Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 25: Dễ Thương Muốn Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dịu dàng hôn lên khóe miệng cô, đột nhiên khàn khàn hỏi: “Học xong ?’

Lâm Thanh Thanh: “…”

Cho nên như là đang dạy cô hôn ? Lâm Thanh Thanh thất vọng, trả lời như thế nào. Cô từng thích đàn ông nào đến thế, từng mong đợi khác hôn đến thế. Cô lúc nên bình tĩnh trả lời một câu: “Ừm, học xong .

Cứ rầu rĩ như , cô thốt một câu: “Trước đây hôn qua nhiều cô gái ?”

“Hả?” Ý khóe miệng Dịch Trạch Duyên tan , thực sự mê tưởng nổi: “Không .”

Lâm Thanh Thanh thở phào.

, chỉ vì dạy mà hôn cô , như nụ hôn , bọn họ ở chung như thế nào đây?

Cô cúi thấp đầu, chuẩn tâm lý một hồi cẩn thận hỏi: “Dịch , …”

“Gọi Trạch Duyên.”

“…”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy nhịp tim bắt đầu tăng tốc, mặt đỏ ửng một mảnh. Cô cố nén , nhỏ giọng gọi : “Trạch Duyên.”

“Hả?”

“Bây giờ quan hệ của chúng là gì?”

“Em là vợ của , em chúng quan hệ gì?”

Lâm Thanh Thanh cảm giác hỏi một vấn đề ngu ngốc. Cô bọn họ là vợ chồng, sai, nhưng quan hệ vợ chồng giữa hai họ luôn xa lạ ?

Lâm Thanh Thanh c.ắ.n môi, cúi thấp đầu dám : “Anh , bất kể là tình huống nào cũng thể tùy tiện hôn một cô gái, hôn xong là chịu trách nhiệm.”

Nói như , chắc sẽ hiểu nhỉ? Lâm Thanh Thanh vô cùng hổ, gương mặt nóng bừng. Cô vội vàng đưa tay che .

Dịch Trạch Duyên cảm thấy vấn đề của cô thực sự buồn . Hiện giờ đang nhắc nhở chịu trách nhiệm với cô ? Chịu trách nhiệm như thế nào đây, cũng cưới cô về nhà mà.

Dịch Trạch Duyên cố nén , tận lực dùng giọng điệu nghiêm túc trả lời: “Sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.”

Lâm Thanh Thanh kích động đến đều run lên, nụ như ngoác đến mang tai. Cảm giác thật sự kỳ diệu, cô từng trải nghiệm. Trước đây, cô chỉ thiếu nữ hoài xuân ở trong thơ ca, khi đó, cô thể hiểu nổi, cảm thấy những cô gái lập dị c.h.ế.t mất. giờ phút , Lâm Thanh Thanh mới chính thức cảm nhận , thì thiếu nữ hoài xuân chính là như thế, ngượng ngùng khi đối diện với trong lòng, một câu bình thường cũng thể cô kích động nửa ngày. Cô từng nghĩ tới, thì cũng là kiểu bụng đang đói, mời ăn thì bảo no mà từ chối.

“Mệt ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy buồn ngủ chút nào. Hiện giờ cô nào tâm tình ngủ. Thế nhưng, cứ ép như cũng . Cô cảm thấy lời, nhưng rời .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy như quá tùy hứng, ngộ nhỡ buồn ngủ thì ? Lưỡng lự một lúc, Lâm Thanh Thanh cân nhắc, dứt khoát : “Chân tê, dậy .”

Dịch Trạch Duyên: “…”

Giọng nũng nịu, giống như một quả b.o.m nổ chậm.

Dịch Trạch Duyên cách nào, cũng chỉ thể theo bản năng, cô tê chân thì liền ôm cô lên.

Dịch Trạch Duyên ôm cô đến bên giường buông xuống, giúp cô đắp chăn kín, đó lịch sự, thậm chí còn cẩn thận hỏi cô: “Có ngại ngủ bên cạnh ?’

