Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 24: Có Cần Anh Dạy Hôn Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dịch Trạch Duyên chỉnh trang xong liền hỏi cô: “Phía khách sạn là bãi biển, một chút ?”

Lâm Thanh Thanh cẩn thận sang, đổi một chiếc quần bơi từ lúc nào. Cô nhanh ch.óng dịch mắt , sang tủ quần áo bên cạnh: “Anh bơi ?”

“Ừm, bơi một lúc.”

Đến đảo Hải Nam, đương nhiên là dạo bờ biển . Lâm Thanh Thanh phòng vệ sinh, đổi một chiếc váy biển.

Hai một một , bờ biển cũng nhiều lắm, lẽ ở đây là khu vực công cộng, đến chắc cũng chỉ những dừng chân ở khách sạn.

Lâm Thanh Thanh Dịch Trạch Duyên một bước. Cô vẫn luôn cúi thấp đầu, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt vẫn rơi lưng , khi , cơ bắp phía lưng cũng rung động theo. Mặc dù eo hẹp, nhưng vẫn cảm giác rắn chắc lực lưỡng.

Lực lưỡng? Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu, cô cảm thấy càng ngày càng thể cứu nổi.

Đi đến bờ biển, Dịch Trạch Duyên hỏi cô: “Muốn xuống bơi ?”

Lâm Thanh Thanh lắc đầu: “Em qua bên chờ , em sợ đen.”

“Cũng .”

Mấy cái dù che nắng dựng lên cách đó xa, đều là khách sạn chuẩn . Lâm Thanh Thanh xuống ghế , Dịch Trạch Duyên từng bước trong nước biển. Cách Lâm Thanh Thanh xa là mấy cô gái chừng hai mươi tuổi, khi Dịch Trạch Duyên qua, cô thấy họ vô cùng kích động, chỉ trỏ.

về phía Dịch Trạch Duyên, dáng cao gầy, tướng mạo tuấn lãng, khí chất xuất chúng, giống kiểu trêu hoa ghẹo nguyệt. Trong lòng Lâm Thanh Thanh dâng lên một trận chua xót, cô cảm thấy thật sự nhỏ nhen.

Kỹ thuật bơi lội của Dịch Trạch Duyên . Cô thấy xuống nơi sâu hơn, hình thoăn thoát vọt trong biển, lơ lửng mặt nước, theo sóng biển chập chờn một lúc.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy lợi hại. Không bắt đầu từ lúc nào, cô luôn cảm thấy bất kể gì, đều lợi hại, lặn nước, cô cũng cảm thấy lợi hại vô cùng.

Ngay lúc cô thấy hình chập chùng lên xuống như ánh lấp lánh, một trận sóng thoăn thoắt như thoi đưa đ.á.n.h , bóng dáng đột nhiên mất. Lâm Thanh Thanh đợi một lúc cũng thấy ngoi lên, lòng cô bắt đầu bất an, vội vàng chạy tới xem. Nước biển chạm mắt cá chân bắp chân, sóng biển lớn, cô dám về phía , mặt biển trống rỗng mặt càng bối rối hơn.

Không xảy chuyện gì chứ? Ngón tay Lâm Thanh Thanh ngừng run rẩy. Ngay khi cô chuẩn gọi khác thì lưng vang lên một âm thanh trầm thấp: “Đang tìm ?”

Thân thể cô cứng đờ, đầu , liền thấy Dịch Trạch Duyên nguyên vẹn ở phía , cô mới thở phào.

Dịch Trạch Duyên chú ý nét mặt của cô. Cô lo lắng, nhưng khi thấy biểu cảm liền chuyển từ buồn thành vui, đều thấy rõ. Anh từng bước từng bước đến mặt cô, đến ý vị thâm trường [1]: “Đang lo xảy chuyện gì ?”

[1] ý vị thâm trường: Ý tứ xâu xa, hàm ý, hứng thú…

Không uy hϊếp, cũng bức ép, bình tĩnh tới, nhưng khí chất khiến cô vô thức lùi về một bước, chân là cát xốp, trong chốc lát giẫm , nháy mắt sắp ngã về phía .

