Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 19: Muốn Nhào Đến Ôm Anh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cô cảm thấy điên , mới quen với bao lâu những suy nghĩ .

Cô là trẻ tuổi suy nghĩ và tham vọng, bà thím hèn mọn, nên bình tĩnh , Lâm Thanh Thanh.

“Thanh Thanh?”

Giọng cao đưa suy nghĩ của cô . Lúc , cô mới thấy đưa con gấu nhỏ màu xám tới, thực sự giúp cô thắng .

Lâm Thanh Thanh đàn ông mặt, cách cô một bước lớn, khuôn mặt tuấn mang theo nụ nhu hòa.

Đột nhiên cô nghĩ đến hình ảnh tưởng tượng, gương mặt lập tức nóng lên. Lâm Thanh Thanh cảm thấy hành động của thực sự điên rồ, tranh thủ thời gian đầu , đó nhận lấy con gấu nhỏ, cố gắng bình tĩnh cảm ơn với : “Cảm ơn.”

Không Dịch Trạch Duyên phát hiện sự bất thường của cô , nhưng cũng gì nữa. Anh hỏi bạn nhỏ cái gì, Tiểu Uyên chỉ cá heo nhỏ, đó giúp bạn nhỏ thắng cá heo.

Ba xe về nhà. Xe là mở, cô và con trai phía . Toàn bộ đoạn đường, Lâm Thanh Thanh như rơi mộng, cảm giác như hai cha con tách khỏi thế giới của cô, ở một thế giới sáng ngời tươi , còn thế giới của cô chỉ những thứ kỳ quái, màu đỏ màu hồng, những thứ đáng hổ.

Lâm Thanh Thanh hiểu tại suy nghĩ như với Dịch Trạch Duyên. Không thể phủ nhận, đàn ông hề ghét, thậm chí còn thiện cảm, nhưng là cô kính trọng . Ngay từ lúc đầu, thậm chí ngay cả khi từ xa , mặc dù mị lực, nhưng cô đều dám l* m*ng mặt . Cho nên suy nghĩ của cô đối với đều thuần khiết, giống như phụ nữ bình thường thiện cảm với ưu tú khác phái.

bây giờ, thực sự hiểu, cô sinh một ý nghĩ sắc – tình với Dịch Trạch Duyên. Cô thấy những suy nghĩ vô cùng nguy hiểm, cảm thấy hèn mọn vô cùng.

Bởi vì thấy những suy nghĩ hèn mọn, thậm chí cô còn dám Dịch Trạch Duyên, tiếp tục lơ đãng trong lúc ăn cơm, cho đến khi Tiểu Uyên bên cạnh cô ọe một tiếng, phun thức ăn .

Lâm Thanh Thanh choàng tỉnh, vội vàng hỏi: “Tiểu Uyên ?”

Tiểu Uyên cau mày, ôm bụng: “Mẹ ơi con khó chịu, con nôn.”

Quản gia cầm một cái chậu tới, Tiểu Uyên ọe một tiếng, nôn nhiều.

Hôm nay nhà Trình Nhân và hai em Lục Tu Viễn đều tới ăn cơm, chỉ Dịch gia, Trương Thục Hỉ và Dịch Trạch Duyên thấy thế liền vây quanh.

Trương Thục Hỉ vội vàng sai tài xế: “Mau tìm bác sĩ trực ở xưởng rượu đến đây.”

Lâm Thanh Thanh vỗ lưng giúp Tiểu Uyên. Dịch Trạch Duyên kinh nghiệm, cầm một cốc nước cho con uống.

Trương Thục Hỉ : “Sao chuyện như ? Hôm nay Tiểu Uyên ăn thứ gì sạch sẽ?”

Lâm Thanh Thanh nhớ tới khi bọn họ trở về, cô mua cho Tiểu Uyên một cái đùi thỏ. Cô vô cùng áy náy, tự trách bản : “Lúc nãy ở thành cổ, Tiểu Uyên ăn đùi thỏ nên con mua cho bé một cái.”

Trương Thục Hỉ xong, sắc mặt đổi ngay lập tức: “Cô…” Bà vô cùng tức giận: “Cô kiểu gì ? Tiểu Uyên còn nhỏ như thế, thức ăn của nó đều và Trạch Duyên khống chế nghiêm ngặt, đồ ăn bên ngoài sạch sẽ, ngay cả điều mà cô cũng ? ngay là để Tiểu Uyên ở bên cạnh cô sớm muộn cũng xảy chuyện mà. Sớm , lúc khi ôm Tiểu Uyên , trả cho cô.”

