Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 16: Đây Là Lần Đầu Tiên Cô Chủ Động Tiếp Cận Anh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mờ tối, giác quan so với ban ngày còn nhạy cảm hơn. Anh dán lưng khiến cô thấy ấm áp, còn hương thơm , tiếng hít thở của , cô đều cảm nhận rõ ràng như thế, nhất là thở ấm áp phả bên tai khiến cô cảm giác tê tê như điện giật.
Cơ thể Lâm Thanh Thanh cứng nhắc, gần như dám động đậy.
Cô ngờ sẽ ôm . đó bọn họ vẫn luôn “tương kính như tân.”
(*tương kính như tân: vợ chồng tôn trọng như khách.)
Chưa kịp chuẩn tâm lý, nên bây giờ đối diện với , chân tay cô càng luống cuống hơn.
Cho nên, bây giờ nên gì?
Cô cảm thấy nhịp tim đập như đ.á.n.h trống, thể cứng nhắc một lúc lâu mới tìm âm thanh, lắp ba lắp bắp : “Em… Em uống nước.”
Biện một lý do, chẳng qua chỉ nhanh ch.óng trấn an bản đang luống cuống.
Anh trầm mặc một lúc, đó buông cô , một tiếng “cạch” lập tức vang lên, ánh đèn sáng rõ.
Không giống cô cả cứng ngắc, chân tay luống cuống, bình tĩnh, xoay xuống giường với cô: “Anh lấy cho em.”
Anh rời một lúc mà cô vẫn cách nào dừng sự căng thẳng và hồn, giống như thở của vẫn còn lưu bên cạnh, như một tấm lưới vô hình bao phủ cô.
Cô tựa đầu giường vỗ vỗ lồ.ng n.g.ự.c, sang bên cạnh , Tiểu Uyên ôm sang bên cạnh từ lúc nào. Bé ngủ ngoan, một trơ trọi giường, chăn che kín , trông vô cùng đáng thương.
Dịch Trạch Duyên trở trong chốc lát, đặt cốc nước tủ đầu giường, đó xuống giường, cách cô gần.
Cô nâng chén nước lên, cảm ơn với , đó “ực ực” uống , bộ quá trình cũng dám .
“Em đang sợ ?”
Lâm Thanh Thanh , lắc đầu.
“Lúc nãy em gặp ác mộng, sợ em dọa đến con trai, cho nên ôm em, như thế sẽ hơn một chút.”
Thì là thế.
“Có quá tùy tiện ?” Tuy lời áy náy, nhưng trong giọng tràn ngập ý , cho đang vui.
“Không .” Lâm Thanh Thanh nhỏ giọng trả lời.
Anh gì nữa, đến bên giường bế Tiểu Uyên giữa, để cô và con cùng đắp một cái chăn, còn thì kéo một cái chăn khác đắp lên, : “Ngủ , ngủ ngon.”
Chờ Lâm Thanh Thanh xuống giường, liền tắt đèn. Trong phút chốc, xung quanh rơi bóng tối.
Cảm giác căng thẳng một lúc lâu vẫn biến mất, Lâm Thanh Thanh ôm Tiểu Uyên, cuối cùng cũng cảm thấy khá hơn một chút, đó bất tri bất giác ngủ mất.
Lúc Lâm Thanh Thanh tỉnh , Dịch Trạch Duyên và Tiểu Uyên còn tỉnh, cô vẫn ngủ bên cạnh Tiểu Uyên như cũ, Dịch Trạch Duyên và cô cách một Tiểu Uyên.
Anh yên tĩnh giường, hai mắt nhắm , lộ sự cường thế vô hình giống ngày thường, khi ngủ vô cùng bình thản. Tiểu Uyên bên cạnh “chổng vó lên trời”, lúc cô thấy thì bé đá tung chăn , bàn tay nhỏ đầy thịt gãi gãi bụng.
Thật là đáng yêu.
Trong lòng Lâm Thanh Thanh tràn ngập cảm giác thỏa mãn. Không hiểu cô cảm thấy vui, đắp kín chăn cho bảo bối, hôn lên mặt bé một cái, đó ngẩng đầu khuôn mặt tuấn tú của đàn ông đang ngủ say, cô nghĩ tới đêm hôm qua, khuôn mặt liền đỏ lên, vội vàng .
Lúc hai cha con xuống lầu, Lâm Thanh Thanh chuẩn xong bữa sáng. Dịch Trạch Duyên bữa sáng phong phú mặt liền ngây ngốc một chút, chân ngừng bước mấy giây mới phục hồi tinh thần, đó tự nhiên chào hỏi cô: “Buổi sáng lành.”
Tiểu Uyên vui, đến bàn ăn bữa sáng phong phú, hai mắt sáng lên: “Đều là nấu ?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu, bạn nhỏ vội vàng cắt một lát trứng tráng ăn, ăn xong lập tức giơ ngón tay cái lên với cô: “Ăn ngon, thật tuyệt.”
Được con trai khen, Lâm Thanh Thanh cũng vui, về phía Dịch Trạch Duyên, lúc bàn bắt đầu ăn bánh mì. Lâm Thanh Thanh dò hỏi: “Có hợp khẩu vị ?”
“Ừm, ăn ngon.” Trong giọng còn lộ ý khen ngợi.
Lâm Thanh Thanh thở phào.
Ăn cơm xong, hai cha con liền ngoài, Lâm Thanh Thanh phòng bản thảo. Lúc cô xuống lầu lấy nước liền thấy Dịch Trạch Duyên đang trong phòng khách, tay đang cầm mấy tập tài liệu xem.
