Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 21: Anh Thật Quyến Rũ, Cô Không Thể Không Hôn Anh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

từng yêu đương cùng Hướng Hoa Dương, nhưng chỉ là tình yêu đơn thuần, nắm tay hoặc thỉnh thoảng ôm, mật hơn một chút thì là hôn, nhưng chỉ là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.

Bởi vì cô suy nghĩ đến phương diện . Thời điểm đó, trong đầu cô là thành danh, trở thành ca sĩ, sân khấu muôn chú ý, trừ chuyện thì tất cả đều quan trọng bằng.

từng nghĩ tới, đối với chuyện tình cảm nam nữ sẽ chủ động như , vô sỉ như .

Nhào n.g.ự.c đàn ông đùa nghịch.

Cô cảm giác thể Dịch Trạch Duyên cứng đờ, đó tránh ánh mắt của Lâm Thanh Thanh, đưa tay đến ngang hông cô, hỏi: “Là nơi ?”

Lâm Thanh Thanh đè nén xúc động, chôn mặt trong n.g.ự.c , khóe miệng cong lên : “Ừm, là chỗ .”

Không khống chế , giọng kìm nén nổi ý .

Dịch Trạch Duyên căn bản nhận , lúc ngón tay ấn lên eo mềm mại của cô, lỗ tai đỏ lên, nhưng thần thái vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng xo.a nắn lưng cô.

Động tác vô cùng dịu dàng, xoa cô dễ chịu.

Lâm Thanh Thanh vô cùng thích cảm giác , đúng lúc một giọng vang lên: “Hai chứ?”

Thì là dì ở siêu thị từ kệ hàng leo xuống hỏi thăm.

quên bên cạnh còn khác.

Giống như là sự vô sỉ của phát hiện, Lâm Thanh Thanh vô cùng bối rối, vội vàng tránh khỏi , lùi về hai bước kéo dãn cách với Dịch Trạch Duyên, đó đỏ mặt : “Không ạ.” Cô gượng : “Hình như hơn nhiều .” Cô xong cũng dám biểu cảm của Dịch Trạch Duyên, .

nhanh, đương nhiên thấy Dịch Trạch Duyên ở lưng nhắm c.h.ặ.t hai mắt, hít một sâu, tựa như… đang kiềm chế một loại xúc động đáng sợ nào đó.

Đi xuống bãi gửi xe, Lâm Thanh Thanh cầm chìa khóa, chỉ thể bên cạnh xe chờ. Một lát liền thấy Dịch Trạch Duyên đến, Lâm Thanh Thanh vô cùng khó xử, dám .

như xảy chuyện gì, chỉ : “Về .”

Không một chút mập mờ vì cái ôm . Cô lén lút dò xét, thần sắc Dịch Trạch Duyên cũng đổi, thậm chí khóe miệng còn ẩn chứa ý .

Anh tự nhiên như khiến Lâm Thanh Thanh thở phào, nhưng cô ngại. Người đắn vô tư như , mà cô những ý nghĩ xa đến thế, so với , thật sự cô giống một hổ.

Sau khi trở về, Lâm Thanh Thanh lao bếp bận rộn. Dịch Trạch Duyên giúp gì, tự việc của chính , giao phòng bếp cho cô.

Chỉ là Dịch Trạch Duyên vẫn yên lòng, thỉnh thoảng sẽ đến cửa phòng bếp một chút.

Cô ở trong phòng bếp, tóc buộc thành đuôi ngựa gáy, đeo tạp dề, thuần thục thái thịt xào rau, nồi canh đặt bếp, sôi ùng ục bốc lên khói trắng, cả phòng mờ mịt. Cô cạnh khói lửa, nhưng hề chật vật, ngược còn dịu dàng, .

Mỗi tới cửa thấy cảnh , tim đều d.a.o động.

Anh luôn cảm giác phụ nữ cô, phụ nữ hiền lành nhu thuận cô, cô chán ghét như , hận như , thể nấu cơm cho ?

Cho nên tin, một một qua , đó một một thỏa mãn rời .

Cứ tới tới lui lui như , đồ ăn cũng xong.

Lâm Thanh Thanh bê bát canh đặt lên bàn, vội vàng với : “Mau nếm thử .”

