Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 18: Trong Đầu Chỉ Còn Lại Hôn Cô
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại thời khắc , dây thần kinh lý trí tê liệt , tất cả những gì hình dung đều nhạt nhòa dần, thậm chí c.h.ử.i mó.
Tựa như thú tính của dã thú gọi lên , theo bản năng trở , đặt cô , bắt lấy hai tay cô, nắm c.h.ặ.t mười ngón tay, đưa l*n đ*nh đầu cô ép xuống.
Hôn cô, trong đầu chỉ còn hôn cô.
Hơi thở của cô, hương thơm của cô, tất cả của cô, đều nuốt hết.
Người con gái , cô từ lâu.
Không qua bao lâu, cho đến khi thấy cô “a” một tiếng.
Dịch Trạch Duyên như chìm ở trong mộng, lúc mới ý thức đang gì, vội vàng cô, thấy cô cau mày, hình như khó chịu.
Dịch Trạch Duyên sợ cô lập tức tỉnh dậy, lập tức buông .
Anh giường ngây một lúc.
Nhớ chuyện .
Dịch Trạch Duyên cảm thấy khác gì cầm thú.
Anh mà những chuyện với cô khi cô đang ngủ.
Anh cô gái đang ngủ say, biến thành cầm thú. nỡ trừng phạt cô, điều duy nhất thể là trừng phạt chính .
Cho nên còn thể gì khác ngoài kìm nén đây.
Dịch Trạch Duyên dịch sang đầu giường một chút, cách cô một , sợ nếu áp sát quá gần sẽ nhịn nổi lên thú tính. Thế nhưng như vẫn , bóng dáng của cô ở khắp nơi, mùi hương của cô cũng , giọng ăn thạch của cô giống như đang nũng với , đầu lưỡi cô thơm ngọt, thể cô mềm mại.
Thật sự nổi điên.
Cuối cùng, Dịch Trạch Duyên thực sự t.r.a t.ấ.n nữa, rời giường ngoài. Sân thượng một ai, bên cạnh thanh chắn, gió đêm thổi tới, khí lạnh gột rửa , cảm giác khô nóng khiến phiền lòng cũng rửa ít.
Dịch Trạch Duyên rút một điếu t.h.u.ố.c , thấy phía tiếng bước chân, đến là cô, cho nên cũng lười đầu .
“Đã trễ như còn ngủ, vợ yêu của đuổi ngoài chứ?”
Lục Văn Thiến tiến gần, nhếch cằm lên, vẻ mặt trêu tức . Lúc , Dịch Trạch Duyên chỉ mặc một chiếc áo ngủ, vạt áo ngủ mở lớn, đai lưng thắt lỏng, lộ cổ và cơ n.g.ự.c săn chắc, dọc theo vạt áo xuống , từng khối cơ bụng như ẩn như hiện.
Ánh mắt Lục Văn Thiến vô tình quét qua, vốn dĩ ánh mắt ẩn chứa ý , nhưng đó chuyển sang thất kinh.
Dịch Trạch Duyên đầu cô , khóe miệng tạo thành một đường cong, ánh mắt nhắm , giống như đang , thế nhưng chút giống, khiến thể đang vui đang buồn.
“Đã trễ mà cô còn ngủ, chạy đến đây gì?”
Lục Văn Thiến ôm cánh tay hừ nhẹ một tiếng: “Lúc đầu ngủ ngoài một chút, ai ngờ thấy cô đơn lẻ loi một ở đây, cho nên liền đến xem.” Cô nhíu mày, giọng điệu ranh mãnh: “Nhìn đáng thương như thế, đại tiểu thư đây thể sẽ cố bồi một chút.”
“Ồ? Cô bồi như thế nào?”
Lục Văn Thiến từng bước từng bước về phía , cô vươn tay, đầu ngón tay lướt qua vạt áo , chậm rãi : “Tốt gì chúng cũng cùng lớn lên, thiếu chút nữa còn kết hôn, vợ chồng danh nghĩa thì vợ chồng thật cũng tệ nha.” Ngón tay của cô trượt đến đai lưng , chỉ cần cô cởi nhẹ, thắt lưng của thể tuột .
mà cô còn kịp , thì cổ tay truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt. Dịch Trạch Duyên tay mạnh, giống như bóp nát xương cốt của cô ngay lập tức.