Lâm Thanh Thanh kêu lên một tiếng, nhưng một cánh tay mãnh mẽ kịp thời đón lấy cơ thể của cô. Anh khom đỡ lấy cô, ánh mắt Lâm Thanh Thanh dừng đỉnh đầu Dịch Trạch Duyên, tựa như một vầng sáng, nháy mắt liền rơi trong mắt cô. Lâm Thanh Thanh cảm giác như hòa thành một.

Đột nhiên Lâm Thanh Thanh nghĩ đến trong một đoạn kinh thánh : Jehovah [2] là ánh sáng của , cứu vớt , còn sợ ai đây? Jehovah bảo vệ tính mạng của , còn sợ ai đây? Kẻ bất lương là kẻ thù của , khi tới ăn thịt liền ngã xuống.”

[2]: Thần Giê-hô-va, vị thần tối cao trong đạo Do Thái

“Không chứ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.

Lúc Lâm Thanh Thanh mới lấy tinh thần, cô để ý thấy ánh mắt mới chằm chằm , chút hổ, cô vén tóc qua tai giảm sự luống cuống của : “Không , cảm ơn .”

“Trời ơi, ai cứu con của với, ai mau cứu nó với!”

Tiếng kêu kinh hãi cách đó xa hấp dẫn sự chú ý của hai . Lâm Thanh Thanh sang, liền thấy một phụ nữ đội một chiếc mũ lảo đảo chạy về phía biển, cùng cảm thấy , vội vàng chạy tới giữ c.h.ặ.t cô . Mà nơi cô định chạy tới, một đứa bé sóng biển cuốn lấy, dường như đang gọi, thế nhưng tiếng sóng biển quá lớn, âm thanh kêu chìm ngập trong đó.

Lâm Thanh Thanh nghĩ đứa bé chắc tuổi Tiểu Uyên. Người phụ nữ giữ , thấy con trai càng ngày càng xa, lập tức đến tê tâm liệt phế [3].

[3] tê tâm liệt phế: giằng xéo, tan nát cõi lòng.

Lâm Thanh Thanh cũng nôn nóng, đang hỏi Dịch Trạch Duyên , thì thấy Dịch Trạch Duyên , đầu tìm thì thấy đang bơi về phía đứa bé .

Tim Lâm Thanh Thanh như xiết c.h.ặ.t. Trong sóng biển lên xuống, hình Dịch Trạch Duyên lúc ẩn lúc hiện. Cô thấy bơi tới chỗ đứa bé , đó ôm bé bơi về phía bờ, nhưng mà quá xa, lúc bóng dáng hai sẽ sóng biển bao phủ. Mỗi biến mất, Lâm Thanh Thanh cảm thấy tim giống như một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy. Mỗi xuất hiện, cô liền thả lỏng một chút. Cũng may, cuối cùng cũng đưa đứa bé lên bờ an , nhưng bé hôn mê bất tỉnh.

Dịch Trạch Duyên hỏi xung quanh: “Ai sẽ cấp cứu?”

Người xung quanh nhiều, lúc mặt mũi . Mẹ đứa bé sớm đến choáng váng, lao đến mặt lóc cầu xin: “Cầu xin , cầu xin mau cứu con của .”

lúc , đẩy xung quanh tới, với đứa bé: “Để , là bác sĩ.”

Người đàn ông quỳ mặt đất, bắt đầu thành thạo cấp cứu, đó hô hấp nhân tạo. Một lát , đứa bé phun một ngụm nước, yếu ớt kêu lên một tiếng: “Mẹ”.

Mẹ đứa bé thở phào, cảm ơn trời đất, chạy tới ôm lấy con, đương nhiên vẫn quên cảm ơn Dịch Trạch Duyên cùng đàn ông .

Mẹ đứa bé sợ sẽ di chứng, liền đưa con đến bệnh viện gần đó, những khác cũng tản , bờ cát cũng chỉ còn Dịch Trạch Duyên, Lâm Thanh Thanh và đàn ông cứu .

