Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngủ cùng Dịch Trạch Duyên?
Nói… Nói đùa gì ?!!
Hồi lâu, Lâm Thanh Thanh vẫn trả lời, vấn đề thật sự quá hổ, cô nghĩ cũng dám nghĩ. Không Dịch Trạch Duyên nhận Lâm Thanh Thanh khó xử , cuối cùng mở miệng nhắc nhở: “Tiểu Uyên, ba với con, dọa sợ.”
Bạn nhỏ Tiểu Uyên thở dài, cúi đầu xuống, nhỏ giọng : “Vâng, con .”
Dáng vẻ mất mát đó thật đáng thương, nhưng vấn đề , Lâm Thanh Thanh quả thực nghĩ cũng dám nghĩ, cho nên cũng an ủi bé như thế nào.
Cũng may cảm xúc của trẻ con tới nhanh mà cũng nhanh, một lát vui vẻ chơi với cô.
Chủ đề cứ như mà kết thúc, nhưng Lâm Thanh Thanh vẫn luôn cảm thấy khí xung quanh hình như đổi nhiều, trở nên mập mờ hơn.
Đồng hồ sinh học của Tiểu Uyên chuẩn, đến giờ ngủ thì bắt đầu gật gù. Lâm Thanh Thanh dẫn con ngủ. Khi đến phòng , Tiểu Uyên dừng , đang buồn ngủ nhưng vẫn cẩn thận hỏi cô: “Con thể ngủ với ?”
Ánh mắt bạn nhỏ sáng lên, chất chứa sự chờ mong. Lâm Thanh Thanh sửng sốt một chút, bạn nhỏ như thế cô nhẫn tâm cự tuyệt, nên cũng suy nghĩ nhiều: “Được.”
Tiểu Uyên vô cùng hưng phấn, kích động : “Mẹ chờ con một chút, con lấy quần áo và cốc súc miệng.” Nói xong, bé chạy lạch bạch phòng.
Sau khi bạn nhỏ rời , Lâm Thanh Thanh vô tình đầu, liền thấy Dịch trạch Duyên một bên. Lâm Thanh Thanh lúng túng, gật đầu nhẹ với . Cô nghĩ Dịch Trạch Duyên về phòng, nhưng đợi một lúc cũng , Lâm Thanh Thanh càng lúng túng hơn.
“Trẻ con suy nghĩ, em đừng Tiểu Uyên lung tung, nhân lúc vắng mà sấn tới, càng cơ hội cho bất kỳ nào nhân lúc.”
“A?” Lâm Thanh Thanh ngẩn , cẩn thận suy nghĩ , mới nhớ tới lời Tiểu Uyên với cô, dì sẽ nhân lúc vắng mà sấn tới.
Nếu như thiết với ba, sẽ dì nhân lúc vắng mà sấn tới, con dì khác của con.
Mẹ ngủ cùng ba, ba các bạn khác đều ngủ cùng .
Thật đúng là…
Sao còn cố gắng giải thích chuyện với cô chứ?
Lâm Thanh Thanh mất tự nhiên, nụ cũng thoải mái: “Biết… .”
Cũng may Tiểu Uyên nhanh, Lâm Thanh Thanh vội giúp con cầm quần áo, đó cầm tay bé vọt phòng. Cho đến khi cửa đóng , cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Rất nhanh, Lâm Thanh Thanh liền phát hiện khả năng tự lập của bạn nhỏ vô cùng cao, đ.á.n.h răng, rửa mặt, tắm rửa, quần áo, những điều đáng kể.
Lúc Tiểu Uyên tắm, Lâm Thanh Thanh lo bé tự nên giúp, thì tiếng trong phòng tắm vọng : “Mẹ cần , con thể tự tắm .”
Nằm giường, bạn nhỏ cuộn trong lòng cô, hào hứng lách khách gọi: “Mẹ .” Một tiếng một tiếng, nhớ nhung, ỷ .
Bạn nhỏ vẫn tròn bốn tuổi với cô như , Lâm Thanh Thanh cảm thấy tim mềm nhũn.
Tất cả mắt đều hư ảo, chân thật lắm. Cô cứ như mà ở trong một ngôi nhà xa lạ, cứ như mà trở thành , thành vợ của hai nào đó. Giờ phút , cục thịt nhỏ nép n.g.ự.c Lâm Thanh Thanh, nhắc nhở cô, đây là con trai .