Lục Văn Thiến đau, tức giận : “Dịch Trạch Duyên, buông cho . Tại dám vặn tay , là đàn ông, chẳng lẽ một chút lòng thương hoa tiếc ngọc cũng ?”
Dịch Trạch Duyên từ từ gạt tàn t.h.u.ố.c, , nụ tao nhã: “Nếu cùng lớn lên từ nhỏ, cô hẳn rõ thương hoa tiếc ngọc.” Ánh mắt rơi xuống cô , thần thái của bình tĩnh thanh nhã, nhưng lực đạo tay giảm chút nào, lộ sự tàn nhẫn.
Dứt lời, đột nhiên đưa chân hung hăng đạp đầu gối cô . Lục Văn Thiến đau đớn, quỳ mặt đất kêu bịch một tiếng.
Anh cúi đầu cô: “Cái quỳ , vốn là cô cho cô , nhưng hiện giờ cô ngủ , nên cô nhận lấy.”
Tư thế khiến Lục Văn Thiến cảm thấy vô cùng nhục nhã, nổi giận mắng: “Dịch Trạch Duyên, ngay cả phụ nữ mà cũng tay, là tên khốn, đồ con rùa, vong ân bội nghĩa, nếu như ba thì ngày hôm nay ?”
Dịch Trạch Duyên hề ảnh hưởng, vẫn thanh nhã như cũ: “Cô cũng đừng quên, đó là sản nghiệp của Dịch gia, Lục gia. Cố mà trân quý những gì ba cô nỗ lực . Nếu mà là cô, sẽ học an phận một chút.”
Anh xong liền vung tay cô , rời .
Dịch Trạch Duyên trở về phòng, trực tiếp đến xưởng rượu, một đêm ở đó. Trời sáng, lập tức chuẩn họp.
Trong phòng họp, đến gần hết. Dịch Trạch Duyên mặc Âu phục giày da, cả toát lên sự đơn giản già dặn, cho dù đêm qua ngủ ngon, nhưng ngày hôm tinh thần vẫn phấn chấn như , đó là tố chất mà lãnh đạo nên .
Anh xuống bắt đầu cuộc họp. Trong lúc đó, nào dám chuyện. Chú Trình là theo lâu nhất, nhiều dám lên tiếng, cuối cùng, ông chỉ thể mở miệng.
“Trạch Duyên, cháu xem thể hoãn kết hạch AI . Chú hiểu suy nghĩ của cháu, nhưng nếu đưa AI sử dụng trong xưởng rượu thì nhiều sẽ thất nghiệp, nhiều lao động lớn tuổi trong xưởng rượu nhà chúng , dường như cả đời bọn họ đều cống hiến cho xưởng rượu, thể để xưởng rượu nhà chúng là một nơi tình .
(AI: trí tuệ nhân tạo)
Hai tay Dịch Trạch Duyên giao đặt bàn, đảo mắt một vòng: “Thái độ của mấy đều như ?”
Ở đây đều là phụ trách của xưởng rượu, bọn họ và chú Trình cùng thái độ cũng trong dự liệu của .
Dịch Trạch Duyên tiếp: “Vậy mấy cho , xem trọng tình nghĩa thể mang đến lợi ích cho công ty ?”
Lần , một ai dám mở miệng.
