Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 13: Dịch Trạch Duyên: "Em Thích Anh?”

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày hôm , khi Lâm Thanh Thanh tỉnh thì hai cha con rời .

Lâm Thanh thanh nghĩ đến sợi dây chuyền, hỏi thử xem sửa . Cô ăn xong bữa sáng liền bắt xe đến cửa hàng đá quý. Cảm ơn trời đất, viên bảo thạch thể sửa , nhưng nhân viên cửa hàng với cô, chỉ sợ khôi phục như ban đầu. Lâm Thanh Thanh nghĩ chỉ cần khôi phục , cô cũng mong đợi nó thể trở như ban đầu.

Về đến nhà, Lâm Thanh Thanh chuyện gì để liền bắt tay sáng tác. Một lát , giúp việc đến gõ cửa, đưa cho cô một bưu phẩm. Lâm Thanh Thanh mở xem, là bản thảo trả của công ty âm nhạc.

Xem , lúc rảnh rỗi, cô cũng sẽ một bản nhạc gửi cho công ty âm nhạc. tình huống , chắc là từ chối. Chẳng lẽ tinh thần cô sa sút như là bởi vì lúc nào cũng trả bản thảo nên chịu đả kích quá lớn? Cho nên, vì thế mà cô hoài nghi , trách cứ , càng trách cứ thì tinh thần càng sa sút, cuối cùng tiến một vòng lặp vô hạn?

Có lẽ do mất trí nhớ, tâm trạng của cô đổi khá nhiều, vô cùng bình tĩnh đối diện với bản thảo từ chối.

Lâm Thanh Thanh tiện tay để nó qua một bên, bắt đầu sáng tác. Không đầy một lát, giúp việc tới gõ cửa nữa. Lâm Thanh Thanh thấy biểu cảm của dì khổ sở. Cô bởi vì đây, tính cách của lắm nên dì giúp việc sợ , vẻ mặt vui vẻ hòa nhã hỏi: “Sao ạ?”

Người giúp việc tự nhiên: “Lão phu nhân từ Kỳ Châu đến đây.”

Kỳ Châu? Chẳng là quê của Trạch Duyên ? Lão phu nhân từ Kỳ Châu thể là của Dịch Trạch Duyên.

Xưởng rượu Dịch gia ở Kỳ Châu, vốn dĩ tổng công ty cũng ở đó, nhưng về , Dịch Trạch Duyên chuyển trụ sở chính đến Bắc Thành.

Lông mày Lâm Thanh Thanh vô thức nhăn : “Cháu , để cháu xuống.”

Lâm Thanh Thanh một bộ quần áo mới xuống lầu. Quả nhiên trong phòng khách lầu một phu nhân đang . Bà mặc một chiếc áo khoác âu phục bên ngoài, bên trong là một chiếc váy màu trắng, dài đến đầu gối.

Trông năm sáu mươi tuổi, nhưng do chăm sóc quá , nên qua cũng khác hơn bốn mươi tuổi nhiều lắm. Bà cũng mặc bảo thủ giống những chạc tuổi, ngược phần nữ tính hơn.

Nhan sắc của bà , mặc dù mặt nếp nhăn, nhưng ngũ quan phá lệ xuất sắc. Sở dĩ dáng dấp Dịch Trạch Duyên tuấn như , lẽ nguyên nhân chính là do di truyền từ xinh của .

Trương Thục Hỉ đang ghế sofa uống và ăn điểm tâm, thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên , thấy Lâm Thanh Thanh, lông mày của bà vô thức nhíu .

Lâm Thanh Thanh lập tức dự cảm , nụ mặt trở nên cứng nhắc. Cô điều chỉnh hô hấp, lên phía lễ phép chào hỏi: “Chào dì.”

Trương Thục Hỉ giống như sét đ.á.n.h, ngạc nhiên cô, thấy biểu cảm tự nhiên của Lâm Thanh Thanh, đang cố tình chọc tức bà. Trương Thục Hỉ dừng một chút mới xoa xoa bờ vai nổi da gà: “Cô gọi là gì? Dì?”

Lâm Thanh Thanh c.ắ.n môi. Đột nhiên cô ý thức , hiện giờ là vợ của Dịch Trạch Duyên, như của thì cô cũng nên gọi là mới , nhưng cô thấy khó gọi.

