Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 22: Dịch Ca Rất Biếи Ŧɦái
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước gương mặt của .
Sau khi hôn xong, cô mới như tỉnh mộng, bỗng nhiên nhắm c.h.ặ.t mắt khi đối diện với . Thế nhưng, Dịch Trạch Duyên cô chằm chằm, theo bản năng sờ nơi bất ngờ cô hôn.
Hình như cũng hoảng sợ, nhưng im lặng như đang hỏi cô vì .
“Cảm… cảm ơn ôm em .”
Lâm Thanh Thanh cảm giác giọng đang phát run. Quả nhiên hôn xong nhẹ cả , hôn xong liền biến thành lò thiêu.
Anh tìm cô tính sổ, cũng truy vấn ngọn nguồn vì cảm ơn dùng phương thức cợt nhả như .
Anh gì, tựa như lời giải thích của cô vô cùng hợp lý. Anh lên, đóng cửa xe giúp cô, đó lên ghế lái, lái xe rời .
Lâm Thanh Thanh thở phào, hôn một ngụm như là chuyển kiếp .
Hai chuẩn đón Tiểu Uyên. một đoạn, Lâm Thanh Thanh phát hiện đường đúng, trường học của Tiểu Uyên ở phía Nam, nhưng con đường rõ ràng là về phía Bắc mà.
Cuối cùng, Lâm Thanh Thanh nhịn hỏi: “Có còn công việc khác , đường là đường đón Tiểu Uyên.”
“Hả? Thật ?”
Lâm Thanh Thanh kinh ngạc vì phản ứng muộn màng của . dường như cũng coi là chuyện to tát gì: “Xem một đoạn .” một đoạn dài như , dường như vẫn cao hứng, khóe miệng tràn ngập ý .
Cuối cùng, khi đến đón Tiểu Uyên thì muộn một chút, cũng may Tiểu Uyên là bé ngoan, hề bất mãn gì.
***
Hôm qua dẫn Tề Kỳ xem phòng việc, cho nên sáng sớm hôm nay, đầu tiên, Lâm Thanh Thanh liên hệ với cô , đó, cô tự lái xe đón Tề Kỳ đến khu nhà mới xây. Trên xe, Lâm Thanh Thanh sơ qua tình huống với Tề Kỳ.
“Cho nên , hiện giờ phòng việc của cô nhân viên khác, chỉ hai chúng ?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu.
Sau đó, Tề Kỳ híp mắt đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống : “Không lừa chứ?”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Vì đều cảm thấy cô là l.ừ.a đ.ả.o nhỉ? Trong lòng Lâm Thanh Thanh khó chịu, hỏi : “Cô thấy một kẻ l.ừ.a đ.ả.o nào đáng yêu như ?”
Tề Kỳ: “…”
Không câu chạm dây thần kinh nào của Tề Kỳ, vị đại thần biên soạn nhạc cao – lãnh – khốc đột nhiên lên ha hả.
Lâm Thanh Thanh thấy cô thì thể hiểu nổi. Cô cũng kinh ngạc, thì vị đại thần từng tính tình cổ quái, nghiêm túc, năng thận trọng cũng thể thoải mái như thế.
Đi đến sảnh tòa nhà, bảo vệ thấy Lâm Thanh Thanh liền chạy chậm đến với cô: “Dịch phu nhân, một cô gái tới tìm cô, phương thức liên lạc nên liên hệ với cô như thế nào. Cô tới đây mấy ngày, đang ở phòng trực ban.”
Lần Dịch Trạch Duyên đưa cô đến đây một , bảo vệ từng gặp cô cho nên mặt. Lâm Thanh Thanh hiếu kỳ, ai đến tìm cô? Hơn nữa còn tới đây tìm.
Cô theo bảo vệ phòng trực ban, liền thấy một cô gái tóc dài mặc một bộ màu đen đang ghế ngủ, là chiếc ghế gỗ dài, cứng.
Bảo an đến vỗ vỗ vai, cô liền từ từ dậy. Vừa tỉnh , ánh mắt còn mơ màng lườm nguýt, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng nhận .
Cô là cô gái cô gặp ở Kỳ Châu. Lúc , cô tiếng hát cho kinh diễm, mời cô cùng hợp tác, chỉ là cô cho rằng cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o nên từ chối.