Dịch Trạch Duyên một bàn đồ ăn, chân tay chút luống cuống. Hơi nóng của đồ ăn bay nhảy mặt, đột nhiên cảm thấy cơ thể như nở .

Thức ăn là cô nấu cho !

Mặc dù Dịch tuổi còn trẻ, nhưng cũng là trải qua kinh bách chiến, cho nên, giờ phút , mặc dù cảm giác nóng bốc lên khiến cả mê mẩn bừng bừng, nhưng Dịch Trạch Duyên vẫn bình tĩnh gắp một miếng lên nếm thử, tỏ vẻ khách quan đ.á.n.h giá: “Ừm, tệ.”

Lâm Thanh Thanh đương nhiên tin tưởng tay nghề của , dù nhà cô cũng mở tiệm cơm, cô và chị đều nấu ăn ngon, cho nên hài lòng với câu trả lời của .

Lâm Thanh Thanh với Dịch Trạch Duyên: “Không tệ thì ăn nhiều một chút.

Quả nhiên ăn nhiều…

Ăn cơm xong, Lâm Thanh Thanh nhớ trong những đồ ăn vặt Dịch Trạch Duyên mua thì mấy cái thạch, cô cầm một cái lên ăn.

Dịch Trạch Duyên cơm nước xong xuôi, thấy cô ghế sofa ăn thạch liền sửng sốt.

Anh nghĩ tới đêm đó, cô coi đầu lưỡi như là thạch.

Còn , từng tiếng nũng nịu của cô, âm thanh như cào xé tâm gan: “Thanh Thanh ăn thạch.”

Dịch Trạch Duyên ho nhẹ một tiếng: “Vừa ăn cơm xong ăn thạch ngay thì cho thể.”

Lâm Thanh Thanh : “Vừa nãy đột nhiên nhớ tới một đêm mơ tới ăn thạch, trong mơ cảm thấy thạch thơm ngon, liền ăn.”

xong liền nhẹ nhàng hút một ngụm .

Dịch Trạch Duyên: “…”

Anh mà… dám thẳng thạch.

Trong lòng Dịch Trạch Duyên thầm mắng khốn nạn, nhưng thần sắc vẫn như thường đến bên cạnh cô xuống cùng xem tivi.

Căn phòng yên tĩnh, chỉ TV thỉnh thoảng phát tiếng. Dịch Trạch Duyên cách cô xa, cảm giác tồn tại mãnh liệt như , một lát , Lâm Thanh Thanh liền cảm thấy đều tràn ngập thở của .

Sau đó, cô nghĩ tới cái ôm , n.g.ự.c của ấm áp, thoải mái, dễ chịu, thể của rắn chắc co dãn.

Lâm Thanh Thanh vội vàng lắc đầu, ép thể nghĩ, thể .

Cứ lơ đãng TV một lúc thì đến giờ đón con trai.

Đón Tiểu Uyên, con trai ở bên, cuối cùng Lâm Thanh Thanh cũng cảm thấy khí mập mờ kỳ quái giữa và Dịch Trạch Duyên cũng hoãn .

Dịch Trạch Duyên giao phòng việc cho cô xong, Lâm Thanh thanh liền dự định mau ch.óng mở phòng việc. Đầu tiên, từ chối nhã nhặn MK, cầm bản quyền; thứ hai, cô dự định tìm kiếm đại thần Tề Kỳ, nếu như thể thuyết phục gia nhập cùng cô việc thì thể hơn.

từ khi Tề Kỳ rời khỏi MK, ai . Lâm Thanh Thanh quê của Tề Kỳ ở Thành phố A, dự định một chuyến tìm thử.

Cho nên lúc ăn cơm, Lâm Thanh Thanh liền cho hai cha con ý nghĩ của .

Hai cha con vốn đang ăn cơm đều đồng loạt về phía cô, hiển nhiên quyết định của Lâm Thanh Thanh kinh hãi.

“Muốn bao lâu?” Dịch Trạch Duyên hỏi.

“Không , nếu như thể thuyết phục Tề Kỳ, thể chỉ mấy ngày.”

“Không cần, em tìm đơn giản, giúp em tìm liên hệ là , cần em tự tìm.”