Lâm Thanh Thanh dám mặt , cô lắc đầu: “Không ngại.”

Cô để ý cái rắm a!!

Quả nhiên Dịch Trạch Duyên xuống một bên giường, chỉ là xuống, gì khác, dịu dàng với cô: “Ngủ ngon.”

Đều hôn , nhưng mà vẫn phong độ như thế. Lâm Thanh Thanh cảm thấy dịu dàng thiết, chính là một chính nhân quân t.ử, một chút ý cũng , vô cùng tôn trọng cô.

Lâm Thanh Thanh nghiêng quan sát mặt , càng càng cảm thấy mắt, càng càng cảm thấy hài lòng. Nghĩ đến mới cùng hôn, cô cảm giác trái tim nhỏ bé bắt đầu đập nhanh.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy quá hư . Anh tôn trọng cô như mà cô ý đồ với . Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu để tỉnh táo , thế nhưng cách một như , cô cam tâm.

Cô c.ắ.n môi nghĩ ngợi, nhẹ nhàng kéo áo của : “Trạch Duyên, em lạnh.”

Hai mắt đàn ông mở , chỉ trực tiếp bắt lấy tay cô kéo về phía , cả cả chăn đều kéo trong n.g.ự.c .

Cái ôm rắn chắc ấm áp, Lâm Thanh Thanh cách nào hình dung sự kích động của lúc , thận trọng đưa tay vòng lấy eo của . Lâm Thanh Thanh ngờ ngày thật sự tới, cô cùng nam thần của cùng một cái giường ôm ngủ.

Nếu là một giấc mộng, cô hi vọng sẽ nhanh tỉnh . Cô ráng chống đỡ, cẩn thận cảm thụ sự ấm áp và thở của , đó bất tri bất giác ngủ thϊếp .

Dịch Trạch Duyên ngủ . Cô ngủ yên, cứ một lát lăn khỏi canh tay . Dịch Trạch Duyên đặt đầu cô lên cánh tay một nữa, nhưng sợ cô tỉnh nên cứ như khuôn mặt của Lâm Thanh Thanh khi ngủ, thỉnh thoáng vén tóc giúp cô. Anh cảm thấy vô cùng nhàm chán, thế nhưng thỏa mãn dị thường.

Về , thực sự thể ngủ , rót một chén rượu uống. Dịch Trạch Duyên đến bên cửa sổ, bờ biển bên ngoài chút ánh sáng, thể thấy mực nước biển trải dài về phía , xa hơn là một nhà đang bật đèn.

Yên lặng như tờ, thế nhưng trong lòng lấp đầy.

Anh bên giường thế giới bên ngoài, thế giới yên tĩnh cô độc, nhưng mà hề cảm thấy lạnh lẽo.

Bởi vì Lâm Thanh Thanh phía , cô ở trong thế giới của .

**

Lâm Thanh Thanh tỉnh , thấy Dịch Trạch Duyên giường. Cô tìm một lượt trong phòng cũng thấy, liền mặc quần áo t.ử tế, dự định ngoài tìm, ngờ đến góc rẽ thang máy gặp Lục Văn Thiến.

Lục Văn Thiến năm bảy lượt đều nghĩ cách gây sự với cô, xung quanh , Lâm Thanh Thanh đến khách sáo cũng lười cho cô , đang định giả vờ thấy, trực tiếp rời thì Lục Văn Thiến mở lời : “Sớm , tìm Dịch Trạch Duyên ?”

.” Lâm Thanh Thanh mặn nhạt lên tiếng, ấn thang máy xuống.

“Không Dịch Trạch Duyên cho cô chuyện từng hôn ước ?”

Lâm Thanh Thanh , thấy mặt Lục Văn Thiến đắc ý: “Nhìn vẻ mặt của cô, nghĩ chắc Dịch Trạch Duyên cũng . Không , cho cô thì cho cô .” Cô đến gần Lâm Thanh Thanh, dán bên tai cô, nghiến răng nghiến lợi : “Nếu do cô chặn ngang, và Dịch Trạch Duyên sớm kết hôn , cô chính là thứ ba phá hoại nhân duyên của khác.”