Lâm Thanh Thanh sửng sốt, nhưng đang ở trong tình huống , cô cùng suy nghĩ nhiều. Cô tự trách vô cùng, cho nên cũng mặc Trương Thục Hỉ trách mắng.

“Tiểu Uyên ăn đùi thỏ là con đồng ý, trách thì cứ trách con , cần trách Thanh Thanh.”

Dịch Trạch Duyên xong, Tiểu Uyên cũng : “Bà nội, con hơn nhiều , là con ăn đùi thỏ, liên quan đến .”

Trương Thục Hỉ thấy hai cha con đều giúp Lâm Thanh Thanh thì càng tức giận hơn, nhưng cuối cùng vẫn gì thêm.

Một lát bác sĩ tới, cẩn thận kiểm tra triệu chứng của Tiểu Uyên, Tiểu Uyên nôn mấy , đó hỏi: “ Tiểu Uyên ăn đùi thỏ ở bên ngoài. Thật thể trẻ con hề yếu ớt như chúng nghĩ, thỉnh thoảng ăn đồ bên ngoài cũng , tình trạng của Tiểu Uyên rõ ràng là ngộ độc thức ăn, trong đống nôn phát hiện Tiểu Uyên còn ăn quýt, đúng ?”

Trương Thục Hỉ thấy bác sĩ Tiểu Uyên ngộ độc thức ăn thì giật nảy , vội vàng : “Vườn trái cây đưa hoa quả tới, trong đó quýt, Tiểu Uyên thích ăn quýt, nên khi thằng bé về bóc cho nó ăn.”

Bác sĩ : “Vậy thì đúng , quýt và thịt thỏ tương khắc, sẽ cho dày rối loạn. May là ăn nhiều nên nghiêm trọng lắm. Như , nếu mai Tiểu Uyên vẫn lên thì đưa nó đến bệnh viện, nếu chuyển biến thì vấn đề gì .”

Mọi xong mới thở phào một . Bác sĩ đưa t.h.u.ố.c xong liền rời , Lâm Thanh Thanh nhanh ch.óng cho Tiểu Uyên uống. Có lẽ là do hiệu lực của t.h.u.ố.c, Tiểu Uyên đúng là bớt khó chịu hơn.

Bác sĩ , Dịch Trạch Duyên liền : “Đã Tiểu Uyên như do Thanh Thanh, nên xin đổ oan cho cô ?”

Lời là Dịch Trạch Duyên với Trương Thục Hỉ. Mặc dù Lâm Thanh Thanh chỉ mới ở đây một ngày, nhưng cô thể , quan hệ giữa Dịch Trạch Duyên và Trương Thục Hỉ lắm. Rõ ràng là con, nhưng quan hệ nhạt nhòa.

Trương Thục Hỉ chặn rõ ràng vui. Dù , là một trưởng bối mà xin vãn bối, thật sự mất mặt.

Lâm Thanh Thanh thấy thế, lúc đầu quên , ngờ Trương Thục Hỉ vẫn lời xin với cô.

“Xin , hiểu lầm cô.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh rõ ràng hù dọa, xem Dịch Trạch Duyên thực sự năng lực, ngay cả khí chất mạnh mẽ của cũng thể kinh sợ.

Lâm Thanh Thanh vội : “Không , chúng đều vì cho Tiểu Uyên.”

Lâm Thanh Thanh ôm Tiểu Uyên giường, dự định đêm nay sẽ ngủ cùng bé, nếu một lúc nữa bé chỗ nào thoải mái, cô cũng thể tiện chăm sóc.

“Mẹ, con , bụng con còn khó chịu nữa.” Tiểu Uyên từ trong n.g.ự.c cô ngẩng đầu lên .

Lâm Thanh Thanh sờ đầu con. Mặt của bé vẫn trắng bệch, nhưng sợ cô lo lắng nên những lời để dỗ . Có đôi khi, đứa bé hiểu chuyện đến nỗi khiến Lâm Thanh Thanh đau lòng.

