Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 23: Bị Anh Bắt Ngay Tại Trận

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khi cô mới lên cao trung, đầu tiên lập tài khoản QQ, đó tùy tiện tìm tòi một chút, cô thêm một bạn mạng, ‘Bạch’.

Cho nên, ‘Bạch’ là Dịch Trạch Duyên?

“Không đúng, rõ ràng là một ông chú mà, em xem thông tin của chú , lúc hơn bốn mươi tuổi.”

Dịch Trạch Duyên : “Tùy tiện lấy thông tin mà em cũng tin?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh nhớ tới đầu tiên dùng tài khoản QQ để kết bạn, khi đó cô cảm thấy nó vô cùng mới lạ, hai xa lạ cách xa như thể giao lưu tiện lợi nhanh ch.óng đến thế.

Chỉ cần việc gì, cô sẽ chuyện phiếm với . Cô nhớ rõ hình như lúc bệnh của nặng, sinh mệnh hấp hối, cô còn cổ vũ , cho là sắp c.h.ế.t nên . Về , khỏi bệnh , so với khác cô đều vui vẻ hơn.

Có một thời gian dài, vui sướng giận buồn của cô đều đặt bạn , hầu như chuyện gì cũng với , đều là những chuyện lông gà vỏ tỏi [1] trong nhà. hình như chảnh, mỗi cô gửi một loạt tin nhắn, nửa ngày chỉ nhận “À”, “Ừ”. Mặc dù lãnh đạm như khiến tâm can của cô nguội dần, nhưng cô vẫn nhịn chia sẻ cuộc sống của với .

[1] lông gà vỏ tỏi: những chuyện vặt vãnh

Về , việc học của cô bắt đầu nặng dần, nhất là cần nhiều thời gian học âm nhạc, cô cùng bạn mạng “Bạch” ít liên hệ dần. Nhất là thời điểm lớp mười hai, cô bận rộn đến nỗi thời gian ngủ, hầu như hề liên hệ. Về lên đại học, mối quan hệ rộng hơn, bạn mạng “Bạch” chìm xuống một loạt bạn mới, trở thành một đoạn hồi ức của cô, hồi ức mới lạ liên quan đến chuyện cô dùng phần mềm giao tiếp để chuyện trời đất cùng một xa lạ.

Lâm Thanh Thanh dám tin đây là sự thật. Dịch Trạch Duyên chính là bạn mạng của cô? Vừa nãy, Lý Quý đến chuyện thương, dường như lúc cũng bệnh liệt giường sắp c.h.ế.t.

Cô ngơ ngác Dịch Trạch Duyên, cảm thấy thế giới quá nhiều chuyện ngoài dự tính.

Dịch Trạch Duyên : “Lúc thương nên tiện đ.á.n.h chữ lắm, nên chỉ thể gửi mấy chữ đơn giản, chảnh .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh nhớ , dường như lúc cô cũng phàn nàn với .

“Chú, chú chảnh , cháu gửi cho chú nhiều tin nhắn như mà chú chỉ gửi một chữ.”

“À.”

“…”

Lúc , cô cho rằng là một ông chú, là bốn mươi năm mươi tuổi còn kết hôn, lúc bệnh cũng chăm sóc. Lúc , cô hỏi qua chuyện của , còn kết hôn, hơn nữa còn từng bạn gái. Già như mà còn từng còn bạn gái, cô cảm thấy đáng thương vô cùng.

“Cho nên, chúng yêu qua mạng ?” Lâm Thanh Thanh hỏi.

“Xem như thế .”

“Vậy lúc em hỏi chúng quen như thế nào, cho em?”

“Không khác gì, yêu qua mạng vô tình nhận đối với em mà đều khác lắm.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Có vẻ là . Chuyện liên quan đến bạn bè mạng, cô cũng nhiều ấn tượng lắm. Nếu cố ý nhắc , thì chắc cô sẽ nhớ tới, cho nên, chuyện so với vô tình quen cũng khác nhiều lắm.