“Hiện giờ AI đang là xu hướng của thế giới. Giống như lúc , khi bước thời kỳ công nghiệp hóa, đưa máy móc sử dụng, nếu như lúc đó công ty kiên trì vì tình nghĩa, vẫn tiếp tục sử dụng công nhân lao động như cũ, mà sử dụng máy móc như hiện giờ, như thì tập đoàn Dịch Thành tuyệt đối thể hôm nay. Không chỉ , chúng sẽ thế giới đào thải, khác gì các xưởng rượu bình thường. Mà bây giờ, AI cũng giống như thời đại công nghiệp lúc , nếu chúng , thì qua mấy năm nữa, chính chúng sẽ đào thải. mấy tình cảm với công nhân xưởng rượu, nếu đưa AI sử dụng, nhất định nhiều sa thải, giống như khi bước thời đại công nghiệp lúc , nhiều đối mặt với thất nghiệp như thế, mấy đều đành lòng. Thế nhưng đó vấn đề suy nghĩ, cũng vấn đề mấy suy nghĩ. Mấy chắc cũng giống , đều suy nghĩ thế nào để công ty trở nên hơn, thế nào mới thể sáng tạo nhiều giá trị ở từng thời đại, đây mới là thái độ mấy nên đối với xưởng rượu.”
Dịch Trạch Duyên xong, một lượt nữa: “Cho nên, mấy gì ?”
Không ai trả lời, Dịch Trạch Duyên chú Trình, chú Trình cũng lắc đầu thể hiện lời nào để .
Họp xong, Dịch trạch Duyên xe. Anh dựa lưng ghế , thể lười biếng, hai chân song song, tay đặt lên đầu gối, hỏi Hoắc Nhất: “Cậu cảm thấy là một m.á.u lạnh vô tình ?”
Hoắc Nhất: “Tổng giám đốc một m.á.u lạnh vô tình, chỉ là ai cũng thể thấy đại cục như tổng giám đốc.”
Dịch Trạch Duyên tựa đầu ghế, giọng điệu lười biếng: “‘Ước nhà rộng muôn ngàn gian, che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan’ [1], chỉ thánh nhân mới thái độ như , mà thánh nhân.”
[1] Trích trong bài thơ Ngôi nhà tranh gió thu phá ( bài ca nhà tranh gió thu phá) của Đỗ Phủ.
Hoắc Nhất im lặng, thật , tổng giám đốc đối với phu nhân chính là một thánh nhân.
Không vì phu nhân chán ghét , tổn thương , dù thế nào cũng thoát khỏi , trốn tránh , thế nhưng giữ cô ở bên .
Đối với chuyện liên quan đến phu nhân, tổng giám đốc lý trí thận trọng giống như mất chính .
những lời , Hoắc Nhất cũng .
**
Lúc Lâm Thanh Thanh tỉnh dậy, giường chỉ còn cô, chiếc gối bên cạnh xếp gọn gàng, tựa như từng ngủ qua. Chẳng lẽ tối hôm qua về ngủ, là nơi khác?
Trương Thục Hỉ và Dịch Trạch Duyên đều nhà, cô và Tiểu Uyên ở đây cũng chán, quản gia với cô ở đây một thành cổ, thể xem. Dù cũng chuyện gì , Lâm Thanh Thanh liền mang theo Tiểu Uyên cùng .
Thành cổ lớn, tường thành treo l.ồ.ng đèn đỏ . Đường tạo đá xanh rộng lắm, xen lẫn với các cửa hàng nhỏ, bán đồ ăn và vô đồ cổ, đương nhiên ở đây đa là bán đồ ăn.
Trên đường cổ thành một cửa hàng bán chân thỏ nướng. Bên ngoài đùi thỏ nướng xốp giòn, bên trong mềm mại, từ xa ngửi thấy mùi thơm. Dù Tiểu Uyên cũng là trẻ con, thấy đồ ăn ngon thèm đến nỗi nhấc nổi chân. Lâm Thanh Thanh thấy thế liền với con: “Có mua cho con một cái ?”
Rõ ràng sắp chịu , nhưng bé chỉ l**m môi lắc đầu: “Ba ba cho con ăn những thứ , ba khi răng thể ăn linh tinh.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Ba Tiểu Uyên là đàn ông nguyên tắc, Tiểu Uyên cũng dạy thành như . Mặc dù ăn nhưng cuối cùng bé vẫn để Lâm Thanh Thanh mua.
Lâm Thanh Thanh đau lòng nhưng cũng gì.
Hôm nay ngày lễ, cũng cuối tuần nên đường ít , cho nên khi ngang qua một cửa tiệm, Lâm Thanh Thanh rõ gọi .