Cô cũng nhận Lâm Thanh Thanh, vẻ mặt cảm xúc giống như lúc mới gặp, với cô: “Xem , cô lừa . Lời lúc cô với còn tính ?”
Lâm Thanh Thanh hiện giờ đang rầu rĩ vì tìm ca sĩ để hợp tác cùng. Sự xuất hiện của cô như là lò than sưởi ấm trong những ngày tuyết rơi, Lâm Thanh Thanh vội : “Tính, đương nhiên tính.”
“Có thể khiến thành danh ?”
Lâm Thanh Thanh suy nghĩ nhiều, kiên định gật đầu: “Có thể.”
Lâm Thanh Thanh quen một chút, mới tên của cô . Tên của cô vô cùng dễ , Mạc Khanh Nhan.
Sau đó, Lâm Thanh Thanh đưa Mạc Khanh Nhan đến giới thiệu với Tề Kỳ.
“Người là Tề Kỳ, đại thần biên soạn nhạc, chỉ cần là ca khúc cô biên soạn thì tuyệt đối đều là quý báu, cô ở đây, cô cần lo đến vấn đề thành danh nữa.” Lâm Thanh Thanh giới thiệu với Tề Kỳ: “Người là ca sĩ mới dự định ký, Mạc Khanh Nhan. Mặc dù cô nổi tiếng, nhưng thực lực hát siêu cao, tuyệt đối hề thua kém bất kỳ ca sĩ đang nổi tiếng nào.”
Ảnh minh họa phong cách punk
tải xuống
Tề Kỳ Mạc Khanh Nhan một lượt, lẽ cũng phong cách punk cổ quái hỗn tạp của của cô sốc, nhíu mày: “Người qua chút giống ca sĩ đường phố? Bây giờ nhiều ca sĩ đường phố hát lắm, nhưng khả năng kể chuyện xưa của họ so với khác thì hơn nhiều. Cô cô thực lực siêu cao, nhưng lẽ chúng hiểu sai về thực lực.”
Lâm Thanh Thanh Tề Kỳ là ngôn ngữ sắc bén, nhưng mới đầu gặp mặt như hình như lắm. Lâm Thanh Thanh đang giảng hòa, thì Mạc Khanh Nhan : “Hiện giờ cũng nhiều tự xưng là đại thần nhưng cũng chỉ khua môi múa mép, còn tài hoa hơn thì bởi vì xa lánh lưu lạc đầu đường mà tài năng mai một. thế giới chính là như , thằng hề ở cung điện, đại sư lạc dân gian.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Chuyện gì đây? Cô còn tưởng chỉ Tề Kỳ miệng lưỡi sắc bén khó ở chung, ngờ tính khí cô gái cũng quá lớn, quan tâm cô là đại thần gì, cô coi thường , cũng coi thường .
Lâm Thanh Thanh chút đau đầu, đầu gặp mặt mà mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc như , về hợp tác thế nào đây?
“Nếu như , về quan hệ của là hợp tác, tối thiểu thì tin tưởng lẫn , chúng tự trình bày phần riêng của để thể hiện một chút thực lực, cũng chúng tâm phục khẩu phục lẫn , ?”
Tề Kỳ nhún vai, biểu cảm tùy cô, sợ. Sắc mặt Mạc Khanh Nhan cũng đổi, : “Không vấn đề.”
Lâm Thanh Thanh liền dẫn hai tới phòng việc. Cô cầm tờ giấy trắng, tùy tiện một đoạn lời. Tề Kỳ qua, khỏi kinh ngạc cô: “Có chút tài năng đấy.”
Sau đó Tề Kỳ sắp xếp thành một bài hát chỉnh. Trong phòng việc thiết đầy đủ, điều âm ghi âm đều là vấn đề với Tề Kỳ.
Cô đưa bản nhạc sắp xếp xong cho Mạc Khanh Nhan, hỏi: “Nhìn phổ nhạc hiểu ?”
Mạc Khanh Nhan tiếp nhận bản nhạc thoáng qua, gì thẳng phòng thu âm. Tề Kỳ bắt đầu điều âm, dùng máy tính để hợp thành nhạc đệm. Lúc , Lâm Thanh thanh mới để ý, lúc Tề Kỳ biên soạn ca khúc biến tấu mấy âm cao hơn.
