Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 27: Nhìn Lương Hân Giả Vờ Ngu

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đến lúc ngủ, Lâm Thanh Thanh cùng một phòng với Dịch Trạch Duyên. Mặc dù, cô cố gắng để biểu hiện tự nhiên một chút, thế nhưng khi cửa đóng , cô vẫn khẩn trương.

Lâm Thanh Thanh an ủi , , khi đối mặt với nam thần đều như , về sẽ quen thôi.

Đồ đạc của cô chuyển sang, phòng Dịch Trạch Duyên lớn. Trước đây, phòng nhiều đồ trống rỗng. khi đồ đạc của cô chuyển tới, đột nhiên cảm thấy xung quanh nháy mắt lấp đầy, Dịch Trạch Duyên xem xong hài lòng.

Anh thấy bàn một tấm thiệp mời, liền hỏi cô: “Đây là…”

Đây là cô nhận khi tan , Lưu Ổn gửi thư mời cho cô: “Bên MK gửi tới, mời nhóm em tham gia buổi tiệc từ thiện của bọn họ.”

Hôm nay mới phát sinh chuyện như , Lưu Ổn lập tức gửi thư mời tới, cũng đủ thấy xin thành ý.

Buổi tiệc từ thiện? Không khéo, hôm nay cũng nhận một tấm thiệp mời, nhưng những trường hợp nhỏ như cũng tính , cho nên cũng cần thiết với cô.

Hai tay đút túi, cô hỏi: “Ngủ với quen ?”

Hôm nay mặc một chiếc áo màu xanh lục, quần màu đen đơn giản, quần áo trang trọng, khiến càng trở nên thành thục chững chạc, sự quyến rũ nam tính nổi bật vô cùng.

dám , căng thẳng xoa gấu áo : “Cũng .”

Anh đến bên giường xuống, đó vươn tay về phía cô. Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp một chút, đó đưa tay cho . Dịch Trạch Duyên dùng sức kéo mạnh một cái, Lâm Thanh Thanh liền đùi .

Anh ôm cô, : “Nửa đời chỉ thể ngủ cùng , quen cũng quen.”

Câu bá đạo, nhưng hiểu khiến Lâm Thanh Thanh cảm động.

Lâm Thanh Thanh nhận lúc gì cả. Ngực của khiến say mê, cô ngoan ngoãn nép trong n.g.ự.c , ngửi mùi hương , nhịp tim của . Gần sát như , khi cô vô tình ngẩng đầu lên liền thấy một vết sẹo ở gần tai. Lâm Thanh Thanh nhịn đưa tay sờ một chút, cô cảm giác cơ thể cứng đờ, nhưng tránh né.

“Sao ở đây sẹo?’

“Trên đàn ông sẹo bình thường ?”

“…”

Lâm Thanh Thanh nhớ tới, cô từng thấy cơ thể của , Dịch Trạch Duyên đúng là nhiều sẹo.

Lâm Thanh Thanh tiếp tục hỏi nữa, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô thể thấy rõ ràng tiếng tim đang đập. Gần sát như , xung quanh đều là thở của , mập mờ, ấm áp.

Đột nhiên nâng cằm cô lên, cúi đầu xuống bắt đầu hôn cô. Không thô bạo giống như hai , hôn dịu dàng, dây dưa triền miên, cảm giác như yêu tận xương tủy.

Hôn như càng khiến tim gan run rẩy. Trong một khắc hôn xuống , Lâm Thanh Thanh cảm giác đầu óc trống rỗng.

Dịu dàng c.h.ế.t, Lâm Thanh Thanh cảm thấy hồn phách của như sắp hút .

một đàn ông ôn nhu như chứ? Lâm Thanh Thanh cởϊ qυầи áo , đặt . Thế nhưng, hiện giờ thể cô mềm nhũn như một vũng bùn, thể gì.

Hôn, từ môi đến bên tai, nụ hôn ấm áp, tê dại như điện giật.

“Người con gái xa.” Anh đột nhiên bằng một giọng khàn khàn, giống như đang nỉ non.

Nghe giọng của dường như vô cùng đáng thương, khiến Lâm Thanh Thanh cảm giác tội .