“…”

Thật Lâm Thanh Thanh cũng dám xác định chuyến thể tìm Tề Kỳ , nhưng Dịch Trạch Duyên chắc chắn như thế, tựa như chuyện tìm đối với cũng việc gì to lớn.

“Em thấy ?”

Nếu như thể tìm , đương nhiên là thể hơn, Lâm Thanh Thanh : “Vậy , cảm ơn .”

Dịch Trạch Duyên mím môi : “Gần đây em cảm ơn với thật nhiều.”

“…”

Cũng đúng, bởi vì thường xuyên giúp cô, hai chữ cảm ơn đến chai .

Lâm Thanh Thanh hổ.

“Anh việc gì cần em , nếu như thể , nhất định em sẽ tận lực .” Lâm Thanh Thanh chân thành tha thiết với .

Lời dứt, Tiểu Uyên vốn đang im bên cạnh đột nhiên : “Mẹ cần gì cho ba, chỉ cần để ba ấm giường cho là ba vui .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Bạn nhỏ … đang mê sảng gì trời! Cái gì mà ấm giường với ấm giường chứ!

Mặt Lâm Thanh Thanh đỏ bừng lên. Cô Dịch Trạch Duyên, hình như sặc, nắm tay chống bên môi nhẹ nhàng ho khan.

Mặc dù lúng túng, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn sờ đầu bạn nhỏ : “Tiểu Uyên ăn cơm thật ngon.”

Lâm Thanh Thanh cũng trực tiếp phủ định đề nghị của nhóc con, cô đợi Dịch Trạch Duyên tỏ thái độ, nghĩ như thế nào.

“Đồng ngôn vô kỵ, em đừng để trong lòng.”

(* đồng ngôn vô kỵ: lời của trẻ con cố kỵ)

Nghe như thế, Lâm Thanh Thanh mất mát, nhưng cũng gì nữa.

Xem đúng là đồng ngôn vô kỵ, cũng ấm giường cho cô.

Sáng sớm hôm , lúc Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy thì bạn nhỏ rời , nhưng Dịch Trạch Duyên vẫn còn ở nhà, đang ghế sofa báo.

“Anh đến công ty ?”

“Không vội.” Anh đặt tờ báo trong tay xuống: “Đã giúp em liên hệ với Tề Kỳ, cũng hẹn với cô mười một giờ, ở ngay tiệm cơm nhà em, về chuyện hợp tác em tự chuyện với cô .”

Lâm Thanh Thanh cũng ngờ chuyện thuận lợi như . Không thể , chồng quá lợi hại. Cô đang cảm ơn, nhưng cảm thấy lời cảm ơn nhiều quá .

“Hôm qua nghĩ chuyện gì , em giúp gì?” Lâm Thanh Thanh hỏi .

“Còn nghĩ , bao giờ nghĩ xong sẽ cho em .”

**

Vì gặp Tề Kỳ, Lâm Thanh Thanh chuẩn nhiều, tất cả tư liệu, còn những ca khúc cô sáng tác và kế hoạch phát triển cho tương lai của phòng việc. Trước khi gặp cô , cô còn đặc biệt quần áo khác, ăn mặc khá trang trọng, chỉ hi vọng dùng sự chân thành để thuyết phục cô .

Đi tiệm cơm Hòa Bình, chị cho cô, ở trong phòng thanh cao tầng hai chờ cô. Trước khi Lâm Thanh Thanh , cô điều chỉnh hô hấp mới đưa tay gõ cửa.

“Mời .” Là giọng nữ lạnh nhạt.

Nghe thấy giọng quá ôn hòa , Lâm Thanh Thanh càng căng thẳng hơn.

Cô đẩy cửa , Tề Kỳ đang ở bàn uống . Tề Kỳ sắp bốn mươi tuổi, nhưng khuôn mặt qua vẫn trẻ trung, tuy nhiên dung mạo của cô bình thường, cũng khiến khác kinh diễm. Cô mặc một chiếc chiếc áo len cao cổ màu đen, tóc buộc thành đuôi ngựa, trông tinh thần. Mặc dù dung mạo là kiểu khiến khác kinh diễm, nhưng khí chất nghiêm túc lãnh cảm, khiến cả Tề Kỳ mang theo một hương vị riêng biệt.