Thế nhưng gọi dì cũng lắm. Lâm Thanh Thanh c.ắ.n răng, : “Xin , là con thất lễ. , ăn cơm , để con bảo Văn tẩu nấu cho .”

Trương Thục Hỉ dám tin cô, ánh mắt lộ mấy phần hoảng sợ, giống như Lâm Thanh Thanh trúng tà: “Cô… Cô bình thường một chút cho . Đừng gọi chọc tức , cô cứ gọi bà già đáng c.h.ế.t còn thoải mái hơn.”

Lâm Thanh Thanh: “…”

C.h.ế.t… Bà già đáng c.h.ế.t…

Phận hậu bối gọi trưởng bối là bà già đáng c.h.ế.t, thực sự lễ phép cho lắm.

Trương Thục Hỉ từ ánh mắt hoảng sợ cô chuyển dần xuống , nghĩ tới điều gì đó, bà hỏi dò: “Cô mất trí nhớ ?”

Lâm Thanh Thanh: “…” Lâm Thanh Thanh dám mở miệng lung tung.

Đối với Trương Thục Hỉ, cho dù đoán khả năng mất trí nhớ, sắc mặt bà cũng thể hơn, Lâm Thanh Thanh nhu nhu thuận thuận khiến bà luống cuống, đương nhiên là hoảng sợ nhiều hơn.

một trưởng bối, bà cảm thấy nếu biểu hiện sự hoảng sợ quá rõ ràng sẽ đ.á.n.h mất uy nghiêm của , nên mấy giây hoảng sợ Lâm Thanh Thanh, bà khôi phục biểu cảm như bình thường. Bà vẻ điềm tĩnh, nâng tách lên uống một ngụm, vụиɠ ŧяộʍ Lâm Thanh Thanh dò xét, thấy cô vẫn cúi đầu như cũ, một mặt nhu thuận ở đó, giống như đang chờ bà xử phạt.

Xem Trình Nhân sai, đúng là cô mất trí nhớ, chuyện gì cũng nhớ rõ. bộ dáng thuận mắt, Trương Thục Hỉ cũng lười khó cô. Bà nghĩ nghĩ, lấy từ trong túi xách một cái thẻ đặt bàn , đẩy về phía Lâm Thanh Thanh : “Nghe thời gian sức khỏe của cô lắm, trong chút tiền, cô cầm mua một chút đồ bồi bổ .”

“Dạ?” Lâm Thanh Thanh như đang ở trong mơ.

Kịch bản tiến triển ngoài dự liệu.

mới phỏng đoán, quan hệ chồng nàng dâu giữa hai hẳn là lắm, vì cho cô tiền?

Lâm Thanh Thanh dám nhận, vội vàng : “Như lắm.”

Trương Thục Hỉ : “ chồng cô, cô cần khách khí với như .”

Trên một chút ôn hòa nhưng cũng cứng rắn giống Trạch Duyên, cho nên khi lời vang lên, Lâm Thanh Thanh thêm gì nữa, ngoan ngoãn gật đầu nhẹ nhàng, nhận lấy thẻ, một tiếng: “Cảm ơn .”

Trương Thục Hỉ cô gọi như thì mất tự nhiên. Bà cầm tách lên uống một ngụm, đó lên tiếng: “Không cần khách khí.”

Vừa lúc mở cửa , hai vô thức sang, liền thấy hình cao lớn của Dịch Trạch Duyên xuất hiện ở cửa , lông mày lộ mấy phần sắc bén, mặt cũng mang theo lo lắng. Khi thấy tình hình trong phòng cũng tệ như tưởng tượng, thần sắc mặt mới trầm tĩnh một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-13-dich-trach-duyen-em-thich-anh.html.]

Anh lên phía , mặt Lâm Thanh Thanh, vô tình cố ý che cô lưng , lúc mới điềm nhiên như việc gì hỏi Trương Thục Hỉ: “Tại tới đây?”

Trương Thục Hỉ thấy thế liền trêu chọc: “ chân chân mới đến, sợ tìm cô vợ bảo bối của gây phiền phức?”

Dịch Trạch Duyên trả lời, đầu với Lâm Thanh Thanh: “Em lên lầu .”