Lâm Thanh Thanh khỏi ngạc nhiên, : “Anh đến công ty ?”
Anh ngẩng đầu cô, thuận miệng đáp: “Công ty việc gì nên về.”
“…”
Công ty việc gì? Lâm Thanh Thanh nhớ tới , thấy Dịch Trạch Duyên xưởng rượu xảy chuyện, hơn nữa hôm đến công ty đón , ánh mắt sắc bén của đang nhân viên, bất kể thế nào cũng giống công ty chuyện gì.
Lâm Thanh Thanh cũng hỏi nhiều, cô vô tình tài liệu tay , mấy tập tài liệu giống như pháp luật luật sư soạn , đột nhiên cô nhớ đến một chuyện: “Anh còn nhớ Long ca ?”
“Ừm.”
“Lúc , chuyện Long ca bắt là do giúp ?”
“Cũng tính là giúp, chỉ gọi cho cảnh sát trưởng quen thôi.”
Xem cô đoán sai, quý nhân giúp đỡ cô khi đó chính là , Lúc , khi đoán , cô thấy thể hiểu nổi, hai chỉ tình cờ gặp mặt mà tay giúp đỡ. bây giờ, cô hiểu .
Không tình cờ gặp mặt, là chồng của cô.
“Cảm ơn .”
“Ừm?” Anh một tiếng: “Dự định gì để cảm ơn ?”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Làm để cảm ơn ? Lâm Thanh Thanh nghĩ một lúc mới : “Không thì lúc nào rảnh, em sẽ mời ăn cơm.”
“Hiện giờ rảnh.”
“…”
Dù cũng mời ăn cơm, sớm muộn chỉ là vấn đề thời gian. Lâm Thanh Thanh liền : “Vậy , em quần áo.”
Lâm Thanh Thanh chọn một chiếc váy màu trắng. Bởi vì là mùa đông, nên áo dùng lông động vật dệt thành, mặc cảm giác ấm. Cô khoác thêm một chiếc áo khoác màu đen, phối hợp với chiếc váy màu trắng hợp.
Lâm Thanh Thanh dùng cặp tóc tùy tiện cặp mái tóc dài lên, trang điểm qua loa, đậm lắm, dù cũng đủ để ứng phó với việc ngoài ăn một bữa cơm.
Lâm Thanh Thanh trong gương, cảm giác như hẹn hò.
Hẹn hò? Lâm Thanh Thanh vội lắc đầu, cảm thấy nghĩ nhiều. Cô thấy son môi đủ đỏ, bôi thêm một lớp.
Khi Lâm Thanh Thanh xuống lầu, Dịch Trạch Duyên vẫn ghế sofa xem tài liệu, hai chân vắt chéo, tư thái nhàn nhã, động tác lật tài liệu lộ vài phần lười biếng, thấy tiếng bước chân, liền ngẩng đầu lên . Khi thấy cô, tư thế nhàn nhã đột nhiên đông cứng, ánh mắt sự kinh diễm cho kinh ngạc, nhưng chỉ thoáng qua biến mất, một giây , tỏ tự nhiên với cô: “Chuẩn xong ?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu.
Lâm Thanh Thanh chọn một nhà hàng của Nhật, đây là nhà hàng Nhật Bản nổi tiếng ở Bắc Thành, hương vị ngon, hơn nữa còn nhiều minh tinh đến ăn.
“Trước từng đến đây ăn?” Sau khi xuống xe, Dịch Trạch Duyên hỏi.
“Không , chỉ từng .” Sau khi lên đại học, cô ít khi xin tiền Lâm Bằng, nơi chi phí cao như thế , cô nổi: “Chỉ là một thần tượng em thích từng giới thiệu nơi , chính là hát tình ca Bắc Hải, Nhiễm Nam.”
“Anh .”
“…”
Đột nhiên Lâm Thanh Thanh nhớ tới chiếc dây chuyền. Theo như bạn nhỏ Tiểu Uyên thì là lúc cô thấy Nhiễm Nam đeo chiếc dây chuyền đó liền thích, đó Dịch Trạch Duyên mới đặt một cái, cô ném vỡ.
Lâm Thanh Thanh thở dài, nhưng đến Nhiễm Nam cô vui vẻ: “Nhiễm Nam là ca sĩ em thích nhất. Cô hát tài, cô là một thần tượng tấm lòng lương thiện, luôn lên tiếng cho yếu thế, nhất là từng giúp đỡ nhiều cô gái yếu thế, giúp họ phấn đấu vì địa vị xã hội. Em cảm thấy là thần tượng thì nên như .”
Cô từng nghĩ tới, khi nghiệp tiến công ty của thần tượng, việc cùng cô , còn một thời gian dài Nhiễm Nam chỉ dẫn phương hướng cho cô, chỉ là… chỉ là chuyện thể lường , cuối cùng cô vẫn vô duyên với chuyện ca hát.
Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, lúc mới nhận Dịch Trạch Duyên đang mỉm cô chằm chằm, dường như ánh mắt của cũng vì cô mà trở nên dịu dàng hơn, lộ cảm giác cưng chiều.
Lâm Thanh Thanh rung động, lập tức hỏi: “Có em nhiều quá ?”
“Không nhiều, thích em , gì cũng .”
“…”
Anh là một đàn ông khí chất mạnh mẽ, bẩm sinh cảm giác nghiêm túc và nguy hiểm. vì , dường như quanh lúc một tầng mềm mại vô cùng bao phủ, còn là một tổng giám đốc điều khiển khác, chỉ là chồng của cô mà thôi.