Lâm Thanh Thanh đầu , là Lục Tu Viễn.
Lục Tu Viễn từ quán cafe , : “Hai đến đây dạo ?”
Lâm Thanh Thanh : “Ở trong nhà cũng chán, cho nên dạo một chút.”
Lục Tu Viễn nhiệt tình: “Lần đầu tiên em đến đây cũng quen, cần dẫn đường cho hai ?”
Tối hôm qua Lâm Thanh Thanh ầm ĩ với Lục Văn Thiến như , hôm nay để cho trai của cô dẫn đường, khó tránh khỏi hổ, nên Lâm Thanh Thanh khách khí từ chối: “Không cần, dạo linh tinh một chút.”
Lục Tu Viễn cũng kiên trì, ánh mắt quét đến một tiệm hoa, dường như nghĩ đến gì đó tiếp: “Thanh Thanh, em chờ một chút.”
Lâm Thanh Thanh còn hiểu gì thì chạy đến tiệm hoa mua một bó, đó đưa cho cô.
Vẻ mặt Lâm Thanh Thanh: “????”
Lục Tu Viễn từ xa thấy cô nghi hoặc, liền giải thích: “Chuyện của Văn Thiến hôm qua, xin , bó hoa coi như nhận với em, hi vọng em nhận lấy.”
Vẻ mặt Lục Tu Viễn chân thành, nhưng dùng hoa để nhận khiến cảm thấy là lạ.
“Chuyện hôm qua qua , cũng so đo nữa, cần khách khí như thế.”
Mặt Lục Tu Viễn chút mất mát: “Nếu em nhận, sẽ áy náy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-18-trong-dau-chi-con-lai-hon-co.html.]
Điều cũng cho Lâm Thanh Thanh khó xử, nhận lấy, nhưng cảm thấy nhận một bó hoa từ trong tay đàn ông kỳ, nhưng nếu nhận thì khó xử, dù cũng đang ở đường, là con thì cũng chút tình nghĩa.
Lúc Lâm Thanh Thanh đang do dự, bạn nhỏ ở bên cạnh liền : “Bác cả, cháu kết hôn , cho nên chỉ thể nhận hoa của ba cháu tặng, thể nhận hoa đàn ông khác tặng, cháu là trẻ con còn hiểu , bác cả lớn như mà hiểu ? Bác cả giúp cô Văn Thiến xin thì thể mua thứ khác nha.”
Khóe miệng Lục Tu Viễn co quắp, như tỉnh mộng trừ: “Tiểu Uyên đúng, bác thật sự hồ đồ , hôm khác sẽ chuẩn quà tặng em .”
Lâm Thanh Thanh đang khéo léo từ chối thì giọng trầm mạnh vang lên lưng: “Anh quá khách khí .”
Ba thấy tiếng liền , liền thấy Dịch Trạch Duyên xuất hiện từ khi nào đang cách đó xa. Hôm nay mặc một chiếc áo khoác dài màu xanh lá, bên trong là âu phục màu xám, hai tay đút túi, chậm rãi tới. Dáng thẳng tắp, khí chất xuất chúng, giày da dẫm lên đá lát xanh tạo tiếng vang thâm thúy, cho dù nhàn nhã bộ, nhưng tiếng bước chân thể cảm nhận một loại áp lực vô hình.
“ mà, nếu khăng khăng đưa, thì sẽ mặt Thanh Thanh nhận.” Anh đến mặt Lục Tu Viễn, mỉm .
Lục Tu Viễn cũng : “Vậy , mấy nữa sẽ đưa quà nhận qua.”
Lục Tu Viễn xong liền cáo từ rời .
“Tại tới đây?” Xưởng rượu xảy nhiều chuyện, hẳn đang bận rộn mới đúng.
“Buổi sáng bận rộn đủ , hai tới đây liền đến xem.”
Dịch Trạch Duyên dịu dàng. Lâm Thanh Thanh luôn cảm thấy ánh mắt Dịch Trạch Duyên cô bình thường, lưu luyến, giống như cô là dư vị .
