Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 14: Thích anh????

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tập đoàn Dịch Thành dễ tìm, Lâm Thanh Thanh nghĩ mò theo trí nhớ là .

Tuy nhiên đường đoạn tắc, hai con thể theo đường Dịch Trạch Duyên từng . Lâm Thanh Thanh lớn lên ở Bắc Thành, nên cũng coi như quen thuộc. Cô nhớ rõ gần đây một con đường nhỏ thể tránh khỏi đoạn đường ùn tắc.

Đường nhỏ, hai bên đều là nhà ở và cửa hàng. Lâm Thanh Thanh lái cẩn thận, nhưng vẫn thể tránh hết , một bên kính chiếu hậu xước.

Lâm Thanh Thanh xuống xe kiểm tra, dấu vết rõ ràng, cô hoảng loạn: “Làm bây giờ?” Hiện giờ sơn cũng còn kịp nữa, Dịch Trạch Duyên thấy xe của cô lái thành như tức giận nữa.

“Chiếc xe chắc đắt tiền lắm nhỉ?”

“AAAAAAA…”

Lâm Thanh Thanh thấy bạn nhỏ thôi, khỏi lo lắng hỏi: “Rất đắt ?”

“Con đắt đắt, nhưng mà hình như ba thích chiếc xe , Lần chú Lý lái nó, chú ý cần gạt nước hỏng một chút, ba ba liền đ.á.n.h chú một trận.”

“…” Lâm Thanh Thanh nuốt nước bọt, hỏi thêm một câu: “Chú Lý là ai?”

“Là chiến hữu của ba, khi học đại học ba từng lính. Ba ba b.ắ.n s.ú.n.g lợi hại, con sẽ bảo ba biểu diễn cho xem.”

Chiến hữu mà còn đ.á.n.h ? Lâm Thanh Thanh vết trầy , chút đau đầu.

“Vậy bây giờ?”

Bạn nhỏ nhướng mày nghĩ cách giúp , nghĩ nghĩ , đột nhiên mắt bé sáng lên, : “Mẹ đừng lo, con thể giúp .”

“Thật ?”

Lâm Thanh Thanh chuyển từ buồn sang vui, thấy bạn nhỏ cởi balo nhỏ xuống, mở túi lấy một hộp màu nước, đó dùng b.út màu tô lên những vết xước mặt của kính chiếu hậu.

Bút nước màu đen, tô xong đúng là .

Lâm Thanh Thanh: “…”

Vẻ mặt Tiểu Uyên như nhận sự khích lệ: “Mẹ thấy thế nào?”

Chủ ý cũng lắm, nhưng hẳn thể che mắt tạm thời. Lâm Thanh Thanh đành lòng đả kích, giơ ngón tay cái lên với bé: “Con trai của tuyệt.”

“Hì hì, cũng tuyệt.” Bạn nhỏ nhận khích lệ như ý liền vui vẻ.

Lâm Thanh Thanh: “…”

Tập đoàn Dịch Thành cũng ở khu mới xây, cách “studio của Thanh Thanh” cũng xa lắm. Mặc dù kết cấu của tập đoàn Dịch Thành tầm thường, nhưng cô ngờ “hùng vĩ” như , nguyên một tòa nhà đều là văn phòng việc của tập đoàn, ở Bắc Thành , thật sự vô cùng hào nhoáng.

Lâm Thanh Thanh Dịch Trạch Duyên đang bận nên quấy rầy, trực tiếp liên hệ với trợ lý của . Trợ lý của tên là Hoắc Nhất, đồng thời cũng kiêm luôn chức lái xe của Dịch Trạch Duyên, Lâm Thanh Thanh cũng từng gặp.

“Phu nhân, Tiểu Uyên, mời hai theo , hiện giờ tổng giám đốc đang họp, hết đưa hai đến văn phòng tổng giám đốc chờ ngài .”

Muốn đến văn phòng tổng giám đốc thì qua phòng họp. Không ngờ cửa phòng họp đóng, Lâm Thanh Thanh xanh mắt thấy ở vị trí đầu tiên – Dịch Trạch Duyên.

Trong công ty ấm, mặc áo sơ mi cùng quần tây, áo sơ mi gấp lên đến khuỷu tay, hai tay chống xuống mép bàn, lộ cánh tay rắn chắc lực lưỡng.

Anh cúi đầu xuống bên , dường như mặt hàm chứa ý , nhưng khí chất uy nghiêm vô cùng mãnh liệt, khiến bầu khí trong phòng họp khá nặng nề, nhiều bên dám chuyện.

Anh ném một tập văn kiện lên bàn, chậm rãi : “Đây chính là báo cáo điều chỉnh thị trường các cho ?” Cũng bất kỳ ý trách cứ nào, giống như chỉ hỏi thăm đơn giản, nhưng từng chữ từng chữ lộ cảm giác nặng nề, đập .

Người bên ngay cả thở mạnh cũng dám.

Dù chỉ xem, Lâm Thanh Thanh cũng khí chất mạnh mẽ của chấn động sắp thở .

Sắc mặt Hoắc Nhất vẫn như bình thường, với cô: “Phu nhân, mời bên .”

Bên trong văn phòng tổng giám đốc lớn, còn một tấm kính thủy tinh, cho nên ánh sáng vặn, trang trí đơn giản, nhưng cũng hiện đại. Trong văn phòng, nhiều đồ dùng tân tiến, như là điều hòa khí, giúp khí bớt khô, kể cả rèm cửa cũng thế.

Sau khi phòng và xuống, Lâm Thanh Thanh thấp thỏm. Có thể tâm trạng của Dịch Trạch Duyên hôm nay lắm, nếu để xe của cô tạo đầy vết tích, gϊếŧ c.h.ế.t cô .