Người đàn ông đeo kính, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t càng lộ mấy phần nghiêm túc. Ánh mắt dừng Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh một lát, tựa như ngừng, nhưng cuối cùng thêm gì nữa.

Lâm Thanh Thanh ngờ sẽ gặp Hướng Hoa Dương ở đây. Không Dịch Trạch Duyên cô và Hướng Hoa Dương từng , nếu thì chắc vẫn giả bộ , như nhất đối với . Lâm Thanh Thanh đang bảo Dịch Trạch Duyên thôi, thì thấy một ông lão tóc bạc đỡ tới, còn tới gần ha hả: “Trạch Duyên đến ?”

Lâm Thanh Thanh sang, liếc mắt cũng nhận đỡ ông lão. Cô vô thức nhíu mày, là Lục Văn Thiến.

Thật là khéo, đến đảo Hải nam cũng thể đụng Lục Văn Thiến.

Dịch Trạch Duyên cũng với ông lão: “Đã lâu gặp ông ngoại, dạo ông vẫn khỏe chứ?”

Ông lão : “Một nắm xương già, khỏe yếu cái gì.”

Dịch Trạch Duyên giới thiệu với Lâm Thanh Thanh: “Đây là Ứng Già, là ông ngoại của Văn Thiến, chúng cũng gọi là ông ngoại.”

“Chào ông ngoại.”

Ứng Già vô cùng hòa nhã, vội : “Được , cũng lâu gặp Thanh Thanh.” Ông kéo Hướng Hoa Dương đến bên cạnh, giới thiệu với hai : “Người là bác sĩ tư nhân của , Hướng Hoa Dương. Bên ngoài còn trẻ như , nhưng trong giới khá tiếng đấy.”

Lâm Thanh Thanh khỏi buồn bực, Hướng Hoa Dương nhận chức ở bệnh viện Bắc Thành ? Tại chạy đến Hải Nam bác sĩ tư nhân ?

cô cũng nghĩ nhiều, khách khí gật đầu với Hướng Hoa Dương xem như chào hỏi.

“Hiếm khi gặp ở đây, Trạch Duyên, lúc nữa cháu đưa Thanh Thanh đến chỗ ăn cơm?”

“Nếu rảnh cháu sẽ qua.”

Hàn huyên với Ứng Hòa vài câu đơn giản xong, Dịch Trạch Duyên liền dẫn Lâm Thanh Thanh rời . Về đến phòng, Lâm Thanh Thanh hỏi : “Thật sự ăn cơm?”

“Em ?”

“Em vấn đề.”

“Vậy thì thôi.” Vừa , tìm quần áo : “Đôi khi, chuyện ân tình cho dù buồn nôn cũng ứng phó.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Dịch Trạch Duyên nhanh ch.óng tắm quần áo, Lâm Thanh Thanh cũng chuẩn xong, may là cô còn chuẩn một bộ lễ phục.

Một lát , tới gõ cửa, Ứng giao cho mời vợ chồng bọn họ qua mời cơm.

Không giống với căn phòng nhỏ thiết kế tươi mát của bọn họ, phòng Ứng vàng son lộng lẫy, khí phách hiển lộ khắp nơi. Ngoại trừ Ứng Già, thì Lục Văn Thiến và Hướng Hoa Dương cũng ở đây.

Lâm Thanh Thanh theo Dịch Trạch Duyên chỗ, Ứng Già liền với Lục Văn Thiến: “Còn mau rót rượu cho Trạch Duyên và Thanh Thanh .”

Lục Văn Thiến gì, ngoan ngoãn dậy cầm bình rượu đỏ rót cho Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh, lúc rót cho Lâm Thanh Thanh còn khách khí chào hỏi một câu: “Lần đầu cô tới, nếu gì tiếp đãi chu đáo thì cũng đừng để ý.”

Đối với biểu hiện của Lục Văn Thiến, Lâm Thanh Thanh cũng kinh ngạc. Trong quá khứ, những ở chung với Lục Văn Thiến, cô tuyệt đối sẽ cho cô sắc mặt . Không tâm lý của Lâm Thanh thanh u ám , nhưng cô luôn cảm thấy bữa cơm như một bữa tiệc.