Lâm Thanh Thanh xuống đối diện cô , mặc dù trong lòng đang căng thẳng, nhưng biểu cảm mặt vẫn tự nhiên lên tiếng chào cô : “Chào cô, Tề tiểu thư.”

Tề Kỳ đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt: “Nghe một ông chủ lớn [*] thần bí gặp , chính là cô?”

[*] chỗ theo cv là đại lão bản, tức là ông chủ lớn tai to mặt lớn, dựa theo ngữ cảnh cũng thể hiểu là bà chủ lớn, nhưng để như cho

Khóe miệng Lâm Thanh Thanh co quắp: “Ông chủ lớn thần bí thì dám nhận, tay chỉ một phòng việc nhỏ, nhưng nếu Tề tiểu thư hiểu và tin tưởng kế hoạch phát triển tương lai đề , thì thể đồng ý hợp tác cùng . Tề tiểu thư, tiên cô xem.” Lâm Thanh Thanh đưa mấy tập văn kiện tay cho cô , cô dành thời gian , và kỹ.

Không ngờ, Tề Kỳ : “Không cần.”

“…”

CMN cứ như , xem từ chối?

đợi Lâm Thanh Thanh thương tâm thì Tề Kỳ tiếp: “Gần đây dự định nước ngoài sinh con. tính toán một chút, mua một đàn ông tϊиɦ ŧяùиɠ , trai, IQ cao chắc 20 vạn, cộng thêm chi chí dưỡng t.h.a.i thì năm sáu mươi vạn. năm sáu mươi vạn bao lâu mới thể nhận ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-21-anh-that-quyen-ru-co-khong-the-khong-hon-anh.html.]

“…”

Lời của cô nghĩ là từ chối? Lâm Thanh Thanh thấy hi vọng, vội : “Chắc chắn quá nửa năm.”

Tề Kỳ đầu nghĩ ngợi, đó vươn tay về phía cô: “Hợp tác vui vẻ.”

“…”

Nhìn bàn tay cô đưa tới, Lâm Thanh Thanh cảm giác như đang mơ. Vậy là đồng ý ?

“Sao , đồng ý?”

Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, kìm nén kích động, vội vàng đưa bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cô .

“Trước tiên cứ như , ngày mai cô đưa đến phòng việc của cô xem.”

Lâm Thanh Thanh vui vẻ đồng ý.

Lâm Thanh Thanh từng nghĩ thể chuyện thuận lợi với Tề Kỳ như . Đương nhiên, tất cả đều thể thiếu sự giúp đỡ của Dịch . Lâm Thanh Thanh mua một món quà để cảm ơn. Cô tới cửa hàng, chọn cho một chiếc cà vạt. Nhìn thời gian vặn, cô dứt khoát mang quà thẳng đến công ty, cũng thể đón tan tầm.

Bởi vì đến một , cũng coi như ngựa quen đường cũ, nên Lâm Thanh Thanh gọi điện cho thư ký của , thẳng lên tầng cao nhất. Thư ký ở đây, nhưng cửa phòng Dịch Trạch Duyên cũng khép . Lâm Thanh Thanh đến ngoài cửa liền thấy âm thanh phụ nữ lóc bên trong, cô nhận tiếng của Trình Nhân.

“Em thực sự ngờ Kỳ Bình như . Nếu em vô tình điện thoại của thì chắc vẫn đang lừa gạt. Chỉ cần nghĩ đến đến nơi khác cùng phụ nữ mèo mả gà đồng, em liền buồn nôn c.h.ế.t. Hiện giờ em cũng chỉ ly hôn với , nhưng tuổi của em còn nhỏ nữa, một phụ nữ ly hôn, tìm chỗ thì khó. Anh Trạch Duyên, em nên gì bây giờ?” Nói xong câu cuối cùng, cô tủi bật .

Sau đó là giọng trầm thấp của Dịch Trạch Duyên: “Chuyện với thì hơn. Lúc là bà mối cho cô và Kỳ Bình, nếu bà cô uất ức thì sẽ lấy công đạo giúp cô.”