Họp xong, Dịch Trạch Duyên cũng vội . Anh ở vị trí đầu tiên, dùng tay xoa bóp huyệt Thái Dương. Hoắc Nhất cẩn thận rụt rè về phía , : “Tổng giám đốc, phu nhân và Tiểu Uyên đến đây.”

“Ừm?” Dường như Dịch Trạch Duyên còn lấy tinh thần: “Cậu mới ai tới?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-14-thich-anh.html.]

“Phu nhân và Tiểu Uyên, là tới đón ngài tan tầm…”

Dịch Trạch Duyên chờ xong vọt ngoài. Anh đẩy cửa hành lang , quả nhiên thấy hai con ở bên trong đang chơi cờ. Không gian trống trải quạnh quẽ bởi vì hai đến mà lấp đầy, giống như còn tản một loại hương vị ấm áp.

Hai con thấy tiếng động liền đầu . Lâm Thanh Thanh thấy Dịch Trạch Duyên ở cửa, với bọn cô, thở cũng hung dữ mạnh mẽ giống như trong cuộc họp.

“Anh tan ?” Lâm Thanh Thanh hỏi .

Lúc , mới khôi phục tinh thần, tay nắm hờ đưa lên môi ho nhẹ một tiếng: “Tan .”

“Tan thì thôi.”

Dịch Trạch Duyên bất ngờ: “Em đến đón ?”

Lâm Thanh Thanh gật đầu. Bởi vì hỏng xe của , lúc đối diện với Dịch Trạch Duyên, cô khỏi thấp thỏm, cũng dám biểu cảm mặt , nên tất nhiên chú ý đến đôi mắt lóe lên “thụ sủng nhược kinh”.

Lâm Thanh Thanh và Tiểu Uyên cất bàn cờ , cùng Dịch Trạch Duyên xuống nhà để xe. Trên đường , Lâm Thanh Thanh mất tập trung, cho đến khi cạnh xe, cô mới lấy hết dũng khí với : “Chuyện là… Vừa xe, em chú ý nên kính chiếu hậu quẹt, xước phần đầu . Tiểu Uyên sợ tức giận nên giúp em tô màu lên .” Cô tới xóa màu nước , lộ mấy vết xước: “Em xin .”

Cô cúi đầu thấp dám , cũng biểu cảm gì. Cô con trai cảm thấy là một dối trá, cho nên quyết định rõ sự thật với .

cô chỉ thấy Dịch Trạch Duyên : “Anh , lên xe .”

Giọng tự nhiên, Lâm Thanh Thanh ngẩng đầu , thấy biểu cảm của cũng tự nhiên, giống như điều chỉ là chuyện nhỏ.

Dịch Trạch Duyên kéo cửa xe phía cho cô, Lâm Thanh Thanh mơ màng xe.

“Anh… giận ?”

Dịch Trạch Duyên : “Tại tức giận? Một chiếc xe thôi mà, thể so với hai con em .” Anh hời hợt, giống như thật sự để trong lòng.

Lâm Thanh Thanh: “…”

, chiến hữu của hỏng cần gạt nước, còn đ.á.n.h một trận ?

Lâm Thanh Thanh cảm thấy lòng đột nhiên nhét đầy cảm giác sủng ái.

đàn ông, vội vàng lắc đầu, cảm thấy thật sự lầm tưởng.

Về nhà, cơm nước xong xuôi, Tiểu Uyên xem phim hoạt hình, Lâm Thanh Thanh liền đề nghị xem cùng với bé. Hôm nay Dịch Trạch Duyên vẫn về thư phòng của , công việc xong. Khi hai con đang xem phim hoạt hình, cầm một quyển sách lên xem, là tiếng , bìa sách

Đến mười giờ, Dịch Trạch Duyên nhắc nhở: “Đến giờ ngủ .”

Lâm Thanh Thanh thời gian nghỉ ngơi và chơi của bạn nhỏ quy luật, cũng : “Không xem nữa, mai chúng xem tiếp ?”

Có lẽ bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên vẫn thỏa mãn, nhướng mày lên suy nghĩ, đó hai mắt sáng lên : “Nếu với con đến phòng ba xem , trong phòng ba TV, con giường xem một lát là thể ngủ, dù bây giờ con cũng giường một lát mới ngủ .”

Đến… đến phòng của Dịch Trạch Duyên?

Dịch Bắc Uyên thấy nửa ngày mà vẫn im lặng, liền đầu với ba: “Ba ba, con với cùng ngủ trong phòng ba, ? Chỉ một lúc là .”

Ba bé cũng ngẩng đầu, nhưng hào phóng đồng ý: “Ừm, thôi.”

Dịch Bắc Uyên vui, vẻ mặt háo hức với Lâm Thanh Thanh: “Mẹ, ba đồng ý , với con ?”

Lâm Thanh Thanh lập tức đồng ý, cô suy nghĩ một chút, hình như đến phòng Dịch Trạch Duyên xem phim cũng gì.

Thế nhưng bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên lo đồng ý, thấy Lâm Thanh Thanh do dự, bé thêm: “Không hôm qua còn sẽ thích ba ? Mẹ với con đến phòng ba ?”

Dịch Trạch Duyên thế, dường như thể cứng nhắc một chút. Đột nhiên cô, hai mắt chăm chú giam Lâm Thanh Thanh, khóe miệng từ từ cong lên, nhẹ nhàng hỏi: “Thích ?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Tác giả điều :

Chương Dịch thì chương .

Tiểu Đoàn Tử: Hãy gọi con là thần trợ giúp, ai da!

Editor: Một chương gần 5000 chữ, chắc c.h.ế.t.

 

 

Loading...