Thật sự thể hiểu nổi.
Ánh mắt của khiến cô tự nhiên, liền cô thức nghiêng đầu né tránh.
“Cần dẫn đường ?”
Lâm Thanh Thanh còn kịp trả lời thì Tiểu Uyên gật đầu như giã tỏi: “Cần cần!”
Thái độ của con trai như xác định, đương nhiên Lâm Thanh Thanh sẽ bé mất hứng, liền gật gật đầu.
Đường lát đá xanh sạch sẽ thanh u [2], xung quanh đều cảm giác hoài cổ, gần đó còn tiếng kéo đàn Nhị, càng khiến nơi thanh nhã yên tĩnh hơn. Cả nhà cùng , thỉnh thoảng một hai câu.
[2]: và tĩnh mịch
“Vì nhận hoa của Lục Tu Viễn? Con gái đều thích hoa ?” Dịch Trạch Duyên thuận miệng hỏi một câu.
Không ảo giác của Lâm Thanh Thanh , mặc dù giống như thuận miệng hỏi, nhưng cô luôn cảm thấy trong đó một loại thâm ý khác.
Lâm Thanh Thanh nghĩ đến những gì Tiểu Uyên , thực cô cũng nghĩ như . Cô là vợ của , đời chỉ thể nhận hoa tặng, nhận hoa của đàn ông khác đều là mập mờ rõ.
những lời thật khó .
Lâm Thanh Thanh nghĩ nghĩ : “Không cần thiết, vì cả.”
Dịch Trạch Duyên hỏi tiếp nữa.
Lúc , ba đến một nơi náo nhiệt, thấy một cô gái đang bên đường hát, xung quanh nhiều vây xem.
Cô để tóc kiểu công chúa, hai bên ngắn, đằng dài, tóc mái cắt ngang trán, mặt trang điểm đậm, đeo kính sát tròng màu nâu, tô son màu tím, mũi còn đeo khuyên, khuôn mặt khiến cảm giác hiện đại, nhưng mặc chiếc váy màu đen, giống nữ sát thủ thời cổ đại.
Cô đặt một dàn âm thanh chân, tay cầm một cây ghita, tai đeo Microphone, chất lượng của dàn âm thanh và tai đầu lắm, khiến tiếng hát của cô rè.
cho dù cô mặc quái dị như , dàn âm thanh của cô tả tơi thành như , nhưng tiếng hát của cô như lực hấp dẫn khiến mê , giống như bảo vật giấu ở núi, cô tản hàng ngàn ánh hào quang, ánh sáng xuyên qua dãy núi, hất dẫn tất cả những đến gần .
Lâm Thanh Thanh cũng là một trong những thu hút, chuẩn âm, những kỹ thuật chuyển âm cô đều nắm chắc, mà giọng cũng cao và lực xuyên thấu. Khi cô điên cuồng, gào thét vung vẩy đàn ghita, Lâm Thanh Thanh cảm thấy linh hồn tựa như cô mạnh mẽ kéo , cảm giác phát huy vô cùng tinh tế thoải mái.
Cho đến khi tiếng hát dừng , một lúc lâu cô vẫn hồn. Nhìn cô thu dọn dàn âm thanh chuẩn rời , Lâm Thanh Thanh vội vàng đuổi theo. Cô kích động, năng cũng lộn xộn: “Chuyện là… cô hát êm tai.”
Mặt cô đổi sắc cô, lạnh nhạt : “Cảm ơn.”
Cô vòng qua cô lên , để cô mắt, Lâm Thanh Thanh cũng tức giận, vội vàng đuổi theo: “ mời cô tham gia văn phòng việc của , cô hứng thú ?”
Cuối cùng cô cũng dừng bước, ánh mắt tùy ý cô từ xuống , vẻ mặt vẫn đổi: “Công ty gì?”
“À…Thật là… Phòng việc của vẫn chính thức treo biển hành nghề.” Lâm Thanh Thanh sờ mũi: “ mà, chẳng bao lâu nữa sẽ bắt đầu hoạt động, cô coi như là đầu tiên việc ở văn phòng của , là cựu binh lớn nhất, khi mở văn phòng nhất định quyền lợi của cô sẽ thiếu.”