Một lát , Dịch Trạch Duyên cũng . Anh cởϊ áσ khoác, lúc chỉ mặc áo trong và quần tây, áo trong sơ vin, vạt áo khá phục tùng, càng khiến eo nhỏ hơn, n.g.ự.c còn vòng cung sung mãn.

Lâm Thanh Thanh vội di chuyển ánh mắt. Càng ngày cô càng cảm thấy thật điên , hiện giờ càng càng thấy Dịch Trạch Duyên mê c.h.ế.t.

“Vẫn ngủ ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.

Lâm Thanh Thanh dám , trán cô chống trán con trai, để Tiểu Uyên che nửa khuôn mặt : “Còn .”

Không ngờ nhóc con bật dậy : “Con nhớ hôm qua bà nội còn kể hết chuyện, con ngủ với bà, con bà kể chuyện.”

“Đừng!” Lâm Thanh Thanh vội vàng kéo tay bé, nhưng cô lập tức nhận động tác của quá hoảng loạn, liền tỏ vẻ bình tĩnh : “Ngày mai bà kể tiếp, hôm nay con ngủ ở đây , ngủ với con.”

Nhóc con nhếch mắt ba một chút, đó gật đầu: “Được ạ.”

Thực Lâm Thanh Thanh bạn nhỏ ngủ bên cạnh là do cô sợ nếu và Dịch Trạch Duyên đơn độc ở cùng trong một phòng, cô sẽ suy nghĩ lung tung, thậm chí cô sợ sẽ hành động khủng khϊếp nào đó, dù hôm qua, lúc ở thành cổ, cô cũng sinh xúc động mãnh liệt với Dịch Trạch Duyên.

động tác bối rối níu Tiểu Uyên , rơi mắt Dịch Trạch Duyên là cô đang cố ý đề phòng .

Chẳng lẽ cô chuyện hôn trộm tối hôm qua ? Không chuyện đó, tối hôm qua cô ngủ ngon mà.

liên tưởng đến sự kháng cự của cô đối với , cho dù mất trí nhớ cũng kính nhi viễn chi [1] đối với , cô cùng ở riêng một chỗ cũng gì lạ.

[1] kính nhi viễn chi: xa mà trông; tôn kính mà thể gần gũi; kính trọng nhưng gần gũi; kính sợ tránh xa

Nghĩ đến đây, Dịch Trạch Duyên cảm thấy trong lòng đắng chát. Chỉ sợ cả đời , ôm cô hôn cô cũng chỉ thể lén lút tại lúc cô .

Vĩnh viễn thể quang minh chính đại mật cùng cô, cho dù cô là vợ của .

Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, Tiểu Uyên khá hơn nhiều, dày cũng cuồn cuộn nữa, một lát liền gục n.g.ự.c cô ngủ mất.

Dịch Trạch Duyên bàn, lẽ đang xử lý chuyện công ty. Lâm Thanh Thanh thể ngủ yên. Cô dám , nhưng . Cô len lén , ai ngờ nghiêng mắt , khiến cô suýt chút nữa bắt gặp.

Lâm Thanh Thanh quýnh lên, vì che giấu sự bối rối của , cô vội vàng hỏi: “Nghe , lúc bà ôm Tiểu Uyên thật ?”

Biểu cảm của Dịch Trạch Duyên phức tạp: “Có ôm , khi Tiểu Uyên đời lâu, bà nhân lúc nhà, cưỡng ép đưa con trai .”

“Vừa đời lâu? Là lúc em còn đang ở cữ?”

“Ừ.”

Thì là thế. Không trách quan hệ giữa và bà . Phụ nữ đang trong thời gian ở cữ vốn yếu ớt và mẫn cảm, con trai mang khác gì lấy sinh mạng của cô. Hiện giờ, cô hiểu vì thái độ của đối với bà ác liệt như .

tại đưa Tiểu Uyên ? Là bởi vì tính tình của cô lúc ? Theo những gì cô thấy, đây cô nóng nảy, gắt gỏng.

Nếu là như thì để con trai ở bên cạnh cô đúng là nguy hiểm, bởi vì như Tiểu Uyên mới ôm ?

Nhất thời, Lâm Thanh Thanh nghĩ mãi , cô dự định ngày mai tìm cơ hội sẽ hỏi bà một chút.