Cô nghĩ đến mấy năm nay, đối với tàn nhẫn, mặc dù nhớ rõ, nhưng cô từng .

“Em… ?”

“Hả?” Anh từ từ ngẩng đầu về phía cô. Lúc , dường như mới ý thức gì, liền : “Cũng còn ”.

“…”

Mặt của gần trong gang tấc, Lâm Thanh Thanh cảm thấy mắt trở nên vô cùng kỳ diệu. Cô trong n.g.ự.c , mà hôn Dịch Trạch Duyên, còn cách gần như , hai mật thể tưởng nổi.

Dường như cô ngã một nơi ngọt ngào, giấc mộng chân thực.

Khuôn mặt cô sờ ở ngay mắt, môi của mới hôn cô, dù cũng hôn , cô thể sờ đúng ?

Mặc dù nghĩ như , nhưng cô chuẩn tâm lý một chút mới đưa tay lên xoa gương mặt của . Sau khi sờ lên, cô vô cùng hài lòng, dịu dàng v**t v*: “Xin , là em , mấy năm nay chăm sóc em và con vất vả .”

Anh nhắm mắt , khuôn mặt cọ cọ bàn tay cô. Lâm Thanh Thanh như thì vô cùng kinh ngạc, đàn ông mạnh mẽ như Dịch Trạch Duyên như biến thành một đứa trẻ con, nhẹ nhàng cọ bàn tay cô.

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, đưa tới bên môi hôn một cái, động tác dịu dàng, nụ hôn rơi xuống tựa như lông vũ, quả là một đàn ông cực kỳ dịu dàng.

Sự dịu dàng của khiến cô cảm thấy như một bảo bối để hết sức quý trọng, nâng trong lòng bàn tay bảo vệ, mỗi cái chạm của đều cẩn thận vô cùng.

Lâm Thanh Thanh nhịn lên: “Về em sẽ cùng sống thật , ?”

Anh nhắm mắt , cô thấy khóe miệng nở một nụ . Dịch Trạch Duyên nhẹ giọng trả lời: “Được.”

Ban đêm, hai vẫn ôm ngủ, gì với cô. Lâm Thanh Thanh cảm thấy đúng là một chính nhân quân t.ử, một khác thường còn xin với cô, cũng Tiểu Uyên như thế nào nữa.

Thế nhưng, như cũng đủ để chứng minh quý trọng và yêu cô như thế nào. Biết cô mất trí nhớ, cho nên vô cùng tôn trọng cô.

*

Ngày hôm , Lâm Thanh Thanh đến phòng việc thì Tề Kỳ liền : “ đưa đến cho cô.”

Lâm Thanh Thanh cũng hiểu là ai, cô khỏi kích động: “Thật ? Người ?”

Tề Kỳ chỉ phòng việc của : “Trong phòng việc của .”

Khi Lâm Thanh Thanh liền thấy một đàn ông đang bàn việc của Tề Kỳ uống cafe, mặc một chiếc áo len cao cổ, quần jean, còn trẻ, hề giống một sắp bốn mươi.

Nhìn thấy Lâm Thanh Thanh đến, nhanh ch.óng lên chào: “Chào bà chủ Lâm”.

“Mộc quá khách khí , gọi Thanh Thanh là .”

Lâm Thanh Thanh đến bắt tay , đó hiệu bảo xuống: “Chắc Tề Kỳ qua về phòng việc của chúng với Mộc , cũng nhiều nữa, chỉ hỏi ý kiến của Mộc một chút.”

Mộc Tùng : “Rất , tình huống công việc, còn tiền lương bà chủ Lâm trả, đều hài lòng.”

Hài lòng là , Lâm Thanh Thanh liền : “Đã như , lúc nào Mộc thể ? Đương nhiên, mong chờ hợp tác cùng Mộc , nên cũng hi vọng càng sớm càng .”

Mộc Tùng mỉm chỉ góc tường: “Đồ đạc đều mang tới, hiện giờ là .”