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o c.h.ế.t tiệt, cút!”
“…”
Cô kéo dàn âm thanh, khách khí mặc kệ cô. Lâm Thanh Thanh từ bỏ, bóng lưng cô : “ l.ừ.a đ.ả.o, thật sự phòng việc, tại Bắc Thành, trong khu Nam Lộ Quế Uyển mới xây, đường 1028 Thương Uyển, tòa nhà B, cô suy nghĩ kỹ thì đến tìm .”
Cô xa, thấy .
Lâm Thanh Thanh nản chí, tiếng hát của cô thực sự khiến cô kinh diễm, văn phòng việc Dịch Trạch Duyên cho cô bỏ phí, chờ đến khi sửa xong tấm kính cô sẽ chính thức đưa hoạt động, cho nên đột nhiên gặp một hát như thế, đương nhiên cô kéo cô hợp tác cùng , ngờ tưởng là l.ừ.a đ.ả.o.
Bóng dáng cô biến mất trong đám đông. Cô cảm giác bàn tay ấm áp, cúi đầu thì thấy Tiểu Uyên nắm c.h.ặ.t t.a.y . Tay trẻ con non nớt xúc cảm, bé ngẩng cái đầu nhỏ lên cô, gương mặt trắng nõn giống như một chiếc bánh trôi nước. Ừ, chính là giống chè trôi nước nấu nát. Bé với cô, vô cùng rạng rỡ.
“Mẹ đừng lo, dì đó đồng ý hợp tác với thì con hợp tác với ? Con cũng sẽ hát.”
Thật sự lạ, rõ ràng con trai còn nhỏ như , thế nhưng cô cảm giác con trai sủng ái. Lâm Thanh Thanh xổm xuống, cô xoa đầu bé, đó sờ nắn khuôn mặt nhiều thịt, hôn lên trán bé một cái, tất cả mất mát dường như tan biến .
là con trai mềm mại đáng yêu chữa vết thương .
Chỉ cần trong lòng vui, thấy bé thì tất cả đều muộn phiền đều tan thành mây khói.
Bạn nhỏ vui, khanh khách, nhưng hôn bé vẫn hổ, ngón tay nhỏ gãi đầu, đầu cọ khuôn mặt đỏ bừng vai.
“Cần giúp em “chiêu dụ nhân tài” ?”
Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , liền thấy đáy mắt Dịch Trạch Duyên mang theo ý , thậm chí còn xen lẫn cảm giác nhớ nhung. Dường như tình nguyện hai con bọn họ ôm ôm hôn hôn.
Lâm Thanh Thanh : “Không cần, giúp em nhiều, con đường em tự .” Lâm Thanh Thanh nghĩ đến cô gái , vẻ mặt thấp thỏm yên: “ mà, em giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o ?”
Dịch Trạch Duyên lắc đầu: “Không giống.” Anh dừng một chút tiếp: “Không kẻ l.ừ.a đ.ả.o nào đáng yêu như cả.”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Anh bình vô tư thản nhiên, tựa như đang kể một sự thật, nhưng Lâm Thanh Thanh , mặt đầu nóng lên.
Cô tỏ vẻ điềm nhiên như chuyện gì, nắm tay Tiểu Uyên : “Đi thôi, về .”
Ba trở con đường cũ. Lâm Thanh Thanh ở giữa, bên là Dịch Trạch Duyên cao lớn, bên trái là Tiểu Uyên thấp bé, một nhà ba song song cùng , nhất thời im lặng. Nhà hai bên thấp bé, giống như xây dựng từ thời Hán, đá chân như ngấm nước quá lâu, đó nhiều rêu xanh. Đường thanh u yên tĩnh, giống như xung quanh hề ai khác, chỉ một nhà ba bọn họ.
Không hiểu lâm Thanh Thanh thấy thỏa mãn, cô cảm thấy cuộc sống như cũng tệ lắm.