Hai tay Lâm Thanh Thanh siết c.h.ặ.t góc áo, nhưng cô cũng ngốc đến nỗi mỗi kíƈɦ ŧɦíƈɦ liền choáng váng.

“Nếu chuyện lớn như , chắc chắn Trạch Duyên sẽ cho . Anh cho thì thể chứng minh chuyện đối với là chuyện đáng nhắc tới. Còn , khi Trạch Duyên kết hôn với hai mươi sáu tuổi, qua tuổi pháp luật quy định kết hôn. Theo lời cô , nếu như thì hai sớm kết hôn, hai mươi sáu mà vẫn kết hôn, để thể đến lượt ?”

Lục Văn Thiến kíƈɦ ŧɦíƈɦ Lâm Thanh Thanh, ngược còn cô chặn họng, sắc mặt vô cùng khó coi. Cô liếc cô từ xuống một lượt, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Tin thì tùy.”, đó hừ lạnh một tiếng rời .

Cửa thang máy mở , nhưng Lâm Thanh Thanh tâm tình tìm Dịch Trạch Duyên.

Cô trở về phòng, một lát Dịch Trạch Duyên cũng đẩy cửa bước . Dịch Trạch Duyên xuống chạy bộ, mặc áo thun và quần đùi, toác mồ hôi, vết mồ hôi dính tóc vẻ lộn xộn, cổ áo thun trắng cũng mồ hôi ướt một vòng. Anh thấy Lâm Thanh Thanh bên cửa sổ, khóe miệng nhịn nở một nụ : “Anh mua điểm tâm, còn đưa đến ?”

Lâm Thanh Thanh gì, lẳng lặng đàn ông mặt, nam thần tối hôm qua cùng cô âu yếm. Nghĩ đến những lời Lục Văn Thiến , trong lòng cô đương nhiên thoải mái.

Dịch Trạch Duyên tất nhiên phát hiện sự khác thường của Lâm Thanh Thanh, liền về phía cô hỏi: “Sao ?”

Anh càng đến gần, thở của cũng ập tới, thở hormone nam tính nồng đậm, khiến nhiều cô gái mê mẩn. Thế nhưng, là chồng của cô, mị lực của chỉ thể thuộc về một cô.

Cô c.ắ.n môi thẳng thắn với : “Em mới gặp Lục Văn Thiến, cô và cô hôn ước.”

Lâm Thanh Thanh Lục Văn Thiến đang cố ý kíƈɦ ŧɦíƈɦ cô, nhưng cô cũng xác định , hai bọn họ từng hôn ước , cho nên Dịch Trạch Duyên, mau phủ định .

ngờ, mấy giây trầm mặc ngắn ngủi, Dịch Trạch Duyên gật đầu.

Lâm Thanh Thanh cảm giác tim như chìm xuống đáy vực.

đó đều là ý của lớn, liên quan đến .”

Nói cách khác, hôn ước chỉ là hình thức, cảm giác với Lục Văn Thiến? mặc dù là hình thức cũng quan trọng, Lâm Thanh Thanh cẩn thận hỏi: “Em là thứ ba ?’

Lông mày Dịch Trạch Duyên nhíu : “Lục Văn Thiến em là thứ ba?”

“Ừm.”

Dịch Trạch Duyên im lặng một lúc : “Em thứ ba. Trước khi và em kết hôn, sớm hủy bỏ hôn ước với cô , huống chi…” Anh kiên định: “Anh sẽ để em và con chỉ trích.”

Nghe câu trả lời của , cuối cùng Lâm Thanh Thanh cũng buông lỏng. Khi câu , cô cảm thấy nó thuộc về một đàn ông trách nhiệm, phụ trách đối với cô và con, đàn ông như man.

“Còn câu hỏi gì nữa ?”

Lâm Thanh Thanh nín lắc đầu: “Không , tắm .”