Lâm Thanh Thanh lập tức cảm giác chân tay luống cuống. Cô xung quanh, tìm chuyện gì đó để . Vừa đầu liền thấy Tiểu Uyên bên cạnh cô từ lúc nào, tay bé còn cầm một cái đùi gà gặm, mắt mở to sang ba bé, vẻ mặt như quần chúng hóng chuyện.

Lâm Thanh Thanh ôm bé lên đùi, cầm khăn giấy giúp bé lau vệt mỡ dính miệng.

“Hôm nay là sinh nhật con, thể thỏa mãn một nguyện vọng của con ?”

Đôi mắt bé sáng lấp lánh, khao khát cô, miệng dính mỡ của đùi gà, vô cùng ngây thơ hồn nhiên. Bị bé như , dù thế nào Lâm Thanh Thanh cũng nỡ từ chối.

“Đương nhiên, con thỏa mãn nguyện vọng gì?”

“Đêm nay ngủ cùng ba ?”

“…”

Trình Trình với con, ba ngủ chung thì con mới em gái. Con thật sự em gái, con sẽ tích góp tiền tiêu vặt, chờ em gái con sẽ mua váy nhỏ cho em, nếu tiền tiêu vặt sẽ dùng gì.”

Mặt Lâm Thanh Thanh đỏ ửng. Cô một đứa nhóc xa khó xử, liền sang Dịch Trạch Duyên, dùng ánh mắt bảo trợ giúp.

Dịch Trạch Duyên nháy mắt hiệu , dường như đang tạm thời Tiểu Uyên yên tâm.

Lâm Thanh Thanh liền : “Được, đồng ý với con.”

Nghe câu trả lời của cô, Tiểu Uyên vô cùng vui vẻ, đến giờ còn thúc giục bọn họ ngủ.

Bé đẩy Lâm Thanh Thanh cùng Dịch Trạch Duyên đến cửa phòng, lên vô cùng xán lạn: “Ba ngủ ngon.”

Lâm Thanh Thanh hết hi vọng. Con của cô, nếu quyết định chuyện gì, nhất định bé đến cùng. Đối với giám sát nhỏ , Lâm Thanh Thanh căn bản cách nào trốn thoát, đành ngủ ngon với bé trong phòng Dịch Trạch Duyên.

Cửa đóng , trong phòng chỉ còn cô và Dịch Trạch Duyên. Lâm Thanh Thanh hổ, nhưng ngược , Dịch Trạch bình tĩnh: “Không còn sớm nữa, em nghỉ . Hôm nay là sinh nhật nhóc con, em tạm thời giả bộ để thỏa mãn nguyện vọng của nó là .

Thì chỉ là tạm thời giả bộ, Lâm Thanh Thanh hiểu . Mặc dù đồng ý với Tiểu Uyên chỉ là kế sách tạm thời, nhưng trong lòng cô một chút mong chờ, ngờ Dịch Trạch Duyên còn thèm để ý.

Lâm Thanh Thanh chút mất mát.

Cùng Dịch Trạch Duyên giường, mỗi một bên, vẫn cách cô một .

Anh là bạn mạng của cô, ngờ bọn họ quen sớm như thế, nhưng mà bọn họ thật sự yêu qua mạng ? Muốn yêu qua mạng, ít nhất là yêu .

Trong ấn tượng của cô, bọn họ là những bạn mạng bình thường, chỉ là so với bạn mạng bình thường thì gần hơn một chút, dù ngay từ lúc đầu, cô thường xuyên quấn lấy chuyện, sắp c.h.ế.t còn khổ sở. Chẳng lẽ trong thời gian cô mất trí nhớ tiến triển ?

Thế nhưng, khi mất trí nhớ, cô còn từng gặp một .

Thật một bọn họ cơ hội gặp mặt, chính là ngày thứ hai khi bệnh tình của nguy kịch. Cô mua vé xe lửa, vài ngày tìm . Lâm Thanh Thanh tuổi còn nhỏ, nhạy cảm yêu thương , cô cảm thấy thật đáng thương, vợ con, chừng đến khi c.h.ế.t còn bên cạnh bạn.