Chồng… Lâm Thanh Thanh cúi đầu, mặt nóng lên.
“Dịch tổng.”
Đột nhiên kéo suy nghĩ của Lâm Thanh Thanh trở , cô về phía , thấy hai cô gái đang đến. Xem nơi đúng là thường xuyên minh tinh đến, cô tới gặp .
Thật khéo, trong đó còn một cô quen.
Lúc , Lâm Thanh Thanh và Dịch Trạch Duyên đang hành lang. Trên hành lang, hai mĩ nữ Nhật Bản chạm khắc bên cửa sổ, mặt đất phủ tấm t.h.ả.m mềm mại.
Hành lang rộng, bốn gặp ở đây càng chật chội hơn.
Cô gái cùng Lương Hân quen, hẳn cũng là trong giới giải trí, nhưng Lâm Thanh Thanh nhớ tên. Vừa mới đến, cô chào hỏi Dịch Trạch Duyên.
Cô thiện, giọng cũng mang theo sự nịnh nọt. Ánh mắt cô lướt qua Lâm Thanh Thanh, dường như sửng sốt một chút, nhưng điều hỏi phận của Lâm Thanh Thanh.
Mấy tháng , Lương Hân vì cổ vũ cô thi đấu còn cố ý mua con b.úp bê cho cô. Khi đó, cô vẫn là bạn nhất của cô, cách mấy tháng gặp , chắc chắn ôm thật c.h.ặ.t.
bây giờ, ôm, cũng mừng rỡ khi thấy bạn , hai chỉ đ.á.n.h giá lẫn , tâm tư riêng biệt.
Nhìn thấy cô, hình như Lương Hân kinh ngạc, đó ánh mắt cô lướt qua Dịch Trạch Duyên. Không nghĩ tới điều gì, sắc mặt của cô càng trở nên phức tạp, dường như thể tưởng tượng nổi, hơn nữa còn mang theo một sự thoải mái.
Chỉ là, nhưng khác thường thoáng qua biến mất, cô lập tức hòa nhã chào Dịch Trạch Duyên: “Chào Dịch tổng.”
Dịch Trạch Duyên khách khí gật đầu: “Chào hai cô.” Hai họ khẽ tránh nhường đường, Dịch Trạch Duyên bước qua.
Lâm Thanh Thanh phục hồi tinh thần, như quen Lương Hân, theo Dịch Trạch Duyên sượt qua bọn họ, trừ cách thì cô cũng tìm biện pháp hơn.
Đi phòng đặt xuống. Có lẽ do thấy Lương Hân, ít nhiều tâm trạng của Lâm Thanh Thanh cũng chút đổi. Dịch Trạch Duyên là nhạy cảm, khi xuống liền hỏi: “Sao ?”
Lâm Thanh Thanh nghĩ đến Lương Hân, tự giễu: “Cô gái bên trái là chị kế của em.”
“Anh .”
“…”
Lâm Thanh Thanh kinh ngạc, nhưng cũng lập tức hiểu , cô và Dịch Trạch Duyên là vợ chồng, Dịch Trạch Duyên chuyện gia đình cô cũng gì lạ.
“Ba em vì giúp cô tiến giới giải trí nên đập ít tiền.” Dịch Trạch Duyên thấy biểu cảm kinh ngạc của cô, thêm: “Chị em cho em ?”
Chị chỉ cho cô, lúc khi Lương Hân phản bội cô, ba liền che chở Lương Hân, vì thế nên cô còn đoạt tuyệt quan hệ với ông . Về phần Lương Hân thành danh như thế nào, chị cho cô.
Không ngờ ba hào phóng như thế, chi tiền cho Lương Hân tiến giới giải trí.
“Nếu ba em đập tiền, cô sẽ giới giải trí.” Phục vụ mang Menu lên, lúc Dịch Trạch Duyên một bên liếc qua Menu, một bên chuyện phiếm với cô: “ ở trong ngành giải trí, cô cũng gì đặc biệt, chỉ thể nhặt một chút tài nguyên mà khác để duy trì sức nóng, về chỉ sợ những tài nguyên cũng nhặt .”
Anh dường như chỉ đang trần thuật đơn giải chuyện, nhưng hiểu vì , Lâm Thanh Thanh cảm thấy trong lời của hàm chứa sự lạnh lùng.
Lâm Thanh Thanh bàn về chuyện của Lương Hân hỏng bầu khí. Chọn xong món ăn, ánh mắt cô liếc xung quanh, đổi chủ đề: “Nhà hàng tệ, quang cảnh thanh nhã, bố cục cũng tuyệt.”
“Nếu em thích, sẽ mua nó tặng cho em.”
“…”
Anh hời hợt, giống như đang chuyện hôm nay ăn gì . Lâm Thanh Thanh nghĩ đến chuyện từng bảo bối , ba bé cũng bởi vì cô khen khu biệt thự liền mua nhà ở đó.
Cô cảm giác như đàn ông sủng ái, nhưng rõ ràng lạnh lùng như , khiến Lâm Thanh Thanh thể hiểu nổi.
Cô vô cùng ngại, vội vàng : “Không… cần, về đến nhiều là .”
Anh rót một chén , ngón tay thon dài nâng chén lên khẽ nhấp một ngụm, khuỷu tay chống bàn, chèn còn đặt bên môi, sương mù lượn xung quanh. Anh mỉm cô, bởi vì sương mù bao quanh nên ánh mắt càng thâm thúy khó lường hơn.