Dịch Trạch Duyên từ phòng tắm , điểm tâm đưa tới, Lâm Thanh Thanh với : “Cái bánh ăn ngon.”

“Em ăn , còn chút việc.”

Lâm Thanh Thanh ngoài gì, liền bỏ bánh xuống, chờ trở về cùng ăn.

Dịch Trạch Duyên thẳng đến phòng Lục Văn Thiến. Khi Lục Văn Thiến mở cửa, thấy liền sửng sốt một chút. Cô lập tức đan hai tay n.g.ự.c, nhíu mày : “Mới sáng sớm chạy đến phòng ? Không sợ cô vợ nhỏ của tức giận?”

Dịch Trạch Duyên trả lời, sắc mặt đổi trong đóng cửa . Lục Văn Thiến khỏi trêu ghẹo : “Đóng cửa gì? Vừa mới sáng sớm chuyện ?”

“Chuyện hôn ước của chúng là cô cho Thanh Thanh?”

Lục Văn Thiến liền hiểu đến đây là vì chuyện . Cô dùng tay quấn tóc: “Chuyện thì ? Chẳng lẽ sự thật ?”

“Sự thật? Vậy thứ ba thì tính ?”

Lục Văn Thiến nhún vai . Cô liếc mắt , tỏ vẻ xem thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-25-de-thuong-muon-hon.html.]

Dịch Trạch Duyên , kéo cổ tay cô , động tác thô bạo kéo cô phòng vệ sinh.

“Dịch Trạch Duyên, ? Anh đang đau tay đấy.”

Đến phòng vệ sinh, mới hất tay cô . Lục Văn Thiến nhíu mày xoa tay, tức giận : “Kéo mạnh như gì?” Nói xong, lông mày cô chớp chớp, cố ý xích gần hỏi: “Sao ? Muốn chơi phòng tắm play với ?”

xong, Dịch Trạch Duyên liền vặn tay cô một cái. Lục Văn Thiến đau nhức, tay vặn lưng. Dịch Trạch Duyên xả nước bồn rửa mặt, đợi Lục Văn Thiến kịp phản ứng liền trực tiếp dúi đầu cô trong nước.

Trong lúc giãy dụa, Lục Văn Thiến uống mấy ngụm nước, cảm giác hít thở thông ập tới, cô vô thức giãy dụa, nhưng sức lực của cô căn bản đủ để chống Dịch Trạch Duyên. Dịch Trạch Duyên gắt gao đè đầu cô , cho đến khi Lục Văn Thiến sắp tắt thở mới kéo đầu cô lên.

Lục Văn Thiến chống đỡ vách tường ho kịch liệt. Cô Dịch Trạch Duyên, sắc mặt đổi ở đó, vẫn lạnh lùng như cũ, một chút tình cảm nào, vô cùng đáng sợ.

“Anh ? Anh điên ?” Giọng khàn khàn, lẽ cuống họng Lục Văn Thiến đủ oxi.

Tay Dịch Trạch Duyên nắm cổ cô , nửa phần do dự cũng , sức lực mạnh, gắt gao bóp c.h.ặ.t, để cô cơ hội hô hấp.

Lục Văn Thiến sặc nước còn đang khó chịu, lúc bóp cổ, Lục Văn Thiến cảm thấy khổ sở sắp c.h.ế.t, cô giãy dụa, bán tay Dịch Trạch Duyên, vẻ mặt hoảng sợ .

“Cô hẳn , ba của cô lựa chọn kết liễu bản mới bảo vệ mạng sống của hai em cô.” Anh nhỏ giọng thì thầm với cô , nhưng từng chữ như lưỡi d.a.o sắc bén: “Mặc dù đồng ý giữ mạng cho hai , nhưng mà cũng gì, cho dù vi phạm lời hứa cũng sợ thiên lôi đ.á.n.h, cho nên nhất cô nên an phận một chút, hiểu ?”

Lực đạo tay từ đầu đến cuối đều buông lỏng, mảy may quan tâm đến thể diện, đương nhiên Lục Văn Thiến cần suy nghĩ, vội vàng gật đầu.