Đã từng chứng kiến nghệ thuật hát của Mạc Khanh Nhan, Lâm Thanh Thanh hiểu rõ âm cao đối với cô khó lắm. Quả nhiên, cô khiến cô thất vọng, cất tiếng hát, Tề Kỳ cũng kinh động.
Toàn bộ quá trình, sắc mặt Tề Kỳ đều nghiêm túc lắng hết ca khúc, đó nhíu mày với Lâm Thanh Thanh: “Không ánh mắt cô độc đáo như , dạng mà cô cũng thể tìm .”
Tề Kỳ hài lòng, lúc Lâm Thanh Thanh mới thở phào.
Mạc Khanh Nhan từ phòng thu âm , : “Bây giờ xem thể cung điện cũng chút vốn liếng, là đoán bừa .”
Vốn dĩ hai đang giương cung bạt kiếm, trải qua một phen so tài trở thành hùng tán dương lẫn , Lâm Thanh Thanh vô cùng hài lòng.
“Tất cả quen , cũng tinh tưởng lẫn , chúng cùng cố gắng, nhất định sẽ khiến studio càng phát triển hơn.”
Lâm Thanh Thanh dõng dạc , nhưng ai đáp .
Lâm Thanh Thanh hai họ, thấy khuôn mặt cả hai đều lãnh đạm. Lâm Thanh Thanh sờ mũi, thầm nghĩ thật may, chiêu mộ hai pho tượng đá, pho lạnh hơn pho .
Sau khi Lâm Thanh Thanh ký hợp đồng riêng với hai , cả ba đều giải tán. Tề Kỳ chỗ ở, nên Lâm Thanh Thanh cần sắp xếp. Mạc Khanh Nhan , Lâm Thanh Thanh liền giúp cô thuê một phòng trọ, như cô cũng tiện.
Giải quyết xong, Lâm Thanh Thanh cũng coi như giải nút thắt trong lòng, tâm tình khỏi lên.
Ở đây cách công ty Dịch Trạch Duyên xa, Lâm Thanh Thanh liền dự định đón cùng về.
Dịch Trạch Duyên thấy cô xuất hiện thì ngạc nhiên, mang tai liền đỏ lên, nhưng Dịch Trạch Duyên vẫn luôn bình tĩnh, che giấu sự mất tự nhiên khi thấy cô.
“Sao em tới đây?”
Lâm Thanh Thanh cũng quá hổ: “Em tới chờ cùng về.”
Cho nên là cô tới đón ?
“Em ở đây quấy rầy ?”
“Không quấy rầy.”
“…”
Dịch Trạch Duyên cố nén : “ sẽ nhàm chán.”
Lâm Thanh Thanh chỉ giá sách: “Đọc sách là .”
Dịch Trạch Duyên gì nữa. Thực , hiểu rõ hơn ai hết, vui mừng khi cô ở đây cùng .
Lâm Thanh Thanh cầm một quyển sách xem. Dịch Trạch Duyên cũng bắt đầu liên lạc với phụ trách ở nước ngoài. Toàn bộ quá trình, bọn họ đều chuyện bằng tiếng . Anh phát âm chuẩn, âm sắc trầm thấp, ngoại ngữ tiêu chuẩn, càng tăng thêm mị lực tinh thông trong kinh doanh buôn bán.
Càng , Lâm Thanh Thanh cảm thấy đàn ông càng trai.
Mặc dù ở đối diện, Dịch Trạch Duyên đang chuyện liên tục, chỉ điều đó vô thức giương mắt về phía Lâm Thanh Thanh, cô đang tựa ghế sofa, yên lặng sách.
Căn phòng thật ấm áp, tựa như còn tỏa một cỗ hương thơm, khiến cảm giác an tâm thư thái.
Lâm Thanh Thanh vẫn luôn ở đây cho đến khi tan . Lúc trở về là Hoắc Nhất lái xe, hai đều ở ghế . Lâm Thanh Thanh nghĩ đến một chuyện, liền với : “Phòng việc bắt đầu hoạt động, chắc em sẽ sớm vùi đầu công việc, về khả năng em sẽ ít khi ở nhà.”