“Đến nhiều? Đến cùng ai?” Giọng của cũng tràn ngập ý . Không ảo giác , Lâm Thanh Thanh cảm thấy hình như cố ý giở trò trêu cô. rõ ràng là điềm đạm lễ độ, trưởng thành vững chắc như mà.
Lâm Thanh Thanh càng ngượng ngùng hơn. Cô dám ngẩng đầu , lắp ba lắp bắp : “Cùng… cùng , còn … còn con trai nữa.”
“Được.”
Ý của càng đậm hơn.
Trong phòng hiểu thêm hương vị mập mờ. Lâm Thanh Thanh tố chất tâm lý như , bộ thời gian đều bình tĩnh uống . Cô cái khí mập mờ cho sắp thở nổi.
“Em phòng vệ sinh một lát.”
Lúc , vệ sinh chính là biện pháp nhất.
Lâm Thanh Thanh phòng vệ sinh, tâm lý của bình , khi chuẩn thì bên ngoài vang lên tiếng chuyện.
“Thật kỳ lạ, Dịch Trạch Duyên rõ ràng gần nữ sắc mà đưa cô gái đến ăn cơm. tớ nhớ rõ , đầu tư bộ phim , một mẫu tóm lấy cơ hội, chuẩn dâng hiến sắc cho . Lúc , vô cùng khách khí cự tuyệt , nhưng mấy ngày , cô gái bôi đen mạng, nửa thật nửa giả, thâm chí còn c.h.ử.i thậm tệ. Lúc đầu, tiền đồ của cô cũng tệ lắm, đó bôi đen mất hết đất diễn. Khi đó, đều đồn đây là ý của Dịch Trạch Duyên, còn ôn nhã điềm đạm như , nhưng thực tế thủ đoạn âm hiểm. Bởi vì chuyện đó, đều tổng giám đốc Dịch Trạch Duyên gần nữ sắc, cũng dám nịnh nọt . về kết hôn , còn cô vợ giấu khá kỹ, cho nên ai là ai. Cậu bảo cùng hôm nay chính là vợ thần bí của ? Khoan hãy , dáng dấp vợ Dịch Trạch Duyên thật , trách mẫu nhỏ thể lọt mắt xanh của .”
“Đừng đùa, cô vợ thần bí gì chứ. Không dám giấu, phụ nữ bên cạnh tớ .”
“Là ai, là ai?”
“Em gái kế của tớ.”
“Hả?”
“Cô là loại gì tớ rõ nhất, hết ăn , ỷ vài phần nhan sắc ôm đùi khắp nơi, đàn ông nào cũng từng ngủ qua. Dịch Trạch Duyên ngốc, chắc chỉ chơi đùa với cô thôi. Còn vợ, thật nực c.h.ế.t mất, cô cũng xứng?”
“Tớ giọng điệu của , giống như và em kế thù oán?”
“Không thù, chỉ ăn ngay thật mà thôi.”
Lúc đầu, hai họ chỉ là đến phòng vệ sinh trang điểm , đang rời thấy “phịch” một tiếng, hai , thấy cửa phòng vệ sinh đá văng , phụ nữ sắc mặt u ám từ bên trong.”
Lâm Thanh Thanh ngờ sẽ những lời từ miệng Lương Hân. Lương Hân cô quen , là một cô gái hiền lành đơn thuần, đến mắng c.h.ử.i cũng , lúc lên năm hai trung học c.h.ử.i nửa ngày cũng phản bác một câu, cuối cùng tức mà .
Cô thể tin những lời xuất phát từ miệng Lương Hân, mà còn nhưng câu cô chịu nổi. Dù còn xem là bạn cũng nên quá đáng như thế.
Lúc , khi chị cô và Hướng Hoa Dương phản bội , cô cũng từng đến chất vấn hai . dù cũng năm năm, vật đổi dời, truy cứu cũng còn ý nghĩa gì nữa, như thì mỗi tự sống khỏe mạnh, thể chung cùng nữa .
cô ngờ Lương Hân hãm hại lưng, lẽ vì từng là bạn nên những lời hãm hại càng ch.ói tai hơn.
Cô gái bên cạnh Lương Hân cũng nghĩ tám chuyện linh tinh , hơn nữa còn là trong cuộc, nên khi thấy Lâm Thanh Thanh thì hổ.
Ngược , Lương Hân bình tĩnh, chỉ kinh ngạc một chút, đó như chuyện gì xảy , với bên cạnh: “Đi thôi.”
cô bước mấy bước, liền thấy Lâm Thanh Thanh gọi , cô vô thức đầu . Không ngờ đầu, liền một cái khăn lau nhà thối hoắc ướt sũng đập mặt. Lương Hân thể tránh kịp, đập lùi hai bước.
Có lẽ mới lau xong, nên khăn lau nhà còn dính một chút mùi thối, lúc dính mặt Lương Hân, cô buồn nôn ói.
Lương Hân dám tin Lâm Thanh Thanh, thấy cô ngay ngắn mặt, giống khăn lau nhà ở một bên, mặt lạnh lùng cô .
Lâm Thanh Thanh vì trực tiếp cầm khăn lau nhà ném mặt Lương Hân. Trước khi cô còn lo thế quá đáng , nhưng khi xong, mới thấy thì thoải mái như thế.
Rõ ràng bình an vô sự một xa lạ, tất cả chuyện cô đều so đo nữa, nhưng hết đến khác, cô hãm hại lưng cô, về cô khó như , càng khéo là, những lời cô thấy.