Lúc , Dịch Trạch Duyên mới buông lỏng . Lục Văn Thiến khổ sở ngã xuống đất, thể cuộn . Cô bóng lưng hờ hững của Dịch Trạch Duyên rời , cam lòng nghĩ: “Cô rốt cuộc , để cứ yêu cô như , vì cô tiếc uy hϊếp ?”

Anh dừng , nhưng đầu, chỉ nhẹ nhàng quăng một câu: “Cho dù cô thì vẫn yêu.”

“Cô là hạng Dịch Trạch Duyên? Cô thế giới của âm u thế nào ? Anh và cô cùng một thế giới, tỉnh táo Dịch Trạch Duyên.”

Lần , dừng cũng đầu , bóng dáng nhanh ch.óng biến mất ở cửa .

Dịch Trạch Duyên về đến phòng thấy Lâm Thanh Thanh đang ghế sofa chơi điện thoại, đồ ăn cũng động.

Dịch Trạch Duyên đến, xuống đối diện cô hỏi: “Sao em ăn?”

Lâm Thanh Thanh đặt điện thoại xuống, đưa đũa đến mặt : “Một ăn chán.”

Một ăn chán, cho nên vẫn đang chờ ? Dịch Trạch Duyên cảm thấy trái tim như một bàn tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng vu.ốt ve.

“Hôm nay sắp xếp gì ?”

“Có thể dạo gần đây mua một chút đồ.”

Lâm Thanh Thanh cũng nghĩ , cô mua một vật kỷ niệm đem về. Gần khách sạn một làng chài nhỏ, trong làng chài nhỏ cũng coi như là một địa điểm du lịch, ở đó nhiều quà vặt, còn một cửa hàng bán quà vặt đặc sắc.

Mặt trời ở Hải Nam gắt, Dịch Trạch Duyên cầm một chiếc ô lớn, nhưng hơn phân nửa đều che về phía Lâm Thanh Thanh. Hôm nay Lâm Thanh Thanh mặc một chiếc váy biển màu trắng, Dịch Trạch Duyên cũng mặc đơn giản, áo ngắn tay phối cùng quần đùi. với dáng của , cho dù là quần áo biển cơ bản nhất cũng quyến rũ.

Bởi vì mặc váy ngắn tay nên hơn nửa bả vai đều lộ ngoài, Lâm Thanh Thanh đau lòng với : “Anh che ô về phía một chút , nếu da phơi nắng sẽ thoải mái.”

Anh cũng coi là chuyện to tát gì: “Anh là đàn ông nên quan trọng, da em mịn màng, phơi nắng mới .”

Dịch Trạch Duyên thật sự là phong độ, cũng cách chăm sóc khác. Lâm Thanh Thanh cảm thấy vui, cũng cảm động. Lâm Thanh Thanh để ý xung quanh nhiều cặp tình nhân, nên là cô và Dịch cũng coi như đang hẹn hò ?

Đột nhiên, tim Lâm Thanh Thanh tràn ngập cảm giác ngọt ngào, vô cùng vô cùng ngọt, ngọt đến dính .

Cả đường , Lâm Thanh Thanh mua nhiều đồ lưu niệm, dây chuyền từ vỏ sò, ngọc trai mới lấy từ trong con trai .

Đi qua một cửa hàng mặt nạ, Lâm Thanh Thanh thấy một chiếc mặt nạ con thỏ, cảm thấy thú vị, chắc là một con thỏ tinh, mặt nạ dữ tợn, Lâm Thanh Thanh chọn lấy ba cái, một cái nhỏ hai cái lớn.

Lâm Thanh Thanh đeo mặt nạ mặt cho Dịch Trạch Duyên : “Thế nào, vui ? Ở đây ba cái, một nhà ba , chúng sẽ là một gia đình thỏ yêu tinh.”