Dịch Trạch Duyên : “Không , em cứ công việc của em, trong nhà dì Tuệ quản lý, Tiểu Uyên là đứa bé ngoan, nó em bận sẽ thông cảm.”
Anh hề máy móc giống nhiều đàn ông khác, bản ở bên ngoài phấn đấu, còn vợ của thì ở nhà nấu cơm trông con. Anh ủng hộ cô phấn đấu, thậm chí còn vì cô bỏ sự yêu thích đối với âm nhạc mà giúp đỡ một phần.
Anh từng với cô, cần lo chẳng nên trò trống gì, bởi vì ở đây, cô thể chơi đùa giống như trẻ con.
Anh ủng hộ cô, cũng nguyện ý hậu phương vững chắc. Đôi khi, cô thật sự thể hoài nghi, lúc gặp vận như thế nào mới gả cho .
Anh thật sự là một đàn ông , là một chồng và cha siêu cấp đạt tiêu chuẩn.
Cô càng càng mừng, càng càng kính trọng, càng càng… yêu thích.
Ngày hôm , Lâm Thanh Thanh liền vùi đầu công việc. Phòng việc xem như bắt đầu vận hành, đương nhiên Lâm Thanh Thanh nhanh ch.óng đưa nó quỹ đạo. Cũng may, cô hai bạn hợp tác đồng hành, ngoại trừ bình thường lạnh lùng một chút, nhưng hiệu suất công việc thì cao.
Kế hoạch của Tề Kỳ chính là trong lúc nghỉ đông sẽ chế tác cho Mạc Khuynh Nhan một ca khúc mới, phần lời và giai điệu Lâm Thanh Thanh phụ trách, còn Tề Kỳ phụ trách sắp xếp và tổng hợp thành ca khúc, Mạc Khuynh Nhan phụ trách hát.
Lâm Thanh Thanh lo lắng: “Đương nhiên nghỉ đông thì , nhưng đến lúc đó, chắc chắn ít ca sĩ phát hành bài hát mới, chúng lựa chọn thời điểm phát hành, thể nổi bật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-22-dich-ca-rat-biei-tai.html.]
Hai tay Tề Kỳ ôm n.g.ự.c, liếc mắt cô: “ là sợ cạnh tranh cùng khác ?”
, câu của đại thần khiến cô yên tâm hơn, chỉ cần phần phụ trách là .
Liên tiếp vài ngày, Lâm Thanh Thanh hoặc là ở phòng việc, hoặc là ngâm trong phòng việc ở nhà thành bản thảo. Trong lúc , cô cũng về việc hợp tác nền tảng âm nhạc (kiểu như youtobe đó), tất cả tiến hành đều thuận lợi.
Thật bản thảo cùng lời là sẵn, cô chỉ cần trau chuốt thêm một chút là , cho nên thời gian mấy qua, cô gần như thành xong phần công việc của , còn là phần Tề Kỳ và Mạc Khanh Nhan phụ trách.
Cho dù chuyện gì, nhưng mỗi ngày cô vẫn như thường lệ, giúp đỡ bọn họ.
Nửa tháng , cuối cùng công việc xong.
Nghe ba bần, tất cả đều xác nhận xong, cuối cùng Tề Kỳ cũng thở phào một : “Tốt, ngày mai là thể tải ca khúc lên.”
Lâm Thanh Thanh : “Không cần chờ đến ngày mai, kiểm tra vấn đề gì thì bây giờ liền tải lên.”
Tề Kỳ cô, đáy mắt mang theo tán thưởng: “Đủ quyết đoán đấy! Được, bây giờ chúng tải lên.”
Tải lên nền tảng âm nhạc nhanh, tất cả đều xong việc của , chỉ cần đợi thành quả nữa.
Làm xong ca khúc, Tề Kỳ Mạc Khanh Nhan, ánh mắt đảo qua trang phục kỳ dị của cô . Dù thích ứng lâu như nhưng mỗi thấy Mạc Khuynh Nhan mặc như , Tề Kỳ vẫn cảm thấy chướng mắt.
“Nếu bài hát thành công, đến lúc đó cô liền trở thành của công chúng, cô dự định sẽ dùng hình tượng sân khấu ?” Hiện giờ, Tề Kỳ chuyện với Mạc Khanh Nhan khéo léo hơn nhiều.