Lâm Thanh Thanh đưa mắt sang, lúc mới phát hiện chỗ đó một chiếc vali lớn. Khóe miệng Lâm Thanh Thanh co quắp một chút, nhưng vô cùng hài lòng, phủi tay : “Mộc quả nhiên là thoải mái, về việc cùng chắc chắn sẽ vô cùng vui vẻ.”

Lâm Thanh Thanh lấy hợp đồng , hai ký tên , đó cô dẫn thăm quan phòng việc chuẩn . Lâm Thanh Thanh sợ một Mộc Tùng thì vất vả nên nhờ Tề Kỳ đến giúp sắp xếp đồ đạc. Đồ của Mộc Tùng nhiều, nhưng phần lớn đều là thư và album ảnh. Lâm Thanh Thanh chú ý tới trong một album mở là ảnh Mộc Tùng chụp cùng một cô gái, nhiều album ảnh như nhưng bên trong chỉ chụp chung với một khác phái duy nhất.

Lâm Thanh Thanh tò mò, liền hỏi: “Cô gái xinh, là bạn gái của ?”

Mộc Tùng cầm album ảnh lên, cẩn thận vuố.t ve ảnh chụp, ánh mắt đột nhiên trở nên ôn nhu, một lúc lâu mới : “Ừ, cô là bạn gái của .”

Lâm Thanh Thanh để ý cánh tay cô gái một con bướm màu hồng, cô liền khen ngợi: “Hình xăm của cô thật .”

Mộc Tùng: “…” Mộc Tùng nhịn lên: “Không hình xăm, là bớt.”

“…”

Lâm Thanh Thanh sờ mũi, cảm thấy ngượng.

“Chỉ tiếc, cô còn ở đây.” Mộc Tùng đến đây liền thở dài một sâu.

Không ở đây? Lâm Thanh Thanh nhan sắc xinh của cô gái tấm ảnh, khỏi cảm thấy tiếc nuối. Cô cảm thấy vô cùng áy náy vì chạm đến vết thương trong lòng của : “Xin .”

Mộc Tùng , bày album một nơi gần nhất: “Không , còn .”

Lâm Thanh Thanh cùng Tề Kỳ , cho đến khi xa Lâm Thanh Thanh mới than thở một câu: “Không ngờ Mộc cũng là một si tình như , ảnh chụp vẻ lâu .”

“Cô c.h.ế.t.”

“???”

“Cô mất tích mười lăm năm . cũng sai, đúng là một si tình. Mấy năm nay, vẫn từ bỏ tìm bạn gái. Dù sắp bốn mươi, nhưng khi cô mất tích thì chịu kết hôn, cũng quen bạn gái mới.”

Lâm Thanh Thanh ngờ Mộc Tùng si tình như . Làm đại diện của minh tinh, mỗi ngày tiếp xúc với nhiều cô gái , mà điều kiện của cũng tệ, tiếp tục chuyện yêu đương, thâm tình đến mức nào mới thể như chứ. Cô cảm thấy si tình đến mức khiến cảm thấy thật đáng thương.

“Cô mất tích như thế nào ?”

“Không rõ, chuyện mười lăm năm , khi đó nhiều tai mắt như bây giờ, là lúc hai họ nghỉ phép thì mất tích, ở một nơi vắng vẻ. Những năm nay, Mộc Tùng chuyện gì sẽ trở về đó tìm kiếm, tìm lâu như cũng tìm .”

“…”

“Cũng thật đáng tiếc cho cô gái , nếu như phát triển thì chắc chắn thua gì những minh tinh đang nổi hiện giờ.”

Lâm Thanh Thanh hiểu liền hỏi: “Theo cô thì lúc đó cô cũng xuất đạo nghệ sĩ ? Như của công chúng mất tích, hẳn dễ tìm chứ?”

Tề Kỳ lắc đầu : “Báo cảnh sát , lúc đấy điều động nhiều , nhưng vẫn thu kết quả gì, cô như là bốc khỏi nhân gian .”

Bốc khỏi nhân gian? Từ nặng nề, Lâm Thanh Thanh phỏng đoán, nếu may thì gặp chuyện gì bất trắc , nhưng cô .