Cô tháo mặt nạ xuống với . Mặt trời chiếu gắt, đột nhiên Dịch Trạch Duyên cảm giác đầu óc choáng váng. Cô lên, hai mắt lóe sáng như Tinh Tinh, giống như chứa cả mặt trời, hai núm đồng tiền khóe miệng cũng khiến say mê.

Thật là đáng yêu, hôn.

Lâm Thanh Thanh phát hiện ánh mắt là lạ, khỏi cẩn thận thử dò xét: “Sao ? Anh thấy ?”

Dịch Trạch Duyên lấy tinh thần, che miệng ho nhẹ một tiếng: “Đẹp, mua.”

Giúp cô mua mặt nạ xong, nhưng những ý nghĩ của Dịch Trạch Duyên hề biến mất, thể thẳng cô cô, như thì giống đói khát.

Lâm Thanh Thanh chiếc mặt nạ mua, càng càng thích, đột nhiên Dịch Trạch Duyên một câu: “Hôm qua dạy cho em, em học xong ?”

“Hả?” Lâm Thanh Thanh nhất thời kịp phản ứng, khuôn mặt mơ màng sang , đó cô liền hiểu đang tới chuyện gì.

Chuyện hôm qua dạy cho cô?

Mặt Lâm Thanh Thanh nháy mắt liền đỏ lên. Cô cúi thấp đầu, nhỏ giọng : “Chắc… chắc học xong.”

“Anh kiểm tra một chút.”

“…”

Kiểm tra? Trước mặt kiểm tra thế nào? Thời điểm câu , bình tĩnh như , tựa như đang kiểm tra cô thể nấu cơm thái thịt , kiểm tra những chuyện nhỏ nhặt qua quýt, mà chuyện hôn .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy mặt càng ngày càng nóng: “Ở đây… nhiều …”

Lâm Thanh Thanh dứt lời, tay nhỏ liền Dịch Trạch Duyên bắt , kéo cô về phía . Đi nhanh, vòng qua làng chài nhỏ, xuyên qua một rừng cọ, đến gốc cây dừa. Ở đây là rừng dừa, cành lá um tùm, ánh nắng mặt trời che khuất. Dịch Trạch Duyên đặt dù xuống đất, đó ném đồ lưu niệm lên.

Anh cong môi với cô: “Ở đây ai.”

thể bình tĩnh như nhỉ?

Mặc dù hôm qua hôn , nhưng thực sự hôn tiếp. Tuy nhiên, cô vẫn tự chủ mà căng thẳng. Mặc dù mặc áo ngắn tay và quần đùi, thế nhưng khí chất vẫn khϊếp như , thua kém âu phục giày da là bao.

Mặc dù căng thẳng, nhưng Dịch hấp dẫn cô.

cũng từng hôn, Lâm Thanh Thanh liền từ từ di chuyển tới, hai tay ôm cổ , thở của lập tức xông mũi, nơi cánh tay chạm cũng nong nóng, là do mặt trời phơi nắng .

dám mặt nên nhắm mắt , kiễng chân lên, dán môi môi . Đôi môi mềm mại, mang theo hương vị thuộc về Dịch Trạch Duyên. Thời khắc hôn , cô cảm giác hô hấp của đổi, hô hấp nặng nề của càng khiến cô căng thẳng hơn, thậm chí Lâm Thanh Thanh còn nghĩ cứ hôn như .

Thế nhưng cô cảm thấy như đủ. Hôm qua hôn cô như , cho nên cô vẫn thỏa mãn, duỗi lưỡi vươn miệng của . Miệng mở , mặc cho cô tiến .

Hơi căng thẳng, cộng thêm đủ kinh nghiệm, cô tiếp theo gì, động tác vụng về càn quét một lượt, hô hấp của càng nặng nề hơn. Sau đó, cô thấy rên lên một tiếng, lưng lập tức một cánh tay rắn chắc ôm lấy. Anh đảo khách thành chủ, c.uốn lấy đầu lưỡi cô bắt đầu cướp đoạt. Cánh tay đột nhiên di chuyển, ôm cô nhấc lên. Lâm Thanh Thanh vô thức dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t eo , đó Dịch Trạch Duyên xoay ép cô cây dừa.