“Sau khi , lập tức đưa con trở về, nhưng lẽ em kíƈɦ ŧɦíƈɦ, cảm thấy con trai đ.á.n.h tráo, còn thiết với con nữa.”

“…”

“Xin , là , bảo vệ hai con em.”

Giọng Dịch Trạch Duyên mang theo áy náy, ngoài còn mất mát khó tả. Cảm giác mất mát tương phản so với khí chất mạnh mẽ hằng ngày.

“Chuyện thể trách , cũng chuyện xảy .”

Dịch Trạch Duyên cô, dường như ánh mắt kinh ngạc, nhưng chỉ một câu: “Chuyện qua đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Giờ phút , trong lòng Lâm Thanh Thanh trăm mối ngổn ngang, bởi vì chuyện con trai bế , cũng bởi vì cảm giác của cô đối với Dịch Trạch Duyên biến đổi, cho nên cô cách nào khiến ngủ .

, … tối qua ngủ ở ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-19-muon-nhao-den-om-anh.html.]

Thân thể Dịch Trạch Duyên khỏi cứng nhắc, nhưng ngữ khí vẫn tự nhiên và bình tĩnh: “Tối qua ngủ.”

Anh cũng sai, tối hôm qua đúng là ngủ .

Đáp án khiến Lâm Thanh Thanh mất mát, cô còn tưởng tối hôm qua ngủ ở đây.

Lâm Thanh Thanh : “Hôm qua ngủ, ngủ sớm một chút.”

Anh cách nào khiến ngủ sớm .

“Không , em và con ngủ .”

Lâm Thanh Thanh ngủ . Ngay cả chính cô cũng hiểu nổi, vì sinh suy nghĩ đó với Dịch Trạch Duyên. Mặc dù cô thiện cảm với , nhưng là kính trọng nhiều hơn. Anh đắn, nghiêm túc, chính nhân quân t.ử như thế, khiến cô cảm thấy những suy nghĩ của thật sự bẩn thỉu, tôn trọng .

Cứ suy nghĩ miên man như , Lâm Thanh Thanh càng khó ngủ hơn. Dịch Trạch Duyên loay hoay một lúc, Lâm Thanh Thanh thấy lên, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.

Dịch Trạch Duyên đến bên giường xuống. Mặc dù Lâm Thanh Thanh nhắm mắt, nhưng cô vẫn cảm giác đang bọn họ. Anh im lặng như một lúc, đó mới xuống cách bọn họ một .

Mặc dù Dịch Trạch Duyên đối với cô , nhưng dường như vẫn duy trì một cách nhất định, từ khi bắt đầu như . Cho nên, đôi khi cô sẽ nghĩ, lẽ chỉ bởi vì cô là Tiểu Uyên, mà thật cũng nhiều tình cảm với cô.

Đèn tắt , căn phòng rơi bóng đêm. Lâm Thanh Thanh dùng chăn che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ một đôi mắt lặng lẽ . Mặc dù tia sáng sáng, nhưng cô thể thấy hình dáng dễ dàng. Anh giường, từ góc độ của cô sang, đường cong gương mặt rõ ràng, cái trán đầy đặn, sống mũi cao, bờ môi duyên dáng.

Thật sự .

Hai tay của đan đặt chăn, ngón tay Dịch Trạch Duyên thon dài, khi cầm s.ú.n.g khiến thưởng thức. Lâm Thanh Thanh nghĩ đến khi mới đến Dịch gia, nhớ lúc bọn họ nắm tay, bàn tay của lớn, bao trùm bàn tay cô, mà lòng bàn tay của thật ấm áp.

Muốn nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Suy nghĩ đột nhiên xuất hiện khiến cô hù dọa. Lâm Thanh Thanh cảm thấy minh thật vô liêm sỉ, càng đáng sợ hơn là, cô cũng hề thu những suy nghĩ vô liêm sỉ .

Anh là chồng của cô, cô thể nắm tay , huống chi hiện giờ cô đang “ngủ thϊếp ”, giả vờ vô thức nắm là .

Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp, giả vờ mơ ngủ chân tay lộn xộn, đưa cánh tay vòng qua con trai hướng phía . Có lẽ trong căn phòng mờ tối, cô thể tính toán cách chính xác, cánh tay của cô cũng rơi .