**

Buổi tiệc từ thiện của MK là hai ngày . Tối hôm , Lâm Thanh Thanh còn đặc biệt đưa Mạc Khanh Nhan cùng Tề Kỳ mua trang phục hội. Sắp đến giờ, đội quân tóc dài ba liền thẳng đến MK.

Ở hội sảnh tiệc tối từ thiện của MK, khi ba , mặc dù giống các đại lão khí chất nhiệt liệt chào mừng, nhưng ba đều những điểm đặc biệt riêng, bước chân cũng tạo môt trận xôn xao nhỏ.

Yến hội nhiều , vợ chồng Lưu Ổn Nhiễm Nam chào hỏi . Lâm Thanh Thanh tiện đến chào hỏi, cô cũng quen nhiều , nhưng bài hát “tuyết rơi đầy sườn núi” cũng khiến phòng việc của Lâm Thanh Thanh một bước lên tiên, nên nhiều ông chủ tìm cô hợp tác, thêm Tề Kỳ là quen trong giới âm nhạc, nên đến chào hỏi cô cũng ít. Mạc Khanh Nhan một đêm thành danh, hiện giờ chính là một ca sĩ đang hot, cũng ít phóng viên đến phỏng vấn, cho nên ba Lâm Thanh Thanh cũng từng lạnh nhạt.

Nói chuyện cũng là một môn cần kỹ thuật. Sau khi trò chuyện xong, Lâm Thanh Thanh dự định ăn một chút gì đó. Cô cầm một ly Champagne, cầm thêm một chiếc bánh nhỏ đến ăn, bên cạnh là mấy quý phu nhân, cô thấy bọn họ đang buôn chuyện, trong đó còn nhắc đến tên của Dịch Trạch Duyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-27-nhin-luong-han-gia-vo-ngu.html.]

Thật kỳ lạ, rõ ràng xác định quan hệ yêu đương với Dịch Trạch Duyên, nhưng thấy tên , hiểu nhịp tim của Lâm Thanh Thanh bắt đầu tăng tốc, theo bản năng căng tai lên .

hôm nay Dịch của tập đoàn Dịch Thành cũng sẽ tới.”

“Không thể nào, Dịch sẽ tham gia những buổi yến tiệc nhỏ như ?”

“Không rõ, là nhận thiệp mời.”

“Thật mong chờ gặp thanh niên tài tuấn một , cũng bình chọn là mỹ nam đó.”

“Còn , tuổi trẻ tài cao tuấn nhiều tiền, độc kết hôn, bao nhiêu thương nhớ đây.”

hình như kết hôn .”

“Cũng tin tức chắc chắn, kết hôn ai mà .”

Sau đó, bọn họ mấy câu trêu đùa t.hô tục, Lâm Thanh Thanh nổi nữa. ngờ Dịch Trạch Duyên cũng nhận thiệp mời tham gia yến tiệc, hai ngày nay cũng nhắc đến với cô.

Lâm Thanh Thanh tìm Mạc Khanh Nhan và Tề Kỳ. Vừa , một ông chủ cùng cô hợp tác quảng cáo, Lâm Thanh Thanh dự định đưa Mạc Khanh Nhan qua quen, cũng đưa Tề Kỳ theo kiểm định một chút.

Đang thì Lâm Thanh Thanh vô tình thấy mấy về bên , rõ ràng là hướng về phía cô. Lâm Thanh Thanh tới đây dự tiệc thì khả năng lớn sẽ gặp Lương Hân, chỉ là cô ngờ Lâm Bằng và Lương Phỉ Phỉ cũng tới.

Hiện giờ Lâm Bằng kinh doanh khách sạn cũng tệ, thêm ông là ba của Lương Hân, mời cũng hợp tình hợp lý thôi.

Ba họ lên phía , Lương Hân : “Ba tới , Thanh Thanh, cô còn chào họ?”

Lâm Thanh Thanh mới thấy bọn họ, thời gian chào hỏi đây. Cho dù thời gian, với quan hệ của cô với một nhà vi diệu của Lâm Bằng, chủ động chào hỏi cũng cho lắm.