“Em , nhưng mà những chuyện em khó với phu nhân. Anh Trạch Duyên, chắc tên khốn Kỳ Bình khốn nạn thế nào . Anh em bắt gian tại giường cùng với phụ nữ , nhưng ngược c.ắ.n em một phát. Anh , Trạch Duyên mua phòng cho em, mở cửa hàng cho em, ngoài đều … đều em là vợ bé nuôi bên ngoài. Anh là đàn ông, cho dù chỉ là công của Dịch gia nhưng cũng tôn nghiêm, thường xuyên những lời đ.â.m lưng khiến cảm thấy mất mặt, em thể tìm đàn ông ở bên ngoài thì cũng ngoài tìm phụ nữ.”

“Anh hẳn rõ, lí do những chuyện là bởi bì trai cô.”

“Anh , nhưng còn cho dù bởi vì trai em thì cũng như thế.”

Dịch Trạch Duyên lạnh một tiếng: “Đây là trách nhàn rỗi chuyện liên quan đến ?”

Trình Nhân gì.

Dịch Trạch Duyên trầm mặc một lúc tiếp: “ còn việc, cô ngoài . Chuyện của cô và Kỳ Bình, sẽ với , đến lúc đó, gì uất ức cứ đến tìm bà , trong thời gian bận.”

“Xin Trạch Duyên, bận như mà em còn tới quấy rầy .” Mặc dù như , nhưng giọng của cô tỏ điềm đạm đáng yêu.

Dịch Trạch Duyên gì, đó Lâm Thanh Thanh thấy một loạt âm thanh, tiếp đến cửa kéo , cô đối diện với khuôn mặt tủi của Trình Nhân.

Có thể thực sự thương tâm, hai mắt đều sưng lên.

Trình Nhân thấy cô thì sửng sốt một chút, nhưng lập tức nở một nụ miễn cưỡng mặt: “Thanh Thanh, cô đến tìm Trạch Duyên ?”

Lâm Thanh Thanh chỉ gật đầu, dùng biểu cảm cho cô cùng cô nhiều. Trình Nhân cũng điều, hít mũi một cái, thút tha thút thít , Lâm Thanh Thanh trong liền tiện tay đóng cửa .

Dịch Trạch Duyên thấy cô xuất hiện cũng bất ngờ: “Em… em cũng đến?”

Lâm Thanh Thanh đặt hộp quà đóng gói tinh xảo lên mặt bàn: “Em chuyện với Tề Kỳ thuận lợi. Vì cảm ơn giúp đỡ, em mua cho một món quà, nghĩ tới công ty cũng cách xa nên trực tiếp mang đến. Anh xem thử xem thích .”

Dịch Trạch Duyên bàn việc, ban đầu định tiếp tục xử lý công việc tay, như thế, vội vàng đặt tài liệu tay xuống tới, lúc cầm hộp quà tay vẫn còn xác định.

“Mua cho ?”

“Ừm.”

Dịch Trạch Duyên mở , bên trong là một chiếc cà vạt. Anh lấy thử, trong văn phòng gương, soi gương thuần thục đeo cà vạt .

Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng quần áo vô cùng đơn giản, nhưng càng tăng thêm tính cách gọn gàng của . Lâm Thanh Thanh cố ý mua cà vạt màu đen, trông khá ăn khớp, phối hợp với áo sơ mi trắng thì gì thích hợp bằng.

Áo sơ mi nhãn nhã đơn giản cộng thêm cà vạt, nháy mắt liền trở nên nghiêm túc trang trọng, cùng với khí chất và vẻ tuấn vốn khiến trở thành một đàn ông chững chạc.

Dáng thẳng tắp, cơ bắp rắn chắc, khí chất cùng dung mạo xuất chúng như , mà trong phòng việc càng thể hiện khí phách sừng sững hơn. Một đàn ông ưu tú như , đương nhiên sẽ hấp dẫn vô phụ nữ. Cô nghĩ đến những lời Trình Nhân , trong lòng ê ẩm khó chịu.

“Ánh mắt tệ, .”

“Anh thích là .” Lâm Thanh Thanh xuống ghế sofa, giả vờ tán gẫu: “Em nghĩ tới thì tâm địa[*] Dịch như , Dịch mua phòng việc cho em, mua đồ cho em, cũng bởi vì em là Tiểu Uyên mà đãi ngộ , chỉ là vì tâm địa của Dịch , đối với nào cũng đều chăm sóc hết lòng.”