Nếu cô tiếp tục yên quan tâm, Lâm Thanh Thanh cảm thấy về nhất định sự nhu nhược tức c.h.ế.t, mà sẽ càng nghĩ càng giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-16-day-la-lan-dau-tien-co-chu-dong-tiep-can-anh.html.]
bây giờ, đối với loại lương tâm, ngoài mặt lương thiện nhưng lưng giở trò , trực tiếp đ.á.n.h cho tê chính là biện pháp nhất.
Lương Hân cảm thấy chịu nhục nhã. Mặc dù trong giới giải trí, cô nóng lạnh, nhưng gì cũng là một minh tinh. Nếu phận minh tinh, cô cũng là một đại tiểu thư, từng đối xử như thế, loại nhục nhã cô thể chịu .
“Cô đang cái gì? Cô điên ?” Lương Hân nghiến răng nghiến lợi với cô.
Đây là đầu tiên cô thấy Lương Hân nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi dữ tợn mặt . Mặc dù cô là chị kế của cô, nhưng giống một em gái đơn thuần, cần bảo vệ.
Nhìn thấy Lương Hân như , Lâm Thanh Thanh khỏi lạ lẫm. Rốt cuộc cô chính là như thời gian biến thành như ? những chuyện còn quan trọng nữa.
Nhìn biểu cảm phức tạp của Lâm Thanh Thanh, Lương Hân mới xanh mặt nhận cô khống chế cảm xúc của bản , bên cạnh còn . Cô lập tức thu biểu cảm, hít một thật sâu, dùng sự phẫn nộ nhưng vẫn bao hàm giọng điệu giáo d.ụ.c : “Nhiều năm gặp, cô trở nên th* t*c vô lễ như , còn cầm khăn lau nhà ném khác, chị cô dạy cô như ?” Lương Hân về phía cửa: “Cũng , cả ngày ở trong tiệm cơm bạn với những thô lỗ, thể hơn đây?”
Lương Hân rõ, và chị là những cô tôn kính nhất, cô châm chọc chị của cô như thế, rõ ràng là đang cố ý chọc giận cô.
Tất nhiên Lâm Thanh Thanh cũng thấy cô từng bước từng bước về phía cửa nhà vệ sinh. Cô nhắm mắt , đại khái đoán cô gì.
Chọc giận cô, đó thừa cơ chạy ngoài, để lúc Lâm Thanh Thanh đ.á.n.h cô nhiều thấy. Tốt gì Lương Hân cũng là của công chúng, đến lúc đó, tin tức Lâm Thanh Thanh đ.á.n.h nghệ sĩ sẽ đưa lên đầu, đó Lương Hân giả bộ ủy khuất chọc giận cô, càng khiến fans hâm mộ đau lòng và thể dẫn dắt dư luận. Dưới áp lực của dư luận, mỗi ngày Lâm Thanh Thanh Thanh cũng sẽ soi xét.
Mặc dù Lâm Thanh Thanh chọn bạn, nhưng cũng đầu óc, vẫn năng lực phân tích vấn đề.
Thấy cô cách cửa càng ngày càng gần, Lâm Thanh Thanh châm chọc: “Cô gì ? Còn ngoài náo loạn để ? Muốn để tất cả cô linh tinh lưng khác, là cô chạy ngoài để chuyện tai tiếng trong nhà chúng ?”
Khóe miệng Lương Hân giật giật, thể khỏi cứng nhắc.
Lâm Thanh Thanh hài lòng với dáng vẻ đạp đuôi của cô , tiếp: “Cô vì lợi ích mà ôm đùi nhiều đàn ông. Thật buồn , cô cho rằng tất cả đều liêm sỉ giống cô ? Đừng quên, cô thừa dịp thương cướp bạn trai khi chúng vẫn còn là bạn .” Lâm Thanh Thanh châm chọc, càng càng hăng: “Xem , nhân phẩm của cô và cô chẳng khác gì , còn nhỏ mà phá hỏng tình cảm của khác, quả nhiên nào con thế.” Cô tiến gần Lương Hân: “Những chuyện , cô tất cả thấy ?”
Câu cuối cùng của Lâm Thanh Thanh thành công đ.â.m một nhát Lương Hân. Bên cạnh còn ngoài, mặc dù biến cố bất ngờ mắt cho choáng váng.
Lương Hân thể dễ dàng để chuyện trong nhà đưa soi mói, của cô – Sở Tố Vi chính là vết nhơ lớn nhất trong đời của cô .
Lương Hân cảm giác cô tiếp, lúc chỉ nhanh ch.óng cô ngậm miệng, đến cả hình tượng cũng thèm để ý.
“Lâm Thanh Thanh!”
Cô phẫn nộ hét lên một tiếng, giơ tay tát Lâm Thanh Thanh, nhưng Lâm Thanh Thanh đợi cô tới gần, nhanh tay lẹ mắt mở vòi nước , nhấn một cái đầu vòi nước, nước liền b.ắ.n tung tóe lên mặt Lương Hân.
Nước b.ắ.n mắt, Lương Hân kinh hãi kêu lên, vội vàng đưa tay che , tóc của cô ướt, lớp trang điểm cũng trôi, chút chật vật.
Lương Hân giữ tóc mái ngang trán. Tóc ngang trán dày, lúc thấm nước, Lâm Thanh Thanh liền thấy vết sẹo trán cô , khó coi.
Có lẽ Lương Hân cũng ý thức , đưa tay loạn xạ che khuất vết sẹo , trông dữ tợn.
Lương Hân phẫn nộ, tức đến nổ phổi: “Cô thì chỗ nào ? Ngay cả lão đàn ông hèn mọn cũng hạ miệng , cô… A!!!”