Lâm Bằng hơn năm mươi tuổi, mặc áo đuôi tôm quần tây, tóc cũng bạc. Khi Lâm Bằng mới phát tài, ông luôn thích đeo những thứ vàng lấp lánh . Về , lẽ cảm thấy quá khoa trương, mấy năm nay đều khiêm tốn bước xa hoa, như ngược cũng mấy phần hương vị nho nhã.

Lương Phỉ Phỉ thì nở nang hơn một chút. Mặc dù mặt chăm sóc bảo dưỡng, nhưng là tuổi, vẫn thể thấy dấu vết của năm tháng.

Lâm Thanh Thanh thấy Lâm Bằng liền nhớ đến lời chị , năm đó Lương Hân nhân lúc cô sa ngã liền ở bên Hướng Hoa Dương, đ.â.m cô một nhát như thế nhưng ba còn thiên vị cô , thậm chí còn tiếc tiền đập để nâng cô lên trong giới giải trí, Lâm Thanh Thanh cảm thấy vô cùng thất vọng với ba .

Lâm Bằng thấy cô, lông mày vô thức nhíu , biểu cảm lộ mấy phần nghiêm túc: “Đã nhiều năm như , gọi về nhà một cuộc? Gọi cho chị con nó cũng nhận, tìm nó cũng gặp, hai chị em con ba tức c.h.ế.t ?”

Lâm Thanh Thanh ngờ ông tìm chị, cô : “Năm đó khi ông thiên vị ngoài, đoạt tuyệt quan hệ với ông ?”

Nghe như , sắc mặt Lương Phỉ Phỉ lắm. Lâm Bằng cũng giận tái mặt: “Người ngoài? Hân Hân là chị con, hơn nữa ba cũng thiên vị đứa nào cả, ba chỉ hi vọng một nhà chúng vui vẻ.”

Không thiên vị? Không thiên vị khi Lương Hân phản bội cô, ông thờ ơ, thậm chí còn đập tiền để cô bước chân showbiz?

Lâm Thanh Thanh liền luôn: “Ông thương Lương Hân như , một đứa con gái ngoan ngoãn hiếu thảo ở bên, còn cần và chị gì nữa?”

“Mày…”

Lâm Bằng dường như cô chọc tức, còn đang định c.h.ử.i cô thì Lương Phỉ Phỉ kịp thời ngăn : “Làm gì cha con nào hận thù chứ? Thanh Thanh, con cũng , tuổi ba con cũng lớn , phận con, trở về thăm ông thì ? Năm đó chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ, vì một chuyện nhỏ mà đoạt tuyệt quan hệ cùng nhà, con cũng quá trẻ con .”

Lương Phỉ Phỉ như đang khuyên nhủ cô, nhưng cố ý to, Lâm Thanh Thanh thấy xung quanh ít về phía , rõ tình hình, chỉ Lương Phỉ Phỉ thì lẽ đều cho Lâm Thanh Thanh là một đứa con gái bất hiếu hiểu chuyện, bởi vì một chút chuyện nhỏ mà đoạt tuyệt quan hệ với ba.

cảm thấy đây là chuyện nhỏ, là do thiên vị chính là bọn họ, lợi là bọn họ, đương nhiên bọn họ cảm thấy đây là chuyện nhỏ.

đoạt tuyệt quan hệ với nhà cũng mới ngày một ngày hai, bà sớm khuyên muộn khuyên, hết đến khác lựa chọn thời điểm khuyên , hơn nữa còn trách móc lớn tiếng như , sợ khác thấy mấy đang chuyện thất đức gì ? Hay là chúng so một chút xem giọng ai lớn hơn? Mấy cũng mỗi chuyện thất đức , cũng gắt giọng lên ?”

Khóe miệng Lương Phỉ Phỉ giật giật, đương nhiên bà Lâm Thanh Thanh như ý gì. Năm đó, bà cùng Lâm Bằng đến với , nhưng mà thể để lộ bên ngoài. Mặc dù nhiều năm như , bà cũng vững vị trí Lâm phu nhân, nhưng chuyện thể để lộ ánh sáng vẫn cứ tồn tại, bà chỉ hi vọng vùi sâu xuống, vĩnh viễn đào lên.