Cho nên, cô tặng một món quà đặc biệt, với , cô đơn, bên cạnh vẫn bạn, cô cổ vũ nhanh khỏe lên. khi Lâm Thanh Thanh đến thành phố của thì thấy cô. Lâm Thanh Thanh con đường xa lạ lưỡng lự lâu, cho tới khi xác nhận thực sự gặp , cô mới xe trở về.

Về , khi lớn lên, cô cảm thấy lúc thật ngu ngốc.

Thật sự yêu ? Thế nhưng Lâm Thanh Thanh cảm giác vẫn luôn duy trì cách với cô.

Nghĩ đến những vấn đề rối tung rối mù , một lúc lâu Lâm Thanh Thanh vẫn ngủ . Cô thấy tiếng hít thở đều đặn của Dịch Trạch Duyên, ngủ thϊếp .

Nằm cùng cô mà thể bình tĩnh như , ngủ nhanh như , mà cô những chuyện linh tinh t.r.a t.ấ.n, nghĩ đến rốt cuộc cảm giác gì với ?

Anh đối với cô, chỉ bởi vì cô sinh Tiểu Uyên cho ?

Lý Quý cô là mối tình đầu của , chắc là hiểu lầm .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy thể hiểu thấu, cũng gì với mà cô bắt đầu lo lo mất.

Không như thế nào, cô cảm thấy đàn ông là kiểu cao xa khó gần, nhưng một loại ma lực c.h.ế.t tiệt hấp dẫn cô đến gần, ví dụ như hiện giờ.

Muốn cách gần hơn một chút, tựa bên cạnh .

cũng ngủ , chắc .

Cô cẩn thận dịch về phía một chút, dịch chút nữa, cách gần, thiếu chút nữa là thể thể đụng . Cho dù là ngủ thϊếp , nhưng cô vẫn khẩn trương, tim đập “phanh phanh” nhanh.

mặt , gương mặt tuấn. Cô nghĩ đến từng hôn một cái mặt , nhưng nụ hôn đó nhanh, cô kịp cảm nhận xúc cảm khuôn mặt .

Muốn sờ một chút, suy nghĩ vô sỉ vọt lên trong đầu.

Cứ sờ một chút , là chồng cô, cô sờ một chút chắc , huống chi ngủ sẽ .

Nghĩ đến đây, cô lấy hết dũng khí, nhưng khẩn trương c.h.ế.t. Ngón tay chạm gương mặt liền lập tức b.ắn , cuối cùng thử mấy , rốt cuộc cô cũng đem lòng bàn tay dán gương mặt .

Mặt của căng thẳng, so với mặt cô thì thô ráp hơn một chút, thế nhưng xúc cảm góc cạnh rõ ràng khác biệt so với cô.

Thật mạng nha, cảm giác khác nhổ lông miệng hổ lắm, căng thẳng sợ hãi như thế nhưng hiểu kích động.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy thật biếи ŧɦái.

Cô tham lam dừng mặt một lúc lâu. Cuối cùng, lẽ lý trí nhận quá hèn mọn, lúc cô mới rút tay về.

tay cô mới rút về, hai mắt vốn đang nhắm c.h.ặ.t của đàn ông đột nhiên mở . Hai mắt đen nhánh sáng rực chăm chú cô, đôi tay rút về cũng chế trụ.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh cảm thấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang, chuyện bắt ngay tại chỗ, hoặc là lúc nhổ lông hổ, đột nhiên hổ tỉnh .

Tình huống bao nhiêu kinh hãi thì bấy nhiêu.

Trong đầu Lâm Thanh Thanh nổ tung, nháy mắt cô liền c.h.ế.t lặng.

Làm bây giờ, đây? não đơ thể nghĩ biện pháp.