Mạc Khanh Nhan nhún vai: “Tạo hình thế nào quan trọng, chỉ cần nóng.”
Lâm Thanh Thanh liền thêm: “Vậy , lát nữa sẽ liên hệ thợ trang điểm cho cô, ngày mai liền qua tìm cho cô.”
Bàn bạc xong, ba liền thỏa mãn về nhà.
Lúc Lâm Thanh Thanh trở về, tất cả đều ngủ, phòng tối. Lâm Thanh Thanh đổi giày, chuẩn bật đèn thì thấy lạch cạch một tiếng, nháy mắt phòng liền bừng sáng.
Trong khung cảnh yên tĩnh của màn đêm, Lâm Thanh Thanh hề đề phòng liền giật nảy . Cô ngẩng đầu lên , liền thấy Dịch Trạch Duyên cầm một cái cốc từ cầu thang xuống.
“Anh vẫn ngủ ?”
“Còn một chút công việc xong.”
Dịch Trạch Duyên rót một cốc nước, đó lấy một bát canh trong lò giữ nhiệt đặt lên bàn.
Lâm Thanh Thanh thấy bát chè trôi nước liền sững sờ. Trong thời gian , cô thường xuyên tăng ca, nhưng mỗi về nhà, dường như đều ngủ, đó kiểu gì bàn cũng một vài thứ.
Chè trôi nước, bánh sủi cảo, còn các loại bánh quy ăn khuya.
Dịch Trạch Duyên những thứ là Văn tẩu chuẩn cho cô.
Lâm Thanh Thanh ăn chè trôi nước, khóe môi nhếch lên . Cho dù là ai chuẩn thì Lâm Thanh Thanh đều cảm thấy là chuẩn cho , bởi vì nghĩ như sẽ khiến cô vui vẻ.
Chuẩn thành công bài hát, cuối cùng Lâm Thanh Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong thời gian bận rộn như , nhưng cô cũng quên ngày chính là sinh nhật bốn tuổi của bảo bối nhà .
Quà cô chuẩn xong, là món đồ thủ công cô tự . Trong thời gian , chỉ cần việc gì, cô sẽ bắt tay . Cũng may bận rộn như , cuối cũng vẫn thành món quà sinh nhật bé một ngày.
Khi Lý Quý tới, ba nhà Lâm Thanh Thanh tự cửa nghênh đón. Lý Quý xuống từ một chiếc xe việt dã quân sự, mặc áo lông, bên trong là một chiếc áo len cao cổ. Mặc dù làn da ngăm đen, nhưng xòe một khuôn mặt trẻ con, khi cũng khiến khác cảm thấy vui vẻ.
Cậu xuống xe liền tư thế nghiêm, nghiêm nghị chào Dịch Trạch Duyên. Mặc dù mặc thường phục, nhưng tư thế cúi chào vẫn khiến cảm giác uy nghiêm của quân nhân.
Kính xong lễ, Lý Quý chào Lâm Thanh Thanh: “Chào chị dâu.”
Đây là đầu tiên cô thấy chiến hữu của Dịch Trạch Duyên, bởi vì cũng cô. Đương nhiên Lâm Thanh Thanh mất trí nhớ nên hề ấn tượng.
“Chào , bên ngoài trời lạnh, mau .” Lâm Thanh Thanh .
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên thích chú Lý Quý. Biết chú Lý Quý tới chơi, bé vô cùng cao hứng. Chú Lý Quý cũng thích đứa cháu , tới bế Tiểu Uyên lên, vuốt đầu nhỏ của bé: “Một năm thấy, cao hơn .”
Anh trai Tiểu Uyên , xoa mặt Lý Quý : “Chú Lý Quý cũng nên đen thêm nha, nếu đen thêm nữa sẽ tìm bạn gái .”
Lý Quý cảm thấy đầu gối như trúng một mũi tên, vẻ quan tâm : “Cháu là trẻ con thì cái gì, chú là đen , nhiều cô gái thích.”
Nói mấy lời như , mấy họ liền nhà.
Đồ ăn chuẩn xong, Lý Quý giúp cắm nến giữa, đó đều đưa quà cho Tiểu Uyên. Lâm Thanh Thanh tặng một cái cây thêu nhỏ tự , Lý Quý tặng một chiếc xe đua đồ chơi, Dịch đưa một tập sách Tiếng Anh, cũng bạn nhỏ xem hiểu nữa. Trong lòng Lâm Thanh Thanh thầm c.h.ử.i bậy, quà Dịch tặng cũng như , con trai bé như tặng cái gì?