Vẻ mặt một lớn đang giáo d.ụ.c con cháu của Lương Phỉ Phỉ yếu xuống trong nháy mắt, bà khan: “Không dì đang khuyên con ?”

Lâm Bằng cũng : “Dì Phỉ con là , con hiểu chuyện như thế?”

Lương Phỉ Phỉ cũng tức thời thở dài một , vẻ bụng hiểu lầm.

Lâm Thanh Thanh vốn đang định gì đó, nhưng mở miệng cảm thấy cần thiết, dù cũng đoạn tuyệt quan hệ, nhiều với bọn họ mất thời gian vô nghĩa. Cô đang cùng Mạc Khanh Nhan và Tề Kỳ rời thì đột nhiên thấy cửa xôn xao. Lâm Thanh Thanh sang, liền thấy giữa một đám đang xì xào bàn luận, một đàn ông mặc Âu phục giày da dung mạo tuấn khí chất từ từ về hướng .

Anh mặc Âu phục màu đen cắt may riêng, mỗi một tấc đều vặn với hình của . Anh xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt của ít . Đàn ông thành công nhiều, nhưng thành công mà trai tuấn ít. Anh thể gọi là cực phẩm, khó để khác chú ý.

Lâm Thanh Thanh xuất hiện, mặc dù quen thuộc đến thể quen thuộc hơn nữa, cô cũng ôm , hôn , ôm cùng ngủ, thế nhưng thấy xuất hiện, về phía , tim của cô càng ngày càng đập mãnh liệt theo từng bước chân của .

Anh tới, lễ phép đáp tiếng chào hỏi của . Anh đến gót chân cô, trong nháy mắt, tất cả dường như tồn tại. Dịch Trạch Duyên Lâm Thanh Thanh, khóe miệng cong lên một nụ mắt, nhẹ nhàng gọi cô: “Thanh Thanh.”

Không giống với khi khách khí ứng phó với khác, mật ôn nhu, hề che giấu sự khác biệt của cô trong mắt .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy gương mặt bắt đầu nóng lên, cảm giác khẩn trương luống cuống bất giác ập tới, thế nhưng cô sợ trò , ráng kìm chế thẳng hỏi: “Sao tới đây? Lúc cũng thấy đến.”

Dịch Trạch Duyên : “Trước đó đến nên cho em, là mới quyết định đến.”

Lúc đầu, cũng lãng phí thời gian tới tham gia mấy buổi tiệc nhỏ , chỉ là trong lúc vô tình tin tức Lâm Bằng cũng tới, sợ ông một chuyện nên cho nên đến.

Lâm Bằng và Lương Phỉ Phỉ lấy tinh thần. Bọn họ cũng Lâm Thanh Thanh quen với Dịch Trạch Duyên. Lâm Bằng liền hỏi: “Thanh Thanh, con quen Dịch ?”

Xem Dịch Trạch Duyên nổi danh, ngay cả Lâm Bằng cũng .

Thời điểm Lâm Thanh Thanh kết hôn cùng Dịch Trạch Duyên, cô đoạn tuyệt quan hệ với Lâm Bằng , cho nên cũng cho ông . Chắc là chị cũng từng , cho nên bọn họ đều Lâm Thanh Thanh kết hôn , hơn nữa còn gả cho Dịch Trạch Duyên.

Lâm Thanh Thanh cũng tính cho họ .

Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Quen .”

Lương hân cúi đầu che giấu nụ lạnh, thầm nghĩ, tình nhân của Dịch Trạch Duyên nha, đương nhiên . Trước đó cô còn đang lo Dịch Trạch Duyên đến, bây giờ thì , chờ lát nữa trò để xem.

Lương Hân ngẩng đầu lên, : “Vậy thật là trùng hợp, kim chủ của Tưởng tổng cũng quen Dịch phu nhân, hôm nay cũng mời Dịch phu nhân tới. Dịch , và Dịch phu nhân xa cách hai nơi lâu gặp, bây giờ gặp , đúng là lưỡng tình tương duyệt.”