“Em… em… chuyện …” Lâm Thanh Thanh năng lộn xộn, lắp ba lắp bắp đang gì.

Dịch Trạch Duyên dùng cùi chỏ chống thể lên, ánh mắt chăm chú cô, như : “Em mới gì?”

Lâm Thanh Thanh dám mặt . Cô cúi thấp đầu, c.ắ.n môi. Tại bắt ngay tại chỗ chứ, rõ ràng cô cẩn thận mà. Phải đây, hiện giờ cô nên gì?

Anh cảm thấy cô giống một tiểu nhân hèn hạ, nhân lúc ngủ những chuyện bẩn thỉu thể tha thứ ?

Không , thể để suy nghĩ về như , cô trong sáng, cô nhất định để thấy trong sáng.

“Em… Em thấy mặt con muỗi, em giúp đập nó.”

Đây là cái cớ ch.ó má gì ? Lâm Thanh Thanh lập tức liền vả miệng . lý do nào hơn, cô thể trực tiếp cho , cô mắt, ăn đậu hũ của .

“Muỗi?” Trong giọng Dịch Trạch Duyên ngập tràn ý : “Mùa muỗi?”

“Em… em cũng rõ, dù cũng giống con muỗi, thể là một loại côn trùng gì đó.” Cô tiếp tục bịa chuyện.

“Nếu là giúp đuổi côn trùng, em khẩn trương như gì?”

Lâm Thanh Thanh: “…” Lâm Thanh Thanh gần như lên: “Em… Em chỉ sợ hiểu lầm.”

“Hiểu lầm cái gì?”

Lâm Thanh Thanh c.ắ.n môi: “Hiểu lầm em khinh bạc .”

“Nếu thật sự hiểu lầm thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-23-bi-anh-bat-ngay-tai-tran.html.]

Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , liền thấy khóe mắt và đuôi lông mày của Dịch Trạch Duyên đều mang theo ý , dường như hề tức giận. Lâm Thanh Thanh vô thức thở phào, nhưng cô cũng dám l.ỗ mãng, vội vàng cúi đầu, c.ắ.n môi : “Em… em .”

“Anh đáng sợ như ? Vì em dám ?”

“…”

“Nhìn .”

Tuy nhẹ, nhưng trong giọng chắc như đinh đóng cột. Lâm Thanh Thanh cẩn thận ngẩng lên . Khóe miệng Dịch Trạch Duyên cong lên, bên trong đôi mắt đen nhánh như ẩn chứa vực sâu, khiến cho thể rõ.

“Nói cho , hiểu lầm thì thế nào?”

Làm bây giờ? Cô bây giờ gì, hiện giờ cô chỉ . Nếu cô ngủ sâu như thế, cho mười lá gan cô cũng dám sờ mặt .

“Hoặc là nên hỏi em, em gì với ?” Ý trong lời của càng sâu hơn.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Như là cái đuôi nhỏ dẫm , Lâm Thanh Thanh vội vàng tránh ánh mắt của . Cô c.ắ.n môi, lo lắng như sắp : “Em ! Em thật sự chỉ đuổi côn trùng.”

“Em cứ sợ như ? Nói cũng mặt ?”

“…”

“Nhìn .”

Anh ….

Cô sai , sai còn ?

Cô lấy hết dũng khí Dịch Trạch Duyên, cuối cùng cũng buông bàn tay của cô . Anh lười biếng dựa giường, híp mắt hỏi cô: “Tiếp theo em gì?”

Cô nào dám gì? Cho cô mười lá gan cô cũng dám!!!

Lâm Thanh Thanh hít một ngụm khí lạnh, vội vàng : “Anh… hiểu lầm thật mà, em gì cả!!” Cô túng quẫn đỏ bừng cả mặt: “Em… em cảm thấy nên về phòng ngủ thì hơn, giờ chắc Tiểu Uyên cũng ngủ .”

xong liền điều co giò chạy.