Động tác lớn như thế nhưng bờ môi từng buông lỏng, thậm chí hôn còn mãnh liệt cuộn trào hơn, hôn sâu, giống như khoét sạch cô .

Trái tim đập như sắp nổ tung, Lâm Thanh Thanh cảm thấy sắp hít thở thông.

Hôn đến khi sắp thở nữa, mới buông cô , nhưng vẫn chống đỡ cô cây dừa như cũ. Anh cúi đầu, dựa vai cô thở nặng nề.

“Em… đừng kẹp c.h.ặ.t như thế.”

Giọng đổi khiến Lâm Thanh Thanh kinh hãi, tự chủ run lên, mặt cô nóng như bốc cháy. Anh dựa quá gần, gần đến mức cô thể cảm nhận sự khác thường của .

thiếu nữ rành sự đời, đó là thứ gì.

Cô kinh hồn bạt vía một lúc lâu, đó mới một câu: “Vậy buông em .”

Anh động, vẫn chôn ở vai cô hô hấp nặng nề như cũ, cho đến khi Lâm Thanh Thanh cảm thấy hô hấp bắt đầu chậm , mới buông . Dịch Trạch Duyên sửa quần áo xốc xếch, mỉm : “Xin , thất lễ.”

Nho nhã lịch sự, mười phần phong độ, mặt Lâm Thanh Thanh càng nóng hơn, dám .

“Không gì.”

Dịch Trạch Duyên cầm đồ lên, vì một câu miễn cưỡng khen của Lâm Thanh Thanh, như xảy chuyện gì, với cô: “Đi thôi, dạo một lúc nữa.”

Không thể bình tĩnh như nữa.

Hai dạo đến trưa mới trở về. Dịch Trạch Duyên tắm xong liền sofa xem sách. Lâm Thanh Thanh thì bắt đầu thu xếp đồ đạc, hai mua nhiều đồ nên cô mua thêm một cái vali nữa.

Thu xếp đồ đạc xong, Lâm Thanh Thanh xuống giường, xoa tay nhỏ giọng thăm dò : “Trở về em ngủ ở ?” Bọn họ dự định ngày mai trở về.

Anh lật một trang sách, cũng ngẩng đầu lên, chỉ quăng một câu: “Ngủ phòng .”

Nói cách khác, về hai chính thức ngủ cùng phòng ? Lâm Thanh Thanh cảm thấy suy nghĩ của sắp bay xa, vội vàng lắc đầu ngăn cản nghĩ lung tung.

“Hôm nay dạo lâu như cũng mệt , em nghỉ ngơi .”

Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy mệt mỏi, dù nhận câu trả lời, cô hài lòng quyết định ngủ ngon. Khi Dịch Trạch Duyên sách xong thì cô lên giường . Anh đến xuống, chờ một lát nhưng cô vẫn nhắm mắt, một chút động tĩnh cũng . Dịch Trạch Duyên sợ cô ngủ thϊếp , liền vội vàng : “Em sợ ban đêm sẽ lạnh ?”

“Hả?” Lâm Thanh Thanh nghi ngờ sang .

Liền thấy đắn : “Nếu như ôm, chừng lát nữa sẽ lạnh.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh nhớ tối qua cô lấy cớ lạnh để chui n.g.ự.c . Thực điều hòa để nhiệt độ vặn, cô căn bản sẽ lạnh, như còn ôm . Chỉ là đêm nay mệt nên nghĩ nhiều như .

Lâm Thanh Thanh thể hoài nghi, Dịch ôm cô ? mặt đắn, tựa như đúng là sợ cô ban đêm lạnh.

Lâm Thanh Thanh tiến đến chui n.g.ự.c , thoải mái, dễ chịu ấm áp, cô thỏa mãn vô cùng.

Dù là nguyên nhân gì, Lâm Thanh Thanh cũng đều cảm thấy ôm cô.

Tác giả lời : Rõ ràng là ôm mà!

 

 

Loading...