Lâm Thanh Thanh tăng lực, bọt nước như biến thành lưỡi d.a.o c.h.é.m mặt Lương Hân, cô vội vàng tránh né, nhưng lời độc ác cũng kịp .
Lâm Thanh Thanh bực, lãng phí thời gian với cô nữa.
“Cô tự giải quyết cho .”
Lúc Lâm Thanh Thanh trở về, phục vụ mang thức ăn lên.
“Sao lâu ?” Dịch Trạch Duyên hỏi.
“Không gì, lớp trang điểm mờ nên trang điểm nhiều.”
Dịch Trạch Duyên hỏi nữa.
Cùng Lương Hân phát triển thành như , Lâm Thanh Thanh từng nghĩ tới. Cô và Lương Hân vẫn luôn là bạn ở bên cổ vũ ủng hộ , cô từng nghĩ quan hệ mãi mãi cũng đổi.
Vừa dạy dỗ Lương Hân một trận, mặc dù cô hả giận, nhưng náo loạn cùng bạn thành như , trong lòng Lâm Thanh Thanh khỏi cảm thấy bi ai.
Cho nên bữa cơm , cô thể yên lòng mà ăn.
Ăn cơm xong, cô với Dịch Trạch Duyên: “Anh đưa em đến chỗ chị em , em chuyện với chị.”
Dịch Trạch Duyên trầm mặc một chút : “Được.”
Dịch Trạch Duyên đưa cô đến cổng tiệm cơm Hòa Bình. Biết là hai chị em chuyện liên quan đến , nên cùng cô trong.
Lâm Thanh Thanh xe xa, đang , thấy lưng gọi .
“Bạn nhỏ đưa thư.”
Lâm Thanh Thanh đầu , thấy ở giao lộ phía cách đó xa một chiếc xe thể thao đang đậu, một cạnh chiếc xe đó, mặc áo len cao cổ và áo khoác ở bên ngoài, dáng dấp nhã nhặn, đang với cô.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy khá quen, cô dò hỏi: “Tần Bách Luân?”
Tần Bách Luân về phía cô: “Không ngờ em vẫn còn nhớ .”
Tần Bách Luân từng là bạn trai của chị cô. Khi đó Lâm Trân Trân lên cao trung, cô vẫn là học sinh sơ trung. Ở tuổi đó, trẻ con đều ngại ngùng. Khi Tuần Bách Luân theo đuổi chị sẽ đưa thư trực tiếp cho chị , mà đến tiệm cơm nhà cô xuống cạnh Lâm Thanh Thanh, đó để cô chuyển thư cho Lâm Trân Trân. Để cảm ơn, còn mua cho cô một túi đồ ăn vặt lớn, mà Lâm Thanh Thanh thích đồ ăn vặt nên cũng tình nguyện giúp .
Gọi cô là bạn nhỏ đưa thư cũng chỉ Tần Bách Luân.
“Anh tìm chị ?”
Tần Bách Luân gật đầu.
Lâm Thanh Thanh nhướng mày, tỏ vẻ cao thâm khó lường : “Muốn với chị giúp ?”
Tần Bách Luân lập tức hiểu , : “Sẽ quà cho em.”
“ mà hiện giờ còn bé nữa, đồ ăn vặt cũng thể mua .”
“Yên tâm, nhất định em sẽ hài lòng.”
Thật sự thoải mái, Lâm Thanh Thanh cũng hài lòng.
Lúc , chắc là chị đang ở trong phòng tầng hai. Khi Lâm Thanh Thanh , quả nhiên Lâm Trân Trân ở bên trong, đang xem tình hình kinh doanh của quý .
Lâm Trân Trân thấy cô thì vui: “Sao em trở về thế?” Cô tới mặt Lâm Thanh Thanh, quan sát từ xuống : “Nhiều thịt hơn , xem em ở bên đó tệ lắm, Trạch Duyên đối với em ?”
Nói đến Dịch Trạch Duyên, mặt Lâm Thanh Thanh khỏi đỏ lên. Lâm Thanh Thanh cho chị cơ hội trêu chọc , vội vàng : “Ở nhà em gặp Tần Bách Luân, gặp chị.”
Lâm Trân Trân thấy tên Tần Bách Luân, sắc mặt lập tức đổi.
“Để , chị gặp .”
Lâm Thanh Thanh hiểu : “Vì ?”
Đối với chuyện tình cảm của chị gái, Lâm Thanh Thanh rõ lắm. Chị cô lớn hơn cô ba tuổi, lúc chị yêu đương, cô vẫn là một em gái nhỏ học sơ trung, nên thể hiểu hết tình yêu . Sau đó, ba ly hôn, cô theo ba nên cũng ít khi gặp chị gái, chỉ chị khi lên đại học thì hai họ chia tay, về hình như chị cũng quen bạn trai nữa.
Hiện giờ chị 28 tuổi, chuyện tình cảm vẫn tin tức. Nếu như thể tái hợp với Tần Bách Luân thì sẽ . Nếu rể là Tần Bách Luân, cô cũng tương đối hài lòng.
Lâm Trân Trân trầm mặc một lúc : “Anh kết hôn .”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Vốn dĩ Lâm Thanh Thanh còn tưởng chị gặp Tần Bách Luân là vì năm đó hai họ hiểu lầm nên dẫn đến chia tay, ngờ Tần Bách Luân kết hôn .
Lâm Thanh Thanh tức giận. Khi cô xuống , Tần Bách Luân vẫn còn ở đó chờ, chỉ là tay còn thêm một túi đồ. Anh lưng cô Lâm Trân Trân theo, mặt hiện lên sự thất vọng.