Dịch Trạch Duyên còn kịp thốt câu: “Em gì đều thể .” thì ảnh của cô hỏa tốc biến mất khỏi căn phòng.

Dịch Trạch Duyên sững sờ một lát, đó vuốt trán, bất đắc dĩ .

Côn trùng gì chứ, lí do tồi như mà cô cũng nghĩ . Cô chắc chắn , thật hề ngủ.

Mặc dù khi đối mặt với , cô vẫn sợ hãi, nhưng kết quả vẫn khiến kinh hỉ. Kết quả đó là, thì cô cũng sẽ nhân lúc ngủ liền vụиɠ ŧяộʍ tới gần , cô cũng chán ghét ở gần như , mà là chủ động tới gần, thậm chí còn sờ mặt .

Kết quả như đủ để trái tim hài lòng .

Sau khi về phòng, Lâm Thanh Thanh lật qua lật thể ngủ yên. Cô cảm thấy mất mặt sắp c.h.ế.t, thể nhổ thành công lông hổ còn để hổ bắt quả tang, về đối diện với Dịch Trạch Duyên như thế nào?

Sao cô thể biến thành dạng như chứ? Chỉ dám lén lút chuyện , nhưng mà quang minh chính đại… quang minh chính đại thì cô càng can đảm.

Không Dịch Trạch Duyên sẽ nghĩ về cô như thế nào.

Lâm Thanh Thanh đột nhiên nghĩ đến một chuyện, chắc hẳn cô và Dịch Trạch Duyên cũng từng nhiều chuyện mật. Hôm nay là sinh nhật bốn tuổi của Tiểu Uyên, bốn năm cô sinh bé, như một ngày tháng nào đó bốn năm , nhất định cô và Dịch Trạch Duyên gì thì mới Tiểu Uyên .

một chút ấn tượng cũng , thật sự quái quỷ!

Ngày đó rốt cuộc là tình cảnh nào, cô nghĩ tới hai khỏa ôm liền cảm thấy thể tưởng tượng . Thế nhưng, Lâm Thanh Thanh nhịn nghĩ nhiều hơn một chút, khi chuyện , Dịch Trạch Duyên cảm xúc như thế nào đây?

Cô cảm thấy sắp điên , thì ôm , bây giờ nghĩ đến những chuyện càng vô liêm sỉ hơn.

Lâm Thanh Thanh ngủ yên, dứt khoát cầm điện thoại di động lên chơi. Cô ấn mở ứng dụng âm nhạc, tìm bài hát “Tuyết rơi đầy sườn núi.” mà Mạc Khanh Nhan hát.

Bài hát tải lên hai ngày, nhiều , nhưng cô cũng rốt ruột. Lâm Thanh Thanh dự định mấy ngày nữa sẽ mua một bản giới thiệu cho Mạc Khanh Nhan.

Cứ chơi điện thoại như , cho đến nửa đêm cô mới ngủ .

Ngày hôm là cuối tuần, cô cần đến công ty. Dịch Trạch Duyên chắc cũng , hai đều ở nhà, thời gian trì hoãn, thể nào càng lúng túng hơn ?

Tiểu Uyên hẳn cũng học, đúng, con trai ở đây, chỉ cần đơn độc đối mặt với Dịch Trạch Duyên thì tất cả đều dễ chuyện.

Đương nhiên Lâm Thanh Thanh rằng, ngay khi cô rời giường một giờ xảy biến cố.

Khi bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên tỉnh dậy liền thấy ba giường. Bé dậy, vuốt đôi mắt nhập nhèm hỏi: “Có con sắp em gái ? Ba đến tin tức cho con ?”

Sắc mặt Dịch Trạch Duyên ảm đạm: “Xảy một chút biến cố.”

Biểu cảm của Tiểu Uyên như thể đả kích nặng nề, nhưng bé vẫn gần, dùng bàn tay nhỏ múp thịt ôm cổ ba, vuốt đầu ba an ủi: “Không , ba nản chí.”