Tiểu Uyên nhanh cầu nguyện thổi nến nào.” Lý Quý thúc giục .
Hai tay bạn nhỏ chắp n.g.ự.c, vẻ mặt thành kính yên lặng ước, đó thổi tắt ngọn nến. Lý Quý quên trêu bé: “Cháu ước gì , thể cho chú ?”
Bạn nhỏ xoắn xuýt một chút, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Nguyện vọng mất linh.”
Lý Quý : “Sao thế, nguyện vọng lớn mới linh .”
Bạn nhỏ đấu tranh, đầu Lâm Thanh Thanh. Lâm Thanh Thanh thấy bé liền tùy tiện : “Tiểu Uyên thì cứ .”
Tiểu Uyên vui vẻ, vội vàng gật đầu, đó lớn tiếng : “Con em gái.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Lâm Thanh Thanh nguyện vọng của bé hoảng sợ, thiếu chút nữa hóa đá. Cô thẹn thùng đỏ bừng cả mặt, vô thức sang Dịch Trạch Duyên, liền thấy biểu hiện vô cùng bình tĩnh, chỉ sờ đầu bạn nhỏ. Dường như cảm nhận cô đang , ánh mắt của quét tới Lâm Thanh Thanh, đó với cô, đến… thâm sâu.
Cái gì !
“Nguyện vọng . Cháu yên tâm, ba cháu đều thấy, lẽ là lâu nữa sẽ cho cháu một đứa em gái.”
Lý Quý quên thêm một mồi lửa, Lâm Thanh Thanh cảm thấy mặt càng nóng hơn.
“Thúc giục sinh em gái cái gì, hết nên quản chuyện của , sắp ba mươi mà còn đối tượng. , thời gian , ông già nhà còn vì chuyện chọc giận mà trúng gió.”
Lý Quý đang nỗi đau của khác, xong lập tức liền khó chịu. là hết chuyện để , hai cha con nhà chuyên đ.â.m tim khác mà.
Lý Quý hung dữ ăn một miếng bánh kem, hai mắt mở to đảo lòng vòng, nghĩ đến chuyện gì đó, lập tức với Lâm Thanh Thanh: “Chị dâu, chị cảm thấy Dịch ca của em là như thế nào?”
Lâm Thanh Thanh đang mất tập trung, thấy như thế thì sửng sốt, Dịch Trạch Duyên ?
Nói đến chuyện Dịch Trạch Duyên, cô cảm thấy mặt bắt đầu nóng lên. sợ e lệ sẽ trở thành trò cho khác, liền tỏ bình tĩnh : “Dịch là dịu dàng, .”
Cô cũng sai, Dịch Trạch Duyên mà cô chính là như .
Lý Quý thấy thế thì kinh ngạc, miệng chữ O mồm chữ A, hiển nhiên là hoảng sợ: “Em lầm chứ, chị dâu, chị cảm thấy Dịch ca là dịu dàng , chị biếи ŧɦái cỡ nào .”
“Hả?” Dù thế nào, hai chữ biếи ŧɦái cũng thể dính nổi bên cạnh Dịch Trạch Duyên. Lâm Thanh Thanh hứng thú: “Biếи ŧɦái như thế nào?”
Lý Quý : “Lúc em bộ đội, là đội trưởng của chúng em, chỉ cần chúng em phạm sai lầm, liền dùng phương thức chơi chúng em. Chính sáng tạo phương thức huấn luyện dã ngoại ma quỷ, dùng mấy từ cực kỳ bi t.h.ả.m để hình dung cũng đủ. Em cho chị, chị đừng bề ngoài đắn dịu dàng, bộ dạng vô hại như thế, kỳ thực nội tâm đen tối, chị tuyệt đối đừng chọc đến .”
“…” Đáng sợ .
Lý Quý xong liền xích gần một chút, tỏ vẻ thần bí : “Em cho chị dâu một bí mật, liên quan đến mối tình đầu của .
Nghe thấy hai chữ “Mối tình đầu”, tim Lâm Thanh Thanh liền bóp c.h.ặ.t một chút.