Thật sự là quá khó để tin.
Lâm Thanh Thanh hôn đầu Tiểu Uyên, ôm bé thật c.h.ặ.t. Cô hỏi: “Tiểu Uyên, đây quá đáng, đối xử với con , con thật sự trách chút nào ? Còn thiết với như thế?”
Dịch Trạch Duyên cô ghét con , cho nên giống như trong đoạn ký ức đó, cô kháng cự con đến gần, tổn thương con, chắc cũng chỉ nguyên chuyện . Thế nhưng, bạn nhỏ sợ, ngược còn nghĩ trăm phương ngàn kế để tới gần cô.
Giọng Tiểu Uyên dễ thương đầy sữa vang lên: “Con sẽ trách . Ba ba chuyện vui nên mới như thế. Con cho vui vẻ, ba ba cũng nghĩ cách để vui, về buồn ?”
Không tại , đột nhiên Lâm Thanh Thanh cảm thấy như một cỗ chất lỏng ấm áp rót trong lòng, khiến cô cảm giác như đang cả thế giới yêu thương, tất cả lỗ chân lông đều thoải mái, thư giãn mở . Cảm giác vốn khiến cho vui vẻ hưởng thụ, nhưng vì , sâu trong đáy lòng Lâm Thanh Thanh tràn ngập chua sót, khổ sở.
Chỉ là hi vọng cô buồn, chỉ là hi vọng cô vui vẻ.
Chỉ là yêu cầu đơn giản như mà thôi.
Rốt cuộc đây cô gì?
Mũi Lâm Thanh Thanh chua xót khó chịu, cô yêu thương xoa khuôn mặt nhỏ của Tiểu Uyên đồng ý: “Được, sẽ buồn nữa.”
Mẹ sẽ buồn, sẽ phớt lờ con, sẽ cố gắng một , sẽ để con tổn thương, sẽ để con trốn lan can chỉ để từ xa.
Ngày hôm , khi Lâm Thanh Thanh tỉnh thì bảo bối còn giường. Nghĩ đến khả năng tự lập của bé, Lâm Thanh Thanh cũng lo lắng nữa.
Cô xuống lầu, cầu thang tiếng hai cha con trong phòng khách chuyện.
Chỗ Lâm Thanh Thanh là góc khuất, bọn họ thấy cô, cô cũng thấy, nhưng thể rõ bọn họ chuyện.
Nghe thấy bạn nhỏ Tiểu Uyên : “Ba ba , thơm, mềm, dễ chịu, con ôm một lúc liền ngủ thϊếp . Nếu như ba ôm , ba cũng sẽ một lúc liền ngủ thϊếp .”
Nghe như thế, Lâm Thanh Thanh cảm thấy như một trận sóng đ.á.n.h mặt cô, khuôn mặt lập tức đỏ lên. Bạn nhỏ ngây thơ hồn nhiên, bao nhiêu suy nghĩ.
Lâm Thanh Thanh thấy Dịch Trạch Duyên, đương nhiên cũng thấy biểu cảm của lúc , chỉ thấy ho khan một hồi. Bạn nhỏ hình như hưng phấn, tiếp: “Mẹ còn với con nhiều, kể chuyện cổ tích cho con để ru con ngủ. Trước đây từng như . Ngày mai con còn ngủ cùng nữa, để kể cho con tiếp chuyện kể xong, đến đoạn con sói tới, ba ? Chính là lúc …. Bla Bla…”
Sau đó Dịch Trạch Duyên khả năng là chịu nổi, ngắt lời: “Sao con lải nhải giống con ?”
Lúc , Dịch Bắc Uyên đang cầu thang, Lâm Thanh Thanh: “???”
“Có ba giúp con cho , thật con bộ ghép hình bé rừng ?”
Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên xong vội : “Ba ba đừng .” Nói xong, hình như sợ khác , còn nhỏ giọng xuống: “Ba đừng cho ?”
Dịch Trạch Duyên trả lời bạn nhỏ, chỉ hừ nhẹ một tiếng.
Lúc đầu xuống cầu thang, nhưng khi như , Lâm Thanh Thanh nên xuống , hiện giờ xuống hẳn sẽ hổ, Dịch Trạch Duyên sẽ hổ, con trai cũng sẽ hổ.