Dịch Trạch Duyên cùng Ứng Già bắt đầu trò chuyện về việc ăn. Dường như Ứng Già coi trọng Dịch Trạch Duyên, cách chuyện với hề giống thái độ của trưởng bối đối với vãn bối. Bây giờ Lâm Thanh Thanh mới , thì quán rượu là Ứng Già đầu tư, cũng trách ông sẽ xuất hiện ở đây. Mà Ứng Già cũng coi như quan hệ hợp tác với Dịch Trạch Duyên, Dịch gia cung ứng loại rượu đặc biệt cho mấy khách sạn tay Ứng Già. Loại rượu nổi tiếng thế giới, ít khi lựa chọn khách sạn đều hướng về loại rượu . Cho nên quan hệ hợp tác , xem như cả hai đều lợi.

Lâm Thanh Thanh gì để , chỉ nghĩ ăn cái gì, tranh thủ thời gian ăn xong .

cảm thấy lạ, Thanh Thanh, cô và Hướng Hoa Dương quen ư? Sao giả bộ quen, ngay cả chuyện cũng đả động.”

Lục Văn Thiến đột nhiên xuất hiện khiến Lâm Thanh Thanh cách nào tàng hình. Lục Văn Thiến đối diện cô. Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu thì thấy cô nhướng mày, trào phúng.

Quả nhiên cô lo lắng vô cớ.

Nghe thấy Lục Văn Thiến , Ứng Già và Dịch Trạch Duyên đều ngừng , Ứng Già kinh ngạc hỏi: “Thanh Thanh quen bác sĩ Hướng ?”

Lâm Thanh Thanh còn kịp trả lời thì Lục Văn Thiến luôn: “Đương nhiên quen , hai bọn họ còn từng là một đôi yêu đó! Cháu còn , lúc Lâm Thanh Thanh vì Dịch Trạch Duyên mà đá bay bác sĩ Hướng, đáng tiếc, bác sĩ Hướng nhất nhất si tâm, cuối cùng phụ lòng.”

Ứng Già , lập tức cảm thấy hổ. Ông vô thức sang Dịch Trạch Duyên, thấy sắc mặt dường như đổi, Ứng Già liền giả vờ như thấy gì, : “Cháu lấy bình rượu đỏ Stan tặng đến đây cho .”

Ứng Già cố gắng đuổi Lục Văn Thiến , rõ ràng chính là tiếp tục chủ đề , nhưng Lục Văn Thiến cố ý giả bộ như hiểu, bảo hầu khách sạn lấy. Hai tay cô ôm n.g.ự.c, dùng giọng điệu lười biếng như đang chuyện phiếm, với Lâm Thanh Thanh: “Bây giờ thấy bác sĩ Hướng, cô cảm thấy nên xin vì năm đó nổi m.á.u tham tiền mà vứt bỏ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-24-co-can-anh-day-hon-khong.html.]

“Văn Thiến!” Ứng Già to: “Tửu lượng thì uống ít một chút, đang say rượu linh tinh cái gì?” Nói xong liền ha ha, với Dịch Trạch Duyên và Lâm Thanh Thanh: “Con bé chính là như , từ nhỏ hư.”

Dịch Trạch Duyên cúi đầu cắt bò bít tết, dường như bất đắc dĩ : “Hiện giờ ngay cả cháu cũng quản Văn Thiến. Bây giờ ba cô ở đây, bề như ông thì cô còn vài câu. Ông Ứng Già vẫn nên dành nhiều thời gian với cô nhiều một chút, nếu tính cách ngừng , sẽ gặp tai họa.”

Lời của giống như đang chuyện phiếm, nửa đùa nửa thật, nhưng Ứng Già khỏi biến sắc. Ngược , Lục Văn Thiến vẫn hề lay động, thậm chí còn một tiếng: “ sai . Năm đó Lâm Thanh Thanh vì ôm bắp đùi mà vứt bỏ bác sĩ Hướng si tình, ? Cô yêu hư vinh của như , thấy yêu từng phản bộ, xin thì thôi còn giả vờ quen. Cô bạc tình bạc nghĩa với từng yêu như , chừng cũng sẽ như với đấy. là đang giúp hiểu rõ bên gối, cảm ơn thì thôi, còn những lời , thật là khôngbiết điều.”