Lâm Thanh Thanh thất vọng, cánh tay của cô cũng vươn hết sức.

Ngay lúc Lâm Thanh Thanh giả vờ xoay thu cánh tay thì cô cảm giác tay ấm áp. Lâm Thanh Thanh đưa mắt sang, liền thấy Dịch Trạch Duyên đang nắm tay cô. Toàn Lâm Thanh Thanh cứng đờ, lập tức nhắc thả lòng, sợ phát hiện cô giả vờ ngủ.

Anh nhẹ nhàng bắt lấy tay cô nhéo nhéo, đó cúi đầu hôn lên mu bàn tay Lâm Thanh Thanh.

Nụ hôn ấm áp dịu dàng, tựa như một phiến lông vũ rơi mu bàn tay.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy như điện giật, một cỗ tê dại từ mu bàn tay truyền đến xương cụt.

Mau mau thả lỏng, đừng để phát hiện.

Lâm Thanh Thanh cảm thấy trái tim đập phanh phanh, cánh tay đưa dường như cũng trở nên cứng nhắc, nhưng lẽ nhận . Sau khi hôn mu bàn tay Lâm Thanh Thanh một nữa, cẩn thận đưa tay cô trong chăn, đó giúp cô kéo chăn lên, giúp con dịch chăn xuống .

Động tác của nhẹ nhàng, Dịch Trạch Duyên đúng là một đàn ông dịu dàng ôn nhu.

Thậm chí trong lòng cô dâng lên một loại xúc động, nhào qua nép trong n.g.ự.c Dịch Trạch Duyên, đó nũng nịu với , cô chìm đắm trong sự dịu dàng của .

Lâm Thanh Thanh dám, sợ hành động đột ngột của cô dọa sợ, cũng sợ bởi vì sự chủ động của cô mà cảm thấy cô là một phụ nữ hèn mọn, đó khinh thường cô.

Với khí chất mạnh mẽ cường thế cũng khiến cô chấn khϊếp.

Đột nhiên cô nghĩ đến đêm hôm ôm cô từ phía , khi đó cô căng thẳng, cũng cảm thụ bao nhiêu. Hiện giờ, cô vô cùng tiếc nuối, khi đó nên dày mặt ở trong n.g.ự.c lâu hơn một chút.

Cảm giác khiến vô cùng nóng ruột, thể Lâm Thanh Thanh cư.ơng cứng một lúc lâu mới ngủ .

Ngày hôm , khi Lâm Thanh Thanh tỉnh , giường chỉ còn một cô. Dịch Trạch Duyên đang gương lớn cài cúc áo trong. Áo sơ mi màu trắng, đồ tây màu xám đen, quần áo đơn giản nhưng cảm giác già dặn, trưởng thành, còn áo sơ mi trắng mang đến cảm giác sạch sẽ tươi mát.

Tóm , thế nào cũng thấy hợp, thế nào cũng thấy mị lực vô cùng.

Lâm Thanh Thanh cứ chằm chằm như một lúc, cho đến khi Dịch Trạch Duyên cảm nhận ánh mắt của cô liền đầu . Lâm Thanh Thanh vội vàng tránh ánh mắt , thấy : “Tỉnh lúc nào?”

Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp một chút : “Mới một lát.”

“Điểm tâm chuẩn xong, nên rời giường ăn cơm, ăn cơm xong chuẩn một chút, chúng cần trở về.”

“Trở về?” Lâm Thanh Thanh kịp phản ứng.

“Chuyện bên gần như xong .”

“…”

Nhanh như về . Nếu về nhà, cô sẽ thể ngủ chung một phòng với nữa.

Trong lòng Lâm Thanh Thanh tràn ngập mất mát khó tả. Cô cảm thấy mâu thuẫn, sợ cùng Dịch Trạch Duyên đơn độc ở chung sẽ nảy sinh những suy nghĩ hèn mọn hạ lưu đối với , nhưng nghĩ đến chuyện thể ngủ cùng cảm thấy mất mát.

Anh xong liền cửa, Lâm Thanh Thanh bỗng rời .

“Chuyện đó…”

Khi tay Dịch Trạch Duyên đặt ở tay nắm cửa, Lâm Thanh Thanh rốt cuộc nhịn nữa lên tiếng gọi .

“Sao ?”