“Xem em gọi chị , nhưng mà túi quà vẫn cho em.”
Anh đưa túi qua, là mỹ phẩm dưỡng da cao cấp nào đó. Quả nhiên hiểu phụ nữ, phụ nữ tuổi sẽ thích cái gì, đó mua để lấy lòng.
Lâm Thanh Thanh đẩy tay , lạnh: “Nam cặn bã đời nhiều như thiếu . Làm gì , hết đến khác một tên khốn nạn. Đã kết hôn còn đến tìm chị gì? Anh chị thứ ba ?”
Nụ mặt Tần Bách Luân khựng , một lúc mới khổ một tiếng: “Anh còn cách nào, cuộc hôn nhân của và vợ là hôn nhân thương mại, tình cảm.”
Lâm Thanh Thanh lười kể khổ, cái gì mà còn cách nào, kết hôn chính là kết hôn. Vậy mà cô còn cảm thấy rể cũng tệ lắm, bây giờ suy nghĩ thật sự thấy buồn nôn.
“Không còn cách nào cái gì, những lời , kết hôn thì cách chị xa một chút, ?”
Tần Bách Luân , Lâm Thanh Thanh cũng lười nhiều lời với , vứt xuống câu xong liền .
“Tức c.h.ế.t .”
Sau khi lên lầu, Lâm Thanh Thanh vẫn hạ hỏa , ngược Lâm Trân Trân bình tĩnh, rót cho cô một chén nước: “Tức giận gì , mỗi duyên phận của chính .”
Cũng may cách của chị thoáng, Lâm Thanh Thanh coi như an ủi.
Cô nghĩ đến mục đích của chuyến , cũng lười về chuyện Tần Bách Luân, liền kể: “ , hôm nay em gặp Lương Hân.”
“Ừm?” Động tác uống nước của chị khựng , thể Lâm Trân Trân đề phòng Lương Hân: “Nhìn thấy cô thì ?”
“Cô với em một chuyện lạ, em ngay cả lão đàn ông hèn mọn cũng hạ miệng.” Ánh mắt cô chằm chằm Lâm Trân Trân, cẩn thận hỏi: “Trước đây em chuyện bán chứ?”
Không ngờ Lâm Trân Trân tức giận : “Không chuyện . Nó và nó thật giống , miệng đều những điều chẳng gì. Chẳng qua là em sống nên ghen ghét, cố ý bôi mà thôi, đừng nó linh tinh.”
Lúc Lâm Thanh Thanh mới thở phào.
Bởi vì mất trí nhớ, nên chuyện xảy năm năm , cô , nên sợ sẽ chuyện gì ngu ngốc.
“Chị, còn một việc nữa.” Lâm Thanh Thanh : “Hình như Lương Hân chuyện em kết hôn.”
Nếu Lương Hân chuyện cô gả cho Dịch Trạch Duyên, dám cô ở trong nhà vệ sinh .
Lâm Trân Trân : “ là , khi đoạt tuyệt quan hệ với bên , em đến đó nữa, cộng thêm chuyện hôn lễ của em và Dịch Trạch Duyên tổ chức ở nước ngoài, Trạch Duyên bảo vệ , cho nên chuyện em kết hôn, bên cũng .”
Lâm Thanh Thanh gật đầu, thì là thế.
Lâm Thanh Thanh ở đây cả buổi chiều, đó cô đón con trai, một lát Dịch Trạch Duyên liền trở về.
“Còn tưởng hôm nay em sẽ ở bên nhà chị.” Khi câu , trong giọng của Dịch Trạch Duyên lộ một sự vui sướng.
Lâm Thanh Thanh : “Không chuyện gì nên trở về, em còn đón con nữa.”
Cô ngại ngùng, câu cuối cùng nhỏ.
Đồ ăn xong, bọn họ cũng thêm nữa, bàn ăn cơm.
“Xưởng rượu bên Kỳ Châu xảy chút chuyện, xử lý, thể vài ngày mới về . Hai đồng ý với ?” Cho tới khi ăn xong, đột nhiên Dịch Trạch Duyên .
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên tích cực, lập tức giơ tay lên: “Con đồng ý, con đồng ý.”
Dịch Trạch Duyên cô.
Kỳ Châu ? Lâm Thanh Thanh nghĩ đến quan hệ giữa và lắm, nhưng con trai đồng ý , thì cô sẽ theo con.
Lâm Thanh Thanh gật đầu: “Em cũng .”
Dịch Trạch Duyên bất ngờ, nhưng cũng biểu hiện quá rõ ràng, lập tức : “Được, ngày mai chúng xuất phát.”
Sáng sớm hôm , ba lên máy bay riêng của Dịch Trạch Duyên bay đến Kỳ Châu.
Chuyến , Lâm Thanh Thanh lo. Trước khi lên máy bay, Lâm Thanh Thanh hỏi : Em cần mua quà ?”
Dịch Trạch Duyên : “Không cần, quà chuẩn hết .”
Sau khi lên máy bay, Lâm Thanh Thanh hỏi: “Nhà bên Kỳ Châu mấy , thể cho em ?”
“Người lớn cũng chỉ , còn một kế và em kế, kế và em kế là em ruột. Sau khi ba qua đời, liền gả cho dượng, nhưng ông cũng qua đời .”
Lâm Thanh Tanh gật đầu, thì nhà bọn họ cũng là một gia đình tổ hợp, giống với cô.
Khi ba họ đến Kỳ Châu hai chiếc xe chờ sẵn ở đó.