Nghe Lương Hân , Lâm Thanh Thanh cảm thấy khó hiểu, cô Tưởng tổng còn là Tưởng Như Yên của tập đoàn Bích Nhi ? mà cô và Tưởng Như Yên quen, mà thiệp mời cô nhận cũng là Lưu Ổn gửi đến, huống chi Tưởng Như Yên và Lương Hân cũng cô chính là Dịch phu nhân, Dịch phu nhân cô đến là ai?

Dịch Trạch Duyên chắc cũng mơ màng, nhíu mày , ánh mắt trở nên sắc bén hơn mấy phần: “Dịch phu nhân?”

Lương Hân chằm chằm như thế, vô thức rùng một cái. Cô lướt qua, thấy Tưởng Như Yên cùng “Dịch phu nhân” tới đây, liền vội vàng : “Nhìn xem, họ đến .”

Mọi theo hướng chỉ, đúng là thấy Tưởng Như Yên và một phụ nữ cao gầy rực rỡ tán gẫu về phía .

Lâm Thanh Thanh nhắm một mắt cũng thể nhận , cái mà cô gọi là Dịch phu nhân là ai, sắc mặt cô trầm xuống, đúng là ở cũng thể gặp Lục Văn Thiến.

Tưởng Như Yên cùng Lục Văn Thiến về phía . Tưởng Như Yên khách khí chào Dịch Trạch Duyên: “Chào , Dịch tổng, nghĩ tới và Dịch phu nhân trò chuyện vui vẻ, quên mất chuyện chính sự. chiếm mất nhiều thời gian Dịch tổng và Dịch phu nhân ở bên , mong Dịch tổng so đo.”

Dịch Trạch Duyên Lục Văn Thiến, sắc mặt lạnh lùng: “Sao cô tới đây?”

Lục Văn Thiến bày vẻ mặt vô tội: “Có gửi thiệp mời tới tham gia yến tiệc thì tới.”

Tất cả đều nhận khi Lục Văn Thiến xuất hiện, sắc mặt Dịch Trạch Duyên lắm, nhưng phù hợp với phản ứng của đàn ông khi ở bên ngoài ăn vụng gặp chính vợ của .

Tưởng Như Yên và Lương Hân thầm.

lúc , “Dịch phu nhân” còn phụ nữ bên cạnh chính là tình nhân ở bên ngoài của chồng , mà chuyện rõ chân tướng đến lượt Lương Hân phụ trách.

Cho nên Lương Hân lập tức : “Dịch phu nhân, cô đừng hiểu lầm, em gái kế của hiểu chuyện lắm, gì cũng tùy tiện, nó chắc cũng chuyện Dịch kết hôn, cho nên mới qua mật với Dịch .”

xong, còn cố ý lia mắt lên Lâm Thanh Thanh.

Lúc đầu, Dịch Trạch Duyên xuất hiện khiến nhiều chú ý, công thêm giọng Lương Hân cũng nhỏ. Vừa dứt lời, xung quanh lẽ đều ngửi mùi bát quái, đều vô tình hoặc cố ý về phía .

Lời của Lương Hân chắc chuẩn , đột nhiên kéo sự chú ý lên cô thì , nhưng cô xin “Dịch phu nhân” còn là do “Dịch phu nhân” hiểu lầm cô là “nhân tình” bên ngoài của Dịch Trạch Duyên ?

mà tại hai cho rằng Lục Văn Thiến là phu nhân của Dịch Trạch Duyên chứ?

Lâm Thanh Thanh cũng lười chỉnh , cô chỉ lẳng lặng Lương Hân tiếp tục trò ngu xuẩn mặt Dịch Trạch Duyên.

Lương Hân dứt lời, Lâm Bằng khỏi kinh hãi, ông kéo Lâm Thanh Thanh, trách móc: “Thanh Thanh, con ? Dịch kết hôn , con còn chuyện như ?”

Lương Phỉ Phỉ cũng quở trách theo: “ , Thanh Thanh, thể ba con , con ông tức c.h.ế.t ?” Lương Phỉ Phỉ xong còn sợ thiên hạ đủ loạn, với Lục Văn Thiến: “Dịch phu nhân, thật sự xin , đứa bé Thanh Thanh nhà chúng từ nhỏ chiều hư, lẽ con bé cũng Dịch kết hôn .”