“Gần đây ngứa tay, đằng nhà rộng rãi, chúng thể tập luyện. Gần đây thăng lên chức trung úy, lão đại cũ của , cũng trách nhiệm kiểm tra xem tiến bộ đến .”
Dịch Trạch Duyên dứt lời, Lâm Thanh Thanh thấy rõ Lý Quý run lên một chút.
Cậu rõ ràng Dịch Trạch Duyên chấn động, cam lòng động tác kéo khóa miệng với .
Lý Quý khơi dậy lòng hiếu kỳ của Lâm Thanh Thanh, cô nhịn hỏi: “Mối tình đầu gì ? Không thể ?”
Hai mắt Lý Quý lập tức sáng lên: “Anh , là chị dâu để em , cũng đừng trách em.” Lý Quý xong, vẻ mặt hứng thú bừng bừng nỗi đau của khác: “Chị dâu, chuyện chị . Mười năm , lúc Dịch ca xuất ngũ liền quen với một cô gái nhỏ ở phần mềm trò chuyện. Trong thời gian thương nửa sống nửa c.h.ế.t giường, dù ngón tay động đậy nhưng mỗi ngày đều đ.á.n.h chữ chuyện phiếm với cô gái nhỏ , nếu ngày nào cô gái nhỏ để ý đến , sẽ buồn rầu cả ngày.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Thì khi Dịch yêu đương sẽ như , Lâm Thanh Thanh từng nghĩ tới.
Dịch Trạch Duyên nhẹ hai tiếng. Anh lên cởϊ áσ : “Hôm nay tay thực ngứa, thêm một câu thì dừng .”
Lý Quý lập tức câm như hến, vội vàng nhai xong cơm trong miệng, khẩn cấp dậy với Lâm Thanh Thanh: “Chị dâu, em nhớ trong nhà chút chuyện, em .” Nói xong với bạn nhỏ:” Tiểu Uyên, mấy ngày nữa chú sẽ trở thăm cháu.”
Nói xong, vô cùng lo lắng ngoài, tựa như đang trốn tránh ma quỷ.
Lâm Thanh Thanh liếc Dịch Trạch Duyên, ánh mắt mang theo bất mãn: “Sao dọa khách sợ đến như ?” Cũng chỉ thế, còn bởi vì Lý Quý cho cô chuyện liên quan đến mối tình đầu của .
Lâm Thanh Thanh phát hiện thật sự quá so đo, ngay cả quá khứ của cũng để ý. Càng để ý, lá gan càng trở nên lớn hơn, dám trực tiếp quở trách .
Dịch Trạch Duyên đến ghế sofa xuống, mở tivi xem tin tức: “Cậu nhiều, ngăn , sẽ dừng .”
Quan tâm đến chuyện kể vể mối tình đầu của ?
Mặc dù chuyện liên quan đến mối tình đầu của là quá khứ, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng tò mò, tò mò đến tột cùng con gái như thế nào mới khiến như , bởi vì nhận tin nhắn mà u buồn cả ngày.
Cô gắp miếng đùi gà bát Tiểu Uyên, tỏ vẻ lơ đãng : “Hiện giờ mối tình đầu của đang ở ?”
Dịch Trạch Duyên đầu cô, ngón tay chống cằm, ánh mắt nheo , giống như đang suy nghĩ điều gì đó: “Em thật sự chút ấn tượng nào ?”
Lâm Thanh Thanh: “???”
Lâm Thanh Thanh mơ màng, ấn tưởng cái gì?
Cô thấy dường như Dịch Trạch Duyên khổ một tiếng, đó : “Anh là ‘Bạch’.”
“Bạch?” Lâm Thanh Thanh mơ hồ: “Bạch cái gì?”
Sắc mặt Dịch Trạch Duyên liền ảm đạm, trầm mặc một hồi mới : “Em từng thêm một bạn mạng, nickname của là Bạch”.
Bạn mạng? Bạch?
Đầu óc Lâm Thanh Thanh gần như sắp phủ bụi, đột nhiên một chùm tia sáng mạnh mẽ chiếu , nơi sắp phủ bụi lập tức như dòng suối tuôn trào.
Lâm Thanh Thanh nhớ Bạch là ai.