Hai lái xe một già một trẻ, lớn tuổi hơn năm mươi tuổi, thích , qua thành thật thiện. Dịch Trạch Duyên giới thiệu với cô: “Người là chú Trình, chuyện ở xưởng rượu Kỳ Châu căn bản đều là chú phụ trách. Chú là bô lão trong xưởng rượu nhà , là ba của Trình Nhân, em từng thấy cô .”
Lâm Thanh Thanh vẫn còn ấn tượng. Lúc , hình như Dịch Trạch Duyên với cô, ông nội và ba Trình Nhân đều việc ở xưởng rượu nhà họ, và trai Trình Nhân là em .
Thì chú là ba của Trình Nhân. Chú Trình nhiệt tình, với Lâm Thanh Thanh: “Khó dịp Thanh Thanh đến đây, cháu đến đều vui, chuẩn cả bàn thức ăn ngon.”
Mặc kệ chuyện chú sự thật , nhưng lời thoải mái. Lâm Thanh Thanh cũng với chú : “Làm phiền .”
Dịch Trạch Duyên giới thiệu trẻ tuổi cho cô, là một đàn ông hơn hai mươi tuổi, trai suất xắc, nhưng dễ . Anh cũng nhiệt tình, nhưng cảm giác nhiệt tình đoàng hoàng như chú Trình, hàng lông mày thể hiện sự lanh lợi, khiến cảm thấy thông minh, trêu đùa.
“Người là Kỳ Bình, là chồng của Trình Nhân, cũng trong xưởng rượu, là cánh tay đắc lực của xưởng rượu.”
Chồng Trình Nhân? Thì Trình Nhân kết hôn ? Cô nhớ đến chuyện , khi thấy Trình Nhân trong nhà, cô còn địch ý đối với cô, chẳng lẽ là do cô suy nghĩ nhiều ?
Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, bắt chuyện đơn giản với .
Từ sân bay Kỳ Châu đến Dịch gia còn hơn một giờ đường. Lâm Thanh Thanh ôm Tiểu Uyên xe của Kỳ Bình, còn Dịch Trạch Duyên xe của chú Trình. Anh cùng xe với chú để thảo luận chuyện xưởng rượu.
Kỳ Bình , đường liên tục giới thiệu với hai Kỳ Châu gì vui, nhưng Lâm Thanh Thanh lòng .
Biệt thự Dịch gia là một tòa nhà đơn, cách xưởng rượu gần hai cây . Dịch gia thuê nhiều kiến trúc sư, lúc mấy họ xuống xe, từ xa thấy một đám ở cửa chính biệt thự.
Lâm Thanh Thanh điều chỉnh hô hấp, động viên chính , đột nhiên đỉnh đầu truyền đến âm thanh: “Căng thẳng ?”
Không Dịch Trạch Duyên bên cạnh cô từ lúc nào. Anh cao hơn cô nửa cái đầu, khi chuyện với cô thì cúi . Giọng của thành thật chất phác, cố ý nhỏ giống như khàn, một chút gợi cảm của đàn ông trưởng thành.
Lâm Thanh Thanh giống như điện giật, theo bản năng kéo giãn cách với , dám áp sát quá gần, đó thành thật gật đầu: “Có một chút.”
Dịch Trạch Duyên đem hành động xa lánh của cô đặt mắt, nhưng chuyện cô bài xích sớm trở thành thói quen, cho nên cũng quá thất vọng, chỉ : “Nếu sợ em thể nắm tay .”
Lâm Thanh Thanh: “…”
Nắm… nắm tay ?
Cô Dịch Trạch Duyên là phong độ, sợ cô lo lắng nên quan tâm đến cô, để cô nắm tay .
Lâm Thanh Thanh tay , cô ngón tay của thon dài, mặc kệ là cầm chén sách đều mang đến mỹ cảm.
Nắm tay ? Cô… lá gan đó.
Không dám nắm tay , nắm cái khác ?
Kỳ thật Dịch Trạch Duyên cũng ôm hi vọng quá nhiều, sự bài xích cùng chán ghét của cô sớm quen, cho nên khi thấy cô cúi đầu thấp xuống trả lời, cũng ép.
khi Dịch Trạch Duyên đang chuẩn thì cảm giác tay áo siết c.h.ặ.t. Anh cúi đầu , thấy bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo .
Đây là đầu tiên cô chủ động tới gần . Trong nháy mắt Dịch Trạch Duyên liền ngẩn ngơ.
Lâm Thanh Thanh dùng hết dũng khí mới túm lấy tay áo của , nhưng Dịch Trạch Duyên nửa ngày nhúc nhích, cô nhịn ngẩng mặt lên , vặn đối diện với ánh mắt của .
Nét mặt của kỳ quái, đang vui buồn.
cái khí chất mạnh mẽ khiến cô vô thức rút tay về.
Gần như ngay lúc , khi cô buông tay áo rụt tay về Dịch Trạch Duyên kéo , bàn tay nắm lấy tay cô, nắm c.h.ặ.t, giam giữ trong bàn tay , cho cô cơ hội trốn chạy.
Lâm Thanh Thanh: “…”
“Đi.” Giọng vẫn bình thường, tựa như chỉ là một chuyện nhỏ qua quýt bình thường.
Lâm Thanh Thanh cứ ngỡ là mơ, đó mặt đỏ rực lên, ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Dịch Trạch Duyên kéo cô. Lâm Thanh Thanh một bước, nên cô thấy lúc Dịch Trạch Duyên còn cố ý cúi đầu che khóe miệng đang cong lên và sự vui sướng giống như “thụ sủng nhược kinh” trong ánh mắt.