Lương Hân cũng với Dịch Trạch Duyên: “Dịch , đứa em kế của đối với chuyện tình cảm mơ hồ, thường xuyên phạm những sai lầm ngu ngốc, ngài đừng…”

Lương Hân còn xong, mắt của Dịch Trạch Duyên lia tới, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng, Lương Hân cảm thấy giống như chịu một trận phong ba bão táp, những lời xong liền nuốt .

mặc dù Lương Hân còn hết, nhưng ý tứ biểu đạt rõ ràng, cho Dịch Trạch Duyên thấy rõ con cô, cô đối với là yêu, chỉ là bởi vì đối với chuyện tình cảm cô mơ hồ, cô chính là một lạm tình, cho nên mới “thường xuyên phạm những sai lầm ngu ngốc”, hi vọng Dịch cảnh giác cao độ.

Sắc mặt Lâm Bằng trầm xuống tưởng nổi, hàng lông mày nhíu lộ mấy phần lo lắng. Ông thanh sắc câu lệ [1] với Lâm Thanh Thanh: “Con còn mau xin Dich và Dịch phu nhân ?”

[1]: cả vẻ mặt và giọng đều nghiêm túc

Sắc mặt Lương Phỉ Phỉ cũng cứng , thở dài : “Thanh Thanh, con hiểu chuyện như thế, trở về nhà gặp ba thì thôi còn ở bên ngoài loại chuyện như thế , con như chừa mặt mũi cho ba ?”

Tề Kỳ và Mạc Khanh Nhan vẫn luôn theo Lâm Thanh Thanh. Tề Kỳ mấy họ một câu một câu, thật sự tức chịu nổi. Trước đó, nghĩ là chuyện nhà khác nên tiện nhúng tay , lúc thấy Lâm Thanh Thanh thành như , bạn của cô thể giúp cô hai câu. Mạc Khanh Nhan ý đồ của Tề Kỳ, nhíu mày .

Tề Kỳ Mạc Khanh Nhan, thấy cô : “Trò còn ở phía , cứ xem, bà chủ của chúng sẽ chịu thiệt .”

Tề Kỳ thấy Mạc Khanh Nhan kiên định như , nửa tin nửa ngờ thu động tác.

Dịch Trạch Duyên thật sự nổi nữa, lạnh lùng một tiếng, : “Người của Dịch Trạch Duyên , khi nào đến lượt khác dạy dỗ?”

Lời độc đoán mang theo sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, những vốn đang trách móc Lâm Thanh Thanh lập tức im lặng dám lên tiếng.

Dịch Trạch Duyên tiếp với Lục Văn Thiến: “Nói cho bọn họ , cô là Dịch phu nhân ?”

Lục Văn Thiến nhún vai: “ , vẫn từng là Dịch phu nhân nha.” Nói xong, Lục Văn Thiến thở dài một : “Ban đầu tới đây xem gì vui , ngờ chẳng tí thú vị nào, như thì xin cáo từ .” Cô ý vị thâm trường với Lương Hân, còn vỗ vai của cô : “Lần những chuyện nhàm chán như thì cần mời .” Còn tưởng rằng bọn họ thể giở trò gì, ngu ngốc như , thật sự thú vị chút nào.

Sau khi Lục Văn Thiến rời , Tưởng Như Yên và Lương Hân chấn động ngây ngốc tại chỗ, Dịch phu nhân? Có thể tưởng tượng khuôn mặt Tưởng Như Yên và Lương Hân kinh ngạc như thế nào, nhưng chuyện khiến bọn họ kinh ngạc hơn còn ở phía .

Nhìn thấy Dịch Trạch Duyên đưa tay ôm Lâm Thanh Thanh n.g.ự.c, sắc mặt trầm lạnh, mỗi chữ đều nhấn mạnh: “Phu nhân của khiêm tốn, vì tôn trọng cô nên mới công bố phận của cô , ngờ gây hiểu lầm như . Hôm nay thể chính thức giới thiệu với , cô gái , nữ sĩ Lâm Thanh Thanh, là phu nhân của Dịch Trạch Duyên .”

 

 

Loading...