Lâm Thanh Thanh sang Hướng Hoa Dương vẫn câu gì. Anh ngay thẳng, tay cầm d.a.o nĩa, nhưng hồi lâu vẫn động đậy, biểu cảm mặt ngưng , đang suy nghĩ gì.

Lâm Thanh Thanh nén giận, cố gắng bình tĩnh hỏi : “Những lời cho Lục Văn Thiến ?”

Hướng Hoa Dương giống như đ.â.m một nhát, ngẩng đầu sang cô. Anh qua chút bi thương, nhưng nhanh liền đầu sang chỗ khác, mặt trầm như mặt nước, : “Lúc , và Thanh Thanh chia tay là do nɠɵạı ŧìиɦ, liên quan đến Thanh Thanh.”

Lục Văn Thiết xong liền vui, tức giận tranh cãi: “Lúc còn giúp cô ?”

Hướng Hoa Dương cũng giận, đặt d.a.o nĩa xuống, phát một loạt âm thanh thâm thúy: “ là sự thật, ban đầu là phản bội cô .”

Lục Văn Thiến còn đang tiếp thì Ứng lạnh lùng chặn họng: “Đủ ! Còn mau xin .”

Lục Văn Thiến lạnh lùng Lâm Thanh Thanh, xin , khả năng, nơi cũng Dịch gia. Cô từ lạnh một tiếng, quăng d.a.o nĩa xuống bàn, ngay cả chào hỏi cũng một câu mà trực tiếp rời .

“Mày!” Ứng Già cũng chọc giận, cau mày, lập tức xin , đó mời bọn họ ăn cơm.

Có lẽ là khá quen với Ứng lão gia, về bình an vô sự ăn xong bữa cơm.

Về đến phòng, Lâm Thanh Thanh xuống ghế sofa, rót một ly nước uống ùng ục hết. Chuyện của cô và Hướng Hoa Dương khơi lên khiến trong lòng Lâm Thanh Thanh vô cùng bực bội, mà còn ngay mặt Dịch Trạch Duyên nữa.

Dịch Trạch Duyên xuống bên cạnh Lâm Thanh Thanh, cách cô một . Anh cầm chén lên, từ từ rót nước , phảng phất như đang chuyện phiếm, hỏi cô: “Vẫn yêu ?”

Lâm Thanh Thanh ngờ đột nhiên hỏi chuyện , cần nghĩ cũng biến “ ” ở trong miệng là ai. Cô chút nghĩ ngợi, lập tức trả lời: “Đương nhiên yêu, chuyện qua lâu .”

Ngón tay thon dài của cầm chén đưa đến bên môi nhấp một ngụm, nhắm mắt , ngữ khí vẫn tự nhiên như đang chuyện phiếm: “Hiện giờ yêu, nhưng từng yêu đúng ?”

Ngữ khí thăm dò rõ ràng.

Lâm Thanh Thanh hiểu tại đột nhiên hứng thú với chuyện qua của và Hướng Hoa Dương. Đã từng yêu đúng ? Cô trả lời thế nào đây?

Anh chịu buông tha, ánh mắt chăm chú mặt cô: “Trả lời .”

Lâm Thanh Thanh chạm ánh mắt giống như đ.â.m một nhát, vội vàng rời , hai tay đặt ghế sofa của cô từ từ siết c.h.ặ.t. Dưới ánh mắt chăm chú của , ngay cả dũng khí dối cô cũng . Cuối cùng, chịu ánh mắt chăm chú của , cô liền gật đầu.

Anh gì. Cô cúi thấp đầu nên thấy ngón tay cầm cốc của đột nhiên siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t tới nỗi mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

“Từng hôn?”

Lâm Thanh Thanh vô cùng khó xử, ngón tay càng nắm c.h.ặ.t hơn. Cô căn bản cách nào trả lời vấn đề .