Được , cô vẫn nên đợi một lúc xuống .
Thì bảo bối bộ ghép hình bé rừng xanh, nhưng cô , bé chơi cùng cô mà vẫn tỏ vẻ hưng phấn.
Cái bạn nhỏ , ấm áp như chứ? Ấm áp khiến lòng cô khó chịu, mũi cũng ê ẩm.
Lâm Thanh Thanh về phòng một lúc, lúc xuống hai cha con rời .
Trong lúc rảnh rỗi, Lâm Thanh Thanh nhớ đến lầu còn một phòng việc, nên xem một chút. Phòng việc rộng, chính giữa đặt một chiếc dương cầm, trống đặt ở góc tường, tường treo sáo dọc và sáo bầu.
Trên mặt đất bản nháp rơi lả tả, cô nhặt lên , đều là bản nháp âm nhạc lộn xộn, hẳn là cô đây. Lâm Thanh Thanh thử gảy một cái, giọng điệu chính khá , nhưng hợp âm tệ, khiến khác cảm nhận thấy sự nóng nổi, oán giận gay gắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-11.html.]
Dù hiện giờ cũng chuyện để , dứt khoát đổi hợp âm định một chút.
Cửa phòng việc đóng, trong nhà cũng chỉ cô và dì giúp việc. Dì giúp việc việc ở lầu, nên Lâm Thanh Thanh cũng đóng cửa. Không từ lúc nào, Dịch Trạch Duyên xuất hiện ở cửa .
Dịch Trạch Duyên ở công ty ngẩn , xuống liền về nhà. Cuối cùng, dứt khoát chống nữa, an bài công việc xong liền về nhà. Anh trở về, qua phòng việc của cô liền thấy Lâm Thanh Thanh đang bận rộn bên trong, nhưng cô nổi điên, nhạc cụ vang lên những âm thanh động trời, mà yên tĩnh đàn dương cầm, tô tô vẽ vẽ lên bản thảo.
Lông mày cô nhíu , hình như đang suy nghĩ. Lông mày của Lâm Thanh Thanh mỏng, cong lên, uốn lượn thành một hình . Làn da cô trắng, trắng nhợt mà là sáng bóng. Cô chuyên tâm, nhắm mắt , đầu ngón tay lướt qua phím đàn, âm thanh dễ phát từ những ngón tay cô. Cả khuôn mặt Lâm Thanh Thanh ngập tràn sức sống, giống như trời xanh bên ngoài cửa sổ biến thành tươi , khí cũng phảng phất hương vị ngọt ngào của mùa xuân.
Lâm Thanh Thanh bận bịu quên thời gian, nhập tâm chú ý xung quanh, nên khi Dịch Trạch Duyên ở cửa, cô cũng nhận . Cho đến khi cổ chút đau nhức, cô vặn vẹo cổ thả lỏng mới thấy đàn ông sững sờ ở cửa.
Đột nhiên thấy, Lâm Thanh Thanh giật nảy .
“Anh… Tại về?”
Dịch Trạch Duyên trầm mặc một lúc mới : “Trong công ty chuyện quan trọng nên về. Em bận tiếp , quấy rầy nữa.”
Sau khi Dịch Trạch Duyên rời , Lâm Thanh Thanh cũng tiếp lâu. Cô xuống lầu, liền thấy Dịch Trạch Duyên đang bên cửa sổ phòng khách gọi điện thoại. Trên khay phòng khách đặt một hộp bánh chà bông nhỏ [1], cô thích ăn loại điểm tâm , nhất là bơ và nhân bên trong.
[1] 肉松: bánh chà bông: là một loại thức ăn khô chế biến từ thịt lợn nạc, thịt gà bỏ xương và da, cá rút xương, bỏ da hoặc tôm to bóc vỏ, bỏ đầu, xuất xứ từ Trung Quốc. (Giống như bánh ruốc á)
cooky-recipe-cover-r43511
Trước đó , chẳng lẽ mua về ?
Dịch Trạch Duyên gọi điện thoại xong, đầu liền thấy ánh mắt Lâm Thanh Thanh chăm chú hộp bánh chà bông nhỏ, liền với cô: “Mua cho em.”
là mua cho cô.