Lâm Thanh Thanh điều, ngoan ngoãn chào . Khi cầu thang, cô thấy Trương Thục Hỉ : “Anh yên tâm , đến tìm cô vợ trẻ của gây phiền phức, tới là hỏi , vấn đề xưởng rượu bên chuẩn giải quyết như thế nào?”

Nghe giọng điệu của Dịch Trạch Duyên, là xưởng rượu bên Kỳ Châu xảy vấn đề chứ?

Sau khi Lâm Thanh Thanh lên lầu, Dịch Trạch Duyên nghĩ, chắc vấn đề của xưởng rượu bên cũng nhỏ, nếu cũng đích một chuyến.

Lâm Thanh Thanh về đến phòng, đầy một lát liền đến gõ cửa. Lâm Thanh Thanh mở cửa thì thấy Dịch Trạch Duyên, cô vội hỏi: “Cái đó… …”

“Bà .”

Lâm Thanh Thanh gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

“Hình như đây em lễ phép với . Em xảy chuyện gì, nhưng nếu như em chuyện gì thất lễ, thì cho em xin .”

Dịch Trạch Duyên thấy cô mấy lời , nghĩ ngợi liền : “Không em vô duyên vô cớ thất lễ với khác, cần cảm thấy .”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Mặc kệ trong quá khứ, cô và Trương Thục Hỉ gì mâu thuẫn, nhưng dù Trương Thục Hỉ cũng là trưởng bối, một hậu bối mà gọi trưởng bối là bà già đáng c.h.ế.t, quả thật chút quá phận, huống chi trưởng bối ruột của .

Dịch Trạch Duyên lời , rõ ràng là đang thiên vị cô.

Thật nhiều nghi vấn, vì đối với như , cho dù là cô cùng ruột của xảy mâu thuẫn, vẫn về phía cô. đối với cô như mà cô vẫn chán ghét .

Rất nhiều nghi vấn. kỳ lạ là, dường như cô cũng thăm dò tại như , thậm chí còn theo bản năng bài xích chuyện xảy năm năm nay.

Dịch Trạch Duyên : “Công ty còn nhiều chuyện, đây.”

Lâm Thanh Thanh lấy tinh thần, liên tưởng đến những gì thấy, cô hỏi nhiều, chỉ : “Được, .”

Buổi chiều, đến giờ, thấy hai cha con trở về, Lâm Thanh Thanh nghĩ đến chuyện xưởng rượu xảy vấn đề, chỉ sợ Dịch Trạch Duyên thể phân , họp xong nên cách nào đón bạn nhỏ.

Lâm Thanh Thanh gọi điện cho Dịch Trạch Duyên, đầu nhận nhanh.

“Thanh Thanh?” Giọng thu hút, xác định hỏi.

Giọng của một loại mị lực của đàn ông thành thục. Không đối diện trực tiếp với Dịch Trạch Duyên, âm thanh của càng rõ ràng hơn.

Lâm Thanh Thanh cố gắng chịu đựng, căng thẳng : “Hiện giờ còn bận ?”

“Anh đang họp.”

Lâm Thanh Thanh vội : “Xin quấy rầy , họp .”

“Sao ?”

“Cũng gì, em đón Tiểu Uyên.”

“Chìa khóa xe ở bên trong tủ đồ phòng , em lái xe nào cũng , là để bảo trợ lý đón Tiểu Uyên nhé?”

“Vẫn nên để em đón thì hơn.”

Có lẽ thực sự bận, nên gì thêm nữa. Lâm Thanh Thanh cúp điện thoại, phòng , nhanh liền tìm thấy chìa khóa xe. Trong ngăn kéo, chìa khóa sắp xếp theo hàng. Lâm Thanh Thanh hiểu quá nhiều về xe, điều những xe sang trọng phổ biến đều trong đó. Cô cố gắng tránh những chiếc xe , chỉ chọn một chiếc chìa khóa của cái xe thu hút lắm.

Đến nhà để xe, cô mới nhận xe lớn, nhưng cũng , cô thể mở.

Lâm Thanh Thanh đón Tiểu Uyên, khi bạn nhỏ lên xe liền hỏi cô: “Ba ba còn tan ạ?”

“Chưa con.”

“Vậy chúng đón ba , với con cùng đón ba, ba ba sẽ vui.”

“…”

 

 

Loading...