[*] tâm địa: lòng , tấm lòng

ghế sofa, rót cho một tách , nhưng uống, đầu ngón tay xuôi theo hoa văn. Cô cúi thấp đầu , lời cũng giống như chỉ thuận miệng mà thôi.

hiểu , cảm thấy cô tỏa một loại chua xót, mà loại chua xót khiến tâm tình vui vẻ.

Anh xuống ghế sofa đối diện cô, ho nhẹ một tiếng, chỉnh sắc mặt ngay ngắn để tự nhiên một chút: “Trước khi học đại học nghĩa vụ quân sự hai năm. Trong hai năm đó, trai Trình Nhân vẫn luôn theo bạn. Trước khi xuất ngũ, bọn nhận một nhiệm vụ. Anh là đội trưởng, chỉ huy tổ đội thành nhiệm vụ, nhưng bởi vì phán đoán sai lầm nên nảy sinh chuyện ngoài ý , mà trai Trình Nhân do chuyện ngoài ý đó nên hi sinh. Trước khi qua đời, nhờ chăm sóc ba và em gái. Đối với mất hi vọng, áy náy, nên thể đồng ý.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Thì còn chuyện như . Xem , Dịch Trạch Duyên đối với Trình gia cũng hợp tình hợp lý.

Lâm Thanh Thanh hối hận vì như . Anh hẳn trong lời của cô ý tứ châm chọc, Dịch Trạch Duyên cảm thấy cô lòng hẹp hòi , vì ngay cả chuyện cũng so đo.

“Mặc dù cũng tự săn sóc bọn họ, nhưng nếu như em để ý, về sẽ đưa cho chú Trình, để chú đưa cho Trình Nhân ?”

“…”

Anh giải thích , lúc để ý mới chứng minh bao dung rộng lượng. Lâm Thanh Thanh nhận , bản phần so đo, mà cô cảm thấy cô gái Trình Nhân là đèn dầu cạn [*].

[*] đèn dầu cạn: còn thể tầm thường.

Cho nên, cô cẩn thận cân nhắc, đó gật đầu: “Cũng .”

Câu trả lời của cô ngoài dự kiến của Dịch Trạch Duyên. Anh chỉ là thăm dò một chút xem cô thực sự để ý , ngờ Lâm Thanh Thanh biểu hiện rõ ràng như .

Cô thế mà để ý . Trước cô sẽ hỏi đến chuyện riêng của , lui tới cùng ai, đối với ai, cô từng hỏi đến.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy ánh mắt Dịch Trạch Duyên lạ, mang theo ý , nhưng cũng sâu. Cô như cảm thấy tự nhiên, liền chuyển chủ đề: “ , tháng chính là sinh nhật Tiểu Uyên, sắp xếp gì ?”

“Sinh nhật trẻ con cần lớn, ngay ở nhà là , chỉ cần mời thêm một .”

“Mời ai?” Không thể mời những chướng mắt .

Dịch Trạch Duyên thấy cô cẩn thận hỏi, vẻ mặt lo lắng liền cảm thấy buồn : “Lý Quý, từng là chiến hữu của .”

Lâm Thanh Thanh gật đầu, nhẹ nhàng thở . Lý Quý, cô từng bảo bối nhỏ tới.

“Em cần chuẩn ?” Dù cũng là đầu tiên cô tham dự sinh nhật bảo bối nhỏ, Lâm Thanh Thanh chu đáo một chút.

“Những gì cần chuẩn thì dì Tuệ sẽ chuẩn , em chỉ cần chuẩn quà cho thằng nhóc là .”

Chuyện đương nhiên .

Dịch Trạch Duyên đồng hồ đeo tay: “Sắp tới giờ , thôi.”

Hai liền cùng xe trở về nhà, Dịch Trạch Duyên lái xe. Lâm Thanh Thanh nghĩ đến một chuyện, liền hỏi : “Em lấy thứ .”

Vừa chủ tiệm châu báu gọi điện cho cô dây chuyền sửa xong.

Dịch Trạch Duyên hỏi nhiều, chỉ : “Được, cùng em.”