“Thật là buồn .” Anh khẽ: “Làm chồng của em, nhưng em cũng từng hôn .”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy giọng lạ. Cô ngẩng đầu , liền thấy ngón tay đang ngắm vuốt cái chén, tách nho nhỏ ngón tay thon dài của nắm vuốt xoay tròn, cảm giác mắt.

Câu hời hợt, thế nhưng Lâm Thanh Thanh cảm thấy dường như trong đó mấy phần ý vị oán hận.

từng tưởng tượng lời như sẽ thốt từ trong miệng Dịch Trạch Duyên. Anh khiến cô cảm giác, vĩnh viễn là thành thục chững chạc, để ý những chuyện nhỏ nhặt. Kiểu hẹp hòi chấp nhặt ghen, để ý quá khứ của cô thích hợp với hình tượng của .

đúng là như .

Làm chồng của em, nhưng em cũng từng hôn .

Giống như đang oán trách cô.

Ánh đèn lờ mờ, thế nhưng chiếu gò má cảm giác mắt thể tả. Anh nhàn nhã, cởi hai nút cúc áo cùng, quần âu cắt may , chân của với chiều dài quần, . Anh yên lặng bên cạnh cô, vị trí cơ thể đều tỏa mùi hương hormone nam tính nồng đậm.

Người đàn ông hấp dẫn như thế, oán trách cô từng hôn .

Nhịp tim Lâm Thanh Thanh bắt đầu tăng tốc. Cô cảm thấy đầu ngón tay đang phát run, bởi vì cô sắp khống chế nổi lời chảy tới bên miệng. Kiềm chế kiềm chế, cuối cùng vẫn cách nào kiềm chế.

Cô hỏi : “Nếu , em bồi thường ?”

Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng âm thanh của cô tỏa rung động.

Đột nhiên đầu cô, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Lâm Thanh Thanh giật nảy , thiếu chút nữa liền thốt đùa, ngờ khóe miệng cong lên, mặt tràn đầy ý : “Được.”

“…”

Bóng đêm mờ tối, dường như đang nảy sinh một loại mập mờ. Bị loại mập mờ bao phủ, Lâm Thanh Thanh cảm thấy sắp hít thở thông.

Anh gần ngay mắt, giống như cô từng nghĩ đến nhưng chỉ thể vụиɠ ŧяộʍ chấm m*t. Đột nhiên yêu cầu hôn , so với lén lút còn khẩn trương hơn.

Thế nhưng ai còn cơ hội như nữa . Trong phòng chỉ hai , ánh đèn vặn, vặn mập mờ, mà gần ngay mắt.

Anh cũng đồng ý cho cô hôn .

Cô nuốt một ngụm nước bọt, từng chút từng chút di chuyển đến mặt .

Dịch Trạch Duyên vẫn dùng tư thế thanh thảnh cầm cái chén. Thế nhưng khi cô tới gần, ngón tay của cũng nắm c.h.ặ.t hơn.

Lâm Thanh Thanh cảm giác tim đập nhanh đến mức như của nữa. Môi của càng ngày càng gần, càng đến gần càng dụ hoặc cô.

Khi còn cách một chút, cô nhắm mắt . Bỗng nhiên chạm , môi của mềm mại và ấm áp. Cô nhíu c.h.ặ.t lông mày, đáng c.h.ế.t thể nhịn , ngậm lấy môi , nhẹ nhàng m.út .

Tựa như điện giật, trong đầu đóa hoa cùng nở rộ.

Cứ m.út một ngụm như lấy mạng cô . Lâm Thanh Thanh buông , khi một nữa chỉ cảm thấy cả đều mệt lả.

sang Dịch Trạch Duyên, thấy cau mày, đôi mắt chăm chú cô, ánh mắt thâm trầm lộ mấy phần dám tin. Mặt Lâm Thanh Thanh đỏ bừng, cô xoa hai má đỏ thể tưởng tượng nổi, lúng túng : “Chuyện … hôn giỏi, kinh nghiệm.”