Nếu cố ý mua về nhà cho cô, ăn thì sẽ mất mặt, đương nhiên là cô cũng ăn.
Cô qua mở hộp , lấy một cái nhẹ nhàng c.ắ.n, ngọt mềm, bên trong bơ nồng đậm trơn nhẵn. Hương vị ngọt ngào chảy trong dày, thật sự khiến thỏa mãn.
Dịch Trạch Duyên thấy cô bắt đầu ăn liền sửng sốt.
Cô ngoan ngoãn đó, bàn tay cầm bánh gatô, giống như sóc nhỏ từng ngụm c.ắ.n xuống, hai má phồng lên.
Anh bên cạnh cô, một lúc vẫn rời . Lâm Thanh Thanh liếc qua liền bắt gặp ánh mắt , động tác ăn dần dần trở nên cứng nhắc.
Tại còn , cô chằm chằm gì, như khiến hổ, ăn tiếp cũng , ăn cũng .
Cuối cùng, Lâm Thanh Thanh thật sự chịu ánh mắt như tội đồ, cẩn thận cầm một miếng bánh thịt bảo bối đưa cho Dịch Trạch Duyên, dò hỏi: “Anh ăn ?”
Dịch Trạch Duyên: “…”
Dịch Trạch Duyên xuống đối diện cô, : “Anh ăn.”
Không ăn còn cô gì? Thật kỳ quái.
“Đây là đầu tiên em ăn đồ mua cho em.”
Lâm Thanh Thanh Dịch Trạch Duyên, ý mặt vẫn còn nguyên, nhưng vì cô cảm giác trong giọng đó chứa hương vị đau xót đáng thương.
Đây là đầu tiên em ăn đồ mua cho em.
Giống như đồ ăn mua cho cô ghê tởm cỡ nào.
Lâm Thanh Thanh hoảng sợ.
Không chỉ bởi vì giọng của .
Quan hệ của bọn họ ? Ngay cả đồ ăn mua cô cũng ăn?
Bọn họ rốt cuộc ân oán gì, vì quan hệ gay gắt như ?
“Em mạo hỏi một chút, chuyện gì với em ?” Nếu thì cô ghét như chứ?
Mặc dù , nhưng cô vẫn cẩn thận hỏi.
Anh xong, sắc mặt cũng biến đổi nhiều, chỉ đơn giản : “Nếu như một mực đồng ý ly hôn thì cũng coi như là .”
“…”
Anh một mực đồng ý ly hôn mà cô liền chán ghét ? Còn , nếu cô ly hôn, tại đồng ý? Cô nghĩ một đàn ông trai thông minh, gia thế, sự nghiệp, nhiều tiền như mà não chỉ chứa tình yêu.
“Vì đồng ý ly hôn?” Cô hỏi dò.
Anh trầm mặc một hồi : “Ly hôn thì Tiểu Uyên ?”
Cũng đúng. Cô một , nhưng một ba .
Nếu như chỉ bởi vì Dịch Trạch Duyên đồng ý ly hôn liền ghét , như thì đây cô quả thực quá đáng, bất kể chuyện gì cũng suy nghĩ đến con nhỏ, ? Anh suy nghĩ cho con trai, đồng ý ly hôn cũng sai.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy, coi như cô và Dịch Trạch Duyên tình cảm, nhưng dù vẫn là ba, cô vẫn là . Vì con trai, quan hệ giữa bọn họ coi như hợp tác, chuyện so đo nữa, về ở chung thật là .
Cho nên, cô cố gắng với , thành khẩn : “Cảm ơn , bánh gato mua ăn ngon.”
Dịch Trạch Duyên cứng đờ, nụ mặt cũng nhanh ch.óng biến mất.
Anh hoảng hốt nụ của cô. Mắt Lâm Thanh Thanh , khiến nụ của cô cũng lộ vẻ trong sáng.
“Dịch Trạch Duyên, cách xa một chút.”
“Dịch Trạch Duyên, cút cho .”
Chán ghét, phẫn nộ, lạnh lùng, đây là thái độ nhất quán [2] cô đối với .
[2] 贯: Nhất quán: Trước như một, đổi.
bây gờ, cô ăn đồ ăn mua, còn với .
Giống như móng vuốt mềm mại cào tim .
Dịch Trạch Duyên nhắm mắt , hít một thật sâu, cảm giác … quả thực…