Dây chuyền sửa ở một cửa hàng địa phương. Dịch Trạch Duyên ngờ thứ cô lấy là sợi dây chuyền đó. Sợi dây chuyền nhớ rõ, là cố ý đặt để cô vui, nhưng cô ném vỡ.

Đá quý mặt dây chuyên đính , chỉ là vẫn rõ vết vỡ, nhưng thể sửa thành như , Lâm Thanh Thanh cũng hài lòng .

“Tại sửa nó?”

Lông mày Dịch Trạch Duyên cau , lộ mấy phần nghiêm nghị.

Có lẽ do thấy sợ dây chuyền liền nghĩ đến chuyện từng ném vỡ nên Lâm Thanh Thanh cảm thấy áy náy vô cùng.

“Em Tiểu Uyên qua về chuyện sợi dây chuyền . Em đây ném nó, nhưng lúc thấy nó, em thích, cho nên đem sửa. Chuyện ném vỡ nó, em xin . Về mua đồ cho em, nhất định em sẽ yếu quý trân trọng.”

chân thành.

Anh gì, biểu cảm vẫn nghiêm nghị như cũ, nhưng dường như trở nên mê ly, tựa như bao phủ bởi một tầng sương mù.

Lâm Thanh Thanh đeo sợi dây chuyền lên, : “Nhìn , em thực sự thích.”

Lúc cô , mặt hai núm đồng tiền nhàn nhạt, hai mắt lóe sáng như Tinh Tinh, tựa như trong đó chứa tất cả những gì tươi .

“Đi thôi.”

Cô phấn chấn lên phía , nhưng vài bước phát hiện theo. Lâm Thanh Thanh đang đầu thì cảm thấy lưng cùng đầu gối xiết c.h.ặ.t, thì từ phía bế cô lên.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Đột nhiên hành động như , Lâm Thanh Thanh cảm giác như đang mơ. Sức lực của lớn, ôm lấy cô dễ như trở bàn tay.

Lồ.ng n.g.ự.c của thật ấm áp, là kiểu ấm áp khiến tham luyến.

“Em… em thể tự .”

Anh thèm Lâm Thanh Thanh, chỉ ôm cô về phía : “Sàn nhà sẽ bẩn giày em.” Giọng gấp gáp, tựa như còn biến điệu một chút.

Lâm Thanh Thanh: “???”

Lâm Thanh Thanh xuống mũi chân, cũng đang giày mới, liền : “Em ngại.”

“Anh để ý.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Loại cảm giác thật sự ngôn ngữ nào thể hình dung . Anh coi ai gì ôm cô trong đám đông, mà vội vàng tiến đến ôm cô như thế khiến Lâm Thanh Thanh kịp chuẩn , liền e lệ chôn mặt trong lồ.ng n.g.ự.c Dịch Trạch Duyên, từ từ đưa tay choàng lấy cổ .

Cả cô như đang mây, bồng bềnh thoáng chốc, cho đến khi ôm đến bên xe, cẩn thận đặt cô ghế , đó cúi thắt dây an cho cô.

Anh thực sự phong độ ôn nhu.

Anh cách cô gần, mặt gần trong gang tấc. Đường cong khuôn mặt cùng đôi mắt như , chiếc mũi, bờ môi, đường nét góc cạnh rõ ràng, mỗi một chỗ đều hấp dẫn khiến say lòng. Hơi thở dễ chịu của đập mặt, mang theo một chút nóng mập mờ, khiến cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết.

Thắt dây an xong, chuẩn dập. Lâm Thanh Thanh lưu luyên cảm giác dựa gần , nhất thời Dịch Trạch Duyên rời , cho nên theo bản năng bắt lấy tay .

“Sao ?” Anh cô, ánh mắt mang theo hỏi thăm.

Khi về phía cô, thở mạnh mẽ tựa như cũng ép tới, cô chấn động đến nuốt nước bọt. thật mê , mị lực của che giấu sự e ngại của cô đối với Dịch Trạch Duyên.

Mặt của , gần như , gần như là dụ dỗ hôn một cái.

Hôn một cái, đúng , cô hôn .

Lâm Thanh Thanh cảm thấy suy nghĩ của thật đáng hổ, khí chất của vốn nên khiến cô kính sợ tránh xa, nhưng cô điên dại chạm .

Sau đó, cô hôn thật.

 

 

Loading...