?

Vẻ mặt Lâm Thanh Thanh như đang đùa bỡn, nhưng Tề Kỳ cũng giải thích nhiều, phất tay với cô.

Sau khi tạm biệt Tề Kỳ, Lâm Thanh Thanh lái xe về nhà.

Đã muộn , phòng bảo bối tắt đèn. Đồng hồ sinh học của nhóc con chuẩn, giờ hẳn ngủ , nhưng đèn phòng Dịch Trạch Duyên vẫn sáng. Khi Lâm Thanh Thanh liền thấy Dịch Trạch Duyên mặc quần áo ngủ đang cạnh bàn sách, thấy cô liền : “Đói , lầu còn một bát cháo rau quả.”

Lâm Thanh Thanh gì, cô xuống bên giường, ánh mắt chằm chằm.

Thì vẫn luôn ở lưng giúp cô. Cô cảm thấy thật sự may mắn, ca sĩ thì ca sĩ, biên soạn nhạc thì biên soạn nhạc, như là thần trợ giúp . Hiện giờ. cô mới , thì lưng , chính là vị thần vẫn luôn âm thầm giúp đỡ.

Không cô từ bỏ âm nhạc, lên một nữa. Không chỉ là , vẫn luôn , vì cô xây dựng phòng việc, vì cô triệu tập nhân lực, cho cô tài chính để khởi nghiệp.

đời đàn ông như . Anh rõ ràng điều kiện như , thể tùy hứng bậy, chỉ cần một câu thì sẽ vô vàn cô gái già trẻ lao tới. Thế nhưng, hết đến khác, bảo vệ một như cô, cho dù cô chán ghét cho tới gần, vẫn yên lặng nỗ lực.

Anh rõ ràng thông minh lanh lợi như , vì cô vẫn luôn vờ ngớ ngẩn.

Cô cảm thấy thật sự may mắn, gặp đàn ông như , đau hận đáng ghét, đàn ông như cũng trân quý.

Dịch Trạch Duyên cảm nhận ánh mắt của Lâm Thanh Thanh, ngẩng đầu thì thấy cô đang chằm chằm, quan trọng là thì còn nữa, ánh mắt thâm tình như nước, dịu dàng c.h.ế.t.

Như mạng mà.

Anh ho nhẹ một tiếng, ánh mắt một nữa rơi xuống trang sách, tỏ bình tĩnh : “Em ngủ , xem thêm chút nữa.”

Lâm Thanh Thanh dậy đặt ảnh chụp lên bàn: “Là Mạc Khanh Nhan bảo em đưa cho , ảnh chính là tìm.”

Nói như , nghĩ đến cũng chuyện tìm Mạc Khanh Nhan, nhưng Dịch Trạch Duyên cũng hỏi nhiều, chỉ : “Được, .”

Lâm Thanh Thanh quấy rầy nữa, tắm . Khi cô cầm quần áo tắm liền thấy chiếc váy ngủ mới mua. Chiếc váy mua khi trở về từ Hải Nam, còn từng mặc.

Cô nghĩ ngợi, đỏ mặt cầm chiếc váy lên.

Chiếc váy cũng lộ nhiều, nhưng so với quần áo ngủ dài bảo thủ đây thì gợi cảm hơn nhiều.

Dây áo dài, vải tơ tằm, loại mỏng vặn, màu trắng, như tráng một lớp sữa bò phía , điều quan trọng nhất là cần mặc nội y trong váy.

Khi cô từ phòng tắm , Dịch Trạch Duyên ngẩng đầu lên . Cô cảm giác cả căng cứng, đó ánh mắt theo bản năng quan sát cô từ xuống , lập tức đưa tay lên miệng ho nhẹ một tiếng, cúi đầu sách.

Phản ứng là…

Lâm Thanh Thanh cúi đầu một chút, chẳng lẽ đủ gợi cảm ? Thế nhưng trong gương nhà tắm, cô thấy bộ váy quá lộ, thể nào khiến cảm thấy tùy tiện ?

Hay vẫn nên Dịch nhà cô quá nghiêm túc?

Chắc là cái , dù Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy như cô dự đoán.

Lâm Thanh Thanh giường, đợi một lúc lâu cũng thấy định ngủ, gì mà chuyên tâm thế? Lâm Thanh Thanh giả vờ động tác đá văng chăn, lộ hai chân nhỏ mảnh khảnh.

Mặc dù Dịch Trạch Duyên vẫn luôn sách, thế nhưng ánh mắt khỏi nghiêng sang cô, đương nhiên cũng thấy Lâm Thanh Thanh lộ hai đùi trắng nõn nà.

Trên đùi cô vết sẹo, một phù thủy hắc ám xăm phía , nhưng kỳ lạ, hình xăm tà ác những khiến mất hứng thú, ngược còn khiến cô vô cùng gợi cảm.

Dịch Trạch Duyên cảm giác nóng.

 

 

Loading...