Lâm Thanh Thanh thấy , nhất thời nên gì. Cô nỡ để , chẳng lẽ trực tiếp cho : Dịch Trạch Duyên, em ở riêng với một lúc, khi trở về, chúng sẽ cách nào đơn độc ở chung một chỗ nữa.

với tình hình mắt, những lời dường như hề phù hợp, mà cô cũng thể .

Trong lúc tâm tư đổi, Lâm Thanh Thanh nhanh ch.óng thấy móc treo cà vạt, liền vội vàng : “Anh đeo cà vạt ?” Nói đến đây, cô cúi đầu xuống hổ: “Thắt cà vạt… em thể giúp .”

Giúp thắt cà vạt chắc là .

Lâm Thanh Thanh cúi đầu dám , hai tay chăn nắm c.h.ặ.t, trong lòng ngừng hò hét, tuyệt đối từ chối em, tuyệt đối từ chối em!!

Em chỉ thắt cà vạt thôi, ý nghĩ nào khác, thật đó!

Dịch Trạch Duyên ngây dại, cô giúp thắt cà vạt?

Anh hoài nghi lầm, tin hỏi : “Em giúp thắt cà vạt?”

Lâm Thanh Thanh gật đầu.

Dịch Trạch Duyên: “…”

Chuyện cô chủ động giúp thắt cà vạt khiến khó thể tin nổi. Trước khi mất trí nhớ, cô bài xích đến gần , khi mất trí nhớ, cô sợ , vẫn luôn duy trì một cách với , nhưng bây giờ, cô giúp thắt cà vạt?

Không cô nghĩ gì, nhưng hiện giờ tâm tư suy nghĩ những thứ nữa.

Chỉ cần trong trường hợp cần thiết, Dịch Trạch Duyên đều thích đeo cà vạt vì nó bó buộc.

mà… Anh vô thức giấu hai tay lưng, tay trái nắm c.h.ặ.t, tay cầm c.h.ặ.t cổ tay trái. Dường như chỉ như , mới thể khiến bình tĩnh hơn.

Mà biểu cảm mặt cũng thể bình tĩnh tự nhiên như , thậm chí còn tỏ mật với cô: “Được.”

Lâm Thanh Thanh thở phào, cô cầm cà vạt đến mặt , từ từ đến gần . Hơi thở từng chút từng chút xông mũi cô, dễ ngửi, mạnh mẽ, thở thuộc về Dịch Trạch Duyên.

Bình tĩnh bình tĩnh, nhào , tới gần một chút là , cho nên Lâm Thanh Thanh, mày bình tĩnh.

mặt , khuôn mặt bắt đầu nóng lên. Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp một chút, chuẩn tâm lý, lúc mới kiễng chân vòng cà vạt qua cổ .

Theo động tác , mặt của và cô càng ngày càng gần. Tai, cổ, thở thuộc về Dịch Trạch Duyên dày đặc, cô thậm chí thể thấy yết hầu lên xuống liên tục.

Lâm Thanh Thanh cảm giác hít thở thông.

Dịch Trạch Duyên cao hơn cô nhiều. Anh mặt khiến Lâm Thanh Thanh cảm giác áp bách. Cho dù chạm , nhưng cô thể cảm nhận cơ bắp rắn chắc của , cơ thể rắn chắn đó khác biệt so với thể mềm mại của cô.

Anh rõ ràng cường thế như thế, cao xa như thế, khó với tới như thế, nhưng hết đến khác, tất cả thứ sức hấp dẫn như . Nghĩ đến đàn ông ưu tú dịu dàng , cảm xúc cô đều bùng cháy.

Anh thực sự khiến cô mê say.

Đột nhiên Lâm Thanh Thanh xúc động lập tức nhảy lên Dịch Trạch Duyên, ôm cổ , ôm thật c.h.ặ.t, đó với : “Dịch Trạch Duyên, em ôm .”

Lâm Thanh Thanh c.ắ.n môi nước mắt. Tại thể mặt dày suy nghĩ vô sỉ như thế?

Lâm Thanh Thanh, mày nên tỉnh táo , mày thể bỉ ổi như . Cô ngừng mắng bản .

thật đáng sợ, cảm giác càng ngày càng mạnh hơn. Lâm Thanh Thanh nhận cô sắp thể khống chế bản .

 

 

Loading...