Đi ngang qua lối , Tiểu Uyên tiệm bán chân thỏ nướng, theo bản năng dừng bước . Bé trông mong chân thỏ nướng, liế.m môi một cái. Lâm Thanh Thanh bé thật sự ăn, cô đành lòng, liền thương lượng với Dịch Trạch Duyên: “Có thể mua cho Tiểu Uyên một chiếc đùi thỏ ? Chỉ mua một ?”
Dịch Trạch Duyên khuôn mặt lớn khuôn mặt nhỏ, hai khuôn mặt giống đến mấy phần, đều cùng một biểu cảm mong đợi .
Dịch Trạch Duyên cảm thấy hai khuôn mặt đồng thời như , lực sát thương chút lớn. Trong những nguyên tắc của , khi răng, bạn học nhỏ phép ăn những đồ ăn linh tinh .
bây giờ…
Được , ăn thì ăn .
Dịch Trạch Duyên gật đầu đồng ý. Lâm Thanh Thanh liền mua hai cái đùi thỏ, một cái cho cô một cái cho con trai.
Bên ngoài thành cổ một quảng trường lớn. Trên quảng trường nhiều , già đang luyện Thái Cực, còn một đám tụm chơi cờ tướng.
Tiểu Uyên chỉ một chỗ, kích động : “Mẹ ơi, gì , thứ gì ba ba cũng thể thắng đem về cho .”
Nơi đó một quầy trò chơi, dùng s.ú.n.g đồ chơi b.ắ.n quả bóng, nếu b.ắ.n trúng nhiều ít thì đều nhận phần quà tương ứng. Lâm Thanh Thanh nhớ bạn học nhỏ từng với cô, ba của bé b.ắ.n s.ú.n.g giỏi.
“Có ?” Dịch Trạch Duyên đầu hỏi cô.
Lâm Thanh Thanh thấy một con gấu màu xám, cổ buộc nơ bướm màu hồng, vô cùng đáng yêu. Cô chỉ nó : “Cái đó .”
Một nhà ba qua. Lúc Lâm Thanh Thanh mới nhận con gấu đó khó lấy nhất, b.ắ.n trúng 15 quả bóng bay trong một thì mới nhận .
Lâm Thanh Thanh chút lo lắng, cô Dịch Trạch Duyên khó xử ? hình như Dịch Trạch Duyên chẳng coi đó là chuyện to lớn gì. Anh mua ba mươi lăm viên đạn gắn s.ú.n.g đồ chơi, đó bên ngoài vạch quy định, ghì s.ú.n.g, híp mắt nhắm b.ắ.n, phanh, trúng một quả, phanh, trúng một quả nữa.
Thân thể thẳng tắp mang theo sự kiên nghị của quân nhân. Động tác giơ s.ú.n.g của thành thạo, cho dù mặc quân trang, nhưng Lâm Thanh Thanh từng thấy ảnh chụp, cô thể tưởng tượng dáng vẻ mặc quân trang của .
Dưới bầu trời tối tăm mờ mịt, đột nhiên cô cảm thấy thể coi nhẹ ánh sáng của Dịch Trạch Duyên, lóa mắt như thế, hấp dẫn sự chú ý của cô.
Một phát một phát một phát, trượt phát nào, từng quả bóng bay b.ắ.n trúng nổ tung, tư thế hiên ngang, khí chất bức .
Sĩ quan trẻ tuổi, b.ắ.n một tay dễ dàng, chiến trường dũng mãnh gϊếŧ địch, khi cởϊ áσ cũng thể biến thành vợ hiền đảm đang, đột nhiên cô cảm thấy đàn ông thật ôn nhu.
Nghiêm túc và ôn nhu khác biệt , nhưng mà thể xuất hiện đồng thời , lộ một loại nam tính mê .
Cô khuôn mặt chuyên chú của đàn ông, nhất thời mê mẩn.
Anh gợi cảm như , ôn nhu như .
Trong nháy mắt đó, mị lực của như thấm cô, khuấy động trái tim của cô. Đột nhiên, Lâm Thanh Thanh xúc động.
Cô nhào qua ôm lấy , ép , hổ một chút chuyện với .