“…”

Dịch Trạch Duyên buồn . Mấy năm nay, mặc dù cô giày vò , nhưng cô tặng cho một món quà, một vật nhỏ ngọt ngào ấm áp.

Dịch Trạch Duyên nâng cánh tay gáy , dịu dàng : “Con yên tâm, con em gái, ba sẽ cho con.”

Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên lập tức ngay ngắn hỏi: “Thật ạ?”

“Ừ, ba hứa với con.”

“Là lời hứa của nam t.ử hán ?”

“Đương nhiên.” Dịch Trạch Duyên xác nhận: “ ba cần Tiểu Uyên hỗ trợ.”

Tiểu Uyên vội : “Hỗ trợ gì ạ?”

Dịch Trạch Duyên thở dài, vẻ mặt tràn đầy nỡ sờ đầu bé: “Ba đưa con đến nhà dì lớn ở hai ngày.”

Tiểu Uyên: “…” Tiểu Uyên sa sút cúi đầu: “Có ba thấy Tiểu Uyên chướng mắt ?”

“Dĩ nhiên .” Anh ôn nhu vuốt vuốt đầu bé: “Con và đều là bảo bối của ba. Chỉ là nếu Tiểu Uyên mặt , sẽ lo lắng nhiều, ừm… chuyện em gái cũng dễ dàng hơn nhiều.”

Tiểu Uyên nghĩ ngợi, đó kiên định gật đầu: “Vì em gái, chuyện gì con cũng đồng ý.”

“Vậy con nhà dì lớn thì như thế nào?”

“Còn sẽ con nhớ dì lớn, con ở cùng dì mấy ngày.”

Dịch Trạch Duyên hài lòng, hôn lên trán bé: “ là bé ngoan.”

Cho nên, khi Lâm Thanh Thanh rời giường, bia đỡ đạn của cô – Dịch Bắc Uyên Dịch tha thiết đưa .

Lâm Thanh Thanh ở trong phòng, chuẩn tâm lý một lúc mới . Dưới lầu yên tĩnh, chẳng lẽ Tiểu Uyên ?

Lâm Thanh Thanh cẩn thận xuống lầu, thấy ai ở . Cô đang định thả lỏng thì cửa kéo , Dịch Trạch Duyên từ bên ngoài .

Lâm Thanh Thanh thấy , cả đều cứng ngắc, chỉ bởi vì tình cảnh lúng túng tối hôm qua, còn là vì… Dịch Trạch Duyên mặc áo.

Chắc mới tập thể d.ụ.c, mồ hôi chảy , cơ bắp cùng đường cong rắn chắc càng rõ ràng hơn. Lâm Thanh Thanh để ý nhiều sẹo, bụng một khối sẹo tròn trịa giống như là bỏng, n.g.ự.c còn mấy vết d.a.o. Những vết sẹo phân bổ từng khối cơ bắp của , chỉ phá mỹ cảm, mà còn khiến trở nên nam tính, cuồng dã cùng hấp dẫn hơn.

Dịch Trạch Duyên rót một cốc nước, mồ hôi lộn xộn tóc, nhưng hề chật vật, ngược còn một loại mỹ cảm xốc xếch, cơ bắp trải qua rèn luyện căng cứng, gương mặt cũng càng góc cạnh hơn. Khi ngửa đầu uống nước, mồ hôi từ trán chảy xuống, một đường lướt qua đường cong mắt mặt, đó là cổ căng cứng, lồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, cơ bụng phập phồng, đó thuận đường chảy xuống hông cùng khe quần.

Lâm Thanh Thanh hít một ngụm khí lạnh, dám nữa.

Dịch Trạch Duyên thấy tiếng động, vô thức qua liền thấy cô bậc cầu thang, chân tay luống cuống.

“Đói bụng ? Văn tẩu xong bữa sáng .”

Lâm Thanh Thanh hổ : “Được” Cô một vòng, nhưng thấy Tiểu Uyên: “Tiểu Uyên dậy ?”