Lúc , Dịch Trạch Duyên mới như tỉnh mộng, vô thức đưa chén lên môi, nhưng đặt bên môi, mới nhận nước trong chén nguội. Vì để lộ vẻ hoảng hốt ngu ngốc, Dịch Trạch Duyên nuốt hết nước lạnh , đó đặt cái chén xuống. Khi buông xuống, mới nhận ngón tay đều đang phát run. Anh nắm c.h.ặ.t buông lỏng hoạt động khớp tay một chút, khi cô, nét mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn mang theo ý .

“Cần dạy em ?” Giọng nghiêm túc giống như dạy cô chữ vẽ tranh .

“Hả?”

Dạy cô? Liên hệ với lời cô , dạy cô cái gì, cần cũng .

Anh dạy cô hôn.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy tim như sắp nhảy ngoài, cô cần ngoài thở một gấp, cần rời xa đàn ông gấp, cô sợ mà là sắp ngạt thở c.h.ế.t .

Im lặng đến ba giây, cô hào phòng đáp: “Được.” Giọng điệu bình tĩnh tựa như đồng ý để dạy chữ vẽ tranh .

Dịch Trạch Duyên động, thể như cố định, nụ mặt cũng biến mất. Lâm Thanh Thanh thấy liền nghĩ đang đùa .

Thế nhưng, tựa như lên cung, đột nhiên nghiêng tới, chặn ngang ôm cô lên. Lâm Thanh Thanh còn kịp kêu lên thì môi của liền dán lên môi cô.

Đôi môi nóng bỏng mềm mại, tựa như một lời nguyền rủa cực mạnh, cô kinh hãi nhắm mắt . Ngoại trừ nhắm mắt, cô nên gì nữa.

Môi trằn trọc môi cô, thở của xông mũi. Anh mới uống rượu đỏ, lúc về còn hút một điếu t.h.u.ố.c, mùi rượu và mùi thơm của t.h.u.ố.c lá, thực sự dễ ngửi vô cùng.

Càng đáng sợ hơn là, khi trằn trọc mấy , đầu lưỡi của liền cậy mở hàm răng cô, mạnh mẽ luồn .

Hai mắt Lâm Thanh Thanh nhắm c.h.ặ.t, như c.h.ế.t từ lâu, nên gì, cho nên tùy kịch liệt, còn chút thô bạo cướp đoạt trong miệng cô.

Không hôn bao lâu, cuối cùng cũng buông . Lúc , Lâm Thanh Thanh mới nhận , trong n.g.ự.c từ lúc nào, cánh tay Dịch Trạch Duyên ôm cô, cô từ phía .

Mọi chuyện phát triển ngoài dự kiến của Lâm Thanh Thanh. Tất cả mắt tựa như một giấc mộng. Cô mà hôn Dịch Trạch Duyên.

Cho nên tiếp theo gì? Có nên giả vờ điềm tĩnh với một câu: “Anh dạy khá”, đó điều thoát khỏi n.g.ự.c ?

Thế nhưng đây là cái ôm cô nghĩ đến từ lâu, thể bỏ ? Cô rời khỏi, vẫn cứ dựa như thế.

Cô cứ như sắp c.h.ế.t ỷ trong n.g.ự.c Dịch Trạch Duyên, ánh mắt căng thẳng đối diện với .

Ánh mắt của chút mê ly, vằn lên tia m.á.u đỏ, qua đáng sợ, thế nhưng một loại ma lực dụ hoặc. Cứ chuyên chú như , tựa như cái gì cũng thấy, trong mắt của chỉ còn cô. Anh chăm chú Lâm Thanh Thanh, cúi đầu dịu dàng hôn lên môi cô, kịch liệt giống như mà hôn dịu dàng, triền miên một lát, đó hôn lên trán cô, hôn từ trán đến khuôn mặt, đó hô.n lên ch.óp mũi.

Rất ôn nhu dịu dàng, khiến tim tan chảy trong sự dịu dàng .

Lâm Thanh Thanh nhận cái gì cô cũng , thể mềm nhũn tưởng tượng nổi, ngay cả ngón tay cũng run lên. Xung quanh đều là thở của , khiến cho say mê, thở thuộc về Dịch Trạch Duyên.

 

 

Loading...