“Tiểu Uyên”. Dịch Trạch Duyên bình tĩnh, một cách tự nhiên: “Sáng nay nó nhớ dì lớn, liền đưa nó đến chỗ chị em .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Tiểu Uyên đến chỗ chị ? Văn tẩu và dì Tuệ xong chuyện trong nhà thì đều sắp xếp riêng của , cách khác, hôm nay chỉ cô và Dịch Trạch Duyên ở nhà?

Thật đúng là…

Vừa nghĩ đến tối hôm qua cô lén lút sờ mặt Dịch Trạch Duyên, còn bắt ngay tại trận, cô liền thẹn đến hoảng.

Cũng may, Dịch Trạch Duyên đề cập đến chuyện .

Dịch Trạch Duyên lên lầu quần áo khác. Khi xuống thì Lâm Thanh Thanh bàn ăn điểm tâm. Anh đổi một chiếc áo sơ mi trắng, và quần âu đen, chiếc áo sơ mi cũng giản dị, hai chiếc cúc cổ cởi , để lộ đường cong cơ n.g.ự.c.

Lâm Thanh Thanh dám cơ thể của , cô cảm thấy ăn mặc như vô cùng gợi cảm.

Thật là mạng mà.

“Hôm nay đến công ty ?” Dịch Trạch Duyên hỏi cô.

Thời gian cô bận rộn nhiều chuyện, đôi khi cuối tuần cũng sẽ tăng ca.

“Không cần. Ca khúc mới phát hành, tạm thời sẽ quá bận.”

“Như …” Dịch Trạch Duyên nhàn nhã : “Đã bận, thì chúng Hải Nam nghỉ ngơi ? Thời gian em cũng bận rộn nhiều , cũng nên thư giãn một chút, cũng rảnh.”

Đi nghỉ ngơi ở Hải Nam? Cô và Dịch Trạch Duyên ? Dịch Trạch Duyên lẽ đưa cô ngoài thư giãn một chút, nhưng Lâm Thanh Thanh nổi lên những suy nghĩ lung tung. Cô cảm thấy như lắm, nhưng hiểu , những suy nghĩ rối loạn khiến cô kích động. Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp, lúc mới bình tĩnh gật đầu: “Được.”

Ăn cơm xong, hai liền xuất phát. Lâm Thanh Thanh nghĩ biển nên cô mang theo mấy chiếc váy biển.

Hai máy bay tư nhân của Dịch Trạch Duyên. Rất nhanh đến nơi, khách sạn đặt từ , hơn nữa còn đặc biệt tới đón.

Đảo Hải Nam, bốn mùa trong năm đều phát triển du lịch, cho nên nhiều đổ về đây, nhưng ngờ khách sạn của bọn họ vô cùng sạch sẽ.

Dịch Trạch Duyên đặt một phòng, nhưng khi , Lâm Thanh Thanh mới nhận trong chỉ một phòng. Nghĩ đến khả năng tự đặt phòng, mà phía rõ, họ là vợ chồng nên cũng chỉ đặt một phòng ngủ.

Lúc đầu, Lâm Thanh Thanh định nhắc . nghĩ nghĩ , cô cảm thấy Dịch Trạch Duyên chắc chắn sẽ nhận gì đó , đến lúc đó sắp xếp là . hình như Dịch Trạch Duyên cảm thấy , bình tĩnh sắp xếp hành lý.

Mặt Lâm Thanh Thanh lúc xanh lúc hồng, hất tóc sang một bên. Anh thì cô cũng cần thiết nhiều lời, ừm, cứ như .

“Lát nữa chúng …”

Ban đầu Lâm Thanh Thanh hỏi lát nữa chúng , chỉ là đầu phát hiện Dịch Trạch Duyên đang chậm rãi cởi cúc áo sơ mi , đầy một lát liền vứt áo cởi sang một bên, lộ làn da và những khối cơ thịt.

Lâm Thanh Thanh vội vàng tránh mắt . Người , tại mặc áo…

 

 

Loading...